Chap 45 + 46
Chương 45
Sau khi gọi điện thoại cho Bạch Huy, Lý Đô ngồi ở sofa thật lâu vẫn không nhúc nhích.
Ngụy Trạch nhìn bộ dạng thất thần của y trong lòng lại vô cùng khó chịu, giải thích: "Tôi cũng không muốn làm anh phải lo lắng. Anh có biết tình huống hiện giờ của anh có bao nhiêu nguy hiểm đến........"
Từ lúc Ngụy Trạch quen biết Lý Đô đến nay chưa từng thấy y nghỉ ngơi quá nhiều.
Người này trước kia dù sinh bệnh cũng sẽ nghĩ đến công việc, lo hết dự án này đến dự án kia, lại còn thêm các loại tiệc tùng nhằm duy trì các mối quan hệ, Ngụy Trạch nhìn còn cảm thấy mệt thay cho y.
Nhưng đây là cách sống của Lý Đô, cậu cũng không tiện nhiều lời. Nhưng lần này thì khác, lần này không phải là một chút bệnh nhỏ như cảm sốt hay bị thương gì đó, mà là u não, một khi nó chuyển biến xấu thì không thể cứu vãn được nữa.
Trong tình huống như thế này, Ngụy Trạch phải lo lắng thay cho y.
Sắc mặt Lý Đô mệt mỏi: "Ngụy Trạch cậu có thể để tôi ở một mình được không..."
Ngụy Trạch thở dài một hơi, đứng lên nói: "Chút nữa tôi sẽ cho người đưa đồ ăn tới cho anh."
Lý Đô nhẹ nhàng gật đầu.
Ngụy Trạch đi rồi, Lý Đô lại cầm điện thoại gọi thêm vài cuộc nữa, nhờ những người bạn tạm coi là thân thiết của mình dò hỏi thêm chút tình hình. Cũng có người tò mò tại sao y lại liên quan đến chuyện ở Tống gia, hỏi việc Cận Ngôn và Tống Tiêu Tiêu hợp tác có phải đều là do y bày mưu tính kế hay không, Lý Đô cũng không muốn giải thích, chỉ cười cười nói: "Cứ coi là vậy đi." Có người còn hỏi thêm tình hình hiện giờ giữa y và Bạch Huy, y cũng chỉ trả lời dăm ba câu rồi cho qua.
Gọi điện thoại xong, Lý Đô lại một lần nữa gọi vào số của Cận Ngôn, nhưng mà vẫn như cũ không thể nào gọi được.
Y lục lại tin nhắn cuối cùng mà Cận Ngôn gửi tới.
Lúc ấy Cận Ngôn hẳn là đã đi tìm Tống Tiêu Tiêu, có thể cậu biết chính mình tạm thời không thể trở về, còn cố ý bịa ra chuyện bất ngờ có công tác, vẫn không quên dặn dò y một ngày ba bữa nhớ phải ăn cơm đúng giờ.
Lý Đô lại kéo tin nhắn lên trên.
Y luôn trả lời tin nhắn một cách ngắn gọn, bình thường chỉ có một hai từ. So với y, Cận Ngôn lại như một đứa trẻ suốt ngày lảm nhảm, đa phần đều là hỏi y ở đâu, công việc đã xong chưa, có muốn cậu tới đón hay không. Hoặc là hỏi y có ăn cơm không, có cần cậu đưa đồ ăn tới không, thậm chí không biết cậu nghe được chuyện cười ở đâu cũng nhắn tin kể cho Lý Đô.
Lý Đô càng xem đôi mắt càng nóng, không nhịn được mà cắn răng mắng một câu: "Nhóc con."
Truyện được đăng tại Vietwriter.vn
Lý Đô biết, những người bên cạnh mình, dù là Bạch Huy, Bạch Hạo, Ngụy Trạch, hay Tả Minh Viễn, đều không quá để tâm đến Cận Ngôn. Cận Ngôn đối với bọn họ chỉ là một sự tồn tại hết sức tầm thường, giống như một người qua đường ngẫu nhiên gặp được trên phố mà thôi.
Bọn họ đều cho rằng Cận Ngôn là một kẻ ngốc nghếch, vô tâm lại còn lỗ mãng.
Lý Đô cũng từng nghĩ như thế.
