Truyen3h.Co

| Taekook | Gnasche

37

kimjeon_tks

Mặt trời đã lên cao nhưng con người trên giường vẫn còn đang say giấc, bình thường anh sẽ đánh thức cậu vào lúc 8h nhưng do hôm nay anh vắng nhà nên cậu đã ngủ đến tận 10h mà vẫn không có ai đánh thức cả.

Sau khi đã tỉnh giấc và vệ sinh cá nhân thì cậu theo thói quen mà nằm ình lên giường xem ipad chờ người mang đồ ăn sáng lên. Nằm đấy được 15 phút thì cậu mới chợt nhớ ra là hiện tại anh đang ở công ty. Cậu chán nản ôm chiếc ipad của mình mon men xuống nhà để tìm chút gì đó bỏ bụng. Chị giúp việc thấy cậu xuống thì liền đi đến hỏi han.

- Cậu chủ nhỏ cậu đói chưa để tôi dọn đồ ăn sáng cho cậu nhé.

- Ừm chị dọn đi tôi cũng hơi đói rồi.

Jungkook kéo ghế ngồi vào bàn và bắt đầu mở Doraemon lên xem, đây đã trở thành thói quen trong các bữa ăn của cậu.

- Hôm nay ăn sáng trễ hơn mọi khi cậu có cảm thấy quá đói không?

- Cũng hơi hơi thôi.

- Cậu chủ lớn nói cậu không thích người lạ vào phòng nên tôi mới không dám gọi cậu dậy. Cậu chủ lớn quan tâm cậu lắm lúc sáng cậu ấy mới gọi về dặn dò tôi thường xuyên pha mấy loại trà giữ ấm cơ thể cho cậu uống vì hiện tại trời đang rất lạnh cậu ấy sợ cậu sẽ bị nhiễm phong hàn.

- Vậy sao?

- Cậu ấy dặn dò tôi nhiều lắm đến mức tôi phải note lại, tôi nghĩ tôi cần phải học thuộc chúng trong hôm nay. Vậy thôi cậu chủ nhỏ ăn đi nhé tôi xin phép đi làm việc đây.

Từ nãy đến giờ mắt cậu vẫn chưa một giây nào rời khỏi màn hình ipad, nhưng nếu hỏi cậu nội dung của tập phim này là gì thì chắc chắn cậu sẽ không thể trả lời được bởi vì tâm trí của cậu làm gì đặt vào đây. Cậu tỏ vẻ không quan tâm nhưng từng câu từng chữ mà chị giúp việc nói cậu nghe không sót chứ nào. Jungkook chỉ là đang giả vờ không muốn nghe mà thôi.

Sau khi đã no bụng cậu liền ôm ipad di chuyển ra vườn hoa oải hương à không bây giờ phải nói là vườn hoa ly hổ mới đúng. Jeon Jungkook bước vào chiếc chòi nhỏ được anh cho người xây ở một góc trong sân vườn, ngồi ở đây cậu có thể vừa ngắm hoa mà không phải sợ nắng.

Nhìn những bông hoa ly hổ đang khoe mình dưới ánh nắng chói chang thật khiến cho cậu cảm thấy có chút không quen mắt. Màu tím nhẹ nhàng của hoa oải hương đã hằng sâu trong tâm trí cậu bây giờ nó đã được thay thế bằng màu cam mạnh mẽ của hoa ly hoa ly hổ. Jungkook dù có ngốc cũng biết hoa ly hổ là tượng trưng cho điều gì.

Loài hoa này tượng trưng cho tháng sinh của cậu và đồng thời nó cũng mang ý nghĩa là "hãy yêu lấy tôi".

Kim Taehyung là muốn dùng loài hoa này để xoa dịu những tháng ngày tổn thương trước kia của cậu và cũng muốn ngụ ý rằng cậu hãy yêu lấy anh thêm một lần nữa. Cậu hiểu hết, nhưng cậu có làm hay không thì chính bản thân cậu cũng chưa thể biết được.

Trong khi đang mãi mê chìm đắm vào nhan sắc của hoa ly hổ thì giọng nói vang từ xa của Park Jimin đã làm cho cậu trở nên tụt hứng.

- Giờ này mà em đi ngắm hoa á?

Y bước ra hỏi cậu với nét mặt nhăn nhó vì trời nắng.

- Từ sáng giờ anh đi đâu đấy em không thấy.

- Em ngủ tới trưa thì làm sao thấy được anh.

- Anh vừa đi đâu về à?

- Anh đi ra siêu thị mua ít đồ.

- Đồ gì vậy?

- À chỉ là...

- Cậu Jimin ơi người ta giao bánh kem và quà đến này.

Tiếng nói của chị giúp việc vọng ra từ sảnh trước. Jimin nghe xong liền gấp gáp đi ngược trở lên để kí giấy xác nhận. Cậu ở phía sau cũng lon ton đi theo y vào trong.

- Anh đặt cho ai vậy?

- Ừm anh đặt cho Taehyung hôm nay là sinh nhật của cậu ấy.

Jeon Jungkook nghe xong nhún vai rồi tiếp tục nhìn y đang loay hoay với hộp bánh kem.

- Chà tiệm bánh này làm giống với mẫu quá sau này phải ủng hộ lâu dài mới được. Em thấy đẹp không Jungkook?

