Truyen3h.Co

- Tàn Hoa - [ oneshot ]

tàn.

KimYoenGi

---

Sân trường trung học những năm ấy luôn rộn ràng tiếng ve kêu. Hàng cây xanh hai bên lối đi trải dài bóng mát, phượng đỏ rực mỗi mùa hè lại buông xuống như muốn ghi dấu thanh xuân chẳng bao giờ trở lại.

Park Jimin, khi ấy mười sáu tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Min Yoongi trong một buổi tập văn nghệ của trường. Yoongi hơn cậu hai tuổi, dáng người gầy gầy, làn da trắng cùng đôi mắt dài sắc sảo. Nhưng điều làm Jimin nhớ mãi, lại chính là đôi bàn tay của Yoongi khi lướt trên phím đàn piano.

Âm thanh vang lên trong hội trường vắng, vừa trong trẻo vừa trầm buồn. Jimin đứng ở cửa, như bị thôi miên. Cậu không nghĩ chỉ một bản nhạc có thể khiến tim mình rung lên đến thế.

“Em đứng đó làm gì?” – tiếng Yoongi vang lên, trầm và khàn, kéo Jimin ra khỏi dòng mơ mộng.

Cậu lúng túng, mặt đỏ bừng:

“Em… em chỉ nghe nhạc thôi ạ.”

Yoongi hơi nhếch môi.

“Vào đi, ở ngoài đó nóng lắm.”

Đó là lần đầu tiên họ trò chuyện, nhưng cũng đủ để gieo vào lòng Jimin một mầm cây lạ lẫm – thứ mà cậu chưa dám gọi tên.

---

Những ngày sau, Jimin lấy cớ tập hát để thường xuyên ghé phòng nhạc. Yoongi ít nói, thường chỉ ngồi ở đàn, nhưng đôi khi lại chỉ cho Jimin vài nốt cơ bản. Dù chẳng mấy khi cười, Yoongi lại có một cách dịu dàng âm thầm khiến người khác thấy bình yên.

“Anh không hay cười sao?” – Jimin hỏi một lần, khi cả hai ngồi cạnh bên cây đàn.

Yoongi ngẩng đầu, mắt nhìn ra ô cửa sổ nơi nắng chiều rọi xuống.

“Không phải anh không biết cười. Chỉ là… chưa có gì khiến anh muốn cười thôi.”

Câu trả lời khiến Jimin im lặng. Nhưng rồi, chính cậu lại thầm nhủ trong lòng: Nếu có thể, em muốn trở thành lý do để anh cười.

---

Thời gian trôi đi, hai người gắn bó ngày một nhiều hơn. Yoongi lặng lẽ như chiếc bóng, Jimin hoạt bát, ấm áp. Họ bù đắp cho nhau. Jimin kể về những ước mơ nhỏ bé:

Muốn đứng trên sân khấu, muốn được hát cho nhiều người nghe. Yoongi chỉ mỉm cười lắng nghe, nhưng trong ánh mắt lại thoáng chút mềm mại.

Một buổi chiều muộn, cả hai ngồi trên sân thượng, gió mát rười rượi. Jimin bật thốt:

“Anh Yoongi, em nghĩ em thích anh.”

Không gian như đông cứng lại. Yoongi quay sang, ánh mắt nghiêm lại.

“Đừng nói bừa, Jimin. Em còn nhỏ, em chưa hiểu đâu.”

Jimin cắn môi, đôi mắt rưng rưng nhưng đầy kiên định:

“Em biết rõ mà. Mỗi lần nhìn anh, tim em đập nhanh lắm. Em không muốn giấu nữa.”

Yoongi im lặng rất lâu. Cuối cùng, anh khẽ thở dài, đưa tay xoa đầu cậu bé trước mặt.

“Em ngốc thật.”

Nhưng Jimin đã thấy trong đáy mắt anh thoáng qua một tia run rẩy – thứ cảm xúc mà Yoongi cố che giấu.

---

Khi mùa hè đến, họ càng có nhiều thời gian bên nhau. Những buổi tập văn nghệ, những ngày đi dạo dưới hàng phượng, những đêm muộn nhắn tin cho nhau đến khi ngủ quên. Cả thế giới ngoài kia dường như mờ nhạt, chỉ còn lại hai người trong một khoảng trời riêng.

