Chap 23 + 24
Chương 23
Sau khi Lý Đô đến Lâm Thành công tác, Cận Ngôn cũng chưa hề liên hệ qua cho y, Lý Đô bận, Cận Ngôn mấy ngày này cũng bận tối mắt.
Gần đây Bạch thị muốn thu mua lại một mảnh đất, vì liên quan đến việc giải tỏa và di dời nên cần liên hệ tới rất nhiều người dân cùng chính quyền địa phương.
Mọi người lần lượt kéo đến, các cuộc họp diễn ra liên tục.
Nhưng chuyện này cũng không có thuận lợi như vậy, vẫn có những ý kiến phản đối, không những thế nó còn liên quan đến lợi ích của các nhà máy công xưởng sau này, nên vấn đề an ninh luôn được đặt lên hàng đầu.
Cận Ngôn và những người khác luôn luôn phải túc trực, bọn họ thời gian ngủ cũng không có.
Chờ mọi việc giải quyết xong, tất cả đều đã ra về, Cận Ngôn và tiểu đội bảo an của cậu mới có chút thời gian ngồi lại với nhau.
Cũng không phải nhà hàng sang trọng gì, chỉ là một cái quán ăn khuya nho nhỏ ven đường.
Xung quanh còn có các hàng quán khác, mỗi quầy đều dựng lên một cái lều màu đỏ, phía trên có treo một tấm biển, ghi bằng chữ đỏ, thịt nướng ngũ vị, cơm chiên hải sản tươi sống tất cả đều có. Mặt đất có chút bẩn nhưng mấy ông già cởi trần vẫn uống rượu vung quyền, lâu lâu còn mắng chửi vài câu thô tục.
Lão Từ là tổ trưởng, lại là người có tuổi nhất ở đây, đặc biệt quan tâm tới mọi người, lão xách mấy thùng rượu đi xuyên qua các quầy hàng, sợ đám nhãi ranh dưới trướng mình uống không đủ.
Mỗi quầy đều bày những cái bàn nho nhỏ, bọn họ ở đây có bốn người, cậu, Kiều Vũ, Đao Ba, còn có lão Từ, nhưng lão Từ đang vội vàng đi đón tiếp những người khác, nên chỉ có ba người bọn họ ngồi ở đây.
Đao Ba lớn lên rất cao, cao tận một mét chín, chiếc áo vest ôm sát làm lộ rõ cơ ngực rắn chắc, vết sẹo đáng sợ từ khóe mắt tới tận gò má khiến cậu ta trông càng nam tính chững chạc hơn.
Có điều bộ dáng cao lớn này của cậu ta lại chiếm quá nhiều không gian. Kiều Vũ ngồi gần cậu ta bị ép đến mức không thể duỗi thẳng chân, không kiên nhẫn mà đá vào chân cậu ta một cái rồi nói: "Lượn xa ra một chút! Ai bảo phát triển to lớn như thế, phiền chết đi được!."
Cảnh tượng này thoạt trông rất kinh người. Kiều Vũ có một làn da đặc biệt trắng, ngũ quan tinh xảo như được người ta họa ra, đuôi mắt hẹp dài có phần nhếch lên, cả người toát ra một loại khí chất nhẹ nhàng và quyến rũ khó có thể giải thích. Thoạt nhìn cậu ấy như người không thể nhấc nỗi cái tay cái chân, vậy mà ở trước mặt một người cao lớn hơn mình lại thản nhiên quát mắng.
Đao Ba không nói lời nào, ánh mắt nặng nề nhìn thoáng qua Kiều Vũ, sau đó thật sự đã dịch người sang một bên.
Cận Ngôn thấy Đao Ba thu mình lại như một quả bóng, cậu vội vàng di chuyển sang một bên, nói với Kiều Vũ: "Anh Vũ ngồi cạnh em này.!"