Mãi đến khi Bạch Hạo ra nước ngoài, y hỏi Cận Ngôn có muốn đi theo hay không, lúc ấy Cận Ngôn đã gấp giọng từ chối. Tuy rằng Lý Đô có chút bất ngờ ngoài dự đoán, nhưng cũng không quá quan tâm, chỉ đơn giản cho rằng cậu còn nhỏ, tự nhiên lại phải đi đến một nước xa lạ sinh sống, chắc là không dám.
Ai mà ngờ được, sau khi Bạch Hạo đi rồi, đứa nhỏ này mỗi ngày đều khóc nhè, nhớ Bạch Hạo đến nỗi nằm mơ cũng gọi thiếu gia.
Lý Đô vừa tức giận vừa buồn cười, hỏi cậu tại sao lúc trước lại không chịu đi, còn cố ra vẻ thích thú khi được ở lại làm gì. Cậu ngại ngùng thật lâu mới nói với Lý Đô, thành tích của Bạch Hạo rất tốt, còn có thể lấy được học bổng để sống tự lập, nếu cậu đi theo, Bạch Hạo phải dùng tới tiền của Bạch gia. Hơn nữa cậu cố tỏ ra vui vẻ, là vì không muốn khiến cho Bạch Hạo bị áp lực về tâm lý, để hắn được an tâm học tập không cần phải lo lắng cho cậu.
Lúc ấy Lý Đô nghe xong đã ngây ngẩn cả người, cũng từ lúc đó y mới biết được, người luôn tỏ ra vô tư ngốc nghếch như Cận Ngôn thực ra là người biết suy nghĩ nhiều hơn ai hết.
Lý Đô thừa nhận những năm qua mình chăm sóc cho Cận Ngôn cũng không tính là nhiều, chỉ coi như là làm một việc không tốn chút công sức. Nhưng mà những năm này, bất luận người bên ngoài có nói xấu về y bao nhiêu đi nữa, Cận Ngôn vẫn luôn hết lòng hết dạ bảo vệ y.
Ba năm trước đây lúc y bị thương, hôn mê thật lâu, sau khi tỉnh lại người đầu tiên y nhìn thấy chính là Cận Ngôn. Lúc ấy Cận Ngôn nắm lấy tay y khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, sau đó nghe hộ sĩ nói lại, Cận Ngôn chưa rời khỏi y dù chỉ một phút, cho dù là lúc y ở trong phòng phẫu thuật, Cận Ngôn cũng nằm ở ngoài cửa phòng phẫu thuật mà ngủ.
Lý Đô đã từng nghĩ cuộc đời này y chỉ cô độc một mình. Loại cảm giác có người thân này y cũng không dám nghĩ đến, cho dù y yêu Bạch Huy sâu đậm, cũng chưa từng hoàn toàn tin tưởng dựa dẫm vào Bạch Huy xem hắn như "người nhà."
Hóa ra từ rất lâu bên cạnh y đã sớm có một người nhà.
Tầm mắt Lý Đô ngày càng mơ hồ, trên màn hình tin nhắn viết gì, y cũng không thấy rõ nữa.
Không lâu sau đó Kiều Vũ gọi điện thoại tới nói phía bên Cận Ngôn vẫn không có tin tức, nhưng mà cậu đã điều tra được mấy ngày trước Bạch Hạo đã ra nước ngoài, giúp Tống Tư Nhạc xử lý một số tài sản. Bây giờ Tống Phú Hoa đã chết, Tống Tư Nhạc cũng giao lại cho Bạch Hạo xử lý một số doanh nghiệp mà Tống gia hợp tác ở nước ngoài. Cho nên Bạch Hạo vẫn chưa về nước.
Lý Đô sửng sốt hỏi: "Cậu ta và Tống Tư Nhạc ở bên nhau?"
Kiều Vũ đáp: "Đúng vậy."
"Chuyện khi nào?"
"Bọn họ là vào sinh nhật tháng trước của Bạch Hạo đã công khai."
Sinh nhật Bạch Hạo........
Lý Đô lại nhớ đến Cận Ngôn lúc đó vui vẻ phấn chấn mà nói với y, sẽ đem ảnh của Bạch Nhã đưa cho Bạch Hạo coi như là quà sinh nhật cho hắn, trong lúc nhất thời y không nói nên lời.
Qua một hồi lâu y mới nói: "Tôi biết rồi. Cậu tiếp tục theo dõi Tống Tư Nhạc, bên dưới cậu ta có cho người đi tìm Cận Ngôn hay không, cậu cũng điều tra qua một chút đi."
