13.
3:20 am.
bảo châu -> văn chung.
cốt
cốt
cốt
cc
gì
bé mún hỏi
🥰 cút hộ bố m nhé
ê
tổn thương nha
m muốn tổn thương vật lý kh??
dạ
cái đó thì th tâm cần á ❤
sống z bảo sao nó bỏ m
:))))
có gì sủa lẹ nha
thì kiểu
nay hẻm mình k ai ngủ hết z
t nhắn ai là người đó rep
??
là m phiền được 29 đứa r đó hả?
😃😃
con đĩ nứng
ê!
k có chửi z nha 😡
tui đâu có đến mức như z
ờ
cút
😭 thôi mà
thì cũng có phiền mà được vài người
nhiêu?
26
con quỷ điên
cái hẻm bất hạnh nhất là khi có m đó
mẹ mày
😔
ộp pa à
mà ê
3 người k rep m là ai vậy?
anh quan tâm bé hỏ
❤❤
nói 1 tiếng nữa là t đập vô cuống họng
🙂
😔😔
thì phi long, ông quan với cha vĩ
cái ngôn từ xưng hô của m
cx thú vị ghê
ê mà nè
th cu phi long
online
t nhắn mà nó seen k rep
coi md ớn chưa
😃
thì do m sống lỗi đó
hên lắm nay t mới rep m đấy
chứ bth khinh mẹ ra mặt r 😏
ờ
th chó
mà m dc gõ cửa ch
ủa
cái này mà m gọi là được hả?
bảo ngu thì tự ái
sao
thấy vui mà
em ơi cứ vui ~
vui chỗ nào?
r m ĐƯỢC gõ cửa chưa
chưa
nên t mới lạc quan v nè
hihi
❤❤❤❤
ủa ê đụ má
mới nhắc
gõ r kìa
chết mẹ rồi
ra mở cửa đi
có khi lại là 1 chị gái xink đẹp nào đó
t gây
??
hoảng quá cái come out luôn hả má
🏳️🌈🏳️🌈
ra mở cửa r quay vid cho t coi coi
tò mò cảm giác dc người khác theo đuổi quá đi thoai ❤❤
nứng ha tr
ê để t ra coi
ok
đừng chết nha
có chết thì nhớ gửi nốt vid r chết 😘
mẹ m
t chết là t chỉ phòng m cho tụi nó trc
🥰🥰 anhem mình có nhau
ê nè nè
má kinh dị vl
sao sao
tr má
đúng điên luôn á
coi xong đừng hoảng nha
rồi rồi
lẹ
má nè
thề tụi nó đông cỡ 5 6 đứa
nhìn đ sợ đ lấy tiền luôn
chuẩn bị tâm lý trc đi
1
2
3
coi đi
ộp pa cảm nam xì tài
con đĩ mẹ đụ má địt mẹ
biến mẹ m đi con chó châu
iu anh 😘
◜✧◝◜✦◝◜✧◝
hành lang nhà trọ ngày hôm nay dường như không còn giống như bình thường nữa. không còn là sự yên bình của những giấc ngủ ngon hay là sự yên tĩnh vào trời đêm như những ngày thường. hành lang về đêm vốn vắng vẻ đột nhiên hôm nay lại đông đúc đến lạ, dù không thể nhìn thấy tận mắt nhưng lâm anh có thể cảm nhận được, có thể linh cảm của cậu có chút nhạy cảm hơn mọi người ở đây.
nhìn qua mắt mèo từ cửa phòng của bản thân, lâm anh cố gắng tìm kiếm nguyên nhân của âm thanh gõ cửa mà mọi người đã nhắc đến. ngoài màu đen của bóng tối thì cậu không thể nhìn thấy gì bên ngoài cả, thở ra một hơi dài của sự chán nản, lâm anh đứng thẳng khỏi cửa mà bắt đầu động não.
tay đặt dưới cằm khi cậu đang thử sắp xếp lại những dữ liệu mà cậu chỉ mới nhận ra, từ người kì lạ mà phúc nguyên gặp đến việc vụ cháy đột nhiên lại xuất hiện hay sự xui xẻo ngẫu nhiên của bảo châu. lâm anh lắc đầu một cách ngán ngẩm khi không thể tìm thấy sự liên kết nào, cậu đành quay trở lại giường, có lẽ nên nghe theo lời của đông quan thì hơn, ở yên trong phòng.
cạch.
