Truyen3h.Co

(Taeny-Longfic) Con hoang

Chap 9: Ám sát!

sulivann


Tiffany nhìn chằm chằm ông bố đang vô cùng mất hình tượng trước mặt mà thở dài ngao ngán. Ai nói Hwang tổng vừa lịch lãm vừa có khí chất của một vị chủ tịch vậy? Ông chẳng khác nào một đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày vậy. Đồ ăn cô chỉ vừa bảo giúp việc làm cách đây mười phút hầu như dồn vào bụng ông_trong khi cô còn chưa kịp cầm đũa lên. 

- Ba, chẳng lẽ ở công ty năm sáu ngày liền ba để bụng rỗng để về chực chờ cướp đồ ăn của con hay sao vậy? Con cũng đang đói mà!

- Ngốc này, ta bỏ cả buổi tối ra làm việc chỉ để sáng nay cùng con ăn một bữa thôi đấy. Không phải ai cũng may mắn được ngồi chung bàn với Hwang tổng như con đâu. Ngưng làm cái biểu cảm ủ rũ đó đi.

Tiffany bĩu môi. Cô cũng yêu thương người đàn ông này lắm chứ, chẳng qua cô muốn níu giữ chút hình tượng cuối cùng của ông trong mắt người giúp việc thôi mà. 

- À, tối nay ta sẽ ngủ ở nhà nhé. Lâu rồi không được ở cạnh con gái, nhớ cảm giác này quá đi mất.

- Vâng!

--------------------------------

  Kim Jungsuk ngồi sững sờ giữa phòng họp, mắt ông hướng về khoảng không vô định trước mặt mình. Mất thật rồi, hợp đồng kí kết cùng với công ty nhà họ Jung bao lâu nay ông cố gắng giành giật về phía mình cuối cùng lại bị Hwang Kisung cướp mất. Gần ba tháng nay rồi, tất cả mọi hợp đồng lớn nhỏ, tất cả các công ty trước nay có quan hệ với công ty của ông đều đổ dồn đến Hwang thị để làm ăn. Chẳng lẽ ông và Kim phu nhân lại bất tài đến mức chẳng có ai tin tưởng hay sao?

*Cốc cốc*

  Kim Jungsuk rời mắt khỏi cửa sổ, từ từ hướng ghế về phía thư kí đang bước vào, mắt loé lên một tia lạnh lẽo mà ngay cả ông cũng không nhận ra điều đó.

- Giám đốc Kim, chủ tịch muốn ông tới phòng họp để làm việc. 

- Cô ra ngoài trước đi. Nói với bà ấy lát nữa tôi sẽ đến.

- Nhưng chủ tịch bảo việc này rất gấp, cần giám đốc phải đến ngay.

- Tôi biết rồi, cô ra ngoài đi!

Thấy vẻ giận dữ của giám đốc, cô thư kí cũng chẳng ngu ngốc gì mà ở lại. Kim Jungsuk hét lớn, dùng tay mình hất đổ tất cả mọi tài liệu đang nằm trên bàn mình. Kim phu nhân gọi ông đến phòng họp thì có thể làm gì ngoài mắng chửi và phê phán ông như một loại rác rưởi chứ.

- Người nên tức giận trong việc này là tôi chứ không phải ông, đồ phế vật.

Nhếch mép khi nghe chất giọng chói tai ở đằng sau lưng mình, ông nói, không thèm nhìn ra phía người kia dù chỉ là một chút:

- Đây là lỗi của tôi hoàn toàn sao, Chủ tịch Kim? 

- Chẳng lẽ là lỗi của tôi? Hwang Kisung là ông nhận vào, chính tay ông nâng đỡ ông ta để rồi bây giờ ông ta tự sáng lập công ty riêng lại còn giành dật từng hợp đồng của Kim thị. Ông nói xem, hơn 20 năm nay tôi kết hôn với ông là vì cái gì chứ? 

