Truyen3h.Co

taphop v0

11-20

dieptruhi

Chương 11: Lại bị nghiệt căn xấu xí của bạn cùng phòng cắm cả đêm?! (H sáng, sữa dâm nhỏ vào miệng, bắn đầy mặt mình)

Cố Thừa Vọng bắn xong một lát sau lại làm thêm một trận nữa, một đêm đè Diệp Ngôn Tích chịch nát, lần đầu tiên phá xử liền làm kịch liệt như vậy, còn bị bắn vào trong nhiều tinh dịch như vậy, đến nỗi sau đó Diệp Ngôn Tích ngay cả giơ tay lên cũng không có sức, chỉ có thể thầm địt cả tổ tông người này một lần, mà cơ thể đã tùy ý Cố Thừa Vọng bày bố rồi, ban đầu còn lớn tiếng la mắng không ngừng, đến cuối cùng giọng đã khàn đến mức chỉ có thể ưm ưm a a thôi, hơn nữa mình cũng không nhớ đã cao trào bao nhiêu lần. Trên người toàn là dịch dâm của mình, mồ hôi của hai người, còn có tinh dịch. Cố Thừa Vọng dùng hai phân thân luân phiên đâm, kéo dài dũng mãnh hơn những người đàn ông rất nhiều, phía sau của Diệp Ngôn Tích bị đâm mơ màng, giây sau cùng trước khi bất tỉnh Cố Thừa Vọng vẫn còn đang bắn tinh vào cơ thể mình.

Rèm cửa sổ ký túc xá không kéo, ánh nắng sáng từ kính ban công chiếu vào, có chút nhức mắt, Diệp Ngôn Tích nhíu mày, chỉ cảm thấy toàn thân đều không thoải mái, trong lúc nhất thời không biết mình đang ngủ ở đâu, chỉ cảm thấy thật chật... Máy điều hòa bật rất thấp, cho nên Diệp Ngôn Tích có hơi lạnh, trong lúc mơ mơ màng màng cảm thấy bên cạnh có một nguồn nhiệt, liền không ngừng chui vào ngực người đó, bên dưới hình có cái gì cắm vào, rất là trướng, nhưng Diệp Ngôn Tích lại không mở mắt nổi, thật sự quá mệt mỏi, một hồi sau, lại ngủ tiếp.

Khi hai người chậm rãi thức đậy, mặt trời đã sớm lên cao ba sào. Diệp Ngôn Tích ngủ nên đầu hơi mơ màng, một hồi lâu sau mới nhận ra, tối hôm qua đã xảy ra cái gì! Ánh mắt đột nhiên mở lớn gấp bội, quả nhiên người ngủ bên cạnh mình chính là bạn cùng phòng ngáo ngơ, Cố Thừa Vọng. Mà trong cơ thể mình, còn cắm một trong hai cây phân thân của người đó! Cậu lại bị nghiệt căn xấu xí của loại người đó người cắm ngủ cả đêm??! !

"What the fuck!"

"Đừng có mới thức đã nói tục."

Cố Thừa Vọng khẽ cười, Diệp Ngôn Tích vừa mở miệng mới phát hiện giọng của mình khàn như vịt đực vậy, tựa như đang nhắc nhở tối hôm qua hai người làm kịch liệt thế nào, trong đầu nhất thời nổ ầm ầm, ngoan ngoãn ngậm miệng. Tay Cố Thừa Vọng còn đặt ngang eo Diệp Ngôn Tích, không cần nhìn cũng biết tối hôm qua mình bị người này ôm ngủ, hơn nữa bờ ngực ấm áp trong giấc mộng đó, chính là của người này.

"Lăn xuống coi!" Diệp Ngôn Tích gằn từng chữ, nâng lên tay định đánh, lại bị Cố Thừa Vọng nhanh nhẹn túm được.

"Tối hôm qua còn đánh chưa đủ? Hơn nữa cậu kêu tôi cút đi đâu, đây là giường của tôi. Tối hôm qua có con chó cái động dục lại còn lén leo lên giường tôi rồi bị chịch cả đêm."

Diệp Ngôn Tích lần nữa được nhắc nhở chuyện tối hôm qua, nhất thời vành tai đỏ bừng, "Cố Thừa Vọng, hôm nay cậu cứ chờ cuốn chăn đệm nghỉ học đi!"

"Ồ?" Cố Thừa Vọng cười cười, sau đó thúc hạ thân, gậy thịt đã sớm cứng rắn của mình cắm trong huyệt đầy nươc vang òm ọp, "Xem ra trước khi tôi cuốn chăn đệm nghỉ học, tôi phải khiến cho cậu nhớ lại tối hôm qua cậu ở dưới thân tôi bị hai cây gậy lớn của tôi luân phiên chịch cao trào thế nào."

Nói xong không chờ Diệp Ngôn Tích phản ứng, Cố Thừa Vọng liền nâng một chân cậu lên bắt đầu cắm, bên trong đều là tinh dịch mình bắn vào chưa hoàn toàn khô, vừa cắm vào tất cả đều hòa tan lưu động. Tối hôm qua Diệp Ngôn Tích bất tỉnh không bao lâu, mình cũng bắn lần cuối cùng, đến rút cũng lười, liền cắm cậu ngủ một đêm. Bên trong Diệp Ngôn Tích rất nóng, mút mình rất thích, mà tiểu thiếu gia ngủ trong ngực lại không đứng đắn, cứ nhích tới nhích lui, cọ muốn xẹt tia lửa, dứt khoát gắt gao ôm cậu trong ngực, mới ngủ được một giấc. Ai người mới thức đã bắt đầu tìm chỗ chết.

"A ha... Đừng cắm... Bụng trướng lắm... Cậu... Cút ra ngoài... A a a..."

"Trừ kêu tôi cút, còn biết dùng từ nào khác không, Diệp thiếu gia."

"Cậu mẹ nó cứ cười tôi nữa đi! A a a... Chớ đâm tử cung tôi... Lớn quá... A cáp... Sắp bị chịch chết rồi..."

Vốn còn cảm thấy máy điều hòa thấp quá, kết quả làm vận động buổi trưa như thế, lập tức nóng lên.

Không giống với tối hôm qua, ban ngày ánh sáng rất đầy đủ, cho nên Cố Thừa Vọng có thể thấy hình dáng bên dưới của Diệp Ngôn Tích rõ ràng, quả nhiên không khác cho lắm với những gì tối hôm qua mình nghĩ, da cậu rất trắng, có thêm một nữ huyệt cũng không có cảm giác khác biệt gì, chẳng qua không ngờ hoa huyệt màu sắc rất nhạt bị mình cắm sưng đỏ không chịu nổi, âm thần bị bật ra, trở nên béo mập ngon miệng, giống như trái anh đào chín muồi, còn hiện lên đầm nước mê người. Cố Thừa Vọng nhìn thấy liền kích động, cắm thật sâu vào bên trong, cũng kéo âm thần vào một ít, tinh dịch màu trắng bị cắm văng khắp nơi, gậy thịt trước mặt nhỏ hơn mình rất nhiều vểnh cao lên, có mấy phần ngây thơ đáng yêu.

Sắc mặt Diệp Ngôn Tích đỏ ửng, ánh mắt mê ly, Cố Thừa Vọng chẳng qua chỉ nhìn một cái, dương vật dưới thân liền cương không chịu được, tao hóa này thật sự rất đẹp, so với bình thường ít đi mấy phần đáng yêu, nhưng nhiều một tia yêu mị. Dĩ nhiên, là dưới tình huống Diệp Ngôn Tích không nói chuyện không đánh người.

Cố Thừa Vọng đang tập trung nhìn, Diệp Ngôn Tích vẫy tay liên tục, "A... Nhìn cái gì mà nhìn! Nhanh lên nữa... A a a... Đại quy đầu đâm đến... Dương vật nóng quá... A a..."

"Nhìn cho cũ phân thân của tôi cắm cậu làm sao."

Cố Thừa Vọng không đề phòng bị đánh một cái, lần này không có tức giận, lại đột nhiên nở nụ cười sâu không lường được, sau đó gập eo Diệp Ngôn Tích, banh thật rộng chân cậu, cơ hồ là gập nửa người, khiến Diệp Ngôn Tích mở mắt ra là có thể thấy dương vật của mình đang cắm vào động dâm của cậu.

Diệp Ngôn Tích cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hai cây vào ban ngày, lúc này bởi vì hưng phấn mà căng đỏ, không ngừng đâm vào tiểu huyệt của mình, còn cố ý lùi quy đầu tới miệng huyệt ròi đâm sâu trong cùng, động tác này mỗi lần đều khiến Diệp Ngôn Tích sinh ra ảo giác gậy thịt cắm vào dạ dày của mình, thấy thế Diệp Ngôn Tích vừa xấu hổ vừa giận, "A a a... Tôi không nhìn! A ha... Sướng quá..."

Cố Thừa Vọng càng nhanh chóng rút cắm mạnh bạo hơn, ái dịch của hai người lẫn vào nhau nước dâm thậm chí nhiều lần bởi vì rút cắm mà văng vào miệng Diệp Ngôn Tích, gián tiếp uống tao dịch nơi đó của mình và tinh thủy của người kia, Diệp Ngôn Tích xấu hổ tới mức muốn tìm một cái lỗ chui xuống cho rồi. Thế mà người đó cứ không để mình xuống. Từ trên cắm xuống, càng làm cho Cố Thừa Vọng có khoái cảm chinh phục. Hơn nữa đi vào so với trước đó còn sâu hơn, tử cung của Diệp Ngôn Tích bị thọc đến mức không ngừng trào nước, âm đạo không ngừng co thắt, chỉ một lát sau đã nhanh chóng tiến vào cao trào.

"A ha... Ưm a... Không được... Không cần a a a..." Diệp Ngôn Tích khóc duỗi thẳng chân, Cố Thừa Vọng lại gắt gao túm lấy cậu, Diệp Ngôn Tích càng muốn trốn thì bị làm càng sâu, càng mắng người Cố Thừa Vọng liền chịch càng mạnh. Tiểu huyệt bị cắm một đêm cực kỳ nhạy cảm, đột nhiên có dòng điện chạy qua, Diệp Ngôn Tích liền kêu khóc bắn ra, mà nước trong hoa huyệt cũng phun ra ngoài. Bởi vì nửa người dưới bị đè lên, gậy thịt vừa vặn chỉa về phía mình, Diệp Ngôn Tích liền bị bắn đầy mặt, có một tí cũng bắn vào miệng vì cậu kêu to lúc cao trào. Diệp Ngôn Tích đầu óc trống rỗng.

Chính mắt nhìn thấy cậu cao trào Cố Thừa Vọng hoàn toàn bị kích thích, như nổi điên cắm mạnh bạo, tinh dịch trên mặt Diệp Ngôn Tích còn chưa lau, lại rơi vào phiên làm tình và cao trào lần thứ hai.

Chương 12: Uống thuốc ngừa thao bao nhiêu lần thì bắn bên trong cậu bấy nhiêu lần! (Bạn cùng phòng tìm chỗ chết bị thọc tử cung dục tiên dục tử)

Hai người lại làm hai lần mới tách ra, Diệp Ngôn Tích thấy từng vết máu tinh dịch cùng chất lỏng không rõ trên giường, mặt đỏ như nhỏ máu, mẹ nó đều là ba cái chuyện gì thế này!! Rầm một tiếng đóng cửa phòng tắm, còn chịu đựng cơn xấu hổ móc tinh dịch bắn bên trong ra, khi đụng phải miệng huyệt thì đau nhói, bị chịch cả đêm cộng thêm sáng sớm hoa thần đã sưng đỏ không chịu nổi, nghĩ đến mình còn nuốt tinh dịch của mình, Diệp Ngôn Tích liền liều mạng súc miệng, trong lòng càng ngày càng tủi thân, sau này ở ký túc xá phải đối mặt với người kia thế nào, nhất định phải nghĩ biện pháp để nhà trường đuổi hắn!!

Tắm xong lúc đi ra, Cố Thừa Vọng đã không còn trong ký túc xá nữa, khăp trải giường cũng đã lột ra rồi, chắc là đem đi vứt. Diệp Ngôn Tích nhớ tới lời nói tối qua của mình, trong lòng càng ngày càng xấu hổ, mặc dù đi bộ vẫn có chút kỳ lạ, nhưng vẫn cầm đồ ra ngoài.

Ra quán ăn ngoài trường ăn bữa cơm, hôm nay cuối tuần người tương đối nhiều, Diệp Ngôn Tích một mình một phòng riêng, ngay cả lúc ngồi xuống, bộ vị đó còn mơ hồ đau, giống như có cái gì cắm bên trong vậy. Diệp Ngôn Tích lấy điện thoại ra gọi một cuộc.

"Anh Lê, giúp em xử một người."

Tán dóc hết mấy câu cất điện thoại di động cơm nước xong Diệp Ngôn Tích đi dạo lung tung bên ngoài, trong lúc không tự chủ đã đi đến siêu thị bách hóa, Diệp Ngôn Tích thật muốn tát mình hai bạt tai, hắn cũng hiếp mày rồi mày còn mẹ nó mua khăn trải giường cho hắn làm gì, nhưng mà quân tử nhất ngôn... Thôi, coi như mua về để tiễn hắn lên đường.

