TaeKook | Somewhere only we know
en septembre
Somewhere only we know
----------------
seoul mùa thu trời lộng gió, lá phong bay lơ lửng đỏ rực cả một vùng trời. sàn gạch cũ kĩ của bệnh viện vang lên những tiếng bước chân bịch bịch, bác sĩ kim với chiếc áo blouse trắng đã ướt mồ hôi đang hối hả chạy trên hành lang vàng nhạt màu nắng, vừa chạy vừa càu nhàu.
chuyện là chiều hôm nay khoa của taehyung có cuộc họp, thế mà cậu lại đãng trí ngủ quên mất, vừa mới mở mắt ra đã hốt hoảng chạy bán sống bán chết đến đây cho kịp giờ. vậy mà xui xẻo làm sao đến đây rồi người ta lại bảo cậu ngày mai mới họp, thật là ngu xuẩn.
tựa người vào cây cột đã loang lổ đầy những vết tróc sơn, taehyung cố gắng ổn định hơi thở đang đứt quãng vì mệt của mình, ánh mắt rảnh rỗi hướng về băng ghế gỗ đặt giữa những bồn cây xanh hiếm hoi được trồng trong khuôn viên trơ trọi bệnh viện.
bệnh viện này về cơ bản không có nhiều cây, chỉ có mỗi cái 'góc xanh' đó thôi. hơn nữa cũng chẳng mấy ai lại muốn ngồi im một góc mà ngắm nhìn cái bệnh viện này, đó chính là lí do làm cho bóng người gầy gò đang ngồi ở đó trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết...
taehyung đã bắt gặp hồn mình ngơ ngẩn khi nhìn thấy vẻ đẹp dịu dàng đó của em.
em – một cậu con trai với làn da nhợt nhạt – đang ngồi đó, trên một băng ghế dài với những ngọn cỏ xanh ngắt mọc dưới chân, đôi mắt to tròn lặng lẽ ngắm nhìn dòng người đang tấp nập ngược xuôi. không nhiều người chú ý đến em, nhưng em thì rất tập trung, hệt như một thiên thần đang quan sát hạ giới của riêng mình vậy.
gọi em là thiên thần như vậy tất nhiên cũng là có lí do. em đẹp lắm, mái tóc đen của em nổi bật trên làn da trắng xanh xao, mềm mại bay trong những làn gió mát của mùa thu. đôi mắt em hệt như vì sao, thỉnh thoảng lại sáng lên khi thấy những chiếc lá phong đỏ rực khẽ rơi xuống chỗ mình, những tia thích thú loé lên một cách rõ ràng không thể che giấu.
có vẻ em thích lá mùa thu. ừ, đúng thật là chúng rất đẹp, nhưng em còn đẹp hơn cả thế nữa cơ. mọi thứ, tất cả mọi thứ xung quanh em lúc này đều như bị lu mờ, chỉ còn mỗi một thiên thần xinh đẹp như em tỏa sáng mà thôi.
taehyung ngỡ như mình đã đứng đó nhìn em rất lâu, để rồi cuối cùng em cũng quay đầu nhìn về phía cây cột đã mọc rêu cũ kĩ nơi cậu đang đứng.
hai ánh mắt giao nhau, khoé môi em nở nụ cười, hồn cậu lỡ bay đi đâu mất.
loa phát thanh trên hành lang bệnh viện vẫn đang phát ca khúc "tian mi mi" của danh ca đặng lệ quân.
甜蜜蜜你笑得甜蜜蜜
ngọt ngào, nụ cười của em thật quá đỗi ngọt ngào
好像花儿开在春风里
hệt như một đoá hoa vừa hé nở trong gió xuân
在哪里在哪里见过你
anh đã gặp em ở đâu chưa nhỉ?
你的笑容这样熟悉
nụ cười của em trông sao mà quen thuộc đến thế
我一时想不起
anh nhất thời không thể nghĩ ra
lần đầu tiên taehyung hiểu lời của một bài hát kĩ như vậy.
nụ cười của em rất đẹp, rất mộc mạc, giản dị, khiến người ta không thể lãng quên. thần sắc em không quá tươi tắn, đôi môi chẳng mấy hồng hào, ngay cả trang phục trên người em cũng chỉ là bộ đồ bệnh nhân tầm thường và rẻ tiền. nhưng cái cách em mỉm cười, cái cách mắt em sáng lên tựa một vì sao giữa bầu trời đêm tăm tối,... nó đáng giá hơn tất cả mọi thứ, lôi kéo bước chân của taehyung bước về phía em. trông rất quen mắt, nhưng taehyung chẳng thể nhớ được mình đã gặp em ở đâu rồi cả.
