P5
TÁI SỬ DỤNG ĐÀN ÔNG
Tác giả: Tiên Nữ Nhàn Đắc Vô Liêu
Dịch: tiệm nhỏ của Xẻo Chu
———
Tôi rối rắm không yên suốt một ngày, đi học cũng nghe không lọt tai.
Tôi thì lấy số điện thoại kia tìm wechat của Chu Trạch Bắc.
Xin thêm bạn bè, nhưng lại không được chấp nhận.
Đàn ông già khó tán quá.
Vì anh, mỗi lần tôi đều tâm trạng phập phồng, nhưng anh vẫn nhẹ như mây gió, giống như quên tôi không còn một mảnh vậy.
Thỉnh thoảng trả lời tôi một câu, lại là giọng điệu trưởng bối nói chuyện với tiểu bối.
Không sơ hở chút nào.
"Khó khăn rồi hả, người ta không kết bạn với cậu sao?" Lý Nhiễm nhìn lướt qua điện thoại của tôi.
"Đừng nói nữa, vẫn tường đồng vách sắt lắm." Tôi tắt máy, vẻ mặt muộn phiền.
"Tớ đã nói từ lâu rồi, với mấy gã đàn ông dày dặn kinh nghiệm như anh ta thì có kiểu phụ nữ nào mà chưa thấy, cậu cứng đầu quá."
Những lời cô ấy nói tôi đều biết.
Nhưng mà tôi không phục.
"Đợi tới khi tớ theo đuổi được, tớ muốn hôn nát miệng anh ấy luôn."
Tôi cầm điện thoại phát rồ, vẻ mặt Chu Lỵ Lỵ khiếp sợ cầm điện thoại nhìn về phía tôi.
"Cậu đang định theo đuổi ai vậy? Muốn hôn nát miệng ai?"
Tôi:...
"Không... tớ theo đuổi idol." Tôi giả vờ bình tĩnh nói hươu nói vượn.
Lý Nhiễm cũng ngồi bên cạnh mỉm cười không nói, xem kịch vui.
"À, chú hai nói muốn dẫn tớ đi ăn tiệc, cậu có muốn đi không?" Chu Lỵ Lỵ chỉ vào điện thoại di động của mình, ra hiệu mình đang nói chuyện với chú hai.
Có nghĩa là... chú hai của cô ấy cũng nghe hết những lời tôi vừa mới nói à?
Xong rồi.
Xong thật rồi.
"Không đi, tớ phải học bài." Tôi không dám lỗ mãng.
Lý Nhiễm ngồi bên che miệng cười, mấp máy môi thầm nói: "Sao lại không đi, không phải muốn hôn nát miệng người ta mà."
Trời ơi, tôi không còn mặt mũi nào nữa.
"Cậu không đi thật hả? Hôm nay chú hai dẫn một chuyên gia tim mạch tới, không phải bà ngoại của cậu bị bệnh tim đang muốn tìm chuyên gia sao?"
Tôi biết, Chu Lỵ Lỵ chỉ muốn khoe khoang dáng vẻ được chiều chuộng trước mặt tôi mà thôi, nhưng nghe nói có chuyên gia y học trong giới tới, tôi cũng nôn nao thật.
Gần đây mẹ tôi vẫn luôn muốn tìm chuyên gia cho bà ngoại, nhưng nhà chúng tôi không quen biết nhiều nên vẫn không liên lạc được.
Sau một hồi do dự, tôi vẫn đi theo Chu Lỵ Lỵ tới đó.
Sau khi lên xe, người lái xe là vị chuyên gia họ Tần kia, Chu Trạch Bắc ngồi bên ghế tài xế.
Mấy tuần không gặp, Chu Trạch Bắc có vẻ trông càng đẹp trai hơn, mỗi một sợi tóc đều thôi thúc tôi muốn phạm tội.
Thế nhưng hôm nay tôi lại có chính sự phải làm.
Tôi nhỏ giọng hỏi chuyên gia kia về bệnh tình của bà ngoại tôi, anh ta cũng tỉ mỉ giải đáp.
