Chap 79 + 80 + 81
Chương 79
Tại ngã tư đường học viện Kim Hải tiếp giáp với giao lộ Nam Ninh có một cây quế chi cao hơn hai mươi mét, cành lá rậm rạp, tán cây hùng vĩ, có thể coi nó là một thắng cảnh ở khu vực này.
Dưới gốc cây quế chi ấy có một quán cà phê với cửa sổ bằng kính trong suốt được thiết kế theo kiểu Pháp hướng ra đường cái, bên trong trang trí rất tinh xảo, ngoài cửa chính có một gốc cây thấp, ngồi bên trên là một chú gấu bằng gỗ đang nháy mắt, ôm cái bảng điện tử, hiện lên lần lượt những món đặc trưng sẽ phục vụ mỗi ngày.
Mà tên của quán cà phê này cũng đơn giản tới mức người ta không biết nên nói sao luôn.... Quán cà phê dưới tán cây.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời ấm áp làm cho người ta có cảm giác lười biếng. Đang trong giờ nghĩ trưa nên trong quán cũng chỉ có vài vị khách.
Cận Ngôn ngồi xổm sau quầy bar, dùng hai tay kéo kéo mặt bàn, hơi ngẩng đầu lên chỉ để lộ nửa khuôn mặt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó, bên trong có một tia sáng hưng phấn đến kì lạ lóe lên.
Tiểu An vừa thử nghiệm xong một thức uống mới pha chế, nhưng mà tỉ lệ không chính xác, xém nữa bị sặc chết vì chua rồi, cô vừa đổ xuống thùng, vừa tức giận nói: "Em có thể đứng lên xem không? Người ta lại không nhìn thấy em." Cận Ngôn quay đầu nhìn cô ra hiệu "Suỵt", cô trợn tròn mắt hỏi người bên cạnh, "Có phải cậu ấy đã phải lòng nhóc đầu nấm kia rồi không?"
Trình Cảnh đang dùng chocolate vẽ trái tim trang trí lên chiếc bánh kem Mousse, nghe xong chỉ lắc đầu cười cười, trên mặt để lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ xinh hết sức đáng yêu.
Cận Ngôn ngồi xổm đến tê rần cả đôi chân, chống lên quầy bar đứng dậy, nhìn thấy cô gái đầu nấm đang ngồi bên cửa sổ cúi thấp đầu, trong khi anh chàng ngồi đối diện vẫn mỉm cười có vẻ hơi cau mày.
Tổng thể cảm thấy không khí này chẳng giống với một bầu không khí tỏ tình chút nào hết.......
Cũng không trách cậu đi hóng chuyện như vậy. Nữ sinh đầu nấm kia là khách quen của bọn họ, cô ấy là một sinh viên hội họa, tính cách có chút hướng nội, mỗi lần đến quán đều chỉ ngồi ở một góc, gặp mặt nhân viên phục vụ của quán để gọi món còn bị đỏ mặt. Có một lần cô ấy bỏ quên cuốn sổ phác thảo trong quán được Cận Ngôn nhặt lại, không cẩn thận liền biết được tâm tư của cô gái đó.
Bây giờ người mà cô ấy vẽ đang xuất hiện bằng xương bằng thịt, lại còn ngồi trước mặt cô ấy, Cận Ngôn có thể không hóng hớt sao.
Hai người kia ngồi sát bên cửa sổ, không nghe rõ họ đang nói cái gì. Ruột gan của Cận Ngôn cồn cào hết cả lên, đúng lúc có một vị khách rời khỏi cửa hàng, cậu chộp lấy cái khay từ tay của một sinh viên làm việc bán thời gian ở đây, chạy khỏi quầy bar với dáng vẻ hết sức vui mừng.
Không phải là cậu muốn đi nghe lén, chỉ là nhìn thấy đầu nấm sắp cuộn mình lại thành một quả bóng, cậu nghĩ rằng nếu cô ấy xấu hổ, cậu sẽ bước tới và hỏi họ có muốn dùng thêm nước không, hoặc là cần đổi ly hay gì đó, cũng có thể làm giảm bớt bầu không khí hiện tại đúng không.
Trong lòng cậu thật vui sướng, còn chưa chạy tới bên cạnh hai người họ, đã nghe nam sinh kia cất giọng nói: "Còn một việc cuối cùng nữa, Dao Dao cô ấy có thích uống sữa bò hay không vậy?" Khi nói chuyện còn đỏ mặt mà gãi gãi đầu "Tôi muốn sau này mỗi buổi sáng sẽ mang tới cho cô ấy một hộp sữa bò, cô ấy gầy quá....."
Nữ sinh ngồi đối diện đã cúi đầu thấp tới mức không còn nhìn thấy khuôn mặt nữa, hai tay nắm chặt vào nhau đặt trên đùi, đầu ngón tay dùng sức nắm đến trắng bệch, nói chuyện có hơi lắp bắp: "Thích..... Thích, cậu ấy, cậu ấy ở kí túc xá cũng thường mua về uống."
Nam sinh nọ thở phào nhẹ nhõm, chắp tay trước ngực vái tạ đầu nấm: "Cảm ơn bạn cũ! Ơn nghĩa này suốt đời khó quên, chờ đến khi tôi theo đuổi được Dao Dao tôi nhất định sẽ mời cậu đi ăn một bữa thật hoành tráng!"
.......
Cận Ngôn đứng ở phía sau hai người bọn họ, trong tay còn cầm một cái giẻ lau, trái tim thiếu niên của cậu tan vỡ rơi "ầm ầm" trên đất.... Bọn họ đi rồi, cậu vẫn còn cau mày uể oải nằm nhoài trên quầy bar chưa hồi phục lại tinh thần.
Buổi chiều, Cư Lỗi ông chủ luôn luôn xuất quỷ nhập thần của họ đến. Người này vừa đến quán đã thả mình xuống chiếc ghế sô-pha trước quầy bar, lười biếng đến nỗi dường như không có xương cốt chống đỡ, trên mặt còn in rõ một cái bạt tay.
Tiểu An liếc nhìn rồi nói: "Lỗi cặn bã lại bị người ta quăng đi rồi."
Trình Cảnh nghe thấy cái biệt danh này thì không nhịn được cười, nhẹ nhàng đụng cô, nói nhỏ: "Cậu còn muốn giữ chén cơm không đấy?"
Tiểu An trợn mắt nhìn lên trời, khẽ nhún vai.
Cận Ngôn nhìn theo thăm dò, cũng không biết có nên lịch sự mà tới an ủi ông sếp này của mình hay không. Cư Lỗi là bạn của Kiều Vũ, là một phú nhị đại ngốc nghếch lắm tiền, tùy tiện mở một cửa hàng cũng không quan tâm tới. Lúc nơi này vừa mới mở, Kiều Vũ biết Cận Ngôn muốn tìm việc làm liền đưa cậu tới đây. Tuy rằng Cận Ngôn không có hiểu biết về cà phê cũng như làm bánh kẹo, thế nhưng những việc nhỏ nhặt trong quán đều do cậu xử lý sắp xếp một cách gọn gàng ngăn nắp.
