Truyen3h.Co

〚Taekook〛H.O.M.E

• 16

Janie_27

Jungkook tỉnh dậy với cái đầu đau như búa bổ, em đưa tay day trán một cái, mơ màng nhìn mớ hỗn độn trong phòng khách. Lon bia, vỏ bánh ngổn ngang dưới đất, còn có...một thứ gì đó nặng nặng đặt trên bụng em nữa. Lúc này Jungkook đủ tỉnh táo để ý thức được tình hình hiện tại, em và hắn đã ngủ luôn ở sofa, hơn nữa....Taehyung còn đang ôm em ngủ từ đằng sau. Jungkook bị từng hơi thở đều đặn của hắn phả vào gáy đến rùng mình, nhưng không phải cảm giác khó chịu mà là rạo rực.

Em chợt sững người nhớ đến nụ hôn ngày hôm qua, rồi lại nhìn đến bàn tay đang ôm lấy mình, đưa tay vỗ ôm lấy trán mình. Điên mất thôi, em và hắn...thế mà lại hôn nhau...

Khi Taehyung tỉnh dậy trời cũng đã gần trưa, hắn nhìn xung quanh nhà một lượt, tất cả đều gọn gàng ngăn nắp, chẳng hề có chút dấu hiệu nào của tàn cuộc ngày hôm qua.

"Dậy rồi à? Anh rửa mặt đi rồi uống chút canh giải rượu đi."

.
.
.

Hai người ngồi giữa không gian bếp yên lặng, từ tốn ăn phần ăn của mình. Jungkook có chút ngập ngừng nhìn hắn.

"Chuyện đêm qua...tôi và anh---"

"Hôm qua tôi say quá, có làm gì không phải với em không?" Taehyung bình thản hỏi.

"A...không có, chỉ là hôm qua chúng ta---"

"Chúng ta sao?"

"Chúng ta đã hôn nhau."

Chẳng hiểu động lực ở đâu để Jungkook có thể nói ra câu đó rõ ràng rành mạch đến vậy, chỉ vì nhìn thái độ bình thản của Taehyung khiến em có chút khó chịu. Hắn nghe xong có vẻ khựng lại một chút.

"À, là rượu hôn chứ đâu phải chúng ta."

"H...hả..."

"Đúng mà, là do chúng ta say quá nên mới hôn nhau không phải sao?"

Jungkook mím môi nhìn hắn, em thật sự chẳng biết phải nói gì bây giờ, hay là đấm hắn một cái nhỉ? Cách Taehyung nói về chuyện này vô cùng bình thản, cứ như thể nụ hôn đó đối với hắn chỉ là một tai nạn vậy. Chẳng bù cho bản thân mình, sáng giờ Jungkook cũng vì nghĩ đến nụ hôn đó mà rạo rực không biết bao nhiêu lần...

Em đứng dậy buông đôi đũa trên tay, đưa ánh mắt phức tạp nhìn hắn rồi quay đầu bỏ lên phòng. Taehyung nhìn theo bóng lưng em rời đi rồi cũng im lặng, không níu kéo, không hỏi han. Không phải Taehyung không nhớ, hắn nhớ hết, cảm giác của nụ hôn đó khiến Taehyung không thể nào quên được, hắn chưa say đến mức mất cả lí trí. Nhưng nhớ thì sao? Nếu ban nãy hắn bảo mình nhớ nụ hôn đó đã diễn ra như thế nào, thì em sẽ nói câu gì tiếp theo, và hắn sẽ phải trả lời như thế nào...

Taehyung rối lắm. Tuy không phải lần đầu yêu đương nhưng chẳng hiểu sao hắn lại bối rối đến vậy, hay vì người đó là Jungkook? Hắn biết mình có cảm giác với em, nhưng hắn không muốn thừa nhận, và hắn nghĩ Jungkook cũng giống mình, đều chẳng muốn thừa nhận cảm xúc của bản thân với đối phương.

...

