Truyen3h.Co

Tâm Sủng [Edit]

Chương 1

thiendilau

Chương 1: Kẻ có tiền

Edit: Phi Phi, Yu

Bên trong phòng tổng thống xa hoa, một người đàn ông trung niên cung kính khom lưng: "Mạc thiếu! Người ngài muốn tìm đang ở Vân Thành!"

Người đàn ông tuấn lãng cao lớn ngồi trên sô pha da màu trắng gạo, nhíu mày: "Vân Thành?!"

"Đúng vậy!"

Đôi mắt thâm thúy của anh nhìn ra ngoài cửa sổ, "Sắp xếp đi, tôi tự mình đến đó!"

Trên mặt người đàn ông trung niên hiện lên vẻ khó xử: "Mạc thiếu! Việc này......"

"Sao?"

Ánh mắt kia phẳng phất vài tia lạnh lẽo, người đàn ông trung niên lập tức ứa mồ hôi lạnh, không dám nhiều lời: "Được! Tôi lập tức sắp xếp!"

......

Vân Thành, là thành phố ở phương Bắc, nơi đây bốn mùa rõ ràng, xuân thu dài, mùa hạ ngắn, độ chênh lệch nhiệt độ trong ngày rất lớn.

Bây giờ đang là tháng 8, mùa thu. Trong phòng, Tô Đường cẩn thẩn ghi vào cuốn nhật kí của mình.

Kể từ khi cô tỉnh dậy, trong đầu vẫn luôn xuất hiện nhiều hình ảnh lạ. Chẳng hạn như hình ảnh một người phụ nữ run rẩy ôm một đứa bé. Có khi lại là hình bóng một người đàn ông thoắt ẩn thoắt hiện, lúc thì ngồi, khi lại đứng, dường như muốn nói điều gì đó với cô.

Nhưng tất cả những gì cô thấy đều rất mơ hồ. Tô Đường không thể thấy rõ khuôn mặt ai trong số ba người. Mỗi khi cố gắng nhìn hay nhớ về họ, cô sẽ bị đau đầu.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, cô vẫn đang là sinh viên năm nhất, chuẩn bị bước vào năm hai thôi mà? Những người cô tiếp xúc thật sự không nhiều. Vậy người phụ nữ, đứa bé và người đàn ông đó ở đâu ra?

Nó thực sự khiến Tô Đường suy nghĩ và không thể lý giải nổi! 

Lúc này, tiếng mở cửa bên ngoài bỗng vang lên. Tô Đường nhanh chóng cất cuốn nhật kí, giấy bút vẽ vào ngăn kéo, dự định ra ngoài xem là ai. Vừa mở cửa phòng ra, cô liền thấy trong tay ba Tô, ông Tô Vệ Quốc đang cầm một túi xương sườn.

"Con gái, xem ba mua gì cho con này! Đây là thịt sườn con yêu thích đó!"

Ba Tô có dáng người trung bình, khuôn mặt chữ điền, mắt to, là người Trung Quốc chính gốc. Nhưng vì lớn tuổi nên mỗi khi ba Tô cười, mặt sẽ có nếp nhăn, dưới đuôi mắt cũng xuất hiện vết chân chim.

Tô Đường cầm bịch sườn giúp ba Tô: "Sao ba mua nhiều thế ạ?" Cô mở túi ra nhìn bên trong: "Ái chà, nhìn ngon quá!"

Ba Tô vào nhà rửa tay, nói vọng ra: "Ba không mua thịt nạc, mua cái này về để con gặm đấy!" Ông lau tay, đánh yêu vào mũi Tô Đường: "Chẳng phải chú mèo nhỏ này bị bệnh à? Thế nên mới cần xương sườn bồi bổ! Con thấy ba nói đúng không?"

"Ba thật tốt!" Tô Đường nhanh chóng nịnh bợ.

Ba Tô cười cười: "Thôi đi con cứ để ở đó đi, một lát làm xong cho con ăn thoải mái."

"Yes sir!" Tô Đường cười vui vẻ. Nhưng cô cũng không đi vào phòng mà chuyển hướng vào bếp, tìm một cái thau đổ thịt sườn ra.

Cô ướm chừng một tí rồi chia đều thành hai phần.

Ba Tô thấy vậy thì nhìn cô: "Con làm gì thế? Ba định hầm hết mà? Con chia ra làm gì?"

"Buổi trưa mẹ không về, con và ba ăn cũng không hết. Chi bằng để lại một nửa để tối nấu."

Cô nghĩ rằng thịt để đến chiều tối làm vẫn rất ngon.

Ba Tô che giấu sự khó chịu dưới đáy mắt, nói: "Dù sao thì cũng hầm hết thôi. Để hầm một lần cho đỡ phí công. Nếu tối mẹ đi làm về muốn ăn, chỉ cần hâm nóng một tí sẽ ăn được liền."

"Được, nghe theo ba!"

Tô Đường ngoan ngoan rửa thịt. Sau đó chuẩn bị lấy chảo, nhưng ngay lập tức bị đuổi khỏi bếp: "Con đi ra ngoài đi, trong đây toàn mùi dầu mỡ, không tốt. Làm xong ba sẽ gọi con."

Tô Đường dở khóc dở cười ra ngoài phòng khách ngồi. Diện tích nhà cô rất nhỏ. Có phòng ngủ và hai ban công phía Bắc. Thế nên phòng khách chỉ đặt một bộ sofa, đối diện là một cái TV.

Nhìn vào thấy ba Tô đang bận rộn trong căn bếp nhỏ, không hiểu sao Tô Đường lại cảm thấy có chút khó chịu, nhưng cảm xúc đó lại nhanh chóng biến mất. Sao cô lại cảm thấy như vậy?