Cư Lỗi nằm bẹp trên sô-pha, thấy không có ai chú ý đến mình, liền gọi cái người dễ "bắt nạt" nhất ở đây là Cận Ngôn tới, u sầu buồn bã nói ra cái tâm sự lần thứ 108 của mình: "Ngôn Ngôn, cậu nói xem, tại sao lại không thể cùng lúc thích hai người được chứ? Pháp luật có quy định sao? Phạm pháp sao? Tôi thích ăn táo cũng rất thích ăn lê, đâu đến mức quả táo nhìn thấy tôi thì nhảy dựng lên tát cho tôi một bạt tay cấm tôi không được ăn lê, có phải không?"
Tiểu An đứng phía sau giơ ly nước lên bộ dạng cô kiểu "Tránh ra tôi muốn thay trời hành đạo", Trình Cảnh ôm cô lại suýt chút nữa đã bị đạn lạc rồi, Cận Ngôn hết sức đau đầu, đúng lúc điện thoại vang lên, cậu dùng cớ này nhanh chóng chuồn đi mất.
Là Bạch Hạo gọi điện thoại tới, nói hôm nay bọn họ vẫn chưa xong việc, tạm thời không thể quay về Kim Hải, dặn dò Cận Ngôn không cần phải chờ hắn.
Bạch Hạo không trở về, Bạch Huy chắc chắn cũng sẽ không về được, Cận Ngôn giật mình, tắt điện thoại xong liền nhanh chóng chạy tới bãi đỗ xe.
Cậu ở trên đường đã gọi điện thoại cho Hứa quản gia, tới nơi đã thấy ông ấy đứng chờ ở cổng lớn. Cận Ngôn đậu xe vào chỗ, có chút gấp gáp hỏi: "Niệm Niệm đã tỉnh chưa?"
Hứa quản gia cười nói: "Tỉnh rồi."
Hai hôm trước vận của cậu thật là đen đủi, lúc tới nơi thì Lý Niệm vừa mới ngủ. Lúc này nghe nói bé con đã tỉnh lại, cậu cười giống như một tên ngốc xít, chạy nhanh vào trong phòng.
Bước vào phòng khách, tuy rằng đã đến đây không ít lần nhưng Cận Ngôn vẫn có chút không thích ứng được.
Trước đây nơi này là nơi hai người đàn ông Bạch Huy và Lý Đô ở với nhau, mỗi chỗ đều lạnh như băng, không hề có cảm giác của một gia đình. Bây giờ thì sao, phòng khách được trang trí như một cái nhà trẻ vậy, trên sàn được trải thảm mềm xốp, kế bên cửa sổ còn được dựng một tòa lâu đài bơm hơi nho nhỏ, bên trong toàn là những con thú bông mềm mại, đến nỗi một người lớn như Cận Ngôn còn muốn vào đó nhảy nhót.
Cận Ngôn thu hồi ánh mắt lại, đến gần cái chăn bông hơi nhô lên, cậu quỳ một gối trên ghế sô-pha, nhỏ giọng gọi: "Niệm Niệm ơi ~~~"
Niệm Niệm nằm trong chiếc chăn bông mềm mại, bàn tay nhỏ xinh còn cầm lấy cái núm cao su chơi đùa, nghe được âm thanh, quay đầu qua thấy Cận Ngôn, bảo bảo nhìn vài giây, sau đó thì bắt đầu cười.
Bảo bảo còn chưa được một tuổi, trắng trắng mềm mềm như cục bột, mắt to tròn mi dài dài, sống mũi cao cao cong cong vô cùng đáng yêu, nụ cười ngọt như đường như mật.
Cận Ngôn hít một hơi..... Cậu thề với trời, tuyệt đối không phải vì quan hệ giữa cậu với chú Lý mà cậu mới nói Lý Niệm là bảo bảo đáng yêu nhất trên đời này đâu. Cậu lấy điện thoại ra, vừa chọc Lý Niệm vừa quay video, Lý Niệm bị cậu chọc không ngừng cười, hai chân ngắn củn đạp chăn bông ra, núm cao su cũng bị ném lên đệm sô-pha.
Chú Hứa cho người chuẩn bị ít hoa quả và điểm tâm, lúc quay lại nhìn thấy Cận Ngôn ở bên ghế sô-pha đang vểnh mông làm mặt quỷ, vẻ mặt hết sức bất đắc dĩ. Từ sau khi bác Ngô về quê, chú Hứa liền từ nhà chính chuyển sang đây, tính cách của ông cổ hủ nghiêm khắc, nếu đổi lại là người khác làm như vậy, ông ấy chắc chắn đã ngăn cản. Nhưng đối với Cận Ngôn, Bạch Huy đã cố ý dặn dò, cứ tùy ý để cho cậu làm gì cậu thích.
Cận Ngôn cũng không dám làm càn quá nhiều, rất nhanh đã bế Lý Niệm lên ngồi xuống ghế sô-pha, đối mặt với cái nhìn của chú Hứa, cậu chột dạ nặn ra một nụ cười, nhìn một vòng không gặp bảo bảo nào khác nên đã hỏi chú Hứa, chú Hứa trả lời: "Tiểu thiếu gia bị đón về nhà chính rồi."
Nói đến cũng thực thú vị, hai cha con Bạch Chính Nguyên và Bạch Huy vốn bất hòa, bình thường khi Bạch Huy ở đây ông ấy cũng không nể mặt mũi liếc nhìn một cái, đến khi Bạch Huy đi công tác lại thường xuyên cho người tới đón bảo bảo về nhà chính.
Cận Ngôn gật gật đầu, lại giơ ngón tay lên nhẹ nhàng chọc chọc vào mặt Lý Niệm, đầu ngón tay chạm vào cái mặt nhỏ xinh mềm mịn, cảm giác trơn mướt vẫn còn đọng lại. Cậu thầm nghĩ, cậu dám chọc Lý Niệm như vậy, thế nhưng tuyệt đối sẽ không dám chọc vào mặt của nhóc con kia đâu nha.
Ở Bạch gia hết cả buổi chiều, chờ đến lúc Lý Niệm chơi mệt rồi đi ngủ, Cận Ngôn cảm ơn chú Hứa đã có ý mời mình ở lại dùng cơm, sau đó cáo từ ra về.
Cậu ở bên ngoài tùy tiện tìm chút gì bỏ vào bụng, sau đó lái xe đến bệnh viện của Ngụy gia, khi xuống xe cũng không vội đi lên mà đứng ở đó vận động thân thể một chút.
Mỗi lần cậu tới nơi này, tâm lý đều có chút lo lắng căng thẳng. Chỉ có thể vận động mình, ép bản thân không phải nghĩ ngợi lung tung, đem lực chú ý đặt lên những người xa lạ vừa mới gặp lướt qua, mới có thể thoáng giảm bớt chút cảm xúc hỗn loạn này. Đến khi cậu điều chỉnh lại tâm trạng, bước lên lầu, đẩy ra cánh cửa quen thuộc kia, cậu mới có thể nở một nụ cười thoải mái nhất với người nằm bên trong, tựa như những hy vọng cùng mong chờ của cậu chưa từng thất bại, tựa như đây vẫn là lần đầu tiên được nhìn thấy Lý Đô sau ca phẫu thuật.