"ừm...ờ..."
"chào bác sĩ."
em ngẩng đầu cười, tốt bụng đưa tay gỡ nhẹ cái lá vàng lì lợm vướng trên tóc taehyung.
"ah~ cảm ơn, ch-chào..." - taehyung ấp úng hắng giọng, chưa bao giờ cậu thấy mình bối rối đến thế, chỉ vì một nụ cười của người kia mà thôi.
em đưa tay chỉnh lại mái tóc nãy giờ đã bị gió thổi tung của mình, khoé miệng vẫn còn đang cười lộ ra hai răng thỏ nhỏ nhỏ đáng yêu. em nhích người qua một chút, tỏ ý muốn mời taehyung ngồi xuống cạnh mình.
"oh... cảm ơn. um... em tên gì vậy?"
một lời chào hỏi thật vụng về, taehyung nghĩ thế, nhưng em vẫn rất vui vẻ đáp lại.
"em là jungkook, jeon jungkook. em ở phòng bệnh 30T." - em dịu dàng đáp, đưa bàn tay trắng trắng thon thon ra bắt tay với taehyung.
taehyung khẽ à lên một tiếng, nắm lấy bàn tay mềm ấm áp của em. thì ra em là bệnh nhân của khoa tim mạch, cậu lại là bác sĩ khoa cấp cứu. ừ thì không liên quan đến nhau nhiều lắm, nhưng thôi kệ vậy.
taehyung – người vô cùng rảnh rỗi ngày hôm đó – đã ngồi tán gẫu với em cả một buổi chiều. thông qua những lời kể đầy hào hứng, taehyung cuối cùng cũng biết sơ lược vài thông tin về jungkook.
năm nay em chỉ mới hai mươi ba tuổi thôi, thua taehyung tận bốn tuổi. em sinh ra và lớn lên ở busan, nhưng hai tháng nay vì căn bệnh hở van tim ba lá đã lâu không vấn đề gì đột nhiên lại tái phát nên em mới phải đến seoul kiểm tra.
em bảo từ ngày vào viện đến giờ, chiều nào em cũng ngồi ở đây. không đọc sách thì ngắm cảnh, không ngắm cảnh thì hóng gió vẽ tranh. em thích ngắm cảnh lắm, vì cảnh ở đây rất đẹp, người lại đông, không thưa thớt như busan quê em. taehyung cảm thấy em thật kì lạ, đây là lần đầu tiên tiên cậu thấy có người lại hứng thú với cảnh quan ở bệnh viện đấy.
jungkook dễ chịu vô cùng, có lẽ vì em thấy taehyung là bác sĩ nên mới cởi mở đến thế. em kể, taehyung nghe, cứ như vậy bên nhau cả một buổi chiều. taehyung càng nghe càng thấy mình bị em mê hoặc, không thể thoát ra. vậy là sau hôm đó, chỉ cần có cơ hội taehyung đều lân la đến phòng bệnh tìm em.
những chuyến thăm bệnh của taehyung khá thú vị và thường xuyên. hoặc là cậu sẽ đến nghe em kể chuyện, có hôm lại cùng em đọc sách, hôm khác lại cùng em ngồi thừ ra đó, lắng nghe những bản nhạc lãng mạn từ chiếc radio cổ lỗ rồi chậm chạp nhìn thời gian trôi đi.
các bác sĩ cùng khoa thường bảo taehyung thật 'dại trai'. công việc thì bận bịu đến thế, nay đến rảnh rỗi cũng không lo về nhà nghỉ ngơi cho tốt lại còn đi 'làm luôn việc của các bác sĩ bên khoa tim mạch', ngày ngày lì mặt túc trực ở đó, chắc chắn là dại mĩ nam quá nặng rồi. taehyung nghe vậy liền cười khờ, ừ ha, mình đúng là dại jungkook quá rồi.
chính taehyung cũng không biết jungkook đã hấp dẫn mình bằng cách nào nữa, chỉ là cậu rất yêu cái cách mà jungkook nói về mọi thứ xảy ra xung quanh em. thật thà và ngọt ngào, hệt như con người của em.
jungkook hơn nữa lại còn rất giỏi khoản an ủi.
cái ngày taehyung với khuôn mặt thất thần và chiếc áo blouse trắng nhuốm đầy những vết máu khô đến tìm em, em ngay lập tức hiểu ra rằng cậu lại vừa phải trải qua một ca cấp cứu thất bại nữa rồi...
dịu dàng chỉnh lại mái tóc rối của taehyung, em nhẹ giọng an ủi.
