Chương 7
Xây Tiếp Tiên Đài xong, hoàng đế mừng rỡ liền thiết thịnh yến ở trong cung, văn võ bá quan cùng phu nhân và thiên kim tiểu thư đều trình diện, mệt mỏi bên cạnh sênh ca vũ nhạc, nghĩ là đủ rồi không ngờ còn được ban rượu ngon đông anh (rượu anh đào vào mùa đông), biểu hiện thiên hạ thái bình dân chúng hoà thuận vui vẻ thực giả dối.
Phùng Tố Trinh cùng Thiên Hương thân là hoàng thân quốc thích đương nhiên cũng trình diện. Mang thương trong người, không nên uống rượu, nhưng không uống rượu lại làm cho người nghi ngờ, đành khéo léo nhấp ít rượu. Ngẫu nhiên vài võ quang hào sảng đến mời rượu, nói Thừa tướng đại nhân phải uống một hơi cạn sạch, đúng lúc Thiên Hương nhảy ra cứu phu.
"Phải làm đúng không, ta uống!"
Có lẽ chuyện này sẽ làm nam nhân khác thấy rất mất mặt nhưng Phùng Tố Trinh vốn là nữ lưu không phải nam tử cho nên tuyệt không cho rằng bị thê tử đoạt rượu có gì mất mặt. Chỉ thấy nàng luôn hướng vẻ mặt ngạc nhiên của võ quan cười cười, nho nhã ôn hòa nói, công chúa uống rượu không thua gì phụ thân, sau đó quan viên này lấy lại tinh thần, một đám nói tiếp đi, không hổ là hài tử của hoàng thượng, phụ nữ không thua bậc mày râu.
"Công chúa, đừng uống nhiều quá." Một đám người khác đến mời rượu, Phùng Tố Trinh bên cạnh lo lắng nói với Thiên Hương: "Ta biết nàng ngàn chén không say, nhưng dù sao uống nhiều hỏng việc, cần gì gây khó dễ cho mình."
Thiên Hương thở hắt ra."Ngươi nghĩ rằng ta muốn uống sao? Có thể uống cùng thích uống là hai loại khác nhau."
Theo khoảng cách cũ có thể ngửi được mùi rượu, nhưng hai mắt nàng thanh tỉnh, mồm miệng lưu loát. Hai gò má ửng đỏ say lòng người tăng thêm nét mềm mại đáng yêu ngày thường hiếm gặp, không hề say rượu mà thất thố. Phùng Tố Trinh thấy bộ dáng quyến rũ của người kia lại cảm thấy được trong lòng ngứa ngáy, nàng tự giễu mà lắc đầu, nghĩ là chính mình trước say.
"Ta hơi lo, nàng nhìn quốc sư đang trừng mắt kìa." Phùng Tố Trinh giả bộ run rẩy. "Đợi lát nữa nếu thú tính hắn nổi lên, nương tử nên bảo vệ tốt của trong sạch của ta a."
"Đứa ngốc." Thiên Hương nở nụ cười, mày giãn ra. "Bất quá chính là tạp mao cẩu, tại sao phải sợ hắn cắn ngươi?"
"Hắn cắn ta, nàng còn muốn ta hay không?" Phùng Tố Trinh kề sát mặt, ánh mắt đáng thương giống như lo lắng bị vứt bỏ.
Mặt Thiên hương càng đỏ hơn, nguyên bản trong mắt hiện lên nhu tình, cười mắng: "Đêm nay ngươi như thế nào chỉ toàn những lời ngốc nghếch."
Tối nay lo lắng cho thương thế của Phùng Thiệu Dân, đây là lần đầu tiên có thể thả lòng mà tươi cười. Nếu không sợ chuyện phò mã bị thương bị quốc sư phát hiện thì Thiên Hương đã từ chối yến tiệc, không cho phò mã tham dự yến tiệc. Phùng Tố Trinh thấy nàng chịu nở nụ cười, chính mình cũng yên tâm không ít, sắc mặt quay lại vẻ nghiêm nghị thường ngày.
Nàng nói: "Ta nghĩ đã đến lúc về, vừa rồi cùng phụ hoàng nói chuyện, nàng có lẽ muốn hồi phủ?"
Thiên Hương gật đầu. "Có thể mau trở về là tốt nhất, thương thế của ngươi cũng nên đổi dược ."
Công chúa, nàng đối với ta thật tốt. Hốc mắt Phùng Tố Trinh nóng lên, nghĩ của Thiên Hương lo lắng cho sức khỏe của nàng mà cảm động nhưng vì mình không thể báo đáp nên áy náy. Nàng làm sao nói ra được, thời điểm công chúa lo lắng, nàng kỳ thật vẫn nhìn Lý Triệu Đình đối diện, nghĩ hắn vì sao không mang Lưu Thính tham dự, nghĩ hắn vì sao hướng nàng mỉm cười, nghĩ hắn hiện tại đang nhìn mình lại là nhớ tới ai?
Phùng Tố Trinh a, nàng thực nên xuống địa ngục.
Nàng nói không nên lời.
"Như vậy, chúng ta đi thôi." Mỉm cười, chỉ có thể lấy thân phận Phùng Thiệu Dân, làm Thiên Hương mỉm cười thật nhiều.
Thiên Hương nhìn khuôn mặt tươi cười kia trong chốc lát, đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng trên gương mặt thanh lịch. "Ngươi mệt mỏi."
Không phải hỏi nói mà là khẳng định, ngữ khí đau tích vô cùng. Chỉ có một mình Phùng Tố Trinh mới biết được, công chúa điêu ngoa bốc đồng này kỳ thật rất ôn nhu. Thân là trượng phu, thân là phò mã Thiên Hương có đầy quyền lực, lại bị chính mình chiếm lấy, hết thảy điều tốt đẹp của đối phương đều bị mình ăn cắp.
Nụ cười yếu ớt trên mặt Phùng Tố Trinh không thay đổi, trầm mặc mà lắc đầu.
Sau khi hai người rời đi, bóng đạo nhân theo các nàng đi ra đại sảnh. So với tiếng ca múa xôn xao trong phòng, hành lang bên ngoài là một mảnh đông tịch yên lặng, ao vắng lặng, gió thổi qua gợn sóng liễm liễm (sóng gợn dồn dập). Tới chỗ rẽ không có thủ vệ binh lính, Phùng Tố Trinh và Thiên Hương đều dừng bước lại, hảo sửa sang rồi xoay người.
"Quốc sư hẳn là tính tình vòng vo? Khi nào có hứng thú theo dõi người?"
Hai tay bối sau người, quan phục Thừa tướng quý cẩm xa hoa, người cao phong thanh lĩnh khí kia làm Phùng Tố Trinh lang lảnh uy phong. Ánh mắt đang lúc có chút cao ngạo, có chút khinh bỉ, còn có chút phiền lòng lẫn đùa cợt.