Có lần, sau một buổi diễn tập, Jimin mệt quá ngã gục trên ghế. Yoongi lặng lẽ lấy áo khoác đắp lên, rồi ngồi nhìn cậu ngủ. Ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt trẻ trung, đôi môi khẽ mím. Yoongi biết, trái tim mình đã không còn lối thoát.

Anh không nên để tình cảm này lớn dần, nhưng Jimin à, em đã bước vào tim anh nhẹ nhàng như thế đấy.

---

Dù vậy, họ vẫn không dám công khai. Yoongi luôn nhắc nhở:

“Gia đình anh không bao giờ chấp nhận đâu. Xã hội này cũng chẳng dễ dàng cho chúng ta.”

Jimin cãi lại, giọng run run:

“Em không quan tâm. Em chỉ cần anh.”

Nhưng Yoongi thì khác. Anh hiểu rõ áp lực gia đình – nơi kỳ vọng đè nặng, nơi cái nhìn khắt khe có thể biến tình yêu thành tội lỗi. Anh im lặng ôm lấy Jimin, như muốn giữ lấy khoảnh khắc mong manh này, dù biết nó chẳng thể kéo dài mãi.

---

Một buổi tối cuối năm, khi gió mùa tràn về, Jimin và Yoongi ngồi bên nhau ở công viên vắng. Khung cảnh lặng lẽ, chỉ có tiếng lá xào xạc.

“Anh Yoongi.” – Jimin lên tiếng, giọng khẽ run. – “Nếu một ngày… anh phải rời xa em, thì em phải làm gì?”

Yoongi nhìn cậu rất lâu, ánh mắt chất chứa điều không thể nói. Rồi anh khẽ trả lời:

“Hãy sống tiếp, Jimin. Dù có chuyện gì, em phải sống cho chính em.”

Jimin bật khóc.

“Em không muốn sống nếu thiếu anh.”

Yoongi kéo cậu vào lòng, ôm chặt. Tim anh đau đến nghẹt thở. Jimin à, anh cũng không muốn xa em. Nhưng đời này đâu phải chỉ có muốn hay không…

---

Thời thanh xuân ấy, họ yêu nhau trong thầm lặng. Một tình yêu trong sáng, cháy bỏng nhưng bị phủ bóng bởi định kiến. Những nụ hôn vụng trộm sau cánh cửa, những cái nắm tay run rẩy trong bóng tối, những lời hứa thì thầm chỉ dành cho hai người.

Đối với Jimin, Yoongi là tất cả. Đối với Yoongi, Jimin là mảnh ánh sáng duy nhất khiến cuộc đời anh bớt lạnh lẽo.

Thế nhưng, cả hai đều biết, hạnh phúc này mong manh như cánh hoa phượng rơi trong gió. Đẹp đẽ, rực rỡ, nhưng dễ dàng tan vỡ khi chạm phải thực tại nghiệt ngã.

------

Thời gian như dòng nước trôi qua kẽ tay, chẳng ai có thể níu giữ. Thanh xuân của Jimin và Yoongi đã được dệt nên bằng những ngày tươi đẹp, nhưng cũng bắt đầu vỡ vụn khi hiện thực nghiệt ngã dần len lỏi.

Yoongi thi đỗ vào trường đại học danh tiếng ở Seoul. Ngày anh đi, Jimin chạy theo đến tận bến xe, ôm chặt lấy anh, khóc đến nghẹn ngào.

“Anh hứa sẽ gọi cho em mỗi ngày nhé. Anh đừng quên em.”

Yoongi mỉm cười, nhưng khóe mắt anh đỏ hoe. Anh chỉ có thể khẽ gật đầu, đưa tay lau giọt nước mắt nơi gò má cậu bé ấy. “Anh không bao giờ quên em.”

Nhưng từ ngày bước chân vào thành phố lớn, khoảng cách giữa họ bắt đầu hiện hữu.

---

Ở Seoul, Yoongi phải đối diện với áp lực học tập và cả kỳ vọng khổng lồ từ gia đình. Cha anh – một người đàn ông nghiêm khắc, luôn muốn con trai đi theo con đường sẵn có. Ông từng nói thẳng:

“Âm nhạc chỉ là trò chơi. Con phải nối nghiệp gia đình, trở thành một người thành công, đừng để ta thất vọng.”

