Chương 2
Bầu không khí đột nhiên trở nên u ám, có lẽ trời sắp đổ mưa rồi.
Cùng chơi công viên với bé con một lúc, cơ hồ tất cả trò chơi ở đây cả hai đều đã nghiệm qua hết. Đến khoảng gần bốn giờ chiều, bà nội New đến đón nhóc về.
Tay tự nhiên lại muốn tiễn bọn họ về nhà. Nhưng mà cũng thật may mắn, khi tiễn hai người, anh phát hiện ra nhà của bé con cũng nằm cùng khu với mình, chẳng qua chỉ cách một tòa nhà mà thôi.
Nói lời tạm biệt với bé con, Tay chậm rãi trở về nhà. Lúc này bố mẹ vẫn chưa đi làm về nên trong nhà chỉ có một mình anh. Nghỉ hè tuy rằng rất nhẹ nhàng, nhất là kỳ nghỉ tốt nghiệp cấp ba, thế nhưng suốt ngày chỉ ung dung không có mục tiêu nhất định, ngược lại khiến người ta cảm thấy rất nhàm chán.
Tay vừa về nhà liền vào phòng tắm tẩy rửa một cái. Bé con kia dù còn nhỏ nhưng thể lực lại rất tốt, lôi lôi kéo kéo anh chạy tới chạy lui trong công viên, làm anh toàn thân đổ đầy mồ hôi.
Đến khi bước ra khỏi phòng tắm, bố mẹ đều đã có mặt ở nhà, đang loay hoay bận bịu trong nhà bếp. Em gái của anh vì sắp lên cấp ba nên vẫn còn đang học ở lớp bổ túc. Tay không khỏi nhớ tới cuộc sống cấp ba của mình, nhưng bây giờ chỉ còn là quá khứ, phải tranh thủ thời gian thư thả hiện tại mà ăn chơi hưởng thụ mới được.
Tay khởi động máy tính, kết nối với điện thoại rồi mở lên thư mục hình ảnh. Bức hình chụp gương mặt cười toe toét của bé con hiện ra trên màn hình. Cái này là do buổi chiều thừa dịp lúc New đang chơi đùa mà chụp lại. Nụ cười ngây ngô này mới là tự nhiên nhất, chân thật nhất của bé con.
Tay bắt đầu rê chuột tạo một file mới, nhập tên thư mục là New, cẩn thận bỏ ảnh của nhóc vào. Sau cùng, anh lựa ra một tấm đẹp nhất chọn làm hình nền máy tính.
Ngay cả chính Tay cũng chưa ý thức được, đứa nhóc mà anh chỉ mới quen biết được có vài ngày này, từ khi nào đã chiếm một khoảng không rất lớn trong thế giới của anh. Mà anh chỉ đơn giản cho rằng, bởi vì bản thân từ nhỏ đã muốn có một người em trai nhưng không thể có được, nên lúc nhóc con New xuất hiện thì giống như là bù đắp ước muốn kia của anh.
Có lẽ con nít cũng không đến nỗi đều đáng ghét. Nếu tương lai anh có một đứa con thì nhất định nó phải dễ thương như New, ha ha, thằng nhóc thật sự rất đáng yêu.
"Tay, ra đây ăn cơm đi con."
Xem ra em gái đã đi học về rồi. Tay vội vàng tắt máy tính rồi bước ra phòng khách, quả nhiên, cô em gái Jan nhà anh đang ngồi ở bàn cơm, nhìn chăm chăm vào đồ ăn trên bàn như hổ đói rình mồi.
Mà đúng rồi, ánh mắt này, thật giống với lần đầu tiên anh nhìn thấy New, cặp mắt sáng rực của bé con dán chặt trên cái bánh hamburger, ha ha.
"Đi học có mệt lắm không? Cấp ba bây giờ có vẻ khác xa so với hồi đó?" Tay giúp bố mẹ dọn chén đũa ra bàn, đi đến ngồi xuống bên cạnh Jan.
"Phải nói là siêu mệt mới đúng, anh hai, hiện tại em cuối cùng đã hiểu vì sao hồi đó anh thường xuyên mất ngủ, thật sự là thống khổ chết đi được." Jan nắm chặt đôi đũa, vươn tay gắp lấy gắp để thức ăn trên bàn.