Quốc sư muốn tiết kiệm thời gian, hắn không thèm để ý chút nào mà đi tới. "Ta coi công chúa Phò mã nhanh như vậy muốn đi, nghĩ đến đưa tiễn một chút mà."
"Chồn cấp kê chúc tết (chồn chúc tết gà)." Thiên hương khẽ gắt, không cần làm cho người ta nghe.
"Ai, quốc sư có phải giải phong tình (đi vệ sinh)? Thiệu Dân đang muốn cùng công chúa thưởng gió ngắm hoa rơi ban đêm."
“Đúng vậy a, ngươi đâu tốt lành mà xem náo nhiệt gì?" Thiên Hương nhíu mày, nóng lòng muốn bôi thuốc cho Phùng Thiệu Dân tối nay. Thật là, còn không mau cút đi!
"Quấy rầy hai vị ân ái thật sự là lỗi." Quốc sư khiêm tốn mà xoay người.
Phùng Tố Trinh rùng mình. Quả nhiên, trong nháy mắt quốc sư vận hết công lực hướng cánh tay phả của nàng mà chưởng. Nếu đỡ phải dùng cánh tay trái như thế chắc chắn làm cho miệng vết thương vỡ ra, đến lúc đó chẳng phải lộ hết sao? Không đỡ lại phải nhận không một chưởng này, nghĩ như thế nào đều không cam lòng. Bất quá ── "Ba" ── tiếng vang vật thể cùng bàn tay lao nhanh va chạm. Chưởng của quốc sư dừng trước cánh tay của Phùng Tố Trinh, chỉ cách cây mía của Thiên Hương.
"Ngươi muốn làm cái gì, nghĩ phụ hoàng không ở đây khi dễ Phò mã của ta?" Tuy rằng đáy lòng Thiên Hương giận dữ nhưng mặt ngoài vẫn vui đùa.
Phùng Tố Trinh hai tay vẫn bối ở sau người nhưng cười không nói.
"Công chúa hảo công phu, không hỗ là hồng nhan tri kỷ của Nhất Kiếm Phiêu Hồng, chắn hẳn hắn đã dạy nàng không ít thứ?" Quốc sư thu chưởng, châm chọc nói: "Liền không hiểu hắn dạy gì, Phò mã chắc không có năng lực làm được."
"Ngươi ──" Thiên Hương đỏ mặt lên nghe lão tạp mao ám chỉ quan hệ của nàng và Kiếm ca ca có cái gì không thể cho ai biết.
Phùng Tố Trinh lúc này mới mở miệng: "Quốc sư nói không sai, Nhất kiếm Phiêu Hồng kia đúng là tri kỷ tốt của công chúa. Ngày trước công chúa trúng độc, hắn cứu giúp không ít, người trung nghĩa hiệp sĩ đại dũng đại võ như thế, Thiệu Dân thật sự cảm thấy không bằng ... A."
"Đâu có Phò mã, ngươi có võ công thâm hậu, độc của công chúa Phò mã cũng giúp không ít."
Trái ngược với ngữ điệu văn nhã lười biếng của Phùng Tố Trinh, quốc sư có vẻ hung ác cứng ngắc nhiều.
"Ta là trượng phu của công chúa, mặc kệ giúp nhiều ít đều là không đáng nhắc đến. Nhưng thật ra người can đảm hạ độc kia... không hiểu là người phương nào."
"Phò mã, hạ độc dĩ nhiên không phải người, là cẩu. . . Ta xem a, vẫn là chỉ tạp mao cẩu thôi!" Đuôi lông mày của Thiên Hương nhếch lên nhẹ nhàng liếc quốc sư một cái, người sau lập tức giận sôi lên.
"Ngươi ── "
"Quốc sư, công chúa nói cũng đúng a, này cảm thương công chúa đích, không phải là cẩu can đảm, thậm chí không bằng súc sinh trong lòng hoàng thượng." Phùng Tố Trinh cười nhạt, nghi hoặc hỏi: "Chẳng lẽ quốc sư không đồng ý?"
"── hừ."
Biết nói không lại hai người, quốc sư bị chọc giận rời khỏi. Thiên Hương không vì thắng lợi này mà vui vẻ, vẻ mặt vẫn rầu rĩ không vui. Rõ ràng ám chỉ nàng và Nhất Kiếm Phiêu Hồng có quan hệ không thuần khiết, lão tạp mao này lục căn không tịnh còn tự xưng người tu đạo gì chứ?
"Thiên Hương, cho ta xem tay nàng."
Ngữ khí Phùng Thiệu Dân bình thản, hơi băng lãnh, đôi mắt đen ban đêm giống sao sáng. Thiên Hương nhấp môi dưới, vươn tay trái.
Nghe được một tiếng thở dài.
"Ta nói tay cầm mía kia."
Thiên Hương cắn môi, chậm rãi vươn tay phải. Thương thế ở lòng bàn tay do ma sát với mía nên chảy chút máu như dòng suối chảy qua cổ tay. Thiên Hương võ công không kém nhưng nội lực quốc sư mạnh mẽ, đỡ chưởng kia phải trả giá. Phùng Tố Trinh nàng tay nàng lên, thương tiếc thổi mấy cái, Thiên Hương cảm thấy hơi nhột, liền cười khanh khách, tiếp theo lại xuất ra chỉ khăn, băng bó đơn giản miệng vết thương.
". . . Đau không?"
Lắc đầu.
"Cám ơn nàng."
Thiên Hương mỉm cười, mặc kệ lòng bàn tay bị thương, kéo tay Phùng Tố Trinh đi.
"Hồi phủ đi." Nàng nói một cách thoải mái.
Nhưng tiết mục tối nay còn chưa chấm dứt, Lý Triệu Đình từ phía sau đuổi theo.
"Phùng huynh, Phùng huynh!"
Phùng Tố Trinh ngây ra một lúc, trong lòng rối loạn không thôi, nhớ tới người đã từng đi qua. Thanh âm quen thuộc khiến cho lớp ngụy trang Phùng Thiệu Dân của sắp nứt toạc, chỉ sợ cả đời đều quên không được hắn.
"Công chúa." Lý Triệu Đình hành lễ hướng Thiên Hương thở dài, công chúa tức giận trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, làm cho hắn khó hiểu.
"Lý huynh, có chuyện gì?"
"A, không có gì. . ." Lý Triệu Đình như ngày thường, xa ưỡn mà nói: "Ta thấy nhị vị rời đi, quốc sư cũng đi theo vội vàng rời tiệc, lo lắng hắn tìm các ngươi gây phiền toái, cho nên đến xem sao."
Thiên Hương hừ một tiếng. "Phiền toái đã tìm tới."
"A?"
"Giống lời công chúa nói. Nhưng đừng lo, quốc sư mới rời đi." Phùng Tố Trinh cảm kích mỉm cười, ôn nhu nói: "Đa tạ Lý huynh quan tâm."