"...... Sau đó con nhìn thấy cô ấy quá thương tâm, muốn đến an ủi, nhưng lại không biết nên nói cái gì mới phải." Cận Ngôn vừa nắm tay xoa bóp cho Lý Đô, vừa lải nhải kể về chuyện trong quán cà phê hôm nay. Yên lặng vài giây, cậu lại thở dài một hơi nói, "Chú Lý này, nếu trên thế giới này, những người có tình đều đến được với nhau thì tốt biết mấy."
Nếu là trước kia, người trên giường chắc chắn sẽ vứt cho cậu một ánh mắt mang hình viên đạn, mắng cậu một câu ngu ngốc. Nhưng bây giờ y đã biến thành một người an tĩnh chỉ biết lắng nghe, thật sự quá an tĩnh, an tĩnh đến mức Cận Ngôn phải thường xuyên xác nhận lại tim của y còn đập hay không cậu mới có thể tiếp tục mở miệng.
Lúc đầu Cận Ngôn vẫn luôn khóc lóc cầu xin y, cầu xin y hãy mở mắt ra, cầu xin y hãy mau tỉnh lại, dần dần cậu không còn khẩn cầu nữa, sợ Lý Đô phiền chán, ngay cả cơ hội cầu xin cũng sẽ không cho cậu.
Tâm tình hạ xuống trong chốc lát, Cận Ngôn đã rất nhanh lấy lại tinh thần, cậu móc điện thoại mở video của Lý Niệm ra. Rõ ràng biết người trên giường không thể nào nhìn thấy, cậu vẫn thường xuyên đem màn hình điện thoại đưa tới trước mặt Lý Đô, khoe với y rằng bảo bảo ngoan ngoãn đến nhường nào.
Đến lúc khoe hết các bức ảnh và video, ánh mắt của Cận Ngôn lại ảm đạm đi rất nhiều, cúi đầu gác trong tầm tay của Lý Đô, phiền muộn nói: "Chú Lý chú mau dậy đi, nếu không..... Sau này Niệm Niệm sẽ không nhận ra chú nữa."
Từ lúc Lý Đô làm phẫu thuật đến bây giờ đã qua hơn một năm.
Lúc đó bác sĩ Tiếu tự thân cầm dao mổ, quá trình giải phẫu diễn ra rất thuận lợi, nhưng sau ca phẫu thuật Lý Đô vẫn không phục hồi được ý thức, mãi cho đến bây giờ y vẫn chưa tỉnh lại.
Các cuộc kiểm tra có thể làm đều đã làm, mời không biết bao nhiêu chuyên gia học giả tới hội chẩn.
Vẫn không có biện pháp.
Rõ ràng là bệnh tình không có chuyển biến xấu đi, dấu hiện sinh tồn cũng đã ổn định hơn rất nhiều, theo lẽ thường thì với những trường hợp trước đây, Lý Đô đã vượt qua được một cửa ải khó nhằn, nhưng mà y vẫn không có bất kì dấu hiệu nào sẽ tỉnh lại.
Bác sĩ Tiếu nói, dựa trên tình trạng tâm lý của Lý Đô trước ca phẫu thuật, cộng thêm vết thương trước đó, kèm theo việc khai mở hộp sọ sẽ để lại di chứng nhất định..... Những yếu tố này kết hợp lại đã dẫn đến kết quả như ngày hôm nay.
Sau đó vì để tiện việc chăm sóc, Lý Đô lại được đưa trở về bệnh viện của Ngụy gia, nhưng mà đã một năm trôi qua, đến cả các bác sĩ cũng không còn ôm hy vọng gì nữa.
Cận Ngôn càng nghĩ càng đau lòng, dụi đầu vào trong khuỷu tay, quẹt rớt giọt nước mắt, giọng nói khàn khàn: "Thực xin lỗi." Cậu cũng không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu mình nói câu xin lỗi, tuy rằng Bạch Hạo nói không phải là do cậu sai, nếu lúc trước Lý Đô không làm phẫu thuật, có lẽ tình huống sẽ còn xấu hơn hiện tại, nhưng mà Cận Ngôn vẫn cảm thấy tự trách.
Là cậu đã giúp đỡ Bạch Huy ép Lý Đô trở về, cũng chính cậu giúp đỡ Bạch Huy ép Lý Đô phải làm phẫu thuật, từ nhỏ cậu vẫn luôn là một người rất lạc quan, nhưng mà bây giờ cậu lại bị hối hận, bị lung lay.
Có lẽ, có lẽ, thật sự giống như những gì chú Lý đã nói, đối với một số người, sống không nhất định là chuyện tốt, mà chết đi...... cũng chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Chương 80
Bạch Huy cùng Bạch Hạo về tới thành phố Kim Hải đã là mười hai giờ đêm, vốn dĩ sáng mai bọn họ mới bay, nhưng đêm nay có một cuộc họp tạm thời bị hủy bỏ, liền lên chuyến bay sớm nhất trở về.
Lần này bọn họ đến thành phố C để đàm phán, đối phương là một công ty chuyên về lĩnh vực công nghệ thông tin và truyền thông hiện đại, nắm trong tay phần nghiên cứu và phát triển công nghệ mới nhất trong ngành, Bạch Huy muốn mua được chương trình này, áp dụng nó vào một số công việc ở công ty. Chỉ là miếng bánh bao béo bở này có quá nhiều người thèm muốn, quyền chủ động cũng không nằm trong tay bọn họ, thảo luận hết mấy ngày, cũng không thể nắm chắc được mười phần.
Trong sảnh sân bay, Bạch Huy đi tít phía trước, Tả Minh Viễn đi theo bên cạnh báo cáo chuyện gì đó, giám đốc các phòng ban đều đi theo sau, sắc mặt ai nấy cũng không được đẹp cho lắm.
Mấy ngày liên tục áp lực công việc vô cùng cao, tuy bình thường bọn họ đều bị cấp dưới phàn nàn là mấy tên biến thái cuồng công việc, thế nhưng cũng có hơi quá sức rồi.
Tay trái của Bạch Hạo vắt cái áo vest, tay phải cầm điện thoại xử lý email công việc, áo sơ mi trắng cùng với quần tây ôm dáng, khiến cho hắn vô cùng cao ráo. Nhận thấy có người tới gần, hắn liền ngẩng đầu lên nhìn về phía đối phương.
Giám đốc Hà ho khan một tiếng, trên mặt nở một nụ cười hòa nhã giống như đức phật Di Lặc, thấp giọng nói: "Thư kí Bạch..... Kế hoạch tiếp theo.... Nên sắp xếp như thế nào đây?" Vốn dĩ cuộc họp tối nay đã được hủy bỏ, mấy vị giám đốc ở đây đều thở phào nhẹ nhõm một hơi, ai ngờ lại lập tức phải lên máy bay ngồi mấy tiếng liền để trở về, một đám người sắp mệt thành chó hết rồi.
Lại lo lắng trong công ty có việc gì gấp, không biết có phải bọn họ trở về để tăng ca hay không.... Sau khi giám đốc Hà hỏi xong, lại nhìn chằm chằm vào Bạch Hạo với ánh mắt mong chờ. Ông ấy đã hạ quyết tâm rồi, nếu Bạch Hạo nói bọn họ phải trở về công ty, ông nhất định sẽ lập tức ngất xỉu trước mặt Bạch Hạo. Ông ấy không dám ngất xỉu ở trước mặt Bạch Huy, nhưng với Bạch Hạo thì vẫn có thể.
