57
Hai năm sau.
Jungkook dậy sớm như thường lệ, ánh nắng len qua khung cửa sổ, rọi nhẹ lên góc bàn làm việc đầy giấy vẽ. Cậu dụi mắt, còn hơi ngái ngủ bước xuống, liền bắt gặp chiếc áo sơ mi trắng của Taehyung vắt hờ trên ghế, còn chủ nhân thì đang lúi húi pha cacao trong bếp.
"Em dậy rồi à?" Taehyung hỏi, giọng trầm dịu nhưng vẫn mang chút ngái ngủ.
Jungkook đi đến phía sau hắn, liếc mắt nhìn ly cacao nóng, "Cho em miếng đi."
Taehyung khuấy xong ly cacao thì quay đầu, thổi thổi một chút rồi đưa cho cậu, "Anh pha cho em mà."
Jungkook ngoan ngoãn nhận lấy, cậu cầm ly cacao nóng trên tay đi về phía sofa.
"Chiều nay anh bận họp với ekip, bù lại buổi tối để anh đưa em đi hóng mát nha."
"Đi đâu vậy anh?"
"Dạo này thấy em ở nhà tập trung vẽ vời quá, muốn dẫn em ra công viên đi dạo một chút."
Jungkook nghiêng đầu, "Cũng được, dạo này em cũng thấy hơi thiếu tí gió mát để đầu óc được thông thoáng."
Tối hôm đó, sau khi kết thúc công việc, Taehyung quay về nhà thay bộ sơ mi đen đơn giản mà lịch lãm, hắn bảo Jungkook mặc nhẹ nhàng thoải mái thôi.
Chiếc xe rẽ vào đường nhỏ, rồi dừng lại trước một con hẻm.
"Đường này đâu đến được công viên đâu anh."
Chợt Jungkook nhận ra gì đó, cậu ngạc nhiên đến mức tim khựng lại một nhịp.
"Đây là..."
Taehyung gật đầu, ánh mắt hắn tràn đầy những kỷ niệm, "Nơi lần đầu chúng ta gặp nhau, em nhớ không? Cái ngày mà anh mặt mũi toàn là máu, còn em thì cực kì dũng cảm."
Jungkook cười bật thành tiếng, "Anh còn nhớ em nói gì với anh không?"
"Mặt của cậu chảy máu nhiều quá rồi, nhà cậu ở đâu để mình đưa cậu về." Taehyung nhại lại, giọng mang chút trêu chọc.
Jungkook đấm nhẹ vào vai hắn, "Sao anh còn nhớ rõ vậy."
"Vì sau hôm đó, anh đã nhớ em cả đời."
Jungkook im lặng, cảm thấy lòng mình hạnh phúc đến lạ.
"Không phải chỉ vì đây là nơi đầu tiên anh gặp em mà còn là nơi em cứu anh."
Jungkook khựng lại.
Taehyung lùi ra một chút để nhìn vào mắt cậu, nghiêm túc hơn bao giờ hết, "Hồi đó anh là thằng nhóc mất phương hướng, bị đánh hội đồng ngay trước ngõ. Tụi nó đông, còn anh thì chỉ biết chống cự, anh tưởng anh sắp chết rồi, nhưng em đã đến. Lúc đó em giống như ánh sáng duy nhất xuất hiện giữa một căn phòng chỉ toàn là bóng tối vậy."
Cậu bật cười, xen lẫn ngượng ngùng, "Làm gì ghê vậy, em chỉ tình cờ đi ngang thôi."
"Nhưng đối với anh, đó là lần đầu tiên trong đời, có người không quen không biết gì mà vẫn bảo vệ anh." Taehyung nói, giọng khẽ run, "Lúc anh đau đến không thở nổi, nhìn thấy em đỡ lấy anh ngồi xuống, anh đã biết mình tiêu rồi."
"Tiêu vì bị thương hả?"
"Không. Tiêu vì lỡ yêu rồi." Hắn bật cười, ánh mắt lại ánh lên như lần đầu gặp nhau, "Một người có thể vì một kẻ xa lạ mà đứng ra giúp đỡ. Một người lạ sẵn sàng bỏ học để đưa một kẻ không quen biết về nhà. Một người lạ như em, đáng để anh thay đổi cả cuộc đời."
Jungkook nhìn hắn, lồng ngực dội lên từng hồi rõ rệt.
"Sau lần đó, anh tìm mọi cách để tiếp cận em, để được nói chuyện, rồi quen, rồi yêu. Nhưng yêu cũng điên dại, vì anh lúc đó không đủ tốt. Anh ngỗ nghịch, bất cần, chỉ biết làm em tổn thương..."