Kiều Vũ đáp lời, an ủi nói: "Lý tổng anh đừng quá lo lắng, Bạch tổng đã xử lý chuyện này. Có Bạch gia ra mặt, ít nhất Cận Ngôn cũng có thể bảo toàn tính mạng."
Đương nhiên Lý Đô cũng hy vọng là như thế. Nhưng mà điều y lo sợ nhất là, đã bốn ngày trôi qua có khi Cận Ngôn đã xảy ra chuyện.
Buổi tối Lý Đô nghỉ ngơi cũng không yên. Cho dù đang mơ màng ngủ, trong mơ cũng sẽ nghe tiếng điện thoại reo, sau khi y giật mình tỉnh lại cầm lấy điện thoại mới phát hiện không có gì cả.
Cứ lo lắng thấp thỏm như vậy mà trải qua hết một đêm, sáng sớm hôm sau là Tống Tiêu Tiêu gọi đt tới trước.
Tống Tiêu Tiêu nói với Lý Đô, cô vừa mới nhận được tin tức Cận Ngôn sớm đã bị Tống Tư Nhạc bắt được, nhưng mà hiện tại người ở đâu, cô cũng không rõ lắm.
Lý Đô cau mày: "Nguồn tin đáng tin cậy?"
"Đáng tin cậy." Tống Tiêu Tiêu cười lạnh một tiếng, "Từ khi Bạch Huy xác định hợp tác với tôi, phía bên Tống Tư Nhạc đã không thể ngồi yên."
"Được. tôi hiểu rồi."
Lý Đô vừa mới ngắt điện thoại, Kiều Vũ liền gọi tới.
"Lý tổng, phía bên Tống Tư Nhạc có chút không đúng. Tuy rằng cậu ta cũng đang đi tìm Cận Ngôn, nhưng thực tế lại không có hành động gì lớn, giống như chỉ đang giả vờ phô trương thế lực mà thôi."
Lý Đô cố gắng khống chế lại cảm xúc: "Cận Ngôn đang ở trong tay cậu ta, cậu điều tra xem gần đây nhất cậu ta đến nơi nào."
Kiều Vũ nghe xong, giọng nói cũng luống cuống theo: "Được được, tôi sẽ lập tức đi điều tra!"
Lý Đô cúp điện thoại sau đó bước xuống giường.
Hôm qua y đã hỏi Ngụy Trạch, Ngụy Trạch nói thân thể y bây giờ không có sức, thứ nhất là vì di chứng của đợt sốt cao, thứ hai là vì, loại thuốc y dùng có tác dụng phụ rất lớn, sẽ cảm thấy chóng mặt và khó thở sau khi sử dụng.
Ngày hôm qua Lý Đô không uống loại thuốc đó nữa, tuy rằng hiện tại vẫn chưa khôi phục hoàn toàn nhưng đã ổn hơn rất nhiều.
Lý Đô cởi bộ đồ bệnh nhân ra, trong tủ quần áo lấy ra một cái áo sơ mi trắng. Từ lúc y nằm viện tới giờ đã gầy đi quá nhiều, quần áo được cắt may vừa vặn, hiện giờ mặc vào lại có cảm giác rộng hơn đôi chút.
Tay của y vừa cài lại áo sơ mi, vừa nghĩ đến chuyện của Cận Ngôn. Càng nghĩ, sắc mặt lại càng khó coi.
Tại sao Cận Ngôn lại bị bắt nhanh đến như vậy? Tại sao người của y đi tìm nhiều như thế, nhưng cố tình lại là Tống Tư Nhạc tìm được trước?
Lý Đô nghĩ đến một khả năng nào đó, đột nhiên bắt lấy điện thoại, gọi cho Bạch Hạo.
Bên ki vừa nghe máy, Lý Đô liền nghiến răng hỏi: "Cận Ngôn tìm đến cậu, là cậu nói cho Tống Tư Nhạc biết chỗ của nó đúng không?"
Bạch Hạo im lặng không hé răng.
Giọng nói Lý Đô run rẩy: "Bạch Hạo cậu cho rằng, cậu cho rằng tại sao Cận Ngôn lại đột nhiên đi tìm Tống Tiêu Tiêu, tại sao nó lại muốn bắt cóc Tống Tư Nhạc?"
