Thợ luyện đỉnh
Hiện menudoc truyen
Truyện
Tế Thế
Chương 65
TẾ THẾ
65: Thợ luyện đỉnh 1
TrướcTiếp
Sau một thời gian dài quen biết Ôn Cố, Trọng Thế Hoàng rốt cuộc cũng may mắn được chứng kiến kiếm pháp "xuy mao đoạn phát*" của cậu. Hắn nhìn đao quang kiếm ảnh trước mặt, cảm thấy cằm mỗi lúc một mát hơn, cố gắng tỏ ra bình tĩnh.
*đặt sợi tóc lên lưỡi kiếm rồi thổi phát là đứt
Ôn Cố luyện xong một bộ kiếm pháp, thu công, quay sang nhìn Trọng Thế Hoàng đang ngồi nghiêm chỉnh. Trọng Thế Hoàng hỏi: "Cạo xong rồi hả?"
"Cạo xong từ hai chiêu đầu tiên rồi."
"... Cậu tổng cộng sử mấy chiêu?"
"Một trăm lẻ tám chiêu. Lâu rồi tôi không luyện kiếm pháp nên muốn vận động gân cốt một lát. Cạo được không?"
Trọng Thế Hoàng sờ cái cằm trụi lủi: "... Thời gian quá ngắn, hoàn toàn không có cảm giác gì. Cậu làm gì vậy?"
Ôn Cố vén tay áo hắn lên: "Tôi đang tìm xem trên người anh chỗ nào còn lông, để anh cảm thụ rõ ràng hơn."
Trọng Thế Hoàng ngẩng cằm, bất ngờ hôn một cái, sau đó che lấy phía dưới, xoay người bỏ chạy.
Ôn Cố: "..."
Trọng Thế Hoàng chạy về trúc ốc, Ôn Cố ngồi dưới đất nhìn hắn.
...
Trọng Thế Hoàng ngó ra bên ngoài, rồi mới nhìn cậu: "Chắc tôi cần thêm một thời gian để thích ứng."
"Tôi có cách." Ôn Cố vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, "Đến đây."
Trọng Thế Hoàng ngồi xổm xuống.
Ôn Cố khẽ đẩy hắn một cái.
Trọng Thế Hoàng thuận thế ngồi hẳn xuống, cười tủm tỉm bắt lấy cánh tay cậu: "Cậu tính bá vương ngạnh thượng cung tôi à? Không cần thương tiếc tôi đâu, tôi chống được mưa gió, chịu được tuyết dữ."
"Vậy tôi an tâm rồi." Ôn Cố lấy ra Mộ Hải Thương Nguyệt.
"..." Trọng Thế Hoàng thu hồi nụ cười, "Làm gì thế?"
"Từ giờ trở đi, phải luyện Thanh Tâm quyết tới khi..." Ôn Cố tới gần, nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má hắn, thấy ánh mắt Trọng Thế Hoàng chậm rãi biến đỏ mới lui lại, "anh có thể khống chế được cảm xúc của chính mình mới thôi."
Trọng Thế Hoàng nhắm mắt lại, liều mạng áp chế dục vọng đang xao động, thoáng chốc, một âm thanh êm ái vang lên bên tai, dẫn dắt hắn tới chốn bình yên.
"Thiên đích vạn âm, thả quá thả thính."
"Phong lai tự nhiên, vũ thành hữu nhân."
"Điểu đề viên minh, cầm thú tương thân."
"Hoa tạ nguyệt trầm, trú dạ thì lệnh."
"Thiên thu công danh, phồn hoa duyệt tẫn."
