sinh nhật
kết thúc buổi sinh nhật chóng vánh, lee sanghyeok nhìn về phía choi eunha đang loáy hoáy tắt dàn camera và dọn dẹp lại hậu kì. em không nhìn anh lấy một lần, chăm chăm lấy công việc của mình.
''choi...'' lee sanghyeok vừa định gọi em thì eunha quay đi nói chuyện với người khác.
''tối nay em bận mất rồi ạ'' đó là lời mà lee sanghyeok nghe được khi anh thấy em đang nói chuyện với chị sooji.
khi mà lee sanghyeok quyết định bỏ cái tôi xuống để mở lời với em, thì lại nghe được câu nói ấy.
hẳn là bận, sinh nhật của bạn trai mà lại bận.
tệ.
thế là buổi tối ngày hôm đấy người ta thấy tuyển thủ faker ngồi lặng thinh tại một quán soju lề đường. bên cạnh là hai chai rượu rỗng, không bạn bè, không người yêu.
không một ai ở bên anh vào ngày đặc biệt này cả.
cũng chỉ là sinh nhật thôi mà.
lee sanghyeok cầm chén rượu lắc lư ngang tầm mắt, lẩm bẩm tự an ủi bản thân. cả khuôn mặt méo xệch, như sắp khóc đến nơi.
từ sáng giờ anh nhận được nhiều lời chúc lắm, à thật ra là từ tận cả tuần trước đã có fan chúc anh rồi cơ. tuyển thủ faker trân trọng lắm, nhưng mà sanghyeokie thì vẫn cần lời chúc từ một người.
một người đặc biệt.
con bé ấy bình thường nói nhiều lắm, thế mà mấy nay lại chẳng nói với anh câu nào, cứ coi anh như không khí thôi.
lee sanghyeok chỉ muốn biết anh ta là ai thôi mà, thế mà em nhỏ lại phản ứng thái quá như thế.
hôm nay rõ ràng lúc hjgk đem bánh ra để chúc mừng sinh nhật anh, con bé ấy còn chẳng thèm nhìn anh lấy một lần.
nghĩ đến đây thôi làm sanghyeok cảm thấy vị của soju dâu hôm nay đắng nghét. mang cho anh táo mèo đến đây chứ mấy cái soju này không đủ đô với anh. sanghyeok muốn uống thật say để về nhà ngủ, quên đi ngày sinh nhật tồi tệ này.
''alo, sanghyeok hyung, choi eunha đang bị thương, anh đến trụ sở nhanh đi'' chỉ vì một thông báo đấy của ryu minseok thành công làm lee sanghyeok hốt hoảng bỏ lại đống soju kia mà chạy vội đến trụ sở.
đến nơi thấy trụ sở tối om chẳng lấy một tí ánh sang nào.
''choi eunha, em đâu rồi'' lee sanghyeok bắt đầu cảm thấy sợ hãi khi thấy trụ sở yên lặng như tờ, anh thầm cầu nguyện rằng em sẽ không xảy ra chuyện gì quá kinh khủng.
''eunha à đừng làm anh sợ'' lần thứ hai anh cảm thấy cuống cuồng như thế, đôi chân cứ chạy khắp nơi để gọi tên em.
tách.
lee sanghyeok giật mình bởi thứ ánh sáng đột ngột hiện ra, anh nheo mắt rồi mờ mờ mở ra.
giọng hát trong trẻo của em vang lên, nhẹ nhàng lọt vào tai của sanghyeok.
"happy birthday to you, happy birthday to you..." choi eunha nhẹ nhàng hát trong sự yên ắng của trụ sở. tay em đang cầm một chiếc bánh nhỏ có cắm thêm một bức ảnh cười siêu xinh của lee sanghyeok.
"chúc anh sinh nhật vui vẻ nha lee sanghyeok của em" choi eunha cười toe toét, như ánh dương rực sáng.
thế rồi lại luống cuống khi thấy anh người yêu đứng chết trân, mắt đỏ hoen.
"ơ..." em bất ngờ khi thấy anh rơi nước mắt, chẳng nghĩ nhiều mà em sà vào lòng ôm anh. lee sanghyeok cũng thuận theo mà siết chặt lấy em.
"em xin lỗi sanghyeokie vì đã làm như thế với anh, em hứa sẽ không bao giờ làm như thế nữa, dâu đừng giận em nữa nha"
"em chả yêu anh, em tức giận với anh, lại còn tránh mặt anh" lee sanghyeok ấm ức, như mèo nhỏ mà rúc vào hõm vai em.
"em tệ"
"ừm ừm em tệ lắm, thế phải phạt thôi" choi eunha gật gật. sao mà tuyển thủ faker lại mè nheo thế kia. cô fangirl nào mà thấy cảnh này chắc xỉu mất thôi. em cũng sắp xỉu rồi nè.
thế rồi em đẩy anh ra, hôn chóc một cái lên môi mèo, sau đấy là liên hoàn hôn môi khiến lee sanghyeok đơ ra. trời ơi xấu hổ chítttt.