Bạch Hạo lạnh lùng nói: "Dù cậu ta có lí do gì đi nữa, cũng đã hại chết một mạng người. Nếu đã dám làm như vậy thì phải chuẩn bị gánh lấy hậu quả đi."
"Được, được lắm." Lý Đô giận dữ cực độ nhưng lại nở một nụ cười, "Bạch Hạo, cậu phải nhớ kỹ những lời cậu nói hôm nay."
Lý Đô tắt điện thoại, trong lòng lại dâng lên từng cơn ớn lạnh.
Y đã quá xem nhẹ trình độ nhẫn tâm của Bạch Hạo rồi. Y cho rằng Bạch Hạo đối với Cận Ngôn cùng lắm là không quan tâm, lại không ngờ được, hắn lại tận tay đẩy Cận Ngôn đi vào tuyệt lộ.
Nếu Cận Ngôn xảy ra chuyện gì, y tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Bạch Hạo.
Tin tức bên phía Kiều Vũ rất nhanh đã đưa tới.
Mấy ngày nay Tống Tư Nhạc đều bận rộn lo tang sự cho Tống Phú Hoa, nhưng cậu ta lại dành chút thời gian để đi một chuyến tới khu vui chơi giải trí mà Tống gia mở.
Nơi này từ lúc Tống Phú Hoa xảy ra chuyện đã ngừng kinh doanh, Tống Tư Nhạc lại đột nhiên đến đó quả thực là rất khả nghi.
Lý Đô vừa nghe điện thoại, vừa đi xuống lầu, kêu bọn Kiều Vũ dẫn người lập tức tới đó, y sẽ tới sau.
Ra khỏi cửa bệnh viện, xe do người của Lý Đô chuẩn bị đã đỗ trước cửa, y mở cửa leo lên xe, sau khi nói địa chỉ cho tài xế liền giục: "Lái nhanh lên."
Tài xế theo lời, dẫm chân ga chạy ra ngoài với tốc độ nhanh nhất có thể.
Lúc Lý Đô đến phía bên Kiều Vũ cũng đã có mặt, thấy y liền chào đón nói: "Người của Tống gia hình như đã nghe ngóng được tin tức, tất cả đều bỏ chạy."
Lý Đô cau mày hỏi: "Cận Ngôn đâu? Có tìm được người không?"
Kiều Vũ còn chưa kịp mở miệng, đã thấy một người vội vã chạy tới, lớn tiếng nói: "Tìm được rồi! Ở phía sau kho hàng! Nhưng mà.... Nhưng mà....." vẻ mặt của người nọ tột cùng kinh hoảng, lời cũng không nói ra được.
Đáy Lòng của Lý Đô chùng xuống, đẩy người nọ qua một bên bước nhanh về phía trước.
Phía sau kho hàng, là nơi chuyên dùng để chứa thực phẩm và rượu. Lý Đô vừa mới đi vào, đã thấy ở nơi xa xa có một bóng người máu me đầm đìa đang nằm trên mặt đất, chân y mềm nhũn thiếu chút nữa ngã quỵ, nhưng mà Kiều Vũ ở bên cạnh đã kịp thời đã lấy y.
Lý Đô nhắm mắt, ổn định lại tinh thần, sau khi nhìn rõ người đó, trái tim y như bị xé rách.
Cả người Cận Ngôn đều là máu, quần áo cũng bị máu làm cho ướt sũng, trên mặt đất cũng toàn là vết máu đã khô, không nhìn ra được vết thương chính xác ở chỗ nào.
Cậu vẫn còn ý thức, đôi mắt hé mở, nghe được âm thanh xung quanh, cậu từ từ đưa mắt nhìn, nhìn thấy Lý Đô còn cong mắt cười.
Lý Đô đứng ngơ ngác tại chỗ nhìn cậu, trong đầu trống rỗng.
Kiều Vũ ngồi xổm xuống kiểm tra sơ qua thân thể của Cận Ngôn, giọng nói như từ kẻ răng mà phát ra: "Tay chân Cận Ngôn đều đã gãy."
Tình huống hiện tại của Cận Ngôn không thể chờ đến lúc xe cứu thương tới được nữa, có người đã tìm tạm một cái cáng, Kiều Vũ cùng Đao Ba cố hết sức thật cẩn thận mà đưa Cận Ngôn lên cáng.
