Truyen3h.Co

TDHTC

Chương 50

HoaTh41


LAI LỊCH HỆ THỐNG

"Có thể xác nhập hai thí sinh bị nhốt lại không? Giúp tôi qua đó đi." ✷

Edit bởi Nọc (ourcutehome)

Chuyển tổ không phải là chuyện đùa đâu nhé.

Ngón tay 078 chỉ chỉ vào tờ thông cáo trên bàn: "001 thì hai người hiểu rõ nhất, anh chàng thí sinh kia hai người cũng có qua lại, bây giờ tôi rất muốn hỏi rõ.... Bài kiểm tra này có 15 ngày, hai người họ còn định phạm quy thêm bao nhiêu lần nữa đây?"

154: ".... Không đoán trước được, cũng không biết được. Vả lại nhắc anh một chút, thời kỳ băng tan sắp tới của họ không phải 15 ngày nữa mà đổi thành hai ngày rồi."

"Đúng ha! Tôi sao lại quên được chứ nhỉ, hai ngày!" Tròng mắt 078 sáng lên vài giây, sau đó lại tắt nhẹm: "Hai ngày cũng vừa dài vừa lâu..."

"Nửa ngày được hai chuyến, hai ngày vậy là bốn lần nửa ngày, đủ để cho họ quay lại đây tám lần...." 078 đếm đếm xong lại tuyệt vọng tột độ: "Nghĩ thế nào cũng không hiểu được, hai người này rốt cuộc là đang nghĩ cái gì trong đầu thế?"

922 cũng rất tuyệt vọng: "Chắc là cơm chiều tiêu hoá rồi nên đến ăn chực bữa khuya."

154: "...."

078 nằm liệt trên ghế: "..... Lúc truớc tôi cảm thấy làm giám thị rất nhẹ nhàng, vì thí sinh nào trong lòng cũng sợ mình sẽ vi phạm quy chế thi. Phòng thi nào mà có người không cẩn thận vi phạm quy chế, các thí sinh khác sẽ né như né tà, thiếu điều muốn đi bằng mũi chân luôn, tuyệt đối không có người thứ hai phạm quy."

922 bày vẻ mặt hoài niệm: "Đúng đó...."

Nếu lúc trước không đụng trúng Du Hoặc thì bọn họ cũng sẽ được hưởng thụ những ngày như thế.

"Lúc trước tôi cũng thường hay ghép tổ giám thị lắm, như thường lệ bốn người trong tổ lại càng nhẹ nhàng hơn...." 078 nói.

"Đúng đúng." 922 phụ hoạ.

021 đặt cái ly trong tay lên bàn một cái ầm.

078: "...."

Xém tí thì quên, mắt mù chọn tổ này chính là 021, đại tiểu thư dễ chọc lắm sao?

Tất nhiên là không rồi.

078 không chút do dự nói: "Dạ em xin lỗi."

Màn đêm nuốt chửng không gian bên ngoài cửa sổ.

Nhìn về nơi xa căm ngoài kia, mặt biển đóng băng nghìn dặm, chỉ riêng xung quanh chiếc thuyền nhỏ là có sóng biển nhấp nhô vỗ về.

Một khi đã ra khơi, thân thuyền lại bắt đầu xóc nảy lắc lư, 154 hình như lại muốn nôn, dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.

922 đi lên phòng tìm cho cậu ta miếng dán chống say tàu, 078 thì xuống chuẩn bị phòng tạm giam.

021 cầm lấy kính râm trên mặt bàn, lau lau.

Xác chết 154 đột nhiên lên tiếng: "Chị có chắc là vẫn giữ ý định đêm hôm khuya khoắt đeo kính râm không? Coi chừng đi rớt xuống biển luôn đó."

Ngón tay 021 dừng lại, nhìn về phía bàn đối diện.

154 vẫn nằm đó, mắt cũng không mở, cau mày nhẫn nại.

021 tức giận nói: "Làm như tôi bị khùng ấy?"

Chạng vạng mà đeo kính thì còn có thể nói là chắn gió biển, dù sao bình thường nàng vẫn luôn biểu hiện ra dáng vẻ thanh nhã duyên dáng, bất kể làm gì cũng không bị người ta nghi ngờ.

Ban đêm đi đeo kính râm, vậy thì IQ y chang 078 luôn rồi, nhìn kiểu nào cũng có vấn đề.

Nàng cũng chỉ định lau sương trên kính xong rồi đem cất nó đi.

Thế mà cái cậu 154 này.... nhạy cảm thế sao?

Đôi mắt xinh đẹp của nàng chuyển động, nhìn kĩ vào vị đồng nghiệp có vẻ ngoài dịu dàng ở phía đối diện. 154 tình cờ cũng đứng dậy.