Lý Triệu Đình xấu hổ cười nói "Đâu có. Đã vậy, kia hạ quan không quấy rầy công chúa Phò mã. Hạ quan cáo từ."
Bước đi của hắn yếu ớt, làm cho Phùng Tố Trinh có chút lo lắng nhìn theo. Quả nhiên, xoay người đi vài bước, Lý Triệu Đình thiếu chút nữa sẫy chân. Phùng Tố Trinh buông tay công chúa ra, chạy nhanh đến đỡ lấy hắn.
"Triệu Đình, không có việc gì đi?"
"Không có việc gì, không có việc gì." Cười gượng vài tiếng.
"Ngươi không nên uống rượu nữa." Phùng Tố Trinh than nhẹ, ôn nhu. "Nếu không sau khi trở về, tẩu nhất định mắng ngươi một hồi."
"Ta không uống nhiều, lần trước đã có kinh nghiệm." Lý Triệu Đình cười khổ, nhớ tới chuyện đem Phò mã và người trong lòng đã chết nói rõ.
Phùng Tố Trinh thật sâu mà dừng ở ánh mắt u buồn của hắn, Lý Triệu Đình cũng vậy, tầm mắt hai người trên không trung không nói gì chạm lẫn nhau khó có thể giải thích.
"Phò mã."
Thanh âm của Thiên hương như sấm bên tai Phùng Tố Trinh, cùng Lý Triệu Đình lập tức lùi lại mấy bước, nói thật khoảng cách của hai nam nhân là quá mức thân mật. Nàng cúi đầu nhìn tay mình, không có dũng khí hi vọng ràng buộc nam tử đã từng trong tâm nàng, cũng không có xoay người đối mặt nữ tử hiện giờ ở tâm nàng.
"Công chúa gọi ngươi, ta cáo từ trước ──" khi Lý Triệu Đình xoay người, miệng lẩm bẩm: "Hoàng Thượng nói, hết thảy theo kế hoạch làm việc."
Phùng Tố Trinh gật gật đầu, lúc sau thở sâu, xoay người trở về bên công chúa. Tra xét ánh mắt phức tạp của đối phương, những gì nàng muốn nói đều không nói nên lời, Thiên Hương trở trầm mặc, có lẽ đáy lòng mình đang nghĩ lo lắng bất an khi thấy Phò mã cùng Lý Triệu Đình từ đâu mà đến. Thân ảnh hai người trở về dưới ánh trăng xa cách không có nửa điểm cùng xuất hiện.
=========================================
"Hoàng Thượng nói, hết thảy theo kế hoạch làm việc."
Trong thư phòng, Phùng Tố Trinh đi qua đi lại, suy nghĩ rối rắm của hoàng đế trong triều đình lúc đó. Xem ra tâm ý Hoàng Thượng đã quyết, muốn Thừa tướng bọn họ theo kế hoạch làm việc, mà bản thân cũng muốn theo kế hoạch của chính mình xây Tiếp Tiên Đài.
"Có binh tức có quyền. . ."
Tay nàng quơ binh phù lệnh bài, hoài nghi hoàng đế đối với con rể này tín nhiệm như vậy? Quyền lực chỉ huy binh mã thiên hạ đều cho nàng, không sợ nàng đem hết binh lực tạo phản? Hoàng đế đem binh quyền giao cho nàng, cho thấy hắn cũng không tin lòng trung thành của quốc sư, một khi đã như vậy, vì sao vẫn cố ý xây Tiếp Tiên Đài? Vì muốn mình trường sinh bất lão, có thể nguy hại đến hài tử cùng với toàn bộ vận mệnh thiên hạ, điều này đáng sao?
"── cho nên trẫm mới vội vả giúp Thiên Hương tìm Phò mã. Người này phải thông minh có thể phá giải mọi nan đề, người này phải cường tráng đến có thể đánh bại bất kỳ địch nhân nào, người này càng phải cao ngạo, cao ngạo đến tuyệt không cho phép mình mang danh phản thần. Phù hợp yêu cầu này, trẫm mặc kệ xuất thân lai lịch đối phương, nhà cửa thân thế, thậm chí là... giới tính."
Ngày đó được giao cho binh phù lệnh bài, Phùng Tố Trinh nghe hoàng đế thuyết minh, đáy lòng run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng. Nếu đám người Vương công công hoài nghi giới tính của Phùng Thiệu Dân, lời đồn nàng cùng Thiên Fương chưa cùng giường lại từng đồn ở dân gian, hoàng đế có loại ngôn luận này cũng bình thường.
Nhưng chẳng qua hắn còn nghi vấn, hoặc không nông nỗi tin tưởng. Nếu không, hắn nghĩ đường đường vua của một nước, tuyệt đối không thể nhận thức không rõ ràng, ngay cả nam nữ không phân biệt được mà khâm điểm nữ Phò mã. Hơn nữa gần đây, quan hệ của Thiên Hương và nàng ngày càng thân mật, ít nhất trong mắt người bên ngoài, hai người bọn họ tuyệt đối là phu xướng phụ tùy vợ chồng tình thâm, mừoi đồn dĩ vãng này cũng tự sụp đổ.
"Xin thứ cho nhi thần nói thẳng, phụ hoàng, vô luận phát sinh chuyện nhi thần gì đều sẽ bảo hộ công chúa, nhưng... Vô luận phát sinh chuyện gì, nếu có chút che chở của đương kim Thánh Thượng, so với năng lực kém cỏi của nhi thần vĩnh viễn hữu hiệu hơn."
"Ha ha, Phò mã muốn nói cái gì, trẫm rất rõ ràng. Chờ trẫm tập được trường sinh bất lão thuật, có thể vĩnh viễn bảo hộ Hương nhi ."
Trước mắt thất bại rồi ư? Phùng Tố Trinh lúc ấy chịu đựng bức xúc muốn théo gào, trầm hỏi: "Phụ hoàng, ngài không thể không xây Tiếp Tiên Đài sao?"
"Không thể."
"..."
"Dân nhi, ngươi là nhân tài khó có được, từ lần đầu tiên trẫm nhìn thấy ngươi liền hiểu, ngươi nhất định có thể trị được tính tình bốc đồng của Hương nhi. Đứa nhỏ đáng thương này, mẫu thân mất sớm, lúc trẫm đăng cơ thỉnh thoảng mới bồi nàng nhưng nàng vẫn hiếu thuận... Đứa nhỏ có tài nho nhỏ, thường hỏi phụ hoàng đầu có đau hay không, Thiên Hương đến giúp ngài xoa bóp." Hoàng đế vừa hồi tưởng vừa cười từ ái. "Ngươi có thể nói hài tử kia xoa huyệt Thái Dương? Thật đúng là thoải mái, kỹ thuật cao siêu a."
Phùng Tố Trinh xả mạt cười, gật đầu đồng ý. Dưới tình huống như vậy đột nhiên nhắc tới Thiên Hương, hoàng đế muốn tính cái gì nàng đã hiểu rõ ràng."Công chúa nhân hảo, thủ cũng khéo."