"Phục vụ, lấy cho tôi bộ đắt tiền nhất."

Diệp Ngôn Tích trả tiền cầm cái hộp bốn bộ khăn trải giường đi trên đường, vẫn không nhịn được mắng mình. Đột nhiên đi ngang qua một hiệu thuốc, nhớ tới chuyện đó, nhìn sang bên cạnh, vừa vặn có một nam sinh gần đó đang đi tới.

"Này, cậu, tới đây cho tôi."

Thấy Diệp Ngôn Tích chỉ mình, nam sinh mặt mờ mịt.

"Chào bạn. Gọi tôi hả?"

"Đây là năm trăm tệ, cậu tới hiệu thuốc mua cho tôi hộp thuốc ngừa thai, phải là loại đắt tiền nhất nghe không, tiền dư thuộc về cậu. Còn nữa dám để cho người khác biết, ngày mai không cần tới trường nữa." Diệp Ngôn Tích hạ thấp giọng nói.

"Vâng vâng vâng." Người kia vội vàng gật đầu, không dám nói nhiều, trong lòng nhưng càng ngày càng hiếu kỳ, đây không phải là Diệp thiếu gia của học viện quản lý sao, nghe nói trước giờ chưa từng quen bạn gái, sao lại thiếu chút nữa đã làm người ta lớn bụng rồi. Chậc chậc, đúng là đừng nhìn mặt bắt hình dong.

Nam sinh rất nhanh chạy tới hiệu thuốc mua một hộp thuốc ngừa thai kín đáo đưa cho Diệp Ngôn Tích. Ngước mắt lên cao ngạo nhìn người kia, Diệp thiếu gia giả vờ như không có chuyện gì hết, mặt bình tĩnh rời đi. Chờ chung quanh không có người, mới dám lấy ra nhìn thử, ngừa thai khẩn cấp 72 giờ, ừm, mặc dù bị bắn rất nhiều, nhưng tối qua đến bây giờ mới một ngày, vẫn còn được.

Lúc Diệp Ngôn Tích quay về ký túc xá, Cố Thừa Vọng đang dùng cơm. Cậu trực tiếp ném khăn trải giường trực tiếp ném lên bàn hắn, một câu nói cũng chưa nói. Cố Thừa Vọng hiếm có khi không nói chuyện. Mà là tiếp tục ăn cơm.

Dù sao sau này không có cơ hội gặp lại gì nữa. Diệp Ngôn Tích tâm tình có mấy phần sảng khoái, ra ban công rót ly nước ấm, trở về chỗ ngồi lấy hộp thuốc ngừa thai kia ra, mở ra phát hiện bên trong chỉ có một viên thuốc nho nhỏ màu trắng, Diệp Ngôn Tích lấy ra để lên lòng bàn tay, đang chuẩn bị uống vào cùng với nước, Cố Thừa Vọng đột nhiên từ phía sau lú cái đầu ra.

"Cậu uống cái gì đó."

Sau đó, viên thuốc trên tay liền bị lấy đi. Hộp thuốc ngừa thai Diệp Ngôn Tích còn chưa kịp ném, Cố Thừa Vọng trực tiếp lấy qua nhìn, sắc mặt đột nhiên trở nên có chút vi diệu.

"Sao, muốn uống thuốc ngừa thai?"

Diệp Ngôn Tích có chút giận, nếu không phải bố kêu cậu đừng bắn bên trong cậu cứ quyết muốn bắn, tôi có đến mức uống cái này không?!

"Đúng vậy, thuốc ngừa thai, sao đây, ai quy định không thể uống." Diệp Ngôn Tích muốn lấy thuốc về từ trong tay Cố Thừa Vọng, người kia đột nhiên nắm lòng bàn tay lại.

"Không cho uống."

Hứ! Cậu nói không cho uống là không cho uống hả?!

"Tôi có uống hay không liên quan gì đến cậu, trả lại cho tôi!"

Cố Thừa Vọng đột nhiên xoay người đi vào phòng tắm, Diệp Ngôn Tích vội vàng theo sau, vừa định mở miệng mắng hắn, liền thấy Cố Thừa Vọng ném viên thuốc trăng trắng kia vào bồn cầu.

"Địt cả nhà cậu! Cố Thừa Vọng cậu bị bệnh hả?!"

"Tôi thấy hình như cậu không nhớ lời tôi nói nhỉ." Cố Thừa Vọng cũng không biết cơn giận từ đâu tới, nắm cổ tay Diệp Ngôn Tích đi vào ký túc xá, sau đó kéo rèm cửa sổ lại, "Lần sau nói tục câu nào liền chịch cậu một lần."

Sau đó lột quần Diệp Ngôn Tích xuống, đem phân thân to cứng của mình cắm vào thịt huyệt còn sưng đỏ của Diệp Ngôn Tích.

"A a a a a! Đi ra ngoài! ! Má... Cậu không cho tôi uống thuốc còn mẹ nó làm vậy với tôi nữa... A a a!" Mặc dù thuốc vẫn có thể mua tiếp, nhưng như vậy tự dưng bị đè chịch như vậy, hơn nữa bị lúc bị đâm vào còn thoáng thấy thỏa mãn. Diệp Ngôn Tích thật sự khóc không ra nước mắt.

"Một lần."

"Cút cả nhà cậu!"

"Hai lần!" Cố Thừa Vọng cắm càng ác, mỗi lần cũng làm mông Diệp Ngôn Tích dịch tới sát thành bàn sau lưng, đau đến mức trực tiếp rơi nước mắt.

"Nói nè cậu không thể ôm tôi lên bàn mà chịch sao!"

Cố Thừa Vọng bật cười, ôm người lên bàn, sau đó nắm hai chân cậu bắt đầu liều mạng cắm.

"A a a... Nhẹ thôi! Cậu mẹ nó giết người à! Ưm a... A a... Thật thích... Làm tới rồi a a..."

"Ba lần."

Clm!! (Chỗ này là chửi tục thật, but thô nên viết tắt :>)

"Diệp Ngôn Tích, lần sau còn dám uống thuốc ngừa thai, tôi sẽ sỉ nhục cậu, uống bao nhiêu lần tôi bắn vào trong cậu bấy nhiêu lần."

Con mẹ cậu chứ! Lần sau cậu cũng không khả năng gặp được tôi đâu! Diệp Ngôn Tích trong lòng mắng người này, coi thường kia chút áy náy nhỏ xíu ấy, mặc dù người này đúng là đã làm mình rất thoải mái, nhưng không có nghĩa là cậu có thể mặc người định đoạt.

"Nể mặt cậu hôm nay mua khăn trải giường cho tôi, hôm nay chịch ít lại một lần, đỡ cho bướm dâm sưng thành như vậy còn bị chịch nát."

"A ha... Ai... Bị chịch nát... Đi chết... A a a sâu hơn chút nữa, qua bên trái... A... Đúng rồi... Làm tôi thật thoải mái." Mặc dù mắng hắn, nhưng không thể chối, lúc bị Cố Thừa Vọng cắm, thật sự rất thoải mái, Diệp thiếu gia rất nhanh liền tự lạc lối.

"Dương vật nóng quá... A... Sắp cắm vào bụng rồi... Hu hu..."

"Quá dài a a a... Tử cung bị cắm mở rồi... A a a bướm dâm muốn phun nước..." Diệp Ngôn Tích qua quýt nắm góc bàn, bị làm khóc, bị những đợt đâm rút cực hạn khiến cậu không cách nào nhịn được, rất thoải mái... Phía sau còn có một cây vẫn sượt ngang lỗ đít mình, đều làm cậu có ảo giác không cẩn thận Cố Thừa Vọng sẽ cắm vào đó.

Cố Thừa Vọng không nói nữa, nghiêm túc hưởng dụng "bữa trưa" của mình, không thể không nói lúc không gây gổ với mình, Diệp Ngôn Tích gọi giường còn thật dâm. Giống như con cho cái đang phát tình, hoàn toàn kéo dậy ham muốn chất chứa 20 năm của Cố Thừa Vọng. Hai người ở trên bàn ký túc xá, càng làm càng vong tình.

Chương 13: Làm sao mới có thể giết bạn cùng phòng sắp chịch chết mình còn bắn vào trong

Buổi chiều lúc Diệp Ngôn Tích còn đang mặc niệm vì cái mông bị làm nở hoa của mình, liền nhận được điện thoại của Lê Ngự Hành, nói rằng đã tới cổng trường rồi, kêu cậu đi ra.

Trước khi đi Diệp Ngôn Tích còn vui vẻ lườm Cố Thừa Vọng một cái, dù sao có lẽ lúc mình về, người này cũng đã thu dọn chăn đệm đi rồi. Lúc ấy Cố Thừa Vọng bị nhìn mà chẳng hiểu gì, thiếu chút nữa đã muốn kéo Diệp Ngôn Tích trở về làm một trận. Có điều làm nhiều lần vậy rồi, Cố Thừa Vọng bây giờ vẫn còn lý trí, cũng không có tinh trùng lên não nữa. Hơn nữa, nhìn điện thoại di động, bạn gái đã gọi hắn mấy cuộc điện thoại, tin nhắn WeChat hắn cũng không trả lời. Cho nên cũng không nữa để ý tới Diệp Ngôn Tích.

Diệp Ngôn Tích ra tới cổng trường, liền thấy một chiếc xe thể thao vô cùng bắt mắt, hơn nữa người lái xe còn là một soái ca đẹp trai, tự nhiên có không ít nữ sinh mắt hóa tim, không ngừng nhìn lên người Lê Ngự Hành, còn có mấy người lén chụp hình.

"Anh Lê."

"Tiểu Ngôn, lên xe."

Diệp Ngôn Tích lên xe, Lê Ngự Hành trực tiếp đưa cậu đến nhà hàng Pháp, sau đó có người đến chào đưa học đến phòng riêng thường đặt , Lê Ngự Hành nói mấy câu tiếng Pháp với người ta, Diệp Ngôn Tích cũng nghe không hiểu, liền ngoan ngoãn theo sau.

"Ăn cơm trước đi."

"Được." Cầm thực đơn gọi mấy món, Diệp Ngôn Tích thật ra không muốn ăn cho lắm, bị chịch cả buổi trưa, cảm giác có dị vật bên dưới còn mạnh hơn hồi trưa.

"Không thoải mái?"

"Vâng." Diệp Ngôn Tích khó chịu gật đầu một cái, Lê Ngự Hành thử sờ trán Diệp Ngôn Tích, phát hiện không có gì cả, cũng yên tâm một chút. Nhiều năm như vậy anh vẫn luôn xem Diệp Ngôn Tích làm em trai, mặc dù mình cũng có hai đứa em trai ruột, nhưng bởi vì sinh muộn, cho nên hai thằng nhóc kia còn quá nhỏ, Lê Ngự Hành không tìm được cảm giác làm anh của mình, Diệp Ngôn Tích cũng không chênh lệch tuổi với mình bao nhiêu, mặc dù thích phá phách thích tìm chỗ chết, nhưng cũng rất đáng yêu. Thật ra Lê Ngự Hành chỉ lớn hơn cậu một tuổi, nhưng Diệp Ngôn Tích đã quen gọi là anh rồi, hơn nữa Lê Ngự Hành thành thục chững chạc, 21 tuổi đã tốt nghiệp đại học.

Ở thành phố này, "Tứ đại gia tộc" tiếng tăm lừng lẫy cơ hồ không ai không biết, Diệp gia chính là một trong số đó, ba nhà còn lại theo thứ tự là Lê gia, Lục gia và Lý gia. Thế lực Lê gia trải rất rộng, chiếm cứ hắc bạch lưỡng đạo, nhiều năm trước bởi vì quan hệ hợp tác, giao tình với Diệp gia cũng càng dài, chơi thân với Diệp Ngôn Tích nhất chính Lê Ngự Hành Lê gia đại thiếu gia. Lục gia tương đối khiêm tốn, trước kia làm xây dựng, sau đó lại dính tới y tế, pháp luật, hơn nữa thiên kiêm Lục gia hồi trước còn gả cho Ngô Hủ Sinh con trai của danh nhân chính trị Ngô Văn Thao, những người khác tất nhiên có mấy phần kiêng kỵ Lục gia. Mà Lý gia chủ yếu là làm mảng giải trí, có công ty giải trí lớn nhất trong nước, người nắm quyền hiện tại là Lý Duy Xu còn là thiên vương cự tinh trong giới giải trí người người đều biết năm đó, sau đó lui khỏi ngành ca hát chuyển sang quản lý sự nghiệp gia tộc, nghe nói là vì một người yêu đồng giới, cũng không biết thật hay giải.

"Tiểu Ngôn, Cố Thừa Vọng mà hôm nay em nói với anh, anh phái người đi hỏi rồi, nghe nói là một sinh viên giỏi nhân phẩm và thành tích đều loại ưu, năm đó lúc trúng tuyển, cũng là vì điểm trúng tuyển cực cao nên được miễn học phí, rất nhiều giáo sư đều rất thích hắn, sao thế, đắc tội tiểu thiếu gia của chúng ta nơi nào rồi?"