Kiều Vũ phớt lờ Cận Ngôn, duỗi thẳng chân, cầm lấy ly rượu uống vào một ngụm. Có một ít rượu chảy ra từ khóe miệng, xẹt qua cằm, lướt qua hầu kết nhấp nhô của cậu, cuối cùng theo đường cong ấy mà rơi xuống quần áo.
Đao Ba ở bên cạnh híp mắt lại, sau đó cực nhanh mà nhìn qua chỗ khác.
Kiều Vũ sảng khoái thả ly rượu xuống mà thở dài một hơi, lúc này mới hỏi Cận Ngôn: "Tiểu Ngôn, em có biết Lý Boss đang có kế hoạch gì không?"
Nhắc tới việc này, sắc mặt của Cận Ngôn như có gió đông giá rét vừa thổi qua, cậu không nói lời nào, Kiều Vũ ngồi thẳng lưng nghiêm mặt nói: "Anh nói cho cậu biết, thân phận bối cảnh của vị Ninh thiếu gia kia, một chút cũng không kém, Bạch lão đại cũng không giống như chơi qua đường với hắn."
Kiều Vũ từng đi theo Ninh Việt đến bệnh viện vài lần, nói thật, cậu chưa bao giờ thấy qua một Bạch Huy kiên nhẫn là dịu dàng như thế.
Cận Ngôn cúi đầu, đôi mày nhíu chặt, lúc tức giận cũng không có làm ầm ĩ lên, chỉ thì thầm bất mãn: "Chú Lý của em tốt như vậy..... tại sao lại..." Cận Ngôn ngày bé rất sợ Lý Đô , bởi vì Lý Đô luôn trêu chọc cậu, khiến cậu lần nào cũng phải khóc hề hề. Nhưng sau đó lớn lên, cận ngôn mới phát hiện Lý Đô là người đến thăm cậu với thiếu gia của cậu nhiều nhất, cũng là người chiếu cố cho bọn họ nhiều nhất.
Cho dù Bạch Huy có là cậu ruột của Bạch Hạo đi nữa, cũng không thể bằng một phần mười những gì y đã làm cho bọn hắn.
Kiều Vũ vỗ nhẹ lên đầu Cận Ngôn một cái: "Ngốc, trong tình yêu, làm gì có tại sao." Thật ra Kiều Vũ đã cố tình nói một cách rất khéo léo, cậu ấy luôn cảm thấy giữa Bạch Huy là Lý Đô vốn dĩ không tồn tại cái thứ gọi là tình yêu, nói gì đến việc thay lòng đổi dạ.
Cận Ngôn chống chiếc đũa lên bàn mài tới mài lui hệt như mài dao, một lúc sau mới chậm rãi buông chiếc đũa xuống, nói: "Chú Lý đi nơi nào.... Em cũng sẽ theo đến đó, có thể sau này sẽ không ở Bạch gia nữa."
Chuyện này so với những gì Kiều Vũ đã đoán trước không sai biệt lắm, cậu ấy tiến đến trước mặt Cận Ngôn trêu ghẹo nói: "Em có thể bỏ mặc vị thiếu gia kia?"
Cận Ngôn giống như một tên ngốc mà nhìn Kiều Vũ: "Hai việc này đâu có mâu thuẫn với nhau."
Cận Ngôn cảm thấy con người cậu vốn không có đầu óc, sách cũng không đọc được nhiều, đi theo bên người Bạch Hạo sẽ làm gánh nặng cho hắn, lại nhớ đến những gì Bạch Hạo đã nói với mình lần trước, gương mặt cậu liền ảm đạm hẳn đi.
Hai người bọn họ câu được câu không mà trò chuyện một hồi, Đao Ba không nói lời nào, trước sau vẫn yên lặng mà lắng nghe.
