Truyen3h.Co

| Taekook | Gnasche

2

kimjeon_tks

Đoạn video anh bị đánh đã được phát tán nên hiện tại khi vừa đặt chân vào cổng trường thì mọi sự chú ý đều đổ dồn vào anh đa số toàn là những lời giễu cợt anh tỏ vẻ không quan tâm mà đi thẳng vào lớp. Chỗ ngồi của anh ở góc cuối cùng của bên trái lớp học bởi vì khi ngồi ở đây anh mới có thể quan sát tình hình học tập của lớp để cuối tuần còn báo lại với giáo viên chủ nhiệm và hiệu trưởng.

Jeon Jungkook học cùng lớp với anh nhưng vì là học sinh cá biệt nên cậu bị bắt lên ngồi bàn đầu gần với bàn giáo viên cũng nhờ vậy mà anh có thể tập trung hơn vào việc học không sợ bị cậu quậy phá trong giờ.

Nếu nói về độ lười học thì hạng nhất chắc chắn thuộc về thiếu gia họ Jeon kia. 1 tuần cậu đi học được có mấy ngày đâu nếu có đi thì cũng là đi trễ tận 1 đến 2 tiết, nhờ ơn của cậu mà lớp đứng đầu như 12A1 chưa bao giờ giành được cờ thi đua hạng nhất.

Hôm nay cậu lại đi trễ nhưng giáo viên lại chẳng có phản ứng gì bởi vì đây là chuyện xảy ra hằng ngày có gì lạ lẫm đâu mà phải bất ngờ. Cậu chịu vác thân đến lớp đã là may mắn lắm rồi.

Đi học chẳng bao giờ nghe giảng nên điểm số của cậu chỉ dao động ở mức trung bình cao nhất cũng chỉ có 60 điểm. Tiết này là tiết toán đến giờ giải bài tập thì thầy đã mời một vài bạn lên làm để cộng điểm và trong số đó có cả cậu. Mới bắt đầu năm học nên bài sẽ tương đối dễ vì thế thầy mới mời cậu nhằm cho cậu cơ hội cải thiện điểm số.

Nhưng mà từ nãy đến giờ cậu có nghe giảng bài đâu mà lên làm.

- Em không biết làm thầy ơi.

- Bài này là dễ nhất rồi đấy cứ lên làm đi nếu có sai thì thầy sửa cho.

Bước lên bục giảng với bộ dạng gượng ép thấy rõ nhưng cậu vẫn là không còn lựa chọn nào khác.

Các bạn đã lên và về chỗ cả rồi nhưng chỉ có riêng cậu là vẫn đứng như yên ở đó. Thầy giáo lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán rồi gọi lớp trưởng chính là Kim Taehyung lên hướng dẫn cách giải cho cậu.

- Trò Kim em mau hướng dẫn bạn cách làm đi.

Kim Taehyung nhẹ gật đầu sau đó tiến gần đến chỗ của cậu đang đứng, mặc dù chỉ là lướt qua thôi nhưng đây là lần đầu tiên hai người trực tiếp đối mặt với cự li gần thế này. Những vết thương trên mặt anh đều được cậu thu rõ trong tầm mắt và thứ làm cho cậu phải ngơ ra một lúc chính là cặp mắt tam bạch cuốn hút đó. Cậu phải công nhận một điều là trong vài giây ngắn ngủi cậu đã bị nó thu hút.

Nói là hướng dẫn cách giải thế thôi chứ thực tế là anh đã giải hộ cho cậu hết bài. Đối với thủ khoa như anh thì mấy dạng bài tập này dễ như trở lòng bàn tay. Sau khi làm xong anh đã xin phép về chỗ còn cậu thì vẫn phải ở lại bục giảng nghe thầy giáo huấn một trận và sau buổi học hôm nay cậu sẽ chẳng dễ dàng gì mà tha cho anh.

Báo hiệu giờ học kết thúc bằng tiếng chuông reo, không khí bắt đầu rộn rã mạnh ai nấy xách cặp rời khỏi lớp và lần nào cũng vậy anh lúc nào cũng là người ra khỏi lớp sau cùng, anh phải ở lại xem hết từng ngóc ngách trong lớp xem có rác hay không để còn ở lại dọn chứ nếu bỏ về qua ngày mai lỡ đâu có thầy cô vào kiểm tra thì lớp anh lại bị trừ điểm mất.

