Chương 21
Đôi môi anh lướt trên thân thể đối phương, thỉnh thoảng phát ra âm thanh phiến tình, New nằm trên giường, khép hờ mắt, cảm thụ sự ấm nóng, tê dại lướt trên cổ, qua vai rồi xuống ngực, rồi nụ hôn lưu luyến trên bụng, nụ hôn làm cậu trầm luân.
Không kìm được mà vươn tay chạm lên tóc đối phương, nhẹ nhàng vuốt ve.
Nhiều ngày không gặp nhau, lúc này cảm nhận được nhiệt độ của người kia trong bàn tay mình, hoảng hốt thấy như không phải sự thực.
"New..." Anh cười xấu xa, tay nắm bộ phần cứng rắn của cậu, đắc ý nói: "Xem ra em rất nhớ anh mà, mới hôn một cái đã cứng thế rồi."
New vì thế mà thở hổn hển, hắng giọng giả vờ tỉnh táo nhưng vẫn không che được tình dục nồng đậm trong đó: "Như nhau thôi." Vừa nói vừa đặt nhẹ chân lên bộ phận đang cứng rắn của đối phương.
Tay khẽ cười xin tha, hôn lên đôi môi cậu còn vương chút hơi nước ẩm ướt, đôi tay dễ dàng nhấc chân cậu vòng qua eo mình.
New giật mình, cau mày, do dự nói: "Tư thế này..."
"Không được sao?" Giọng Tay khàn khàn, xoa xoa đỉnh đã ướt át, cố gắng lấy lòng người yêu.
"Em đâu phải phụ nữ..." Mở chân ra như vậy sẽ bị nhìn thấy biểu tình trên mặt, dù cho không bật đèn, nhưng mà...
Tay biết da mặt cậu mỏng, cũng không ép quá, chỉ hơi đẩy hông cậu, thương lượng nói: "Quay lưng lại sao?"
Cậu thấp giọng ừ một tiếng, không chờ Tay hành động đã tự quay người lại, vùi mặt vào gối.
"Đồ đệ ngoan, đừng xấu hổ nữa." Tay thấy cậu thế không nhịn được mà đùa: "Dù là đối mặt hay quay lưng thì em cũng rất khiêu gợi mà."
Cậu im lặng không nói gì, đưa tay ra phía sau, chạm vào đùi anh rồi đột nhiên dùng sức nhéo một cái. Một cái nhéo nhanh – chuẩn – độc.
Tay bị đau, hít một ngụm khí lạnh, nhưng do phải phối hợp với cậu nên phải nhịn, nuốt vào.
Thế nhưng khi anh đẩy vào, cậu bị đau không kìm được hừ một tiếng.
Biết rõ phía dưới nhất định phải chịu đau nhưng không ngờ khi nằm dưới Tay – cậu là đàn ông, dĩ nhiên sẽ có lòng tự tôn nhất định – nhưng lúc này cậu vẫn tình nguyện nhường anh, dung túng anh muốn làm gì thì làm trên người mình.
E là, từ lần đầu gặp mặt đến nay, cậu đã quyết định, cả đời sẽ nhường tên chuyên lấy chuyện bắt nạt mình làm niềm vui rồi, đồng thời cũng không keo kiệt với người đàn ông đã mang đến cho mình cảm giác an toàn. Tuy rằng bình thường cậu chưa bao giờ che giấu sự khinh bỉ của mình với anh... nhưng từ sâu trong tâm khảm, cậu vẫn không thể bỏ đi sự sùng bái của bản thân mình với anh.
"Ta...ư...Tay... chậm... chậm chút..."
Quả nhiên Tay chậm lại, vuốt nhẹ tóc cậu, rồi dùng sức ôm hông cậu kéo lên, làm cậu chuyển sang tư thế nửa quỳ nửa sấp, bàn tay vòng ra đằng trước, lấy lòng an ủi nơi thoáng ủ rũ vì đau.
"Á..." Cậu hoàn toàn chìm trong sự xâm phạm và an ủi cùng lúc, được vuốt ve khắp người. Cả người vì vận động kịch liệt mà cực kỳ mẫn cảm.
Có thể vì đã không gặp nhau trong thời gian dài, hai người đều nhiệt tình ngoài ý muốn. Khoái cảm như từng cơn sóng đẩy sự xấu hổ đi xa. Cậu nghênh đón những động tác cuồng dã từ anh, vứt bỏ đi lý trí, toàn tâm toàn ý hưởng thụ sóng triền từ thân thể.
Sự kết hợp như vậy thật tuyệt vời.
...
Sau khi cao trào, cậu mệt đến xụi lơ, cảm giác kỳ quái ở phía sau bỗng làm cậu tỉnh lại, thấp giọng trách: "Anh... không đeo cái kia?"
