40
Kang Taehyun cùng Beomgyu thi xong, được sự đồng ý của người nhà, tâm tình cũng bắt đầu thoải mái hơn nhiều, Kang Taehyun đi ở phía trước, Beomgyu cầm theo ba lô lật đật chạy theo sau, í ới gọi "Anh ơi, chờ em với"
Kang Taehyun khựng lại, trong lúc cậu vẫn còn đang loay hoay với một mớ đồ, dứt khoát túm lấy chiếc ba lô trên vai Beomgyu kéo xuống, nhíu mày nói "Em chậm như con rùa vậy"
Beomgyu cảm thấy một bên vai nhẹ bẫng, rốt cuộc cũng có thể chạy ngang hàng Kang Taehyun rồi, bắt đầu ríu rít bên tai hắn "Anh ơi"
"Ơi".
Beomgyu hít hít mũi nói "Chúng ta có nên gọi cả mẹ Kim đến nhà em ăn cơm không?"
Kang Taehyun đeo cả hai ba lô toàn quần áo của mình và Beomgyu lên vai, mặc dù vậy vẫn không có dấu hiệu nghiêng ngả, tấm lưng vẫn vô cùng vững chắc "Em muốn hai bên chính thức gặp mặt rồi à?"
Beomgyu bĩu môi một cái, từ bên phải Kang Taehyun lại chạy sang bên trái, nói "Mẹ Kim đã giúp chúng ta nhiều mà, em vẫn luôn muốn cùng mẹ ăn một bữa cơm"
Kang Taehyun nói "Dù nghe bao nhiêu lần, anh vẫn cảm thấy loại xưng hô này thật buồn nôn"
Beomgyu hỏi "Sao anh lại nói vậy?"
Kang Taehyun nhún nhún vai "Anh chỉ nói sự thật"
Beomgyu tiếp tục hít hít mũi, nói "Vậy sau này chúng ta cưới nhau rồi thì sao?"
Kang Taehyun tăng nhanh bước chân "Ai nói là chúng ta sẽ cưới nhau? Đầu óc đơn giản"
Beomgyu lẽo đẽo theo sau "Anh lừa em hả? Vừa hôm qua anh nói sẽ sang Canada cưới em mà?"
Kang Taehyun nói "Anh nói hồi nào? Anh không nhớ nữa, trí nhớ anh kém lắm"
Beomgyu muốn đá cho Kang Taehyun một cái "Đồ lươn lẹo chúa! Anh đứng lại đó, em chưa nói xong mà?"
Kang Taehyun đi cách Beomgyu một khoảng cách dài "Chân của anh, anh có quyền đi"
"Đã nói chờ em theo mà"
Kết quả hôm đó khi về đến quê Beomgyu thì đã là gần 7 giờ tối, điều khiến cậu bất ngờ chính là, người đầu tiên mà cậu nhìn thấy thế mà lại là ba của Kang Taehyun. Beomgyu có chút không tin vào mắt mình, ngẩn ngơ trước cửa một hồi.
Cậu hoang mang chạy ra trước cửa nhìn một lát, sau đó lại chạy vào, thấy ba hắn vẫn còn đứng trước mặt mình thì rất muốn dùng hai ngón tay móc mắt mình ra kiểm tra một phen, cậu chỉ tay vào ông, sau đó lại lại lại lại chỉ cửa nhà mình, rồi lại chỉ vào người ông nói "Chú, nhà cháu, cháu, nhà chú, nhà chú cháu, cháu nhà chú......"
Kang Donghwa:........
Kang Taehyun vác theo hai cái ba lô, thản nhiên lướt qua người Beomgyu, không nóng không lạnh nói "Ba đến rồi à?"
Kang Donghwa cũng theo chân Kang Taehyun đi vào, chỉ nói "Mẹ cùng dì làm cơm xong rồi, chỉ chờ hai đứa về thôi"
Kang Taehyun thấy Beomgyu vẫn còn đứng ngách bên ngoài cửa, để gọn hai cái ba lô ở một góc, sau đó đi ra túm lấy cố áo đối phương kéo vào "Em còn muốn đứng ở ngoài đó đến bao giờ? Bay không mệt à?"