"không sao đâu, tae. anh đã cố gắng rồi, bình tĩnh lại đi, không phải lỗi của anh."
"không, đó là lỗi của anh, lỗi của anh hết... jungkook, anh đã nhìn người bệnh nhân ấy chết ngay trước mặt mình mà không thể làm gì cả, không làm được bất cứ gì..." - taehyung đưa đôi mắt đờ đẫn nhìn xuống sàn gạch, vô hồn ngồi phịch xuống cái ghế bên cạnh giường bệnh của jungkook - "ánh mắt của gia đình họ khi nghe tin con trai đã qua đời ngay trên bàn cấp cứu của anh, nó thật sự rất ám ảnh... rõ ràng đây chẳng phải lần đầu anh gặp những chuyện thế này, nhưng anh không thể quen với nó được, thậm chí là không thể quên nó đi được..."
"tae..." - em khẽ giọng gọi tên người trước mặt, giọng nói mềm nhẹ như một cơn gió thoảng từ ngoài cửa sổ lướt qua. dù hai người chỉ mới quen biết nhau nửa năm thôi, nhưng jungkook cảm thấy mình hiểu khá rõ về taehyung. anh ấy quan trọng tình cảm và lúc nào cũng tự đổ lỗi lên bản thân mình cả...
"kookie, anh không chỉ là bác sĩ thôi đâu, anh còn là một con người bình thường nữa. anh cũng có những nỗi sợ riêng của mình. em biết không, người bệnh nhân ban nãy là bạn thân của anh. bọn anh đã thân với nhau gần bảy năm nay rồi, vậy mà bây giờ, khi cậu ấy đang gần kề với cái chết ngay trước mặt anh, anh lại không thể làm gì để cứu cậu ấy..."
hình như jungkook thấy giọng taehyung hơi thổn thức. em im lặng, rèm mi dài khẽ rung rinh. tự nhiên em thương taehyung ghê, thời gian qua chắc hẳn taehyung phải áp lực lắm.
"anh ghét cái cảm giác đó lắm kookie, cái cảm giác tồi tệ khi nhận ra bản thân mình thật vô dụng, mình chẳng thể làm gì cả. lại còn cái cảm giác tổn thương khi mất đi những người mình yêu thương nữa. jimin đã từng gắn bó với anh rất lâu, giờ thì cậu ấy chết rồi, cậu ấy chẳng còn ở đây nữa rồi. dù là đưa vào viện trễ nhưng phải chi anh cố gắng hơn, có khi anh đã cứu được cậu ấy..."
"không, không đâu tae..." - jungkook lắc đầu, đôi tay trắng gầy gò lần nữa vuốt lên mái tóc taehyung - "chuyện sống chết của con người không phải chỉ cần anh cố gắng là có thể thay đổi được đâu, chỉ có cách duy nhất là chấp nhận mà thôi. ý em không phải theo hướng tiêu cực đâu... ừm, ý em là... nếu như số phận đã không cho anh giữ anh ấy lại, tại sao anh không để anh ấy đến một nơi tốt hơn?"
"..." taehyung vốn định phản bác gì đó, nhưng ngay khi mắt cậu vừa chạm vào đôi mắt thản nhiên của jungkook, cổ họng cậu cũng đột nhiên lại nghẹn đi.
jungkook đang nói về cái chết một cách rất nhẹ nhàng, như thể nó chẳng phải là vấn đề gì quá quan trọng vậy. khoảnh khắc đó có lẽ taehyung đã hoàn toàn quên mất jungkook là một bệnh nhân có bệnh về tim mạch...
"anh biết gì không taehyung? những người đã khuất, họ chưa từng rời bỏ chúng ta. chỉ cần chúng ta vẫn nghĩ về họ, thì họ sẽ luôn ở đó, ngay trong trái tim, ngay trong tâm trí, ngay trong những ngôi sao sáng rực trên bầu trời của chúng ta..." - jungkook cười xuề xoà, đưa tay chỉ cho taehyung những vì tinh tú đang sáng lấp lánh trên bầu trời - "anh nhìn xem, có lẽ ngôi sao sáng nhất hướng đó chính là jimin hyung và anh ấy đang cười với chúng ta đó. anh sẽ sớm gặp lại anh ấy thôi tae, ở một nơi nào đó thật đặc biệt của riêng hai người."
