033
Mặc dù giọng hát của Vũ Hà Trang không được rõ ràng, ngũ âm thì không được đầy đủ, nhưng mọi người ở đây vẫn rất nể mặt cô mà vừa vỗ tay vừa cười, huýt sáo và la hét ầm ĩ.
"Chị Vũ Hà Trang thật là lợi hại!"
"Hát hay quá, chị Hà Trang tuyệt quá, lại thêm một bài nữa đi!"
"Hahaha tôi cười chết mất!"
...
"Tôi hát nghe hay thật hả?" Vũ Hà Trang nghe nhiều tiếng vỗ tay như vậy làm cô có cảm giác lâng lâng, cô thật sự uống quá nhiều rồi, đầu óc đã bắt đầu choáng váng, nhưng hai mắt lại sáng lấp lánh, không hề hay biết mà nở nụ cười trông vô cùng quyến rũ: "Tôi lại hát một bài nữa, bài hát này có tên là..."
Cô chưa kịp nói tên bài hát thì chai rượu trong tay đã bị lấy đi, cô sửng sốt quay đầu lại, liền nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của Trần Doãn Bách.
Người thiếu niên vẻ mặt lạnh lùng với đôi mắt đen như mực trầm xuống, như đang cố kiềm nén điều gì đó, anh nhìn thẳng vào cô cất giọng vừa trầm vừa khàn: "Cậu gây náo loạn vậy đủ chưa?"
"Cậu..." Vũ Hà Trang cố gắng trừng lớn mắt để nhìn. Nhưng cô không chỉ có ý thức mơ hồ mà tầm nhìn cũng bắt đầu trở nên không rõ, không thể nào thấy được khuôn mặt của anh, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy những đường nét tuấn tú với đôi mắt lạnh lùng.
Rất quen thuộc.
"Cậu là ai?" Cô cười cười đi tới sát gần anh, cố mở to hai mắt, như muốn nhìn cho thật rõ ràng: "Tại sao lại trông giống Trần Doãn Bách như vậy?"
Trần Doãn Bách không ngờ rằng cô sẽ chủ động tới gần anh, hô hấp trong nháy mắt ngừng lại. Anh cụp mắt xuống, nhìn hai má đang ửng hồng của cô, nhẹ nhàng nói: "Đúng là tôi."
"Làm sao có thể." Vũ Hà Trang không tin: "Cậu ta hiện tại chắc là đang ở bên em gái tôi, sao lại ở chỗ này được?"
"Cậu nhất định là giả mạo!" Cô vừa nói, vừa mạnh dạn vén quần áo của anh lên: "Tôi nhớ Trần Doãn Bách có một nốt ruồi ở trên bụng, tôi muốn kiểm tra."
Sắc mặt Trần Doãn Bách trở nên cứng ngắc, lập tức nắm lấy bàn tay háo sắc của cô, nhịn không được mà nghiến răng nghiến lợi, nghĩ thầm cô thật mẹ nó thiếu đòn mà.
Lúc đầu anh vốn rất tức giận, nhưng khi nhìn cô như thế này, anh thực sự không biết giờ phải làm gì với cô nữa.
Muốn bóp chết cô, nhưng lại luyến tiếc không nỡ.
Bị bàn tay gầy guộc mạnh mẽ của anh cầm lấy, lòng bàn tay rất nóng, nóng đến mức khiến Vũ Hà Trang có chút khó chịu, cô dùng sức để giãy dụa nhưng cũng không thoát ra được, đành mặc kệ anh.
Vũ Hà Trang cuối cùng cũng dừng lại, khép hờ hai mắt khẽ nấc lên vì say, đầu choáng váng, thuận theo lực tay mà cả người liền nhào thẳng vào trong lòng của anh. Cô như là đã rất say.
Trần Doãn Bách có chút không kịp phản ứng, theo bản năng ôm lấy thân thể mềm nhũn của cô, anh còn chưa có làm cái gì đâu, cô cứ như vậy lảo đảo say nhào vào là sao?