Yoongi chỉ im lặng, siết chặt đôi bàn tay. Anh không dám nói về Jimin. Anh biết, trong mắt cha mẹ, thứ tình cảm ấy sẽ chẳng bao giờ được chấp nhận.

Mỗi tối, khi màn đêm buông xuống, Yoongi ngồi một mình trong căn phòng trọ nhỏ, bật điện thoại lên nhìn dòng tin nhắn của Jimin.

“Anh ăn cơm chưa?”

“Em nhớ anh lắm.”

“Anh có khỏe không?”

Những tin nhắn ấy là nguồn sống, là sợi dây duy nhất kết nối anh với những ngày ngọt ngào ở quá khứ. Nhưng đôi khi, Yoongi lại không dám trả lời ngay. Anh sợ, càng gieo hy vọng cho Jimin, càng khiến trái tim cậu đau khổ về sau.

---

Một lần, Jimin bắt xe lên Seoul thăm Yoongi. Trời hôm đó mưa tầm tã. Khi Yoongi mở cửa phòng, thấy cậu bé đứng ướt sũng, tay ôm hộp cơm mẹ nấu gửi, tim anh như thắt lại.

“Anh bận quá nên không về được… Em nhớ anh, nên em đến đây.” – Jimin cười, nhưng đôi mắt ngấn nước.

Yoongi không nói gì, chỉ kéo Jimin vào lòng. Cậu nhỏ bé run rẩy trong vòng tay anh, như thể sợ một ngày nào đó sẽ mất đi bến đỗ duy nhất.

Đêm ấy, họ ngồi cạnh nhau thật lâu. Jimin gục đầu lên vai Yoongi, thì thầm:

“Anh ơi, em sợ… sợ một ngày nào đó anh sẽ rời bỏ em.”

Yoongi lặng thinh, bàn tay siết chặt lấy cậu. Anh muốn nói rằng mình sẽ không bao giờ buông tay, nhưng những lời ấy mắc nghẹn trong cổ họng. Bởi hơn ai hết, anh hiểu rằng thực tại đang dần xô đẩy cả hai xa khỏi nhau.

---

Tin đồn bắt đầu râm ran. Bạn bè trong trường thì thào về việc Yoongi thân thiết quá mức với một cậu học sinh cấp ba tên Park Jimin. Những ánh nhìn tò mò, đôi khi khinh miệt, bủa vây lấy họ.

Một buổi chiều, Yoongi bị bạn cùng lớp hỏi thẳng:
“Cậu với thằng nhóc đó… là thế nào?”

Yoongi cứng họng, chỉ cười gượng. Nhưng trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh không sợ những lời dị nghị cho bản thân, anh chỉ sợ Jimin sẽ bị tổn thương.

---

Và điều anh lo lắng đã thành hiện thực. Một hôm, Jimin đến trường thì phát hiện dòng chữ nguệch ngoạc trên tường: “Đồ bệnh hoạn.”

Cậu chết lặng. Những tiếng cười cợt phía sau khiến tai cậu ù đi. Jimin bỏ chạy ra sau trường, ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc.

Khi Yoongi biết chuyện, anh vội vã đến tìm. Nhìn thấy Jimin co ro, đôi vai nhỏ run lên từng chập, Yoongi đau đến mức không thở nổi.

“Xin lỗi em… Tất cả là lỗi của anh.”

Jimin ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.

“Không! Em không hối hận. Em chỉ… em chỉ thấy đau, vì người ta không hiểu chúng ta.”

Yoongi ôm chặt cậu, cảm nhận trái tim mình rạn nứt từng mảnh. Anh nhận ra, tình yêu của họ chẳng còn là chốn bình yên, mà đã trở thành mũi dao vô hình đâm vào cả hai.

---

Gia đình Jimin cũng bắt đầu nghi ngờ. Một tối, mẹ cậu ngồi xuống bên cạnh, khẽ hỏi:

“Con với Yoongi… có gì phải không?”

Jimin chết lặng, tim đập dồn dập. Cậu muốn thừa nhận, muốn hét lên rằng:

Con yêu anh ấy! Nhưng nhìn vào đôi mắt mỏi mệt của mẹ, cậu chỉ có thể cúi đầu, lắc nhẹ.

Mẹ cậu thở dài.

“Jimin à, con còn trẻ. Đừng đi lạc đường. Xã hội này… không chấp nhận đâu.”

