01
không áp dụng vào thực tế
;
Hoàng Long vừa kết thúc bài quyền, bước chân chậm rãi, từng hơi thở phả ra như khói trong chiều muộn ẩm ướt. Cậu rút khăn từ túi tập, lau qua trán, mồ hôi rịn xuống cằm rồi rơi lách tách xuống thảm đỏ
Không nói không rằng, Long bắt đầu cởi võ phục. Lũ nhóc bên lề tưởng đâu anh chuẩn bị biểu diễn gì nữa, ai ngờ thấy cậu mặc vô liền một lượt ba lớp áo: áo giữ nhiệt đen, tiếp theo là áo mưa nilon, cuối cùng là áo lông đen tuyền trùm kín cổ.
Long kéo dây khóa áo, mím môi, rồi quay sang Quan, giọng thều thào
- "Anh ơi... em phải ép mấy cân để đi giải vậy?"
Cường nhíu mày, chưa kịp trả lời, thì Long đã ngồi thụp xuống như muốn khóc luôn tại chỗ
- "Em mà không xuống kịp hạng cân là anh Quan ép em đi thi quyền đôi với anh Quân đó anh... Mà em không muốn đi quyền, em muốn đánh nhau!"
Cường bật cười, gõ nhẹ vào đầu em (crush) đang rên rỉ
- "Muốn đi đối kháng đúng hạng cân thì ráng đi. Còn không thì đi quyền với thằng Quân"
Long đứng bật dậy
- "Không! Em sẽ ép cân! Quyền em đi đẹp, nhưng không đánh đối kháng thì ngứa chân lắm!"
Cường phì cười. Ừ thì mùa giải chưa đến, mà nội bộ CLB đã có đủ chuyện để dựng nguyên một series rồi. Nhưng ít ra, đứa nào cũng máu. Đứa nào cũng khùng. Và đứa nào cũng đang lớn lên bằng những giọt mồ hôi mặn chát - đôi khi, được gói kỹ trong áo mưa và áo lông giữa cái nóng 34 độ.
Trong khi Long còn đang khổ sở kéo khóa áo mưa bết dính mồ hôi, mặt đỏ bừng như mới chui ra khỏi phòng xông hơi, thì một giọng nói trầm đều, không nhanh không chậm vang lên phía sau lưng
- "Long đấu đối kháng hạng dưới 57kg. Bây giờ đang bao nhiêu cân?"
Không cần quay lại cũng biết là ai. Hồ Đông Quan - huấn luyện viên chính, đen đẳng 4, chuyên gia quyền quốc tế, đối kháng thì khỏi bàn.
Long nuốt nước bọt, quay đầu lại, rút từ trong túi ra điện thoại có ảnh chụp cân điện tử ở CLB.
- "60kg ạ..."
Giọng cậu nhỏ xíu, kiểu như vừa thú tội trước tòa án tối cao.
Quan đẩy gọng kính, mắt vẫn nhìn bảng lịch thi đấu dán trên tường, giọng bình thản đến mức khiến Long lạnh gáy
- "Ba cân."
Long ngẩng mặt lên cười khổ
- "Em biết rồi... em đã mặc áo lông, áo mưa, chạy 10 vòng rồi đó anh..."
Quan vẫn không đổi sắc mặt, tay gạch nhẹ vào sổ
- "Nếu ngày đấu vẫn 60 thì khỏi đấu."
- "Không! Em thề em sẽ xuống ! Em sẽ nhịn ăn, nhịn uống, Em thà đấu mà ngất còn hơn đi quyền đôi với người đi đẹp!"
Quan quay đi, chỉ buông đúng một câu
- "Mỗi giọt mồ hôi ép cân đều là sự cố gắng với sàn đấu. Đừng để anh phải xin ban tổ chức cho em rút khỏi danh sách ."
Và thế là, Tạ Hoàng Long - thân hình mảnh khảnh như người mẫu bước ra từ manga shounen lại tiếp tục trùm áo mưa kéo áo lông, bước chân nặng nề ra cầm dây nhảy
Không ai dám nói gì nữa.
Chỉ có trời, Long, và chiếc cân điện tử là biết, ai mới là đối thủ thực sự của cậu mùa giải này.
Tiếng gió quạt công nghiệp thổi phành phạch trong nhà tập như phụ họa cho bầu không khí căng như dây đàn. Dương đang thở hổn hển, mặt đỏ như cà chua chín, vừa rút khăn lau mồ hôi vừa rên rỉ:
- "60 rồi... còn tận 3 cân... anh Quan ơi em chết mất..."
Chưa kịp than nốt câu, một tiếng gào đầy phẫn nộ nổ tung từ phía cuối sàn tập nơi chứa chiếc cân
- "Mày câm mẹ mồm đi, than cái đéo gì?"
Tất cả quay lại, thằng đó gầy hốc cả người áo đẫm mồ hôi mặt tái xanh - Lê Duy Lân, đen đẳng 3, bước lên với sự thịnh nộ của một chiến binh sắp lột xác thành rồng.
- "Mày 3 cân mà mày than như sắp hấp hối ấy hả?! Tao đang 65 ký, phải xuống còn 60 ký đây này! Ép 5 cân! Nghe chưa?! NĂM!!!"
Lân kéo áo tập lên, lộ rõ phần bụng phẳng lì không chút mỡ
- "Tao mặc ba lớp áo, chạy 20 vòng, nhịn ăn ba ngày rồi nè! Sáng nhịn, trưa ăn trứng, tối xông hơi xong rồi đi chạy"
Nó bước tới gần Long, chỉ tay vô mặt cậu
- "Mày có 3 cân mà than van như thể sắp hẹo ấy. Tao còn chưa khóc nha Long. MÀY KHÓC CÁI MẸ GÌ???"
Long cười gượng, giơ hai tay lên đầu như đầu hàng
- "Tao xin lỗi mà... tao lỡ yếu lòng chút thôi... tôi đâu dám so với bạn..."
Lân khoanh tay, hừ một cái rõ dài rồi quay đi, để lại câu chốt hùng hồn vang khắp sàn
- "Ép cân không dành cho đứa sức khỏe yếu. Còn không thì đi quyền đôi với anh Quân đi cho mát!"
Minh Quân đứng mép sàn, tay vẫn cầm bình nước, nghe xong thì rớt luôn nắp bình.
- "Ủa alo! Sao lôi tao vô hoài vậy trời?!"
Mồ hôi tiếp tục rơi, cân nặng tiếp tục được theo dõi từng tí. Và tính chịu khóvà tiếp tục được thử thách trong lò luyện ép cân khắc nghiệt nhất hành tinh: CLB Taekwondo Tiger trước mùa giải.
_hết gòi chờ gì?_
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co