Có một tên ở bàn bên cạnh đang say rượu, thấy bọn họ phía bên này an tĩnh không giống như mọi người, liền cầm theo một chai bia đi tới, ánh mắt dừng trên người Kiều Vũ, còn đưa tay muốn sờ mặt cậu ấy, cười hì hì mà nói: "Em Kiều sao mọi người lại....."
Kết quả tay còn chưa kịp chạm vào mặt kiều vũ, đã bị Đao Ba ở bên cạnh bóp lấy tay.
Đao Ba không hề dùng lực, nhưng người này lại cảm thấy tay mình giống như bị một cây kìm nung đỏ kẹp chặt, động đậy một chút cũng không được.
Anh ta ngơ ngác mà chớp mắt nhìn Đao Ba, Đao Ba không lên tiếng, Kiều Vũ ngẩng đầu lên lười biếng nói: "Lại kêu một tiếng em Kiều, tôi sẽ cắt lưỡi cậu."
Nói xong, cậu ấy lại cầm lấy bình rượu, mở tay của Đao Ba ra, kề vai bên người nọ mà đi uống rượu.
Cận Ngôn ngồi ở đó mà cả người như hóa đá, thầm nghĩ, lát nữa cậu phải nhanh chóng sửa tên của Kiều Vũ trong danh bạ của mình lại.....
Ngồi thêm một chút, cũng đã tới mười giờ, Cận Ngôn không ở lại náo loạn với mọi người nữa, nói một tiếng với lão Từ , thừa lúc đi WC mà trốn mất.
Cậu gọi một chiếc taxi, sau khi nói vị trí có chút phấn khích mà sờ vào cái phong thư trong túi.
Thật ra hôm nay là sinh nhật của Bạch Hạo.
Nhưng Cận Ngôn làm cách nào cũng không liên hệ được với hắn, cậu còn nghĩ có thể hắn vì chuyện lần trước mà còn giận dỗi, cho nên không muốn nhìn thấy cậu.
Nhưng cũng không sao, chỉ cần Bạch Hạo thấy được món quà này, nhất định sẽ lập tức tha thứ cho cậu.
Cận Ngôn nghĩ nghĩ, lại gọi điện thoại qua cho Lý Đô. Bên kia nghe máy, cậu thật cẩn thận mà hỏi: "Chú Lý chú vẫn chưa ngủ sao?"
"Chưa."
Cận Ngôn yên tâm, cười hỏi: "Chú Lý khi nào chú về, con đi đón chú."
Lý thư ý nói: "Ngày mai. Bên kia nhóc xong việc rồi à?"
"Dạ, mọi người đi hết rồi."
Lý Đô trầm ngâm một lúc, lại không lập tức đồng ý, chỉ nói: "Nói sau đi, ngày mai cứ chờ tin nhắn của chú."
Cận Ngôn nghe giọng Lý Đô có chút nghẹn, có vẻ rất là mệt mỏi, biết hẳn là mấy ngày nay công việc chỗ y cũng rất bận rộn, nên không tiếp tục quấy rầy nữa, lập tức tắt máy.
Tới một khu biệt thự xe hoa, Cận Ngôn xuống xe. Bảo vệ nhận ra cậu, Cận Ngôn bước vào cổng, đi đến trước ngôi nhà quen thuộc rồi dừng lại.
Kỳ thật Bạch gia đối với Bạch Hạo cũng không tệ. Sau khi đón hắn trở về, tùy rằng không được vào ở trong nhà chính của Bạch gia, nhưng cũng không hề bạc đãi hắn.
Nhưng mà hắn còn nhỏ như vậy, lại sống trong một căn nhà rộng lớn, chỉ có một bảo mẫu chăm lo ngày ba bữa cơm cho hắn, hắn không chỉ đáng thương mà còn cô độc.
Trong nhà tối đen như mực không có ai cả.
Cận Ngôn đoán chắc bây giờ Bạch Hạo đang ở bên ngoài tổ chức tiệc sinh nhật, cậu không biết khi nào thì Bạch Hạo về, càng không biết hắn có trở về hay không, bởi vì cậu không thể tìm thấy Bạch Hạo nên chỉ có thể dùng biện pháp ngu ngốc này.