Cậu ta liếc mắt nhìn vị tiểu thư dứt khoát kia một cái, đang muốn nói gì đó, đột nhiên cậu ta lại giật bắn mình, che miệng chạy tới toilet nôn thốc nôn tháo.

021: "...."

Tôi giống chất xúc tác để kích thích nôn nhanh hơn lắm hả?

.

Không bao lâu sau, thuyền nhỏ cập bờ.

Bốn vị giám thị xếp một hàng chắn gió biển.

078 thực sự là kiểu người rất phô trương. Hắn ta lấy ra hai tờ giấy, đọc thông cáo vi phạm quy chế mà như đọc bản tuyên ngôn độc lập: "Cách đây không lâu, chúng tôi nhận được thông báo, hai vị đây đã lấy con thỏ mà hệ thống dùng cho việc phát thanh làm thành thỏ nướng trui...."

Hắn ta dừng một chút, nhịn không được hỏi: "Anh thiếu miếng ăn lắm hả anh hai?"

"Không ăn, nướng chơi thôi." Tần Cứu đứng dưới thuyền, cười một cách cực kì vô sỉ: "Không cần niệm báo cáo nữa đâu, ném thang dây xuống đi, mấy người cũng có thể vào khoang sớm chút mà, gió thổi đến sảng luôn rồi hả?"

"......"

Anh còn mặt mũi để nói sao?

078 chửi thề trong lòng, nếu như mấy anh không vi phạm quy chế, tụi tôi có cần phải ra đây hóng gió biển vào giờ này không?

Nhưng mấy lời này hắn ta chỉ dám oán giận trong lòng thôi, dù sao đối phương cũng là 001.

Ở một mức độ nhất định, cũng là nhân vật trong "nghe nói" và "huyền thoại", nói chung vẫn không nên trêu vào thì hơn.

021 đứng ở mép thuyền, dùng mũi giày đá thang dây rơi xuống mặt đất.

Du Hoặc và Tần Cứu nối gót theo nhau leo lên thang dây.

Lúc này nàng không đeo kính râm, nên nàng vẫn đang cố gắng kiềm nén cảm xúc lại.

Nhưng lúc Du Hoặc đi ngang qua mép thuyền, mắt nàng lại khẽ khàng lóe sáng.

Đáng tiếc.... Đối phương vẫn như trước, hắn chẳng phát hiện gì mà cứ thế lướt qua, đi thẳng xuống khoang thuyền.

021 nghĩ thầm, quả nhiên, e là những lời nàng nói lần trước anh ấy cũng không nghe vào tai được chữ nào rồi.

Tuy rằng chuyện này không có lấy gì làm bất ngờ, nàng vẫn không thể tránh được việc bản thân mình thoáng thất vọng.

Cô tiểu thư này lúc tâm tình tốt thì chẳng bao giờ biểu hiện lên mặt, còn lúc tâm tình tồi tệ lại cứ hiện rõ mồn một.

Khiến cho ba ông đồng nghiệp lo sợ muốn chết.

Lúc mang hai vị ôn thần xuống tầng cuối, 078 nhỏ giọng nói với 021: "Hay là....hai ta đổi đi? Lần trước tôi phụ trách 001, nói thật thì hơi xấu hổ. Lần này có thể....."

Hắn ta vừa liếc mắt nhìn, đã thấy ánh mắt đặc biệt lạnh băng của 021 bắn tới.

"......" 078 im miệng nghĩ nghĩ, nhỏ giọng nói: "Được rồi được rồi, xem như tôi chưa nói gì nhe, tôi cũng biết chị cay ai nhất mà. Vậy chị đi trước đi."

Hắn ta nghiêng người, nhường ra cửa phòng tạm giam số 1. (Bản edit từ nhà WONDERLAND @ourcutehome chỉ đăng trên Quát-pát và Quơ-prés, nghiêm cấm repost.)

.

Du Hoặc đi vào phòng tạm giam.

Trước khi cửa đóng, nơi nãy vẫn như bình thường, không hề có chút bóng đêm nào bao trùm toàn bộ không giữa.

Trong phòng có bàn có ghế, trên tường còn treo thêm một chiếc gương lớn.

Lần này hắn không có kéo ghế ra nằm sấp ngủ nữa, mà là xoay vài bước, dừng lại trước chiếc gương kia.

Trong gương phản chiếu khung cảnh ở cửa.....

078 hỏi thăm một tiếng, sau đó đi đến cửa phòng tạm giam số 2. Tần Cứu đi theo phía sau hắn ta, nhấc bước chân đồng thời thoáng nâng mắt, nhìn chằm chằm vào gương cùng Du Hoặc.