Chờ đến lúc người được đưa lên xe, Lý Đô cũng lên theo, hình như lúc này y mới tìm lại được thần trí, vươn ngón tay muốn sờ mặt của Cận Ngôn, đầu ngón tay lại không khống chế được mà run run.
Cận Ngôn chưa từng nhìn thấy biểu tình hoảng loạn và bất lực đến tận cùng như thế của Lý Đô, cậu đau đến mức hận không thể chết ngay lập tức, nhưng vẫn cố gắng mấp máy khóe môi, dùng hết sức mà nói: "Vẫn...... Không......"
Thực xin lỗi, cậu lại khiến cho Lý Đô thêm phiền phức rồi.
Từ lúc những người đó vội vàng chạy trốn nhưng không bắn chết Cận Ngôn, Cận Ngôn liền biết, khẳng định là chú Lý của cậu đã nhúng tay vào chuyện này rồi.
Kỳ thật cậu tình nguyện không để Lý Đô cứu mình, cậu một chút cũng không muốn liên lụy Lý Đô, càng không muốn Lý Đô vì cậu mà nợ ân tình của Bạch gia.
Lý Đô nhìn Cận Ngôn, miệng khép rồi mở, thật lâu cũng không nói được một lời. Từ lúc ba và cô của y mất đi, y không biết, hóa ra y còn có thể thương tâm đau đớn đến mức mỗi nhịp thở đều như dao cứa vào tim thế này.
Cận Ngôn nhìn thấy Lý Đô khổ sở, đôi mắt cũng đỏ theo, cậu muốn nói mình không sao cả, kết quả vừa mở miệng trong họng lại phun ra một ngụm máu tươi.
"Cận Ngôn!" Lý Đô vô cùng hoảng sợ, đưa tay lau máu trên khóe miệng của Cận Ngôn, nhưng mà càng lau máu lại càng nhiều hơn nữa.
Cận Ngôn thở dốc, cậu biết bản thân mình sắp không xong rồi, mở to hai mắt nhìn Lý Đô, dùng hết sức lực toàn thân nói: "Đừng... Trách.... Thiếu.... Gia...."
Sau khi cậu bỏ trốn, cậu không biết Bạch Hạo có bị liên lụy hay không, nên đã liên hệ cho Bạch Hạo. Bạch Hạo hỏi cậu ở đâu, cậu đã thành thật trả lời, không bao lâu sau, người của Tống Tư Nhạc liền tìm tới.
Nhưng mà cậu không trách Bạch Hạo, một chút cũng không trách.
Cậu biết ân oán giữa Lý Đô và Tần gia, tận mắt nhìn thấy Lý Đô có bao nhiêu thống khổ, cậu không muốn Bạch Hạo cũng khổ sở như vậy. Cho nên, mọi thù hận cứ để cậu gánh vác, thiếu gia của cậu, mãi mãi được sống vui vẻ hạnh phúc là đủ rồi.
Lý Đô vẫn không ngừng gọi tên của Cận Ngôn, nhưng Cận Ngôn đã không nghe được gì nữa.
Có thứ gì đó vừa rơi lên mặt cậu, lành lạnh.
Giống như mười năm trước, lúc cậu ngã ở ven đường, bông tuyết rơi xuống, lạnh đến thấu xương.
Sau đó cậu nhớ rõ, mình chợp mắt một chút thôi, là có thể nhìn thấy Bạch Hạo rồi.
Ánh mắt Cận Ngôn dần tan rã, khóe miệng thoáng hiện lên một nụ cười.
Hy: Edit bộ này thật ra rất đau tim, từ ngữ của tác giả vô cùng nhẹ nhàng, nhưng đọc kĩ một chút sẽ có cảm giác rất xót xa...
Chương 46
Hôm nay Ngụy Trạch đến bệnh viên đã là giữa trưa.
Sáng nay khi Phó Oánh thức dậy cảm thấy thân thể có chút không khỏe, cậu vẫn luôn ở bên cạnh cô ấy, sau khi xác định Phó Oánh không có chuyện gì cậu mới đến bệnh viện.
Ngụy Trạch theo thường lệ đi đến phòng bệnh của Lý Đô, nhưng mà bên trong không có ai cả. Ngụy Trạch nhìn thấy bộ quần áo bệnh nhân trên giường, khuôn mặt lập tức trầm xuống.