Tay lập tức vuốt ve, hôn nhẹ lên thái dương cậu, còn ra vẻ không nghe thấy gì hết.
Cậu vừa bực mình vừa buồn cười, chọc khuỷu tay ra sau: "Cầm thú!"
Tay vội vã đồng ý, kéo người vào lòng mình, để cậu dựa vào người anh nghỉ, mặt dày còn nói: "Em nên kiêu ngạo mới đúng. Chỉ có em mới có thể biến anh thành cầm thú."
"Ha, em còn lạ gì anh sao." Cậu đảo mắt xem thường.
"Em không lạ, không thèm, là anh thèm, anh lạ, được chưa?"
"Nhảm vừa thôi. Đạn bọc đường này em ăn nhiều rồi. Bình thường toàn chọc em phát tức còn gì."
Tay gượng cười ha ha, ôm chặt lấy người yêu.
Cậu có ngốc đến đâu cũng cảm thấy Tay không như bình thường, suy nghĩ một lúc mới mở lời: "Em muốn hỏi anh điều này từ lâu rồi. Tay, anh đang gạt em điều gì?"
"... Cái gì?"
"Anh đừng có giả ngu." Dù biết là nói chuyện sau khi vừa thân thiết xong là phá hỏng bầu không khí, đủ sát phong cảnh nhưng cậu ghét cảm giác bị lừa dối nhất, đặc biệt đối phương là Tay, người bắt buộc phải thành thật với cậu.
"Tay Tawan?"
Anh nhẹ nhàng đan tay vào tay cậu, im lặng một lúc rồi khẽ thở dài. Đôi môi khẽ mở, giọng nói áy náy cùng căng thẳng
"New, anh bị điều qua đội hình sự. Sau này không thể đi làm với em mỗi ngày nữa."
...
New im lặng, nhịp thở nhẹ nhàng, chậm rãi, không khác gì đang ngủ.
Tay biết cậu không ngủ, hơn nữa, bên ngoài thì nhẹ nhàng như mây trôi nhưng thật ra bên trong thì đang suy tính thật nhanh làm sao để đồ sát anh.
Nếu như trong lúc này mà anh dám thổ ra câu "Ha ha, đồ đệ ngoan ngủ ngon" xem, kết quả 100% là chết không kịp ngáp. Thế nên anh cũng đành yên lặng, chỉ siết vòng tay chặt hơn, không dám thả lỏng.
Đến nỗi New...
Khi câu nói kia đến tai của cậu rồi chui qua màng nhĩ, vào đến đại não thì cậu ngay lập tức chết máy.
Tay... Đến đội hình sự... Đó hẳn là chuyện tốt rồi. Trong đồn công an có rất nhiều người mong được điều đến đó... Nhưng đội hình sự... có tên... Off kia...
Bọn họ... có thể... hay không...
Chờ khi đại não cậu hoạt động trở lại thì cậu thấy mình đã không còn sức nói chuyện nữa rồi.
"Tay này..."
"Sao em?"
"Chuyện lúc nào vậy?"
Tay dừng một chút mới đáp: "Trước khi em đi. Lão Tha từng nhắc đến với anh."
"...Thế sao không nói cho em biết?"
"Lúc đầu anh đã từ chối rồi... Sau đó bên hình sự báo cáo lên phòng chính trị, tuần trước anh mới nhận được lệnh điều chuyển."
"Ồ." New bỗng thấy giọng mình có chút run rẩy, nhanh chóng im lặng.
Thật ra, cậu muốn nói là...
CMN tên Tay chết tiệt kia! Khốn nạn! Anh không có mồm hay không có não hả! Trong một tuần lễ mà lần nào gọi điện cho tôi anh cũng tránh không nói. Thà nói chuyện 18+ cũng không nói thật cho tôi biết sao! Anh giỏi lắm! Còn dám đòi xyz abc qua điện thoại sao! Anh chết đi!
Lửa giận ngập trời hoá thành sức mạnh, New một cước đá bay người kia đi.
Tay biết mình đuối lý, đến rên nhẹ cũng không dám, không dám mở lời dỗ dành cậu... Nếu như chịu đòn mà cho qua được chuyện này thì càng tốt...
Cậu tức điên người, ngồi dậy, chuẩn bị tiến hành bạo lực thì bỗng thắt lưng với đùi đau nhói, suýt nữa thì ngã khỏi giường.
Phía sau còn chảy ra chất lỏng dính nhớp từ nơi đang sưng đến tê dại, nhắc nhở cậu vừa bị tên khốn này bắn vào.
Đây mới gọi là – cọng cỏ cuối cùng...
"Tay! Tôi phải về! Tôi muốn chia tay anh!"