Beomgyu bị Kang Taehyun kéo vào trong nhà, đến lúc nhìn thấy mẹ mình từ trong bếp đi ra mới hoàn hồn, vội vàng chạy đến ôm lấy bà nói "Đúng là nhà của mình rồi"
Kang Taehyun nhìn Beomgyu giống như nhìn một đứa thần kinh.
Kim Jihye mang thức ăn đặt xuống bàn, nhìn thấy phản ứng của Beomgyu thì có chút buồn cười "Là nhà của con, mẹ và Kang Donghwa chỉ đến đây ăn ké thôi"
Beomgyu nghiêng đầu hỏi "Là tiện đường hở mẹ Kim? Mọi người đi du lịch ạ?"
"Du lịch ở Daegu ấy mà....."
Sau đó Beomgyu mới biết hóa ra Kang Taehyun đồng ý với đề nghị của mình, mời mẹ Kim đến nhà mình dùng cơm, chỉ có điều ngoài ý muốn có thêm một Kang Donghwa, Beomgyu ngồi ở đối diện hai người, có hơi không thoải mái cọ tới cọ lui.
Kang Taehyun ghé sát lại thì thầm vào tai cậu "Mông em bị ngứa à?"
Beomgyu còn đang cắn dở một miếng thịt, bị Kang Taehyun hỏi như vậy thì ngay lập tức nuốt chửng, nghẹn đến cả mặt đều đỏ lên. Kang Taehyun nhịn cười giúp cậu múc một bát nước canh, đưa đến trước mặt đối phương nói "Ăn uống đàng hoàng"
Beomgyu uống canh xong, căm phẫn lườm Kang Taehyun "Là do anh phun ô ngôn uế ngữ vào tai em trước!"
"Làm gì có, là do em nghĩ lung tung"
"Vừa rồi rõ ràng! Mọi người đều nhìn thấy!"
"Không có, mọi người không nhìn thấy."
Kim Jihye: ......
Kang Donghwa: ......
Mẹ Choi: .......
Ba Choi: .....
Thật ra trong khoảng thời gian hai người ôn thi, Kang Donghwa và Kim Jihye đã làm hòa với nhau, hai người cũng đã đến nói chuyện với ba mẹ Choi trước đó, nếu nói đến việc ăn cơm tại nhà của Beomgyu, thì đây chính là lần thứ hai.
Sau khi quan sát thái độ cùng sắc mặt của Kang Donghwa, Beomgyu dần cảm thấy thoải mái hơn nhiều, bữa cơm diễn ra vô cùng thuận lợi, Beomgyu giúp dọn dẹp nhà bếp xong, lập tức xin phép phụ huynh kéo Kang Taehyun lên phòng.
Beomgyu đóng cửa lại, cơ mặt dãn ra, thở phào một hơi, vỗ lồng ngực nói "Dọa chết em rồi, em còn tưởng sẽ phải ăn cơm trong một màn đạn súng"
Kang Taehyun thả đồ xuống giường, ngồi xuống nghịch điện thoại "Ai ngốc như em"
Beomgyu bĩu môi, từ trong hành lý lấy ra một bộ quần áo "Em đi tắm trước đây"
giọngKang Taehyun đột nhiên đặt điện thoại xuống bên cạnh, đứng dậy tiến về phía Beomgyu, cánh tay săn chắc ôm lấy eo đối phương, hơi thở ấm áp vờn quanh vành tai cậu, giọng nhỏ dụ dỗ "Tắm chung không?"
.
Beomgyu nằm trên giường, gương mặt bị hôn đến đỏ bừng, hai mắt mơ mơ màng tràn ngập ánh nước trong suốt, giống như có thể trào ra bất kì lúc nào vậy. Kang Taehyun thật sự khi hôn vô cùng nghiêm túc lại có kĩ thuật, đầu lưỡi của Beomgyu nhanh chóng bị cắn tê đến mất cảm giác ngay sau đó.