Lời nói của Lê Ngự Hành kéo tâm tư bay loạn của Diệp Ngôn Tích trở về. Sau đó trong lòng yên lặng mỉa, cũng sắp chịch chết em, còn bắn nhiều tinh dịch vào trong người em như vậy còn không đắc tội sao?! Tất nhiên, nguyên nhân như thế Diệp Ngôn Tích căn bản không dám nói, nhưng những khuyết điểm khác cũng người kia... Diệp Ngôn Tích tìm trong đầu nửa ngày, lại không có cái nào có thể tạo thành uy hiếp đối với hắn.

"Không thể trực tiếp đuổi học sao?"

"Những người khác thì không có vấn đề, nhưng Cố Thừa Vọng, có lẽ tình huống tương đối đặc biệt."

Diệp Ngôn Tích khó chịu đến mức sắp đâm nát thịt bò bít tết trong tay, "Anh Lê, nhà anh không phải làm trong hắc đạo sao, nếu không trực tiếp tìm một người giết hắn đi." Diệp Ngôn Tích vừa nói còn vừa làm động tác cắt ngang cổ.

Lê Ngự Hành nhất thời dở khóc dở cười, "Tiểu Ngôn em coi phim nhiều quá rồi hả."

Diệp Ngôn Tích bĩu môi, không thể làm gì khác hơn là nhét bò bít tết vào miệng, ăn rất nhạt nhẽo. Nếu như ngay cả Lê Ngự Hành cũng không có biện pháp, chắc là không làm được thật rồi. Đúng là vô duyên vô cớ đuổi một sinh viên hạnh kiểm rất đứng đắn hơn nữa còn là người được đề cử học bổng quốc gia, kiểu gì cũng không nói được, cho dù Diệp gia bỏ tiền, nhà trường cũng không nhất định đồng ý làm chuyện như vậy. Nói chuyện của Cố Thừa Vọng ra, vậy trên tay hắn còn có bí mật của mình, Diệp thiếu gia chỉ có thể suy nghĩ nên làm thế nào mới có thể khiến hắn sống không tốt, mình dọn đi.

Lúc Diệp Ngôn Tích trở về ký túc xá, Dư Thư và La Tống đã về trường rồi, chỉ vào bàn Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích giả vờ lơ đãng nói, "Cậu ta đâu."

"Ra ngoài hẹn hò rồi."

Má, Diệp Ngôn Tích trong lòng thầm mắng một tiếng, mình toàn thân đau xót, người này chẳng những không có cuốn chăn đệm đi, còn ra ngoài sung sướng tiêu dao. Nghĩ đến bộ dáng ngu ngốc của mình trước khi đi, Diệp Ngôn Tích cảm thấy mất hết thể diện.

Có điều rất may một tuần lễ mới lại bắt đầu, bạn cùng phòng còn lại đều ở đây, cậu và Cố Thừa Vọng chắc sẽ không có vấn đề nữa, nhưng sau đó cậu đã biết mình quá non trẻ. Diệp Ngôn Tích chuẩn bị cuối tuần này trở về nhà, thật ra thì cậu có xe, nhà cũng trong thành phố này, mỗi cuối tuần đều có thể về nhà, Dư Thư cùng La Tống ở ngoại thành mà mỗi cuối tuần đều về nhà, còn cậu và Cố Thừa Vọng hai người ở thành phố này lại cực hiếm khi về. Ai bảo lúc lên đại học mình đã nói không thuê phòng bên ngoài, liền ở trong ký túc xá, mỗi tháng về nhà một lần, tự rèn luyện bản thân, lão đầu tử cũng đang muốn cho cậu tự lập một chút, tất nhiên là đồng ý, chẳng qua là mẹ cậu ban đầu sống chết không muốn, bởi vì cân nhắc đến cơ thể đặc thù của Diệp Ngôn Tích, nhưng không làm gì được cậu, cuối cùng không thể không đồng ý, chẳng qua mỗi tuần cũng gọi mấy cuộc, hai năm qua đều là như vậy.

Diệp Ngôn Tích tắm xong đứng trên ban công nhìn xuống, vừa vặn thấy một đôi tình nhân dưới ánh đèn đường, chính là Cố Thừa Vọng và Ôn Từ, Ôn Từ chính là cô bạn gái kia của hắn. Diệp Ngôn Tích đại khái vẫn còn ấn tượng. Hai người không biết nói cái gì, trông bầu không khí không tốt cho lắm, mặt Cố Thừa Vọng nhìn về phía ký túc xá bên này, biểu tình có chút nghiêm túc. Sau đó hai người liền tách ra, Cố Thừa Vọng đi về ký túc xá. Diệp Ngôn Tích cũng xoay người vào ký túc xá.

"Về rồi? Hai ngày nay thoải mái không, nghe nói cuối tuần bạn gái cậu cũng không về, đi thuê phòng hả." Thấy Cố Thừa Vọng trở lại, Dư Thư nhiều chuyện nhào lên, tựa hồ muốn đào ra tin tức giật gân gì.

"Tụi tôi chia tay rồi."

"Cái gì?" Dư Thư quát to, "Không phải tình cảm rất tốt sao?"

Tay đang vọc máy tính của Diệp Ngôn Tích hơi khựng lại, sau đó giống như chẳng có gì tiếp tục gõ chữ, cũng không quay đầu lại.

"Không, chẳng qua là cảm thấy cả hai không đủ thích."

"Hả? Tại sao?" Dư Thư còn có chút kiên quyết muốn tiếp tục truy hỏi, La Tống đang đọc sách cũng ngẩng đầu lên, nhìn Cố Thừa Vọng một cái, không biết đang nghĩ gì.

"Không gì hết, đừng hỏi."

Thấy tâm trạng Cố Thừa Vọng không vui cho lắm, Dư Thư cũng không dám hỏi nữa, chẳng qua chỉ vỗ hắn một cái, "Không sao hết người anh em, đều sẽ gặp được người mình thích thôi."

"Ừ." Thật ra Cố Thừa Vọng cũng không biết tâm trạng mình làm sao, chẳng qua chỉ cảm thấy có chút có lỗi với Ôn Từ, mặc dù chuyện của hắn và Diệp Ngôn Tích là vì mất khống chế, nhưng hắn vẫn sẽ sinh ra cảm giác phản bội, hơn nữa, vốn dĩ hắn đồng ý với nữ sinh kia chẳng qua chỉ là thử một lần, nếu như không đủ thích, cuối cùng vẫn phải tách ra. Khoảng thời gian này, mỗi lần hẹn hò Ôn Từ cũng chỉ là nói với hắn về chuyện trong khoa mình, Cố Thừa Vọng cũng không cảm thấy hứng thú cho lắm, cho nên cũng không có quá nhiều cảm giác yêu thương.

Làm Diệp Ngôn Tích không nghĩ tới là, trong tiết học ngày hôm sau, liền thấy Ôn Từ đứng trước cửa lớp, vốn tưởng rằng cô tới tìm Cố Thừa Vọng, kết quả lại gọi tên mình.

Chương 14: "Sờ tôi sướng, về ký túc xá sẽ chịch cậu" (Bị ép sờ hai cây dương vật trong lớp)

"Xin chào, cho hỏi có chuyện gì không." Diệp Ngôn Tích ra vẻ cung kính, trong lòng cũng đã sợ muốn chết, chẳng lẽ Cố Thừa Vọng nói cái gì với cô ta...

"Bạn học Diệp, có thể mượn chút thời gian của cậu không?"

"Được, cậu nói đi."

"Ở đây không tiện lắm, có thể đổi chỗ khác không."

Còn muốn đổi chỗ, dự cảm chẳng lành của Diệp Ngôn Tích càng mạnh hơn, nhưng dầu gì cũng là đàn ông, cũng không thể lề mề mãi, nếu Ôn Từ lên tiếng, Diệp Ngôn Tích cũng đi với cô. Hơn nữa ở cửa lớp đúng là không tiện thật.

"Bạn học Diệp, cậu... lần trước tỏ tình là thật chứ?"

Tỏ tình? Cái quỷ gì? Phương thức mở ra không đúng hả? Nhìn Diệp Ngôn Tích mặt mờ mịt, Ôn Từ tựa hồ có hơi gấp, "Thì lần trước cậu đưa iPad cho tớ..."

Lần trước Diệp Ngôn Tích tìm người đồ quà cho cô, sở dĩ cô không nhận là vì cái tên Diệp Ngôn Tích cơ hồ toàn trường đều biết. Công ty nhà cậu ta là công ty lớn hàng đầu toàn cầu mà mọi người sau khi tốt nghiệp có tranh rách đầu cũng muốn đi vào, nhưng chính vì vậy, cũng biết Diệp Ngôn Tích căn bản chưa từng quen bạn gái, cho dù tặng quà cho bạn, cuối cùng cũng sẽ không hẹn hò với bạn, lúc ấy Ôn Từ đang quen với Cố Thừa Vọng tất nhiên là cự tuyệt. Nhưng sau đó cô suy nghĩ rất lâu, không thể chối, cô có chút hối hận. Mặc dù cô thích Cố Thừa Vọng, nhưng Diệp Ngôn Tích thật sự quá giàu, hẹn hò với cậu ta cơ bản cả đời đều không phải suy sụp, vậy còn cần lo lắng sau khi tốt nghiệp nên làm cái gì á, không khỏi bắt đầu ảo tưởng nếu cậu ta nghiêm túc với mình... Cho tới sau đó lúc hẹn hò với Cố Thừa Vọng trái tim cũng không bình tĩnh, hơn nữa Cố Thừa Vọng cuối tuần này còn quá lãnh đạm với mình, hai người cứ thế chia tay. Ôn Từ suy nghĩ cả đêm, vẫn quyết định lấy dũng khí đến tìm Diệp Ngôn Tích hỏi thử, kết quả lại chính là Diệp đại thiếu ngay cả chuyện này cũng quên sạch rồi. Chỉ là một biểu tình Ôn Từ cũng biết mình bị đùa giỡn, chỉ cảm thấy mọi thứ thật sỉ nhục, xoay người liền rời đi.

Diệp Ngôn Tích đứng tại chỗ có chút ngỡ ngàng, trước kia người này không phải còn ra vẻ lòng lòng trinh kiên với Cố Thừa Vọng, sao giờ đảo mắt liền muốn hẹn hò với cậu? Diệp Ngôn Tích không hiểu sao, lại có cảm giác cậu đang đào góc tường Cố Thừa Vọng. Nhưng vừa vặn, chọc người kia tức mấy lần, phỏng đoán hắn liền mình cút ra khỏi ký túc xá.

Ngày hôm qua thuốc bị Cố Thừa Vọng ném, Diệp Ngôn Tích không chút nghĩ ngợi lại đi mua thuốc mới, vốn định trực tiếp uống, đột nhiên nghĩ tới lời nói của người kia, nếu như vừa uống xong trở về lại bị này nọ gì nữa... Nghĩ đến cảm giác bị Cố Thừa Vọng cắm vào, toàn thân Diệp Ngôn Tích lại nóng lên, thầm chửi mình là ngại bị chịch không đủ, lại còn muốn uống thuốc, nhưng nếu quả thật lại bị bắn bên trong, cũng không thể uống thuốc mỗi ngày mà... Thôi, đến tối ngày thứ ba uống là được, chưa vượt quá 72 giờ chắc không vấn đề gì, vì vậy Diệp Ngôn Tích lại cất vào.

Tất nhiên, đến ngày buổi sáng thứ tư khi mở mắt ra, Diệp Ngôn Tích cứ cảm thấy mình quên cái gì rồi. Cầm bàn chải điện thờ ơ đánh ranh, đột nhiên động tác khựng lại, La Tống đứng bên cạnh đánh răng chung với kỳ quái nhìn cậu, "Sao vậy?"

WFT?! Cậu quên uống thuốc đúng không!! Diệp Ngôn Tích qua loa súc miệng, quay lại chỗ ngồi mở ngăn kéo, nhưng căn bản không nhìn thấy thuốc của mình đâu. Khó trách cậu vẫn quên, vậy mà lại không có?

Phản ứng đầu tiên trong đầu Diệp Ngôn Tích chính là Cố Thừa Vọng, muốn chất vấn hắn nhưng nhớ tới những người khác trong ký túc xá đều ở đây, Diệp Ngôn Tích chỉ có thể nuốt lời xuống, rửa mặt xong trở ra Cố Thừa Vọng đã đi học rồi, Diệp Ngôn Tích xách quyển sách lên liền đi.

Trên bàn vang một cái rầm, Cố Thừa Vọng ngẩng đầu lên, liền thấy Diệp Ngôn Tích đang đưa mắt nhìn mình, quyển 《Quản lý xí nghiệp quốc tế》 đập lên bàn, sau đó Diệp Ngôn Tích ngồi xuống. Còn không chờ Cố Thừa Vọng nói chuyện, liền nghe thấy đối phương nói một câu, "Cố Thừa Vọng, cậu lấy thuốc tôi đi đúng không?!"

Cố Thừa Vọng cười cười, giờ mới phát hiện hả, nên nói người này không tim không phổi hay là ngu đây.

"Không phải đã nói với cậu rồi à." Cố Thừa Vọng nhìn Diệp Ngôn Tích bên cạnh, đột nhiên thấp giọng nói bên tai cậu, "Uống bao nhiều lần thì bắn vào trong bấy nhiêu lần, gấp như vậy đã muốn tôi bắn vào trong rồi?"