- Tất cả ý tưởng của tôi bà đều gạt đi, là bà cứng đầu cứng cổ đem cái hợp đồng ngu ngốc ấy đến Jung thị để rồi bị từ chối phũ phàng cơ mà? Tôi sai ở đâu? Ở đâu vậy hả?

Kim phu nhân nổi giận, bà nổi giận với kẻ đang cố tình quay lưng đi với mình. Nhầm thật rồi. Đáng lí ra bà nên kết hôn với một kẻ biết nghe lời chứ không phải một tên cứng đầu như Kim Jungsuk.

- Sao rồi? Không cãi lại lời tôi phải không Chủ tịch Kim?

- Tối nay, ngay tối nay sai người đến biệt thự Hwang giết chết Kisung cho tôi. Cho dù phải thuê băng đảng xã hội đen lớn nhất Hàn Quốc này cũng phải trừ khử được kẻ ngáng đường ấy cho tôi.

- Bà điên rồi. Giết người là phạm pháp và Kim Jungsuk tôi tất nhiên sẽ không bao giờ làm những chuyện vô nhân tính đó.

Kim phu nhân cười lớn rồi hét thẳng vào mặt ông, người đang phẫn nộ nhìn vào bà kia:

- Lúc trước, 15 năm trước, người cho sát thủ giết chết mẹ của Kim Taeyeon là tôi. Nếu bây giờ ông không cho người giết chết Hwang Kisung thì kẻ phải thế mạng sẽ là đứa con gái đáng bị nguyền rủa của ông. Chọn đi.

- Tôi hận bà, Kim Yejun. Minjn có lỗi gì với bà mà bà nhẫn tâm giết chết cô ấy cơ chứ? Việc gì bà phải làm vậy?

- Câm miệng lại đi, Jungsuk. Nếu ông không muốn nhìn thấy xác của con gái mình thì làm theo lời tôi đi. Đừng nói nhiều.

---------------

  Khi Hwang Kisung tỉnh lại, ông phát hiện mình đang ở trong một căn phòng xa lạ. Đầu hơi đau, người cũng có chút mơ màng. Vì thế nhắm mắt lại một lần nữa, làm cho đại não mờ mịt ổn định lại một lúc.

Ăn tối cùng con gái xong, ông bèn đi dạo một chút ở trong vườn để thư giãn thì... Đúng rồi! Chính là chỗ này. Tất cả mọi thứ đều chấm dứt khi ông đang đi, đầu bị đập thật mạnh, trước mắt ông tối sầm, nên cái gì cũng không biết. Chết tiệt! Thế nhưng bị tập kích! 

Hung hăng đem ánh mắt mở lại, mọi vật trước mặt rõ ràng một ít, Hwang Kisung tiếp tục nhìn kỹ xung quanh.

Lúc này nhớ rõ toàn bộ tình huống, bình tĩnh đương nhiên là không có khả năng. Cho dù tính cách như ông, ở trong tình huống này cũng không có cách gì giữ được vẻ thờ ơ. Nhưng mà, ít nhất vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh là cần thiết.

Quần áo còn đầy đủ không sứt mẻ, tuy rằng khó tránh khỏi xuất hiện không ít bụi bẩn, cùng với nếp nhăn do bị dây thừng buộc chặt tạo ra. Dây thừng? Một cái dây thừng to bằng ngón cái quấn quanh ông, trói chặt ông trên một cái ghế.

Vậy là, ông chắc chắn đã bị bắt cóc.

Giật giật hai tay bị bắt chéo sau lưng ghế, phát hiện muốn nới lỏng dây thừng thật sự không khác kiến càng hám thụ, Hwang Kisung thở một hơi thật mạnh, từ bỏ hành động phí công này. Ngược lại ngẩng đầu, quan sát căn phòng này từ đầu đến cuối.

