Tần Tấn Chi Hảo [BHTT] []EDIT]
Chương 13
Đã đến mùa đông, tiếp cận lễ mừng năm mới, việc ở hiệu buôn lại càng phát nhiều hơn.
Tần Tấn giống như ngày xưa, rất nghiêm túc làm việc, không có nửa điểm qua loa, chẳng qua là những ngày này, nàng tổng cảm thấy càng ngày càng nhiều ánh mắt nhìn mình, bất đắc dĩ thở dài, việc này còn nhờ vào Tào Đi. Những ngày này cũng không biết vì sao, hắn suốt ngày đi theo chính mình, còn đem chuyện mình biết võ công, tửu lượng tốt đi nói khắp nơi.
Cầm lấy sổ sách hàng hóa đi đến nhà kho, cuối năm gần kề, lượng hàng hóa xuất nhập vãng lai gia tăng thật lớn, lại sắp đến cuối tháng, nhìn xem trong kho phòng hàng hóa chồng chất như núi, bừa bãi lộn xộn, A Tam cùng Tần Tấn đến kiểm kê trong lòng một hồi kêu rên.
Nhíu nhíu mày, Tần Tấn không nói gì thêm, rất nhanh bắt đầu kiểm kê. Cũng may nàng ngày thường dụng tâm, hàng hóa đặt ở chỗ nào đều nhớ rõ ràng. Hai người một người ghi chép, một người kiểm kê, phân công rõ ràng, làm cũng coi như nhanh. Mặc dù là như thế, đợi đến khi đem mọi việc xử lý hoàn tất thì đã quá buổi trưa rồi.
Thở phào nhẹ nhõm một hơi dài, A Tam một tay vuốt cổ, một tay đỡ lấy eo, liếc mắt nhìn Tần Tấn vẫn còn đang làm công tác kết thúc: "A Tấn, không vội nữa, tới đây nghỉ ngơi một chút đi."
Nhấc bút gạch một nét ở cuối sổ sách, cuối cùng mọi việc đều đã làm xong, Tần Tấn đi đến bàn nhỏ bên cạnh, rót hai chén nước.
A Tam tùy tiện ngồi trên ghế, đem nước trong chén uống cạn sạch, thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng là làm xong."
Tần Tấn cũng không nói gì, đem sổ sách cùng bút bầy đặt gọn gàng, cầm lấy chén nước còn chưa kịp uống, bụng đã "ừng ực" một tiếng. Nhà kho yên tĩnh, tiếng động này lộ ra đặc biệt thanh thúy, khuôn mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng.
Hít một hơi khí, A Tam nhìn Tần Tấn, khó trách tiểu tử này có thể có phúc khí tốt như vậy, sớm như vậy liền lấy được thê tử, gương mặt này quả thật tuấn tú, cũng không thua kém gì các đại cô nương, lập tức không đầu không đuôi cảm khái: "A Tấn, ta mà lớn lên có được một nửa tuấn tú như ngươi thì tốt biết mấy."
Lời nói vô tâm kia bay tới tai Tần Tấn lại là một loại hương vị khác, nàng chột dạ cúi đầu, nhìn nhìn phần ngực được buộc rắn chắc. Mùa đông quần áo dày, chắc có lẽ không bị nhìn ra cái gì.
"Đang nói cái gì thế."
Chẳng biết lúc nào Tào Đi chạy vào nhà kho, cười tủm tỉm tiến đến trước mặt hai người, lấy ra mấy cái bánh bao: "Ta biết ngay các ngươi bỏ lỡ canh giờ, cho này, cố ý mang đến cho các ngươi đấy." Nói thì nói như thế, nhưng hắn liền đưa ngay hai cái bánh bao cho Tần Tấn.
Cắn một miếng bánh bao, nhìn xem sự đối đãi khác biệt rõ rệt, A Tam thở dài: "Vẻ ngoài tốt thật đúng là chiếm tiện nghi."
Gật đầu, Tào Đi cười nịnh nọt: "Đó là tự nhiên. A Tấn, có đủ hay không, không đủ ta đi lấy thêm cho ngươi."
"..." Tần Tấn đặt bánh bao trong tay xuống, cầm lại sổ sách: "Ta đem sổ sách giao cho chưởng quầy trước đã."