Trong bóng đêm các giác quan trở nên nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều, Beomgyu vẫn có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề từ Kang Taehyun, giống như đang kìm nén toàn bộ sức lực của mình vào trong lồng ngực vậy, cậu đưa tay lên xoa má Kang Taehyun một chút, giọng nói cực kì mê người "Đừng nhịn"
Kang Taehyun cúi người xuống liếm cánh môi trên của Beomgyu, tình sắc nói "Vậy thì em phải nhỏ tiếng một chút, ba mẹ đều ở phòng bên cạnh, làm được không, hửm?"
Beomgyu gần như bị chất giọng khàn khàn của Kang Taehyun mê hoặc, ngoan ngoãn mơ hồ gật gật đầu.
Kang Taehyun khẽ cười một tiếng, ngón tay đang đặt ở phía dưới bắt đầu chậm rãi đi vào, dù có làm bao nhiêu lần thì Beomgyu vẫn cảm thấy không quen cho lắm, cọ cọ đầu vào hõm cổ Kang Taehyun "Lạnh quá..."
"Anh biết" Kang Taehyun cúi xuống hôn lên trán Beomgyu, tiếp tục cho thêm một ngón tay vào, bên trong vừa ấm vừa mềm mại khiến da đầu Kang Taehyun chạy lên, máu nóng toàn thân đều đổ dồn xuống phía dưới, dựng đứng, hắn hôn xuống mũi rồi lại xuống môi Beomgyu, thấp giọng an ủi "Em kiên nhẫn chờ một chút, đâu đó chỗ này--"
"A..."
Kang Taehyun nhếch môi lên, đôi mắt trong bóng tối chợt lóe "Tìm thấy rồi"
Cả người Beomgyu ưỡn lên, há miệng thở dốc, tiếng rên rỉ vừa mới thoát ra khỏi khóe môi, lại bị tay còn lại của Kang Taehyun bị chặt chặt lấy, ngón tay luồn vào kẽ hở, ấn nhẹ vào đầu lưỡi mại mềm của đối phương, ngón tay bên dưới vẫn tiếp tục hoạt động ra vào không ngừng.
Khoáı cảm đánh tới dồn dập như vậy, lại luôn mang suy nghĩ mọi người đều ở bên ngoài, chỉ cần sơ suất một chút thôi cũng sẽ bị phát hiện, Beomgyu trở nên mẫn cảm hơn nhiều, trước phía cũng đã dần dần dần dựng thẳng.
Kang Taehyun dừng lại động tác, chuyển qua cởi quần ngủ của mình xuống, vật to lớn bên dưới giống như chỉ chờ có vậy mà nhảy bật ra, cọ cọ trước cái miệng nhỏ, nhưng mãi lại không chịu đi vào.
Beomgyu đang được thoải mái, Kang Taehyun rút ngón tay ra khiến cậu có chút hụt hẫng, tiếp tục dụi đầu vào cổ hắn, nhỏ giọng năn nỉ "Anh ơi....."
Kang Taehyun không nhịn được nữa, theo khuếch trương vừa rồi mà đâm thẳng vào, Beomgyu ngửa cổ ra phía sau, đưa hai tay lên bị chặt miệng mình lại, chỉ sợ phụ huynh luôn tin tưởng mình giờ phút này lại phát hiện ra bọn họ đang làm chuyện xấu hổ.
Kang Taehyun cậy tay Beomgyu ra, bên dưới vẫn tiếp tục đưa đẩy, mỗi lần đâm vào đều đâm đến nơi sâu nhất, Beomgyu cũng không chịu nổi nữa, đầu môi tràn ra những tiếng rên rỉ mê người "Anh... Taehyun, sâu quá,..."
Eo Kang Taehyun tuy nhỏ nhưng lại vô cùng có lực, Beomgyu bị Kang Taehyun đâm đến không ngừng dịch về phía trước. Kang Taehyun lấy một cái gối để lên đầu giường, sau đó chuyển qua nắm lấy một bên chân của Beomgyu nhấc lên vai mình, tay còn lại giữ chặt lấy thắt lưng cậu, động tác nhẹ nhàng hơn một chút, mỗi lần đều cọ qua điểm mẫn cảm, khiến Beomgyu càng không thể nhị nhịn được mà nức nở.
"Không được, đừng đâm vào chỗ đó nữa...... Em, em chịu không nổi, a...."