"Ai, trẫm già rồi, thiên hạ này là để dành cho thái tử, nhưng trẫm có thể để lại cho Hương nhi cái gì? Nàng mặc dù sinh trưởng trong cung nhưng không hiểu quyền mưu, chỉ có cho nàng một nhân trung long phượng, vạn trúng tuyển nhất ý lang quân, bảo đảm nàng đem cả đời bình an không lo, khoái hoạt đến cuối đời. Phò mã, trẫm cho ngươi chức quan Thừa tướng, cho ngươi binh mã thiên hạ, cho ngươi những gì tốt nhất, vì có một ngày ── vì ngày này, trẫm có thể yên tâm cho Hương nhi, làm chuyện chính mình muốn làm chuyện. Cho nên xây Tiếp Tiên Đài, trẫm không thể không đi."
"Khăng khăng một mực...!" Hồi tưởng đến đây, từ trước đến nay Phùng Tố Trinh lạnh nhạt bình tĩnh cũng không thể không nắm chặt nắm tay, mắng thầm: "Tự cho là thanh tỉnh, kỳ thật đã sớm hồ đồ, sớm vô năng! Có việc gì muốn làm mà quan trọng hơn an nguy trọng yếu của hài tử? Quan trọng hơn trách nhiệm với thiên hạ của ngươi? Vạn tuế vạn tuế, chẳng lẽ thực cho là mình có thể thiên tuế vạn tuế vĩnh viễn bất tử? Vớ vẩn! Ngu muội! A ──!"
Đến cuối cùng cũng mắng không ra cái gì, chán nản gầm nhẹ một tiếng, chấm dứt.
"Lần này... Ta sợ là không bảo đảm phụ hoàng của nàng, Thiên Hương."
Ở trong thư phòng lại phiền não, Phùng Tố Trinh thở dài mấy lần, vẫn suy nghĩ đến cấu trúc của Tiếp Tiên Đài, bên trong như mê cung còn gắn ám khí, không cần nghĩ cũng biết có quỷ, đêm đó bị Trương Thiệu Dân chuẩn bị như vậy, cũng không dò xét được hư thật... Đêm nay vẫn nên đi dò xét, một người hành động cũng tốt hơn.
Sau khi quyết định, nàng mở cửa, bỗng nhiên nhìn thấy Thiên Hương đứng ngoài cửa, vừa lúc mắt to trừng đôi mắt nhỏ của nàng, bốn mắt nhìn nhau.
"Ta nói Phò mã, này đêm khuya gió lớn, ngươi còn có tinh thần như vậy?" Như là cả đời đều đứng ở chỗ này, tay trái Thiên Hương hoạt bát chuyển cây mía, tay phải nàng vừa rồi được Phùng Tố Trinh bôi thuốc băng bó quấn quanh.
"Thiệu Dân không ngủ được, muốn đi tản bộ cho tỉnh rượu." Nàng cười khổ.
Bởi vì thương thế của Phùng Tố Trinh, gần đây vài ngày Thiên Hương đều ở lại Phò mã qua đêm. Nhưng hai người cũng không ngủ chung, sương phòng của công chúa ở bên kia.
"Tản bộ? Hơn nửa đêm trừ bỏ gà gáy cẩu đạo đồ đệ, bọn đạo chích kẻ trộm chi lưu, còn có ai hồi tỉnh đi lại?" Công chúa liếc nàng một cái. "Hóa ra ngươi chán làm Phò mã, muốn đi làm kẻ trộm thay đổi khẩu vị?"
"Đâu có đâu có." Phùng Tố Trinh cười nhạt, nhàn nhã thoải mái. "Cuộc sống hữu tình hứng thú, sinh mệnh mới xinh đẹp."
"Tốt lắm, ngươi không bằng ngay cả nương tử cũng thay đổi, như vậy cũng có tình thú!"
Phùng Tố Trinh vẫn can đảm trả lời: "Ta sợ ăn quán nặng khẩu vị, ăn sáng cháo thanh không hương vị."
"Phùng Thiệu Dân!" Thiên Hương quả nhiên nhịn được lâu, tức giận đến dậm chân, hai gò má đỏ bừng. "Ngươi dám đổi khẩu vị ta sẽ giết ngươi!"
"Nguyên lai là công chúa nghĩ muốn đổi Phò mã, liền vu oan giá họa cho ta đây người vô tội, ác nhân cáo trạng trước a."
"Phùng Thiệu Dân ──! !"
Phùng Tố Trinh như trước cười đến vân đạm phong khinh, phát hiện công chúa đúng là bị muôi dưỡng quá kỹ kén chọn ăn uống nhưng lại thích xem nàng vì vài ba câu của mình liền tức giận mà đỏ lên khuôn mặt. Bản thân mình là con gái độc nhất, từ nhỏ cùng sư phụ ở sơn gian tập võ, tiếp xúc tất cả đều là rừng rậm điểu thiền thanh tịnh hoàn cảnh. Mà ở nhà, mẹ kế mặc dù đãi nàng không tồi, nhưng luôn cách tầng hai người cũng không nghĩ muốn vượt qua tường. Theo tuổi lớn lên, dung mạo này càng làm cho nàng không thể ra khỏi nhà, không có cơ hội kết bằng hữu.
Nhớ tới năm đó Thiên Hương cải tranh thành Văn Xú xông vào khuê phòng của nàng, làm Phùng Tố Trinh tươi cười không khỏi hoài niệm, nàng kìm lòng không đậu vươn tay, ôn nhu sờ đầu Thiên Hương. Người sau trừng mắt liếc nàng một cái, sinh hờn dỗi, không nói lời nào.
Phùng Tố Trinh cười ra tiếng. "Nếu ta có tiểu muội muội, nhất định là giống nàng đây."
Thiên Hương làm mặt quỷ. "Ai muốn làm muội muội của ngươi, bảnh chọe!"
Nàng vẫn lơ đểnh nở nụ cười trong chốc lát, lúc sau, kiềm chế khuôn mặt tươi cười. "Công chúa, Thừa tướng phu quân Phò mã ta vội vã đi nhà xí một chuyến mà, có thể hay không?"
"── ta đi theo ngươi." Mặt Thiên Hương đỏ lên nhưng vẫn cậy mạnh mà phụng bồi.
Nàng sao lại không biết Phùng Thiệu Dân muốn làm cái gì? Mấy ngày nay hắn luôn nghĩ chuyện Tiếp Tiên Đài, chuyện quốc sư, chuyện phụ hoàng, cho dù bị thương mỗi đêm vẫn đều suy nghĩ nát óc, bây giờ Thiên Hương nghĩ lại chuyện lúc trước vừa giận vừa đau lòng. Thê thảm như vậy còn muốn đi thì làm sao điều dưỡng thân thể? Không canh chừng hắn nhanh một chút, đêm nay lại muốn một người đến Tiếp Tiên Đài mà!