"Địt * *!" Bởi vì đang trong lớp, Diệp Ngôn Tích không dám nói tục lớn tiếng quá, hai chữ cuối cùng còn dùng khẩu hình miệng, ánh mắt trợn lên nhìn thẳng Cố Thừa Vọng.

"Cậu nhìn tôi như vậy, tôi chỉ muốn chịch cậu thôi." Cố Thừa Vọng thổi hơi trong vành tai Diệp Ngôn Tích, giống như là một dòng điện tê ngứa chạy ngang nơi đó, cơ thể Diệp Ngôn Tích giật giật.

"Cậu đừng có dựa lại gần tôi như vậy." Mới ghét bỏ đẩy người ra, chuông vào học vừa vặn vang lên. Diệp Ngôn Tích trước giờ chưa từng ngồi chung với Cố Thừa Vọng, khi đi học mặc dù hai người đều quen ngồi hàng đầu, vì dễ điểm danh, nhưng bình thường đều là mỗi người một chỗ, hôm nay Diệp Ngôn Tích tới thuần túy chỉ muốn hỏi hắn vụ thuốc, nhưng vào tiết giáo viên đã bắt đầu giảng bài rồi. Cũng không tiện đổi chỗ.

Lúc viết bài, cùi chỏ của hai người luôn vô thức chạm vào nhau, da Diệp Ngôn Tích non muốn ra nước, đụng phải cùi chỏ hơi sần sùi của Cố Thừa Vọng, chỉ cảm thấy trái tim ngứa ngáy, không thể làm gì khác hơn là mỗi lần đều lùi ra ngay như gặp vi khuẩn, rõ ràng còn đang trong lớp, không khí lại trở nên nóng bỏng, giống như có không nhìn thấy điện quang chạy tới, tim của cả hai đều bắt đầu nổi lên gợn sóng. Diệp Ngôn Tích thậm chí còn cảm thấy sau lưng mình đã đổ mồ hôi, quả nhiên nhiệt độ hôm nay lại tăng rồi. Qua lại nhiều lần Cố Thừa Vọng rốt cuộc không nhịn được, nắm lấy tay cậu, ấn lên hạ bộ đã sưng cũng mình, "Cậu còn nhích tới nhích lui nữa, tôi chịch chết cậu ngay trong lớp bây giờ."

Vốn chính là xử nam đã khai trai, mấy ngày nay bởi vì bạn cùng phòng có đây, hai người cũng không có tiếp xúc tay chân nhiều, Cố Thừa Vọng nhịn mấy hôm, rất dễ bị Diệp Ngôn Tích khơi mào dục trùng trong cơ thể.

Nghe thấy mình lại bị người này uy hiếp, còn bị đối phương dâm dê để lên địa phương đáng ghét đó, ở trong lớp Diệp Ngôn Tích có giận cũng không dám nói, tất nhiên sẽ không từ bỏ ý đồ. Cơ hồ dùng hết sức lực chuẩn bị bóp mạnh vùng kín của Cố Thừa Vọng, lại bị Cố Thừa Vọng kịp thời nhấc lên, Diệp Ngôn Tích chỉ bóp trúng không khí, trong lòng giận dữ bất bình.

"Còn muốn bóp tôi? Bóp hỏng Diệp thiếu gia sao mà thoải mái được." Cố Thừa Vọng cười lạnh bên tai Diệp Ngôn Tích, đột nhiên kéo quần mình ra cầm tay Diệp Ngôn Tích duỗi vào, cảm xúc nóng bỏng chân làm Diệp Ngôn Tích tay run lên.

Hai người ngồi ở vị trí sát tường, hàng thứ hai không có ai, mà bàn học phía trước cũng có vách ngăn, cản trở tầm mắt giáo viên, nhưng tên ngáo đá Cố Thừa Vọng lại làm ra chuyện không biết xấu hổ thế này, Diệp Ngôn Tích lập tức mặt đỏ bừng, muốn rút tay về, lại nghe thấy Cố Thừa Vọng khàn giọng nói, "Sờ cho tốt, về ký túc xá sẽ để cho cậu thoải mái."

Chương 15: Ưm a lại cạ vào trong một chút cho bản thiếu gia! (Nửa đêm phòng tắm ký túc xá play, bầu không khí mập mờ giữa hai người)

Ai mẹ nó muốn thoải mái! Mặc dù trong lòng Diệp Ngôn Tích như vậy suy nghĩ, nhưng lúc ờ tới cự vật cương cứng kia, cảm giác khô nóng lại nổi lên, mồ hôi trên người đổ càng nhiều, đụng phải quy đầu lớn đó làm Diệp Ngôn Tích nghĩ hình dáng nó ở trong cơ thể mình, hơn nữa hai cây cũng cứng ngắc căng lớp quần cơ hồ đến cực hạn, có lẽ vì thời tiết nóng bức, dạo này Diệp Ngôn Tích vốn ham muốn mãnh liệt, hai ngày nghỉ được đút no quá, mấy ngày không có ân ái, bây giờ lại có chút nhớ nhung. Nhiệt độ trên dương vật của Cố Thừa Vọng làm Diệp Ngôn Tích có chút lòng đặt hai nơi, giáo viên còn đang giảng, mình lại lén sờ gậy thịt của kẻ thù không đội trời chung, còn gò má ửng đỏ, hô hấp nóng bỏng, biết rõ mọi thứ phát triển cũng càng ngày càng lệch, nhưng có làm sao cũng kéo không trở lại được. Kẹp chân nhẹ nhàng ma sát kín của mình, lại bắt đầu muốn...

Cố Thừa Vọng cũng bị cậu sờ thoải mái không thôi, nhìn gó má của Diệp Ngôn Tích, hơi cúi đầu, tựa hồ đang nhẫn nại cái gì, cũng biết người này đã phát tình rồi. Quả nhiên có mạnh miệng đi nữa cũng không chống lại cơ thể thành thực, nếu như không phải đang trong lớp, người này chắc chắn sẽ không đàng hoàng, còn phải vừa chơi vừa mắng mình, có điều Cố Thừa Vọng bỗng cảm thấy cũng có mấy phần dễ thương. Mình lấy thuốc của cậu mà đến ngày thứ tư mới phát hiện, thật ra thì chính cậu cũng không để ở trong lòng cho lắm đi, hoặc là, thật sự bởi vì bị mình đã cảnh cáo nên không dám uống. Nghĩ vậy, dương vật của Cố Thừa Vọng lập tức căng cứng hơn nữa.

Buổi sáng bị phá như vậy, Diệp Ngôn Tích cả một ngày học đều không có tâm trạng, vốn định mua thuốc nữa, nhưng từ lần đó đến nay đã bốn ngày rồi, dù sao cũng chẳng có chuyện gì, lần đầu tiên không có uống thuốc, về sau Diệp Ngôn Tích cũng lười uống nữa, chỉ có thể trấn an mình dù sao hắn không có kinh nguyệt, sợ mang thai chỉ vì phòng ngừa thôi, cho dù cơ thể cậu như vậy cũng không nhất định có thật. Sau khi nghĩ vậy, Diệp thiếu gia liền "tự giận mình".

Mặc dù Cố Thừa Vọng nói trở về ký túc xá chịch cậu, nhưng trưa về hai người còn lại trong ký túc xá vẫn có đây, căn bản không làm được chuyện đó, hơn nữa lòng tự ái của Diệp Ngôn Tích quá mạnh mẽ, càng sẽ không chủ động cầu hoan, nếu để cho thằng ngáo đá kia biết mình lại muốn bị chịch, còn không bằng để cậu trực tiếp đi chết. Cho nên Diệp Ngôn Tích chỉ có thể vừa cố nén dục vọng, vừa thầm châm kim nguyền rủa, cái tên lừa đảo Cố Thừa Vọng này!

Buổi tối Dư Thư và La Tống đã lên giường ngủ, Cố Thừa Vọng tắt đèn, Diệp Ngôn Tích chơi xong ván game cuối cùng, xem giờ, đã 11 giờ rồi, cầm quần áo chuẩn bị đi tắm rồi liền ngủ.

Khi vừa định đóng cửa đột nhiên cảm thấy có sức mạnh từ bên ngoài đẩy vào, một bóng đen chen vào phòng tắm, chính là Cố Thừa Vọng. Chỉ cảm thấy sau lưng đụng phải vách tường lạnh băng, mình đã bị đè lên tường.

"Suỵt, đừng ồn coi chừng họ tỉnh." Giọng Cố Thừa Vọng rất nhẹ, ngón tay đè trên môi Diệp Ngôn Tích, ra hiệu cậu đừng phát ra âm thanh. Ham muốn của hắn từ ban sáng chưa được giải tỏa, hơn nữa ở trong địa phương lớp học bị kỷ thuật không thành thạo của Diệp Ngôn Tích tuốt, Cố Thừa Vọng cũng không thể bắn ra, vẫn đang chờ cơ hội chỉ còn lại hai người, rồi Diệp Ngôn Tích chịch một trận ra trò.

Hai người dán rất gần, trong không gian kín như phòng tắm lập tức bắt đầu nóng lên, ánh mắt Cố Thừa Vọng nhìn Diệp Ngôn Tích giống như muốn phun ra lửa, làm trái tim Diệp Ngôn Tích nhảy thình thịch, không khí yên lặng chỉ có thể nghe thấy tiếng tim đập và tiếng hít thở của hai người, đèn trong phòng tắm thiên cam, bầu không khí cũng trở nên nhu hòa mập mờ, hai người bình thường nước lửa không dung vô hình đối mặt mười mấy giây, ánh mắt thâm thúy giống như sắp bị đối phương hút vào vậy, dựa theo phát triển bình thường ấy, bây giờ hai người chắc đã mất khống chế hôn nhau rồi, nhưng mà hai người đã làm đối thủ lâu như vậy, tự nhiên không hôn nổi, hơn nữa nếu hôn thật, cứ cảm thấy mọi thứ cũng không quay về được nữa. Lúc lý trí còn đang lôi kéo, Diệp Ngôn Tích đã đẩy người ra trước.

"Muốn chịch thì mau chịch, nhìn nữa móc mắt cậu bây giờ."

"Vâng, Diệp thiếu gia. Nếu cậu mong bị chịch chết gấp như vậy thì cung kính không bằng tuân lệnh." Cố Thừa Vọng cười ta, sau đó sẽ đẩy người lên tường, lột xuống quần cậu xuống, một tay còn vén áo cậu, nắn bóp đầu vú của cậu.

"A... Đừng... đừng chạm tôi... Mau cắm..." Trước giờ chưa bị người làm tiền hí bao giờ, Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy toàn thân đều là lửa và điện đang chạy, hô hấp đều không trót lọt, cho nên chỉ có thể dựa vào miệng mà tranh.

Tất nhiên, cậu độc lưỡi trước giờ đều không hù dọa được Cố Thừa Vọng, hung hăng níu lấy đầu vú của cậu kéo ra ngoài, Diệp Ngôn Tích liền đau rơi nước mắt.

"A! Có bệnh hả! Đau..."

"Diệp Ngôn Tích, cậu nhìn đi đầu vú của cậu dâm quá chừng, kéo có chút liền cứng thành như vậy." Cố Thừa Vọng đùa bỡn viên ngực tròn trịa kia, vừa cười trêu nói, phía dưới còn vừa sờ vùng kín của Diệp Ngôn Tích, "Ủa, bướm đâm của Diệp thiếu gia đã ướt thành như vậy? Có muốn nhìn thử nước dâm của mình hay không."

Đầu ngón tay của Cố Thừa Vọng còn dính nước dâm trong suốt của Diệp Ngôn Tích, cứ thế đặt trước mặt Diệp Ngôn Tích, thấy tao dịch của mình, Diệp Ngôn Tích xấu hổ không thôi, sớm biết vậy lúc trong lớp đã phế nghiệt căn của người này rồi!

Có điều, khi hai cây dương vật chỉa thẳng về phía cậu, bắt đầu cạ lên tao huyệt của cậu, Diệp Ngôn Tích vẫn không có nhịn được thỏa mãn thở ra.

"A... Thật thoải mái... Lại cạ vào trong một chút cho bản thiếu gia... A ha... Nóng chết... A a a..."

"Đừng kêu dâm như vậy, cậu muốn đánh thức họ sao?"

Cố Thừa Vọng gộp hai dương vật lại kẹp giữa chân Diệp Ngôn Tích, dương vật phía trên cạ tao động ngập nước của cậu, dương vật phía dới ma sát thịt non trên bắp đùi cậu đỏ bừng.

Diệp Ngôn Tích lập tức đỏ ứng khóe mắt, tay đánh lên đầu vai Cố Thừa Vọng cũng không có sức, trong giọng nói ủy khuất cực kỳ, "Cậu chịch mạnh như thế... còn không cho tôi kêu! A..."

Cố Thừa Vọng không biết làm sao, bảo cậu đừng kêu còn không phải vì tốt cho cậu, thật là vô lý, cho nên dứt khoát kéo một chân của Diệp Ngôn Tích, dùng sức, thọc dương vật phía trên của mình vào.