"Không có đâu, anh rất tốt với em mà." Jungkook khẽ nói.
"Nhưng để em phải khóc, thì anh đã sai rồi. Anh đi Mỹ không chỉ vì sự nghiệp. Anh cần thay đổi, vì anh không thể quay lại bên em khi anh còn chưa thể tự lo cho chính mình."
"Và anh đã làm được rồi." Jungkook cười khẽ, đôi mắt long lanh đầy tự hào.
"Anh quay lại Hàn là vì anh biết, nếu còn có cơ hội, anh sẽ dành trọn vẹn phần đời còn lại để yêu em đúng cách." Taehyung đưa tay lên chạm nhẹ má Jungkook, "Em có thể giận, có thể đau, có thể chưa quên hết, nhưng chỉ cần em còn một chút tin anh, anh nguyện từng ngày từng giờ chứng minh điều đó."
Con hẻm cũ kỹ sau bảy năm có chút thay đổi, nhưng chí ít vẫn còn giữ lại cảm giác quen thuộc ngày xưa. Xung quanh con hẻm lấp lánh một màu vàng nhạt, những dải đèn nhỏ được mắc từ tường này sang tường kia, như ngôi sao lặng lẽ soi rọi ký ức.
"Em nhìn kìa."
Taehyung chỉ lên trời, từng đợt pháo hoa được bắn lên vô cùng đẹp mắt. Ban đầu là chữ T phía sau là trái tim cuối cùng là chữ J.
Jungkook cảm thán, không nghĩ Taehyung sẽ tạo bất ngờ cho cậu lớn như vậy.
"Oa, anh đã chuẩn bị tất cả hả."
Jungkook cúi đầu, người trước mặt đã khuỵ gối từ bao giờ, trên tay là một hộp nhẫn bằng vải nhung, hắn mang ánh mắt đầy triều mến nhìn cậu.
"Jungkook à." Hắn nói, giọng trầm nhưng đầy cảm xúc, "Bảy năm trước, kể từ khi được em yêu, anh đã cố dặn lòng bằng mọi giá phải bảo vệ em cho thật tốt. Nhưng rồi anh tệ quá, anh đã bỏ rơi em suốt tận bốn năm trời. Nhưng cũng thật may mắn khi em đã cho anh cơ hội lần nữa."
Jungkook im lặng, đôi mắt hoe đỏ. Cậu cắn nhẹ môi dưới, tay run run khi nhìn chiếc nhẫn bạc lấp lánh trong lòng bàn tay Taehyung.
"Anh đã ấp ủ dự định này rất lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội, vừa hay ngày hôm nay lại là ngày đầu tiên mà chúng ta gặp nhau."
Ánh đèn lung linh soi lên hai người. Không còn khoảng cách, không còn nỗi đau. Chỉ còn một câu hỏi và một câu trả lời.
"Hãy cho anh được là người cuối cùng nắm tay em." Taehyung thì thầm, "Anh từng ước được bên em cả đời. Giờ anh muốn hỏi, em có thể cho phép anh chính thức gọi em là nhà không?"
Jungkook bật cười trong nước mắt, gật đầu rồi chìa tay ra.
"Em cho phép."
Taehyung đeo nhẫn vào tay cậu, rồi ôm cậu thật chặt. Con hẻm nhỏ xưa cũ bỗng như rộng lớn ra, chứa đựng cả một vũ trụ nhỏ chỉ dành riêng cho hai người.
"Anh yêu em." Hắn nói, không còn một chút do dự, "Yêu hơn tất cả những điều mà anh từng biết. Và nếu phải quay về đúng cái con hẻm nơi anh từng nằm bê bết máu, anh vẫn muốn chính nơi đó là nơi bắt đầu mọi điều đẹp nhất giữa hai ta."
Jungkook bật khóc, lần này không phải vì đau đớn mà là vì hạnh phúc. Cậu tựa đầu vào ngực Taehyung, cảm nhận trái tim hắn đang đập từng nhịp mạnh mẽ.
"Hồi đó em cứu anh, giờ thì để anh bảo vệ em nhé."
***
Một buổi chiều cuối xuân, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua những tán cây được trang trí bằng dây ruy băng trắng và hoa baby tinh khôi. Lễ đường nằm giữa trung tâm Seoul, được phủ kín sắc trắng và ánh hồng nhẹ, mang không khí sang trọng nhưng vẫn ngập tràn sự ấm áp. Khung cảnh như bước ra từ một bộ phim lãng mạn tinh tế, dịu dàng mà vẫn đủ khiến tim người ta rung cảm.