Nửa tiếng sau, New một mình về đến ký túc xá, cân nhắc đến việc hàng xóm đều đang ngủ nên cậu không dám đóng sầm cửa.
Nhẹ nhàng đóng cửa lại, cậu quay người ném mạnh hành lý trong tay xuống đất, đạp mạnh vào tường.
Vâng, vâng, đồng chí cảnh sát New của chúng ta chỉ có thế mà thôi, chỉ có thể trút giận vào hành lý.
Vừa nãy còn khăng khăng mặc kệ 'thỉnh cầu' đưa về của Tay, chỉ để lại một câu: "Tay! Tôi cực kỳ bực mình!"
Không sai, cậu cực kỳ bực mình.
Trên đường về, Tay cố gắng gọi cho cậu nhưng cậu đều tắt đi. Lúc sau di động lại kêu, cậu bực mình, tháo pin ra rồi ném vào bồn cầu.
Đừng nghi ngờ, cậu sẽ hối hận thôi vì phải bỏ tiền ra mua cục pin khác. Hơn nữa, thân là một đồng chí cảnh sát và ngành có quy định là ngay cả trong lúc nghỉ ngơi cũng không được tắt điện thoại.
Nhưng lúc này, trong lòng New chỉ toàn là cảm giác phức tạp khi bị người yêu phản bội và lừa dối. Sắp điên đến nơi rồi.
Mặc dù trước đó cậu không suy nghĩ kỹ, cũng không hiểu mình giận vì điều gì nhưng giờ đã hiểu rồi.
Trong khi tắm lại nhìn thấy những dấu vết còn lưu lại trên cơ thể sau khi lăn giường. Dưới cổ với trên ngực toàn là vết hôn đỏ thẫm, cậu không khỏi nhớ đến cuộc tình ái nóng bỏng lúc nãy. Lúc hôn, cảm giác ẩm ướt, dục vọng thăng hoa, cho dù đến cao trào nhưng phía sau vẫn bị người kia mạnh mẽ ra vào, cảm giác này làm cậu mặt đỏ tim đập, miệng lưỡi khô nóng...
Biến biến biến biến, bây giờ không phải lúc nhớ lại dư vị này!!!
Cậu dùng khăn ướt chà mạnh lên mặt, thay áo ngủ sạch, dứt khoát ném quần lót vào thùng rác.
Vì trên đó còn lưu lại 'vật kỷ niệm' của Tay, cậu nhìn mà không muốn mặc tiếp luôn.
___
"Tay, Tay!"
Sau đầu bị người ta vỗ một cái, Tay mở mắt, không nhịn được quay lại liếc Off: "Nếu ngứa tay thì tôi có thể chặt hộ anh."
"Hứ, hôm qua đi chỗ nào vui vẻ mà mắt thâm như vậy?" Off cúi xuống, nhìn chăm chăm một hồi rồi chỉ vào ghi chép án kiện trước mặt anh: "Nửa tiếng trước anh đang đọc trang này. Lời khai của khách làng chơi hay thế sao?"
Tay giật giật khoé miệng, đóng sập tài liệu vào, vẻ mặt biểu đạt ý tứ 'Tạm biệt, không tiễn."
"Anh được đấy, giờ còn ra vẻ nữa. Mấy năm qua đồn trưởng Tha chiều anh đến mức nào rồi không biết?" Off không những không bị doạ sợ mà còn vừa lượn lờ quanh phòng vừa nói.
Tay nhìn tên chiến hữu cũ đang dư thừa tinh lực nên dồn vào việc bát quái, bó tay hỏi: "Sao đại đội mấy người lại rảnh vậy?"
"Nào có, tôi là tôi rất chi là bận, chẳng qua tôi đang quan tâm đến đồng nghiệp mới mà thôi."
Một vị nữ cảnh sát đang thu dọn án kiện bên cạnh nghe thấy vậy thì ngẩng lên cười cười: "Tay nào phải đồng nghiệp mới. Đây rõ ràng là về nhà mẹ đẻ mà."
Off cười ha ha mà thái độ của Tay lại khác hẳn, anh chỉ câu câu khoé miệng, bộ dáng không yên lòng.
"Tay?"
"Tôi ra ngoài hút điếu thuốc." Tay đứng lên, lấy bao thuốc lá từ trong túi ra lại thấy chỉ còn một điếu, thấp giọng chửi một câu. Sau đó ngậm điếu thuốc, dùng sức ép bao thuốc thành một cục, ném vào thùng rác cách mấy mét.
Off nhìn theo bóng lưng của anh, nhíu nhíu mày, nhỏ giọng hỏi Mia: "Anh ta đến kỳ à? Sao khó chiều thế?"
Mia nhún vai, nói: "Mấy ngày nay toàn thế. Tôi quen rồi."
