Truyen3h.Co

[TAYNEW] - CỘNG SỰ

Chương 16

Phaletim2811

Tắm một trận nước nóng, Tay mang theo nụ cười tà tà, quen chân mò lên giường. Ừm... thật ra người ta chỉ là cười thôi, còn phần 'tà tà' hoàn toàn là do người nào đó tự động bổ não.

"A, vẫn là giường này thoải mái hơn. Sau này em có dọn nhà nhớ đem theo giường này qua nha."

"... Dọn nhà cái gì? Nơi này tốt vô cùng, em không dại mà chuyển đi."

"Hửm?" Tay dài giọng, ánh mắt âm trầm nhìn New: "New, với quan hệ bây giờ của chúng ta, rất nhiều chuyện em nói không muốn không có nghĩa là không phải làm đâu nha."

Cậu giật mình, đầu tiên, tự động bổ não, sau đó, túm chặt chăn của mình, nhích ra xa chút: "Tay kia, ngày mai còn phải đi làm. Đừng có mà giở trò xằng bậy."

"..." Tay ngơ ngác, cảm thấy rất oan ức: "Anh nói muốn giở trò xằng bậy hồi nào?"

"Nhìn bộ dáng YD thì biết..." (là dâm đãng đó)

"Này này, anh thật sự chỉ nói là dọn nhà thôi mà."

"Cái đó... ai biết nửa đêm anh liệu có bị cầm thú nhập thân hay không chứ?" Cậu không thể yên tâm với tên này được.

Tay âm trầm nhìn cậu, bó tay, thẳng thắn cởi áo ngủ ném qua một bên, lưu manh nói: "Há, cái này không ai nói chắc được. Anh là một người đàn ông rất khoẻ mạnh đó."

Cậu bị doạ chảy mồ hôi lạnh: " Tay! Em còn chưa sẵn sàng... Anh đừng ép em..."

Tay không đáp, đặt giờ đồng hồ, vỗ vỗ gối, từ từ nằm xuống rồi quay mặt sang nhìn cậu: "New này."

"Gì!"

"Có phải em vẫn chưa quen với quan hệ lúc này của mình không?"

"..." Cậu im lặng lúc lâu rồi nói: "Có một chút."

"Vì sao?"

"Không biết, đừng hỏi em." Cậu tiếp tục lựa chọn cosplay đà điểu Châu Phi, trùm chăn quá đầu: "Coi như nãy giờ em chưa nói gì hết đi!"

"Là cầm thú hay là giở trò? Làm sao anh có thể coi như em cái gì cũng chưa nói được cơ chứ!" Tay không buông tha mà nhích lại gần, hơn nửa người đều dựa lên cậu, một tay kéo kéo chăn: "Em đừng ngủ, chúng ta phải nói chuyện."

"Vì sao chứ! Có gì để mai nói không được à!" New bị quậy đến không chịu được, hất chăn ra, trợn mắt nhìn người đang đè lên mình: "Em còn đang đấu tranh tư tưởng đó, đâu phải anh không biết!"

"Ý anh không phải là chuyện này."

"Thế nói chuyện gì?"

"Anh đột nhiên phát hiện ra một điều, em chưa chính thức thổ lộ với anh."

Cậu bị sự nhảy đề tài làm rối lên, nghĩ một lúc mới e dè nói: "Thổ lộ ư..."

"Chưa từng luôn! Em chưa từng nói với anh ba chữ đó đâu." Tay cuốn một lọn tóc mềm mại của cậu, bộ dạng mất hứng: "Nếu cả hai đều là đàn ông thì chuyện gì cũng phải bình đẳng chứ. Anh đã thổ lộ rồi, em cứ e ngại như vậy thì không được."

"..." Cậu cắn răng không phản bác được.

"Nói đi. Nói em thích anh."

"Anh thích em..."

"Cầm thú nói nếu em không nghe lời thì hắn sẽ nhập thân anh đó."

"Em... Em thích anh, được chưa..." Đây mà là thổ lộ sao? Là tra tấn bức cung thì có! New khóc không ra nước mắt.

Dĩ nhiên tên kia còn chưa thoả mãn: "Quá gượng ép! Anh không chấp nhận!"