Những lời ấy như nhát dao khứa vào tim Jimin. Cậu bước vào phòng, ngồi bệt xuống sàn, ôm mặt khóc nức nở. Nhưng khi nhắn tin cho Yoongi, cậu chỉ viết:

“Em ổn, anh đừng lo.”

Yoongi đọc được tin nhắn ấy, mà đôi bàn tay run bần bật. Anh biết Jimin đang gồng mình chịu đựng, giống hệt như anh.

---

Ngày tháng trôi qua trong giằng xé. Mỗi lần gặp nhau, cả hai đều cố tỏ ra bình thường, cười nói như không có gì. Nhưng trong đáy mắt, sự mệt mỏi ngày càng lộ rõ.

Một tối, khi đứng bên cầu sông Hàn, Yoongi khẽ nói:

“Jimin… hay là chúng ta dừng lại.”

Jimin sững người, tim cậu như vỡ vụn.

“Anh nói gì vậy? Anh hết yêu em rồi sao?”

Yoongi quay đi, không dám nhìn vào đôi mắt ngấn lệ ấy.

“Anh không muốn em phải chịu thêm tổn thương nào nữa. Anh không đủ dũng khí để chống lại tất cả.”

Jimin lao đến, nắm chặt tay anh, giọng nghẹn lại:

“Em không cần gì hết! Chỉ cần anh thôi! Anh đừng bỏ em, Yoongi!”

Yoongi cắn chặt môi đến bật máu. Trái tim anh gào thét muốn ôm lấy cậu, muốn nói rằng anh yêu Jimin hơn bất cứ thứ gì. Nhưng lý trí tàn nhẫn kéo anh lại.

Anh gỡ tay Jimin ra, từng ngón một.

“Xin lỗi, Jimin.”

Khoảnh khắc ấy, thế giới như sụp đổ.

---

Jimin về nhà, nằm vật xuống giường, khóc đến khi đôi mắt sưng đỏ. Cậu không hiểu, vì sao yêu nhau sâu đậm đến thế mà lại phải chia ly? Vì sao hạnh phúc lại trở thành điều xa xỉ đến vậy?

Còn Yoongi, đêm ấy ngồi một mình bên cây đàn. Những ngón tay run rẩy lướt trên phím, tạo thành một bản nhạc buồn da diết. Mỗi nốt nhạc như giọt nước mắt rơi vào lòng. Anh biết, mình vừa tự tay xé nát trái tim – trái tim của Jimin, và cả của chính anh.

---

Từ đó, họ ít gặp nhau hơn. Tin nhắn thưa dần. Những cuộc gọi ngắn ngủi chỉ toàn im lặng kéo dài. Thay cho những nụ cười rạng rỡ của ngày xưa, là khoảng trống không thể lấp đầy.

Jimin nhìn bạn bè tay trong tay cùng người mình thích, mà trái tim nhói đau. Cậu từng ước gì mình cũng có thể đường hoàng đi bên cạnh Yoongi, cười tươi mà không sợ ánh mắt của bất kỳ ai. Nhưng thực tại thì phũ phàng.

Một hôm, trên đường phố đông đúc, Jimin vô tình nhìn thấy Yoongi đi cùng một cô gái. Cả hai nói chuyện vui vẻ, trông như một cặp đôi bình thường. Trái tim Jimin vỡ ra từng mảnh.

Cậu quay lưng bỏ chạy, nước mắt trào ra không ngừng. Trong đầu vang vọng chỉ một câu hỏi:

Có phải anh đã quên em rồi không, Yoongi?

---

Yoongi biết Jimin đã nhìn thấy. Anh lặng lẽ đứng giữa đám đông, lòng đau đớn gấp ngàn lần. Cô gái kia chỉ là bạn học, nhưng anh không thể giải thích. Anh cũng không dám.

Bởi sự thật tàn nhẫn là, anh đang dần đánh mất Jimin, và chính anh là người đẩy cậu ra xa.

------

Gió đầu đông len lỏi vào từng khe cửa. Sân trường không còn rực rỡ hoa phượng nữa, thay vào đó là sắc lá vàng khẽ bay theo từng đợt gió. Thời gian dường như muốn nhắc nhở rằng thanh xuân không thể dừng lại mãi.