taehyung đưa mắt nhìn theo ngón tay đang hướng lên bầu trời của jungkook, khoé miệng trong chốc lát cũng ngây ngốc cong lên, nước mắt đang chực trào cũng được giữ lại. ừ, taehyung cuối cùng cũng nhẹ nhõm hơn rồi này, jeon jungkook quả thật rất giống nguồn năng lượng của kim taehyung...
tối hôm đó, có hai kẻ dại khờ cùng nhau ngồi cạnh bên khung cửa sổ rỉ sét của bệnh viện, tựa đầu vào vai người còn lại mà ngắm sao đến tận nửa đêm.
bầu trời hôm đó rất nhiều sao, hệt như tình yêu mà taehyung dành cho em.
----------------
thời gian thấm thoắt trôi đi, mới đó mà taehyung và jungkook đã gặp nhau được mười tháng.
dạo gần đây jungkook nói rất nhiều, có lẽ là nhiều gấp ba lần trước đây. em nói đủ chuyện trên trời dưới đất, nào là biển ở daegu với busan chỗ nào đẹp hơn, đất nước nào có món thịt cừu xiên nướng ngon hơn hàn quốc, rồi thậm chí là cả những chuyện lặt vặt như gấp một ngàn con hạc giấy có thật sự biến điều ước của chúng ta thành sự thật hay không cũng bị em đem ra bàn tán.
taehyung nghe em nói nhiều lắm, cái gì em cũng kể, kể đến cả việc em vô cùng bất mãn với việc có bốn cái nốt ruồi thẳng hàng trên đùi. thú vị lắm đúng không? em có thể kể cho taehyung nghe em mộng tinh lần đầu tiên từ lúc nào, nhưng chưa bao giờ nói quá nhiều về căn bệnh của mình cho taehyung biết. em bảo em không muốn nói về nó, dù taehyung rất muốn nghe.
có một lần taehyung tranh thủ hỏi thăm tình hình jungkook với các bác sĩ trong khoa, xui xẻo thế nào lại bị em biết được, liền im lặng với cậu nguyên một buổi sáng, cậu phải gặng hỏi mãi em mới thủ thỉ rằng
"em ngại nói về chuyện đó lắm, với cả bố mẹ em khi xưa cũng bảo nói về bệnh nhiều quá thì bệnh sẽ không khỏi đâu."
vậy là taehyung cũng không dám hỏi nhiều nữa. dù sao thần sắc jungkook dạo này cũng hồng hào tươi tắn hơn trước, thôi thì cậu cũng thấy an tâm phần nào.
jungkook không nói cho taehyung nghe về bệnh tình của mình là một, về tình cảm của mình dành cho cậu là hai. theo cá nhân taehyung mà nói thì cậu thương jungkook lắm, thương từ cái lần đầu tiên hai người gặp mặt cơ. đã nhiều lần taehyung định nói cho jungkook nghe điều đó rồi, nhưng jungkook kia từ trước đến nay chưa từng có động tĩnh gì, làm cậu sợ lỡ nói ra em lại né tránh mình thì chết, vậy là cứ nín thinh.
mãi đến tận khi đồng nghiệp min của khoa tiêu hoá vừa xúi giục vừa chuốc rượu, taehyung mới làm liều đi bày tỏ cho jungkook nghe.
một đêm tháng sáu trời oi nóng, khi jungkook đang vừa đọc sách vừa cố tìm những 'cơn gió mồ côi' hiếm hoi bên ngoài cửa sổ, thì từ ngoài hành lang lại bay vào mùi soju cay cay. jungkook quay đầu lại nhìn, bắt gặp taehyung với khuôn mặt đỏ đỏ hồng hồng đi vào, hình như là đang say. đôi mắt đen của em thoáng lộ ra chút ngạc nhiên.
"anh uống rượu sao?"
"kekeke~ sáu trăm chai rồi...hức..." - giọng nói trầm trầm của taehyung hằng ngày bây giờ lại như trầm xuống thêm mấy tông nữa sâu thẳm dưới lòng đất, khàn khàn hệt như giọng ba của jungkook ngày xưa.
"mới có sáu chai đã lè nhè thế này, không có bản lĩnh..." - jungkook lắc đầu, đỡ lấy thân người nặng trịch của taehyung bằng cơ thể gầy gò của mình, đặt anh lên giường.