"em xin lỗi mò, sanghyeokie tha lỗi cho em nhá, nhá, nhá. em biết em sai rồi" sau mấy cái hôn kia thì em lại quay ra xin lỗi lần nữa.
lee sanghyeok ngoài mặt vẫn lạnh tanh, tỏ vẻ hờn dỗi thế nhưng trong lòng đã sớm nhảy múa mở tiệc.
"anh vẫn còn giận em lắm" tuyển thủ faker giọng nhỏ như mèo, uất ức vừa nói vừa vò nát vạt áo.
"em còn chưa giận anh tội anh ôm eo chị staff cũ đâu lee sanghyeok"
ơ ơ, oan mà. do lúc đó sanghyeok thấy em đứng sau nên cố tình làm vậy để em ghen ấy chứ.
"thôi bỏ qua bỏ qua, dâu ơi, anh ước đi, sắp qua ngày mới mất tiêu rồi"
lee sanghyeok cẩn thận chắp tay, ước một điều ước mà chưa bao giờ anh nghĩ tới suốt hai mươi mấy năm qua.
mèo anh vừa thổi tắt nến thì từ đâu hjgk ầm ầm đi vào. đứa thì khệ nệ ôm quà, đứa thì xách cái dây gì đó dài thòng lòng.
"chúc mừng sinh nhật sanghyeokie hyung" cả bốn nhao nhao chúc anh, khiến không khí trong phòng lúc này nhộn nhịp y như ban ngày.
giờ sanghyeok mới hiểu ra tại sao cả ngày hôm nay chúng nó tỏ ra lạnh nhạt với anh như thế. đó là muốn tạo bất ngờ cho anh mà thôi.
điều này khiến lee sanghyeok xúc động lắm.
"đây là quà của em" choi eunha chìa ra một quyển sổ màu vàng nhạt, bên ngoài dán một miếng dán có hình ảnh của tuyển thủ faker.
anh nhận lấy quyển sổ, rồi trước sự ồn ào của bốn đứa nhỏ, anh mở ra.
một quyển sổ đầy ắp hình ảnh của anh. và hơn hết là những tâm thư eunha đã viết từ những ngày đầu biết tới anh. từ khi những nét chữ vẫn còn nguệch ngoạc đến khi nó thành tròn trịa. từ những năm anh vẫn còn làm bố thiên hạ đến khi anh trở thành mèo dâu dễ thương. tất cả được em nhỏ nắn nót bỏ vào sổ.
"chút nữa về em đọc cho anh nghe" choi eunha thì thầm.
"đây nữa" eunha chìa ra một hộp vuông nhỏ nhắn. anh nhận lấy rồi mở ra, là một chiếc vòng tay bạc tinh xảo, sáng chói.
"sanghyeokie nhớ đeo mỗi ngày nha" em thì thầm. thế nhưng bằng cách nào đó vẫn lọt tai ryu minseok khiến nhỏ thầm bĩu môi.
vừa hay sau khi minhyung là người cuối cùng đưa quà thì có một cuộc điện thoại gọi tới. là của bố anh.
"con chào ba"
"tụi con chào bố ạ"
"con chào bác"
"gì mà từa lưa vậy mấy đứa" lee sanghyeok mắng yêu, bằng chứng là môi mèo cứ cong từ lúc nãy đến giờ.
bố anh nở một nụ cười hiền hậu rồi quay cam điện thoại sang bà anh. cả đám lại nhao nhao chào bà.
"hyeokie à, chúc con sinh nhật vui vẻ nha" bà anh cười hiền hậu nói, trông khuôn mặt mà rạng rỡ khi nhìn đứa cháu trai lâu ngày không gặp khiến ai nhìn cũng thấy ấm áp.
"con cảm ơn bà nhiều lắm, sao bà với ba còn chưa ngủ nữa, muộn lắm rồi"
"bà con lúc sắp đi ngủ bèn nhớ ra chưa chúc mừng sinh nhật con nên kêu ba bằng được để gọi cho con đó" ba anh nói.
cả đám nghe vậy thì cười hì hì.
"sanghyeokie à, chúc con sinh nhật vui vẻ. lúc nào về bà với ba sẽ nấu canh rong biển cho con"
"bà với bố không phải lo đâu nha, ở đây tụi con chăm sanghyeok hyung kĩ lắm á" lee minhyung chen vào điện thoại mà khoe với ba anh.