Yoongi khi ấy đã bước vào năm cuối trung học. Anh phải gấp rút chuẩn bị cho kỳ thi đại học – thứ cánh cửa mà cha mẹ anh luôn đặt kỳ vọng. Ông bà muốn anh theo ngành kinh tế, nối tiếp sự nghiệp gia đình. Nhưng Yoongi chỉ muốn theo đuổi âm nhạc. Và hơn hết, trong trái tim anh, một phần lớn chỗ đã dành cho Jimin.

Jimin vẫn như mọi ngày, luôn chạy theo anh, mang theo nụ cười ấm áp. Nhưng sự lo lắng trong đôi mắt Yoongi ngày một nhiều hơn. Mỗi khi Jimin vô tư nói về ước mơ được cùng anh hát trên sân khấu, Yoongi chỉ biết im lặng.

Có những buổi tối, Yoongi lặng lẽ ngồi trước đàn piano, chơi những bản nhạc buồn. Âm thanh vang vọng như lời tự thú chẳng ai nghe thấy. Anh sợ hãi. Sợ một ngày, tất cả sụp đổ.

---

Đêm đông hôm ấy, sau buổi học thêm, Jimin kéo Yoongi ra con đường nhỏ sau trường. Trăng mờ phủ xuống mặt đất.

“Anh Yoongi,” – Jimin ngập ngừng – “Anh có nghĩ… chúng ta sẽ đi cùng nhau mãi không?”

Yoongi khựng lại. Câu hỏi ấy như mũi dao xoáy sâu vào nơi anh luôn trốn tránh. Anh muốn nói “có”, muốn nắm chặt lấy Jimin mà khẳng định chắc chắn. Nhưng giọng nói cha anh ngày hôm qua lại vang lên trong đầu:

“Yoongi, con đừng để mấy chuyện vớ vẩn làm ảnh hưởng đến tương lai. Gia đình ta không chấp nhận bất kỳ điều gì trái với khuôn phép. Nhớ lấy.”

Trái tim Yoongi co rút lại. Anh quay đi, giọng khàn khàn:

“Anh không biết.”

Jimin sững sờ. Trong đôi mắt trong trẻo, có gì đó rạn vỡ. Cậu mím môi, nhưng rồi vẫn gượng cười:

“Em tin là có mà.”

Yoongi quay sang, thấy ánh mắt kiên định ấy, anh vừa thương vừa đau. Anh muốn nói.

“Đừng tin anh, Jimin. Anh yếu đuối lắm.”

Nhưng anh không thể.

---

Những ngày sau đó, giữa họ bắt đầu có những khoảng lặng. Yoongi dần tránh né Jimin, viện cớ học hành, viện cớ mệt mỏi. Nhưng Jimin chẳng ngu ngốc. Cậu cảm nhận rõ ràng từng bước lùi lại của anh.

Một buổi tối, Jimin chạy đến nhà Yoongi. Cậu đứng ngoài cổng, thấy ánh đèn phòng khách sáng trưng. Tiếng cha Yoongi vọng ra:

“Con phải hiểu, tình cảm với con trai là sai trái. Ta không bao giờ để con hủy hoại thanh danh gia đình này.”

Jimin chết lặng. Cậu lùi lại, đôi mắt nhòe đi. Tim cậu thắt chặt đến nghẹt thở. Thì ra, gia đình Yoongi đã biết. Thì ra, mọi thứ khó khăn hơn cậu tưởng.

Khi Yoongi ra mở cổng, thấy Jimin đứng đó, đôi mắt đỏ hoe. Anh hốt hoảng:

“Em… nghe thấy rồi à?”

Jimin bật cười, nụ cười run rẩy như sắp gãy:

“Vậy là, tình cảm của chúng ta… là sai trái ư?”

Yoongi siết chặt bàn tay, không dám nhìn thẳng.

“Jimin à… xin lỗi.”

Hai từ ấy rơi xuống, như cơn mưa lạnh lẽo xóa đi chút ấm áp còn sót lại.

---

Từ hôm đó, Jimin dần lùi bước. Cậu không còn đến phòng nhạc nhiều như trước. Nụ cười rạng rỡ cũng ít đi. Yoongi vẫn dõi theo cậu, nhưng anh biết mình không còn quyền giữ lấy nữa.

Một chiều cuối tuần, họ gặp nhau trên sân thượng. Jimin im lặng rất lâu, rồi khẽ nói:

“Em đã nghĩ rằng… chỉ cần em yêu anh đủ nhiều, thì mọi rào cản sẽ chẳng còn quan trọng. Nhưng em sai rồi, phải không?”