"A a a a... Thật đau... Thật sướng... Cậu đừng cắm mạnh như vậy... A a... Thật sướng."

Chặc, phòng có cách âm tốt đi nữa người này kêu thành như vậy đều muốn bị nghe thấy, cho nên dứt khoát mở công tắc nước nóng, vòi sen phun nứo xuống, tiếng nước chảy rào rào che giấu một ít âm thanh rên rỉ, hai người tựa lên tường lập tức ướt đẫm, hòa lẫn nước chảy ấm áp, Cố Thừa Vọng đè Diệp Ngôn Tích bắt đầu xoạc.

"Rốt cuộc là đau hay sướng?!"

Đương nhiên là vừa đau vừa sướng rồi! Diệp Ngôn Tích liếc hắn một cái, lần trước mặc dù làm rất nhiều, nhưng dù sao Diệp Ngôn Tích trước năm 20 tuổi vẫn là xử nam, đột nhiên bị khai bao, cũng không thể lập tức thành thạo tiếp nhận cự cây của người này, vừa cắm vào luôn có chút đau, tiểu huyệt khép rất chặt, mà bị đâm nhiều mấy cái, từ từ mềm xuống, nước cũng càng ngày càng nhiều, gò má Diệp Ngôn Tích giống như một trái cà chua chín muồi, bị hơi nóng phòng tắm hun, cảm giác cả người đều mơ mơ màng màng.

Chương 16: Lỗ đít phía sau của cậu cũng rất muốn nhỉ? (Một cây cắm huyệt trước một cây cắm huyệt sau, phá xử, song long nhập động!)

Lần đầu tiên đứng chịch, cảm giác không giống trên giường, bướm dâm hư không đã mấy ngày mút gậy lớn trong cơ thể, không ngừng tiết ra chất lỏng, sau đó bị nước rửa đi, Cố Thừa Vọng rút cắm phát ra tiếng phụt phụt, âm thần lần trước bị làm đến mập phì lại khôi phục chặt chữ, tiểu âm thần bao lấy giống như cái miệng liếm dương vật của Cố Thừa Vọng, hai túi tinh bên dưới có chút nặng nề đung đưa, bên trong đều là dục vọng góp nhặt được trong khoảng thời gian này, Cố Thừa Vọng thấp giọng thở hổn hển mấy hơi, dương vật phía sau trở nên trơn nhẵn, sượt qua miệng cúc huyệt của Diệp Ngôn Tích, giống lần trước, nơi đó cũng bắt đầu trở nên ngứa ngáy đói khát, "

Ưm ưm... A a... Dương vật bự cắm sâu quá... Thật sướng... A ha..."

"Ngôn Tích."

Bên ngoài đột nhiên có tiếng kêu, Diệp Ngôn Tích sợ đến mức cơ thể thắt chặt, thiếu chút nữa đã kẹp gãy gậy thịt trong cơ thể, mồ hôi trán của Cố Thừa Vọng lập tức chảy xuống, nhưng hai người đều tự hiểu nhau đều im lặng.

"Sao vậy?" Giọng Diệp Ngôn Tích che giấu run rẩy không ngừng, bởi vì Cố Thừa Vọng lúc này lại còn tiếp tục rút cắm, thiếu chút nữa chịch Diệp Ngôn Tích trực tiếp rên rỉ.

La Tống đứng ngoài cửa, có chút kỳ quái nhìn phòng tắm một cái, "Cậu đang tắm hả? Hình như tôi nghe thấy âm thanh gì kỳ lạ."

"Hả? Chắc cậu nghe nhầm rồi, tôi đang tắm mà, cậu mau đi ngủ đi, lát nữa là tôi tắm xong rồi." Diệp Ngôn Tích bỗng thanh tỉnh không ít nhanh chóng giải thích, sau đó cắn môi mình. Không nghĩ tới thật đánh thức người khác, khẩn trương đến tim đập mạnh. Thật may La Tống không hỏi nhiều gì, nghe được cậu trả lời chẳng qua chỉ ừ một tiếng, sau đó trở về tiếp tục ngủ.

"Cho cậu kêu lớn tiếng nha." Nghe tiếng bước chân La Tống rời khỏi ban công, Cố Thừa Vọng buồn cười nhìn người bình tĩnh lại không ngừng hít thở sâu trước mặt.

"Còn không phải tại mẹ nó cậu làm hại!" Diệp Ngôn Tích nhỏ giọng rống hắn một tiếng, "Chịch nhanh lên! Chịch xong thì cút nhanh!"

Cố Thừa Vọng cũng không nói nhiều nữa, kéo chân Diệp Ngôn Tích lần nữa phát động tấn công, còn mạnh hơn lần cố ý vừa rồi, quy đầu cán qua cổ tử cung của Diệp Ngôn Tích, sau đó chịch mạnh nơi đó.

"Ưm a a... A ha..." Diệp Ngôn Tích lần này khắc chế rất nhiều, nhưng vẫn không thể tránh khỏi có chút vong tình, cắm một hồi, Cố Thừa Vọng đột nhiên ngừng lại.

"A... Sao vậy... Tiếp tục đi..."

Cố Thừa Vọng đột nhiên cầm dương vật phía sau của mình, quy đầu đâm mấy cái lên cúc huyệt Diệp Ngôn Tích mấy cái, sau đó dùng giọng nói mị hoặc trầm mở miệng nói, "Cây này của tôi cũng muốn đi vào."

"WTF?" Mặc dù mình từng sinh ra tiểu tâm tư đó, nhưng khi Cố Thừa Vọng nói ra cũng muốn cắm thật rồ, Diệp Ngôn Tích vẫn luống cuống, "Không được!"

"Cậu nhìn kìa lỗ đít phía sau của cậu cũng kích động siết lại rồi, thật ra thì cũng rất muốn chứ gì?" Lần trước Cố Thừa Vọng lại không nghĩ tới còn có thể cắm phía sau, mà cứ thay phiên cắm huyệt trước của cậu, đột nhiên cảm thấy mình ngu hết sức.

"Tôi... giờ tôi không muốn... Lấy nghiệt căn xấu xí của cậu ra!" Cho dù trong lòng cảm thấy hai cái đó không hề xấu xí, nhưng ngoài miệng Diệp Ngôn Tích cũng sẽ không thừa nhận, giờ cậu không muốn cho người này được voi đòi tiên.

"Nói tôi xấu xí, không nhìn xem ai bị ta làm tới dâm thủy chảy đầy đất." Cố Thừa Vọng biết Diệp thiếu gia chẳng qua chỉ miệng nói một đường lòng nghĩ một nẻo thôi, dù sao cậu còn phải giữ tôn nghiêm thiếu gia của cậu, chịch sướng rồi còn không phải lắc cái mông kêu mình lại đâm sâu một chút, hơn nữa hắn không sờ nhầm, phía sau của cậu cũng rỉ nước, không phải nước từ vòi sen cùng nước chảy từ hoa nguyệt, mà là tao dịch bên trong tiết ra, đúng là tiện hóa dâm đãng. Cho nên Cố Thừa Vọng trực tiếp cầm quy đầu của mình, bôi lấy nước dâm ướt đẫm bên ngoài, bắt đầu cắm vào trong.

"A a a... Mẹ cậu!" Gậy thịt phía trước chưa lui ra ngoài, người này lại muốn cắm vào một cây! Tính chơi chết mình sao! Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy mông mình đau nhói từng trận.

"Tôi không cần... Đi ra ngoài... A a a... Không được... Không vào được!" Diệp Ngôn Tích không dám kêu lớn quá, lại không đẩy Cố Thừa Vọng được, chỉ có thể nức nở liều mạng kêu hắn đi ra, nhưng đối phương cũng không quan tâm, gậy thịt phía trước cũng thoáng lui ra theo, cây phía sau để lên miệng huyệt sau, hai phân thân hướng về phía hai huyệt của mình, rồi từ từ cắm vào.

"A... Không được... Cút ra ngoài! Sẽ hư... Không thể cùng nhau... Hu hu."

"Không thử một chút sao biết cậu có thể bị hai cây của tôi cắm không."

Cố Thừa Vọng đẩy hông cắm một trong hai phân thân đi vào, nước mắt Diệp Ngôn Tích bắt đầu rơi xuống, quả thực hết chịu nổi, lớp màng mong mỏng giữa hoa huyệt và hậu huyệt giống như là sắp bị nghiền rách vậy, hai huyệt bị căng mở, hai phân thân của Cố Thừa Vọng đều lớn như vậy, còn muốn cùng nhau cắm vào trong huyệt của mình, tao động phía sau của Diệp Ngôn Tích không thể so với mặt trước, mặc dù sẽ chảy nước, hơn nữa cũng rất ngứa, nhưng bị dương vật lớn như vậy cắm vào vẫn khó tránh khỏi có chút đau nhức. Cảm giác mình sắp bị xé đôi, trải qua lần phá xử trước, lần này lại bị người tiến vào tiểu huyệt chưa từng có ai khai phá, hơn nữa còn không phải nơi chuyên dùng để làm chuyện đó, Diệp thiếu gia cao ngạo cũng không để ý mình mạnh tay thế nào, dùng sức bấm lưng người kia. Nước mắt tuôn trào liên tiếp từ khóe mắt, thậm chí dần dần thành thút thít. Trừ cảm thấy kích thích, còn có chút tủi thân.

Nhìn hắn khóc thành như vậy, Cố Thừa Vọng cho là cậu chỉ đau thôi, cho nên dứt khoát nhẫn tâm trực tiếp đâm tới cùng.

"A a a... Hưm." Diệp Ngôn Tích dưới tình huống không hề đề phòng bị song long rồi, khi sắp sửa phát ra âm thanh Cố Thừa Vọng đột nhiên nhét một vật vào miệng cậu, lại là quần lót của mình. Bên trên còn lưu lạ mùi dâm do nước chảy hôm nay, làm Diệp Ngôn Tích xấu hổ không thôi. Lấy quần lót trong miệng ra.

"Cái con mẹ cậu Cố Thừa Vọng!" Đồ bẩn thiểu thế này mà cũng dám nhét vào miệng cậu?! Tất nhiên còn không chờ Diệp Ngôn Tích mắng, Cố Thừa Vọng thấy cậu phân tán một ít tinh lực, liền bắt đầu dùng hai phân thân của mình chạy nước rút trong huyệt của Diệp Ngôn Tích.

Thật ra thì hắn đã nhịn hết nổi rồi, phía dưới của Diệp Ngôn Tích quả thực rất chặc, hai cây của mình lại quá lớn, cơ hồ có thể cảm giác được nhiệt độ của hai gậy thịt, màng ở giữa tăng thêm khoái cảm khi hai cây ma sát, cơ hồ là dán thật chặt vào nhau, mà Cố Thừa Vọng ra vào đều là đồng thời, Diệp Ngôn Tích chỉ cảm thấy phía dưới mình đẩy đến mức sắp muốn nổ rồi, vừa đau vừa trướng, khi hai cây thối lui ra thì hư không tê dại, lúc bị cắm vào lại đầy đến mức khiến cậu không chịu nổi.

"Hu hu... Không cần... Cố Thừa Vọng... A ha... A a a... Đi ra ngoài... Lớn quá... Hai cái bướm dâm đều bị thọc hư rồi..."

Diệp Ngôn Tích kêu khóc, một cây vẫn chưa hoàn toàn thích ứng liền bị cắm vào hai cây rồi, làm cậu không thể tiếp nhận, trừ vừa xót vừa trướng ban đầu, không bao lâu sau liền bắt đầu có khoái cảm quỷ dị từ nơi đó, hai phân thân cực lớn đồng bộ ra vào, Diệp Ngôn Tích bị chịch hai chân run rẩy, đứng cũng không vững, nước dâm bên dưới bắt đầu nhỏ xuống, hai huyệt đều bị làm đỏ thẫm. Cố Thừa Vọng thúc sâu một cái, phân thân phía trước mặt cắm vào mình tử cung, quy đầu phía sau không biết thao tới chỗ nào, Diệp Ngôn Tích toàn thân run rẩy, sướng đến mức trước mắt biến thành màu đen.

Chương 17: Hai cây dương vật chịch cậu sướng hay là một cây? (Song long chịch, sướng đến mức bắn nước tiểu)

"A a a! Không được! A a a... Sâu quá... Đừng cắm nữa..."

"Hai cái bướm dâm của cậu đều biết nước chảy, vừa chặt vừa giỏi." Lần đầu tiên cắm phía sau cũng tương đối khó khăn, thậm chí sẽ ra máu, tất nhiên mấy cái này đều là Cố Thừa Vọng thấy trên mạng vào mấy ngày trước. Nhưng người này nhanh như vậy đã đón nhận mình, trừ vẫn kêu trướng, cũng không có những vấn đề gì khác, hai huyệt phía dưới của Diệp Ngôn Tích đều vô cùng có co giãn, không cần biết chịch mạnh thế nào đều sẽ thu phóng tự nhiên, giỏi mút gậy thịt đàn ông như thế, nếu không phải lần trước đâm thủng màng trinh của cậu, Cố Thừa Vọng căn bản cũng không tin người này lại là một xử nam. Cố Thừa Vọng vừa sờ miệng hậu huyệt kết hợp của Diệp Ngôn Tích, vừa liếm thùy tai của cậu, Diệp Ngôn Tích sống trong nhung lụa ngay cả thùy tai cũng xinh xắn đáng yêu, "Cậu biết bây giờ cậu dâm thế nào không, mông bướm của cậu vẫn mút lấy tôi, dẫn tôi cắm vào nơi sâu hơn."