Những người ngồi hóng chuyện thấy tiết mục đã kết thúc tốt đẹp, liền tiếc nuối thu hồi lại ánh mắt, trở về chơi trò của riêng mình.
Đồng Phương Đan ở bên kia lúc thấy Vũ Hà Trang ngã vào trong tay Trần Doãn Bách, vẻ mặt cô ấy cũng không quá lo lắng, ngược lại còn có chút suy tư, nhiệt tình ngồi cắn hạt dưa xem kịch vui với vẻ thích thú.
Cô ấy đã biết rõ bọn họ cắt không đứt, mà gỡ thì lại càng làm rối lên.
Trần Duy Long thấy Trần Doãn Bách muốn cõng Vũ Hà Trang rời đi, cũng không có phản ứng quá mức, vì anh ta đã đáp ứng với cô, sẽ không quấy rầy cô nữa.
Không phải là sợ Trần Doãn Bách, mà là anh ta đã sâu sắc cảm nhận được trong lòng của Vũ Hà Trang thật sự không có mình.
"Này nhóc, tôi khuyên cậu đừng lún quá sâu."
Trần Duy Long châm điếu thuốc, hướng về phía Trần Doãn Bách nhả ra một ngụm khói mù, nhàn nhạt nói: "Tôi quen biết cô ấy lâu như vậy, tôi có thể cam đoan với cậu, cô ấy không có trái tim, nên sẽ không yêu bất cứ một người nào, đối với cậu cũng vậy, chỉ là vui đùa một chút mà thôi, không, thậm chí chơi đùa cũng không phải. Nhiều lắm cũng chỉ là giúp đỡ em gái theo đuổi một cậu bạn trai."
Trần Doãn Bách hơi khựng lại, vẻ mặt cũng không có biến hóa gì, nhưng khí áp trên người anh lại đang giảm xuống rất thấp. Anh cũng không quay đầu lại, cõng Vũ Hà Trang trên lưng đi khỏi, không đáp lại một lời.
Sau khi họ rời đi, một tên đàn em nhỏ giọng hỏi Trần Duy Long: "Lão đại, không đúng đâu. Em thấy chị Hà Trang đối với cậu ta vẫn có chút ý tứ. Vừa nãy mượn rượu giải sầu chắc cũng là vì cậu ta nhỉ?"
"Còn cần mày phải nói sao!" Trần Duy Long vỗ vào gáy cậu ta, cảm thấy tâm tình vô cùng khó chịu: "Làm như tao mắt mù không nhìn thấy được hả?"
"Vậy tại sao vừa nãy anh lại nói như thế?"
"Chết tiệt, tao thất tình, trả thù tình địch một tí không được sao?"
"..."
*
Trần Doãn Bách cõng Vũ Hà Trang trở lại nhà của cô, bởi vì khoảng cách không xa, nên anh đã để cho lái xe đi về trước, muốn đích thân đưa cô về nhà.
Nói đúng ra, chỉ là muốn ở bên cô lâu hơn một chút mà thôi.
Cô uống say lười biếng nằm trên vai anh, mắt nhắm nghiền, lông mi cong và dài che kín mí mắt trông giống như chiếc quạt lông, làn da gần như trong suốt, hô hấp nhẹ nhàng, đôi môi khẽ mở, thở ra hơi nóng nhẹ rơi vào trên cổ anh, hơi thở đều đều mang tới một sự cám dỗ khó tả.
Trần Doãn Bách nhìn thẳng, nhưng cổ lại căng thẳng bởi vì mùi hương hoa hồng quen thuộc quanh quẩn thật lâu, thấm vào mũi, rót vào trái tim, xâm nhập khắp nơi trong cơ thể.
Mà kẻ đầu sỏ đã khuấy đảo hồ nước tĩnh lặng của anh thì đang không tim không phổi ngủ ngon lành, thậm chí còn không biết tội lỗi của mình nghiêm trọng đến mức nào.
Những lời Trần Duy Long nói không ngừng hiện lên trong đầu Trần Doãn Bách, vẻ mặt anh u ám, nhịn không được thấp giọng hỏi người phía sau: "Cậu thật sự chưa từng thích tôi sao?"