Yoongi nghẹn lại. Anh muốn ôm cậu, muốn hét lên rằng anh cũng yêu, yêu đến mức không thể buông. Nhưng hình ảnh cha anh, những ánh mắt xã hội ngoài kia, lại trói buộc anh.

“Jimin, anh xin lỗi.” – Yoongi thì thầm.

Jimin quay đi, nước mắt chảy dài.

“Em mệt rồi, Yoongi à. Thương anh cũng đau quá.”

Gió thổi qua, mang theo nỗi buốt giá ngấm vào tim cả hai.

---

Kỳ thi đại học đến gần, Yoongi chìm vào áp lực. Jimin thì lặng lẽ tập hát, tập nhảy, chuẩn bị cho những buổi tuyển chọn idol. Họ dần xa nhau như hai con đường tách nhánh.

Nhưng tình cảm chưa bao giờ mất đi.

Yoongi vẫn giữ chiếc khăn len Jimin tặng trong mùa đông. Anh mang theo nó trong ba lô, như một lá bùa. Còn Jimin, mỗi lần tập hát, cậu đều nhớ đến ánh mắt dịu dàng của Yoongi, nhớ tiếng đàn đã từng đưa cậu vào giấc mơ.

Thế nhưng, ký ức dần trở thành vết thương. Mỗi lần chạm vào, chỉ còn lại đau đớn.

---

Một năm sau, Yoongi thi đỗ vào trường đại học danh tiếng, ngành kinh tế theo mong muốn gia đình. Anh sống ở ký túc xá, ngày ngày vùi mình trong bài vở và công việc bán thời gian. Nhưng đêm về, anh lặng lẽ mở nhạc của Jimin trên điện thoại.

Jimin thì khác. Cậu đỗ vào buổi tuyển chọn, trở thành thực tập sinh của công ty giải trí. Những ngày tháng tập luyện khắc nghiệt, Jimin gầy đi, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường.

Cả hai vẫn biết về nhau qua những dòng tin vội vã, rồi im lặng. Mỗi dòng chữ đều đầy kìm nén.

“Anh khỏe chứ?”

“Ừ, em thì sao?”

“Em ổn.”

Nhưng cả hai đều biết, chẳng ai thật sự ổn.

---

Một ngày, Jimin nhìn thấy Yoongi ở ga tàu điện. Anh đi cùng một cô gái, là bạn học cùng lớp đại học. Họ cười nói với nhau. Jimin đứng xa, nhìn cảnh đó mà trái tim như vỡ vụn.

Cậu không trách. Bởi cậu hiểu, Yoongi phải sống như thế. Phải làm con ngoan của gia đình, phải làm người bình thường trong mắt xã hội.

Nhưng Jimin không ngăn được nước mắt. Cậu quay đi, hòa vào dòng người tấp nập, lòng trống rỗng.

Phải chăng, tình yêu của chúng ta từ đầu đã định sẵn không có kết quả?

---

Yoongi tối hôm đó cũng chẳng ngủ được. Anh biết Jimin đã nhìn thấy. Anh cũng biết ánh mắt đau đớn ấy sẽ ám ảnh mình rất lâu. Nhưng anh chẳng thể làm gì khác. Anh phải tiếp tục con đường đã vạch sẵn.

Thế nhưng, trong tim Yoongi, một khoảng trống lớn dần, không gì lấp nổi. Anh nhận ra, có tất cả nhưng lại chẳng có gì.

---

Thanh xuân của họ rạn nứt từ giây phút ấy.

Jimin vẫn hát, vẫn cười trước ống kính. Yoongi vẫn học, vẫn cười với bạn bè. Nhưng trong những đêm muộn, cả hai đều nhìn về quá khứ, nhớ đến cái ôm ấm áp trên sân thượng, nhớ đến bản nhạc đầu tiên vang lên trong hội trường.

Tình yêu chưa bao giờ chết. Nó chỉ bị chôn vùi, bị ép vào một góc tối không ai nhìn thấy.

---

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ rực rỡ lại đến. Seoul năm ấy vẫn đông đúc và chói chang ánh đèn. Giữa biển người, hai kẻ từng thuộc về nhau giờ đây đi trên hai con đường khác biệt, nhưng mỗi bước đều nặng trĩu.

