Truyen3h.Co

taphop

TĐĐNTBK PN

dieptruhi

✿ Ngoại truyện xuất bản Đại lục • Vô Khuyết ✿

Tác giả: Nhất Thập Tứ Châu
Trans: RACCAT | Bản chuyển ngữ thuộc về YSSZVN, vui lòng không đăng lại nơi khác.
___________

Trong thành đông đúc nhộn nhịp.
Gác cao kẻ đương trông xuống.
Tiêu Vô Khuyết.

Tiêu Vô Khuyết khép hờ mi, ngẩn nhìn kẻ đến người đi hoa hòe chộn rộn.

"Quần áo lại đổi khác rồi," Chàng tự nhủ, "lần này ta ngủ suốt trăm năm."

Vậy mà Tiêu Vô Khuyết tự thưở lọt lòng đã nhanh nhạy với mấy thứ vải vóc lụa là lắm lắm; chàng ngóng xuống săm soi xem cô gái long lanh nhất con đường như nào rồi cậu con trai tuấn tú nhất đường ra sao, sau đó chẳng chút chần chừ lựa đồ giống người con trai.

Xoay người đổi áo sống xong, chàng ta còn ngắm nghía bản thân mấy bận, ra chiều mãn nguyện vô cùng.

Tiêu Vô Khuyết nhắm mắt lại; cả tòa thành hoa lệ trải rộng trước mặt. Bỗng có cánh bông hoa sen hiện ra từ hư vô, làm xao lên những gợn lăn tăn.
Chàng mở choàng mắt, trông đằng trước thấy một tòa lầu cao chót vót.

May cho chàng là trăm năm qua chữ viết vẫn chưa đổi hình thay nét quá nhiều, bởi vậy nên mới nhận ra nơi ấy là "Tàng Bảo Các" (1).

Ngày này khắc này chốn này, có khách ghé thăm.
Trên hành lang trưng bày rất nhiều vũ khí cổ, niên đại của chúng khoảng bao cũng chẳng so được với chàng.

Lúc đi trên đường, nhiều người còn ngoái lại nhìn chàng; đàn bà con gái không ai không đẹp, nhưng Tiêu Vô Khuyết lại chẳng màng nán lại.

Những vũ khí trưng dưới lầu bốn đều là những thứ không rõ xuất xứ, chẳng hay tuổi đời. Chàng lướt qua chúng, trong lòng tỏ tường: những thứ kẻ phàm tục không mò ra được lai lịch như thế này hầu hết đều mang trên mình vết tích Tiên đạo.

Tít trong đại sảnh có người đương ngồi.

Y vận áo trắng dung dị thường thấy ở các bậc trí giả, chỉ riêng cổ tay là lủng lẳng hai tràng hạt vàng, khắc trên từng hạt tràng là một trăm linh tám thứ bệnh của con người, đem lại cảm giác lạc quẻ giữa cõi trần ai mịt mù.

Tiêu Vô Khuyết dừng bước, bặm môi, rõ vẻ muốn lại gần mà còn chần chừ do dự. Chàng khó nhọc quay người đi, để rồi hình ảnh thanh trường kiếm đen tuyền dài ba tấc đập vào mắt: có một bảng chú thích được đặt trước tủ trưng bày, ghi rằng một hôm mưa bão mịt mùng người ta nhặt được thanh kiếm không rõ niên đại này trên nóc một tòa nhà cao tầng.

Gương mặt chàng bỗng thoáng nét ngơ ngác; chàng đặt tay lên lớp kính trên tủ trưng bày như đang cảm nhận cái gì, rồi đột nhiên phá nát tủ kính!

Tiêu Vô Khuyết lấy kiếm ra.

Cùng lúc đó, người kia chậm chạp ngoảnh lại.
Một đôi mắt đen lay láy tựa chứa đựng tất thảy, lại hệt như văn vắt không có gì. Khuôn mặt y bình thàn ung dung, phản chiếu bao loạn lạc nhốn nháo chốn nhân gian. Người ấy hỏi: "Cậu làm gì thế?"

Tiêu Vô Khuyết bật cười, chẳng chút để tâm.

Chàng ta rõ là dùng tay không phá kính khiến máu me chảy đầm chảy đìa, thế nhưng lại không lo cầm máu, cứ để tơ hơ đấy như đang trưng cho người khác nhìn.

Chàng đo thử thanh kiếm trong tay: "Em trai tôi đấy, định mang cu cậu lên cùng."

Người ta chẳng ừ hử gì, chỉ lẳng lặng nhìn chàng.
Tiêu Vô Khuyết dời mắt xuống chỗ tràng hạt: "Nạn tam tai, một trăm linh tám thứ tội, một trăm linh tám lần luân hồi. Đây là lần cuối, chắc ngài cũng nhớ lại hết rồi."

Khóe miệng chàng nhếch lên đầy lạnh lùng: "Hòa thượng này, tôi theo ngài một ngàn năm trăm năm, giờ không theo nữa, ngài tự xử nhé."

"Vật hễ mang hình tướng đều là giả dối (2)." Y cụp mắt: "Cậu chấp mê bất ngộ nào chỉ một ngàn năm trăm năm."

"Ừ đấy," Tiêu Vô Khuyết càng cười càng có vẻ chạnh lòng, "...trông tướng không mang hình tướng mới tạm gọi là thấy được Như Lai (3), tôi trầm mê bất ngộ nhọc quá nên phải lên Tiên giới thăm thầy với em gái đây, từ rày ngài cứ ở vậy với Phật Tổ của ngài đi nhé."

Chàng nhắm tịt mắt lại dường như định quay người đi, vậy nhưng vành mắt tự dưng ửng đỏ.
Mắt nhòe đi, mờ mờ, Tiêu Vô Khuyết bỗng thấy người ấy lại gần. Đôi bàn tay đầm đìa màu tươi được ai nâng lên, xỏ vào chuỗi tràng hạt.

Một giọng nói cất lên, nhẹ bẫng, nghe thì thờ ơ nhưng thật ra lại vô cùng dịu dàng, xa xăm tựa vẳng từ Cõi Phật: "Tôi thấy cậu là đã như trông được Như Lai rồi."

Chú thích:

(1) Lầu Trữ Báu.
(2, 3) Hán Việt là "Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến như lai." Theo Kinh Kim Cang có nghĩa là: Bất cứ vật gì hễ có hình tướng đều là giả dối. Nếu thấy các tướng không phải hình tướng, như thế mới tạm gọi là thấy được Như Lai. (Lời Đức Phật dạy)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co