Trước tiên Ngụy Trạch đến tìm hộ sĩ đã chăm sóc cho Lý Đô, vừa nghe thấy không tìm được người cô cũng luống cuống theo. Sau khi Lý Đô hạ sốt cũng không cần phải theo dõi liên tục nữa, với lại tính cách lạnh băng của Lý Đô, nếu không có chuyện gì người khác sẽ không dám tới quấy rầy y.
Hộ sĩ buổi sáng đưa thuốc đến cho y thì rời đi, căn bản không biết y đã đi từ lúc nào.
Ngụy Trạch nghe xong, đang chuẩn bị cầm di động gọi cho Lý Đô thì có một số điện thoại lạ gọi tới.
Cậu nghe máy, hóa ra là Kiều Vũ.
Kiều Vũ nói bọn họ vừa mới tìm được Cận Ngôn, bây giờ đang trên đường đến bệnh viện của Ngụy Trạch, hy vọng Ngụy Trạch ở bên này có thể chuẩn bị sẵn sàng.
Ngụy Trạch hỏi: "Lý Đô thì sao? Lý Đô không có việc gì chứ?"
"Bác sĩ Ngụy anh yên tâm, Lý tổng không sao cả."
Lúc này Ngụy Trạch mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, ngắt điện thoại liền lập tức cho bệnh viện sắp xếp, lại liên hệ tới bác hai của mình. Bác hai của cậu là bác sĩ chuyên khoa ngoại có tiếng trong nghề, vừa mới tham gia hội nghị học thuật từ Kim Hải về, Ngụy Trạch mời ông ấy tới, xem như cuộc phẫu thuật có thể nắm chắc hơn phân nữa.
Không bao lâu sau bọn người của Lý Đô đã đến, xe còn chưa kịp dừng hẳn, đã có mấy hộ sĩ đẩy cáng cứu thương tới.
Lúc Cận Ngôn được chuyển lên giường bệnh, hơi thở đã mỏng manh tới mức gần như không còn cảm nhận được nữa.
Ngụy Trạch không nghĩ tình huống sẽ nghiêm trọng như vậy, trước khi đẩy người vào phòng phẫu thuật, cậu ngẩng đầu nói với Lý Đô: "Anh phải chuẩn bị trước tâm lý."
Lý Đô sửng sốt, đưa tay nắm lấy cổ áo của Ngụy Trạch, thấp giọng quát: "Chuẩn bị tâm lý? Nó vừa mới hai mươi tuổi! Cậu muốn tôi chuẩn bị tâm lý gì chứ!"
Kiều Vũ nhanh chân bước tới nắm tay Lý Đô kéo ra, sau đó khuyên nhủ: "Lý tổng anh bình tĩnh một chút!"
Ngụy Trạch liếc nhìn Lý Đô, không nói gì nữa, xoay người đi vào phòng phẫu thuật.
Chờ Ngụy Trạch đi rồi, nhìn thấy Lý Đô không còn kích động như ban nãy nữa, Kiều Vũ mới buông lõng tay.
Lý Đô đứng cạnh tường mãi vẫn không nhúc nhích, qua một hồi lâu, giống như là mất hết sức lực, y mới dựa người vào bức tường, ngồi bệt xuống đất.
Kiều Vũ muốn đưa tay đỡ y dậy, y lại gạt tay của Kiều Vũ ra, giọng khàn khàn nói: "Đừng chạm vào tôi."
Lý Đô trong ấn tượng của Kiều Vũ vẫn luôn là một người cao cao tại thượng bày mưu tính kế, chưa từng gặp qua bộ dạng chật vật khổ sở như thế này của y.
Kiều Vũ lúc này mới cảm thấy hối hận, tại sao ngày đầu tiên xảy ra chuyện cậu lại không báo cho Lý Đô, tại sao cậu luôn nghĩ rằng Lý Đô căn bản sẽ không quan tâm đến sống chết của Cận Ngôn.
Bình thường Cận Ngôn vẫn luôn miệng nói "chú Lý của em", bọn họ cũng không quan tâm tới, cứ cho rằng là Cận Ngôn một mình tự nguyện. Đến hôm nay Kiều Vũ mới biết, Cận Ngôn ở trong lòng Lý Đô có bao nhiêu quan trọng.