Bạch Hạo ngừng bước chân, một đám người theo sao cũng ngừng lại, hơi thở của mỗi người đều hết sức khẩn trương nhìn vào hắn. Bạch Hạo dừng lại một chút, hơi hơi cúi đầu ý nói: "Các vị đã vất vả rồi, nhanh chóng trở về nghỉ ngơi đi." Nói xong, cũng không quan tâm tới phản ứng của bọn họ, bước nhanh về phía trước đuổi kịp Bạch Huy và Tả Minh Viễn.
Ra khỏi sảnh sân bay, tài xế đã chờ ở cửa, Bạch Hạo mới vừa lên xe, đã nghe Tả Minh Viễn nói: "Cận Ngôn đang ở chỗ của Lý Đô."
Bạch Hạo có chút kinh ngạc, đang muốn gọi điện cho Cận Ngôn, Tả Minh Viễn đã ngăn Bạch Hạo lại, anh nói: "Người không sao cả, chỉ là ở bệnh viện ngủ rồi." Xong lại hỏi tiếp, "Bọn người của lão Hà lại nói gì với cậu à?"
Bạch Hạo lắc đầu, Tả Minh Viễn cười cười: "Tôi cũng nghĩ vậy, cho dù có bị váng đầu cũng không đến mức chạy tới trước mặt cháu trai mà nói xấu cậu người ta đâu nhở."
Bạch Huy vốn dĩ vẫn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, khi hắn mở miệng ngữ khí hình như chỉ sở thiên hạ vẫn chưa đủ loạn, nói: "Sáng mai cho bọn họ nghĩ nửa ngày đi, hai giờ chiều ngày mai tới văn phòng của tôi họp."
Tả Minh Viễn đưa tay sờ sờ mũi đáp lời, trong lòng lặng lẽ chửi thầm, buổi chiều phải tới phòng cậu họp, sáng mai làm gì có ai dám nghỉ ngơi, chỉ sợ cả đêm nay người ta cũng không ngủ được luôn kia kìa. Sau đó anh liếc nhìn vẻ mệt mỏi thoáng hiện giữa hai hàng lông mày của Bạch Huy, nhìn ánh đèn ne-on mờ ảo lướt qua cửa sổ xe, âm thầm thở dài.
Đêm đã khuya, Tả Minh Viễn cũng không theo bọn họ tới bệnh viện, anh xuống xe giữa đường.
Lúc Bạch Huy và Bạch Hạo đến phòng bệnh, Cận Ngôn đang cuộn mình trên sô-pha ngủ ngon lành, trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng.
Bạch Hạo bước nhanh tới, đầu tiên là sờ trán của cậu, kiểm tra nhiệt độ cơ thể vẫn bình thường, lúc này mới ngồi xổm xuống gọi tên của Cận Ngôn. Bây giờ đã khuya, Bạch Hạo đè thấp âm thanh vì sợ dọa đến cậu.
Cận Ngôn mơ mơ màng màng mở mắt ra, chờ đến lúc cậu ngồi dậy thấy rõ người ở trước mặt, nhất thời choáng váng: "Thiếu gia?"
Bạch Hạo đem áo khoác trong tay khoác lên lưng Cận Ngôn, chỉnh lại cổ áo cho cậu, dìu cậu đứng dậy nói: "Về nhà ngủ thôi."
Vừa rồi Cận Ngôn ngồi trên ghế sô-pha lại thêm Bạch Hạo đứng chắn trước mặt, sau khi đứng lên mới nhìn thấy Bạch Huy cũng ở đây, cậu lắp bắp gọi một tiếng "chú Bạch", không tự giác liền trốn ra sau lưng Bạch Hạo.
Bạch Hạo nắm chặt tay của Cận Ngôn, nghiêng người ngăn cản tầm mắt của Bạch Huy: "Cậu, tụi con về trước đây."
Nào ngờ hai người còn chưa kịp nhúc nhích, đã bị Bạch Huy gọi lại.
Tức khắc thân thể của Cận Ngôn căng thẳng lên, gấp gáp đến độ nuốt nước miếng mấy lần. Ánh mắt của Bạch Hạo hơi trầm xuống, hắn xoay người đối diện với Bạch Huy, hoàn toàn che chắn cho Cận Ngôn ở phía sau.
Bạch Huy cũng không vội nói chuyện, rất có hứng thú mà nhìn chằm chằm vào bọn họ, cảm giác giống như mình là một kẻ xấu tội ác tày trời, đang ở đây bắt nạt hai đứa nhỏ. Mãi đến khi cái người đáng thương ở phía sau sắp phát khóc, còn người đứng phía trước cũng vì người ở phía sau mà mất kiên nhẫn, hắn mới chậm rãi nói: "Cận Ngôn, lần trước cậu nói những lời đó, một câu cũng không sai." Hắn tạm ngừng một chút, ngữ khí ôn hòa hơn rất nhiều, "Cho nên cậu không cần phải cảm thấy sợ hãi, cũng không có ai trách cậu cả."
Lời này vừa dứt, cả phòng rơi vào một mảnh yên lặng đáng sợ. Bạch Huy nhìn thấy hai người bọn họ đã ngây ngốc, liền cười nói: "Được rồi, về nghỉ ngơi đi."
Đến lúc bọn họ rời đi, Bạch Huy mới nới lỏng cà vạt, vừa cởi nút tay áo, vừa nói với Lý Đô: "Đứa nhỏ này đối xử với em thật sự rất tốt."
Còn có thể không tốt sao? Vì Lý Đô mà cậu dám chửi thẳng mặt Bạch Huy một trận.
Là chuyện vào một tháng trước đây.
Bình thường Bạch Huy và Cận Ngôn rất ít khi chạm mặt, không biết hôm đó duyên cớ thế nào, cả hai đều ở phòng bệnh của Lý Đô. Chiều cùng ngày có người đưa hoa tới, sau đó Tả Minh Viễn liền nhận được điện thoại, nói là do Ninh Việt gọi tới, bảo là có chuyện muốn nói với Bạch Huy mấy câu.
Lúc ấy Bạch Huy còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên Cận Ngôn lại đứng dậy, lạnh lùng nói: "Đừng ở chỗ này nhắc đến tên của người kia." Nói một lần vẫn chưa đủ, trong thần sắc kinh ngạc của mọi người, cậu lặp lại từng câu từng chữ mà mình vừa mới nói.
Trong ấn tượng của Bạch Huy, hắn chưa từng gặp qua một Cận Ngôn mạnh mẽ như thế này, thật sự hắn rất kinh ngạc, nhưng cũng không đến mức cảm thấy mình bị xúc phạm.
Thế nhưng Bạch Hạo đã giữ chặt lấy Cận Ngôn, mở miệng xin lỗi trước, nào ngờ lời còn chưa nói xong, Cận Ngôn đã hất tay của Bạch Hạo ra, cao giọng nói: "Chú Bạch, nếu chú vẫn còn liên hệ với người kia, thì đừng tới gặp chú Lý của tôi nữa!" Cậu nghiến răng, cả người giận đến phát run, "Lúc người kia vừa mới trở về nước, chú ở bệnh viện với anh ta cả một đêm, nhưng mà chú có biết lúc tôi đến đón chú Lý, chú ấy có bộ dạng như thế nào không hả? Chú có biết cái ngày chú Lý cứu tôi trở về, người kia đã làm những chuyện gì hay không?" Cậu càng nói càng kích động, dường muốn sớm nói ra hết những lời trong lòng của mình, âm thanh mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, "Cho nên các người đừng ở trong căn phòng này nhắc đến tên của kẻ đó! Đừng ở đây vũ nhục chú Lý của tôi!" Nói xong, trên mặt còn mang theo nước mắt cậu giật lấy bó hoa kia vứt vào trong thùng rác.