Jimin trở thành idol. Sau ba năm thực tập đầy khắc nghiệt, cậu debut trong một nhóm nhạc nam mới. Ca khúc đầu tay vang lên khắp nơi, cái tên Park Jimin bắt đầu được chú ý. Ánh đèn sân khấu rọi vào cậu, biến Jimin thành ngôi sao. Nhưng đằng sau những nụ cười rạng rỡ trên màn hình, cậu biết rõ trái tim mình chẳng thể vui trọn vẹn.

Mỗi lần đứng dưới ánh sáng ấy, cậu nhớ đến người từng hứa sẽ cùng nhau cất giọng hát. Nhưng Yoongi không ở đây. Anh ở đâu đó giữa những lớp học, những bản báo cáo tài chính, giữa một đời sống bình thường mà Jimin chẳng thể chạm tới.

---

Yoongi cũng không khá hơn. Anh tốt nghiệp năm thứ hai, rồi thực tập tại một công ty lớn. Cha anh rất tự hào, bạn bè ngưỡng mộ. Nhưng đêm về, khi cởi bỏ chiếc áo sơ mi chỉnh tề, anh ngồi trong phòng nhỏ, mở chiếc tai nghe và lặng lẽ bật nhạc.

Bài hát ấy, giọng hát ấy – chính là Jimin.

Yoongi biết Jimin đã trở thành ngôi sao, biết cậu tỏa sáng trước hàng nghìn khán giả. Anh xem lén những clip trình diễn, mỗi lần như thế vừa hạnh phúc vừa đau đến nghẹn thở.

Anh yêu Jimin, nhưng tình yêu ấy đã bị cả thế giới từ chối. Và anh, kẻ yếu đuối, đã để Jimin đi một mình.

---

Một ngày cuối thu, Yoongi tình cờ được bạn đại học kéo đến một buổi concert. Khi ánh đèn rực sáng, Jimin xuất hiện. Vẫn dáng người nhỏ nhắn, vẫn đôi mắt sáng, nhưng giờ đây là một Jimin tự tin, rực rỡ.

Khoảnh khắc ấy, Yoongi lặng người. Tim anh đau nhói. Anh muốn hét lên, muốn gọi tên cậu, muốn chạy lên sân khấu mà ôm chầm lấy. Nhưng anh chỉ có thể ngồi giữa đám đông, vỗ tay như một khán giả xa lạ.

Trên sân khấu, Jimin lướt ánh mắt xuống hàng ghế khán giả. Trong thoáng chốc, cậu thấy một gương mặt quen thuộc. Tim cậu khựng lại. Nhưng chỉ trong một giây, ánh sáng thay đổi, khuôn mặt ấy biến mất giữa biển người.

Jimin cắn môi, gượng cười, tiếp tục hát. Bài hát hôm ấy vang lên như một lời tự sự:

“Chúng ta từng hứa, nhưng lời hứa đã tan trong gió.”

---

Sau buổi diễn, Yoongi không về nhà. Anh lang thang khắp con phố, bước chân vô định. Những tấm poster dán khắp nơi đều in hình Jimin – chàng trai mà anh từng nắm tay trong những ngày ngây dại.

“Anh đã để mất em thật rồi…” – Yoongi thì thầm, giọng run như gió.

Điện thoại trong túi rung lên. Một tin nhắn từ mẹ:

“Yoongi, ba con đã sắp xếp cho con ra mắt con gái bạn thân ông ấy. Cô bé ngoan lắm. Con nên nghiêm túc.”

Yoongi nhắm chặt mắt. Định mệnh như trò đùa cay nghiệt.

---

Cuộc gặp ấy đến nhanh. Người con gái kia dịu dàng, trong sáng, và quan trọng hơn – được gia đình anh chấp nhận. Yoongi gật đầu với tất cả, mỉm cười như một chàng trai trưởng thành nên làm.

Nhưng trong lòng anh, chẳng có gì ngoài trống rỗng.

Tin tức về Yoongi có bạn gái chẳng mấy chốc lan đến tai Jimin. Báo chí không viết, nhưng người quen cũ thì thỉnh thoảng nhắc. Jimin nghe mà chỉ im lặng. Cậu không khóc, không tức giận. Chỉ thấy một khoảng lạnh buốt chảy dài trong ngực.