Kiều Vũ xoay người bước ra ngoài, gọi điện thoại báo cho Đao Ba tình hình ở bên này, sau đó hai người lại thương lượng một chút, vẫn là Đao Ba mang theo người đi điều tra ở những khu vực xung quanh, Kiều Vũ sẽ tiếp tục ở lại bệnh viện.
Khi Kiều Vũ quay lại, đã thấy Lý Đô ngồi trên mặt đất, gục đầu lên gối không cử động. Kiều Vũ không nhịn được muốn bước tới đỡ y dậy, nhưng còn chưa kịp hành động, đã nghe bên cạnh có tiếng bước chân.
Cậu quay đầu lại nhìn, thấy Bạch Huy cùng Tả Minh Viễn đến, vội vàng chào hỏi.
Tả Minh Viễn hỏi: "Tình huống như thế nào?"
Kiều Vũ lắc đầu, thấp giọng nói: "Vẫn đang cấp cứu."
Cậu nói chuyện với Tả Minh Viễn, còn Bạch Huy bước chân vẫn không ngừng lại, lập tức đi tới trước mặt Lý Đô, gọi một tiếng: "Lý Đô."
Trong đầu Lý Đô loạn thành một đống, căn bản không chú ý việc Bạch Huy đã tới, nghe thấy có người gọi mình, lúc này y mới mờ mịt mà ngẩng đầu lên.
Trên người y mặc một cái áo sơ mi màu trắng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, càng làm cho những vết máu dính trên đó trở nên ghê rợn hơn nữa.
Trái tim Bạch Huy nhảy dựng, hắn ngồi xổm xuống nhìn y, ánh mắt đảo qua một lượt trên người Lý Đô, giọng nói mang theo chút lạnh lẽo: "Cậu bị thương?"
Lý Đô ngơ ngác nhìn Bạch Huy, hình như không nhận ra người trước mắt, càng không biết đối phương đang nói cái gì.
Kiều Vũ nghe được lời của Bạch Huy đi tới nhẹ giọng đáp: "Lý tổng không bị thương, đó là... máu của Cận Ngôn."
Bạch Huy không hé răng, nắm lấy cánh tay của Lý Đô đem người kéo lên. Lý Đô không có chút sức lực nào để kháng cự, theo Bạch Huy đứng dậy, lại bị đưa đến ghế ngồi xuống.
Bạch Huy nói với Tả Minh Viễn: "Anh đi tìm chút thức ăn tới đây." Tả Minh Viễn còn chưa kịp đi đã bị Bạch Huy gọi lại, "Đừng lấy những món khác, cháo trắng là được rồi."
Tả Minh Viễn theo lời, Kiều Vũ cũng có việc muốn nói với anh, cũng đi theo anh ra ngoài.
Sau khi hai người bọn họ rời đi, Lý Đô vẫn như cũ không hề mở miệng nói chuyện, Bạch Huy tạm thời cũng không có thời gian lo lắng cho Lý Đô.
Điện thoại của hắn vẫn vang lên không ngừng, còn có một người là ông chú của Bạch Huy gọi qua. Từ sau khi Bạch Vĩ Đường mất ông ta là người có ảnh hưởng nhất ở Bạch gia, bây giờ ông ta cũng phải đích thân gọi tới, có thể thấy chuyện này phức tạp đến mức độ nào.
Tả Minh Viễn cùng Kiều Vũ rất nhanh đã mang thức ăn về.
Vì thời gian quá gấp, Tả Minh Viễn cũng không chú ý, trực tiếp mua cháo ở bệnh viện.
Cháo vừa mới nấu, Tả Minh Viễn còn mua thêm một cái chén sứ nhỏ.
Anh mở nắp ra, đem cháo còn nóng từ từ đổ vào trong chén, sau đó cầm chén đưa cho Lý Đô dặn dò nói: "Cẩn thận nóng."
Lý Đô căn bản không nghe thấy Tả Minh Viễn đang nói cái gì, động tác máy móc mà nhận lấy cái chén, y đưa tay ra, trên tay toàn là vết máu.
Y vẫn còn thất thần, suy nghĩ chuyện của Bạch gia, suy nghĩ chuyện của Cận Ngôn, muỗng cũng không cầm, cứ như thế đem chén cháo đổ vào trong miệng.
Bạch Huy vừa mới cất điện thoại ngồi xuống bên cạnh Lý Đô, nhìn thấy động tác của y kịp thời bắt được tay của Lý Đô lại.