"jungkook, giường của em êm thế, lại còn có mùi của em nữa, thoải mái ghê." - taehyung banh rộng chân tay trên cái giường đơn của jungkook, vẫn chất giọng khàn khàn đó cố gào to lên nghe thật the thé nhức tai.
hừ, ai cho anh chiếm tiện nghi của em thế? người ta chỉ là đang cho anh nằm ké chút thôi đó nha.
"anh trật tự đi, em đi lấy nước lọc cho anh uống. haiz, uống rượu xong không về mà lại còn đến làm khổ người ta..." - jungkook đi hứng cho cậu một cốc nước lọc ấm rồi nhờ cô y tá choi trực phòng pha hộ thêm một tách trà gừng, xong xuôi mới quay lưng càu nhàu. - "may cho anh là anh là bác sĩ, nếu không em đã gọi bảo vệ đến đuổi anh ra rồi. anh xem ai lại đi thăm bệnh vào giờ này, đã vậy lại còn say xỉn nữa mới sợ chứ, hừ hừ."
taehyung đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, sau khi đã nốc cạn cốc nước liền bĩu môi lên nhìn em. "người ta chính là có chuyện muốn nói với em mà."
"chuyện gì?" - jungkook vừa hỏi vừa thờ ơ dọn ghế sofa.
"anh thích em."
bịch.
cái gối trên tay (và cả cằm của em nữa) rơi xuống.
"anh vừa nói gì?"
"anh nói anh thích em, rất rất thích em." - rượu vào lời ra, taehyung mặt dày đáp lời, ánh mắt dán vào khuôn mặt trắng trẻo đang dần ửng hồng của em, vô liêm sỉ liếm môi một cái.
"từ khi nào chứ? sao anh lại thích em?"
"cái đó quan trọng sao? anh thích em gần cả năm nay rồi, thích đến chết đi được ấy. còn lí do á? cái này anh không biết đâu, em làm cái gì anh cũng thích hết thì làm sao mà kể đây?"
"phụt" - em khẽ cười phì ra một tiếng - "anh dẻo miệng vừa thôi."
"cái này người ta gọi là 'mượn rượu làm càn' đó. em nghĩ xem, anh phải uống tận sáu chai mới mặt dày được thế này, còn em, chắc uống cả két cũng không chịu nói ra đâu nhỉ?" - taehyung vật vờ vất vưởng trên giường, tia nhìn có chút trách móc bắn về phía jungkook đang tựa người vào khung cửa sổ
"nói gì cơ?" - em vừa nói vừa nhoẻn miệng cười, ánh trăng sáng từ ngoài cửa sổ hắt lên mặt em những tia sáng nhàn nhạt dịu dàng, tô điểm cho đôi mắt đen láy của em.
"em chưa bao giờ bày tỏ ra rằng em có thích anh hay không, chỉ toàn là anh mặt dày làm chuyện đó thôi... hôm nay anh đã nói đến thế này rồi, rốt cuộc là em có chịu nói ra không hả?" - taehyung co người trên giường, giọng trầm nhõng nhẽo nghe nhè nhè như mấy ông chú lang thang ngoài phố. - "em có thích anh không kookie, có thích không có thích không?"
"ừ thì..."
"ừ thì làm sao?"
"ừ thì cũng... cũng có." - em ấp úng, vụng về lấy hai tay ôm mặt. a~ hình như nó nóng lên mất rồi, kiểu này người ta sẽ biết mình đang ngại mất thôi...
"em nói gì anh nghe không rõ, nói to lên chút." - taehyung cười gian, rõ ràng là đã nghe được từ mình muốn nghe rồi, nhưng lại tham lam muốn đòi hỏi thêm.
"em cũng thích anh." - jungkook nói như gào lên, hai gò má thoáng đỏ hồng. ừ thì jungkook cũng thích taehyung lắm. bác sĩ kim vui tính như vậy, đẹp trai như vậy, lại còn tốt bụng và quan tâm đến em nhiều vô cùng luôn, sao em có thể không thích bác sĩ kim đây?
"vậy bây giờ chúng ta được tính là một cặp rồi đúng chứ?" - taehyung cười ngu, có vẻ như là nhờ rượu nên lớn gan lớn mật vô cùng, vòng tay ra kéo lấy cơ thể yếu ớt của em đem đặt vào lòng.
"nè, ai cho anh ôm em." - jungkook đẩy nhẹ taehyung ra, bĩu môi - "em không có dễ dãi vậy đâu, chúng ta còn chưa có một buổi hẹn hò đúng nghĩa nào, sao có thể tính là một cặp được chứ?"