Cuối cùng, anh ta đang lái xe nên không tiện trao đổi, thế nên mới đề nghị: "Cô có muốn đổi chỗ ngồi với tổng giám đốc Chu không?"
Hả?
Tôi ngồi ở ghế phụ lái sao?
"Có được không ạ?" Tôi nhỏ giọng hỏi Chu Trạch Bắc.
Từ lúc lên xe, cả người anh đã tỏa ra hơi lạnh.
"Lo lái xe đi."
Anh không trực tiếp trả lời tôi mà lại lạnh lùng mắng bác sĩ Tần.
Đây chính là từ chối.
Tôi không dám lên tiếng nữa.
Đến chỗ ăn cơm, bác sĩ Tần đi đỗ xe, bảo chúng tôi vào trước.
Tôi chưa đi mà đứng lại chờ anh ta.
Kết quả là Chu Trạch Bắc cũng không đi mà đứng lại chờ.
Tôi muốn kết bạn với bác sĩ Tần mà cũng không có cơ hội.
Vừa ngồi vào phòng riêng, nhân lúc món ăn chuẩn bị được đưa lên, tôi bèn lấy dũng khí cầm di động ra: "Bác sĩ Tần, tôi có thể kết bạn wechat với anh không?"
Vị chuyên gia không trả lời mà lại liếc mắt nhìn Chu Trạch Bắc.
Chu Lỵ Lỵ cười chen vào một câu: "Chú Tần à, có thể khám miễn phí cho bà ngoại của bạn ấy không? Mẹ bạn ấy là bảo mẫu nhà cháu, điều kiện gia đình rất tệ, không có tiền đâu."
Tôi: ?
Nhất thời, toàn bộ khách khứa trong phòng đều vô cùng lúng túng.
Mặc dù bảo mẫu cũng là nghề nghiệp đàng hoàng, kiếm tiền vất vả nên không có gì phải đáng xấu hổ cả.
Nhưng vào lúc này, có Chu Trạch Bắc ở đây, bác sĩ Tần ở đây, đột nhiên bị nhắc tới chuyện mẹ mình như vậy, tôi vẫn cảm thấy hơi tự ti.
Chu Trạch Bắc lên tiếng, nhưng tôi lại không dám nhìn vẻ mặt của anh.
"Đây là bạn học của Chu Lỵ Lỵ, cậu xem giúp đi, phí tôi trả."
"Được, không thành vấn đề. Với quan hệ của chúng ta thì nói đến tiền làm gì." Bác sĩ Tần mở điện thoại ra, thêm wechat của tôi: "Cháu có thể gọi tôi là chú Tần theo Lỵ Lỵ."
"Có vấn đề gì cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi mở máy 24 giờ."
"Nhận em gái khắp nơi còn chưa đủ, giờ còn muốn nhận cháu gái à? Đừng dọa bạn nhỏ đó." Chu Trạch Bắc tức giận liếc nhìn anh ta một cái.
"Tổng giám đốc Chu, đừng vạch trần người ta thế chứ." Chú Tần tỏ vẻ oan ức.
"Dù sao cũng là chuyên gia, cậu chú ý hình tượng một chút đi."
Anh nói một câu, dời sang đề tài khác.
Hai người nói chuyện phiếm trên bàn ăn, thỉnh thoảng Chu Lỵ Lỵ lại chen vào một câu, tôi không quen họ nên không nói câu nào.
Một bữa cơm không mùi không vị, đến khi kết thúc, tôi muốn tự đi tàu điện ngầm.
"Đưa bạn của cháu về trước đi." Chu Trạch Bắc có uống chút rượu nên chuếnh choáng nói.
"Cô ấy ở cùng cháu." Chu Lỵ Lỵ đáp.
"Ồ?" Chu Trạch Bắc nhìn tôi một cái: "Vậy hai người về nhà đi."
Xe lái tới biệt thự nhà Chu Lỵ Lỵ.
Chu Lỵ Lỵ vui vẻ nói tạm biệt chú hai của mình.