Cận Ngôn đưa tay chạm vào lan can phía bên ngoài, vẻ mặt đầy hoài niệm.
Cậu ngồi xuống một góc, lấy phong bì trong túi ra, nâng niu mà cầm trong tay.
Có lẽ là vì được trở lại nơi cậu và Bạch Hạo đã từng sống cùng nhau nên có chút xúc động, Cận Ngôn ngẩng đầu, nhìn ngọn đèn đường vàng hoa cả mắt, chậm rãi nhớ về quá khứ.
[ĐM/EDIT] TÌNH CUỐI - CÔ QUÂN - Chương 24
An Dĩnh Hy
Khi Cận Ngôn lên mười tuổi mẹ cậu đã bỏ đi.
Thật ra cậu đã biết trước là bà ta sẽ đi, tối hôm đó bà ta làm cho cậu rất nhiều món ăn, toàn là món thịt, mà ngày thường trên bàn cơm nhà cậu sẽ không bao giờ có thịt.
Người phụ nữ này tính tình đanh đá, mỗi lần dạy dỗ Cận Ngôn đều sẽ véo vào tai cậu nói những câu như 'nhãi ranh' 'đồ yểu mạng chết sớm', những khi bực mình còn ra tay đánh cậu vài cái.
Nhưng ngày hôm đó, bà ta lại không giống như mọi ngày, đối xử với Cận Ngôn rất đỗi dịu dàng, ngay cả bài kiểm tra không điểm môn toán của Cận Ngôn bà ta cũng không mắng cậu, lúc ăn cơm còn cố tình gắp thức ăn vào chén của Cận Ngôn.
Cận Ngôn bị mẹ của cậu dọa cho rợn tóc gáy, miếng cải thìa ngậm trong miệng cũng không rảnh để ăn, ngẩng đầu ngu ngơ mà hỏi: "Mẹ hôm nay làm sao thế?"
Bà ta lại ấn đầu cậu xuống, không kiên nhẫn nói: "Ăn cơm đi." Nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.
Cận Ngôn thoạt nhìn trông có vẻ vô tâm vô phế, nhưng thật ra cậu lại không có ngốc.
Cả đêm cậu nằm ở trên giường nhưng không hề ngủ, mặc dù bà ta đã cố tình nhẹ tay nhẹ chân nhưng Cận Ngôn vẫn nghe được tiếng bà ta đang thu dọn đồ đạc.
Cậu vẫn không cử động, chỉ đưa mắt nhì chằm chằm vào cái trần nhà ố vàng đầy khe nứt kia, nước mắt cứ thế không ngừng rơi xuống, không bao lâu đã thấm ướt cả gối.
Sau đó tiếng sột soạt bên ngoài biến mất, tiếng bước chân dừng trước cửa phòng ngủ của cậu.
Cận Ngôn không dám phát ra tiếng động, cậu khó khăn mím chặt môi, ngũ quan như bị ép chặt vào nhau, khuôn mặt lấm lem nước mắt hòa lẫn với nước mũi, trông vừa buồn cười vừa đáng thương.
Cậu nghĩ, đi thì đi, đi rồi cậu sẽ không bị đánh, cũng không cần chạy trốn những tên đến đòi nợ, đi rồi thì đừng quay trở lại nữa.
Hình như bà ta đã nghe được những lời này của cậu, cuối cùng cũng không quay lại tìm cậu một lần.
Tiếng bước chân đi xa dần, ngoài cửa vang lên tiếng leng keng của chìa khóa.
Mãi cho đến lúc nay, Cận Ngôn mới từ trên giường ngồi dậy, tê tâm liệt phế mà gọi một tiếng: "Mẹ!"
Nhưng không có ai trả lời cậu.