Mới nhìn có vẻ như là phòng ở khách sạn, trang hoàng vẫn là rất sang trọng. Vị trí của ông là trong phòng ngủ, dựa vào cửa sổ là bộ sôfa màu xanh lá cây, chiếc giường đôi được trải khăn thêu, cuối giường là một chiếc TV treo tường, tủ gỗ quần áo có hoa văn cùng bức tường màu trắng sữa phối hợp tương đối lịch sự tao nhã. Trong phòng cũng không có các dụng cụ như thủy tinh, gốm, sứ có thể đập bể để lấy mảnh nhỏ cắt đứt dây thừng, bị trói ở ghế trên muốn đi ra mở then cài cửa sổ hầu như là không có khả năng. Ngoài cửa phòng dường như hơi lớn một chút, từ cửa nhìn ra, tầm mắt bị chặn, nhìn không thấy cái gì, cũng không xác định, có người hay không.

Ông hít sâu, làm cho tim đập ổn định một chút, sau đó bắt đầu suy nghĩ cách đối phó tình huống trước mắt. Vẫn chưa nhìn thấy bọn cướp, cũng rất khó xác định bọn họ bắt cóc ông vì mục đích gì. Tốt nhất mục đích là đơn thuần vơ vét tài sản, như vậy phải phá hư kế hoạch, vạn nhất bọn họ mục đích gì khác, cũng cần nghĩ kế sách đối phó cho tốt.

Lúc ông đang miên man suy nghĩ thì, 2 tiếng cực nhỏ vang lên bên ngoài phòng: "tút... Tút...".

Kisung lập tức ngừng hô hấp, cảm giác trái tim chợt ngừng đập, khẩn trương nghe âm thanh phát ra. Sau vài tiếng huyên náo cuối cùng cũng vang lên tiếng trầm thấp:

"Alo?"

Bên ngoài quả nhiên là có người! Thân thể ông chợt căng thẳng, dùng sức cắn môi dưới:

"ừ...... ừ....."

Hình như người kia đang nghe đối phương nói chuyện, trả lời, cũng không có tiếng gì, 1 lúc sau:

"Tôi hiểu rồi."

Lập tức, "Ba" tiếng di động khép lại.

Sau đó lần lượt là tiếng bước chân, tiếng mở cửa tủ lạnh, cùng với tiếng khua bia. Tim ông như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mắt nhìn thẳng ra cửa không chớp.

Nơi đó xuất hiện một bóng người.

Ao lông đen cao cổ, quần dài màu xám, tóc ngắn nhưng phần mái rất dài, che khuất một bên lông mi cùng ánh mắt, con ngươi đen lộ ra từ mái tóc dày mang lại vài phần bí hiểm. Dáng người to lớn tựa vào cửa, nhìn ông với vẻ mặt đầy khinh bỉ.

Thấy Hwang nhìn mình, người kia ngạc nhiên nhướng mày:

- Đã tỉnh?

Ông nhìn chăm chú, không có lên tiếng, cũng không có dời ánh mắ đi.

Người kia từ khung cửa đứng thẳng dậy, buông chai bia trong tay, lập tức đi tới. Cách chỗ của ông không đến một mét thì dừng lại, khoanh hai tay ôm trước ngực, chăm chú nhìn ông từ trên xuống dưới, khóe miệng hơi nhếch:

- Hwang tổng, tôi e đây là lần cuối ông có thể hít thở đấy.

- Cậu là ai?

- Thủ hạ của người muốn ông biến mất khỏi cõi đời này.

Hwang Kisung cố gắng giãy dụa ra khỏi vị trí khó chịu này, miệng vẫn cứng cỏi:

- Cậu muốn gì? Nếu là tiền thì tôi cũng không thiếu, nhất định sẽ cho cậu nhiều hơn tên khốn nào đó.

- Thứ tôi cần không phải là tiền, mà là tính mạng của ông, Hwang Kisung

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co