Phùng Tố Trinh bất đắc dĩ mà lắc đầu."Nàng đây không phải là phi lễ với ta sao? Đi theo nam tử đi nhà vệ sinh, chẳng lẽ nàng muốn làm tiểu đồng ngồi chồm hổm?"
"Làm, xem ai sợ ai!" Thiên Hương hung tợn nói: "Nếu ngươi lại âm mưu thoát khỏi ta thì ta liền cởi ngươi quần áo, nhìn ngươi một thân tinh quang để xem đi ra ngoài đổi khẩu vị như thế nào!"
"Tốt lắm tốt lắm, ta sợ nãi." Phùng Tố Trinh nghiêm túc không được bao lâu, lập tức lại vì thái độ của Thiên Hương mà nở nụ cười. "Phải theo giúp ta đi trong chốc lát sao? Nàng đêm nay uống nhiều như vậy, cũng nên ngủ cho tỉnh rượu, miễn cho ngày mai rời giường kêu đau đầu."
Thiên Hương nghi ngờ liếc nàng một cái, cuối cùng, gật đầu.
Hai người dọc theo hoa viên, gió lạnh mùa đông thổi tới, làm giảm độ ấm của da thịt. Từ lúc thành Phùng Thiệu Dân, Phùng Tố Trinh lần đầu tiên nhàn hạ thoải mái đi dạo trong Phò mã phủ, mới phát hiện nơi này trồng nhiều loại hoa cúc trắng và vàng.
Nhớ tới một sự kiện, nàng lên tiếng: "Công chúa, hai bộ sách dạy đánh đàn trong phòng nàng, vài ngày trước ta trả lại cho cúc phi, mong rằng nàng không giận ta tự tiện chủ trương."
"Nga, ta còn đang suy nghĩ làm sao không tìm được..." Thiên Hương không kinh ngạc, đương nhiên một chút cũng không thèm để ý. "Ngươi có chuyện tìm Cúc phi?"
"Công chúa quả nhiên thông minh." Phùng Tố Trinh chân thành khích lệ, nói tiếp: "Vì chuyện Đông Phương Hầu, ta đi dò xét ý tứ của nàng. Ta từng nghĩ, nếu Cúc phi biết phụ hoàng nguyện ý trả tự do cho nàng, nàng sẽ dừng tay, chấm dứt quan hệ cùng quốc sư."
"Nhưng nàng cự tuyệt, ngươi thất bại?"
"Đúng vậy, thật đáng tiếc."
Thiên Hương thản nhiê nói: "Ta tuyệt không kinh ngạc. Tiểu hoàng tử không phải cốt nhục của phụ hoàng, bắt Cúc phi dừng tay cũng như bắt nàng tự tay giết con của mình."
Phùng Tố Trinh có chút kinh ngạc. "Xin chỉ giáo?"
"Nói ngươi dốt nát, còn chưa tin." Thiên Hương nhăn mi lại, dùng ánh mắt "Người này thật đáng thương" liếc nàng một cái. "Cúc phi làm nhiều việc như vậy, ngay cả cái chết của Đông Phương Hầu cũng dọa không được nàng, còn cái gì có thể? Bí mật của Tiểu hoàng tử chỉ có thể một mình nàng bảo hộ, bởi vì đó là tội nghiệt kéo dài của nàng, nếu thật sự phải chấm dứt toàn bộ lỗi lầm, tự nhiên cũng phải giết tiểu hoàng tử. Cúc phi là nữ nhân ngoài mềm trong cứng, thậm chí cũng có thể nói là tâm ngoan thủ lạt (lòng dạ độc ác), ở trong cung, người có quyền thế đều giống vậy, ta đã thấy nhiều."
"Nàng sợ sao? Thân bị vùi lấp bên cạnh những người tâm ngoan thủ lạt."
"Sợ cái gì, ta chính là Thối đại hiệp danh tiếng lừng lẫy." Thấy kia lý giải buồn cười, Thiên Hương liền cười theo. "Nơi này là trong cung, Phò mã, cho dù ngươi thiện lương như thế nào, nếu muốn hạnh phúc mà sống sót, nhất định không thể không biến thành như vậy. Ta không biết bọn họ đáng sợ không, chỉ là cảm thấy họ đáng thương ── lúc này bọn họ muốn hạnh phúc nhưng ta nghĩ đó chỉ là vẻ ngoài ── nói trắng ra, kỳ thật tất cả đều là kẻ tám lạng người nửa cân."
Thiên Hương vẫn nghĩ muốn rời khỏi hoàng cung nhưng bởi vì Phùng Thiệu Dân lúc này, cho nên nhất định phải lưu lại. Phùng Tố Trinh nghĩ lời của nàng, trong lòng có chút ngộ đạo, những chỗ mơ hồ khó hiểu cũng trở nên minh bạch. Thiên Hương cùng Cúc phi ở chung lâu nhất, tình cảm các nàng trong cung được xem tốt nhất làm người ta kinh ngạc. Cúc phi ao ước được tự do không bị kềm chế như Thiên Hương còn Thiên Hương. . . Phùng Tố Trinh nắm tay công chúa.
Thiên Hương chắc là kính nể nữ tử kia, trong cung như trước sau vẫn kiên định tâm chí. Nàng bùi ngùi nghĩ mình và hoàng đế đều sai lầm, Thiên Hương không phải không u mê quyền mưu, bởi vì nàng hiểu rất rõ mới không muốn sử dụng nó. Nàng phẩm ưu đức thiện, khinh thường quyền mưu.
"Uy, Phò mã, mâu xí qua ác." Thiên Hương cười khanh khách, thích tay của mình sưởi ấm trong tay của Phùng Thiệu Dân.
"Sao công chúa cũng muốn lên mâu xí?"
"Công chúa không lên mâu xí, là Phò mã muốn lên mâu xí."
"Phò mã chỉ nói muốn đi mâu xí một chuyến, không nói muốn lên."
"Phò mã chỉ toàn ngụy biện."
"Công chúa thứ lỗi, Thiệu Dân chính là ăn ngay nói thật."
Hai người bọn họ lại đông xả tây xả một ít. Vừa đi đến hồ nước, ánh trăng sái diệu xuống, mặt nước tĩnh lặng tràn đầy một mảnh ngân quang.
Phùng Tố Trinh đột ngột hỏi: "Công chúa, nếu nàng là nam tử, lấy tư chất của nàng, vị trí thái tử nhất định truyền cho nàng. Khi đó, nàng có thể nghĩ cho thiên hạ không giống hôm nay, chỉ nguyện gửi gắm tình cảm vào cảnh sơn thủy?"
"Làm thái tử có cái gì tốt, ngươi không thấy thái tử lão huynh của ta làm đến độ bị phụ hoàng đuổi giết sao?" Thiên Hương chán ghét cau mũi. "Ta chưa từng nghĩ tới việc có được giang sơn, ta biết mình không có năng lực làm cho khắp thiên hạ dân chúng khoái hoạt."