"em muốn hẹn hò sao? ngày mai chúng ta lập tức có thể đi." - cậu nghiêng đầu quả quyết. chỉ là một cuộc hẹn thôi mà, hai người chẳng phải đã từng dành rất nhiều thời gian bên cạnh rồi sao? có gì khó khăn đâu nào.
"không được đâu, thời gian này em phải xét nghiệm nhiều lắm, sắp tới có lẽ là rất bận đó. haiz, em cũng bận không kém gì anh đâu nhaaa..." - jungkook cười lên hai tiếng, nụ cười chẳng có chút nào gọi là phiền lo.
"ừ, nếu vậy sau này đợi em khỏe chúng ta đi cũng chưa muộn. em muốn đi đâu?" - taehyung một lần nữa ôm jungkook trong vòng tay của mình, mân mê vuốt chiếc áo bệnh nhân của em.
"mình đến một chỗ nào đó thật đặc biệt đi anh, rồi sau này chúng ta sẽ biến nó thành một nơi chỉ hai chúng ta biết mà thôi."
taehyung nhìn sâu vào đôi mắt nghiêm túc của jungkook, chậm rãi gật đầu.
"ừm, đợi sau này em khỏe lại, chúng ta sẽ đi hẹn hò ở một nơi nào đó chỉ hai chúng ta biết mà thôi."
hai người hẹn nhau một cuộc hẹn hò, hẹn đẹp như mộng.
cuộc phẫu thuật thay van tim của jungkook diễn ra sau đó hai tuần, cả taehyung và jungkook đều rất hồi hộp.
"jungkookie, ngày mai em sẽ phẫu thuật đúng không?" - taehyung hỏi trong khi ngồi trên băng ghế đá cũ của bệnh viện để cùng em ngắm trăng.
"vâng, nhanh ghê anh nhỉ. em đã chờ nó cả năm nay rồi." - em nôn nao đáp, giọng nói có chút mong đợi pha lẫn ngần ngừ. em lạc quan, nhưng em cũng biết sợ chứ, nhất là khi tỉ lệ thất bại của em lên tới tận 40% - một con số quá liều lĩnh để làm phẫu thuật.
"không cần phải lo lắng đâu, bác sĩ khoa tim của bệnh viện anh tay nghề rất tốt" - taehyung gật gù, tựa đầu vào vai jungkook - "dù sao cũng là tiểu phẫu nhỏ, em sẽ sớm khỏe lại thôi, đến lúc đó chúng ta cùng đi hẹn hò, nha."
jungkook nhìn nụ cười nghịch ngợm của taehyung, hơi nhăn mặt nhưng cũng sớm giãn ra. à phải rồi, em quên mất rằng taehyung không biết gì về con số 40% kia, cũng không biết gì về ca phẫu thuật quan trọng quyết định đến cả sinh mạng này của em...
"vâng, phẫu thuật xong chúng ta nhất định sẽ đi hẹn hò." - giọng em khẽ vang lên mềm mại trong gió, chậm chạp bay đi.
ngày mai taehyung phải đến bucheon dự hội nghị, jungkook phải trải qua cuộc phẫu thuật một mình, không có sự động viên nào từ taehyung.
đêm tháng 9 trời đẹp vô cùng. jungkook dựa cả người mình vào người cậu, cố gắng ghi nhớ bầu trời đêm đẹp đẽ và cảm giác yên bình này thật lâu.
đây hoàn toàn có thể là lần cuối cùng em nhìn thấy những thứ này...
–––––––––––
taehyung một lần nữa chạy như bay vào bệnh viện, những bước chân vẫn gấp gáp và vội vàng hệt như một năm trước khi cậu gặp em lần đầu tiên, chỉ khác là lần này khoé môi cậu đang cười rất tươi mà thôi.
taehyung mới vừa về đến seoul cách đây 45 phút. ngay khi chạy đến bệnh viện và nghe chị nhân viên quầy thông tin nói ở phòng bệnh 30T có người đang tìm mình, cậu đã ba chân bốn cẳng chạy đến tiệm hoa mua về một bó hoa kiều mạch thật đẹp, rồi lại chạy ngược về đây. chẳng mệt gì cả. taehyung nhìn đóa hoa xinh đẹp trên tay mình, khoé môi lại càng cong hơn.
ừ, rất đẹp, đẹp hệt như em vậy.
nhìn hoa nhớ người, cậu bây giờ thật sự là rất nóng lòng, nóng lòng gặp em đến phát điên rồi.
cạch.
