Chương 3
9h sáng, đồn cảnh sát đổi ca trực, Tay lái chiếc xe máy đầy phong cách của hắn về nhà, tiện thể đèo theo New về cùng đường.
Cân nhắc đến chuyện Tay đang là bệnh nhân, trước khi New lên xe hiếm khi có lòng hảo tâm nhường cho hắn găng tay mỏng với khăn quàng cổ, Tay không chút khách khí nhanh chóng đeo hết lên còn dõng dạc nói, "Cậu nên làm thế từ sớm."
Xe máy phóng trên đường, New thấy rất lạnh, chỉ có thể núp sau Tay, để hắn làm kính chắn gió.
"Lạnh..." Tay không biết nói gì, giọng nói bị tiếng động cơ xe với tiếng gió vù vù thổi bay.
"Cái gì cơ?!" New kéo áo gió Tay, cố rướn lên phía trước: "Nghe không rõ!"
Tay cơ hồ gào lên nói: "Tôi nói cậu lạnh thì nhét tay vào túi áo khoác của tôi ý! Ngốc!"
"Không thèm!" New gào trả lại những vẫn làm theo. Ưm, quả nhiên ấm ghê.
10 phút sau, hai người đến nhà New thuê, cậu xuống xe nói lời cảm ơn: "Ngày mai đi làm nhớ trả găng tay với khăn cho tôi, hôm nay cho anh mượn."
Tay mặt dày nói: 'Tôi không có găng tay lẫn khăn quàng, trả lại cho cậu thì tôi chết rét à."
New lườm hắn rách mắt: "Vậy thì tự mình đi mua đi."
"Tôi làm gì có thời gian mà đi dạo phố. Ai, New, thầy đối với cậu tốt như thế, cậu liền coi như lễ vật mà tặng cũng được mà."
"... Ngày nhà giáo qua lâu rồi."
"Vậy... Vậy tháng sau là sinh nhật tôi, coi như quà sinh nhật nha."
"Tháng nào anh chả nói thế... Được rồi được rồi, tôi lên đây, đi đường cẩn thận." New đã quen việc Tay chuyên chiếm lợi từ mình, cũng không muốn đấu với hắn. Tặng lại cho cái mặt quỷ, sau đó vung tay quay người lên phòng.
Tay nhìn theo cậu biến mất ở góc hành lang, đột nhiên muốn hút một điếu. Sờ túi thì phát hiện bao thuốc bị lấy đi lúc nào mà thay vào đó là thuốc cảm.
Ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã hơn 1h chiều, New gọi điện gọi thức ăn, bất giác lại gọi cho Tay một phần.
Đại khái là lo lắng hắn đang bị cảm lại không ai chăm đi. New yên lặng phân tích hành vi của mình.
"Alo..." Điện thoại bận một lúc mới nghe thấy giọng nói vô lực của Tay, vừa nghe đã thấy cảm nặng hơn. Ngày hôm qua nhiệt độ bất chợt giảm mà hắn mặc ít như vậy, bị lạnh một ngày một đêm mà giờ mới bị nặng coi như là nhờ thân thể khoẻ mạnh.
"Này, anh ngủ dậy chưa?" Nghĩ đến khả năng mình đang quấy rầy hắn nghỉ ngơi, New có chút áy náy với chột dạ. Tuy là trước đây bị Tay ức hiếp đến bùng nổ thì cậu cũng âm thầm nguyền rủa hắn bị bệnh nan y nhưng bây giờ người thật đang bị bệnh thì cậu không thể không quan tâm. Tuy nhân cách Tay có chút hư thối, miệng có chút xấu, hành vi có chút bỉ ổi, nhưng tính ra hắn lại là người gần gũi với New ở thành phố này nhất.
"Cậu nghe giọng tôi giống người đã ngủ dậy sao?" Tay tâm tình không tốt, giọng so với lúc chia tay buổi sáng còn khàn hơn, không biết chừng đã phát sốt.
"Anh ăn cơm không?"
"Ăn gì?"
"Ăn gì cũng được. Lúc về không ăn gì sao?"
