Truyen3h.Co

taekookᵕ̈ em bầu𓍯

pn2

copelazy

Nói về hai vật nhỏ từ lúc mới sinh cho đến nay, vẫn ở tại thiên điện của tẩm cung hai người. Phu phu hai người cũng dưỡng thành thói quen, trước khi đi ngủ đi thiên điện nhìn các con một chút. Cái thói quen này vẫn giữ cho đến lúc Điền Chính Quốc mang thai lần thứ hai.

Tối hôm đó, Điền Chính Quốc đã mang thai tám tháng được Kim Thái Hanh nâng đỡ, đi ra khỏi tẩm điện, đi đến cửa phòng ngủ thiên điện của hai bảo bối. Mới vừa đi đến bên cửa sổ, liền nghe thấy cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ trong phòng.

“Ca ca, ngày mai đệ sẽ đi nói với cha thân dọn thêm cho mình một cái giường riêng, Lâm nhi sắp làm ca ca, muốn ngủ một mình rồi.”

“Không được, làm ca ca với ngủ riêng là hai chuyện khác nhau mà!”

“Nhưng cha nói làm ca ca phải trở nên độc lập, không thể luôn quấn ca ca và cha thân, nên làm tấm gương cho đệ đệ.”

“Vậy cha, cha thân cũng là người lớn, còn không phải vẫn thích ôm một cái, hôn hôn, ngủ chung một chỗ. Đệ còn nhớ có một tối chúng ta đến tìm cha và cha thân, ở ngoài cửa còn nghe cha thân nói “còn muốn” “thật thoải mái” các loại. Nhìn đó, cha và cha thân cảm thấy ngủ cùng nhau là một chuyện thoải mái đó thôi…”

Bên trong Điền Dung Kỳ còn đang không ngừng khuyên đệ đệ bỏ ý nghĩ ngủ một mình, bên ngoài mặt Điền Chính Quốc đã lúng túng đến đỏ như trái cà chua. Thật may hai đứa bé không thích có quá nhiều thị vệ cung nữ trong cung điện, nên trừ nhũ mẫu chăm sóc bọn họ từ nhỏ ra, gần như không tìm được người thứ tư, bằng không mặt mũi vị hoàng đế là y làm sao còn chút gì… Nghĩ đến đây, y thẹn quá thành giận bỏ lại Kim Thái Hanh, ưỡn bụng bước nhanh về phía tẩm điện.

Kim Thái Hanh tất nhiên biết y tức giận cái gì, cũng thức thời không có nói nhiều, chẳng qua là bước nhanh đuổi theo bảo vệ thân mình của người yêu. Trở lại tẩm điện, ngồi vào trên giường, Điền Chính Quốc đã mệt đến thở hổn hển. Có lẽ do vừa rồi đi quá nhanh, không những hài tử trong bụng lăn lộn trên dưới, mà hai chân còn cùng rút gân.

“Ô…” Điền Chính Quốc ôm bụng ngã xuống giường, kêu lên thành tiếng. “Quốc nhi, làm sao rồi, hài tử lại ồn ào với ngươi sao?” Kim Thái Hanh thấy người yêu không thích hợp, liền vội vàng hỏi.

“Ngô… Không phải, chân… Chân rút gân…” “Cái chân nào cơ?” “Cả hai chân đều bị…”

Kim Thái Hanh vội vàng nâng hai chân của y lên, từng chút từng chút xoa bóp làm giảm đau đớn cho y.

“Khá hơn chút nào không?” Nhìn vẻ mặt của y hơi bớt giận, hắn hỏi.

“Hô… Ân…” Đau đớn này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, dưới sự đấm bóp của Kim Thái Hanh cũng đỡ hơn nhiều, chẳng qua hài tử trong bụng vẫn không chịu ngừng. Điền Chính Quốc chỉ đành dùng tay đặt lên bụng xoa tròn.

“Hài tử vẫn làm ồn sao?” Dứt lời đặt lên bụng ngày càng cao ngất của y muốn trấn an hài tử.