"Năng lực có thể bồi dưỡng."
"Nhưng phải bồi dưỡng đến loại trình độ như ngươi, chủ yếu là do trời sinh a?"
Phùng Tố Trinh mỉm cười. "Ta chỉ có tài phụ tá, còn trở thành vua khác nhau rất lớn. Về phương diện khác, cơ vận cũng trọng yếu, tỷ như có binh mã, có vũ lực, cũng có thể làm hoàng đế."
Thiên Hương lập tức suy nghĩ. "Ngươi vì sao đột nhiên hỏi cái này?"
"Phụ hoàng cho ta binh mã thiên hạ, chỉ cần nàng muốn, ta có thể giúp nàng ngồi lên ngôi vị hoàng đế." Phùng Tố Trinh trả lời không hề gì: "Tân hoàng đế đăng cơ, Tiếp Tiên Đài cùng chuyện của quốc sư tự nhiên sẽ giải quyết ."
"Phò mã, ở trong cung không thể vui đùa thái quá, ngay cả nghĩ cũng không nên." Thần sắc Thiên Hương vẻ nghiêm khắc hiếm thấy, nhưng nhìn đáy mắt u sầu cùng mệt mỏi của Phùng Thiệu Dân tâm liền không đành lòng, nắm chặt tay hắn mà thoải mái nói: "Hơn nữa, ta không thấy làm hoàng đế không có gì thú vị ngoại trừ việc... chính là tứ hôn cho người ta!"
Nghĩ đến hôn nhân của mình và Phùng Thiệu Dân, nàng mỉm cười. Nhưng Phùng Tố Trinh lại cười không nổi, tối nay Lý Triệu Đình bỗng thay đổi khiến tâm nàng loạn như ma, hơn nữa phiền muộn quốc sự làm cho nàng tích một cỗ buồn bực khó tả.
"Công chúa nói đúng, làm thú vui duy nhất của hoàng đế chính là tứ hôn. Nghĩ đến nữ nhi Phùng gia ở Diệu Châu bị tứ hôn liền một đêm cả nhà tịch thu tài sản kẻ phạm tội bị giết, nghĩ muốn công chúa nàng bị tứ hôn đêm thành thân mượn rượu giải sầu, đau lòng không thôi ──" Phùng Tố Trinh trào phúng cười, tiếng cười chua xót, thê lương đau buồn. "Quả nhiên thú vị!"
Thiên Hương đang đi bên cạnh chợt dừng bước, thân thể Phùng Tố Trinh cũng cứng đờ một chút, đại mộng bừng tỉnh.
"... Thực xin lỗi, ta nói năng quá sơ suất."
"Ta phải về đi ngủ." Tiếng Thiên Hương phía sau truyền đến không lớn không nhỏ, nghe không ra cảm xúc bên trong. "Ngươi một mình ngồi chồm hổm mâu xí đi!"
Phùng tố trinh không di động chút nào, trầm mặc mà nghe tiếng chân của Thiên Hương rất nhanh rời khỏi hoa viên. Nàng vẻ mặt đau thương mà ngẩng đầu, cảm thấy được mà ngay cả trăng bạc chói lọi không ngừng giống như cười nhạo nàng ngu xuẩn.
Không bao lâu, thân ảnh đạm màu của Phò mã bay qua phủ, biến mất ở góc đường không người.
============================================
── Phùng Tố Trinh trở lại Phò mã phủ, đã là canh ba ngày.
Nàng cũng không lập tức quay về phòng ngủ của mình, ngược lại đi tới sương phòng bên kia. Nếu nói không nhớ Thiên Hương là giả, hơn nữa đêm nay vẫn giống thường ngày, Phùng Tố Trinh mặc dù vào trong Tiếp Tiên Đài nhưng tâm trí không yên, vì thế đành phải trở về sớm hơn so với kế hoạch.
Nhìn đến trong phòng còn ánh nến mỏng manh, Phùng Tố Trinh than một tiếng. "Công chúa, ta có thể vào không?"
Không có động tĩnh gì. Tiếp tục chờ một hồi lâu, vẫn không đáp. Phùng Tố Trinh đành chủ động đẩy cửa đi vào mới phát hiện, trên bàn ánh nến chỉ còn lại có một cây nến dài bằng ngón út, Thiên Hương im lặng nằm ngủ ở bên hông ở giường.
Nàng đến gần liền ngồi xổm bên giường, chú ý tới nước mắt trên gương mặt Thiên Hương, trong lòng đau buốt, liền lấy ngón tay khẽ lau lệ trong suốt. Đột nhiên, tay Thiên Hương rất nhanh bắt lấy nàng, hai ánh mắt nhìn nhau, còn chưa mở lời liền lộ ra tâm tư của nhau.
"Đăng đồ tử từ đâu tới, dám đùa giỡn bản công chúa?" Thanh âm của Thiên Hương âm nhu hòa hàng vạn hàng nghìn lần, tay phải quấn băng vải đem tay của Phùng Tố Trinh kéo gần, đặt ở bên môi mình không muốn xa rời. "Không sợ Phò mã của ta giết ngươi?"
"Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu." Phùng Tố Trinh sao lại không biết công chúa sẽ tha thứ cho mình một lần nữa? Nàng rõ ràng một mình khóc lâu như vậy nhưng vẫn tha thứ nàng. Nàng làm người ta rất đau lòng, Thiên Hương. "Phò mã gia của nàng là người phương nào, lại để thê tử như hoa như ngọc độc thủ một mình trong khuê phòng? Thật là đáng chết."
"Không cho nguyền rủa Phò mã." Thiên Hương trừng mắt liếc nàng một cái."Phò mã tuy rằng chậm hiểu, nói chuyện lại thường làm cho người ta tức giận, nhưng tội không đáng chết, nhiều lắm phạt hắn mấy đòn mía."
"Công chúa." Phùng Tố Trinh vươn tay kia, ôn nhu mà lau đi giọt lệ của nàng. "Thực xin lỗi, nàng trừng phạt ta đi, nếu như vậy có thể làm cho nàng dễ chịu như lời nói."
". . . Ta muốn ngươi đêm nay lưu lại."
Tầm mắt nóng chảy của Thiên Hương nhìn chăm chú làm Phùng Tố Trinh không đường trốn. Nhưng thanh âm này lại thập phần yếu ớt, như đã chuẩn bị tốt cho lời cự tuyệt. Ngực nặng trĩu mà không nói lời nào, Phùng Tố Trinh gật đầu, đứng dậy thổi tắt ánh nến trên bàn.
"── có bị thương không?"
Phùng Tố Trinh lắc đầu, ngồi ở bên giường cởi giày tử, nói: "Ta đại khái đã nắm được cấu trúc bên trong Tiếp Tiên Đài, kế tiếp chỉ cần chờ bản thiết kế của Trương đại nhân là có thể tiến hành kế hoạch tiếp theo."