Chu Trạch Bắc châm một điếu thuốc, nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
"Cháu về trước ạ." Tôi tránh ánh mắt của anh.
"Ở đâu? Tôi đưa cháu đi."
"Không cần đâu ạ, chỉ mấy bước thôi."
"Muộn lắm rồi." Anh hít một hơi thuốc; "Không an toàn."
Tôi không kiên quyết nữa, chỉ sang một căn phòng nhỏ cách biệt thự không xa: "Cháu ở đằng kia, gần lắm ạ, không cần đưa đi đâu."
Anh nhìn theo ánh mắt của tôi, không khỏi nhíu mày nhưng không nói gì cả.
"Mẹ cháu đang ở nhà, phòng cũng rất nhỏ, chỉ sợ không thể mời chú vào uống ly nước được."
"Tạm biệt chú."
Sau khi chào anh, trong lòng tôi bỗng dâng lên niềm chua xót.
Bị anh nhìn thấy tình cảnh chật vật đó, còn khó chịu hơn cả việc cởi quần áo của tôi.
Có thể trước đó tôi còn bình đẳng, liều lĩnh nói rằng mình thích anh được.
Nhưng sau đêm nay, tôi cảm thấy mối quan hệ này không còn ngang hàng nữa, tôi cũng mất đi gần hết dũng khí rồi.
Nhất định anh cũng nhìn ra được tôi là hạng người gì.
Một đứa con gái của bảo mẫu đầy dã tâm, muốn dựa vào đàn ông để vươn lên.
Tôi thất hồn lạc phách đi tới cửa.
Điện thoại bỗng vang lên một tiếng.
Tôi lấy ra nhìn thử, là thông báo Chu Trạch Bắc đồng ý kết bạn với tôi.
Tôi thử gửi một tin nhắn qua xem: "Chú à?"
Bên kia đáp lại: "Ừ."
Anh có ý gì vậy?
Tôi đứng trước cửa gửi tin nhắn cho anh, viết một đoạn dài, xóa xóa viết viết, sửa chữa mãi mới gửi đi, nhưng lại không cẩn thận bấm vào nút xóa.
Tôi bị sự ngu ngốc của mình làm tức đến mức khóc không ra nước mắt.
Cuối cùng, tôi ấm đầu lên, quay lại muốn nói trực tiếp trước mặt anh.
Sợ anh ngồi xe rời đi, tôi chạy hơi vội vàng.
Nhưng đợi đến khi tôi tới chỗ chia tay lúc nãy thì không còn ai nữa.
Tôi đứng ở đó, há hốc miệng, phiền muộn vô cùng.
"Tìm cái gì đấy?" Trên đỉnh đầu bỗng vang lên một giọng nói.
Chu Trạch Bắc?
Tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy anh.
Đôi mắt sáng rực như sao trời khiến cho tôi mê muội.
"Chú à."
"Ừ."
"Chú còn chưa đi sao?" Dũng khí vừa rồi hừng hực trong người tôi, gặp được anh tôi lại hơi sợ hãi.
"Ừ."
"Khi nào thì chú đi?"
Cả buổi không nói vào chuyện chính, tôi cũng muốn tát cho mình một cái.
"Đợi một lát nữa."
"Đợi ai ạ?"
Anh nhìn chằm chằm tôi không lên tiếng.
Ý là đang chờ tôi phải không?
Anh chờ tôi làm gì?
Anh cũng thấy tôi thú vị chăng?
Nhịp tim của tôi lại bắt đầu tăng tốc.
Cuối cùng, tôi khẽ cắn răng, không quan tâm gì nữa: "Chú ơi, chú còn nhớ cháu không?"
Anh vẫn không lên tiếng như trước.
"Năm ấy tám tuổi, cháu không cẩn thận làm đổ thuốc màu của chú, chú lấy thuốc màu đổ đầy đất vẽ một bức chơi xuân cho cháu."
"Năm mười tuổi, Chu Lỵ Lỵ rơi xuống nước, cháu quỳ trước sảnh một đêm, chú tới an ủi cháu, cho cháu một cái kẹo."