Bởi vì hai cây đều đi vào, cho nên Cố Thừa Vọng có thể cắm sâu hơn trước kia, lông mao bên trên cọ âm đế Diệp Ngôn Tích bỏ bừng, dính không ít nước dâm nơi đó của cậu.

"A! Câm miệng!" Cố Thừa Vọng không chịch mình mãnh liệt như vừa rồi, hơn nữa không ngừng cắm sâu bên trong, phân thân phía trược quậy tử cung của cậu ọc ọc ra nước, hậu huyệt không biết sượt trúng nơi nào, mang đến khoái cảm hoàn toàn xa lạ, phân thân trước mặt cạ bụng Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích thậm chí cảm thấy không bao lâu nữa sẽ bắn ra. Bởi vì không cao lớn như, Diệp Ngôn Tích cơ hồ bị chịch hai chân cách mặt đất, hai phân thân cắm mình bên dưới thọt mình tràn đầy sức mạnh nam giới, Cố Thừa Vọng còn muốn vừa thổi hơi nóng bên tai mình, vừa nói lời dâm đãng, khiến toàn thân Diệp Ngôn Tích xấu hổ đỏ bừng, đầu óc hỗn độn, "Ưm a... Nói nhảm nữa, cậu liền ra ngoài cho tôi... A a... Đừng cắm sâu nữa..."

Nghe Diệp Ngôn Tích nói vậy, Cố Thừa Vọng đâm vào tuyến tiền liệt của cậu một cái, đối phương lập tức sướng tới kẹp mạnh mình, ngay cả vĩ âm rên rỉ vĩ cũng ngọt ngào. Biết cậu nếm được ngon ngọt, lại bắt đầu điên cuồng rong ruỗi.

"A a a... Hai phân thân sắp đâm chết... Không... không cần..." Bất ngờ cắm, Diệp Ngôn Tích còn chưa phản ứng gì, cơ thể lập tức căng ra, nước miếng cũng chảy đến càm vì bị cắm, khóe mắt đã sớm đỏ bừng, vốn còn mạnh miệng muốn mắng người này, nhưng bây giờ trong đầu chỉ có một suy nghĩ, sướng quá... sao lại sướng như vậy... a a a! ! Hai cái đều đâm vào điểm nhạy cảm của mình... sắp chết rồi!! Gậy thịt rrước mặt vui sướng run rẩy, không đụng chạm gì đã cứng rắn phát đau, không bao lâu liền bắn tinh dịch.

"Rất nhanh nha." Cố Thừa Vọng cười nhìn chất lỏng trắng đục trên bụng mình, nước từ vòi sen sau lưng theo mình từ đường cong cơ bắp của mình chảy tới trước ngực, sau đó cuốn đi tinh dịch bên dưới. Hai gậy thịt của mình đều phá trinh Diệp Ngôn Tích cả rồi, người luôn đối nghịch với mình này hôm nay ở dưới thân mình bị hai cự điểu xoạc không ngừng khóc tỉ tê, rên rỉ, thư sướng ướt nhẹp mông, Cố Thừa Vọng vô hình cảm thấy trong lòng có cái gì đang bành trướng, khoái cảm sinh lý tâm lý dị thường nồng đậm. Biểu tình trên mặt Cố Thừa Vọng cũng biến thành phúc hắc.

"Chó cái dâm đãng, hai cây dương vật chịch cậu sướng hay là một cây?!"

"A ha... A a tôi... tôi không biết..." Diệp Ngôn Tích lắc đầu, vừa bắn tinh xong, nhưng hai tiểu huyệt phía dưới còn đang bên ranh giới cao trào, khiến cậu sướng đến mức không ngừng xoắn ngón chân. Lồng ngực kịch liệt phập phòng.

Mông Cố Thừa Vọng đột nhiên giống như bật động cơ đẩy tốc độ đến mức độ nhanh nhất, thậm chí khắp phòng tắm đều vang lên âm thanh bành bạch, Diệp Ngôn Tích trước giờ chưa từng bị chịch ác như vậy, lập tức khóc, "A a a! Chậm thôi! Sắp đâm chết rồi!! Khốn nạn... A a a..."

Bởi vì sợ cậu sẽ bị dịch chuyển lúc chịch, Cố Thừa Vọng ôm chặt cậu, hai người trừ lần trước ngủ chung, chưa bao giờ thân mật như thế, người bên trên còn không chịu, "Có phải hai cây dương vật của tôi chịch cậu sướng lắm không, hửm?"

"A a... Nhanh quá... Mới mẹ nó không sướng... Hưm a!" Mùi cơ thể của Cố Thừa Vọng bao vây cơ thể Diệp Ngôn Tích gắt gao, giống như lỗ mũi chỉ còn mùi của người này, cơ thể quấn lấy nhau ấm áp nóng bỏng, giống như là đưa thân vào ngọn lửa, Diệp Ngôn Tích trốn không ra, có một thoáng, lại không muốn trốn ra.

"Còn không chịu nói thật à?" Cố Thừa Vọng gãi âm thần sưng lên của Diệp Ngôn Tích, nơi vốn bị chịch sưng đỏ bây giờ căng đến cực hạn, còn bị gãi như thế, cuối cùng Diệp Ngôn Tích quân lính tan rã, khóc bù lu bu loa.

"Hai cây... dương vật đều rất sướng... A a a a... Lỗ đít cũng bị làm rất thích... Hu hu hu..."

Cố Thừa Vọng cong khóe môi, không thể không nói lúc Diệp Ngôn Tích khóc khuất phục mình, thật sự rất đáng yêu.

Hai người vẫn làm đến đêm khuya, nước ấm đến cuối cùng biến thành nước lạnh, sợ sẽ cảm mạo, Cố Thừa Vọng ngắt công tắc, bạn cùng phòng chắc đã ngủ từ lâu, cho nên hai người cũng không để ý đến nữa, hai cây phân thân bắn ra tinh dịch lấp đầy Diệp Ngôn Tích, có không ít đã chảy từ bắp đùi xuống đất, tạo thành một bãi nước đọng, biết rõ ngày mai còn phải đi học, bây giờ vẫn còn ở trong ký túc xá, không thể buông thả như vậy, nhưng Diệp Ngôn Tích vẫn không cách nào đẩy người bên trên ra, chỉ có thể mặc cho mình trầm luân, lần đầu tiên bị thao hai cây "cái miệng nhỏ" giống như nếm được mùi vị rồi thì càng ăn ngon miệng, làm ba lần vẫn không muốn dừng lại.

"A ha... Cắm thật sướng, phân thân đang cắm trong tử cung của tôi... A a a..." Diệp Ngôn Tích chống lên tường, vểnh mông cho Cố Thừa Vọng đâm, đổi thành tư thế sau lưng, hai cây gậy thịt cũng đổi vị trí cho nhau, dương vật bất đồng cắm vào huyệt, cảm giác cũng có mấy phần khác biệt, nhưng tương đồng là, đều khiến cho cậu đến trợn trắng hai mắt, chân chuột rút.

Một ánh sáng trắng lướt qua, cuối cùng vào lần thứ tư Thừa Vọng bắn, Diệp Ngôn Tích nức nở bắn ra lần nữa.

Trên sàn nhà vang tiếng nước xì xì, chất lỏng màu vàng văng bên chân hai người, Cố Thừa Vọng cúi đầu nhìn thử, lại là nước tiểu.

"Diệp thiếu gia, cậu bị chịch tới bắn nước tiểu hả."

"Câm miệng!!" Diệp Ngôn Tích nhìn nước tiểu mình bắn ra, nước dâm hoa huyệt cao trào phun còn không ngừng rỉ, cả người chật vật vô cùng, trong lúc nhất thời rốt cuộc thanh tỉnh không ít.

Ăn uống no đủ Cố Thừa Vọng lười biếng cười, Diệp Ngôn Tích luôn tự cho là thanh cao lại bị mình cắm bắn nước tiểu, cảm giác thành tựu này càng mạnh hơn nhận được học bổng ấy.

Trong không khí còn tràn ngập mùi nước tiểu, khi Cố Thừa Vọng lui ra, hai tao động không khép lại được động lại chen nhau trào ra chất lỏng màu trắng, sắc mặt Diệp Ngôn Tích tái xanh, muốn đá lên người Cố Thừa Vọng, nhưng không ngờ toàn thân đau nhức, bàn chân mềm nhũn, thiếu chút nữa đã ngã xuống, Cố Thừa Vọng đỡ một cái, liền kéo người vào ngực.

Chương 18: Tinh dịch từ vùng kín chảy đầy chân (Diệp tiểu thụ sau khi bị cắm bắn nước tiểu hoàn toàn xù lông)

"Cút ra ngoài!!" Diệp Ngôn Tích đẩy hắn ra, trong lòng lúng túng sắp khóc rồi, chỉ có thể ra vẻ rất ngạo mạn, nhưng khi vừa nhấc chân, tinh dịch ở vùng kín đã chảy một chân, khẳng định lại bị người này chế giễu, Diệp Ngôn Tích lén cắn môi, cũng không để ý Cố Thừa Vọng vẫn còn bên cạnh mình, mở vòi sen bắt đầu cọ rửa.

Vừa rồi nước nóng đã dùng hết, cho dù là đêm mùa hè nhiệt độ vẫn hơi thấp, hơn nữa đột nhiên bị nước lạnh bắn lên người, Diệp Ngôn Tích rung mình một cái, cũng không để ý nhiều quá, bây giờ cậu chỉ muốn nhanh chóng rửa sạch mồ hôi cùng các loại chất lỏng trên người mình, giống như làm vậy có thể xóa đi mọi dấu vết.

"Nước rất lạnh, sẽ bị cảm."

"Liên quan gì đến cậu?! Đi ra ngoài!"

Cố Thừa Vọng bất đắc dĩ lắc đầu một cái, bây giờ Diệp Ngôn Tích đâu còn bộ dạng đáng yêu vừa rồi nữa, rõ ràng chính là bị mình cắm bắn nước tiểu nên hoàn toàn xù lông rồi. Lấy khăn của mình lau người, rồi lại quấn ngang hông, Cố Thừa Vọng liền ra khỏi phòng tắm.

Diệp Ngôn Tích một minh tắm nước lạnh thật lâu mới tỉnh táo lại. Đến khi cảm giác thấy lạnh cả người, mới lau khô nước trên người, quần áo dưới đất đều đã ướt đẫm, nhặt đồ của cậu lên rồi ném vào máy giặt, cậu cũng chỉ có thể dùng quấn khăn đi ra ngoài, Diệp Ngôn Tích trong lòng lại châm kim nguyền rủa mấy lần.

Giằng co cả đêm quả thực quá mệt, Diệp Ngôn Tích lên giường không bao lâu liền ngủ.

"Ngôn Tích... Tiểu Ngôn?" Buổi sáng nghe có người kêu mình, Diệp Ngôn Tích cố gắng muốn mở mắt, nhưng phát hiện mí mắt của mình giống như có ngàn cân nặng, làm sao cũng không mở ra được, liều mạng muốn há mồm nói chuyện, nhưng lại khàn khàn cái gì cũng không nói được.

"Cậu bị cảm?!" Dư Thư leo lên mép giường Diệp Ngôn Tích, sờ trán cậu một cái, nhất thời sợ hết hồn, sao lại nóng như vậy, "Đi, tôi đưa cậu tới phòng y tế."

"Không... Không cần..." Diệp Ngôn Tích chật vật mở miệng, hôm qua mình tắm nước lạnh xong liền để mình trần quay về ngủ, bây giờ còn chưa mặc quần áo, càng không thể để Dư Thư thấy mình trần truồng, Diệp Ngôn Tích dùng hết toàn lực nắm chặt chăn, "Cậu... đi học đi... Giúp tôi xin nghỉ, lúc về đem ít thuốc cho tôi là được... Tôi ngủ một lát..."

Thấy cậu yếu ớt thế này, Dư Thư đoán đến ngồi cậu cũng không ngồi nổi, vẫn để cậu ngủ một hồi thì hay hơn, chỉ có thể gật đầu một cái, "Vậy tôi đi học trước, học xong sẽ đem thuốc về cho cậu."

"Ừm."

Dư Thư đi rồi ký túc xá liền yên lặng, chắc đều đi học hết rồi, không tới mười phút, Diệp Ngôn Tích lại mơ màng ngủ.

"Này, thức dậy, uống thuốc đi."

Đột nhiên cảm thấy có người đang lay mình, Diệp Ngôn Tích không nhịn được mở mắt ra, không biết mình ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy toàn thân không có một chút sức, mềm nhũn, đầu lại mơ màng.

Diệp Ngôn Tích vừa mở mắt ra, liền thấy gương mặt Cố Thừa Vọng phóng đại trước mặt mình, "Con mẹ nó, cậu muốn hù chết tôi hả?!" Diệp Ngôn Tích cũng không hiểu sao, thấy Cố Thừa Vọng liền muốn mắng hắn.