"Không. Hoa mắt chóng mặt, không muốn ăn." Tay bên kia đầu dây ngáp một cái dài, tiếng được tiếng mất nói: "Cúp máy đi, tôi muốn ngủ."
"Này, Tay!"
"Tiểu tổ tông, gì nữa..."
"Anh đừng ngủ như chết, tôi qua bây giờ, nhớ mở cửa cho tôi."
"Cậu tới làm gì?"
"Mang đồ ăn cho anh, tiện thể giám sát anh uống thuốc. Không cần khách khí với tôi, tôi chỉ sợ anh ốm chết ở nhà rồi sau này lại bám dai như đỉa sẽ quấy rầy hàng xóm."
"..."
Cúp máy, New lại nghĩ, mình không phải là đang nhiều chuyện chứ. Tay đang ốm thì mình phải vui vẻ bắn pháo hoa chúc mừng chứ, sao còn muốn chạy qua hầu hạ hắn?
Mãi đến khi cậu mang cháo đã được bọc cẩn thận cùng đồ ăn đến trước nhà Tay thì vẫn còn đang ngẫm vấn đề này.
Tay nhìn chả khác gì zombie đi ra mở cửa cho cậu, vành mắt đen thui, thật có tính nghệ thuật.
"Đã ốm mà sao còn không ăn gì?" New vào nhà bầy đồ ăn ra. Cũng khá lâu rồi cậu chưa tới nhà Tay. Nơi này quả nhiên vẫn như xưa, ngổn ngang bừa bộn.
Tay đẩy núi quần áo nhỏ trên salon ra nhường một góc để cậu ngồi sau đó trả lời ngắn gọn: "Buồn ngủ."
New nghiêm túc nói: "Mặc áo khoác, ăn, sau đó uống thuốc, ngủ tiếp!"
Tay nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, đột nhiên nở nụ cười: "Căng thẳng cái gì, tôi ngủ một giấc là khoẻ lại, cậu chỉ lo lắng lung tung."
"Trong lòng anh không phải đang mừng thầm đi. Anh thích nhìn tôi bận rộn quay qua quay lại còn gì." New tức giận nói: "Tôi sẽ không giặt quần áo cho anh, khỏi rồi thì tự mình ném vào máy giặt đi."
Dưới sự giám sát của New, Tay miễn cưỡng ăn hết hai bát cháo, lại bị ép nuốt mấy viên thuốc.
"Đã nói ngủ một giấc là khoẻ rồi còn gì. Phiền nhất là uống thuốc." Tay nằm trên giường mặc cho New đo nhiệt độ, đắp chăn.
Xác định hắn không sốt thì cậu mới hơi yên tâm. Cũng thật là, tên ngốc này có thể chất rất tốt, không cần cậu quan tâm cũng có thể khỏi hẳn.
Lần thứ hai phỉ nhổ mình bao đồng, cậu đặt cốc nước ở đầu giường, nói: "Tôi đi đây, tự lo lấy bản thân, tự cầu phúc."
"Thầy giáo đang bị bệnh, không nói được câu tốt lành gì? Cái gì như sớm bình phục chẳng hạn."
"Có sớm bình phục hay không thì ngày mai anh đều phải đi làm, đừng hòng lười biếng." New không chút thương hoa tiếc ngọc mà vỗ một phát vào chăn trên bụng Tay.
Trên đường về tiện thể ghé vào siêu thị mua đồ ăn, rẽ vào nhà sách mua mấy quyển sách. New vốn cho là mình có thể trải qua một buổi chiều thanh tịnh, kết quả còn chưa đến giờ cơm tối thì Tay liền quấy rầy hắn.
"Đồ đệ ngoan, cậu đã ăn chưa?"
Giọng tuy còn hơi khàn nhưng nghe ngữ khí kia thì hiển nhiên bệnh đã giảm. Quả nhiên sức sống giống con gián, không tầm thường. New liền biết mình nghĩ nhiều.
"Anh khỏi rồi?"
"Cũng tạm, tốt thì có chút tốt, nhưng mà đói."