âm thanh xuất hiện lập tức kèm theo là ánh sáng biến mất khỏi căn phòng cho thuê. lâm anh giật mình mà đóng băng ở đường đi đến giường, cậu nhìn lên bóng đèn đột nhiên ngưng hoạt động khiến sự tò mò đồng thời là bất an dâng trào trong lòng. di chuyển nhẹ nhàng và cẩn thận đến đầu giường để nhặt điện thoại lên, màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối cùng với đó là những dòng tin nhắn liên tục được hiển thị bên trên cho thấy không phải chỉ mình phòng của cậu có vấn đề.
nhận ra điều không ổn từ bên dưới bề mặt yên tĩnh này, lâm anh buộc bản thân giữ bình tĩnh mà dùng đèn flash từ điện thoại để nhìn rõ đường đi đến ngăn tủ, mở ngăn tủ ra chính là đèn pin và chai xịt cay mắt mà chính lâm anh đã chuẩn bị. vài động tác để kiểm tra chất lượng của chúng, cậu nhanh nhẹn tắt đi đèn của điện thoại sau đó thông thạo mà bật đèn pin lên, ánh sáng của nó rõ ràng hơn hẵn khiến cậu hài lòng.
lâm anh nhìn vào màn hình điện thoại hiển thị đoạn tin nhắn của những người anh em, sau đó miễn cưỡng tắt nó đi, cậu tự hứa trong lòng là bản thân chỉ muốn kiểm tra một chút nếu gặp gì đó ngoài tầm kiểm soát sẽ trốn đi để tránh rước họa vào thân. suy nghĩ cũng được một lúc, lâm anh quyết tâm rồi đứng dậy sau đó cẩn trọng đi đến cửa, đứng trước cánh cửa mà bản thân không biết thứ gì đang chờ đợi, niềm tin của cậu phút chốc lung lay nhưng rốt cuộc bàn tay run rẩy cũng đặt trên tay nắm cửa mà vặn nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động.
về phía của những người khác cũng không khá khẩm hơn là bao. thế vĩ nhìn điện thoại của bản thân cúp nguồn với sự bất lực, điện bị cắt một cách đột ngột cùng với điện thoại thì hết pin đã triệt để khiến thế vĩ rơi vào sự hoảng loạn mà hiếm khi nào anh đối mặt. nếu thường ngày bị thế này thì anh vẫn có thể đi đâu đó nhưng không phải ngày hôm nay, đặc biệt là vào lúc bên ngoài cánh cửa phòng này có một mối đe dọa.
cắn môi để giải tỏa căng thẳng, vĩ dường như có thể cắn đến môi bật máu nhưng may mắn cơn đau nhỏ này đã giúp đầu óc của anh tỉnh táo lại. thế vĩ đứng dậy khỏi giường mà đi đến ngăn tủ dưới bếp, rồi nhờ ánh sáng lẻ loi của mặt trăng từ cửa sổ để nhìn thấy đèn pin nhỏ đang lúp ló trong ngăn. vĩ nhanh chóng chợp lấy nó rồi anh thử bật lên thì nhận được ánh sáng mờ nhạt nhưng ít ra còn có cái để soi đường.
thế vĩ không có ý định nhẫn nhịn để người kia có thể hành động ngang nhiên như thế này nữa, dù sao đây không phải là nơi mà họ muốn làm gì thì làm. anh lấy thêm một con dao làm bếp để chắc chắn thêm an toàn của bản thân. đứng trước cánh cửa gỗ săn chắc, vĩ quan ngại mà môi theo đó mím lại không đảm bảo hành động của bản thân bây giờ có bị cho là ngu ngốc hay không. mà kệ đi, vĩ chấm dứt sự do dự mà lập tức vươn tay đến tay nắm cửa rồi dứt khoát mở ra.
◜✧◝
ánh đèn màu đỏ nhấp nháy liên tục ở lối thoát hiểm của bệnh viện với sự kỳ hoặc dường như là ánh sáng duy nhất bên trong bóng tối để soi sáng. không khí ảm đạm pha trộn một chút cái lạnh lẽo trong thời tiết mưa dạo gần đây đã tạo nên cảm giác ớn lạnh cho hoàng long.
sau khi trông chừng phi long chìm vào giấc ngủ yên bình, hoàng long chỉ có thể chợp mắt được vài phút thì phải ép bản thân tỉnh táo để bảo vệ cho cậu em vừa gặp nạn của mình nhưng cuối cùng nhu cầu cá nhân đã lấn át một cách áp đảo. hoàng long buộc phải để cậu ở một mình trong phòng bệnh khi anh phải đi giải quyết nỗi buồn.
hoàng long bước ra khỏi nhà vệ sinh ở cuối hành lang với sự thoải mái chưa từng có, mắt anh lờ đờ vì cơn buồn ngủ còn tay thì vụng về kéo khóa quần. anh nhìn quanh hành lang thì nhận ra chẳng có ai ngoài anh, có lẽ mọi người đã nghỉ ngơi. song, long cũng bắt đầu đi về phòng bệnh của phi long. dường như cơn buồn ngủ đã kiểm soát các dây thần kinh thế nên anh cũng chẳng hề biết dưới sàn từ lúc nào đã có thêm một cái bóng đen đi theo.
nó không gấp gáp hay cố gắng bám sát hoàng long mà chỉ chậm chạp đi theo từng bước chân ngái ngủ của anh vì nó biết nó đang và sẽ có cái nó muốn.
◜✦◝
rip 🥀🥀💔
cả nhà ngủ ngon nho ❤
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co