Và sau này cũng sẽ không có ai trả lời cậu nữa.
Cận Ngôn ngửa đầu, oa oa lên mà khóc rống, cậu biết, cậu không còn mẹ.
Đến khi ba của Cận Ngôn trở về đã là mấy ngày sau.
Người đàn ông này trên thân ngập mùi rượu, liên tục chửi thề, Cận Ngôn biết ông ta lại thua hết tiền cho sòng bài. Cận Ngôn sợ chết khiếp, cậu trốn trong một góc không dám lên tiếng, ông ta hung tợn nhìn chằm chằm vào Cận Ngôn nói: "Mẹ mày đâu?"
Cận Ngôn không dám nói, thở hổn hển mà ra sức lắc đầu. đôi mắt ông ta hằn lên tia máu bắt đầu tìm kiếm khắp căn phòng, sau khi biết vợ mình đã bỏ đi, ông ta tức giận đập phá mọi thứ trong nhà, lại túm lấy Cận Ngôn đánh cho cậu một trận.
Cận Ngôn bị đánh đến nỗi gào khóc kêu cha gọi mẹ, nhưng hàng xóm xung quanh cũng không có ai dám tới giúp đỡ cho cậu.
Cận Ngôn ở với ông ta được một thời gian, sau đó thì bỏ trốn. Mà lí do cậu bỏ trốn chính là ba của cậu bắt đầu dính tới ma túy, trong một lần lên cơn nghiện, suýt chút nữa đã dùng dao chém chết Cận Ngôn.
Cận Ngôn đã không còn ai để nương tựa. sau nhiều lần chuyển nhà để trốn nợ, gia đình cậu đã cắt đứt liên lạc với họ hàng từ lâu. Cậu còn quá nhỏ để có thể tìm được một công việc làm, Cận Ngôn một đồng cũng không có, chỉ có thể lang thang trên đường phố.
Lúc đầu thì không sao, Cận Ngôn có thể lục thùng rác để tìm chút thức ăn, buổi tối có thể dùng thùng giấy trùm kín rồi ngủ dưới gầm cầu cứ như vậy mà qua một đêm lại một đêm.
Cậu vẫn ổn cho đến khi mùa đông tới, nơi nơi đều lạnh đến đóng băng, gió mùa đông thổi qua như dao cắt vào người.
Cận Ngôn vẫn còn nhớ rất rõ, lần đó cậu gặp được Bạch Hạo là vào một trận tuyết đầu mùa.
Lúc ấy cậu đã hai ngày không có gì vào bụng, trên người mặc mấy bộ quần áo nhặt được từ thùng rác, da trên tay đều khô nứt, mười ngón tay sưng đỏ như cái lạp xưởng.
Khi cậu đến trời vẫn còn rất sớm, trên đường cũng thưa thớt vài người, nhưng mà mấy cửa hàng làm bánh đã kéo màn chuẩn bị làm đồ ăn bán cho kịp bữa sáng. Ông chủ tiệm bánh bao đẩy một cái lồng hấp, vừa mở nắp ra, những cái bánh bao nằm sát nhau, hơi nóng bốc lên thật khiến người ta không mở nổi mắt.
Cận Ngôn đứng bên cạnh, hai mắt nhìn chằm chằm, miệng sắp chảy đầy nước miếng.
Ông chủ nhìn thấy ánh mắt của Cận Ngôn, hung hang mà trừng mắt liếc cậu một cái, sau đó xua tay: "Đi đi đi, đi xa ra một chút."
Lời nói hành động đều giống như đang đuổi một con chó.
Cận Ngôn mím môi, lê bước chân rời đi. Lại miễn cưỡng đi lang thang trên đường thêm một lần, cũng không tìm được cái gì ăn, cuối cùng thật sự không chịu đựng nỗi nữa, mơ mơ màng màng đi vào một con hẻm nhỏ.