Sự im lặng giữa hai người cứ kéo dài như thế cho đến ngày cuối tuần, Jungkook phải thực hiện lời hứa đi về nhà Taehyung, cùng hắn đóng một vở kịch tình yêu trước mặt phụ huynh.

"Nghe tôi dặn không? Em cứ cư xử như bình thường, tự nhiên hết mức có thể. Cái gì không biết cứ hỏi tôi."

"Biết rồi, cứ càu nhàu như ông già ấy!"

Taehyung lườm em một cái rồi chuyên tâm lái xe. Thấy Jungkook bình tĩnh như vậy hắn cũng yên tâm.

Nhưng Taehyung nào biết người kia đang rối bời trong lòng, hồi hộp đến mức muốn rớt cả tim ra ngoài. Dù chỉ là đóng kịch nhưng em cứ cảm thấy bản thân như đi ra mắt ba mẹ người yêu thật vậy, mới đóng kịch với hắn đã như vầy, sau này có người yêu đi ra mắt phụ huynh thì sẽ thế nào đây. Nghĩ đến đã tháy run cả người.

"Tới nơi rồi, em suy nghĩ gì vậy."

"Hả? À...không có gì."

Jungkook vừa toan muốn bước xuống xe đã bị hắn nắm tay giữ lại.

"Đừng quên mối quan hệ của chúng ta bây giờ, để tôi mở cửa cho em."

Em được Taehyung ân cần nắm tay dắt xuống xe, đưa ánh mắt quan sát xung quanh một lượt. Đây đúng là kiểu nhà truyền thống mà người lớn tuổi thường thích, xung quanh vườn ở giữa nhà toàn là rau củ quả nhà trồng, vừa mộc mạc lại vừa yên bình.

"Em sẽ có một ngày ăn rau xanh mặt luôn lên khỏi cần nhìn nữa, chuẩn bị tinh thần đi."

Jungkook vừa nghe xong liền trợn tròn mắt, lí nhí hỏi hắn.

"Thế...rau có được cuốn thịt không?"

Taehyung nhếch môi.

"Em đoán xem."

"..."

"Taehyung về rồi đấy à."

Hắn buông tay em tiến về chỗ bà ngoại vừa bước ra.

"Bà ngoại."

Nhìn cách Taehyung ôm bà mình là hiểu hắn yêu thương, tôn trọng ông bà mình đến mức nào, em đột nhiên cảm thấy rất thích hắn như vậy.

"Đây là..." Bà ngoại ngập ngừng chỉ về phía em.

"À, giới thiệu với bà đây Jeon Jungkook, người yêu con."

Em lúng túng nhìn hắn rồi lại nhìn sang bà, cúi đầu lễ phép.

"Cháu chào bà ạ."

"Ừm bà chào cháu, con nhà ai mà xinh đẹp thế này. Hai đứa mau vào nhà đi, đi đường chắc cũng mệt rồi."

Nói xong liền quay lưng vào trong. Jungkook chu môi hờn dỗi.

"Gì chứ, sao tôi lại xinh đẹp, phải là đẹp trai mới đúng."

Taehyung tràn ngập ý cười nhìn em.

"Bà nói không sai, từ xinh đẹp hợp với em hơn."

Một cái lườm lập tức được đưa đến chỗ hắn.

"Anh nói gì?"

"Tôi nói đúng mà. Từ xinh đẹp của bà lớn hơn từ đẹp trai nhiều, nếu dùng từ đẹp trai thì chỉ có con gái mới thích, nhưng dùng từ xinh đẹp nghĩa là cả nam lẫn nữ đều bị em thu hút."

"Nói vậy...anh có bị tôi thu hút không?" Jungkook nhướn mày nhìn hắn chờ đợi một câu trả lời.

Taehyung cầm hai túi đồ bỏ vào nhà, đi được một đoạn mới nhỏ giọng trả lời, câu trả lời mà Jungkook không thể nghe.

"Có."

...