"Hỉ nộ ai sầu, bất câu ngã tâm." (1)
Những tháng ngày trong núi thong thả trôi qua, dưới sự đốc thúc của Ôn Cố, Trọng Thế Hoàng ngày ngày đêm đêm niệm Thanh Tâm quyết, hiện tượng mắt đỏ, đầu nóng lên càng ngày càng ít. Cũng tại cậu mà Thiên Đồng Ngọc mới chỉ lấy đủ cho cái chân đỉnh, Ôn Cố trước sau vẫn không ngồi yên nổi, thấy tình huống của Trọng Thế Hoàng đã khá ổn định, cậu quyết định rời đi mấy ngày đến Côn Lôn thăm dò tình hình.
Ngày ấy lúc sắp đi, Trọng Thế Hoàng đứng trước trúc ốc, khoác tia nắng mai trên vai, nhìn cậu không nỡ rời xa, khiến Ôn Cố đi vài bước lại không kiềm lòng được trở về.
"Anh ở nhà nhớ tập trung tu luyện Thanh Tâm quyết, không được lơ là."
"Côn Lôn tràn ngập ma khí, tôi sợ anh bị ảnh hưởng."
"Tôi chỉ đi mấy ngày thôi."
"Không còn chuyện gì là tôi về ngay."
Cậu nói một lúc lâu, chân dính chặt tại chỗ, cuối cùng vẫn là Trọng Thế Hoàng nhịn không được chủ động mở miệng: "Đi sớm về sớm."
Ôn Cố bấy giờ mới cưỡi mây rời đi.
Từ động phủ đến Côn Lôn mất chưa tới nửa ngày, lúc cậu đến, mặt trời mới leo đến nửa sườn núi. Bạch Tu Đại Tiên đang rủ lão thần tiên râu trắng nhất chơi cờ, các thần tiên khác người thì tu luyện, người nói chuyện phiếm, nếu không biết rõ chân tướng mà chỉ nhìn bề ngoài, còn tưởng đây là buổi tụ hội thần tiên.
Bạch Tu Đại Tiên thua nên vẻ mặt không lấy gì làm vui vẻ, đang ồn ào đòi chơi ván nữa. Ôn Cố bắt gặp một bóng dáng quen thuộc trong đám người vây xem, vội vàng tiến lên: "Đồ Đao?"
Đồ Đao quay lại, thấy cậu thì cười rất tươi, liên tục ôm quyền nói: "Đa tạ cứu giúp."
Ôn Cố đáp: "Tiện tay thôi mà. Không biết thương thế của tiên hữu thế nào rồi?"
"Dĩ nhiên là khỏi hẳn rồi." Đồ Đao nói, "Nhưng thủ đoạn của bọn chúng quá sức đê tiện, vô kiên bất tồi*!"
*đánh đâu thắng đó, vô địch
Ôn Cố: "..." Xem ra đúng là khỏi thật rồi, thậm chỉ cả thói quen dùng thành ngữ lung tung cũng không thay đổi.
Đồ Đao nói tiếp: "Không biết bọn chúng từ đâu kiếm được một loại thuốc không màu không vị, uống vào sẽ khiến kinh mạch tắc nghẽn, tiên khí nghịch lưu, gần như có dấu hiệu nguyên thần xuất khiếu."
Ôn Cố bật thốt lên: "Thất Tuyệt Tán Tu Đan?"
"Ngươi biết sao?"
Ôn Cố cười khổ: "Đâu chỉ biết, ta còn trải qua rồi."
Hai người im lặng trao nhau ánh mắt đồng cảm.
Ôn Cố nói: "Ta cứ tưởng thuốc này chỉ nhằm vào tu chân giả, thế mà cũng có tác dụng với tiên nhân sao?"
Đồ Đao bảo: "Thuốc này tuy bá đạo, nhưng lúc sau cũng sẽ bị tiên thể tinh lọc dần dần. Đáng giận là mấy tên ma đầu kia lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ta mới lãnh trọn độc thủ."
Ôn Cố an ủi vài câu, lại hỏi: "Diêm Hào thế nào rồi?"
Đồ Đao nói: "Có Yên Hoa ở đây nên gã cũng thông minh ra, không khóc không nháo."