- Đẹp.

- À Jungkook này hôm nay là sinh nhật của Taehyung mà cậu ấy thì lại bận nên không thể về được. Anh đặt bánh kem cũng không báo trước vì muốn làm cậu ấy bất ngờ hay là bây giờ em cùng với anh đến công ty để đón sinh nhật cùng cậu ấy nhé?

- Thôi anh đi đi em không đi đâu.

- Đến một chút cũng không được sao?

- Không.

Nói rồi Jungkook liền xách đít lên phòng như muốn tránh né lời nói tiếp theo của Jimin. Y nhìn theo cậu mà chỉ biết thở dài bất lực không biết bao giờ hai con người này mới có thể trở về bên nhau đây.

Ở dưới nhà y cặm cụi viết cho anh một lá thư tay việc này này hệt như mọi năm không có gì thay đổi. Sau khi đã viết xong thì y cẩn thận nhét nó vào một góc của túi quà chuẩn bị mang đến công ty cho anh. Lúc Jimin đang mặc áo khoác chuẩn bị rời đi thì cậu đang ở trên phòng đột nhiên đi xuống ở trên tay còn cầm theo túi quà nhỏ màu xanh lá cây.

Cậu có vẻ ngượng ngùng nhưng vẫn quyết định nhét nó vào tay Jimin.

- Đưa cho anh ta hộ em.

- Em tặng quà cho Taehyung sao?

- Cứ cho là vậy đi.

- Mà em mua khi nào thế sao anh không biết.

- Ờ thì hôm qua trong lúc chờ anh và anh Yoongi mua bánh trong siêu thị thì em đã vô tình thấy nó và mua thôi cũng không có ý định tặng đâu mà tại ở ké nhà anh ta lâu như vậy cũng phải biết điều 1 chút.

- Cậu ấy sẽ vui lắm cho coi.

- Thôi anh đi đi em lên phòng xem phim tiếp đây.

Park Jimin mỉm cười nhìn món quà trên tay rồi lại nhìn bóng lưng cậu đang khuất dần, cái con người này rõ ràng là còn yêu mà bày đặt sĩ.

__________________________________________

Trong khi y đang vui ở nhà vì cậu tặng quà cho anh thì anh ở THV đang bù đù bù cổ với mớ công việc mà không hề quan tâm đến hôm nay chính là ngày mà mình được sinh ra đời. Kim Taehyung cũng không quá chú trọng vào ngày sinh nhật. Hơn 5 năm qua nếu không có Park Jimin tổ chức sinh nhật thì chắc anh cũng chẳng bao giờ chịu mua cho mình chiếc bánh kem.

Happy birthday to you ~

Happy birthday to you ~

Happy birthday

Happy birthday

Happy birthday to you ~

Park Jimin bên ngoài bước vào với chiếc bánh kem trên tay làm cho anh nhất thời cứng đơ người vì bất ngờ. Anh buông cây viết xuống, đẩy ghế đứng dậy đi về phía y.

- Bất ngờ thật đấy Jimin.

- Mau cầu nguyện rồi thổi nến đi đừng có mà nói nhiều.

Anh không chấp tay cầu nguyện như mọi năm mà lại dứt khoát thổi tắt ngọn nến ngay tức khắc.

- Cậu chưa ước mà.

- Tôi ước từ đêm qua rồi hôm nay không cần ước nữa.

- Có quà cho cậu này.

- Ô năm nay Jimin chơi sộp tặng tôi tận 2 phần quà à?

- Cái túi màu xám này là của tôi, còn cái túi màu xanh lá này là của người thương cậu tặng đấy.

- Người thương? Ý cậu là Jungkook sao?

- Ừ lúc em ấy đưa tôi cũng bất ngờ lắm hôm qua lúc đi chơi em ấy đã lén tôi và Yoongi đi mua cho cậu đấy. Sướng nhất Taehyung rồi nhá.

Kim Taehyung không màng đến chiếc đồng hồ rolex trong túi quà màu xám sang trọng của y mà lại đặt hết sự chú ý vào túi quà màu xanh lá chấm bi có chút đáng yêu. Anh vội mở nó ra, bên trong đó là một quả cầu pha lê bên trong quả cầu còn có 1 chú gấu màu trắng. Bất ngờ hơn nữa là còn có một mảnh giấy note được đặt dưới đáy túi quà.

Trong mảnh giấy note không ghi gì nhiều chỉ ghi vỏn vẹn 5 từ nhưng cũng đã đủ làm cho Taehyung vui còn hơn trúng số.

"Tự làm không phải mua."

- Em ấy ghi gì thế cho tôi coi với.

- Không cho.

- Ya cái thằng này sao ích kỷ vậy hả đọc ké miếng thôi mà cũng không cho là sao.

- Em ấy viết cho tôi thì chỉ 1 mình tôi được đọc thôi.

- Xí ông đây không thèm nữa nè mau lại cắt bánh kem đi.

- Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã tổ chức sinh nhật cho tôi và còn mang quà của em ấy đến cho tôi nữa. Thật sự cảm ơn cậu.

- Haha biết điều vậy là tốt đó.

__________________________________________

Tôi muốn đọc fic nhưng trớ trêu tôi lại phải ôn bài để chuẩn bị cho bài kiểm tra giữa kì 😭😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co