"Một chút cũng không có sao?"
Vũ Hà Trang hơi nhấc mí mắt lên, mơ hồ nói một câu: "Ai cơ?"
"..." Trần Doãn Bách nghi ngờ rằng cô đang giả vờ say.
Vẻ mặt của anh không chút thay đổi nói: "Tôi."
Vũ Hà Trang: "Cậu là ai?"
Trần Doãn Bách nhẫn nhịn: "Trần Doãn Bách."
Vũ Hà Trang trì độn kêu một tiếng "A": "Cậu nói em rể à?"
"..."
"Đó cũng là con trai tôi, Truffle Tan."
"..."
"Tuy rằng cậu ta có rất nhiều thân phận." Vũ Hà Trang ghé vào lỗ tai anh thần bí nói: "Nhưng tôi vẫn rất thích cậu ta, cậu đừng nói cho cậu ta biết nhé."
Trần Doãn Bách khẽ giật mình, cô nói tự nhiên như vậy, lại khiến cho anh không thể phân biệt được đó là loại yêu thích nào.
Nhưng sau khi nghe cô gọi là em rể, Trần Doãn Bách lạnh mặt liền biết là không phải loại yêu thích này.
Trên lưng anh, Vũ Hà Trang lẩm bẩm mấy câu say sưa rồi lăn ra ngủ.
—
Khi Trần Doãn Bách bước vào khu nhà của cô, anh chợt nhớ ra rằng hình như cô đã chuyển đi khỏi đây, mặc dù anh không biết rõ ràng mọi chuyện nhưng có lẽ cô không muốn quay lại.
Nhưng anh lại không biết hiện giờ cô sống ở đâu.
Trần Doãn Bách không do dự, xoay người, định đưa cô về nhà mình nhưng lại tình cờ gặp Vũ Huyền Trang vừa tan học trở về.
"Chị, chị gái?" Vũ Huyền Trang sững sờ khi nhìn thấy Trần Doãn Bách, ngay sau đó cô lại phát hiện Vũ Hà Trang đang ngủ trên lưng của anh, vội vàng lo lắng đi tới: "Chị ấy làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"
Trần Doãn Bách lùi lại một bước không chút lưu tình, giữ khoảng cách với cô ấy, thản nhiên nói: "Cô ấy uống rượu say."
Vũ Huyền Trang có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên cô ấy nhìn thấy chị gái mình say đến như vậy: "Vậy cậu nhanh chóng đưa chị ấy vào nhà đi, để chị ấy được nghỉ ngơi thật tốt."
Trần Doãn Bách không hề nhúc nhích như là có chút băn khoăn.
Vũ Huyền Trang đoán được anh đang nghĩ gì, cô ấy nở một nụ cười gượng gạo: "Yên tâm đi, đã lâu cậu không đến nhà tôi nên có thể cậu không biết, mẹ của tôi đi vắng cũng lâu rồi."
Nói xong cô ấy xoay người, đi ở phía trước dẫn đường cho anh.
Trần Doãn Bách đang do dự thì nghe thấy Vũ Hà Trang thốt lên một tiếng khó chịu, hình như rất đau đầu, anh không do dự nữa mà cõng cô đi theo.
Vũ Huyền Trang đưa họ về nhà, lại để cho Trần Doãn Bách mang Vũ Hà Trang về phòng của mình.
Phòng của Vũ Hà Trang đã trống quá lâu, giường cũng chưa dọn nên không phù hợp để nghỉ ngơi.
Trần Doãn Bách quan sát đồ đạc bày biện trong nhà, thấy so với lúc anh đến lần trước đã vắng vẻ hơn rất nhiều, rất là trống trải, không thấy mẹ Vũ đâu, dường như Bố Vũ cũng chưa về.
Anh đi vệ sinh xong quay lại, đã thấy Vũ Huyền Trang đang cho Vũ Hà Trang uống nước, Vũ Hà Trang đã tỉnh, dường như nhận ra Vũ Huyền Trang, mắt say lờ đờ mông lung hỏi: "Em, em gái?"