Sau chuyện này, Bạch Huy không gặp lại Cận Ngôn nữa, đứa nhỏ này mỗi lần đến bệnh viện điều cố ý lựa thời gian để không chạm mặt với hắn, lúc đến thăm Lý Niệm cũng sẽ chọn thời điểm hắn không có ở nhà.
Bạch Huy chưa từng nghĩ sẽ so đo với cậu, thế nhưng những lời nói đó cứ như âm thanh mỗi ngày đều vang vọng trong đầu của Bạch Huy.
Làm sao hắn có thể không biết.
Ngày đó Ninh Việt về nước, Lý Đô suýt chút nữa đã chết trên tay Giang Mạn Thanh.
Lúc hắn ở bệnh viện với Ninh Việt, người nọ lại mang theo vết thương, đau đớn nản lòng tới cực hạn mà gọi điện thoại cho hắn..... Còn hắn lại lười nghe, đẩy sang cho Tả Minh Viễn.
Ngày đó cứu Cận Ngôn trở về, Lý Đô lại từ chỗ của Ninh Việt biết hắn muốn lấy mạng của y..... Làm sao hắn có thể không biết, hắn biết hết tất cả.
Trước đây hắn vốn không để bụng những chuyện này, hoặc là nói bản thân hắn không cố ý cho nên không hề để tâm tới. Bây giờ hắn biết mình yêu người này, lại nhớ về quá khứ, nhìn thấy một Lý Đô bị Giang Mạn Thanh, bị Bạch Huy hắn đạp dưới chân từng chút từng chút một nghiền nát, hắn cũng đã nếm trải hết những tư vị đau đớn triệt để tâm tư ấy rồi.
Cho dù chính hắn cũng rất rõ ràng, thứ mà hắn cho là đồng cảm giác với người nọ, căn bản chỉ là một trò cười, thậm chí nó còn không bằng một phần mười những gì mà người này đã phải gánh chịu.
Bạch Huy bước tới ngồi xuống bên cạnh mép giường, nắm lấy tay Lý Đô, ngón tay cái nhẹ nhàng cọ xát vào lòng bàn tay của y, nhẹ giọng nói: "Em xem mắt nhìn người của em bao giờ cũng tốt hơn anh."
Người này cho tới nay đều chưa từng oán giận, chưa từng khóc lóc kể lể bất bình. Bị bệnh một năm vẫn còn có Cận Ngôn nhớ đến y, thay y oán giận, thay y khóc, thay y phẫn nộ, Bạch Huy cảm thấy thực tốt, ít nhất trên thế giới này vẫn còn một người chưa từng cô phụ y.
Nghĩ đến đây, trên mặt Bạch Huy bỗng nở một nụ cười tự giễu, hắn hỏi: "Chỉ là tại sao lại coi trọng anh vậy?"
Đây thực sự sẽ là một câu hỏi chọc giận đến Lý Đô.
Dựa theo tính cách của y, nếu tâm tình tốt có lẽ sẽ trả lời hắn bằng hai tiếng cười lạnh, tâm tình không tốt thì chính là "liên quan gì đến anh" sau đó sẽ bắt đầu cãi nhau một trận.
Y luôn thích che giấu sự chân thành của mình bằng cách lảng tránh sang những chuyện chẳng liên quan, kể cả khi câu hỏi của Bạch Huy vốn không hề có ác ý.
Nhưng hiện tại, bất luận là câu trả lời nào, đối với Bạch Huy mà nói thì nó cũng chỉ là hy vọng xa vời mà thôi.
Chương 81
Bởi vì buổi sáng Lý Đô còn phải làm trị liệu oxy cao áp cho nên chưa được chín giờ Ngụy Trạch đã đến.
Lúc cậu tới thì nhìn thấy Tả Minh Viễn đang đứng ở cửa nói chuyện gì đó với hộ sĩ, trong lúc nhất thời có chút kinh ngạc, hỏi: "Mới đến sáng nay à?"
"Rạng sáng hôm qua đã đến rồi." Tả Minh Viễn nở một nụ cười khổ.
Ngụy Trạch ngây ngốc trong ba giây, ánh mắt nhìn về phía cửa rồi quay lại, Tả Minh Viễn biết cậu muốn hỏi cái gì liền đáp: "Người còn ở bên trong, tối hôm qua cậu ấy ngủ lại bệnh viện."
Một năm này thời gian Bạch Huy ở bệnh viện còn nhiều hơn cả ở nhà, hắn chạy tới chạy lui giữa hai bên, lúc muộn quá thì ngủ tạm trên sô-pha. Bạch Huy thì không nói gì nhưng Tả Minh Viễn có khi muốn nói rồi lại thôi, anh vốn muốn đi cửa sau để có được chút "đãi ngộ đặc biệt" cho hắn.
Nhưng cuối cùng thì đây cũng không phải là địa bàn của mình, Bạch Huy lại không mở lời, anh nói nhiều quá thì lại không hay. May mắn chính là ban đầu Ngụy Trạch còn cố tình phớt lờ hắn, rốt cuộc thì sau đó vẫn không đành lòng, sắp xếp cho hắn một phòng nghỉ cạnh bên phòng của Lý Đô.
"Thật là biết cách lăn lộn mà." Ngụy Trạch không nhịn được than thở một câu.
Nội tâm của Tả Minh Viễn có vẻ rất tán đồng nhưng lại không để lộ ra mặt. Bởi vì ngày đó anh nhận điện thoại của Ninh Việt, bây giờ Bạch Huy cũng không muốn tiếp xúc nhiều với anh nữa. Tả Minh Viễn cũng thật đáng trách, vị Ninh thiếu gia kia ở trong điện thoại khóc lóc đến độ thành tâm thành ý, anh còn tưởng qua một năm rồi người này có lẽ đã hết chiêu trò, quan hệ của hai gia tộc Bạch-Ninh cũng đã bị đóng băng, thêm một người bạn vẫn tốt hơn là có một kẻ thù, nên đã mềm lòng.
Tả Minh Viễn thở dài, trước kia anh muốn tác hợp cho Bạch Huy và Lý Đô, Bạch Huy chê anh phiền phức, bây giờ muốn khuyên Bạch Huy hãy lý trí một chút, suýt chút nữa đã bị ăn một đạp.... Mà thôi bỏ đi, dù sao thì anh cũng chỉ là một tên ngốc không hiểu thế nào gọi là tình yêu.
Ngụy Trạch đẩy cửa đi vào thì đúng lúc Bạch Huy vừa mới xoa bóp xong cho Lý Đô, nghe thấy tiếng động, hắn ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn thấy Ngụy Trạch đến, động tác trên tay hắn vẫn không ngừng, chỉnh lại cổ áo cho Lý Đô, một tay ôm lấy eo của y, tay còn lại đỡ phía sau ót, nhẹ nhàng đặt Lý Đô xuống giường.