"Vậy anh muốn sao!"

Tay suy nghĩ một chút, liền nghĩ đến một thứ rất hay, nằm sấp xuống bên cạnh cậu, quay sang, miệng gần như chạm vào má cậu: "Ừm, nói cho anh nghe, em đã thích anh từ lúc nào?"

"Ai biết. Nhất kiến chung tình đi."

"A ha ha ha ha ... Anh biết ngay mà. Lúc mới gặp đã thấy ánh mắt em nhìn anh rất lạ mà!"

"Đối với loại người không nhân phẩm, không trình độ, không trách nhiệm, tiện tay tiện miệng, chuyện đúng đắn không làm, lúc nào cũng có ý đồ xấu... thì cũng chỉ nhất kiến chung tình mà thôi." Cậu thở dài.

"..."

"Đáng tiếc là đến khi nhìn rõ con người anh rồi thì đã quá muộn." Cậu giơ tay, học theo Tay, búng lên trán anh một cái: "Anh nên mừng vì mình đẹp trai, thì ngay lần đầu gặp mặt đã lừa được em."

Tay nhìn cậu lúc lâu mới bật cười, nói: "Lời thổ lộ này của em sắp dài bằng một vòng trái đất rồi đó ha."

Cậu hừ một tiếng, nói: "Nếu như không phải em thích anh thì còn lâu mới chịu đựng mấy tật xấu chất chồng đó. Một lần nhẫn nhịn liền lâu như vậy."

"Anh hiểu mà. Đồ đệ của anh là ngoan nhất." Anh hôn mạnh lên mặt cậu, cảm thấy chưa đã, lại hôn cái nữa.

Cậu quay sang, yên lặng nhìn anh, trong mắt có một chút bất đắc dĩ, cũng có chút ẩn tình.

"Tay... Em thích anh."

"Anh biết."

___

Hôm sau, New đi làm mang theo một quầng mắt đen sì, miễn cưỡng lên tinh thần nhập dữ liệu, Tay kéo ghế sang ngồi cạnh cậu, vừa uống trà vừa nhìn cậu chằm chằm

"Ái dà! Tay à, hôm nay sao lại chăm chỉ làm việc thế này?" Force ngạc nhiên, chân thành khen ngợi.

Tay giãn gân cốt một chút: "Hừm, phải đó."

New đang bận sứt đầu mẻ trán nghe thấy thế muốn phun máu lên màn hình. Tên ngốc này không phải chỉ chuyển địa điểm uống trà từ ghế sô pha qua chỗ cậu thôi sao? Cái gì mà tích cực công tác cơ chứ! Chết mất! Hai người kia rốt cuộc có để cậu vào mắt hay không đây!

"Đồ đệ ngoan, sai số liệu kìa." Tay nhàn nhã nhắc nhở, New phục hồi tinh thần, nhìn lại, nhanh chóng sửa chữa.

"Anh cứu em đó nha. Nếu không em sẽ bị trung tâm chỉ huy mắng chết luôn."

"Em không ngại nếu anh làm đâu."

"New! Kể cậu nghe chuyện này hay cực luôn!" Tata làm xong việc, nhảy qua chỗ cậu, khắp người toả ra không khí ngọt ngào.

Không cần phải nói cũng biết là tối hôm qua cậu ta trải qua lễ tình nhân rất sung sướng...

"Tôi đang bận." New cũng không ngẩng đầu, không tỏ chút hứng thú gì.

"Thế à..." Tata chớp chớp mắt: "Nhưng tôi rất muốn kể cho cậu mà, cậu nghỉ tay chút đi."

New thở dài, xoa xoa thái dương: "Nói đi."

"Khà khà." Tata ngoan ngoãn kéo một ghế qua, ngồi xuống rồi nói: "Hôm qua không phải tôi với bạn gái đi xem phim sao? Thuận tiện nói luôn, phim đó cũng hay, bạn gái của tôi nói..."

"... Cậu mà muốn khoe khoang thì nên tìm Force đại ca."

"Ớ? Tại sao?"

Tay ngồi một bên xen vào: "Bởi vì anh ấy tương đối 'khát khao', tuyệt đối thoả mãn tâm lý muốn khoe khoang của cậu luôn."