"Vâng, em đây." Vũ Huyền Trang bỏ cốc nước ra, đỡ cô nằm xuống: "Chị, chị nghỉ ngơi cho tốt đi."
Vũ Hà Trang lại nắm lấy góc áo của cô ấy không bỏ, nói đứt quãng: "À, chuyện về em rể, chị muốn hỏi em một chuyện."
"Chuyện gì?" Vũ Huyền Trang không khỏi liếc nhìn Trần Doãn Bách, anh chỉ lẳng lặng đứng ở cửa ra vào, cả người dựa vào khung cửa, cũng không có đi vào, yên lặng nhìn Vũ Hà Trang.
Vũ Hà Trang rối rắm cau mày: "Em chăm sóc cậu ta không tốt có phải không?"
Vũ Huyền Trang sững sờ: "Hả?"
Vũ Hà Trang mở to mắt: "Em không phát hiện ra sao, cậu ta sút cân rồi, rất rất là gầy!"
Vũ Huyền Trang: "Ồ..."
"Em nhất định đã không xem kỹ cái bảng mục những điều cần lưu ý mà chị đưa cho em!" Cô lẩm bẩm: "Cái người em rể này rất phiền phức, vừa sợ tối vừa sợ ồn ào, buổi tối ngủ không được lại còn kén ăn. Cái này không ăn, cái kia không ăn, đặc biệt khó hầu hạ. Hơn nữa cậu ta rất nhạy cảm, động một tí là phải dỗ dành, cứ như một cô gái nhỏ hay nũng nịu vậy..."
Vũ Hà Trang hiển nhiên vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nên khi nói chuyện cũng có chút lộn xộn.
"Chuyện này, chị đừng nói nữa..."
Vũ Huyền Trang nhìn thấy sắc mặt của Trần Doãn Bách càng ngày càng đen. Hai tay cô ấy nắm chặt lại, cả người lộ vẻ đặc biệt khiếp sợ, đành phải nuốt nước miếng. Hiện tại cô ấy có chút sợ hãi Trần Doãn Bách, khi nhìn thấy anh hung dữ giống hệt với thầy giáo chủ nhiệm của bọn họ, khiến cô ấy có chút thận trọng và không được tự nhiên, đối với anh còn có vài phần kính sợ.
Cô ấy cũng đã quên mình ngày xưa đã từng thích anh đến mức nào.
"Không, chị muốn nói, em đều phải nhớ rõ!" Vũ Hà Trang khi say thì rất có trách nhiệm với người kế nhiệm: "Dạ dày cậu ta không tốt. Em không thể cho cậu ta ăn đồ lạnh hoặc cay. Thường ngày nhớ nấu thêm chút canh gừng gì đó cho cậu ta uống..."
Vũ Huyền Trang: "..." Đây được coi là một cách thể hiện phương thức ân ái mới hay sao?
"Vũ Huyền Trang, phiền cậu đi ra ngoài một chút được không?" Trần Doãn Bách đứng thẳng người, trầm giọng nói.
"Ồ, được." Vũ Huyền Trang cũng không muốn làm bóng đèn, nhanh chóng đứng dậy rời đi, nhường phòng cho bọn họ.
"Này! Chị vẫn chưa nói xong đâu, đừng đi!" Vũ Hà Trang đột nhiên ngồi dậy và đưa tay chộp về phía cô ấy.
Trong giây tiếp theo, bàn tay của cô đã bị bàn tay khác nắm lại, đó là một bàn tay có khớp xương rõ ràng, các ngón trắng thon dài, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ gọn gàng, lòng bàn tay có những vết chai mỏng, rất ấm áp. Đây là bàn tay của một người đàn ông.
Vũ Hà Trang nhẹ giật mình, ngước mắt lên, sau đó cô mới để ý thấy trong phòng có một người khác, người thanh niên cao gầy từ trên cao nhìn xuống cô với đôi mắt thâm thúy, cảm xúc không rõ ràng.