"Các ngươi thật sự phải làm sao?" Thiên Hương nhìn bóng lưng gầy yêu nam tử mà ái ngại nói.
"Không chỉ vì thiên hạ, còn vì Hoàng Thượng, chúng ta không thể không làm. Trong trò chơi này, vô luận phương hướng nào đều không có khả năng rời khỏi ."
"Có đôi khi, ta thật hy vọng Phò mã của ta có thể bình thường như người khác."
Phùng Tố Trinh nằm bên người Thiên Hương, cười nhạt nói: "Lưu Thừa tướng khi còn sống từng nói, chỉ mong sinh con ngu dốt thô lỗ, vô bệnh vô tai đến công khanh ── ta cũng nghĩ vậy, nếu chính mình cái gì cũng đều không hiểu, liệu hiện tại có thể nhanh vui hơn một chút?"
"Nhất định mà, bao ngươi vui đến quên cả trời đất." Thiên Hương xoay hạ ánh mắt. "Nhưng nếu ngươi thật là người bình thường, chúng ta không thể biết nhau như bây giờ, ngươi cũng không là Phò mã của ta."
"Có lẽ... Đối với nàng mà nói, đó mới là kết quả tốt nhất." Phùng Tố Trinh thấp giọng: "Có lẽ không có sự xuất hiện của ta, nàng đã cùng Nhất Kiếm Phiêu Hồng tới một địa phương mà ta chưa bao giờ đi qua, sống cùng nhau thật hạnh phúc."
". . . Ai nói ta hiện tại không hạnh phúc?"
Phùng Tố Trinh quay đầu đi, cùng Thiên Hương nhìn nhau.
"Vừa rồi lời nói của ngươi sở dĩ làm cho ta tức giận, không chỉ vì rõ ràng ngươi đến nay vẫn nghĩ ta không hài lòng cùng ngươi... Kết thành vợ chồng..." Có chút ngượng ngùng, Thiên Hương lập tức ho khan một tiếng, tiếp tục nói: "Còn có, ngữ khí của ngươi lúc nhắc tới một nhà Diệu Châu Phùng tri phủ làm cho ta thực mất hứng. Ta cùng thiên kim tri phủ kia cũng coi như có duyên gặp mặt một lần, so với các ngươi bên ngoài đồn, ta biết rõ ràng hơn nàng, câu chuyện lẫn nhân vật. Phụ hoàng tứ hôn quả thật đem nàng cùng ý trung nhân chia rẻ, nhưng cũng có thể trở thành bước ngoặc... Thảm án Phùng gia đều chết, cũng không phải bởi vì phụ hoàng tứ hôn mà thành."
Phùng Tố Trinh biết nàng nói đúng, cũng biết mình mới vừa rồi bất quá là giận chó đánh mèo thôi. Nhưng nàng vẫn hỏi lại: "Như vậy, bởi vì sao?"
"Ai biết được. Phùng tri phủ làm quan nhiều năm như vậy, kết thù kết oán chẳng phải là đương nhiên sao? Về phần Phùng Tố Trinh kia..." Thiên Hương dừng một chút, giống đang lo lắng nên nói hay không. Một lát sau, nàng mới nói: "Nàng không an phận lấy chồng, hiện tại thật đã chết rồi, nhưng ý trung nhân của nàng? Không chỉ làm quan còn cưới nương tử, hiện tại hoàn toàn quên đi nàng... Ta không phải nói Phùng Tố Trinh đã chết nên đối phương không thể cưới thê, chính là ngẫu nhiên nhìn đến quạ đen... Ách, nghĩ đến loại cảnh tượng này, cảm thấy Phùng Tố Trinh chết không giá trị."
"Vì yêu mà sinh, vì yêu mà chết, không có đạo lý có đáng giá hay không." Phùng Tố Trinh chua chát mỉm cười. "Bất quá là ngu ngốc hoặc quật cường, bất quá chính là nuốt không trôi khẩu khí kia."
"Nói đến đây cái, lúc trước ta biết nhất định phải gả cho ngươi, ta từng nghĩ tới trước hết giết ngươi sau tự sát."
Thiên Hương không còn biết đâu là sự thật đâu nói giỡn, lại thành thực cực độ, làm cho Phùng Tố Trinh dở khóc dở cười. "Ta đây chẳng phải là tránh được một kiếp? Đa tạ công chúa lưu nhân dưới tay."
"Đúng vậy a, nhìn ngươi có bao nhiêu may mắn!"
Thiên Hương nở nụ cười, tay phải tự nhiên mà cầm lấy tay áo Phò mã, thân mình hơi hơi tới gần, giống tiểu hài tử cuốn người thu nhỏ lại, chỉ có chóp mũi dựa vào tay của cánh tay đối phương. Ngửi được hương khí thanh nhã trên người Phùng Thiệu Dân làm cho nàng cảm thấy được tâm tình bình tĩnh, phảng phất như trước đây cùng mẫu thân đi chùa miểu thăm viếng khi, từng ngạt thở vì bị nước thánh từ trong tay Quan Âm nương nương bắn ra.
"Không giết chết ngươi thật sự quá tốt, bằng không sẽ có người luyến tiếc."
"Ai?" Phùng Tố Trinh theo lời của nàng, bốn bề yên tĩnh hỏi.
"Phụ hoàng ta, hắn thích ngươi như vậy! Còn có quạ đen miệng a, hai người các ngươi tốt như vậy."
Tâm thần bình tĩnh nhưng vẫn biết lòng bàn tay mình xuất mồ hôi. "Công chúa, ta cùng Lý huynh chỉ là... Chơi thân mà thôi."
"Ta biết, hắn nhất định là đem ngươi làm Phùng Tố Trinh ."
Thiên Hương lẩm bẩm, thanh âm có chút bất mãn, nàng đành phải nói giỡn: "Đừng ăn bậy phi dấm chua, vi phu khả vô long dương chi hảo (không thích nam nhân)."
"Ai ghen vì ngươi a! Ngươi nếu thích miệng quạ đen, cảm tình hảo, ngày nào đó ta sẽ là người làm chứng trận quyết đấu của ngươi cùng Lưu Thính, các ngươi ai thắng có thể có miệng!" Thiên Hương càng nói càng tức giận, nhéo nhẹ cánh tay Phò mã."Trước nhất, ta nhất định phải bắt ngươi nghỉ ngơi!"
"Đau, đau, đau ── công chúa nàng đừng làm loạn, đụng đến miệng vết thương như thế sẽ không tốt? Nàng không luyến tiếc nhưng phụ hoàng cùng Lý huynh sẽ luyến tiếc a!" Phùng Tố Trinh khoa trương mà oa oa kêu, chỉ kém là khóe mắt không mang lệ.
"Ngươi còn nói!" Thiên Hương cố cãi, bắt đầu xoa bóp cánh tay vừa bị nhéo. "Ta cũng sẽ luyến tiếc a, ngu ngốc! Ngươi không cần luôn đem mình lộng thương, bình thường xem võ công của ngươi tốt như vậy, kết quả lại bị bắt nạt sao? Một tướng quân trên vạn người liền bị thương!"