Anh khẽ khàng chớp chớp mắt, rồi chạm ngang qua vai 021.

Sau đó, 021 bước vào phòng tạm giam, đóng cửa lại.

.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Trong gương, tiểu thư với gương mặt lạnh lùng này đang dựa vào cánh cửa, đưa tay vuốt tóc ra sau tai.

Nàng hít một hơi, định mở lời.

Du Hoặc nói: "Lần trước, những gì cô nói tôi đều nghe được."

"....."

Cô tiểu thư dứt khoát liền nghẹn họng, quên luôn cả thở.

Du Hoặc nghiêng người, lặng lẽ nhìn nàng.

Việc này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến.

Dọc đường đi, 021 luôn suy nghĩ làm sao để bắt chuyện, làm sao để nói rõ tình hình trong một thời gian ngắn. Không tính nói rõ ràng, chỉ cần nói tin mấu chốt thôi cũng được rồi.

Nàng đã phác thảo ra sẵ kế hoạch đâu vào đó cả, thế mà Du Hoặc lại bất ngờ chào đón nàng chỉ với một câu như thế, nàng bỗng nhiên.... không biết nên nói gì cả.

"Ngồi xuống rồi nói?"

Du Hoặc kéo ghế ra, xoay ghế lại theo hướng của nàng.

021 bị hành động này làm cả kinh, rốt cuộc hoàn hồn.

Nàng vội vàng xua tay nói: "Không cần đâu, không mất nhiều thời gian như vậy. Thí sinh đi vào chỉ mất một, hai phút, phòng tạm giam sẽ bắt đầu phát huy tác dụng. Lúc đó nếu tôi còn tiếp tục ở lại, người khóc sẽ là tôi đó."

Vừa nói xong câu này, nàng rốt cuộc cũng nhớ được những suy nghĩ đã chuẩn bị trước trong đầu, nói như pháo bắn: "Anh từng nói, nếu anh bị gạch tên hay bị loại trừ, chuyện thứ nhất hệ thống sẽ làm đó là xoá tất cả ký ức mấy năm đó đi, bây giờ xem ra là đúng thật. Tôi biết anh sẽ còn có nhiều nghi vấn, nhưng xin anh đừng hỏi gì cả, nghe tôi nói trước."

"Tôi biết anh rất tò mò với hệ thống kỳ thi, nhưng tôi chỉ có thể nói ngắn gọn thế này."

"Hệ thống này được sáng lập từ rất nhiều năm về trước, ý tưởng ban đầu dùng để áp dụng cho những nơi như quân đội, dùng để sàng lọc các nhân tài đặc biệt. Mỗi bài kiểm tra đều mang tính tổng hợp cao khó khăn càng gấp bội, bởi vì cần phải kiểm tra tất cả khía cạnh của các đối tượng sàng lọc, mà những người được chọn đều là những nhân vật nguy hiểm. Giống như một con dao hai lưỡi vậy, dùng không cẩn thận sẽ bị đứt tay."

"Ban đầu để đảm bảo sự công bằng và an toàn của kỳ thi, đã có một nhóm chấp huấn viên được lựa ra để phụ trách giám sát toàn bộ các đối tượng tham gia kỳ thi. Những người có thể đàn áp các thí sinh đó, tất nhiên đều là những người ưu tú, và hầu hết trong số họ đều đến từ quân đội trong và ngoài nước. Để hợp hoàn cảnh, những chấp huấn viên đó sau này đã được đổi tên thành giám thị."

(*)Chấp huấn viên là người đảm đương trách nhiệm chấp hành mệnh lệnh xử phạt.

"Anh gia nhập vào hệ thống sớm hơn tôi cũng như bất kì ai trên con thuyền này, là một trong nhóm những giám thị đời đầu, tổ trưởng của toàn bộ tổ giám thị, số hiệu A."

"Sau này có một số vấn đề với hệ thống.... không cần tôi nói anh cũng có thể đã nhận ra, đối tượng của kỳ thi ngày càng kỳ lạ, người già, trẻ em và phụ nữ mang thai, đến tận bây giờ tôi cũng chưa tìm ra được nguyên tắc sàng lọc của nó là gì cả, nói chung là có lẽ giờ nó đã nằm ngoài kiểm soát."

"Tôi đã tham gia kỳ thi rất sớm, khi đó hệ thống chưa thành như bây giờ. Tôi ra khỏi trường cùng với anh, anh là đàn anh của tôi, và dĩ nhiên, anh không biết tôi là ai, bây giowf có khi trong ký ức còn sót lại của anh còn chẳng có chút dữ liệu gì về tôi nữa kìa. Dù sao, anh cũng chỉ giám sát tôi có vài lần trong kỳ thi, sau này với những nỗ lực của mình, tôi đã dần dần quen được một ít."