Gia đình Taehyung quả thật rất thân thiện và tốt bụng, dù chỉ mới gặp lần đầu nhưng tất cả mọi người đều thoải mái với em khiến Jungkook rất dễ dàng mở lòng và nói chuyện nhiều hơn. Sau khi kết thúc bữa trưa chào hỏi, Taehyung cùng ông ngoại đi ra vườn một chút thì Jungkook được bà ngoại dẫn vào phòng Taehyung để nghỉ ngơi. Cánh cửa phòng vừa mở ra, không khí bên trong khiến em có chút bất ngờ, dù Taehyung không ở đây thường xuyên nhưng căn phòng vẫn rất gọn gàng và sạch sẽ.

"Lúc lớn lên thằng bé rất ít khi ở đây, nhưng ngày nào bà cũng dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, để Taehyung biết nơi này luôn chờ đợi sự xuất hiện của nó."

Nói đến đây em thấy ánh mắt bà khẽ đượm buồn.

"Bà yên tâm, con sẽ bảo anh ấy thường xuyên ghé về đây thăm bà."

Nụ cười hiền xuất hiện trên gương mặt đã đầy nếp nhăn.

"Nghe cháu nói thế bà mừng quá, cảm ơn Jungkook nhé."

"Dạ."

Nhìn theo bóng lưng bà rời đi bỗng nhiên Jungkook có chút thương. Tình yêu của ông bà giành cho cháu không giống của cha mẹ, nó không nghiêm khắc, không thô cứng, mà là cưng chiều và ấm áp hơn cả. Cha mẹ có thể cấm ta ăn kem vì sợ ta đau họng, nhưng ông bà thì khác, họ sẽ mua kem cho ta ăn và dùng một câu nói bao che rất phổ biến: "Nó chỉ ăn có một cây kem thôi mà." Ba mẹ sẽ cấm ta mua đồ chơi và dạy ta tính tiết kiệm, nhưng ông bà thì khác, họ sẽ mua cho ta bất cứ thứ gì chúng ta thích, dẫu cho số tiền đó là chút tiền lẻ ít ỏi còn sót lại trong túi họ. Tình yêu của ông bà dành cho ta là như thế, thiêng liêng, cưng chiều và ấm áp hơn bất cứ thứ gì trên đời này.

Càng lớn dần thì mọi thứ bên ngoài đều thu hút ta hơn, khiến ta dần quên đi những gì xưa cũ tốt đẹp đang hiện hữu bên cạnh mình. Có thể ta cảm thấy người già quá khó hiểu và cổ hủ, nói chuyện với họ rất khó vì sự chênh lệch thế hệ quá lớn, nhưng hãy thử một lần ngồi xuống và nghe ông bà kể về cuộc đời họ đi, những sự kiện đã xảy ra vào lúc chúng ta chưa ra đời, ta sẽ biết rằng những thứ xưa cũ ở thời của họ là những gì tươi đẹp nhất mà ta chẳng thể thấy được ở thế giới hiện tại.

Kiên nhẫn với ông bà, là một trong những cách đoán được tình yêu của bạn dành cho họ lớn đến đâu.

************
Tự nhiên tui nhớ ông nội, ông nội tui cũng hay kể cho tui nghe về kỉ niệm thời đi lính nữa, mới đầu không muốn nghe đâu, nhưng càng nghe càng cuốn mấy pà ạ. Cơ mà giờ chẳng có cơ hội để nghe được nữa... :<<<
Nếu ai còn ông bà thì hãy trân trọng và dành thời gian cho họ nhiều hơn nhé!!

Xin lỗi vì sự mất tích hơi lâu của tui :<< Deadline nhiều quá mấy pà ạ. Tui sẽ cố gắng ra chap thường xuyên hơn như lúc trước sau khi giải quyết xong mớ công việc hiện tại nhé. Iu lắm iu lắm ❤❤

Còn nữa, hôm qua hôm kia có bạn nào nhắn tin ins cho tui, nhưng mà tin nhắn nhiều quá nó trôi mất tiêu ời tui kiếm không ra :<< Nếu bạn đó có thấy dòng này, có gì muốn nói hay chia sẻ riêng thì nhắn lại cho tui nhé. Huhu thật lòng xin lỗi bbi nhìu lắm (- – ς)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co