"Còn biết nói tục, trông cũng đỡ rồi."

Diệp Ngôn Tích liếc hắn, phát hiện mình quả thực tốt hơn buổi sáng nhiều, nhìn quanh ký túc xá, lại phát hiện chỉ có một mình Cố Thừa Vọng. Vì vậy từ từ ngồi dậy, chăn lướt qua vai, lộ ra dấu vết mờ ám tối hôm qua, ngay cả chính cậu cũng không nhận ra, trong lơ đãng cậu càng ngày càng không phòng bị Cố Thừa Vọng nữa rồi.

"Mấy giờ rồi, mọi người đâu?"

"Bây giờ đã ba giờ chiều rồi. Mọi người đi học."

Cậu lại ngủ lâu như vậy á?! Diệp Ngôn Tích có chút khó tin.

"Buổi trưa Dư Thư mua thuốc về, cậu ngủ như chết heo vậy, mọi người không đành lòng đánh thức cậu, cũng không kêu cậu uống thuốc."

Cậu mẹ nó mới là heo chết á, Diệp Ngôn Tích giơ ngón giữa với hắn trong lòng, "Vậy cậu thì sao, sao không cần đi học?" Giọng mình vẫn còn hơi khàn, cổ họng cũng vừa khô vừa rát.

Còn không phải vì hồi sáng trong lớp nghe Dư Thư nói cậu bị bệnh, vốn rất lo lắng, trưa về thấy cậu chưa tỉnh, đi học một lát, cảm thấy không yên tâm, lại quay về. Tất nhiên Cố Thừa Vọng không có nói câu này ra, nếu không vị đại thiếu gia này khẳng định lại chế giễu mình một phen, "Tiết của lão Vương có học hay không đều như nhau, hơn nữa cậu bị cảm tôi cũng có một nửa trách nhiệm, cho nên quay về giục cậu uống thuốc."

Cố Thừa Vọng ra vẻ thờ ơ, Diệp Ngôn Tích lại một lần nữa nhớ tới chuyện tối hôm qua, cũng nhớ ra mình tại sao bị bệnh, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, "Không uống, đi xuống."

Quả nhiên mình mặt nóng dán mông lạnh, Cố Thừa Vọng than thở trong lòng, "Tôi có thể đi xuống, nhưng thuốc cậu phải uống cho tôi." Nói rồi để thuốc và chai nước suối chưa khui ở mép giường Diệp Ngôn Tích, sau đó xoay người xuống giường.

Diệp Ngôn Tích nhìn chằm chằm gói thuốc màu trắng giống như có nhìn thủng lỗ, đến cuối cùng mới mặt hết mất tự nhiên lấy nước uống thuốc, không bao lâu thuốc liền phát huy tác dụng, Diệp Ngôn Tích lại ngủ tiếp, một ngày không có ăn cái gì, cũng không cảm thấy đói.

Cố Thừa Vọng ở dưới giường thấy cậu uống thuốc rồi, mới yên tầm, tiết buổi chiều dứt khoát cũng không đi, lấy máy tính ra chơi game, khi zoombie ăn bông hướng dương cuối cùng của mình, Cố Thừa Vọng ném chuột, thấp giọng văng tục, sau đó lại mặt mày ghét bỏ. Má, thiểu năng cũng bị lấy á?!

Diệp Ngôn Tích ngủ thẳng tới 6 giờ chiều, mở mắt ra trời cũng thành màu đen. Bụng cũng bắt đầu kêu không ngừng, cơ thể hình như khỏe lên một chút rồi, mới mặc quần áo trong chăn ngồi dậy xuống giường.

"Í? Tiểu Ngôn, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi." Dư Thư thấy cậu ngồi dậy, liền vội vàng đi tới, "Có thấy khá hơn chút nào không?"

"Không sao."

"Cậu lại ngủ cả ngày, thuốc còn chưa đụng vô tí nào."

Diệp Ngôn Tích có chút kỳ quái. Không phải mình đã uống rồi sao, nhìn bàn, đúng là có để một túi thuốc chưa mở, "Đây là cậu mua cho tôi?"

"Đúng vậy." Dư Thư gật đầu một cái.

Diệp Ngôn Tích trong lòng kỳ quái, vừa vặn chạm ánh mắt phía đối diện của Cố Thừa Vọng, đang tựa lên ngăn tủ nhìn mình, cũng không nói gì. Nhớ tới thuốc hồi chiều mình uống, nếu không phải của Dư Thư, chẳng lẽ người này cố ý đi mua cho mình?

"Đói không, một ngày không ăn gì rồi, mau đi ăn cơm đi, vốn muốn lấy cơm cho cậu, lại sợ nguội, hơn nữa cậu không ăn cơm căn tin, nên tôi cũng không mua. Buổi tối nếu không thoải mái nhớ uống thuốc nha."

"Ừ. Cám ơn." Thấy bạn cùng phòng quan tâm mình, Diệp Ngôn Tích gật đầu một cái, mang giày rồi đi rửa mặt, cơ thể bây giờ đã thả lỏng không ít, xem ra uống thuốc vẫn có tác dụng, hy vọng đến tối không cần uống nước, quá đắng.

Diệp Ngôn Tích rửa mặt xong, chỉnh quần áo ngay ngắn, chuẩn bị ra ngoài tìm đồ ăn, Cố Thừa Vọng đột nhiên đi tới sau lưng cậu, "Tôi cũng chưa ăn cơm, tôi với cậu đi cùng đi."

Chương 19: Cuối cùng cũng dọn ra khỏi ký túc xá? (Bạn cùng phòng ngạo kiều tìm chỗ chết)

Tên keo kiệt muốn chết như cậu mà cũng ra ngoài ăn? Diệp Ngôn Tích mặt đầy khiếp sợ. Tất nhiên, cậu không biết Cố Thừa Vọng rốt cuộc có phải keo kiệt hay không, chẳng qua thấy hắn suốt ngày tự nấu cơm, cảm thấy chắc là không muốn xài tiền. Có điều, tại sao hắn muốn đi ăn cơm với mình??

Tất nhiên, cậu không biết Cố Thừa Vọng cả buổi chiều đều ở trong ký túc xá không ra ngoài, chỉ vì chờ cậu thức, ký túc xá đã hết gạo rồi, hắn cũng không ra ngoài mua. Có điều, lúc Diệp Ngôn Tích thức dậy, Cố Thừa Vọng cũng không tiến lên, trừ đối với mình, Diệp Ngôn Tích đối với hai người còn lại trong ký túc xá đều khá lịch sự, nhưng không hiểu sao, hắn vừa mở miệng, người này khẳng định sẽ gào ầm lên.

Vì vậy hai oan gia cứ thế cùng ra ngoài ăn cơm. Bỏ lại Dư Thư và La Tống bị dọa hú hồn, hai người nước lửa không dung này từ khi nào quan hệ đã tốt vậy rồi? Hơn nữa hôm qua đi học hình như còn ngồi chung.

Diệp Ngôn Tích khẳng định không đến quán ăn quá rẻ, cho nên Cố Thừa Vọng liền theo cậu vào quán ăn trông cũng hơi sang. Nhìn giá tiền trên thực đơn Cố Thừa Vọng đều cảm thấy nhức nhối. Nếu không phải vì cảm thấy hôm qua mình làm hơi quá, khiến Diệp Ngôn Tích tắm nước lạnh rồi bị cảm, Cố Thừa Vọng cũng sẽ không giúp cậu mua thuốc, lại chờ cậu đến giờ này không ăn cơm.

Nhìn Cố Thừa Vọng gọi một tô mì không, chân mày Diệp Ngôn Tích cũng nhướng cao, không có thịt mà ăn được?! Con mẹ nó sao mình lại đi ăn với người nghèo kiết xác như vậy?? Nếu như mình là Ôn Từ mình chia tay với hắn!

"Cậu đúng là đáng cô đơn cả đời." Diệp Ngôn Tích liếc xéo, mặt khinh bỉ, "Thôi, bản thiếu gia mời khách, gọi món tự nhiên. Kêu phục vụ bưng cái này xuống giùm cái, nhìn hết muốn ăn."

"Không cần." Cố Thừa Vọng không để ý tới cậu, rắc bột tiêu cay lên tô mì chỉ có hai cọng cải xanh, sau đó ăn lấy ăn để. Khóe mắt Diệp Ngôn Tích co quắp mấy cái, cũng dứt khoát không để ý tới hắn, gắp con tôm to trong mì hải sản thơm ngon vào miệng, không mất kiềm chế như Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích ăn uống đều rất quy củ, dẫu sao từ nhỏ nhà đã dạy dỗ nghiêm.

Cơm nước xong lúc tính tiền, Diệp Ngôn Tích mới biết Cố Thừa Vọng đã trả tiền lúc nói đi vệ sinh rồi.

"Đậu má, lần đầu tiên có người đi ăn với tôi mà tự trả tiền á, cậu cảm thấy tôi không trả nổi chút tiền này?!"

Cố Thừa Vọng cảm thấy con người Diệp Ngôn Tích thật mẹ nó có bệnh, mình trả tiền cậu ta lại còn không vui? "Tất nhiên tôi biết Diệp thiếu gia trả nổi, chẳng qua là mời cậu ăn bữa cơm, để xin lỗi, hôm qua là tôi làm hơi quá."

Diệp Ngôn Tích thiếu chút nữa đã nghẹt thở, "Trời, cậu đừng có nói chuyện này trên đường lớn!"

Cố Thừa Vọng định thần nhìn lại, mới phát hiện bên tai Diệp Ngôn Tích đỏ bừng, không khỏi có chút muốn ức hiếp cậu, "Mới vậy đã xấu hổ?"

"Cút!"

Ngôn Tích đỏ mặt đi xa. Thật ra thì, hình như Cố Thừa Vọng cũng keo kiệt cho lắm, hơn nữa, cậu có chút xíu thừa nhận, tối hôm qua là mình tìm chỗ chết tắm nước lạnh mới bị cảm. Nhưng mặc kệ thế nào, cậu cũng sẽ không cho cho Cố Thừa Vọng sắc mặt tốt.

Khi trở về ký túc xá Diệp Ngôn Tích lại bắt đầu mệt rả rời, lúc mở ngăn kéo lại phát hiện bên trong là một đống thuốc cảm, không khỏi có chút kỳ quái nhìn Cố Thừa Vọng một cái.

"Uống thuốc."

"Không uống." Diệp Ngôn Tích trừng hắn một cái, "Tôi hết bệnh rồi."

Cố Thừa Vọng đến gần tai Diệp Ngôn Tích, "Không uống tối nay tiếp tục làm cậu!"

Con mẹ nó đồ cầm thú! Cậu đã như vậy rồi còn không buông tha! Diệp Ngôn Tích giận dữ trừng hắn, "Nói không uống là không uống!"

Nói xong vòng qua Cố Thừa Vọng đi tới trước mặt La Tống, "Nè, La Tống Thang ờ... cho tôi mượn tập hôm nay chép lại."

Sau sự kiện tối qua, Diệp Ngôn Tích thật ra không muốn nói chuyện với La Tống, bởi vì đều sẽ nhớ đến chuyện không tốt, mặc dù đối phương cũng không phát hiện cái gì, nhưng Diệp Ngôn Tích vẫn cảm thấy lúng túng khó hiểu, nhưng lại không có cách nào, giờ cậu không muốn mượn tập của Cố Thừa Vọng, còn như Dư Thư, người kia cơ bản không có nghe giảng.

La Tống lấy laptop của mình ra đưa cho Diệp Ngôn Tích, cuối cùng bổ sung một câu, "Là La Tống."

"Ồ." Diệp Ngôn Tích dừng một chút, "Mẹ ngươi khẳng định thích uống Borscht."

(La Tống Tang là phiên âm tiếng trung của món súp Borscht của Ukraina – nguyên liệu chủ yếu là củ dền để có màu đỏ tía kết hợp với nhiều loại rau củ khác và thịt bò)

Vụ này chơi hai năm rồi cậu còn chưa chơi chán sao, La Tống đỡ trán.

Diệp Ngôn Tích cầm laptop quay lại bắt đầu chép lại, đứng kế bên Cố Thừa Vọng thở dài trong lòng, người này đến lúc nào mới có thể nghe lời một chút? Cầm cái ly trên bàn người kia, đến máy nóng lạnh rót một ly nước ấm, sau đó để thuốc bên tay cậu, Cố Thừa Vọng cũng không xen vào chuyện của cậu.