"Gã không khóc không nháo lúc nào, căn bản là ở trước mặt Yên Hoa, muốn khóc muốn nháo cũng không nổi." Thanh Tiêu vừa nói vừa đi tới.
Ôn Cố kinh ngạc: "Yên Hoa có biện pháp khắc chế gã sao?"
"Thủ đoạn cũ rích, dùng các loại pháp khí giả thành ma khí. Chỉ là thủ đoạn giả trang của Yên Hoa rất kín đáo, Diêm Hào đến giờ vẫn chưa phát hiện, chỉ cho rằng hắn đối phó mình dễ như trở bàn tay, lại càng không dám kiêu ngạo."
Một năm không gặp, Ôn Cố thấy thần sắc hắn tiều tụy đi không ít, nghi hoặc hỏi: "Nom khí sắc của ngươi, chẳng lẽ cũng bị thương?"
Cậu không hỏi còn đỡ, vừa hỏi xong, khổ sở chất chứa trong bụng Thanh Tiêu liền như nước sông Hoàng Hà cuồn cuộn dâng lên: "Ta không bị thương, mà cả thể xác lẫn tinh thần đều bị thương nặng!" Thì ra một năm này, bọn họ vẫn không tìm được người luyện chế Càn Khôn Đãng Uế Đỉnh, bất đắc dĩ, Bạch Tu Đại Tiên đành thuyết phục Nguyên Thời giúp đỡ Thanh Tiêu. Thanh Tiêu dù sao cũng là đệ tử của Hoàng Lăng, cũng chọn đi con đường luyện chế Càn Khôn Đãng Uế Đỉnh, nhưng công lực không đủ. Kể từ đó, Thanh Tiêu xem như triệt để thể nghiệm cảm giác bị trời giáng cho một nhiệm vụ nặng nề.
"Ngươi vẫn còn thời gian ở đây than khổ à." Bạch Tu Đại Tiên đứng sau hắn, âm trầm lên tiếng.
Thanh Tiêu hoảng sợ, sắc mặt Bạch Tu Đại Tiên lúc này thật sự có hơi khủng bố, hắn đáp lại theo bản năng: "Ta chỉ ra ngoài hít thở không khí thôi, trở về ngay đây."
Hắn vừa đi, Đồ Đao cũng lặn luôn, Ôn Cố đã nghỉ hơn một năm, không thể không biết thẹn bỏ đi như thế, kiên trì nói: "Không biết vật liệu luyện đỉnh thu thập được thế nào rồi?"
Bạch Tu Đại Tiên trả lời: "Chưa có tin tức truyền về."
Ôn Cố thở dài khe khẽ.
Bạch Tu Đại Tiên: "Cũng không cần quá gấp gáp, Tang Bồ đã đáp ứng là nếu không tìm được hai loại kia, thì sẽ thông qua ân tình năm đó xin Thiên Đồng Ngọc của Thiên Hồ tộc."
Sắc mặt Ôn Cố có chút ảm đạm.
Bạch Tu Đại Tiên chuyển đề tài: "Ngươi tìm được người chưa?"
"Tìm được rồi."
Ôn Cố vốn chỉ thuận miệng trả lời, ai ngờ Bạch Tu Đại Tiên thế mà hỏi rất cặn kẽ, cậu cũng kể lại chi tiết, nhưng bỏ qua chuyện Trọng Thế Hoàng bị dục vọng chi phối, chỉ bảo hắn đang ở thời điểm tu tâm mấu chốt.
Bạch Tu Đại Tiên nghĩ một lát, lấy một lọ đan dược trong túi áo: "Đan này tên là Tĩnh Tâm, để phòng ngừa tẩu hỏa nhập ma trong lúc tu luyện. Ngươi cầm lấy cho hắn uống, tu luyện Thanh Tâm quyết sẽ trở nên vô cùng dễ dàng."