Cánh cửa lễ đường mở ra, khách mời lần lượt tiến vào. Trong số đó, nổi bật là Jimin và Yoongi, hai người nắm tay nhau, vừa bước vừa mỉm cười nhẹ nhàng. Jimin mặc vest trắng kem, còn Yoongi lại chọn đen tuyền, nhưng cả hai đều toát lên sự ăn ý không thể tách rời. Họ ngồi xuống hàng ghế đầu, sát cạnh Jin và Namjoon.
"Này cậu thấy chưa, âm thầm vậy đấy mà gửi cái thiệp hết hồn." Seok Jin nghiêng đầu nói với Jimin, khóe môi cong nhẹ.
"Ba tháng trước còn nói với mình, bốn người bọn cậu kết hôn đi rồi tới lượt bọn mình. Vậy mà giờ đang cầm hoa ở trong phòng thay đồ rồi kìa."
"Bốn tháng trước còn gọi điện tâm sự với mình là Taehyung vô tâm quá, đi làm cả ngày về mà chẳng hỏi một câu nào. Mình vote cho một vé chia tay đi, vậy mà giờ kết hôn luôn rồi."
Yoongi bên cạnh quay sang trêu, "Ủa hai người định chiếm spotlight của Jungkook với Taehyung hả?"
"Anh nói gì vậy, spotlight là tụi mình mới đúng." Jimin nháy mắt.
Namjoon cũng muốn tham dự, "Làm sao mà đọ được với hai đứa mình, bộ đồ này mình lựa cho Jin cả tiếng đấy."
"Thôi thôi, thua hai nhân vật chính hết."
Cả nhóm phá lên cười, nhưng vẫn giữ không khí nhẹ nhàng trước giờ cử hành lễ.
Phía ngoài, cánh cửa phụ được mở ra. Jungkook xuất hiện trong bộ tuxedo trắng sữa, gương mặt có chút hồi hộp nhưng ánh mắt cậu lại sáng rỡ. Cậu bước từng bước chậm rãi, nhìn về phía cuối lễ đường nơi Taehyung đang đứng chờ, trong bộ vest đen sang trọng, gương mặt dịu dàng đến nao lòng.
Khi ánh mắt họ chạm nhau, thế giới như ngưng đọng lại. Taehyung khẽ mỉm cười, ánh nhìn trìu mến đầy kiên định như bao năm chưa từng thay đổi. Còn Jungkook, nơi đáy mắt cậu rực lên ánh sáng của sự yên bình.
Lễ cưới bắt đầu trong tiếng nhạc du dương. Cha xứ đọc lời nguyện, còn Taehyung và Jungkook thì đứng đối diện nhau, tay nắm lấy tay.
"Jeon Jungkook, em có đồng ý cùng Kim Taehyung đi qua hết những tháng năm đời mình, dù bình yên hay sóng gió?"
"Em đồng ý."
"Kim Taehyung, anh có đồng ý cùng Jeon Jungkook xây nên một mái nhà, nơi chỉ có tình yêu và sự thấu hiểu?"
"Anh đồng ý."
Taehyung nắm lấy bàn tay lạnh nhẹ của Jungkook, khẽ siết chặt. "Anh hứa sẽ không để em phải một mình thêm lần nào nữa."
Dưới vòm hoa được kết tỉ mỉ như chính câu chuyện tình yêu của họ, có gai, có hương, có màu sắc và có cả thời gian.
Một ánh mắt dịu dàng đong đầy kỷ niệm cùng một ánh mắt thăm thẳm như cất giữ trọn vẹn những yêu thương của tháng năm. Và khi Taehyung cúi xuống, tay nhẹ nhàng nâng lấy gò má Jungkook, cậu cũng khẽ nhắm mắt lại.
Nụ hôn chạm vào nhau như một lời hứa âm thầm. Thoáng nhẹ như gió thoảng qua môi, chỉ vừa đủ để chạm vào, để cảm nhận được hơi thở của đối phương. Nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu hạnh phúc ở trong đó.
Xung quanh họ, tiếng vỗ tay vang lên. Có tiếng cười, có tiếng suýt xoa, có những ánh mắt cảm động.
Bà Jeon với đôi mắt hoe đỏ vì xúc động, khẽ nắm lấy tay bà Kim bên cạnh, "Cuối cùng thì hai đứa nhỏ cũng chịu về bên nhau."