"Gấp cái gì, ăn trước đã rồi giao, nếu không để ta giúp ngươi cầm đi cho." Tào Đi tựa hồ hoàn toàn không phát giác ra Tần Tấn đang tận lực lảng tránh.
"Không cần, ta tự mình đi." Nói xong lời này, Tần Tấn không tiếp tục để ý đến hai người trong phòng, bước nhanh ra ngoài.
Nhìn xem cái bóng dáng chạy mất hút như thế, Tào Đi ngồi xuống ghế không vừa lòng: "Cũng không phải việc gấp, làm gì mà chạy trốn như lánh nạn vậy, lãng phí cả bánh bao ta mua."
A Tam nhìn nhìn người bên cạnh này, không hiểu sao sống lưng thấy mát lạnh, lôi kéo ghế nhỏ cách hắn xa một chút.
Cử động quá mức rõ ràng làm Tào Đi kinh ngạc, trừng mắt liếc một cái: "Xú tiểu tử, ngươi trốn xa như vậy làm cái gì."
Khóe miệng cong lên, A Tam nhìn nhìn Tào Đi, lại nghĩ đến những ngày này hắn đối với Tần Tấn ân cần như thế, một hồi rùng mình. Chẳng lẽ tiểu tử này lại thích cái kiểu đó – -!
Nhìn ra ánh mắt kỳ quái của A Tam, tính tình của Tào Đi là không hỏi ra nguyên cớ thì không chịu được, đứng dậy chạy đến bên cạnh hắn, một tay ôm lấy cổ, ghì chặt cuống họng: "Nói, đang nghĩ cái gì đấy?"
Đánh không lại khí lực của người này, A Tam cảm thấy miếng bánh bao vừa ăn xong bị siết nghẹn ở cổ họng, suýt nữa thì nôn ra, đỏ mặt dùng sức giãy giụa: "Đừng siết, đừng siết, ta nói..."
Buông lỏng lực tay, Tào Đi híp mắt, vẻ mặt uy hiếp: "Nói."
Tròng mắt đảo vòng quanh, suy nghĩ một chút, sợ nói thẳng quá chọc giận người này thì không có kết quả tốt, thôi thì nói uyển chuyển một chút: "A Tấn, hắn đã lấy thê tử rồi."
Bị câu nói không đầu không đuôi này làm cho không hiểu ra sao, Tào Đi vẻ mặt hoang mang. A Tấn lấy thê tử hắn sớm đã biết, sao bỗng nhiên lại nhắc đến chuyện này.
Nhìn bộ dạng không rõ ràng của hắn, A Tam đành phải nói rõ hơn một chút: "A Tấn hắn đúng là có tướng mạo tốt, có khi ta cũng cảm thấy hắn trông có chút giống phụ nữ..."
Nói còn chưa dứt lời, Tào Đi liền ngắt lời: "Phụ nữ? Đó là ngươi không thấy được bộ dạng hắn uống rượu đánh nhau, dáng vẻ thực là một người đàn ông đích thực." Nghĩ đến đêm đó, hắn mặt không đổi sắc, đem một bát rượu đế lớn như nước lã rót vào trong miệng, ngay cả cái gã hán tử phương bắc vốn uống rượu đã quen cũng không thể không thốt ra một chữ phục, cái khí thế kia, thực đàn ông.
"Không sai, không sai, hắn thế nhưng là đàn ông nha, giống như chúng ta đàn ông nha." A Tam vội tiếp lời hắn mà nói tiếp đi xuống.
Trợn trắng mắt nhìn A Tam một cái, hắn dĩ nhiên biết rõ A Tấn là đàn ông, thì sao? Bỗng nhiên đã minh bạch ý tứ trong lời nói của tiểu tử này, một cái tát vỗ vào sau gáy hắn: "Phì phì phì, xú tiểu tử, ngươi hồ đồ nghĩ cái gì thế ~ ta đây rất là thích đại cô nương, đối với nam nhân không có hứng thú."