Toàn thân Kang Taehyun tràn ra lực không thể cưỡng lại, giọng nói trầm đục quyến rũ "Vậy em cứ bắn đi"
Trước mắt Beomgyu trắng xóa, thân thể run rẩy kịch liệt, phía sau co rút khiến Kang Taehyun khẽ nhíu mày một cái.
Đến khi đã bắn lần thứ hai, người nọ vẫn chưa có dấu hiệu bắn, hai mắt Beomgyu ướt sũng nước mơ màng nhìn vẻ mặt Kang Taehyun, giọng nói khàn khàn "Em đã bắn hai lần rồi, sao anh, anh....."
Kang Taehyun xuống cúi đầu hôn chóp mũi Beomgyu, âm thanh thở dốc chìm nặng nề trong bầu không khí nóng bỏng, Beomgyu cảm thấy cơ thể mình sắp không xong rồi, hai tay vòng qua cổ Kang Taehyun, vừa nũng nịu vừa nức nở nói "Anh... Chồng, chồng ơi..."
Sắc mặt Kang Taehyun đột nhiên tối sầm, bên dưới nảy thịch lên một cái, bắn ra.
Đ** thể tin được, chỉ vì một tiếng chồng có thể khiến hắn mất hoàn toàn khống chế.
Beomgyu bị Kang Taehyun làm đến thần trí bắt đầu mơ hồ, Kang Taehyun thấy mí mắt của cậu dần dần nặng trĩu, cuối cùng cũng buông tha, làm đến lần thứ hai rồi nằm sấp lên người Beomgyu, vô cùng thỏa mãn thở dài một hơi.
Kang Taehyun rời khỏi người Beomgyu, vén mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu qua một bên, đặt xuống trán cậu một nụ hôn rồi nói "Ngoan, đừng ngủ vội, anh đưa em đi tắm, tắm xong rồi ngủ"
Beomgyu không còn sức lực động một ngón tay, toàn thân vô lực dựa vào người Kang Taehyun, khàn khàn "Dạ" một tiếng.
Kang Taehyun lại cúi xuống hôn lên má cậu, sau đó mới yên tâm nhấc bổng đối phương vào trong phòng tắm.
.
.
.
Lúc Beomgyu tỉnh dậy đã là quá trưa, thấy cháo đã được đặt sẵn ở trên bàn thì trong lòng mềm nhũn, lúc nghe thấy giọng nói của Kang Taehyun cách cánh cửa phòng ngủ thì cảm động muốn chạy đến ôm chặt lấy hắn. Chỉ có điều lời nói mới đến khóe môi, lại nghe thấy giọng nói của mẹ vang lên "Thời tiết nóng lắm hả? Ba giờ sáng mẹ nghe thấy phòng hai đứa có tiếng nước chảy"
Kang Taehyun ngoan ngoãn đáp "Beomgyu ngủ chảy nước miếng ướt hết cả áo của cả hai, con giúp em ấy lau mặt, sau đó thay áo giúp em ấy, làm phiền đến mẹ sao?"
"Không có không có, thằng nhóc đấy có nhiều tật xấu lúc ngủ lắm, sau này phiền con rồi"
"Không có gì ạ" Kang Taehyun mở cửa ra, thấy Beomgyu đang nhìn chằm chằm mình, giống như hận không thể nhào đến cắn đứt đầu mình ra vậy, nhịn cười nói "Con sẽ chăm sóc tốt cho em ấy, mẹ đừng lo"
Choi Beomgyu: ?
Choi Beomgyu: Đồ tra nam ăn có nói không chúa lươn lẹo xấu xa đê tiện chẳng ra gì! ! ! !
______
Tiểu kịch trường:
Kang Taehyun: Beomgyu
Choi Beomgyu: Này a á ớ bờ cờ, kìa em xin chửi đờ cờ mẹ anh.
Kang Taehyun: Được rồi, anh biết rồi, anh xin lỗi.
Choi Beomgyu: Tối tăm mù mờ, đờ cờ mẹ anh.
Kang Taehyun: .......
Kang Taehyun: Em đến tháng à?
Choi Beomgyu: ơ quả mơ có hột, u cái đ* mẹ anh.
Kang Taehyun: ..... Thôi được rồi
_end_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co