Thật ra thì lúc đầu tay chân hắn rất vụng về. Phó Oánh thường xuyên tới bệnh viện, mỗi lần gặp đều mắng hắn là "Làm bộ làm tịch", xong rồi sẽ cười nhạo hắn là loại công tử như vậy nhất định sẽ không biết cách chăm sóc cho người khác. Nhưng một thời gian dài sau đó, nhìn thấy người này vẫn không hề phiền chán, tắm rửa, xoa bóp, đút thuốc, càng ngày càng thành thạo, cho dù một mình hắn vẫn có thể chăm sóc rất chu đáo cho Lý Đô, Phó Oánh cũng không mở miệng nữa.
Ngụy Trạch biết thời gian này hắn bận công tác, lại gấp gáp trở về lúc rạng sáng, hỏi hắn: "Hôm nay đã nghỉ ngơi chưa?"
Người đối diện sắc mặt vẫn bình tĩnh trả lời: "Buổi chiều sẽ về công ty."
Trên người hắn vẫn còn mặc bộ âu phục, cho dù bên cạnh có phòng để tắm rửa nghỉ ngơi thì đây cũng chỉ là bệnh viện, Ngụy Trạch không nhịn được khuyên hắn, "Được rồi, anh về sớm một chút đi, có lẽ còn kịp thời gian tắm đó."
Lời vừa nói xong điện thoại Bạch Huy đã vang lên, hắn lấy điện thoại ra nhìn thấy số gọi đến, trước tiên là trả lời Ngụy Trạch: "Tôi chờ em ấy làm trị liệu xong, giữa trưa sẽ đi."
Nói xong hắn đến bên cửa sổ, dùng ngoại ngữ tiếp điện thoại, rũ hàng mi lại tiến vào trạng thái làm việc. Lúc này Tả Minh Viễn cũng đẩy cửa bước vào, đi theo sau còn có Bạch Hạo, Bạch Hạo đặt văn kiện trong tay lên bàn trà trước ghế sô-pha, thấy Bạch Huy vẫn còn nghe điện thoại, liền nhỏ giọng nói chuyện với Tả Minh Viễn.
Ngụy Trạch đứng ở giữa, nhìn cái phòng bệnh này đột nhiên bị biến thành phòng làm việc, vừa có chút tức giận lại có chút buồn cười, sâu trong đáy lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Cậu thừa nhận, cậu vẫn luôn không xem trọng Bạch Huy, hoặc có thể nói là tất cả những người bên cạnh đều không quá xem trọng Bạch Huy. Mọi người đều đang đợi, có thể là mấy ngày, mấy tuần, nhiều hơn là mấy tháng, chờ hắn bước ra khỏi căn phòng này sau đó thì không bao giờ quay trở lại nữa.
Nhưng đã một năm rồi, kể từ lúc bắt đầu ngóng trông Lý Đô giành lại được sự sống, đến lúc chờ mong cho y tỉnh lại, tất thảy những hy vọng đều thất bại, ngay cả bác sĩ cũng không hề lạc quan, nhưng thái độ của Bạch Huy trước nay vẫn chưa từng thay đổi, giống như Lý Đô cùng lắm chỉ là bị một chút bệnh vặt, uống chút thuốc rồi ngủ một giấc thì sẽ khỏe lại.
Ngụy Trạch thật không thể tìm được một chút liên quan giữa Bạch Huy của hiện tại với một Bạch Huy đã từng muốn loại bỏ Lý Đô của trước kia, cậu vẫn luôn lo lắng đây chỉ là sự áy náy trong lòng Bạch Huy, cuối cùng ngụy tạo thành loại tình thâm như thế này. Cậu âm thầm hỏi thăm Tả Minh Viễn xem thời gian này bên cạnh Bạch Huy có người nào khác hay không, lại bị Tả Minh Viễn mắng một cách đầy cay đắng: "Cậu xem lại lương tâm của mình rồi tính toán thời gian cậu ấy ở bệnh viện đi, làm sao Bạch Huy có thể phân thân ra ngoài đi tìm người khác được?" Người này tức giận đến dậm chân, "Nếu không phải vì trong nhà còn có hai đứa trẻ, cậu ấy có thể dọn vào bệnh viện ở luôn rồi đó cậu có tin không?"
Vốn dĩ không nhắc tới hai đứa nhỏ thì còn ổn, nhắc tới thì Ngụy Trạch lại cảm thấy đau đầu.
Đứa lớn tên là Bạch Ý, đứa nhỏ hơn thì tên là Lý Niệm, lần đầu tiên Ngụy Trạch nghe thấy hai cái tên này suýt chút nữa đã bị buồn nôn đến ngất xỉu. Nhưng vẫn chưa hết đâu, cậu còn nghe nói trong khoảng thời gian đó Bạch Huy vui vẻ đưa con đi giới thiệu với mọi người, sau khi giới thiệu tên xong còn bổ sung thêm một câu "Ý trong Lý Đô", sau đó thì sao, sắc mặt mọi người biến hóa muôn vàn vẫn phải khen tặng hắn một câu "Tên hay tên rất hay"....... Tại sao trước kia cậu lại không phát hiện con người của hắn nhàm chán như vậy chứ?
Đến buổi chiều, mọi người đều đi họp, chỉ còn lại một mình Cận Ngôn, cuối cùng phòng bệnh cũng trở về dáng vẻ nên có của nó.
Thời tiết càng ngày càng oi bức, Cận Ngôn mở cửa sổ, tiếng ve gọi hè ở bên ngoài vọng vào làm cho người ta hơi khó chịu, cậu tùy ý lau chút mồ hôi thấm trên mái tóc, cầm lấy bình nước tưới cho mấy chậu hoa trong phòng, thu dọn mấy thứ linh tinh lại gọn gàng sau đó mới trở về giường ngồi.
Đúng lúc này điện thoại Cận Ngôn vang lên, vừa mới bắt máy đã nghe thấy Tiểu An hét lớn: "Cận Ngôn! Cà phê hạt dùng hết rồi!"
Cận Ngôn đem điện thoại để xa ra một chút, bất đắc dĩ nói: "Buổi sáng có liên hệ rồi, bọn họ nói trước bốn giờ sẽ đưa tới đó."
Tiểu An 'hừ' một tiếng: "Tại sao giờ này cậu còn chưa tới quán nữa? Tôi sẽ đi mách với 'Lỗi cặn bã' là cậu bỏ bê công việc."
Cận Ngôn bị cô ấy chọc cười: "Đồng chí Tiểu An, tôi lập tức ngồi hỏa tiễn tới, cầu xin đồng chí chừa cho tôi một con đường sống có được không!" Cậu vừa làm ầm ĩ với Tiểu An, vừa trở về giao diện chính của điện thoại, định tìm số của người vận chuyển hàng xác định lại một lần nữa. Cho nên cậu không hề phát hiện người vẫn luôn an tĩnh nằm trên giường ngủ hai hàng lông mi khẽ run, ngón tay trái đặt bên người hơi cong lên một chút.
Hôm nay là sinh nhật của Tiểu An, Cư Lỗi vẫn là một ông chủ có lương tâm, đặt một đống thức ăn đưa đến cửa hàng, lại treo lên tấm biển "Tạm dừng buôn bán", ra lệnh bắt buộc mọi người không ai được vắng mặt, hắn muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật trong quán.