đẩy vội cánh cửa phòng bệnh ra, một không gian sáng sủa quen thuộc đập vào mắt taehyung. vẫn cảnh đó, vẫn đồ dùng đó, nhưng không có người, mùi hương còn vương lại cũng rất nhạt nhòa.
"jungkookie?" - taehyung gọi, nhưng không ai đáp lại cả. không còn câu nói "anh đến rồi à?" nhỏ nhẹ của ai đó nữa, không gì cả.
cậu đến gần cái giường đơn của jungkook, cố gắng tìm một dấu hiệu gì đó để lí giải cho sự biến mất bí ẩn này của em, nhưng chẳng thấy gì. thật kì lạ, ca phẫu thuật chẳng lẽ lại kéo dài lâu đến thế?
"bác sĩ kim?"
taehyung quay đầu lại khi nghe tiếng gọi mình, trước mặt cậu là một y tá nữ.
"oh chào cô, y tá choi. à đúng rồi, bệnh nhân ở phòng này đâu...?"
"anh hỏi cậu jeon jungkook đúng không? cậu ấy vừa được đưa đến phòng khám nghiệm tử thi rồi."
bó hoa kiều mạch trên tay taehyung rơi xuống đất.
"cô vừa nói gì? em ấy ở đâu cơ?"
"bác sĩ kim, tôi biết chuyện này khá là khó chấp nhận với anh, nhưng mà jungkook... ca phẫu thuật của cậu ấy không được thuận lợi cho lắm... cậu ấy đã mất vào tối qua rồi." - giọng y tá choi có chút tiếc nuối. dù sao cô cũng đã trông nom bệnh nhân này cả năm trời, nay gặp cảnh này không tránh khỏi có chút mất mát...
chỉ là so với taehyung thì sự mất mát đó thật chẳng là gì cả. cậu đứng đờ người ra ở đó, nghe tiếng lồng ngực mình vỡ vụn.
jungkook của cậu...? mất rồi?
"tôi tìm được vài đồ vật cậu ấy để lại, trong này có ghi tên anh, vậy nên tôi mới gọi anh tới." - cô y tá đưa cho cậu vài quyển sách rồi quay đi, để cho taehyung một không gian riêng biệt - "tôi xin phép, không làm phiền anh nữa."
taehyung nhận lấy những quyển sách cũ đã ố vàng, trong lòng bỗng nôn nao như sắp khóc đến nơi. tay cậu run rẩy siết chặt mọi thứ như muốn níu kéo lại chút bóng hình nhạt nhòa của jungkook, quyển nhật kí nhỏ trong tay cậu cũng vì vậy mà nhăn nhúm chút ít. cậu thật sự không muốn tin.
taehyung thẫn thờ ngồi vào cái ghế mây em vẫn thường ngồi, nhẹ nhàng lật từng trang giấy, cảm thấy mỗi dòng chữ nắn nót của em là một tảng đá to đè nặng lên người, đẩy cả linh hồn xuống vực thẳm.
taehyung chưa bao giờ biết những thứ này về em.
taehyung chưa bao giờ biết bố mẹ em cũng mất vì bệnh tim mạch, lại mất từ khi em còn rất nhỏ. vì không còn người thân, tài sản để lại cũng không nhiều nhặn gì, vậy nên em mới quyết định hiến xác cho khoa học.
taehyung chưa bao giờ biết căn bệnh hở van tim của em lại nặng đến thế.
taehyung chưa bao giờ biết tỉ lệ thất bại trong ca phẫu thuật của em lại cao đến tận 40%. mẹ kiếp, mạng sống của em đến gần một nửa nguy cơ là rơi vào tay tử thần rồi, vậy mà vẫn muốn làm phẫu thuật?
taehyung chưa bao giờ biết những cơn đau ngực lại hành hạ em nhiều như vậy, cũng không nghĩ em lại có thể nhịn giỏi đến mức cả cậu cũng không phát hiện ra. thậm chí ngay cả khi cơn đau của em tái phát trước mặt cậu, em cũng chưa từng bị cậu phát hiện ra bao giờ.
taehyung chưa bao giờ biết số đêm em thao thức lại nhiều đến thế. em nghĩ rất nhiều về cuộc đời, về tình yêu, về số phận của mình. em yêu taehyung, nhưng chưa một lần thổ lộ, em sợ taehyung không thích mình là một, sợ tử thần sẽ đem mình đi quá sớm là hai.
em nghĩ rất nhiều, nhưng taehyung chưa một lần biết điều đó. taehyung chưa bao giờ biết, chưa bao giờ biết gì cả. thậm chí là đến lúc biết rồi, jungkook cũng đã đi được một đoạn rất xa...
trang cuối của quyển nhật kí, những nét chữ của em đã bắt đầu trở nên run rẩy. chắc em đau lắm, jungkook của tôi, chắc em đau lắm...
ngay sau trang cuối là tờ giấy nhớ màu xanh em dán cẩn thận ở một góc bìa, dòng chữ ngay ngắn như đánh thẳng vào chút sức lực cuối cùng còn lại của taehyung.