"Ồ~ Nhưng mà tôi không muốn khoe khoang gì hết á. Nói tiếp, sau đó chúng ta sau khi xem xong cũng muộn, gần 12h đêm, liền gợi ý cô ấy đến nhà tôi ngủ, khà khà khà khà khà, cô ấy đồng ý..."

"Tata này, tôi không có hứng thú với cuộc sống về đêm của cậu..."

"Đến rồi đến rồi. Bọn tôi đi đường thấy một tiệm hoa nhỏ, liền muốn mua cho cô ấy một bó hoa, tạo chút không khí ý ý. Cậu cũng biết đấy, con gái ai chả thích hoa lá gì gì đó mà."

New đã chán không muốn cản: "Sau đó cậu cầu hôn?"

"Không phải! Sau đó tôi nghe cô bán hàng kể chuyện cười."

"..." Cậu cố nén kích động ném màn hình vào tên kia: "Xin phép hỏi một câu. Thế những thứ làm nền phía trước cậu vừa nói có tác dụng gì vậy?"

Daw đang chỉnh sửa tài liệu bên cạnh, ngẩng đầu liếc bọn họ một lượt rồi nói: "Cậu phải biết thông cảm cho một tên đàn ông sống hơn hai mươi năm mới được trải qua Valentine một cách chân chính chứ."

"Ai bảo thế! Hồi tôi học lớp năm đã..."

"Tôi muốn tiếp tục công việc..." New đeo kính lên.

"Á! Đừng mà! Sắp nói xong rồi!" Tata kéo tay cậu xuống, nói: "Tôi chỉ mua 10 bông hồng thôi, lại sợ bạn gái nghĩ tôi ki bo, thế nên hỏi cô kia 10 bông liệu có ít quá không. Kết quả, cô bán hàng nói, 10 bông là quá được rồi, trước khi tôi mua có một tên đàn ông đến đó, mở mồm muốn mua 99 bông, chọn tới chọn lui nửa ngày, cuối cùng lấy ra 50B. Ôi zời ơi, cô ấy như bị sét đánh luôn. Á há há há há há há há há, loại đàn ông keo kiệt lại tinh tướng như thế mà cũng có bạn gái á! Hẳn là bạn gái tên đó bị mù rồi! Á há há há há há há há buồn cười chết mất!"

"..."

"Sao cậu không cười? Không buồn cười à?"

"A... A... A..."

Người vốn bàng quan, chuyên tâm uống trà – Tay nhướn mày, bỗng dưng phát giận gọi một tiếng: "Tata!"

"Hả, Tay đại ca."

"Tôi chợt nhớ ra, lúc nãy Lão Tha bảo với tôi là, tối hôm qua mọi người đều trực, chỉ có cậu nghỉ đi hẹn hò, cho nên hai ngày cuối tuần phải trực làm tiếp dân."

"Hả?! Nói lúc nào vậy? Sao không nói cho tôi biết chứ!"

"Giờ tôi đang nói với cậu đó thôi!"

"Có nhầm không chứ! Trước giờ chưa bao giờ nghe thấy quy định này. Cuối tuần nay tôi còn muốn mời bạn gái về nhà ăn cơm!"

"Có ý kiến thì tự mình nói với lão Tha." Tay đứng lên, nhàn nhã cầm cốc nước của New đi rót thêm nước: "Nói với chúng tôi vô ích thôi."

"Tôi sao dám chứ..." Tata bất mãn kéo ghế về chỗ: "Tôi khó khăn lắm mới có bạn gái, vạn nhất bị đá thì tôi sao sống nổi đây..."

New tò mò nhìn Tay vẻ mặt điềm nhiên như không, chờ anh ta về liền ghé tai hỏi nhỏ: "Thật hay giả vậy?"

"Vừa nãy là giả." Tay đặt ly xuống cho cậu rồi mặc áo khoác cảnh phục vào: "Giờ tôi đi biến nó thành thật."

"Này, anh không thù không oán với Tata mà, sao lại chỉnh cậu ấy?"

"Cậu ta mắng tiểu tình nhân của anh là tên đàn ông keo kiệt với cả tinh tướng, mối thù này đủ sâu chưa?"

"..."