"Năm mười hai tuổi, chú tặng cho cháu huy hiệu trường đại học của chú, bảo cháu tương lai phải học giỏi, lên đại học."...
Tôi nói vội muốn chết.
Nhưng anh thì lại ngây người tại chỗ, sau đó mỉm cười nhìn tôi: "Trí nhớ tốt lắm."
"Năm đó chú nói khi thi lên đại học rồi mới có thể gả cho chú, cháu thi đậu rồi..." Tôi nhắc nhở anh.
Anh không cười nữa: "Đó là nói đùa với trẻ con thôi."
"Nhưng cháu tưởng thật."
Khi còn bé lúc tôi biết con chó con chết rồi, tôi khóc rất thảm, Chu Trạch Bắc bèn ngồi xuống, xoa đầu tôi: "Con chó có sinh mệnh của nó, không thể chơi cùng cháu cả đời.
"Vậy còn chú thì sao?"
"Chú cũng không thể, chú sẽ kết hôn, sẽ có cuộc sống của chính mình."
"Kết hôn thì có thể ở bên nhau sao? Chú không thể kết hôn với cháu sao?"
Anh bật cười một tiếng.
"Được, được, được, cháu lớn lên, thi đại học đã."
Xem kìa, giờ anh lại không nhận.
Tôi đưa tay ôm lấy cổ anh, nhóm chân lên, vội vàng hôn nhẹ lên khóe môi anh một cái.
Anh cúi mắt xuống nhìn tôi.
Trong không khí như chỉ còn tiếng tim đập cuồng loạn của tôi vậy.
"Em có biết thích là gì không? "Anh hỏi tôi.
"Không biết... nhưng em muốn đến gặp chú."
Giọng nói của tôi hơi run rẩy.
Muốn được anh đối xử dịu dàng, muốn được anh cưng chiều như Chu Lỵ Lỵ.
Nhưng tôi lại càng muốn làm càn trước mặt anh, khác với Chu Lỵ Lỵ.
Anh kéo bàn tay ở trên cổ mình xuống, thở dài một hơi: "Tôi là chú của bạn em."
"Nhưng không phải là chú của em mà."
"Chu Lỵ Lỵ có biết em đối xử với chú của nó như thế không?"
Tôi không đáp lại.
Tôi chỉ cảm thấy bị từ chối nhiều lần như vậy thì thật mất mặt.
"Chú yêu đương còn cần được cháu gái đồng ý sao?"
"Em là sinh viên, sinh viên nên làm chuyện của sinh viên, đừng dấn thân vào bàng môn tà đạo." Anh dừng một chút.
"Không cần phải cố gắng tiếp cận tôi."
"Tiếp cận?" Tôi hiểu anh muốn nói cái gì, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
"Chú cảm thấy em vì tiền sao?"
anh không lên tiếng, xem như là thừa nhận.
"Nghe Lỵ Lỵ nói, em rất thiếu tiền?" Anh nhẹ giọng hỏi tôi.
"Đúng, em rất thiếu tiền, chú muốn cho em sao?" Tôi giận dỗi nói.
Anh không trực tiếp trả lời mà chỉ nói cho tôi biết: "Chuyện bà ngoại của em, tôi sẽ giúp."
"Bởi vì em là bạn của cháu gái chú sao? Chú có tiền thật đấy."
Anh không lên tiếng.
Vốn tôi còn định nói vài câu, nhưng nước mắt lại bất giác chảy xuống.
Không muốn để anh nhìn thấy tôi khổ sở như vậy, tôi không nói tạm biệt mà cứ thế rời đi.
Sau đêm nay, tôi cũng không gửi tin nhắn cho Chu Trạch Bắc nữa.
Còn chú Tần kia thì lại mấy lần hỏi thăm tôi về bệnh tình của bà ngoại.
"Mỗi ngày ngồi ườn trong phòng ngủ, không đi tán chú nữa à?" Lý Nhiễm cười tôi.
"Thất tình rồi."
Cô ấy không nhịn được, nở nụ cười: "Cậu từng yêu sao mà lại nói thất tình? Cùng lắm chỉ là tình đơn phương thôi."