"..."
"Này, đồ đệ?"
"Anh đói bụng thì phải gọi thức ăn chứ, hơn nữa tôi có để lại cháo cho anh..."
"Cháo không ngon. Không thì cậu nấu cơm cho tôi đi!"
"..." New có cảm giác mình đang một lần nữa bị Tay thử thách sức chịu đựng. Chẳng lẽ trong lòng hắn, mình đã từ đồ đệ nhẫn nhục, chịu khó giáng cấp thành nam đầy tớ, gọi lúc nào đến lúc đó sao?
"Ha ha ha, đùa thôi, đùa thôi, không thì chúng ta ra ngoài ăn đi, tôi ở nhà một mình cũng không làm gì."
"Sao anh không hỏi tôi có việc gì phải làm không đi?"
"Há, này, cậu có bận gì không?"
"...Không" New triệt để bó tay với hắn: "Anh muốn ăn gì?"
"Tôi muốn ăn đồ do đồ đệ mình làm nhưng mà đồ đệ của ta nghe có vẻ không tình nguyện."
Là quá không tình nguyện mới đúng. New trong lòng yên lặng gào thét, ngoài miệng lại nói: "Không thành vấn đề, anh không chê là được rồi."
"Thật chứ? Trong lòng cậu không phải đang mắng tôi chứ?"
New hừ lạnh một tiếng, nghĩ thầm, nếu như mắng người mà họ hắt xì thật thì cái người kia hoàn toàn có thể vì hắt xì mà bay đến mặt trăng.
"Thế là quá tốt rồi, tôi tới nhà cậu liền."
"A"
"Hở?"
"Anh còn đang ốm, không nên đi xe máy đến, đón xe đi."
"Không có chuyện gì, chỉ cảm có chút mà gọi là ốm sao? Cậu quá khinh thường thể chất sư phụ cậu rồi."
New nghĩ thầm: Tay, ta đây mãi mãi cũng không dám xem thường anh, với bản mặt dày của anh.
___
Lúc Tay qua còn xách theo nải chuối tiêu làm New thụ sủng nhược kinh. Cái tên chuyên bào này thế mà cũng biết chuyện mua hoa quả khi đến nhà người khác. Không biết à nha.
"Này, Tay, nải chuối tiêu này không phải là anh bới thùng rác dưới nhà chứ?"
"Đúng rồi, cậu thật hiểu tui nha."
"..." New mặt không thay đổi quăng nải chuối đi rồi quay lại bếp tiếp tục bận rộn. Tay theo vào, bày dáng vẻ đại gia nói: "Đồ đệ, bao giờ cơm nước mới xong. Tôi rất đói rồi."
New làm bộ không nghe thấy, bình tĩnh vo gạo rửa rau.
"New" Tay đến gần tí nữa, thấy sắc mặt cậu không vui vẻ gì thì tưởng là cậu tin thật, vội vàng kéo tay cậu nói: "Không phải tôi nhặt chuối ở thùng rác đâu. Tôi vừa đi siêu thị mua đó."
New không chịu nổi nữa, buồn cười nói: "Biết rồi."
"Cậu cười thì mới đáng yêu hơn, làm gì mà cứ đối với tôi như hung thần ý." Tay khinh bỉ, không nhịn được véo cái mặt bánh bao của cậu. New giật mình, vèo một cái tránh ra xa, nói: "Tay, tay anh rất lạnh đó!"
"Hừm, tôi cũng thấy thế." Tay thâm ý nhìn cậu mà cậu cũng thờ ơ nhìn trả
"Không thể rót cho tôi cốc nước nóng à?"
"Sao anh không tự rót đi?"
"Tôi lười."
"Thế anh cứ chịu lạnh đi."
"New, tôi đang là bệnh nhân."
New căm giận nói: "Tôi đưa găng tay cho anh là được chứ gì!"
"Khà khà, tôi có thể đem tay nhét vào cổ cậu không?"
"..."