Bị đánh rất oan uổng, A Tam gãi đầu không phục: "Ngươi nếu không phải đối với hắn nảy sinh tâm tư, làm cái gì những ngày này cứ đối với hắn ân cần như vậy." Chỉ chỉ mấy cái bánh bao trên bàn: "Nhận thức ngươi đã lâu như vậy, lúc nào từng thấy ngươi cố ý mua đồ ăn cho người ta đâu."
Buông tha A Tam, Tào Đi ngồi lại ghế của mình, khinh bỉ nhìn A Tam một cái: "Tiểu tử ngươi, biết vì sao ngươi ở nơi này đã làm lâu như vậy mà còn chỉ có thể làm tiểu tạp công không?"
"Vì sao?" Tuy rằng đoán được hắn không có lời tốt lành gì, A Tam vẫn mở miệng hỏi.
"Bởi vì ngươi mắt vụng về, không đủ lanh lợi." Tào Đi nhìn quanh quẩn, người rướn tới, thanh âm hạ thấp một chút: "Ngươi chẳng lẽ không nhìn ra, chưởng quầy có lòng muốn để A Tấn về sau tiếp nhận vị trí của ông ấy?"
Chợt nghe nói như thế, A Tam cũng là một phen kinh hãi, hắn thật đúng là không nhìn ra.
Tào Đi cho hắn một ánh mắt khinh bỉ: "Ngươi suy nghĩ một chút, những ngày này chưởng quầy đi ra ngoài đàm luận, có buổi nào mà không mang theo A Tấn đi cùng đâu. Mấy ngày trước tay đại thương gia dược liệu phương bắc kia, chính là khách lớn, chưởng quầy dẫn theo chúng ta nhiều người, duy chỉ có để A Tấn ngồi bên cạnh ông ấy. Đây không phải chuyện rõ ràng rồi sao."
A Tam không được đi theo uống rượu tự nhiên không biết có việc này, vẫn còn có chút không tin: "Nhưng ta xem những ngày này, chưởng quầy không ít lần đưa cho A Tấn việc vặt vãnh để làm nha, muốn thật có lòng đề bạt hắn, còn để hắn mỗi ngày ở nhà kho tra hàng sao?"
Chẳng buồn mắng hắn ngốc, Tào Đi liếc mắt: "Đó là có lòng muốn để hắn quen thuộc mọi sự việc, cái này cũng nhìn không ra sao?"
Đến đây thì A Tam xem như đã minh bạch, gãi gãi đầu, vẫn thật không nghĩ tới A Tấn nhập nghề muộn hơn hắn mà thăng tiến thật nhanh. Bất quá ngẫm lại cái hình thức kia, ngày thường khiêm tốn trung thực, chân thành đối đãi mọi người, hắn cũng thật lòng mừng cho A Tấn. Cuối cùng đã minh bạch cử chỉ của Tào Đi, tiểu tử này thật đúng là khôn khéo. Nghĩ lại, khôn khéo thì cũng giống mình thôi, tạp công cả, bất quá cái này hắn học khôn rồi, không thể để Tào Đi nhìn ra hắn đang nghĩ gì.
Tần Tấn đem sổ sách giao cho chưởng quầy, yên tĩnh đứng ở một bên.
Lật dở sổ sách trên tay, mỗi một món hàng ra vào thời gian, ghi chép đều rành mạch, trật tự rõ ràng. Tính toán thời gian có thể đem những sự việc vụn vặt lộn xộn này xử lý vừa nhanh lại vừa tốt, khó trách lúc trước Trần bá đại lực đề cử, cái nhìn của người lão hữu đặc biệt này quả nhiên không nhìn lầm.
Đứa nhỏ này, trung thực bổn phận, học nhanh, chịu khổ, duy chỉ thiếu một điều.
Nhìn nhìn Tần Tấn, những ngày này mang theo hắn bốn phía xã giao, lần nữa xác nhận lo lắng của lão hữu không phải không có lý. Đứa nhỏ này quá mức yên tĩnh trung thực, không giỏi xã giao giao tiếp, đây chính là điều đại kỵ của người làm kinh doanh.
Hắn là một khối ngọc thô tốt nhất, nhưng phải làm thế nào để mài dũa hắn thành khí cụ, thì phải suy nghĩ thật kỹ.