Mặc dù ba mẹ cô đều đã về hưu. Nhưng hiện tại mẹ Tô đang phục vụ ở một nhà hàng lớn, ba Tô thì lái taxi, cuộc sống cũng không đến nỗi. Nhưng tại sao trong lòng cô lại cảm thấy chua xót? 

Đầu của Tô Đường lại bắt đầu đau. Nhân lúc ba Tô đang bận bịu trong lớp, cô nhanh chóng về phòng của mình.

Ba Tô thấy con gái không ngồi ở phòng khách nữa mới dám lộ ra vẻ lo lắng rồi khẽ thở dài.

Kỳ nghỉ hè trước, Tô Đường cùng bạn học đi dã ngoại, không may bị rơi xuống nước, khi về liền đổ bệnh.

Tô Đường cứ sốt rồi lại hạ, lặp đi lặp lại liên tục. Tuy rằng có đưa cô vào bệnh viện nhưng lại chẩn đoán không có gì nghiêm trọng, chỉ là cảm lạnh bình thường.

Cuối cùng khi cô khỏe lại hoàn toàn thì đã gầy đi rất nhiều, chưa kể tinh thần lúc nào cũng uể oải. 

Vì vậy ông và vợ mình không thể không nóng lòng. Tô Đường là đứa con bảo bối của họ. Mặc dù khả năng có hạn, hai vợ chồng không thể cho cô một cuộc sống giàu sang, nhưng những gì có thể đều cho cô, để cô không thua kém bạn bè. 

Tuy sau khi khỏi bệnh, Tô Đường cũng đã vui vẻ và hoạt bát trở lại, nhưng cô lại luôn đau đầu. Điều này thật sự khiến ông và vợ mình không thể không lo lắng.

Tô Vệ Quốc quyết định sau hai ngày nữa sẽ dẫn con gái lên bệnh viện thành phố để chữa trị. Bệnh viện ở đây thật sự chả ra sao cả, chẳng thể chẩn đoán ra bệnh gì!

Sau khi hai cha con ăn xong, ba Tô ngăn không cho Tô Đường rửa bát, tay chân nhanh nhẹn giành làm hết.

Tô Đường bất lực nhìn, cười cay đắng. Ngay cả khi cô che giấu cảm xúc của mình, vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt của ba Tô.

Bây giờ điều duy nhất cô có thể làm là nhanh chóng khỏe lại, để ba mẹ không lo lắng cho mình nữa, cô không thể cứ ở trong tình trạng thế này được!

Buổi tối, lúc mẹ Tô về đến nhà đã là 9 giờ.

Khi bước vào thấy con gái chưa ngủ, bà liền hỏi: "Đường Đường, sao con chưa ngủ?"

Mẹ Tô Đường, bà Đường Vạn Lệ là người có dáng người mảnh mai, tóc ngắn, là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng thời gian dường như đã in thêm trên mặt bà những nếp nhăn ở khóe mắt, khiến nét đẹp ấy cũng bị phai mờ đi không ít.

Tô Đường tiến nhanh đến mẹ mình, tranh công: "Hôm nay con ngủ cả ngày rồi, giờ không buồn ngủ nữa. Mẹ, con và ba có để thịt sườn lại cho mẹ đấy!"

Mẹ Tô mỉm cười, nhéo má con gái: "Vậy à? Con gái mẹ thật hiếu thảo! Khi nào rảnh mẹ sẽ dẫn con đi dạo phố mua quần áo mới."

"Cảm ơn mẹ!" Tô Đường ôm cổ mẹ, sau đó nhanh chóng vào bếp lấy thịt sườn ra.

Ba Tô ra khỏi phòng, giả vờ không hài lòng: "Em yêu, còn anh thì sao? Con gái nói là cả anh và con đều để lại thịt cho em mà?"

Mẹ Tô lườm ông: "Ông lộn xộn cái gì đấy?" Sau đó xòe tay ra: "Hôm nay đi chợ còn bao nhiêu tiền?"

Ba Tô lấy tiền từ trong túi quần ra: "Hôm nay vẫn dư được một trăm hai mươi đồng."

Tô Đường nhìn ba mẹ mình cảm thán. Mẹ thật sự quyền lực nha!

Ba Tô nháy mắt nhìn con gái: "Con gái, đang cười bố à?"

"Không đâu! Ba là người đàn ông tốt nhất thế giới, tiền kiếm được đều đưa cho vợ mình." Cô cố gắng khen ngợi ba Tô.

"Chứ còn gì nữa? Tiền kiếm được đều đưa mẹ con, còn hơn những người đàn ông khác đều giấu đi xài riêng, ăn chơi trác táng! Tôi nói có đúng không mẹ nó?" Ba Tô bày ra bộ dáng muốn được khen ngợi.

Mẹ Tô không nhịn được cười, mắng: "Đừng tưởng bở. Cái gì mà mẹ nó? Tôi không có tên à? Ông kêu thế nghe đáng sợ quá!"

"Được rồi! Vậy tôi gọi bà là Vạn Lệ? Lệ Lệ? Tiểu Lệ? Bà muốn tôi gọi thế nào tôi sẽ gọi như vậy?"

Tô Đường cười phun nước: "Ba gọi cái nào cũng được, nhưng đừng gọi là Tiểu Lệ!"

Mẹ Tô và ba Tô cùng quay qua hỏi: "Tại sao?"

"Đúng đó, tại sao?"

Tô Đường giả giọng: "Tiểu Lệ Lệ, ra nghe điện thoại nào! Ôi mắc cười muốn chết!"

Cả nhà nghe xong liền bật cười. Tiếng cười bao trùm trong không khí ấm áp, hạnh phúc...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co