"dạ đúng rồi ạ, sanghyeok hyung ăn hoài mà không béo được chứ không phải không được ăn đâu ạ, nên hai người đừng lo gì nha"
"à bố khuyên ảnh bớt ăn lẩu lại đi ạ, chứ tuần ảnh ăn sáu bữa lận"
cuộc điện thoại rõ ràng là gọi cho lee sanghyeok, nội dung là chúc mừng sinh nhật. thế mà qua tay sóc, hổ, gấu, cún lại biến thành công cuộc chăm anh lớn và nói xấu. người ta chưa kịp hỏi đã lăng xăng kể hết chuyện này đến chuyện kia rồi.
"ừm mấy đứa nhớ bảo ban nhau đấy nhé" ba anh dặn dò.
"vâng, bà với ba nhớ chăm sóc sức khỏe cho mình nha, chắc vài bữa nữa được nghỉ con sẽ về nhà ạ" lee sanghyeok gật đầu, thầm cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất thế giới.
còn hai tiếng trước là không ai khổ bằng anh.
"cô bé kia là ai thế" ba anh bất chợt hỏi về em khi thấy em có xuất hiện trong khung hình, thế nhưng chẳng nói gì ngoài câu đầu tiên chào hỏi. hơn nữa là lần đầu tiên ông thấy sau ống máy quay truyền hình lại có một cô gái lọt được vào điện thoại của con trai mình.
"dạ là..."
"ba ơi sanghyeok hyung có người yêu rồi, là em ấy đó ạ"
"đúng rồi ba ơi hú hú, ảnh có người yêu rồi ạ"
"thật sao, sanghyeokie nhà bà có người yêu xinh gái như thế mà lại không dẫn về cho bà xem sao" bà anh nghe thấy vậy thì bất ngờ. bà đã chuẩn bị lên giường để cho con trai nói chuyện nốt rồi. thế mà nghe đến việc cháu trai bà có người yêu làm bà phải chạy ra xem liền.
"ảnh ngại đó nội ơi, khẹc khẹc, chứ sanghyeok hyung có người yêu lâu rồi đó ạ" minseok đứng bên phụ họa nhiệt tình khiến em tưởng nhỏ mới là người yêu của sanghyeok không bằng.
"bà ơi bà nhớ giữ sức khỏe ạ" choi eunha không biết mình phải nói gì. lần đầu tiên em cảm thấy ngại ngùng như thế. còn ngại hơn việc được lee sanghyeok tỏ tình nên không biết nói gì. chỉ biết nói mỗi câu như thế.
bà cười hiền hậu nhìn cô bé đáng yêu trước màn hình rồi quay qua nhìn cháu trai.
"nào dẫn con bé về nhà ăn cơm một bữa nhé hyeokie" bố anh đề nghị. ông thầm nghĩ nếu thằng con trai ông không nổi tiếng, có lẽ ông sẽ mở tiệc chiêu đãi họ hàng vì cuối cùng con trai ông cũng chịu có một mối tình.
"dạ..." eunha bất ngờ, lo lắng quay sang nhìn anh. thế mà lee sanghyeok toe toét "dạ vâng để nào rảnh con dẫn em ấy về".
"hú deee"
"sắp ăn cưới rồi mấy mom"
"khẹc khẹc bum ba la bum trình là gì mà là trình ai chấm"
"ối dồi ôi ối dồi ôi"
lee sanghyeok nói vài câu nữa với bố và bà, dặn dò hai người chăm sóc bản thân rồi cũng tắt máy. sợ rằng bà nghe thêm chút nữa sẽ mất ngủ cả đêm vì đám nhóc đó mất.
"mày ơi mai đi sắm vest"
"tao thích blazer thôi"
"ê anh phải đặt một cái đồng hồ đính kim cương để ăn cưới sanghyeok hyung mới được"
"em nên thắt cà vạt hay để trống ta?"
"mấy đứa ơi mới đến khúc về nhà ra mắt thôi" lee sanghyeok bóp trán. đám quỷ này lúc nào cũng nghĩ xa hết. kiểu như mới trồng cây nhưng đã nghĩ đến việc thu hoạch rồi.
nhận thấy gương mặt lo lắng của em, lee sanghyeok nắm lấy cái tay bé xíu của eunha. dùng tông giọng chắc nịch mà nói với em.
"bà với ba dễ lắm, họ chắc chắn sẽ thích em"
cuối cùng cũng tan tiệc. đừng ai hỏi tại sao lúc đi trông như celeb hạng a mà lúc về trông như mấy thằng đầu đường xó chợ nhé.
tất cả là tại lee minhyung. nếu hắn không rảnh tay quết miếng bánh kem lên mặt con hổ giấy. moon hyeonjun không cau có bôi lại nhưng minhyung né khiến nó vào người ryu minseok. và ryu minseok không kéo những người còn lại vào trò trát bánh kem thì chúng nó tự tin mình như sao hạng a luôn nhé.
-------------------------
thề t yêu cái motip này quãi. nó dễ thương mà nó khùng khùng mà nó trẻ trâu gì đâu á. t có thể viết đến cuối đời với cái motip vô tri này mất =)))
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co