"A Tấn, mấy ngày nữa ta muốn đi Sóc Châu một chuyến, ngươi cũng đi cùng luôn đi." Có lẽ nên mang đứa nhỏ này cho lão gia xem một chút.
Sóc Châu? Tần Tấn nhanh chóng tính toán trong đầu, chuyến này đi về không dưới nửa tháng. Để Ân Huệ một mình ở lại đây, nàng sao có thể yên tâm. Nhưng những ngày này nàng cũng hiểu rõ chưởng quầy có tâm tài bồi mình, đây chính là cơ hội tốt của nàng. Nhíu nhíu mày, đây quả là một lựa chọn khó cả đôi đường.
Ánh mắt chưởng quầy nhìn thấu sự do dự trong đôi mắt thanh tú của Tần Tấn, ông hảo tâm hỏi thăm: "A Tấn, ngươi có điều gì khó xử sao?"
Suy nghĩ một chút, Tần Tấn vẫn lựa chọn không đi, bỏ mặc Ân Huệ lại nàng làm không được, hơn nữa nàng tin rằng chỉ cần mình cố gắng, ngày sau cuộc sống ắt sẽ tốt lên. Nàng không nhắc đến đôi chân tàn tật của Ân Huệ, chỉ nói là thân thể nàng ấy không tốt, đem tình hình nói cho chưởng quầy nghe, uyển chuyển bày tỏ quyết định không thể đi cùng.
Hóa ra là thế, làm nghề buôn bán này, việc bôn ba khắp nam bắc là chuyện thường tình. Như vậy, việc muốn bồi dưỡng đứa nhỏ này lại thêm một tầng trở ngại.
Tần Tấn thấy dáng vẻ của chưởng quầy thì hiểu rõ ý ông, nhưng cũng không nói thêm gì.
Sau khi tan làm, Tần Tấn hăm hở hướng về phía dược hành mà đi. Hôm nay đối với nàng mà nói thật sự là một ngày tốt lành. Chưởng quầy không những không trách cứ vì nàng không đi được Sóc Châu, ngược lại còn cho nàng một phong thư, nói là chỉ cần đưa thư này cho quản sự hiệu thuốc, về sau nàng có thể mua dược liệu cần dùng với giá gốc. Đây coi như là phần thưởng cho việc nàng đã giúp ông thỏa thuận thành công vụ làm ăn dược liệu trước đó.
Tần Tấn dĩ nhiên hiểu rõ hảo ý của chưởng quầy, trong lòng vô cùng cảm động. Phải biết rằng dược liệu vốn là thứ lợi nhuận rất cao, có thể mua được giá gốc đối với một người ngày ngày cần lượng thuốc lớn như nàng mà nói, chính là tiết kiệm được một khoản chi tiêu khổng lồ. Việc này còn tốt hơn cả việc tăng tiền lương hàng tháng. Nàng nắm chặt phong thư, sợ làm mất, rảo bước hướng về dược hành.
Vào đến dược hành, nàng đem thư giao cho quản sự. Xem thư xong, quản sự dẫn nàng ra phía trước để mấy người phụ việc nhận mặt, thuận tiện cho việc nàng mua thuốc sau này. Vừa dặn dò xong, phía sau liền vang lên một giọng nói sang sảng: "Ta nói này lão già, mấy năm không gặp, việc làm ăn của ông vẫn tốt như vậy sao."
Vừa nghe thanh âm này, Tần Tấn cảm thấy quen tai vô cùng. Nàng quay đầu lại, nhìn thấy người đang đứng ở cửa tiệm thuốc, một thân vải thô, lưng cõng hồ lô lớn, gương mặt hồng hào rạng rỡ. Dù có qua bao nhiêu năm, nàng vẫn có thể nhận ra người này: "Sư phụ."
Lão hữu còn chưa kịp trả lời, vị khách kia đã nghe thấy thiếu niên bên cạnh gọi mình là sư phụ. Trong ký ức của ông quả thực có một đứa nhỏ từng xưng hô như thế. Không hổ danh là thầy thuốc, chỉ cần một cái liếc mắt, bất luận đứa trẻ năm xưa khi lớn lên có thay đổi thế nào, ông vẫn nhận ra ngay lập tức, cười hắc hắc: "A Tấn, đồ đệ ngoan."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co