"Con bé này ăn từ từ thôi, đói đến như vậy rồi à? Con không ăn trưa sao?" Bà Viho bưng canh ra tới, không vừa lòng trừng mắt liếc nhìn Jan.
"Con có ăn, nhưng mà vẫn còn rất đói." Jan không chút để ý đến bà, nhanh tay lẹ mắt múc canh vào trong chén của mình.
"Mình à, con bé đói bụng thì cứ để cho nó ăn đi, dù sao đồ ăn nấu cũng nhiều mà." Ông Viho cười xòa cầm hai đĩa thức ăn cuối cùng bước ra khỏi bếp.
"Cũng là do ông dạy hư tụi nhỏ." Bà Viho bất đắc dĩ nhún nhún vai. Ông chồng của bà cái gì cũng tốt, chính là đối với con cái hết sức cưng chiều.
"Không có à nha." Jan bất mãn cãi lại.
Mà lúc này Tay của chúng ta đã thả hồn bay tới một nơi nào đó. Không biết New có được ăn cơm đầy đủ hay không. Đúng rồi, lần sau phải đem bình sữa trả lại cho nhóc, không được quên.
"Tay, con nghĩ gì mà xuất thần vậy?" Bà Viho dùng muỗng cơm gõ đầu anh một cái, thằng bé này, không phải là bị cảm nắng rồi đấy chứ?
"Dạ không có gì, mọi người ăn cơm đi, ăn cơm, ha ha."
Sáng hôm sau,Tay mang theo bình sữa của New đến công viên. Tuy rằng không biết bé con hôm nay có lại đây hay không, nhưng mà anh vẫn chờ thử xem vậy. Tìm một chỗ có bóng râm ngồi xuống, cầm trong tay bình sữa, buồn chán đá đá mấy viên sỏi trên mặt đất.
Đợi đến giữa trưa, bé con vẫn không xuất hiện. Nhưng mà ánh mắt nhanh nhạy của Tay vẫn không hề bỏ lỡ bóng dáng của bà nội nhóc ở phía xa.
"Bác ơi, New đâu rồi ạ?" Tay vội vàng chạy tới hỏi thăm, chắn trước tầm mắt của bà. Bà nội vừa nhìn thấy Tay thì thoáng kinh ngạc một chút, lập tức nới lỏng cảnh giác.
"New bị mẹ nó nhốt ở nhà, haizz." Bà nội sầu não than thở, "Ngày hôm qua có lẽ đứa nhỏ vui quá hóa bệnh, vừa mới về nhà liền phát sốt, việc này cũng không thể qua mắt được mẹ nó, thằng nhỏ bị mắng một hơi, cũng bị bắt không cho phép bước ra khỏi nhà, haizz..."
"New bị bệnh ạ? Có nghiêm trọng lắm không bác?" Tim Tay không hiểu sao như bị ai nhéo một cái, cảm thấy vô cùng đau đớn. Cũng là do anh chểnh mảng không chăm sóc thằng bé cẩn thận. New sinh bệnh, nhất định là đang rất khó chịu, hơn nữa bé con còn bị mẹ mắng.
"Phát sốt đến 39°, lúc mê sảng cũng luôn miệng gọi ba ba, đứa bé này, còn nhỏ mà đã phải chịu nhiều đau khổ như vậy... Haizz, quên đi, tôi có thể thấy được cậu thật sự quan tâm đến New nhà chúng tôi, cám ơn nhé cậu trai trẻ."
"Cháu và New là bạn tốt mà. Bác à... bố của New..."
....
Về đến nhà, Tay không giống như bình thường lập tức chạy ào vào nhà tắm, mà là đem bản thân ném lên ghế sô pha, im lặng nhớ đến cuộc nói chuyện khi nãy của anh với bà nội New.
Nhắc đến việc này, anh lại càng cảm thấy đau lòng cho bé con. Nhóc vừa chào đời không bao lâu thì bố ruột trốn nhà đi; mẹ lại đối xử tệ bạc, luôn mặc kệ không quan tâm đến nhóc, cho dù là quản, thì cũng chỉ toàn là đánh đập, mắng chửi. Bà nội sức khỏe mỗi lúc một yếu đi, hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng dựa vào một cửa hàng nhỏ mà mưu sinh, thực sự rất gian khổ. Vô luận mẹ có nói như thế nào đi nữa, New vẫn luôn một mực tin rằng bố sẽ trở về. Sau đó thì chắc là do ngẫu nhiên nhìn thấy bức ảnh chụp nghiêng mặt ông ấy, cho nên lúc gặp Tay, lại tưởng chắc rằng bố đã quay lại.