"ngày 03.09.2017, cuộc hẹn đầu tiên cùng với tae tae hyung. a~ mong là nó sẽ đến, mình rất muốn hẹn hò cùng anh ấy, thật sự rất muốn. chỉ một lần thôi cũng được..."
taehyung đã khóc rất to.
jungkook, em hãy tỉnh lại đi, chúng ta sẽ cùng đi hẹn hò, chúng ta sẽ đi tất cả những nơi em thích. làm ơn, chỉ cần em tỉnh lại thôi.
kim taehyung nhìn ra khung cửa sổ đã rỉ sét, những tia nắng yếu ớt của mùa thu đang chiếu qua song sắt tạo thành những đường ngoằn ngoèo kì dị.
"những người đã khuất, họ chưa từng rời bỏ chúng ta. chỉ cần chúng ta vẫn nghĩ về họ, thì họ sẽ luôn ở đó, ngay trong trái tim, ngay trong tâm trí, ngay trong những ngôi sao sáng rực trên bầu trời của chúng ta..."
"anh sẽ sớm gặp lại họ thôi tae, ở một nơi nào đó thật đặc biệt của riêng hai người."
jungkook đã từng nói như thế, nhưng cả đời taehyung cũng không ngờ đó lại là lời dặn dò trước của em. em đã sớm tự biết trước căn bệnh của mình sẽ đến kết cục nào rồi, nên em chưa một lần kể về nó cho cậu nghe. em muốn cả hai sẽ tận hưởng quãng thời gian ngắn ngủi này thật trọn vẹn, không âu lo...
"jungkook, anh sẽ luôn luôn nhớ về em, cả đời này nhất định sẽ không bao giờ quên em." - taehyung thổn thức kêu lên khi ôm chặt quyển nhật kí của em vào lòng. rồi chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau, ở một nơi nào đó chỉ hai chúng ta biết mà thôi...
một thiên đường của riêng anh và em.
taehyung cảm thấy như mình đang rơi thẳng vào cảnh sống không bằng chết. trước đây người ta thường nói rằng, 'nếu em chưa cảm thấy trái tim đau đớn như vỡ ra hàng trăm mảnh, thì có lẽ em chưa từng yêu ai bằng cả tấm chân tình.'
nếu vậy, taehyung hẳn đã phải yêu jungkook rất đậm sâu.
đôi mắt ngấn nước của taehyung quét qua căn phòng bệnh em đã ở suốt cả năm nay, đem cả cảnh vật quen thuộc trước mặt chôn sâu vào trong trí nhớ.
vẫn bức tường màu kem đã ố, vẫn bộ drap giường đã bạc màu vì giặt lâu năm, vẫn bản tình ca pha những tiếng rè rè ầm ĩ, chỉ là không còn em ở đây nữa.
mùa thu là mùa của những nỗi buồn. dẫu biết nếu không chứa đựng những kỉ niệm thì mùa nào cũng giống nhau thôi, nhưng những nỗi buồn xảy ra vào mùa thu sẽ luôn luôn là những nỗi buồn sâu sắc nhất.
lá phong khô khốc bay vào phòng bệnh của em, la liệt nằm cạnh bó hoa kiều mạch vô chủ. nhìn sàn nhà cũ lúc này đã bề bộn những sắc đỏ trầm của lá cây, taehyung cũng chỉ biết mỉm cười đầy chua chát.
mùa thu lá rụng, em rời bỏ tôi.
em ơi, em đã sống như hoa mùa hạ, chết như lá mùa thu. em chẳng còn gì để nuối tiếc nữa, chỉ có tôi ở đây vẫn cứ mãi mãi dằn vặt trong bao thương nhớ.
...nhưng anh ơi, thật ra em cũng có nhiều điều để nuối tiếc lắm chứ. em tiếc tuổi trẻ, em tiếc đam mê, em tiếc cả cuộc đời này của mình đã không thể dành nó để ở bên cạnh anh.
------------
25.10.2017 — 02.11.2017
Trần Phú, những tiết học nhàm chán dài đến vô tận...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co