Mấy người bọn họ ở chung hơn nữa năm, tính cách rất hòa hợp, Cư Lỗi và Tiểu An lại phát cuồng, cộng thêm bốn sinh viên làm việc bán thời gian kia, thật sự rất là ồn ào.
Cận Ngôn không thể uống rượu, chỉ đành vùi đầu ăn, thình thoảng còn phải ngăn bọn họ high quá mức, tránh cho những người qua đường đến trước cửa vây xem.
Chờ đến lúc giai điệu Rock and Roll đinh tai vang lên được một nửa, Cư Lỗi lấy điện thoại mở một bài hát, nói là hôm nay đặc biệt chuẩn bị cho Tiểu An, một giây sau trong tiệm liền vang lên một giọng nam cao mạnh mẽ hùng hồn: "Hoàng hôn hồng đẹp nhất là vào ban đêm ồ ố ~~~~"
Tiểu An tức giận đến chết khiếp, lấy một đống kem trên bánh đuổi theo Cư Lỗi. Hai người chạy quanh bàn mấy vòng, mắt thấy mình sắp bị đuổi kịp, trong tình thế cấp bách Cư Lỗi bắt lấy Cận Ngôn vốn đang ngồi xem náo nhiệt ở bên cạnh, hai tay ôm chặt lấy eo của Cận Ngôn, vùi mặt vào trong hõm vai của cậu, chỉ tiếc là còn thiếu mấy cái xúc tua như bạch tuộc để khóa chặt người của Cận Ngôn.
Tiểu An đi quanh hắn một vòng cũng không tìm được chỗ để xuống tay, hai tay cô dang rộng như Chu Chỉ Nhược bị hắc hóa, tức giận nói: "Lỗi cặn bã, anh có bản lĩnh thì ra đây solo 1vs1 với tôi đi!!!" Những người ở bên cạnh la ó bật cười
Cư Lỗi cao hơn Cận Ngôn, Cận Ngôn bị hắn siết đến mức sắp không thở nổi, tránh cũng tránh không được, cuối cùng thì bị xem như tấm ván cứu mạng của hắn, lúc cúi đầu nhìn thấy Tiểu An chỉ cao có một mét sáu đang nhảy thót lên giống như một con hamster nhỏ, bên tai giai điệu "Hoàng hôn hồng" vẫn còn vang lên càng ngày càng khí thế, cậu không nhịn được bật cười thành tiếng.
Nụ cười lúc này của cậu là xuất phát từ sự vui vẻ trong nội tâm, không còn gánh nặng, cũng không bị ràng buộc như lúc trước, cho nên cậu không hề biết rằng nụ cười này của mình có bao nhiêu rạng rỡ, càng không biết nụ cười này của cậu ở trong mắt của người khác chói loá đến nhường nào.
Cận Ngôn không thể uống rượu cũng không thể thức khuya, không chơi với mọi người được bao lâu, trước mười giờ cậu đã về nhà. Hiện tại cậu với Bạch Hạo ở trong một chung cư nội thành, rất gần với tiệm cà phê, đi bộ mười phút là có thể đến. Căn phòng này là do Bạch Hạo cố ý tìm vì cậu, Cận Ngôn đã từng thử từ chối, nhưng Bạch Hạo không nghe lời cậu, Cận Ngôn cũng không có cách nào đối với hắn.
Tắm rửa xong đã là mười giờ rưỡi, Bạch Hạo vẫn chưa trở về. Hắn thường xuyên phải tăng ca là chuyện bình thường, nhưng nếu về trễ nhất định sẽ gọi điện báo cho cậu trước, Cận Ngôn thấy không yên tâm liền gọi điện thoại tới cho hắn.
Thời gian chờ cuộc gọi có chút dài, Cận Ngôn ngồi xếp bằng trên sô-pha, trong ngực còn ôm một cái gối. Bởi vì vừa rồi mới sấy khô tóc, cả người cậu có chút ấm áp, gác cằm lên gối, nghe tiếng 'tút tút' có quy luật trong điện thoại thì mơ màng sắp ngủ.
"Xin chào." Điện thoại vang thật lâu mới có người nghe máy, Cận Ngôn nghe ở bên kia là một giọng nữ ngọt ngào cậu hơi ngây người một chút, đem điện thoại ra nhìn một lần, xác định mình không có gọi nhầm số mới lắp bắp nói: "Xin, xin chào tôi tìm...." Lúc nói chuyện hình như ý thức được việc gì đó, liền hỏi: "Xin hỏi thiếu.... Bạch Hạo có tiện nghe điện thoại không?"
Có lẽ là bị thái độ của cậu dọa sợ, người ở bên kia cũng nói lắp theo. Hoang mang rối loạn mà giải thích một hồi, Cận Ngôn nghe xong thì biết là Bạch Hạo uống say, bây giờ hai đồng nghiệp của hắn đang đưa hắn về nhà. Nghe điện thoại của hắn reo, sợ chậm trễ việc quan trọng, cho nên nữ đồng nghiệp mới giúp hắn nghe máy.
Cận Ngôn bỏ gối ôm xuống đứng lên, vội vã vào trong phòng ngủ lấy được một chiếc áo khoác liền muốn chạy ra ngoài: "Xin hỏi mọi người tới chỗ nào rồi, tôi sẽ tới đón anh ấy."
Bên kia vội nói: "Không cần không cần, chúng tôi đã đến dưới chung cư của thư kí Bạch rồi, đang còn chờ thang máy."
Cận Ngôn thoáng yên tâm, nói số tầng với bọn họ, sau đó cầm chìa khóa đứng đợi bên ngoài thang máy.
Lúc cửa thang máy mở ra, người ở bên trong dĩ nhiên không thể đoán trước được là ở bên ngoài lại có người, vóc dáng của Bạch Hạo rất cao, nam đồng nghiệp lại khá gầy yếu, nữ đồng nghiệp bên cạnh muốn giúp đỡ nhưng lại không tiện tiếp xúc thân thể quá nhiều, chỉ đưa tay đỡ lấy Bạch Hạo, ngẩng đầu nói với Cận Ngôn: "Phiền cậu nhường đường một chút..."
Cận Ngôn nhìn thấy bộ dạng khó chịu của Bạch Hạo, không rảnh để giải thích nữa, chỉ nói "Để cho tôi" liền bước vào trong thang máy đón Bạch Hạo từ trong tay của các đồng nghiệp, đem trọng lượng của hắn dời sang người mình.
Một loạt hành động này của cậu quá mức tự nhiên, hai đồng nghiệp đứng hai bên đưa mắt nhìn nhau, lúc này Cận Ngôn mới nhớ đến việc giải thích: "Tôi là...." Là cái gì của hắn, trong sinh hoạt của cậu có rất ít thời điểm cần phải nó rõ quan hệ giữa mình và Bạch Hạo, lắp bắp một hồi mới nói: "Là bạn của anh ấy."
Cô gái nghe xong lời của cậu liền mở to hai mắt hỏi: "Cậu là người vừa nãy gọi điện thoại tới....."
Cận Ngôn gật đầu, cũng không nói nhiều, chỉ đỡ Bạch Hạo đi vào nhà, hai người kia vội vàng đi theo hỗ trợ, nhưng nhìn thấy Cận Ngôn hình như không có chút dáng vẻ khó khăn nào, nên cũng không ra tay giúp đỡ được.