"Khi tôi chuyển sang làm giám thị, hệ thống đã bắt đầu đi sai hướng rồi, nhưng bản thân tôi đã không thể thoát ra được nữa. Sự kiểm soát của hệ thống đối với giám thị thậm chí còn cao hơn với thí sinh, bởi vì chúng tôi là một phần của nó."

"Tổ giám thị đã được thiết lập từ rất sớm, vốn lẽ tôi sẽ vào tổ của anh sau giai đoạn dự phòng, thế mà còn chưa lịp đến lúc đó, anh đã xảy ra chuyện."

"Tất cả những thứ liên quan đến vụ tai nạn đều đã bị hệ thống xoá sạch hoàn toàn, rất khó để tìm lại được những vết tích liên quan. Lúc đó tôi chỉ mới từ giám thị dự phòng chuyển tới đây, không có tư cách tham gia trực tiếp vào sự kiện ấy, nhưng tôi biết, anh muốn phá huỷ nó."

"Anh đã thử phá huỷ, nhưng tỉ lệ thành công lại rất có hạn. Cho nên anh đã nói với tôi, anh nói hệ thống có thể sẽ loại trừ anh. Nếu anh bị trục xuất mà hệ thống vẫn còn, tôi nhất định phải kéo anh trở về, đánh thức anh một lần nữa."

"Thật ra, anh chọn nói cho tôi những chuyện này, tôi còn rất kinh ngạc. Năng lực của tôi cũng có giới hạn, phải mất kha khá thời gian."

"Có điều..... không làm phụ lòng anh, tôi đã tới rồi."

Ánh đèn của phòng tạm giam bắt đầu trở tối, tốc độ nói của 021 càng lúc càng nhanh.

Ngoại trừ câu cuối cùng này.

Nói xong, phòng tạm giam lại rơi vào tĩnh lặng.

Du Hoặc ngồi ở trên bàn, ánh mắt đăm chiêu tại điểm hư không nào đó, nhìn qua có chút xuất thần.

Hắn luôn là như vậy, lúc không hé răng thì biểu hiện rất yên lặng, buồn vui chán ghét đều không hề lộ ra, làm người ta khó đoán rằng hắn đang nghĩ cái gì.

Sau một lát, hắn giương mắt nhìn 021 nói: "Cảm ơn."

Nháy mắt, 021 cảm thấy rất xúc động.

Nàng hít một hơi sâu, rốt cuộc thì đây cũng là lần đầu tiên thấy được một nụ cười tươi rộ lên trên khuôn mặt nàng.

"Vậy...... nãy giờ nói nhiều như vậy, anh có cảm thấy quen thuộc gì không? Hay là nhớ ra một đoạn ngắn nào đó?"

"Trước mắt thì không có."

021 lộ vẻ thất vọng, nhưng nàng vẫn phấn chấn tinh thần lại rất nhanh: "Cũng không sao, từ từ nhớ là được."

Du Hoặc gật gật đầu.

Phòng tạm giam đã càng ngày càng tối, 021 nói: "Tôi phải đi ngay thôi, tôi biết anh còn có rất nhiều vấn đề, sau này tôi sẽ tận lực tạo cơ hội để đi tìm anh, anh nhớ phối hợp đấy nhé."

Nói xong nàng lại nghĩ tới hành động thường ngày của đại boss, vội vàng bổ sung: "Phối hợp một chút là được, không cần nhiều đâu."

Lúc nàng cầm then cửa, Du Hoặc bỗng nhiên nói: "Đúng rồi, có một vấn để, tôi cần cô giúp một chút."

021 quay đầu: "Vấn đề gì cơ?"

Du Hoặc nói: "Lúc làm giám thị, tôi với người ở phòng bên kia có quan hệ như thế nào ?"

021: "Chao ôi...."

Du Hoặc: "Chao ôi cái gì?"

021: "Không cần nhắc phòng bên, nhắc tới một cái là nhức cả đầu. Quan hệ hai người rất tệ, cực kì cực kì tệ, nghe nói lúc ấy anh xảy ra sự cố, nguyên nhân chủ yếu là do anh ta."

Nàng nói xong, lại hỏi Du Hoặc: "Bỏ qua cái đề tài này đi, miễn cho anh nhớ tới mấy chuyện không tốt, càng nhớ lại càng thêm mệt. Nãy anh nhờ tôi giúp một chút, là giúp gì thế?"

Du Hoặc: "Có thể xác nhập hai thí sinh bị nhốt lại không? Giúp tôi qua đó đi."

021: "......"

Cái đcm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co