___

Đến lúc tan làm, Tay quay lại, anh mới ra ngoài sân hút thuốc, đi đến trước mặt New nhẹ nói: "Tiểu tình nhân có nhớ anh không?"

New chán ghét tặng anh một phát lườm: "Cả người toàn mùi thuốc lá, tránh xa chút đi."

"Có sao? Sao lại ngửi được." Tay ra sức ngửi ngửi: "Anh đã chờ mùi thuốc bay hết rồi mới vào mà."

"Giờ dĩ nhiên không thấy, chờ anh bị ung thư phổi xem, ngửi phát thấy liền."

Tay nhéo nhéo tai cậu, bất mãn nói: "Sao em ngày nào cũng rủa anh bị ung thư phổi vậy? Anh bị ung thư phổi thì có lợi cho em à? Em muốn thủ tiết đến thế sao?"

New đứng bật dậy, chìa tay ra trước mặt anh.

"Sao?" Tay khó hiểu.

"Thuốc lá, đưa cho em."

"Muốn tịch thu hửm?" Tay không tình nguyện mà che túi mình: "Cái gì cũng không học mà chiêu này lại vô sự tự thông."

"..."

New cắn răng: "Anh mơ đi!"

___

Cuối cùng cũng xong việc, New lay lay cái cổ đau nhức. Giờ đã có thể an tâm mà về rồi, cả văn phòng chỉ còn lại mình cậu, không cần nghĩ, người kia lại lên cơn nghiện thuốc lá, không biết đang chui xó nào tạo khói cho nhân loại rồi.

Dọn dẹp tài liệu, New nhớ lại đoạn hội thoại lúc nãy của hai người. Cậu lại xoắn rồi.

Chẳng lẽ.... sau này muốn ngăn anh ta hút thuốc thì phải dùng đến chiêu kia sao??? Bây giờ là hôn một cái, vạn nhất sau này tên lưu manh kia nghiện rồi đưa ra điều kiện trời ơi đất hỡi thì sao???

Vừa loé lên 'sắc dụ' cậu liền nghiến răng bóp chết từ trong trứng nước. Hứ, mình mới không là gì của anh ta, mặc kệ có hút hay không.

"Tay! Em về đây!"

Vài giây sau, Tay cosplay thần đèn xuất hiện ở cửa: "Đi đâu ăn nào?"

Cậu lại được thể bùng nổ: "Anh ngoại trừ ăn với ngủ thì không còn gì để hướng đến hả?!"

"Có mà... Em đó."

Tay thản nhiên nói làm cậu mặt đỏ bừng.

"Tóm lại, chỉ có ăn em và ngủ em, ha ha ha ha ha ha ha ha..."

"..." Cậu âm thầm khinh bỉ một phen. Mình làm sao lại có thể động tâm với một tên tiết tháo rơi rụng như thế cơ chứ?!?!?!?! Não tàn thành ngàn mảnh sao?!?!?!?!

"Được rồi, được rồi, không đùa em nữa, đi ăn cơm thôi." Tay biết điều dừng lại trước khi cậu thực sự bùng nổ thì sẽ khó mà thu nhập cục diện: "Thầy cậu mời cậu ăn thịt bò hầm cà chua nhé?"

"Anh thích ăn gì thì ăn, liên quan gì đến em!" New đóng cửa sổ, kéo rèm vào, tức giận nói: "Em về nhà tự làm."

"Đồ đệ ngoan, em nhẫn tâm bỏ lại thầy sao?" Tay bắt đầu ra vẻ: "Bây giờ anh đâu chỉ là thầy của em đâu nha."

"Với em mà nói thì anh trước giờ chưa từng là thầy." Cậu cười lạnh: "Em vẫn coi anh là biến thái."

"Khà khà, thì ra em nghĩ thế, đã nói từ sớm là bản chất của anh còn biến thái hơn nữa rồi mà. Em có muốn thử 'khai quật' nó không?"

"Biến!" Quả nhiên, đấu võ mồm với lưu manh đúng là ngu mà.

Đề tài hút thuốc bị gác lại mất vài ngày, cậu cũng không quan tâm đến nữa, cho đến một ngày. Hôm đó cậu vào phòng hồ sơ tìm tư liệu, vô tình liếc qua cửa sổ thì thấy Tay đang đứng dưới cây ngô đồng, nhẹ nhàng mà thảnh thơi nuốt mây nhả khói...