Dưới sự giúp đỡ hay đúng hơn là quấy rối của trợ thủ Tay thì cơm tối tới 7h mới làm xong. Thực tế thì tay nghề nấu nước của New cũng không quá tốt, cũng chỉ nấu được mấy món. Có mấy lần thử làm món mới thất bại đến 80% nhưng cũng không hiểu sao Tay lại thích đến ăn chùa.
Bày đồ ăn lên bàn, Tay chậm chạp nhấc đũa khác với thường ngày vùi đầu vào chiến đâu. New ăn vài miếng cảm thấy thật sự kì quái, cho rằng hắn nhìn đồ ăn trình bày không được đẹp lắm nên không ăn, tức giận hỏi: "Làm sao không ăn?"
Tay bày ra vẻ đẹp trai vén vén tóc: "Làm phiền vị tiểu đệ đệ này lấy cho tôi một đôi đũa khác, tôi sợ lây bệnh cho cậu."
New cười một tiếng: "Anh còn sợ lây bệnh cho tôi?"
"Ai biết được đấy. Cậu nhìn có vẻ yếu."
"Anh mới yếu ý, cũng không biết ai mới phải hỉ mũi cả một ngày!"
"Đó cũng là ân huệ cậu ban cho tôi. Ai dội cho tôi ướt sũng, nửa đêm không có đồ mặc đây?"
New đỏ mặt, cau mũi lẩm bẩm: "Anh ăn đi, ăn cơm chứ có phải hôn đâu mà truyền với nhiễm."
Tay ồ một tiếng, đưa bát mình đến trước mặt cậu: "Vậy cậu gắp đồ ăn cho tôi, tôi muốn ăn sườn hầm tiêu với tôm rang muối tiêu"
"Anh còn phải uống thuốc, không được ăn đồ cay." New mặc kệ mà gắp cho hắn một đũa dưa chuột xào vị nhẹ nhàng hơn.
"Không ăn được sao cậu còn làm???"
"Tôi làm tôi ăn."
"..." Tay nghiêm mặt thu lại bát, bới bới cơm: "Tôi quyết định thay đổi ý lúc nãy. Tôi quyết định lây cho cậu!"
New lạnh lùng lườm hắn một phát: "Tuỳ tâm." Sau đó tiếp tục ăn.
Tay nghiêm túc cau mày suy nghĩ một lúc, hỏi: "Vậy không phải chúng ta phải hôn nhau sao?"
New bị sặc miếng sườn hầm tiêu, trong nháy mắt ho không thở được.
Giải quyết xong bữa tối, New tiễn Tay đi bộ về nhà. Không biết vì chuyện dở khóc dở cười trên bàn cơm lúc nãy hay không nhưng cậu có chút khó chịu, vẫn không để ý Tay, đi đường cũng cách xa hắn.
Tay ngược lại, không để ý gì mà vẫn mặt dày nói chuyện:
"New, cậu có bạn gái không?"
"Anh biết rồi, sao còn hỏi?"
"Hỏi lại mà."
New bó tay: "Không có."
"Cậu đã 24 rồi đó."
"Một tên 30 tuổi còn phòng không có tư cách nói tôi sao?"
"Tôi đã nói rồi còn gì. Tôi không thích phụ nữ gây phiền phức."
"Đàn ông thì không phiền đâu. Anh cùng đàn ông là quá đẹp rồi."
Tay đưa tay, kéo New lại, nói: "Vì thế nên mỗi ngày tôi đều lăn lộn với cậu đó thôi."
"Thấy sang bắt quàng làm họ, tôi không quen anh." New đập tay hắn đi qua.
"Ai, chẳng lẽ cha mẹ cậu không giục gì sao?"
"Có giục cũng không làm được gì, tôi bận như thế làm gì có thời gian." New xoè tay đếm: "Một năm có 365 ngày, tính cả đi làm, tăng ca, trực ban, chuẩn bị nọ kia, họp hành, lúc muốn nghỉ chưa chắc đã được duyệt thì đào đâu ra thời gian mà hẹn hò."