Không biết từ lúc nào, bầu trời lại có bông tuyết xuất hiện.
Cận Ngôn tròn mắt, nhìn chúng từ tốn nhẹ nhàng rơi lên lông mi, chóp mũi, rơi đến miệng của cậu. Cậu cảm thấy mình chết chắc rồi, tuy rằng cậu cũng không biết chết là cái gì, chết rồi sẽ thành bộ dạng gì, nhưng mà cậu biết, nếu cậu nhắm mắt ở chỗ này, nhất định sẽ không bao giờ tỉnh lại.
Xung quanh người qua kẻ lại, Cận Ngôn nghe những bước chân vội vã bên cạnh mình, từ từ nhắm mắt. Trước khi cậu hoàn toàn mất đi ý thức, cậu mơ hồ nhìn thấy một bóng người đứng trước mặt mình.
Nhớ tới đây Cận Ngôn không khỏi bật cười.
Đó là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Bạch Hạo, cậu không nhìn rõ ngũ quan của hắn, cũng không nhớ rõ biểu tình trên mặt hắn lúc ấy như thế nào, chỉ là thân ảnh mơ hồ đó, cứ như vậy in sâu vào lòng của cậu.
Bạch Hạo cứu Cận Ngôn, không những đưa cậu đến bệnh viện điều trị, mà còn đem cậu về nhà.
Bảo mẫu trong nhà gọi hắn là thiếu gia, Cận Ngôn cũng học theo cô ấy gọi hắn là thiếu gia, mỗi ngày đều vây quanh Bạch Hạo kêu thiếu gia, kỳ thật lúc ấy cậu cũng không biết, thiếu gia có nghĩa là gì.
Trong nhà Bạch Hạo không có cha mẹ, càng không có trưởng bối nào khác.
Cận Ngôn cũng không hỏi, Bạch Hạo cho cậu ăn, thì cậu ăn, Bạch Hạo không nói chuyện cậu cũng sẽ không lộn xộn. Cho đến một ngày Bạch Huy và Lý Đô tới, lúc ấy Cận Ngôn đang ở trong hoa viên gặm đùi gà, nhìn thấy bọn họ cậu bị dọa chết khiếp, còn nghĩ bọn họ tới là muốn đuổi cậu đi.
Nhưng cuối cùng không giống với những gì cậu tưởng tượng, cậu chẳng những không bị đuổi đi, mà Lý Đô còn sắp xếp cho cậu được đến trường học.
Từ đó về sau, Bạch Hạo đi học, cậu cũng đi học, Bạch Hạo về nhà, cậu cũng về nhà. Sau đó hai người cùng nhau ăn cơm, ăn cơm xong Bạch Hạo đi làm bài tập, cậu ở bên cạnh tự mình chơi, chờ Bạch Hạo làm bài tập xong, hắn sẽ dạy cậu viết bài.
Bọn họ cứ như vậy đã ở bên nhau trong một khoảng thời dài rất dài.
Đối với Cận Ngôn mà nói, trải qua một lần sống lang thang, điều khiến cậu thấy cảm kích nhất không phải là Bạch Bạo đã cứu cậu, mà là Bạch Hạo đã cho cậu một mái nhà.
Cận Ngôn dựa người vào tường, khóe miệng hơi cong lên, đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt cái phong thư.
Mỗi khi nghĩ đến Bạch Hạo, cậu luôn cảm thấy như có một mặt trời nằm trong ngực, ấm áp, dịu dàng và hạnh phúc khó có thể giải thích.
Trời càng lúc càng tối.
Gần 12 giờ, có một chiếc xe hơi chậm rãi chạy tới.
Cận Ngôn đang ngồi trước lan can bên hông nhà, vừa vặn ngược sáng, cậu không nhìn thấy người trong xe, mà người bên trong đương nhiên cũng không nhìn thấy cậu.