New à, hãy kiên trì đứng lên nhé, nhất định phải bước tới được con đường hạnh phúc.
___
Tay thật sự rất muốn đi thăm bệnh New, nhưng mà thận trọng suy xét lại, như vậy thì có vẻ hơi mạo muội, thế là anh cứ ôm khư khư cái cục "đi hay không đi" này trong đầu, không cách nào ngừng suy nghĩ về nó.
Mọi ngày dường như đều đã đi vào quỹ đạo ban đầu, anh lâu lâu sẽ cùng bạn bè đi ra ngoài chơi bóng hoặc tụ tập lại một chỗ. Nhưng mà trong lòng thì vẫn cứ thấp thỏm không yên, lo lắng không biết bệnh tình của bé con đã khá lên chưa.
Qua vài ngày, thư thông báo trúng tuyển được gửi tới, quả nhiên là đến từ trường đại học mà anh nhắm vào. Tuy vậy ngôi trường này lại rất xa nhà, nói cách khác, anh mỗi năm chỉ có thể về nhà vào những kỳ nghỉ.
Ông bà Viho đều rất cao hứng, đặt đến mấy bàn ăn ở quán cơm, mời rất nhiều bạn bè thân thiết của Tay tới chung vui.
Trong khoảng thời gian này, anh tựa hồ đặc biệt bận rộn, chuyện đi thăm New cũng được bỏ sang một bên, thẳng cho đến khi trước hôm xuất phát hai ngày mới quyết định, vô luận như thế nào đi chăng nữa, trước khi đi nhất định phải đến nhà New nhìn qua nhóc.
Đến giữa trưa, mang theo bịch đựng sữa bột cùng với một ít trái cây, Tay chạy tới cửa hàng của bà New. Bà nội nghe thấy Tay phải rời đi, muốn chào tạm biệt bé con lần cuối, vì thế lập tức đóng cửa hàng, dẫn anh đi đến nhà.
"Mẹ của New đã tới sòng bài rồi, không có ở đây đâu." Bà nội mở ra cánh cửa đã được khóa chặt, ngượng ngùng cười với Tay một cái: "Cậu vào ngồi đi, tôi đi gọi New ra."
"Dạ." Tay chậm rãi tiến đến chiếc ghế sô pha đặt trong phòng khách, dọn đống báo chí cũ vứt bừa bãi trên ấy sang một bên, thật cẩn thận ngồi xuống.
Thì ra đây là nhà của New... Mùa hè nực nội khó chịu, vậy mà trong nhà lại không có máy điều hòa, chỉ trông cậy vào cây quạt điện tồi tàn mang tới vài tia gió không đủ để có thể làm mát người.
Trong căn phòng khách không mấy rộng lớn chất đầy các loại tạp vật, đệm sô pha cũ nát cũng bị bung ra hết mấy sợi bông.
Trên chiếc bàn trà nho nhỏ, tất cả đều là đồ chơi gấp giấy, hẳn là tác phẩm của bé con kia rồi. New cũng thật khéo tay, tờ giấy vô vị như vậy qua tay nhóc đùa nghịch lại biến thành đủ thứ loại hình dạng.
"Chú! Chú! New nhớ chú!" New vừa bước ra khỏi phòng liền tức khắc dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến chỗ anh, nhào vào trong vòm ngực Tay, gắt gao ôm chặt thắt lưng anh, dù thế nào cũng không chịu buông tay.
"Chú cũng rất nhớ con, New hôm trước bị bệnh mà chú lại không có thời gian đến thăm, chú xin lỗi!" Tay chân thành hướng New nhận lỗi, hai tay vuốt ve mái tóc mềm mại của nhóc. New hình như đã gầy đi.
"Không sao hết, không sao hết." Bé con ở trong lòng anh, bộ dáng thoạt nhìn thật vui vẻ.
"New à, chú có thể rất lâu sẽ không tìm đến con, chú phải đi học ở chỗ xa, một thời gian nữa mới có thể trở về, đến lúc đó lại tới gặp con nhé." Tay có chút không đành lòng nói với bé con rằng mình phải rời khỏi, nhưng mà chung quy vẫn phải chấp nhận đối mặt với chuyện này.