“Hừ!” Điền Chính Quốc đánh rơi tay của hắn, quay đầu sang chỗ khác không thèm nhìn hắn, trên mặt vẫn hiện lên hồng hồng xấu hổ, tự mình ôm bụng trấn an.

Kim Thái Hanh cũng không tức giận, chẳng qua là ôm cả người Điền Chính Quốc vào trong ngực, một tay ôm bả vai của y, một tay đều lên bụng của y. “Quốc nhi tốt, đừng nóng giận. Ngươi mà còn tức giận hài tử cũng sẽ không thoải mái nga. Chờ hài tử trong bụng ra đời, sẽ để cho Kỳ nhi Lân nhi trở về cung điện của mình đi, ở mãi trong thiên điện cũng không phải kế hoạch lâu dài. Lân nhi ngươi cũng không nên quá cưng chiều nó, lúc ra đời tuy còn hơi yếu ớt, nhưng hai năm điều dưỡng, thân thể xương cốt cũng tráng kiện hơn nhiều. Nơi này của ngươi là của ta, đừng mãi cho nó ngậm.” Dụ dỗ người lớn, đứa nhỏ trong bụng cũng không làm ồn nữa. Tay Kim Thái Hanh mò vào trong áo lót của Điền Chính Quốc, cầm lên một hạt đậu đỏ trên ngực của y.

“Ừ… Đừng đụng vào ta! Đều là ngươi, ngô…” Điền Chính Quốc tức giận định đánh rớt tay của hắn. Nhưng lời oán trách còn chưa nói hết, Kim Thái Hanh liền hôn lên khuôn miệng không ngừng lải nhải này. Đã nhiều năm như vậy, trước mặt hắn Điền Chính Quốc cũng  không không cần ẩn nhẫn, tính cách càng ngày càng đáng yêu để tình yêu của Kim Thái Hanh dành cho y lâu ngày càng thêm tràn đầy.

Kim Thái Hanh đã sớm hiểu rõ điểm nhạy cảm của Điền Chính Quốc, không lâu lắm tiếng bất mãn biến thành tiếng rên rỉ đầy tình dục. Hắn nâng thân thể của người yêu cùng trải qua mây mưa, Điền Chính Quốc đã sớm đem lúng túng vừa rồi ném đến ngoài chín tầng mây, trầm trầm phù phù trong luật động đầy khoái cảm của Kim Thái Hanh. Trong điện tràn đầy tình dục, trong trướng phù dung một mảnh kiều diễm.

Hai tháng sau, Điền Chính Quốc thuận lợi sinh hạ một nhi tử, bởi vì lúc hài tử ra đời một vòng trăng tròn nhô lên cao, y đặt tên cho hài tử là Kim Nguyệt Minh. Sau khi sinh hạ Minh nhi, Điền Chính Quốc liền hạ chỉ để Kỳ nhi và Lân nhi dọn về tẩm cung của bọn chúng. Lân nhi dù rất không muốn nhưng vừa nghĩ đến việc mình đã là ca ca, muốn độc lập để chăm sóc đệ đệ, liền nhịn xuống. Rất nhanh niềm vui khi trêu chọc đệ đệ để cho Lân nhi quên luôn sự không vui khi rời khỏi cha thân.

Hôm nay, Kim Thái Hanh luyện công xong mang Kỳ nhi trở về, vào phòng liền thấy một bức hình ảnh: Điền Chính Quốc mỉm cười ôm Minh nhi bú sữa, một bên Lân nhi kéo cánh tay Minh nhi trêu đùa, Minh nhi đang bú sữa thi thoảng thả nhũ đầu trong miệng ra, xoay đầu cười toe toét với Lân nhi, sau đó tiếp tục bú sữa. Kỳ nhi đến ôm Lân nhi vào trong ngực cùng nhau trêu chọc đệ đệ, Kim Thái Hanh thì đi đến cũng ôm người yêu vào trong ngực. Trong thời khắc này, trong lòng có chút không kiềm chế được.

Hạnh phúc, cũng chính là như vậy đi ~~~

https://tuyetvudalau.wordpress.com/2017/05/19/hoang-de-thien/
link gốc đây nhé

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co