---

Họ gặp lại nhau sau gần ba năm xa cách. Đó là một đêm đông, khi Jimin rời công ty lúc muộn. Con hẻm phía sau tòa nhà vắng tanh, chỉ có ánh đèn vàng hiu hắt. Và Yoongi đứng đó, tay nhét túi áo, mắt nhìn xuống đất.

Jimin khựng lại. Hơi thở đông đặc trong lồng ngực.

“Yoongi…” – cậu gọi khẽ.

Người kia ngẩng lên. Đôi mắt quen thuộc, vẫn sâu thẳm, vẫn dịu dàng, nhưng nay phủ thêm một lớp mệt mỏi.

“Lâu rồi không gặp, Jimin.” – Yoongi cười gượng.

Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu ký ức ùa về. Những ngày trên sân thượng, tiếng đàn vang trong phòng nhạc, cái ôm vội vàng sau giờ học. Jimin cắn môi, nước mắt trực trào.

“Tại sao… tại sao anh lại ở đây?”

Yoongi hít một hơi dài, giọng khàn đi:

“Anh nhớ em.”

Chỉ ba từ, nhưng như xé rách bầu không khí. Jimin bật cười, nụ cười run rẩy:

“Anh có bạn gái rồi. Anh đâu được phép nhớ em.”

Yoongi im lặng. Anh không phủ nhận, cũng không biện minh. Anh chỉ bước lại gần, đưa tay run run chạm vào gò má Jimin.

“Anh đã cố quên… nhưng càng cố càng nhớ. Jimin à, anh chưa từng ngừng yêu em.”

Nước mắt Jimin rơi xuống. Cậu bật khóc, ngã vào vòng tay Yoongi. Cả hai ôm nhau giữa con hẻm nhỏ, như muốn níu kéo chút hơi ấm cuối cùng.

Nhưng họ đều biết, bình minh lên, tất cả lại trở về hiện thực.

---

Đêm ấy, họ ngồi bên nhau thật lâu. Không lời hứa, không tương lai. Chỉ có những câu nói vụn vỡ.

“Anh hạnh phúc không, Yoongi?” – Jimin hỏi, mắt đỏ hoe.

Yoongi nhìn vào khoảng không xa xăm. “Anh không biết. Nhưng anh phải sống như thế.”

“Còn em…” – Jimin khẽ cười – “Em hát cho cả thế giới nghe, nhưng chỉ muốn hát cho anh. Thế mà anh lại chẳng ở đó.”

Im lặng phủ xuống. Gió lạnh quét qua.

Họ biết, đây là lần cuối.

Yoongi đứng dậy, vòng tay siết Jimin lần cuối cùng. Giọng anh run run:
“Jimin, cảm ơn em đã từng yêu anh. Nếu có kiếp sau… anh ước mình đủ can đảm để không buông tay.”

Jimin vùi mặt vào ngực anh, nức nở:

“Em cũng vậy. Nếu có kiếp sau… chúng ta hãy yêu nhau mà không sợ gì, Yoongi à.”

---

Sáng hôm sau, Yoongi biến mất khỏi đời Jimin. Không tin nhắn, không cuộc gọi. Chỉ còn lại chiếc khăn len cũ kỹ anh để trong túi áo cậu, như lời tạm biệt lặng lẽ.

Jimin giữ khăn ấy mãi. Trên sân khấu, cậu vẫn tỏa sáng, vẫn mỉm cười với khán giả. Nhưng trong từng bài hát, từng giai điệu, đều ẩn chứa một nỗi đau chẳng ai thấu.

Yoongi cũng vậy. Anh kết hôn sau vài năm, sống một đời yên ổn. Nhưng trong căn phòng riêng, ngăn kéo tủ vẫn có một tấm ảnh chụp cùng Jimin, ố màu theo năm tháng. Mỗi lần nhìn, trái tim anh nhói lên, như thể một phần đời đã chết.

---

Họ không còn thuộc về nhau.

Nhưng thanh xuân của cả hai, mãi mãi rực sáng bởi một tình yêu từng cháy bỏng. Dù kết thúc có đau buốt, thì vẫn là đẹp nhất trong đời.

Bởi lẽ, có những tình yêu không cần kết quả. Nó chỉ cần được tồn tại, để chứng minh rằng trong khoảnh khắc nào đó, hai trái tim đã từng hòa chung một nhịp.

---

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co