"Hức --- chú....không muốn mà...." Vừa nghe thấy Tay phải đi, hai hốc mắt New lập tức đỏ lên, đôi tay bé nhỏ nắm chặt lấy vạt áo của anh.
"Ngoan, không khóc nhè, haizz..." Tay vội vàng trấn an bé con: "New có muốn đi đến trường không? Con lập tức có thể đi nhà trẻ."
"Nhà trẻ...? Là gì ạ?" New tò mò hỏi. Cũng khó trách được bé con, căn bản là chưa ai từng nhắc đến hai từ này với nhóc.
"Nhà trẻ, chính là nơi có rất nhiều tiểu bằng hữu giống con, ở chỗ đó, con có thể làm quen với bạn bè, sau đó cùng nhau chơi trò chơi, còn có thể học được rất nhiều thứ, nói chung là một nơi rất rất thú vị."
"A... vậy chú có ở đó hay không?"
"Chú không có ở đó, chú đã lên đại học rồi, New về sau cũng sẽ lên đại học." Tay lau mồ hôi, trong phòng thật sự quá nóng, mà New lại gắt gao ôm lấy anh.
"A... vậy New cũng sẽ lên đại học." New hưng phấn ngồi thẳng dậy, bàn tay nhỏ bé ở trên ngực anh vỗ vỗ.
"Bây giờ vẫn còn quá sớm, sau này rồi sẽ cho New lên đại học có được không?" Tay kiên nhẫn bắt lấy tay của New, nhóc con này khí lực vẫn là lớn như vậy, xem ra thân thể đã hoàn toàn khôi phục khỏe mạnh.
"Dạ được."
Nhìn thấy hai người hòa thuận ấm áp đến thế, bà nội bất tri bất giác nhoẻn miệng cười, nhưng mà nói tới vấn đề đến trường của New, chỉ sợ trong nhà không đủ tiền cho nhóc đi học.
...
Cuối cùng cũng tới ngày Tay xuất phát, do Jan mắc phải đi học bổ túc nên không thể cùng ba mẹ đến tiễn anh.
Tuy rằng Tay từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, nhưng đây dù sao cũng là lần đầu tiên xa nhà, hơn nữa còn là một mình một người, vì vậy bà Viho rất không an tâm. Chuẩn bị trước bao lớn bao nhỏ cho anh mang đi, mặc dù sắp tới thời điểm phải lên tàu, bà vẫn như cũ thao thao bất tuyệt dặn dò Tay những việc vặt.
Chờ đến khi nhân viên làm việc ở sân ga thúc giục, bà Viho mới không thể không dừng lại, đem đồ đạc đã chuẩn bị giao cho Tay, lưu luyến không rời nhìn anh. Nghĩ tới chuyện phải đến kỳ nghỉ mới có thể gặp lại thằng con trai, nước mắt kìm nén đã lâu rốt cuộc cũng không nhịn được mà rơi xuống.
"Mẹ, đến kỳ nghỉ con sẽ trở về." Mẹ, hứa với mẹ, cũng hứa với nhóc con.
"Ừ, Tay, nhớ là phải ăn uống đủ bữa, chú ý coi chừng dạ dày, đây chính là điểm làm mẹ lo lắng nhất." Tựa vào lồng ngực của Tay, bà Viho lấy khăn tay lau nước mắt.
"Con biết rồi, ba mẹ, hai người hãy yên tâm."
"Mau tìm vị trí của mình đi, xe lửa sắp khởi hành rồi." Ông Viho phất tay.
"Dạ, quản thúc Jan học hành thật tốt, con đi trước đây, tạm biệt ba mẹ."
Tìm được chỗ ngồi của mình rồi, Tay lẳng lặng ngồi xuống, nhìn bóng dáng của ba mẹ cách một lớp cửa kính. Thì ra, từ khi nào, đầu hai người đều đã bạc đi.
Xe lửa chậm rãi chuyển động, rời khỏi sân ga càng lúc càng xa, trong lòng Tay bỗng dâng lên một loại cảm giác mãnh liệt.
Có lẽ, lần sau trở lại nơi này, rất nhiều thứ sẽ trở nên thay đổi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co