Trần Doãn Bách nhẹ nhàng ngồi ở bên cạnh cô, cúi thấp đầu, thản nhiên siết chặt tay cô hỏi: "Có biết tôi là ai không?"
Vũ Hà Trang nhìn anh hồi lâu, rồi chợt nói một câu: "A, em rể, cậu cũng ở đây hả?"
Dứt lời, lòng bàn tay chợt đau nhức, giọng điệu của anh trở nên nguy hiểm: "Cậu gọi lại một câu em rể nữa thử xem?"
Vũ Hà Trang gọi một cách dứt khoát và nhanh chóng: "Em rể."
"..."
Trần Doãn Bách nhìn khuôn mặt nhỏ bướng bỉnh của cô đang khó chịu, còn có đôi môi đỏ mọng mê người, thầm nghĩ chính mình đối với cô thật đúng là quá tốt, tốt đến mức cô có thể quên mất mình là người nào.
Anh nắm lấy vai của cô, cúi đầu và phủ lên môi cô một nụ hôn.
"A!" Vũ Hà Trang mở to mắt, theo phản xạ có điều kiện đẩy anh ra.
Trần Doãn Bách thật sự thuận theo rời đi, hai tay ôm mặt cô nâng lên, áp trán vào trán cô, con mắt màu đen nhìn chằm chằm, khàn giọng hỏi: "Còn dám gọi bậy hay không?"
Vũ Hà Trang vừa tức giận lại vừa khó hiểu: "Nhưng cậu chính là em rể tôi mà, có phải cậu đã nhận nhầm người rồi không, tôi không phải là Vũ Huyền Trang..."
Lời nói còn chưa dứt, Trần Doãn Bách lại tiến đến, lần này còn duỗi cả đầu lưỡi!
"..."
Miệng Vũ Hà Trang bị hôn đến sưng lên.
"Còn dám gọi nữa hay không?" Trần Doãn Bách hôn cô gần mười phút, mới tốt bụng buông ra để cô thở dốc, ngẩng đầu hỏi.
Vũ Hà Trang tức giận đến đỏ bừng mặt, hai má như hoa đào, mở miệng: "Em rể, em rể, em rể, em rể, em rể..."
...
Sắc mặt Trần Doãn Bách lạnh hẳn xuống, anh dùng tay bóp cằm cô rồi lại hôn tiếp, lần này không chỉ là lướt qua rồi dừng lại, cũng không phải ôn nhu triền miên, mà là nụ hôn sâu mạnh mẽ và kịch liệt hơn trước.
Không, phải nói là cắn.
Vũ Hà Trang cảm thấy đau, giãy dụa muốn né tránh, dùng lực đẩy anh ra, nhưng đầu và hai tay đều bị Trần Doãn Bách giữ chặt, trốn cũng không thoát ra được!
Một mùi máu tanh nồng nặc lan ra giữa môi và răng hai người, anh đã cắn cô!
Sự kích thích này khiến Vũ Hà Trang tỉnh táo lại một chút, hơi giật mình, nhìn cận cảnh khuôn mặt lạnh lùng của anh, khóe mắt anh đỏ lên, động tác hung hãn, giống như một con sư tử tàn ác đang đánh dấu lãnh thổ của chính mình, hung bạo lại âm lãnh, hoàn toàn bỏ đi hình tượng cao lãnh cấm dục thường ngày.
Vũ Hà Trang có chút mờ mịt, không còn vùng vẫy nữa, dừng một chút, sau đó chủ động đưa đầu lưỡi ra.
Trần Doãn Bách sửng sốt, khẽ mở mắt, đây là lần đầu tiên cô đáp lại anh.
Anh nhất thời quên cả hành động, cánh môi mát lạnh, môi hai người đã tách ra, sau đó Trần Doãn Bách cảm giác được cổ bị ôm lấy, cô xoay người tiến tới, cười khẽ rồi ghé vào tai anh nũng nịu, giọng nói mềm mại, làm cho trái tim của anh tan chảy.
"Trần Doãn Bách, cắn nhẹ chút, đau quá."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co