"Không thể nào!" Off ngoại trừ vẻ quan tâm còn có chút thích xem bát quái: "Đến giờ tôi còn chưa thấy chuyện nào có thể khiến tên Tay phiền lòng đâu nha. Nguyên nhân là gì vậy?"
"Tám, chín phần là thất tình."
Off phì cười: "Làm sao có chuyện đó được. Đây là Tay đao thương bất nhập đó."
"Haiz, người vốn đao thương bất nhập đột nhiên lại có tâm sự, ngoại trừ thất tình thì còn có chuyện gì nữa." Mia để tài liệu trên tay xuống, quay sang nhìn người đang vùi đầu vào đọc sách, đối với mọi chuyện đang xảy ra trong phòng làm việc đều làm vẻ không quan tâm rồi ném một quả quýt qua: "Đội trưởng Luke, anh thấy sao?"
Luke từ từ ngẩng lên, vô cảm nói: "Lòng dạ sắt đá đến đâu, cũng có lúc phải thương nhớ người."
"..." Off thấy như có gió lạnh thổi qua, không nhịn được phải chà chà cánh tay.
Mia buồn cười, lắc đầu nói: "Xem ra, lệnh điều động lần này làm Tay nhà ta rất khó chịu nha."
___
Rít một hơi thuốc, Tay móc di động ra, bấm dãy số quen thuộc kia.
Máy đã mở nhưng vẫn không nhấc máy.
Xem ra, cơn tức không nhẹ...
Vai bị vỗ nhẹ hai lần, Luke không biết đã lướt đến đằng sau anh từ bao giờ. Nói là lướt cũng không phải quá lời, đội trưởng Luke đẹp trai của đội hình sự có một vũ khí bí mật chính là "Lướt theo gió", bước đi rất khẽ, không phát ra tiếng động.
Tay quay đầu lại, cười khổ: "Đội trưởng Luke."
Luke đứng bên cạnh anh, châm một điếu thuốc, dùng tư thế vô cùng nghệ thuật mà nhả khói một hồi rồi mới chậm rãi ẩn ý nói nhỏ: "Nhành hồng trong vườn đã bị ai hái mất rồi à "
"..." Tay bị sét đánh cái uỳnh mất nửa ngày mới nói: "Đội trưởng Luke à, anh chẳng thay đổi gì hết..."
Luke gẩy tàn thuốc, thu lại biểu tình rồi hỏi: "Lần này đội điều cậu về có phải làm cho cậu không vui không?"
Tay ngẩn người, lắc đầu: "Nào có đâu, do thiếu người mà, tôi hiểu."
"Được rồi, đừng có mạnh mồm. Vốn là chỉ cho cậu đi một hai năm thôi, kết quả cậu kéo thành năm năm. Cho cậu tiêu dao lâu như vậy mà cậu không về thì ngay đến tôi cũng không thể nhìn được."
Tay cười tự giễu: "Tôi không quay về thì đội vẫn còn rất nhiều nhân tài ưu tú mà. Tôi già rồi, có về hay không cũng không sao."
"Đừng có cậy già mà lên mặt." Luke vung quyền đánh vào cánh tay Tay, nhìn thì có vẻ không đau nhưng thật ra anh đã dùng sức rất lớn: "Tôi đây còn lớn hơn cậu cả mười mấy tuổi đó. Sao nào, muốn ám chỉ tôi nên về hưu sao?"
Tay bất đắc dĩ, liên tục xua tay xin tha. Rồi sau đó... hai người sóng vai ngắm cảnh.
"Tay, tôi có thể hiểu. Lần điều động này đã làm cậu khó xử rồi."
Tay yên lặng, vẫy rơi tàn thuốc, nhìn góc đường phía xa mà thở dài.
"Cái khác tôi không muốn nhiều lời, tôi chỉ muốn hỏi một câu thôi. Lời thề vào ngành năm 22 tuổi, cậu còn nhớ không?"
Tay nhìn người đã từng dìu dắt mình, cười hỏi: "Anh không phải đang tạo gánh nặng cho tôi đấy chứ?"
Luke lắc đầu: "Vẫn mấy câu đó thôi. Tôi vẫn cảm thấy cậu rất tốt, phục tùng mệnh lệnh, nghe theo chỉ huy, làm hết phận sự của mình, không sợ hy sinh. Tay, cậu là người dũng cảm, cũng là một người đàn ông có trách nhiệm."
"... Cảm ơn đã khen."
"Đội hình sự cần cậu, cậu cũng có năng lực hơn ngày xưa. Tôi thấy, nửa kia trong tương lai sẽ thấy kiêu ngạo vì cậu." Luke vỗ vỗ vai Tay, nói đầy ẩn ý: "Đừng để tôi phải thất vọng, càng không nên để người trong lòng cậu thất vọng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co