Xe dừng trước cửa nhà, Cận Ngôn phát hiện ra chiếc xe này không phải của Bạch Hạo. Cậu còn đang mơ màng khó hiểu, Bạch Hạo đã bước xuống xe.
Cận Ngôn đột ngột đứng dạy, khóe miệng nở nụ cười, còn chưa kịp gọi tên ai đó, cậu đã nhìn thấy một người khác ngồi trên ghế lái, là Tống Tư Nhạc. Cậu ta đi đến bên cạnh Bạch Hạo, không biết nói cái gì với hắn, chỉ thấy Bạch Hạo gật gật đầu, xoay người bước vào, còn chưa đi được mấy bước, Hạch Hạo đã bị ngăn lại.
Sau đó, Cận Ngôn nhìn thấy Tống Tư Nhạc bước đến bên cạnh Bạch Hạo, nghiêng người hôn hắn.
Bạch Hạo không từ chối cái hôn này.
Hắn đưa tay lên giữ đầu Tống Tư Nhạc, hai người hôn nhau thật lâu.
Cận Ngôn cứ thế ngơ ngác mà nhìn họ, phong bì trong tay không biết đã rơi từ lúc nào.
Khi Tống Tư Nhạc lái xe đi Bạch Hạo mới bước ra cửa, Cận Ngôn cũng từ trong bóng tối bước ra.
Bạch Hạo nhìn thấy cậu liền cau mày hỏi: " Sao em lại ở đây?"
Cận Ngôn vẫn còn ngơ ngẩn cả người, cậu trả lời: "Thiếu gia hôm nay là sinh nhật của anh, em... em tới đưa quà sinh nhật cho anh."
Nói xong cậu đưa tay ra, lúc này mới phát hiện phong thư biến mất. Cậu luống cuống tay chân mà đi tìm, lại chạy về chỗ vừa nãy, nhặt phong thư ở trên mặt đất lên, hoảng loạn mà chạy tới đưa cho Bạch Hạo.
Bạch Hạo không có kiên nhẫn mà nhìn cậu.
Cận Ngôn lắp bắp nói: " Thiếu gia... chúc anh.... Chúc anh sinh nhật vui vẻ."
Bạch Hạo nhận lấy phong thư, một lời cũng không nói.
Cận Ngôn cũng bất động, thật lâu sau mới cúi đầu hỏi: "Thiếu gia, anh với Tống thiếu gia tại sao lại..."
Trong mắt Bạch Hạo hiện lên một tia cảm xúc khó tả: "Em nhìn thấy?"
Cận Ngôn gật đầu, lại cuối thấp đầu hơn nữa.
Bạch Hạo chậm rãi siết chặt tay, giọng nói lạnh lùng đáp: "Không liên quan tới em."
Lúc này Cận Ngôn ngẩng đầu lên, Bạch Hạo mới nhìn thấy nước mắt rơi trên mặt của cậu.
Cậu dùng mu bàn tay lau đi nước mắt, lại cảm thấy chưa đủ, lại hung hăng mà quẹt thêm một lần: "Em nhìn thấy hai người.... chỗ này...." cậu ấn mạnh vào ngực mình, "Chỗ này của e rất khó chịu." Nước mắt cứ thế không ngừng rơi xuống, Cận Ngôn không nhìn rõ Bạch Hạo nữa, cậu ngây ngốc mà hỏi, "Thiếu gia em... có phải em thích anh rồi không?"
Trước nay Cận Ngôn vẫn luôn không suy nghĩ xem tình cảm cậu dành cho Bạch Hạo là cái gì, bởi vì tất cả tình cảm mà cậu có được đều đặt trên người Bạch Hạo.
Ngay cả khi Lý Đô trêu chọc cậu , cậu cũng sẽ cảm thấy ngượng ngùng, nhưng chưa bao giờ suy nghĩ xem những cảm xúc đó là gì.