Là một lớp trưởng được gọi là ưu tú nhất khối 12 thì anh chưa bao giờ làm cho thầy cô thất vọng bất cứ lần nào. Anh luôn nghiêm khắc với bản thân và luôn nhẫn nại với mọi thứ, anh không phải tuýp người khoa trương hay khoe khoang thành tích của mình mặc dù vậy nhưng vẫn có rất nhiều người ganh ghét mỗi lần như vậy anh cũng chỉ biết làm ngơ thôi chứ anh đâu còn cách nào khác.

Rời khỏi lớp muộn hơn người khác 15 phút, nhưng bất ngờ thay anh không phải là người duy nhất ở lại mà còn một người nữa đó không ai khác ngoài Jeon Jungkook. Hôm nay cậu không dắt theo đám bạn mà là đi một mình, cậu biết anh ở bên trong nhưng không trực tiếp vào mà lại đứng ngoài đây chờ anh tận 15 phút hơn.

- Cậu chưa về sao?

- Tao chờ mày.

- Hôm nay tôi còn phải đi làm cậu có thể tha cho tôi 1 ngày không?

- Tại sao tao phải tha cho mày?

- Làm ơn đi Jungkook tôi xin cậu.

- Quỳ xuống đi tao sẽ suy nghĩ lại.

Kim Taehyung không muốn nhưng vẫn phải quỳ, anh nắm chặt hai tay lại thành quyền cố gắng nhẫn nhịn trước tình cảnh này. Nhìn thấy anh quỳ dưới chân mình thì tâm tình cậu mới trở nên vui vẻ dù sao thì anh cũng đã có lòng nên cậu cũng từ bi tha cho anh một ngày vậy.

- Được rồi mày về đi.

- Cảm ơn cậu.

___________________________________

Đến chỗ làm với đầy rẫy vết thương chưa lành nhưng anh lúc nào cũng mang khuôn mặt niềm nở với khách. Choi Woosik đứng bên trong quầy nhìn ra cũng chỉ biết thở dài, y thương anh lắm, thương như em trai ruột của y vậy nên việc gì có thể giúp thì anh luôn sẵn lòng giúp đỡ cho anh. Kim Taehyung là một cậu bé đáng thương đáng lý ra người như anh phải có một cuộc sống tốt hơn nhưng biết sao đây ông trời đối xử với anh tàn nhẫn quá.

Làm việc quần quật mấy tiếng liền mồ hôi đã ướt đẫm cả áo nhưng anh chưa bao giờ tỏ thái độ với khách, vì vậy anh được rất nhiều khách quen ở đây yêu quý mỗi lần tính tiền họ đều bo cho anh một ít tiền và số tiền đó ban đầu anh còn định đưa lại cho Woosik nhưng y nói đây là tiền khách cho anh nên anh cứ việc giữ lấy không cần đưa lại cho y.

Cũng nhờ vậy mà anh đã tích góp thêm được một ít tiền để trang trải cho cuộc sống hiện tại. Giờ tan ca của anh là vào lúc 22h, nhưng chỉ mới 21h30 thôi là y đã thúc giục anh đi về ngày nào cũng thế mặc dù nhà anh gần sát bên. Y biết là ngày mai anh còn phải đến lớp nên mới cho anh về sớm 30 phút để chuẩn bị cho việc học ngày mai.

Kim Taehyung vô cùng biết ơn y nên ngày nào trước khi về anh cũng gập người 90 độ để tỏ lòng biết ơn.

Về đến nhà anh liền mang thức ăn mà lúc nãy trước khi về Woosik có cho anh ra và hâm lại để ăn tối. Sau 5' chờ hâm nóng thì bây giờ trước mặt anh đây là một tô mỳ hải sản nghi ngút khói. Taehyung có bao giờ dám mua mấy thứ này ăn đâu vì đối với một đứa nhà không có điều kiện như anh thì lấy đâu ra tiền mà mua, tiền ăn tiền sinh hoạt đều phải chắt chiu từng chút nên anh chưa bao giờ thưởng cho bản thân mình bất cứ món gì cả.

Lâu lắm rồi anh mới được ăn một tô mỳ ngon thế này khiến cho anh xúc động đến muốn khóc. Anh ăn sạch bách đến cả nước còn không chừa lại bất kì giọt nào. Sau khi đã ăn xong thì anh liền đi rửa bát và soạn tập để chuẩn bị cho buổi học ngày mai. Hôm nay chắc có lẽ là ngày anh cảm thấy vui vẻ nhất trong những chuỗi ngày vừa qua.

__________________________________

thấy thương anh lớn ghê 😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co