Bà Kim cười, "Hồi xưa tụi mình từng nói đùa nếu con mình mà cưới nhau chắc vui dữ lắm. Vậy mà giờ không ngờ lại thành sự thật luôn rồi."
Ở phía xa, Joon Woo nhìn cả hai mỉm cười, ánh mắt đặt nơi cậu không còn chút luyến tiếc nào nữa.
Anh đứng dậy rời khỏi bàn ăn, muốn đi vào nhà vệ sinh. Lúc đứng dậy lại bất cẩn va phải một người.
"Tôi xin lỗi."
Người đàn ông xua tay, khi này mới nhận ra người trước mặt.
"Anh là người mẫu nổi tiếng phải không."
Joon Woo gật đầu, anh cũng đáp lại, "Anh là Jung Hoseok, giám đốc của công ti giải trí đúng không ạ. Tôi rất hâm mộ anh."
Hoseok gật đầu, mỉm cười nhìn anh, "Tôi cũng rất hâm mộ cậu. Chúng ta nói chuyện chút nhé."
***
Tại phòng tiệc riêng.
Sau khi tiệc cưới chính thức khép lại, một nhóm nhỏ những người thân thiết nhất được mời vào một căn phòng riêng, nơi được trang trí với đèn vàng ấm, hoa hồng trắng và rượu vang đỏ.
Jin là người dẫn đầu, tay cầm bảng câu hỏi, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch, "Mọi người, tụi mình chơi thử một trò nhỏ nha. Xem Taehyung và Jungkook hiểu nhau tới đâu."
Yoongi huých tay Taehyung, "Cẩn thẩn chút, không thì tối nay ngủ sofa sẽ lạnh lẽo lắm."
"Câu hỏi đầu tiên nha." Jin nhìn cả hai, "Món ăn yêu thích của Jungkook là gì?"
"Thịt xiên nướng." Taehyung và Jungkook đồng thanh.
"Chính xác. Câu số hai, màu yêu thích của Taehyung là gì."
"Màu tím." Cả hai nhìn nhau mỉm cười.
"Chính xác. Câu tiếp theo, Taehyung đã phải lòng Jungkook bao lâu."
Jungkook dõng dạc đáp, "Bảy năm."
Taehyung nghiêng đầu, "Tám năm."
Cả nhóm đồng loạt "Ồ!!"
Cả căn phòng yên lặng dõi theo, Jungkook quay sang nhìn Taehyung, ngạc nhiên, "Tám năm? Từ lớp 12 đến giờ thì chỉ có bảy năm thôi mà."
Jimin ở bên cạnh cũng tiếp lời, "Đúng rồi, học bá lụt nghề rồi à."
Taehyung cười, ánh mắt đầy nhu hòa, "Mình đã thích bé Kookook từ năm lớp 11 rồi, lúc đó thấy bé ở sân tập thể dục, cũng đúng gu, vậy là nhớ quài luôn."
Namjoon chợt bật cười, "Vậy mà có thằng nào bày đặt bảo, không phải gu, chỉ chơi đùa chút thôi."
Jin ngồi đối diện bỉu môi, "Ghê gớm chưa kìa, tình cảm chưa kìa. Nếu vậy phải nói Jungkook được chín năm rồi."
Taehyung tròn mắt, nghe y nói tiếp.
"Bộ cậu chưa kể cậu ấy nghe à."
Jungkook có hơi ngại ngùng, "Thì tại mình thấy cũng chuyện quá khứ rồi."
Thấy Jungkook không muốn nói, vậy nên Seok Jin cũng không ép cậu. Cả đám lại tiếp tục cái trò hiểu ý, mức độ sai cũng không nhiều, cơ hồ là rất hiểu ý nhau.
Cuối ngày khi khách mời đã ra về, hai người đứng giữa lễ đường trống trải, ánh đèn hồng nhạt chiếu lên hàng ghế tĩnh lặng. Jungkook ngẩng đầu nhìn Taehyung, nói nhỏ.
"Hôm nay mọi thứ đẹp như mơ. Em không nghĩ mình lại có thể hạnh phúc như vậy."
Taehyung siết nhẹ tay cậu, "Bởi vì em xứng đáng nhận được những điều này, và hơn thế nữa."
"Anh có mệt không?"
"Anh không, anh còn nhiều sức lắm, em muốn thử không."
Taehyung tiến đến, bóp nhẹ eo cậu.
"Cái eo nhỏ này."
Jungkook xấu hổ, đánh ngực hắn một cái.
"Đồ lưu manh."
𐤀
.
.
.
End.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co