Tình đơn phương.
Cũng được.
"Mình chỉ hận lúc đó hôn không mạnh mẽ một chút, dù sao sau này cũng không hôn được nữa."
"Cậu hôn anh ta?"
"Không tin à?"
Lý Nhiễm lại gần ăn dưa: "Cậu chủ động?"
"Thì sao?"
"Trời, anh ta không đẩy cậu ra à?"
"Anh ấy quên."
Tôi nhớ lại một chút, đúng là khi đó không có thật.
Có lẽ là bị tôi dọa sợ rồi.
"Vậy chắc chắn anh ta thấy cậu thú vị rồi."
Tôi: ?
"Anh ta cao như vậy, cậu thì nhỏ như thế, nếu anh ta không ngâm đồng ý thì cậu có thể hôn được sao?Không đẩy ra nghĩa là không từ chối."
"Anh ấy từ chối rồi, chính miệng nói đấy." Tôi ủ rũ.
"Ngoài miệng thì từ chối nhưng cơ thể rất hưởng thụ nhỉ."
"Hưởng thụ?"
Tôi đờ đẫn, cái lý luận gì vậy.
Hưởng thụ sao? Lúc đó anh còn không nhắm mắt.
Xong rồi, không được nghĩ tới nữa, vừa nghĩ thì tim đã đập nhanh hơn.
"Lần này cậu nghiêm túc à?" Nhiễm Nhiễm nhìn gương mặt đỏ bừng của tôi.
"Nghiêm túc gì, người ta có để ý tới mình đâu."
Nhưng mà nói thật, đây không phải là lần đầu tiên tôi yêu đương.
Nhưng cảm giác với Chu Trạch Bắc đúng là khác thật.
Ở bên anh ấy, tôi có một cảm giác rất an toàn.
Rõ ràng anh không cho tôi bất cứ cơ hội nào, nhưng tôi lại muốn gặp anh, muốn anh nói với tôi một câu, lòng tôi cũng thấy lâng lâng.
Nhưng tôi không phải là người thích dây dưa, tôi thấy mình đã cố gắng rồi, nhưng anh lại năm lần bảy lượt từ chối tôi.
Tôi cũng không thể bám theo nữa.
Qua một hai tuần nữa, tôi không liên lạc với anh, tôi cảm giác mình sắp quên cảm giác bị anh từ chối rồi thì anh lại xuất hiện.
Lúc tôi đến bệnh viện thăm bà ngoại, mẹ nói tiền thuốc của bà ngoại đã được thanh toán rồi.
"Chú hai của Chu Lỵ Lỵ nộp 200 ngàn viện phí cho chúng ta, còn cho bà ngoại con một tấm thẻ 100 ngàn nữa."
"Con xem nhà họ Chu đối xử với chúng ta không tệ, con là bạn tốt của Chu Lỵ Lỵ, chú hai người ta còn cho 300 ngàn, con còn mặt mũi nào mà cãi nhau với Chu Lỵ Lỵ không?"
Là Chu Trạch Bắc sao?
Anh nói sẽ giúp bà ngoại tôi, nghĩa là trực tiếp đóng tiền à? Vừa cho đã cho 300 ngàn?
"Mẹ à, chúng ta trả lại 300 ngàn này đi."
"Con nói gì vậy, rõ ràng người ta bố thí cho chúng ta, còn không để chúng ta biết, hai tuần trước đã đóng viện phí rồi mà giờ mẹ mới biết đấy."
"Nghe nói chú hai của con bé làm ăn được lắm, 300 ngày của người ta chỉ như 30 đồng của mình thôi, họ không để ý đâu." Mẹ tôi dừng một chút: "Sau này con phải nhường nhịn Chu Lỵ Lỵ, làm nhiều việc một chút, xem như là báo đáp nhà họ Chu."
Mẹ tôi nói cũng đúng, anh ấy rất có tiền, ra tay cũng rất hào phóng, nhưng tôi vẫn thấy vô cùng khó chịu.
Cuối cùng tôi cất tấm thẻ 100 ngàn đó đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co