Dù sao chỉ cần Bạch Hạo thích là được. Chỉ cần hắn vui vẻ, hắn sống tốt, vô luận hắn đưa ra bất kì lựa chọn nào, Cận Ngôn đều sẽ nghe theo hắn.
Nhưng mà cậu ngàn vạn lần không nghĩ tới, nó không hề giống với tình yêu, tình yêu sẽ có ghen tuông, sẽ có những ham muốn chiếm hữu đối phương cho riêng mình, sẽ có vô vàn những thứ cảm xúc khác vốn đã không thể so sánh được.
Bạch Hạo sững sờ nhìn Cận Ngôn, đôi mắt cậu đã ngập nước chỉ là nó không rơi xuống, một lúc sau mới ngẩn người mà đáp: "Không phải."
Bạch Hạo tránh né ánh mắt của Cận Ngôn, không vui nói: "Em lại nói lung tung cái gì vậy."
Hắn xoay người, đưa lưng về phía Cận Ngôn: "Em về đi, sau này không có việc gì thì đừng tới tìm tôi."
Nói xong, hắn liền đi vào cửa, không quay lại nhìn Cận Ngôn dù chỉ một lần.
Cận Ngôn không giống như lúc trước chạy đuổi theo hắn, cậu yên lặng đứng dưới ánh đèn đường thật lâu. Cậu không biết rốt cuộc mình đã làm sai chuyện gì, tại sao bây giờ Bạch Hạo lại chén ghét cậu đến như vậy. Chính cậu cũng biết khóc là một hành động yếu đuối, chỉ là cậu đã dụi đôi mắt của mình đến đỏ, nhưng nước mắt vẫn cứ thế không ngừng rơi xuống.
Không biết đã qua bao lâu, Cận Ngôn mới bước chân mà rời đi, đi được vài bước, sẽ quay đầu lại nhìn.
Bạch Hạo nhìn bóng dáng của cậu, có chút bực bội mà nới lỏng cà vạt. Hắn không rõ tại sao mình lại sinh ra loại cảm xúc này, nhưng cảm giác này lại làm sự khó chịu trong lòng hắn tăng lên gấp bội, nó giống như một vòng lẫn quẩn, cứ thế tồn tại trong hắn.
Bạch Hạo nghĩ, hắn không sai, hắn có làm gì sai sao? Hắn muốn cùng Tống Tư Nhạc ở bên nhau thì sao? Chẳng lẽ còn phải quan tâm đến Cận Ngôn? Cận Ngôn là cái thá gì? Nếu không phải do hắn đem cậu về đây, thì cậu sớm đã bị đông chết! Nếu không phải do hắn đem cậu về đây, bây giờ cậu có thể vui vẻ thoải mái mà đi theo Lý Đô sống qua ngày sao?
Suy nghĩ trong đầu hắn vô cùng lộn xộn, đủ loại âm thanh ồn ào huyên náo mãi không dứt.
Bạch Hạo bực bội tới độ ngồi cũng không nỗi, trong giây lát liền cầm cái phong thư trên bàn lên, động tác thực thô bạo mà xe mở nó ra, sau đó một tấm ảnh chụp nhẹ nhàng rơi xuống.
Trong nháy mắt dường như mọi âm thanh đều trở nên im lặng.
Bạch Hạo như bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt cũng không dám chớp.
Trong ảnh là một cô gái khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi, ngũ quan thanh thoát, mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, đứng ở trong vườn hoa, có vẻ hơi ngại ngùng và lo lắng mà nhìn vào ống kính.
Bức ảnh đã rất cũ, cũ đến ố vàng, dường như mỗi một chỗ đều để lại dấu ấn mài giũa bởi thời gian.
Bạch Hạo nín thở, thật cẩn thận, thật nhẹ nhàng mà cầm lấy bức ảnh, hai tay không ngừng run run, đôi mắt đỏ ửng.
Đây là mẹ của hắn.
Bạch Nhã.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co