Lý Đô sửng sốt, quay đầu nhìn Bạch Huy một chút, ánh mắt cuối cùng cũng có tiêu cự. Sau khi nhận ra mình đang làm cái gì, biểu tình trên mặt có chút mệt mỏi.
Y đem chén cháo để qua một bên: "Chút nữa sẽ ăn."
Cả buổi sáng y chưa ăn uống gì cũng không muốn ăn. Nhưng mà hiện tại không giống trước kia, không thể không quan tâm tới thân thể của mình, nếu y gục ngã, còn Cận Ngôn phải làm sao bây giờ.
Bạch Huy cầm chén lên, đưa tay về phía Tả Minh Viễn: "Đưa muỗng cho tôi."
Tả Minh Viễn vội vàng đưa muỗng qua cho Bạch Huy.
Bạch Huy dùng muỗng đảo đảo cháo trong chén, thổi bớt hơi nóng, sau đó múc một muỗng cháo nhỏ, gạt qua chén, rồi mới đưa đến bên miệng của Lý Đô.
Lý Đô ngây người nhìn Bạch Huy, thần sắc của Bạch Huy lại thoáng hiện ra vẻ không kiên nhẫn, trầm giọng nói: "Há miệng ra."
Lý Đô vẫn không có phản ứng, lần này Bạch Huy thật sự không vui, cau mày nói: "Đừng lãng phí thời gian."
Lý Đô rũ mắt xuống từ từ ăn hết cháo.
Tả Minh Viễn vẫn đứng bên cạnh hai người, mặt tràn đầy xấu hổ. Anh cảm thấy mình tiếp tục nhìn cũng không đúng, mà xoay người tránh đi lại càng không đúng.
[Bóng đèn công suất cao gọi tên Tả Minh Viễn]
Kiều Vũ đứng cách xa hơn một chút, trên mặt không giấu được vẻ kinh ngạc.
Cậu theo Bạch Huy và Ninh Việt ra ngoài rất nhiều lần, cũng chưa từng thấy Bạch Huy đối với Ninh Việt làm những chuyện như thế này.
Cứ đút như vậy hết nữa chén, điện thoại của Bạch Huy lại vang lên không ngừng, hắn cũng không thèm để ý.
Chờ đến lúc cháo không còn nóng như ban nãy nữa, Lý Đô liền đưa tay cầm lấy cái chén: "Tôi tự ăn."
Lần này Bạch Huy không tranh với Lý Đô nữa, nhìn Lý Đô ăn hết chén cháo, lúc này mới đứng dậy, nói với Lý Đô: "Cậu ở lại bệnh viện đi, chuyện sau đó tôi sẽ xử lý."
Nói rồi, hắn mới đem cái điện thoại không ngừng kêu réo kia ra. Khi bước đến bên cạnh Kiều Vũ, còn dừng lại nói: "Đi tìm một cái khăn lông ướt, cho cậu ấy lau tay đi."
Sau đó cũng không đợi Kiều Vũ trả lời đã nhanh chóng rời đi.
Tả Minh Viễn cũng không nói được với Lý Đô mấy câu, vội vàng chào tạm biệt rồi nhanh chân đuổi theo Bạch Huy.
Có trời mới biết, bọn họ bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Sau khi nhận được tin đã tìm thấy Cận Ngôn, người đã được đưa vào bệnh viện cấp cứu, Bạch Huy cư nhiên gác lại hết mọi chuyện để chạy tới đây.
Lúc đầu Tả Minh Viễn còn không biết Bạch Huy muốn tới đây làm gì. Nhưng giờ thì anh hiểu rồi, Bạch Huy có lẽ, có thể, có khả năng, đại khái là đến để lo cho Lý Đô ăn mà thôi.
Kiều Vũ nhìn bóng dáng của Bạch Huy cùng Tả Minh Viễn thật lâu sau mới khôi phục lại tinh thần. Người bên ngoài đều nói Bạch Huy vì Ninh Việt mà đuổi Lý Đô đi, hai người đã hoàn toàn đoạn tuyệt.
Nhưng mà vừa rồi, lúc Bạch Huy rời đi, điện thoại còn chưa kịp nghe, lại không quên dặn dò cậu lau vết máu trên tay cho Lý Đô.
Đây là thái độ đoạn tuyệt?
Kiều Vũ cảm thấy mình bị ngốc mất rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co