Đến lúc đưa Bạch Hạo vào trong phòng, Cận Ngôn mới đứng dậy nói: "Thật ngại quá đã làm phiền mọi người." Từ sau khi thân thể của cậu bị thương thì không trở về công ty nữa, trong công tác của Bạch Hạo cậu càng không có bất kì liên quan gì, hai người này cậu chưa từng gặp qua cho nên không biết là người ở phòng ban nào.
Cô gái nghe vậy thì liên tục xua tay nói: "Không, không, cũng trách bọn tôi, sớm biết thư kí Bạch không thể uống nhiều như vậy.... Nên ngăn cản anh ấy mới đúng."
"Đúng vậy." Nam đồng nghiệp liền tiếp lời, "Anh ấy trước kia rất ít khi tụ tập cùng với chúng tôi, cho dù có đi thì cũng sẽ không uống rượu, không biết hôm nay tại sao lại thế này...." Đang nói tự nhiên có chút lúng túng, "Thật ngại quá có thể cho tôi mượn toilet được không?"
Cận Ngôn chỉ chỗ cho cậu ta, nhìn thấy người kia đi rồi lại nhìn về cô gái đang mặc đồ công sở, mái tóc đen dài khuôn mặt tinh xảo ở bên cạnh, muốn hỏi kỹ càng tỉ mỉ hơn một chút, nào ngờ đối phương đã mở miệng trước cậu: "Xin hỏi cậu...." Cô nói xong, ánh mắt chậm rãi quan sát bộ quần áo ngủ trên người của Cận Ngôn.
"À, tôi ở đây." Cậu giải thích xong, thấy mặt đối phương vẫn tràn đầy nghi hoặc, lại viện ra một cái lí do, "Gần đây tôi tương đối khó khăn, cho nên phải ở nhờ chỗ này."
Cô gái đã hiểu, đôi mắt to tròn chớp chớp tha thiết nhìn cậu, đột nhiên hỏi: "Vậy quan hệ của cậu với thư kí Bạch nhất định là rất tốt?"
Cận Ngôn gãi đầu, xấu hổ đến mức không biết nên nói cái gì cho ổn: "Cũng, cũng tạm...."
"Vậy cậu có biết người anh ấy thích là ai không?" Cô nhìn ngó bốn phía, đột nhiên nhỏ giọng hỏi.
Có lẽ là biểu tình có Cận Ngôn quá mức mờ mịt, cô khẽ cắn môi dưới, lại hoảng loạn giải thích: "Ây da chính là.... Chính là một nữ đồng nghiệp của tôi đã tỏ tình với thư kí Bạch, nhưng mà anh ấy lại nói, anh ấy có người mình thích rồi."
Cận Ngôn đứng ngốc luôn tại chỗ, không rảnh để nhìn đến khuôn mặt đỏ ửng cùng ánh mắt trốn tránh của cô gái bên cạnh, trong đầu cậu chỉ còn lại một câu: Anh ấy nói anh ấy có người mình thích rồi. Sau đó cậu không nhớ rõ mình đã trả lời thế nào, cũng không biết đã tiễn hai người họ đi như thế nào, đến lúc cậu lấy lại được tinh thần thì đã ở trong phòng của Bạch Hạo.
Bạch Hạo say rượu rất khó chịu, đôi mày nhíu chặt, mặt đỏ tới tận mang tai, cà vạt cũng bị hắn kéo ra.
Cận Ngôn lấy lại bình tĩnh, đi qua cúi thân mình xuống giúp hắn cởi áo vest, gỡ cà vạt xuống, cởi nút trên chiếc áo sơ mi và trên cổ tay, thấy hơi thở của hắn đều đặn hơn rất nhiều, mới đi thấm ướt khăn mà lau mặt lau tay cho hắn.
Nhiệt độ trên người Bạch Hạo làm cho hắn khó chịu, khăn lông mát lạnh làm cho hắn sảng khoái hơn, nhưng tay Cận Ngôn vẫn nhích tới nhích lui, khiến cho hắn bực dội dứt khoát nắm lấy tay của Cận Ngôn, đem chiếc khăn ấn lên trán của mình.
Cận Ngôn bất đắc dĩ mà dừng lại động tác, từ lúc bị hắn bắt lấy tay, cậu cứ ngồi ở bên giường nhìn hắn, không khỏi thở dài.
Tại sao lại muốn đi uống rượu.
Tất cả đã qua lâu rồi mà. Không còn là một người không nơi nương tựa ăn nhờ ở đậu nữa, cũng không phải vì tồn tại mà phải hèn mọn cúi đầu, cho dù hiện tại vẫn chưa có nhiều thành tựu, nhưng mà đi theo bên cạnh Bạch Huy, cũng không còn chịu đựng những sự khinh nhục đó nữa.
Bạch Hạo ngủ thiếp đi, lực trên tay cũng dần buông lỏng.
Cận Ngôn nhẹ nhàng rút tay về, kéo chăn lên đắp cho hắn, nhưng cậu vẫn không lập tức rời đi.
Dưới ngọn đèn tường vàng nhạt chiếu rọi, cậu nhìn khuôn mặt say ngủ của Bạch Hạo trông hết sức nhu hòa, trong lòng lại cảm thấy rất khổ sở.
Mày đang buồn khổ cái gì vậy? Thâm tâm Cận Ngôn chợt nảy lên một câu hỏi.
Rõ ràng không phải là người uống được rượu, cũng không có bất kì lí do bất đắc dĩ nào, trong một cuộc tụ tập bình thường với đồng nghiệp, lại tự mình uống đến mức người khác phải 'ngăn cản'.....
Là bởi vì cái người mà anh thích kia sao? Bởi vì không có cách nào để ở bên cạnh đối phương đúng không?
Cận Ngôn cúi đầu siết chặt cái khăn trong tay. Cậu không biết người đó là ai, có lẽ là Tống Tư Nhạc cũng có thể là một người nào khác. Nhưng mà mặc kệ người kia là ai, thì cậu vẫn luôn là chướng ngại liên lụy, khiến cho tình cảm người ta chia lìa cầu mà không được.
Một năm nay, Bạch Hạo giống như đã trở thành một thiếu gia mà trước kia đã từng nhặt cậu về, dạy dỗ cậu, chăm sóc cậu, làm bạn với cậu, làm cho cậu bất tri bất giác nổi lên lòng tham, hy vọng cái hạnh phúc này có thể kéo dài thêm một chút, một chút thôi.... Mỗi lần có suy nghĩ muốn rời đi, cậu lại viện cớ là chờ cho chú Lý tỉnh lại. Thậm chí lúc Bạch Hạo chủ động nhắc tới quan hệ của bọn họ, cùng với lời tỏ tình không rõ ràng của hắn, cậu đều sẽ lãng tránh và nói sang chuyện khác.
Cậu biết thiếu gia của mình muốn nói gì, cho nên mới phủ nhận tình cảm của hắn, sau đó thì dùng chữ 'người nhà' để định nghĩa mối quan hệ giữa hai người...
Nhưng mà bịt tai trộm chuông trốn tránh lâu như vậy, nhìn thấy Bạch Hạo khó chịu, Cận Ngôn nghĩ đã đến lúc nên đối mặt với hiện thực rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co