"Ta lại khi dễ ai ?" Phùng Tố Trinh vô tội cười khổ.
"Còn có ai! Ngươi mỗi ngày đều khi dễ ta!"
"Oan này có thể sánh bằng Đậu Nga... Trên người của ta thường xuyên có ô thanh ứ huyết, còn không phải do cây mía của công chúa ban thưởng?"
Lời này là thật. Nghĩ đến nàng Phùng Tố Trinh không còn là thiên kim chi nữ yểu điệu, hiện tại đã làm tướng công người ta, còn chưa tính đến thê tử không biết ôn nhu chăm sóc, cư nhiên còn luôn động thủ động cước, thật sự là hổ lạc Bình Dương, xưa đâu bằng nay.
"Nếu ta lấy chính là Phùng Tố Trinh, nàng nghĩ ta có thể càng an toàn không?"
Không nghĩ tới Thiên Hương không những không giận mà còn cười lớn, thực đả thương người. "Ngươi? Lấy Phùng Tố Trinh? Chỉ suy nghĩ, ta đã thấy thối đại hiệp so với ngươi đã sớm từng bước liền cùng phùng nương tử kết duyên rồi, muốn kết hôn cũng sẽ không đến phiên ngươi. Hơn nữa, võ công của nàng ta cũng biết ít nhiều, ngươi dưới dâm uy của nàng không phải chết nhanh hơn sao?"
Dâm uy? Cư nhiên lại nói người như vậy! Phùng Tố Trinh tức giận mà trừng mắt nhìn, Thiên Hương vẫn cười như cũ.
"Nói đến đây... Kỳ thực, ta vẫn hoài nghi Phùng Tố Trinh không chết, bởi vì võ công của nàng thật sự quá tốt, thật sự không có khả năng lựa chọn phí hoài bản thân mình như vậy."
Thiên Hương thì thào tự nói làm cho Phùng Tố Trinh khẩn trương giải thích: "Nữ nhân thôi, võ công thế nào vẫn phải nghe theo cha mẹ, lần đó lại là hoàng đế tứ hôn, nếu thật nàng không muốn gả, nàng không chết còn có thể làm sao bây giờ?"
"Giả chết!"
Phùng Tố Trinh tim đập loạn một chút, vội vàng vỗ lồng ngực của mình, hoảng sợ chưa định. "Công chúa, lời như thế đừng nói lung tung, cẩn thận tội chết."
"Có tốt hơn chết, chết thật còn hơn sống gò bó, sau đó..." Thiên Hương ánh mắt phức tạp nhìn gương mặt anh tuấn của Phùng Thiệu Dân, cuối cùng dời tầm mắt, ngữ khí cũng trở nên thoải mái như trước. "Trước đây, ta ở Hợp hHuyền nghe nói có một tiểu thư hoa khôi, diện mạo hơn hẳn Phùng Tố Trinh, ta còn trộm nghĩ nên có phải chính là Phùng Tố Trinh giả trang không. Kết quả tuy rằng không phải, nhưng lại là một đại mỹ nhân ."
"A, ta biết. Hồng nhan tri kỷ của công chúa, tiểu thư Hồng Diệp thôi." Phùng Tố Trinh khẽ trộm cười làm cho mặt Thiên Hương ửng đỏ thầm mắng "Không đứng đắn" .
"Diệp Hồng đúng là không nhiễm nước bùn, ta thật thích nàng, lần sau có cơ hội giới thiệu các ngươi quen nhau." Nghĩ đến cái gì, Thiên Hương uy hiếp nói: "Ngươi không được thích người ta."
"Ta nào dám xuống tay với hồng nhan tri kỷ của công chúa?" Phùng Tố Trinh cười nói: "Nhưng nếu nàng thích ta, ta liền không có biện pháp. Ta sẽ không cần công chúa chịu đau khổ bỏ những thứ yêu thích, nhưng ít ra thỉnh buông tha ta một mạng."
"Ta đương nhiên biết. Ngươi không thích nàng, không được thích nữ nhân khác, tuyệt đối không thể lấy."
Thiên Hương nắm chặt tay áo của nàng, cảm thấy ngón tay run rẩy một chút. Nàng sợ hãi như thế, bất an như vậy, lần đầu tiên, Phùng Tố Trinh gặp qua. Nàng ôn nhu trấn an : "Yên tâm đi, công chúa... Ta tuyệt đối không thể thích nữ nhân khác."
"Thật vậy chăng? Chính là..." Thiên Hương nhìn mình bắt lấy tay áo của Phùng Thiệu Dân, ngữ khí mỏng manh. "Nàng... Có nhiều nữ nhân như vậy, so với ta xinh đẹp lại ôn nhu, nếu ta là nam nhân, ta nhất định sẽ chọn các nàng."
"Nhưng ta thích nữ hài tử hồn nhiên mà." Nếu ta là nam nhân trong lời nói. Khi Phùng Tố Trinh mỉm cười, đôi mắt đen lóe lên ấm quang mà Thiên Hương quen thuộc. "Công chúa, đừng tự coi nhẹ mình, ưu điểm của nàng hơn hết tất cả nữ tử này."
Thiên Hương cuối cùng lộ ra nụ cười yên tâm yếu ớt. Đột nhiên, nàng cúi đầu, còn nhìn ra được bên tai đỏ lên.
"Thiệu Dân, ngươi có thể hay không..." Thanh âm rất nhỏ mà cơ hồ không nghe được, nếu Phùng Tố Trinh tới gần một tí, có lẽ ngược lại nghe được tim của Thiên Hương đập kịch liệt. "Có thể hay không lại... Hôn ta... Lần này ta sẽ không tái té xỉu , ta cam đoan!"
Phùng Tố Trinh trong lòng phát ra tiếng thở dài. Nàng nghiêng thân, tựa như lần đầu tiên hôn môi, một tay nâng lên cằm Thiên Hương. Trầm mặc mà ngóng nhìn ánh mắt trong suốt ngượng ngùng chờ đợi kia, sau đó thong thả mà áp chế đầu của mình.
". . . Công chúa, nàng còn nhớ rõ khuôn mặt Phùng Tố Trinh kia?"
Khi nói chuyện, môi cánh hoa ẩn ẩn khẽ chạm, hơi thở của nhau gần trong gang tấc.
Ánh mắt Thiên hương không hiểu vòng vo, như sợ hãi hoặc như khó hiểu. Thì thào mà trả lời: "Đã không còn nhớ rõ ."
"Không nhớ rõ cũng tốt." Ở giây cuối cùng, còn có thể nhìn đến Phò mã kia ôn hòa tươi cười trìu mến. "Không nhớ rõ . . . Cũng tốt."
Thiên Hương nhắm mắt lại, nghênh đón lần thân mật thứ cùng trượng phu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co