"Tay Tawan!"

Người bị gọi ngẩng đầu nhìn xung quanh tìm người gọi mình.

"Ở đây!"

"Thấy rồi! Có chuyện gì sao? Phòng hồ sơ có gián hả?"

"Vào giúp em tìm đồ."

"Tìm gì?"

"ĐỒ!"

"...Đồ gì?"

"Anh vào thì biết."

Tay suy nghĩ một chút, dập thuốc rồi đi vào trong.

"Đồ đệ ngoan, em không phải muốn chơi trốn tìm với anh chứ?" Mở cửa phòng hồ sơ, rèm bên trong kéo kín rèm, chỉ có một ngọn đèn nhỏ đang sáng. Tay thấy lạ, New đột nhiên từ sau cửa vươn tay ra kéo anh ra phía sau giá tư liệu, hơi ngửng đầu, hôn lên môi anh.

Tay sững sờ, còn chưa kịp rõ bảo bối của mình đang muốn làm gì thì đã cảm thấy môi ấm áp.

Hạnh phúc bất ngờ làm người vốn nhạy bén như Tay cũng không ngoại lệ mà đứng hình, quên đáp lại.

Thấy đối phương không có phản ứng, cậu lại càng khẩn trương muốn chết, không dám mở mắt nhìn mà cũng không biết nên làm gì tiếp theo, chỉ có thể ngơ ngác duy trì nguyên trạng, hô hấp cũng loạn lên.

Trong chốc lát, Tay bị bộ dáng cứng nhắc đó chọc cười, nhân cơ hội mà cắn nhẹ lên môi cậu, hài hước nói: "Hôn trộm anh là phải phụ trách đó."

"Thần kinh." New cúi đầu, đỏ mặt, nhỏ giọng: "Cũng được, vậy không cho anh hút thuốc nữa."

"Tại sao?" Tay ngạc nhiên, nhíu mày.

"Chính anh đã nói là hôn anh một cái thì anh sẽ hút ít một điếu mà! Đừng giở trò!"

"Anh là bạn trai em! Hôn anh mà còn tính toán nữa!" Tay tức điên, dùng sức ấn cậu lên tường: "Được! Anh đã nói hôn một cái, hút ít đi một điếu, nhưng anh vốn muốn hút hai điếu, giờ anh muốn đòi thêm cái kia nữa!"

New giật mình ngẩng lên, đôi mắt to tràn đầy tức giận: "Tên lừa đào! Anh dám trêu tôi!"

"Trêu em thì sao nào?! Ai bảo em hôn chả có tý tình cảm gì!"

"Sao em lại không tình cảm chứ!"

"Em đề ra điều kiện với anh. Căn bản không phải là hôn từ tình cảm trong tim!"

"Ha! Cũng không biết là ai đề ra điều kiện này thế! Nếu em không phải vì muốn tốt cho anh thì anh đi chết luôn đi! Dù sao tết cũng nhàn rỗi, đi thêm một cái mộ cũng chả khác gì!"

"..." Tay dở khóc dở cười nhìn New: "Miệng của em ý, càng ngày càng độc rồi."

"Cảm ơn! Đều là học theo anh hết."

New nghiêm mặt thì Tay cũng chỉ biết giơ tay đầu hàng: "Được rồi, được rồi, anh sai. Đừng giận nữa, được không?"

"Vậy thì anh ném thuốc đi."

"Tốt xấu gì cũng là dùng tiền mua, đừng lãng phí như thế..."

Cậu cắn chặt hàm, Tay lập tức ngậm miệng, trình ra thuốc lá, 'veo' một đường parabol vào thùng rác.

"Được rồi, tiểu tổ tông!"

New 'A!' một tiếng, gật đầu, quay người định ra ngoài.

"Chờ đã nào." Tay kéo cậu lại: "Muốn chạy sao?"

"Chạy cái gì? Tôi quang minh chính đại đi nà."

"Thuốc đó anh mới mua, em không thử nghĩ xem mình đã nợ anh bao nhiêu nụ hôn sao?"

"..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co