Tay nghiêm túc gật gật đầu, trầm ngâm một lúc rồi nói: "Hay là như vầy, cậu tìm lấy một cô trong sở của chúng ta, mỗi ngày đi làm đều là ngày hẹn hò."
New suy nghĩ một chút làm bộ khó xử nói: "Phụ nữ trong sở của chúng ta người nào cũng có thể đánh gục được tôi nha."
Vừa rẽ sang đường lớn, vùng này hình như đang mất điện, cả đoạn đường tối om, nhiều cửa hàng đóng cửa từ sớm.
Tay kể cho New chuyện cười về chuyện mất điện, mặt cậu vẫn không thay đổi mà nghe. Đột nhiên có tiếng bước chân dồn dập, có người chạy qua giữa, va vào vai hai người.
Tay có dự cảm không tốt.
Ngay sau đó liền nghe thấy một giọng nữ hét lên: "Cướp! Có người cướp túi của tôi!"
Tay với New đều không mặc cảnh phục nhưng dưới tinh thần trọng nghĩa cùng bệnh nghề nghiệp, vừa nghe thấy tiếng hét liền theo bản năng đuổi theo tên kia.
Sau một ngày phải uống thuốc cảm, Tay có hơi chóng mặt, thở một hơi là muốn hắt xì, dẫn đến sức chiến đấu giảm thẳng đến chạm sàn. Mà người bình thường không chạy theo nổi hắn giờ đang phóng về trước, chỉ hai ba bước nữa là bắt được tên cướp, đem hắn ra chịu tội trước công lý.
Tên cướp xoay người lại, Tay nhìn thấy trong tay hắn ánh lên tia sáng của kim loại, lại nghe thấy New a một tiếng, sau đó thấy cậu ôm tay lảo đảo chút rồi lại đuổi theo tên kia.
Tay nóng máu, lập tức dốc toàn lực đuổi theo. Vượt qua New, tóm chặt cổ áo tên cướp, lúc tên đó quay người lại thì nhanh tay nắm lấy tay đang cầm con dao gọt hoa quả, sau đó làm cú quật vai cho tên đó nằm đo đất.
Dao gọt hoa quả lập tức bay xa. New hổn hển chạy đến nơi, theo thói quen tìm còng tay trên người. Tay vừa mắng vừa nắm áo tên cướp áp dưới đất, đè đầu gối lên lưng tên đó, lại dùng một kĩ xảo tóm tay tên cướp làm hắn la oai oái.
Một lúc sau, người phụ nữ hô cướp vừa la vừa chạy đến, còn khóc to lên. Tay thấy phiền đến mức muốn tát cho cô ta một phát. New vội nhặt túi xách dưới đất trả lại cho cô ta, vỗ vỗ vai an ủi rồi nói: "Báo cảnh sát đi."
"Gọi xe cấp cứu đã!" Tay thô lỗ bổ sung, làm người phụ nữ kia run lên.
New không nhìn nổi, trách hắn: "Anh làm gì thế? Tự nhiên lên cơn?"
"Tôi còn chưa xử cậu đó! Ngốc vậy?! Bị thương chỗ nào rồi?"
Tay ngẩng đầu, biểu hiện cực kỳ hung dữ, New trước giờ chưa từng thấy hắn như này, liền nhớ tới lúc trước thay hắn ghi án kiện, chẳng may dùng từ phạm phải lỗi nghiêm trọng hại hắn bị giám sát chi đội phê bình thì cũng không thấy hắn phát hoả lớn như này.
"Không bị ở đâu hết, tôi không sao." New xoa xoa cánh tay rồi đưa cho Tay xem, nhấn mạnh "Thật sự không có chuyện gì hết."
Tay biết tính cố chấp của New. Thấy quần áo của cậu cũng không có vết máu, lườm cậu một cái rồi tiếp tục nhấn sức đè xuống tên cướp dưới chân bày thế không làm ngươi gãy xương thì ta sẽ không bỏ qua.
"Tay!" New càng nhìn càng không chịu được, nhẹ chân đá vào mông hắn, có chút bực: "Anh đang vi phạm quy định."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co