Thật ra thì Diệp Ngôn Tích không uống thuốc chỉ sợ đắng, hồi chiều quả thực chịu hết nổi mới không thể không uống, bây giờ đỡ rồi có đánh chết cậu cũng không muốn uống nữa, cho nên kết quả chính là, ngày hôm sau, cậu lại sốt, bệnh này cứ liên tục đến cuối tuần, lúc về nhà thiếu chút nữa đã khiến Diệp phu nhân đau lòng chết. Vẫn luôn chửi lão đầu tử nhà mình tại sao lại đưa con trai bảo bối mình đến ký túc xá như vậy chứ, còn kêu bác sĩ gia đình khám cho Diệp Ngôn Tích, lúc này mới khỏi nhanh. Diệp gia cũng không hiểu sao, rõ ràng nhà lớn nghiệp lớn, nhưng tổ tiên không biết bắt đầu từ lúc nào đã biến thành chỉ có một con, hơn nữa cũng chỉ là con trai, ông nội Diệp Ngôn Tích sinh ba cậu rồi vẫn muốn một cô con gái nữa, nhưng không thể sinh ra được nữa, sau đó ba Diệp cũng vậy, sinh Diệp Ngôn Tích rồi, mặc dù là song tính, nhưng gia tộc đều xem cậu là bảo bối, ngay cả phẫu thuật cũng không cho cậu đi, dù sao Diệp gia có tiền, cưới một người vợ cho cậu cũng không thành vấn đề, chỉ cần Diệp Ngôn Tích cơ thể khỏe mạnh là được.

Ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, Diệp Ngôn Tích khỏi bệnh rồi cả người đều thoải mái, chiều chủ nhật chuẩn bị lái xe trở về ký túc xá, mẹ Diệp đột nhiên lén kéo cậu lại hỏi có muốn ra ngoài mua một căn nhà không, ở ký túc xá không tiện cho lắm.

Diệp Ngôn Tích nhất thời có chút sợ run, bởi vì ban đầu chính cậu nói muốn nội trú, sau đó bởi vì không hợp với Cố Thừa Vọng, Diệp Ngôn Tích đề cập với nhà là muốn dọn ra ngoài, nhưng bị ba phản đối, kêu cậu phải học khắc khổ, học sống chung với người khác, cho nên mỗi tháng chỉ cho đủ tiền để cậu sinh hoạt ăn uống cơ bản, để cậu không có năng lực dư thừa rồi đi ra ngoài thuê phòng, chớ nói chi là mua nhà. Đây cũng là nguyên nhân trước kia Diệp Ngôn Tích muốn Cố Thừa Vọng đuổi ra ngoài, nhưng bây giờ mẹ lén hỏi mình, nhất định là muốn cho cậu tiền, không biết tại sao, có thể cho mình dọn ra ngoài thật rồi, Diệp Ngôn Tích lại do dự... Mau gật đầu mau cầm tiền đi! Rốt cuộc mày do dự cái gì! Diệp Ngôn Tích trong lòng reo hò.

"Mẹ... Không cần... mọi người trong ký túc xá đều rất tốt." Khi nói ra, Diệp Ngôn Tích thiếu chút nữa cắt đứt đầu lưỡi mình.

Chương 20: Chậm thôi, lỗ đít sắp bị cắm hư rồi! (Bôi nước dâm huyệt trước lên phân thân cắm lỗ đít, song long)

Lúc Diệp Ngôn Tích trở lại ký túc xá, hai người kia còn chưa có về, cũng chỉ có người mình không muốn gặp nhất người đang ngồi. Nhìn dáng dấp tuần này Cố Thừa Vọng vẫn không về nhà. "Khỏi bệnh rồi?"

"Ừ."

Thấy sắc mặt Diệp Ngôn Tích cũng không tệ lắm, Cố Thừa Vọng cũng không hỏi nhiều cái gì, ngày mai còn phải nộp luận văn, bây giờ hắn phải viết cho nhanh. Nhưng ngay khi Cố Thừa Vọng chuyên tâm dồn chí viết luận văn, phía sau bắt đầu vang tiếng nhạc trong game, làm hắn không cách nào tập trung chú ý.

"Diệp Ngôn Tích, có thể nhỏ tiếng một chút không?"

"Không thể." Diệp Ngôn Tích cơ hồ không hề nghĩ ngợi bật thốt lên, thật ra cậu chẳng qua chỉ theo quán tính đối nghịch với Cố Thừa Vọng thôi, tuần trước bởi vì bị bệnh không sức cãi với hắn, bây giờ khỏi bệnh rồi, Diệp thiếu gia cảm thấy mình lại là một hảo hán.

Diệp Ngôn Tích không chịu tắt âm, Cố Thừa Vọng cũng không viết luận văn nổi nữa, cho nên dứt khoát đứng dậy, đi tới bên cạnh Diệp Ngôn Tích, chặn máy tính của cậu.

"A! Sắp bị ăn rồi! Đi ra đi ra!"

"Không ra." Cố Thừa Vọng quay đầu, nhìn quả cầu tròn vo của cậu bị quả cầu to khác nuốt trọn, tâm tình không khỏi cũng khá hơn.

Thấy mình "chết", Diệp Ngôn Tích nổi cơn giận dữ, từ chỗ ngồi đứng lên, "Cậu cố ý?!"

Cố ý đó thì sao nào? Cố Thừa Vọng chụp tay tới, liền kéo Diệp Ngôn Tích vào ngực, bốn mắt nhìn nhau, mặt hai người chỉ cách nhau 5 cm, Cố Thừa Vọng mở miệng gằn từng chữ, hơi nóng cũng phả lên mặt Diệp Ngôn Tích, "Vừa rồi chẳng phải cậu cũng cố ý?"

"Cố ý thì sao?" Diệp Ngôn Tích hất cằm lên nhìn Cố Thừa Vọng, ánh mắt khinh miệt khiến người ta muốn lột sạch cậ. Cơ thể hai người dán rất gật, hai ngày này một mình trong ký túc xá Cố Thừa Vọng vốn sống rất thanh tâm quả dục, cũng không hiểu sao, vừa chạm vào Diệp Ngôn Tích, cảm thấy trong cơ thể như có lửa đang cháy, không biết là lửa giận hay là lửa dục.

"Muốn bị chịch hả?" Cố Thừa Vọng không giận mà cười, một tay nắm bộ vị mấu chốt của Diệp Ngôn Tích.

"Con mẹ nó, đừng chạm vào tôi." Chỗ yếu hại bị nắm, Diệp Ngôn Tích lập tức khẩn trương, lúc này mới chú ý tới tư thế của hai người vô cùng nguy hiểm, ánh mắt Cố Thừa Vọng hơi nheo lại, ánh mắt trở nên sắc bén, Diệp Ngôn Tích rất sợ hắn nghĩ không thông, liền "phế" mình, tất nhiên, thật may đối phương không ác độc như vậy, nhưng... cũng không tốt gì đâu...!

Diệp Ngôn Tích liền bị bóp cứng, chỉ có thể khóc không ra nước mắt nhìn Cố Thừa Vọng, đối phương biểu tình như cười như không, cách lớp quần xoa một hồi, liền kéo xuống một cái, vừa vặn để mình tiện đi vào. Bây giờ đúng là, một lời không hợp liền làm tình mà!

"Cố Thừa Vọng, rèm cửa sổ..." Nếu giãy giụa không được, vậy ít nhất phải kéo rèm cửa sổ lại chứ.

"Không cần kéo, ký túc xá chúng ta không ai nhìn thấy đâu."

Nhưng sáng quá rất xấu hổ! Diệp Ngôn Tích trong lòng thầm mắng, nhưng tay Cố Thừa Vọng đã đưa tới phía dưới.

"Ướt? Rất tốt." Tay Cố Thừa Vọng sờ soạng hạ thể Diệp Ngôn Tích, quả nhiên lầy lội như trong dự đoán, độ nhạy cảm của Diệp Ngôn Tích đại khái ngay cả phụ nữ đều phải tự thẹn mình không bằng, "Mấy ngày nay ở nhà nuôi cũng không tệ lắm, da trắng hơn trước rồi."

"A... Sắc ma... Đi ra!" Phát hiện Cố Thừa Vọng đang nói với hạ thân mình, mắt Diệp Ngôn Tích cháy bừng bừng, chỗ đó đen hay trắng có quỷ mới nhìn ra á!!

Không cần bôi trơn bao nhiêu, tao huyệt Diệp Ngôn Tích liền ẩm ướt không thôi, Cố Thừa Vọng cũng móc hai phân thân cương cứng của mình ra.

"Hai ngày không gặp, mày càng ngày càng xấu."

Phát hiện Diệp Ngôn Tích cũng đang nói với tính khí của mình, Cố Thừa Vọng bật cười, "Sao lại có người thiểu năng như cậu vậy chứ ha ha ha."

Đậu má còn cười tôi? Diệp Ngôn Tích khó chịu cắn cổ Cố Thừa Vọng.

"Shh—! Cậu là chó hả?" Cố Thừa Vọng bị đau lấy đầu cậu ra, hạ thân lại trở nên cứng hơn. Không làm thêm tiền hí cho Diệp Ngôn Tích, lần này đổi phân thân phía trước làm huyệt sau, Cố Thừa Vọng trực tiếp thọc vào.

"A... Đau..." Cách mấy ngày không làm, huyệt sau vốn rất chặt, Cố Thừa Vọng vậy mà chuẩn bị gì cũng không làm, đã trực tiếp cắm vào, Diệp Ngôn Tích đau đến trực tiếp cau mày.

"Chịu đựng." Cố Thừa Vọng lui ra một ít, mò tới huyệt trước đang ra nước của Diệp Ngôn Tích, bôi nước dâm lên phân thân mình, sau đó lần nữa cắm vào.

"A ha... thật trướng... Phân thân phía sau... Thật dài... đâm sâu quá a a... Không muốn..."

"Hóa ra cảm nhận được hai cái khác biệt à, đồ dâm đãng."

"Ưm a... Câm miệng! A a..."

Cố Thừa Vọng khẽ nhếch môi, rõ ràng "hiểu" mình như vậy, còn muốn mạnh miệng. Huyệt sau của Diệp Ngôn Tích không có mềm mại huyệt trước, nhưng cắm vào đều vừa chặt vừa nóng, lần trước là hai cây cùng nhau cắm hai lỗ, cho nên Cố Thừa Vọng còn chưa thử qua đơn độc làm nơi đó của cậu, "Xem ra lỗ đít dâm của cậu cũng rất thích mút gậy thịt đàn ông."

"A... Chậm thôi... Lỗ đít sắp bị cắm hư rồi... A a..."

"Sướng không? Dương vật của cậu cũng cứng rồi."

"Ư hưm... A... Đừng có nói... A... nhảm nhiều như vậy... Chịch mạnh một chút..."

"A a a... Không được... Sướng quá... Ha a..." Một tay của Cố Thừa Vọng còn ôm eo Diệp Ngôn Tích, không có chỗ dựa vào, bị thúc cả người ngã nghiêng, cuối cùng chỉ có thể dựa lên người Cố Thừa Vọng, nhấc một chân để lên ngăn tủ bên cạnh, quần tuột xuống đang lỏng lẻo trên đó, tách tao huyệt càng ngày càng rộng, thịt huyệt trước mặt chảy ra dâm nước tạo thành sợi rơi xuống sàn nhà, bên trong cũng bắt đầu ngứa vô cùng, bị phân thân phía sau như có như không ma sát, cái miệng đói khát há ra, muốn ăn phân thân còn lại của Cố Thừa Vọng.

"A a a... Phân thân cậu cắm bản thiếu gia thật đầy... A cáp... Phía sau sắp cọ ra lửa rồi a a a..."

"Chó cái dâm đãng, dương vật cũng tôi cũng sắp ra lửa rồi."

"Chậm thôi... Ưm ư... A a a... Phía trước... thật ngứa... Hư hư..." Mấy ngày nay bị bệnh Diệp Ngôn Tích không có tâm tư nghĩ chuyện này, nhưng vừa về bị Cố Thừa Vọng làm, cơ thể liền tự động khôi phục trí nhớ, mỗi một lỗ chân lông đều thoải mái phải mở ra, nữ huyệt phía trước cũng bắt đầu sinh ra dục vọng không thể cho người biết, theo tần suất rút cắm lại phát ra âm thanh òm ọp đáng xấu hổ, trong ký túc xá lại quanh quẩn âm thanh bộp bộp, bởi vì đang ban ngày, rèm cửa sổ không kéo, ánh mặt trời thẳng tắp chiếu vào, khiến hai người có thể thấy rõ ràng biểu tình của đối phương, rất may hai người cũng chỉ kéo quần xuống, chưa hoàn toàn trần truồng, nếu không Diệp Ngôn Tích càng ngượng ngùng.

Khi tại hai người đang làm bốc lửa, Cố Thừa Vọng đột nhiên ôm Diệp Ngôn Tích xoay người sau đó ngồi lên ghế, huyệt sau của cậu còn cắm phân thân phía trước của mình, hoa huyệt hư không kề lên cây phía sau của mình, theo động tác rút cắm mà ma sát thịt huyệt phía trước ướt đẫm, Cố Thừa Vọng dùng sức cũng cùng nhau thọc vào.

"Chó cái dâm đãng, còn ngứa không?"

"A a a!" Diệp Ngôn Tích bóp Cố Thừa Vọng, "A... Cậu mẹ nó... Đột nhiên cắm hai cây vào! A a a... Muốn cắm chết tôi sao! A a a thật trướng thật thích..."

Cố Thừa Vọng mới vừa muốn mở miệng, lỗ tai hắn liền nghe thấy tiếng chuyển động chìa khóa ngoài cửa, liền vội vàng che miệng Diệp Ngôn Tích, kéo quần hai người lên một ít, thuận tay kéo khăn tắm Diệp Ngôn Tích treo bên cạnh đắp lên người cả hai, cửa túc xá vào lúc này mở ra.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co