Ôn Cố vội vàng nói cám ơn.
Bạch Tu Đại Tiên nghĩ sao lại bảo: "Thực ra, con đường tu đạo chính là thuận theo tự nhiên, nếu tình đầu ý hợp... Khụ, ngăn cản không bằng khai thông."
Ôn Cố: "..." Mình có thể giả vờ nghe không hiểu không.
Bạch Tu Đại Tiên cũng không quan tâm cậu có hiểu không, vội thúc giục: "Ngươi về động phủ trước đi, tập trung đốc thúc Trọng Thế Hoàng tu luyện, nếu có việc ta sẽ tìm ngươi."
Ôn Cố hỏi: "Ông biết động phủ của ta ở đâu không?"
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Ngươi quên ta là..."
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
"Hành Thiên Đạo." Ôn Cố tiếp lời, "Vậy sao lại chơi cờ thua?"
Bạch Tu Đại Tiên lập tức đen mặt.
Trước khi ông trở mặt, Ôn Cố vội vàng gọi mây trắng đến, đứng lên bỏ chạy.
Trở lại động phủ, tà dương đỏ rực rọi vào trúc ốc. Ráng chiều chiếu rọi bầu trời, mặt sông lấp lánh tia sáng vàng, quang cảnh rất đẹp.
Vừa nghĩ đến dáng vẻ của Trọng Thế Hoàng lúc ly biệt, trong lòng Ôn Cố liền cảm thấy ấm áp, đang muốn bước chân vào nhà thì trông thấy người mình nhớ nhung đang đứng im trong nước như bù nhìn, nước dâng đến eo hắn, lộ ra bóng lưng trầm tĩnh mà cô độc.
"Trọng Thế Hoàng?" Ôn Cố lội xuống nước, từ từ đến gần hắn.
Thân thể Trọng Thế Hoàng hơi chấn động, lúc cậu tới gần, hắn lập tức gầm nhẹ: "Đừng tới đây."
"Chuyện gì vậy?" Ôn Cố nghĩ đến đủ loại khả năng. Tỷ như Ông Vu Kiều tìm tới cửa, ma khí xâm nhập, thây ma gây rối... Nhưng khả năng nào cũng không thể tạo thành kết quả này.
"Để tôi... được yên tĩnh một lát." Trọng Thế Hoàng nói xong, tiếp tục trầm mặc.
Ôn Cố nghe thấy tiếng hắn lẩm nhẩm, nghe kĩ mới biết hắn đang niệm Thanh Tâm quyết.
Trọng Thế Hoàng bị hoa mắt, nhìn thấy người mình nhớ thương xuất hiện ngay trước mặt, đôi mắt đỏ như máu sáng lên: "Thụ Thanh... Ôn Cố!" Hắn đột nhiên đẩy cậu ra, quay đầu bỏ chạy.
Ôn Cố đuổi theo hắn.
Trọng Thế Hoàng chợt dừng lại, cả người nhảy không trung.
Ôn Cố ngẩng đầu, thấy hắn vẽ một hình cung đẹp mắt trên không, sau đó rơi xuống nước.
"..."
Ôn Cố có chút lo lắng, nước cạn như vậy, hắn đâm mạnh thế sẽ trực tiếp cắm xuống bùn đất dưới đáy. Qua một lát, Trọng Thế Hoàng bơi một vòng trở về, tươi cười rạng rỡ ôm lấy cậu, "Tôi nhớ cậu lắm."
Ôn Cố: "Trước hết giải thích chuyện vừa nãy đi
Trọng Thế Hoàng im lặng một lát mới nói: "Dù tôi đã cố tự nhủ với mình rằng cậu chắc chắn sẽ trở về, cậu thích tôi, nhưng vẫn không thể kiềm chế nỗi sợ hãi. Ôn Cố, tôi sợ có một ngày tôi sẽ không kiềm nén được mà làm bị thương cậu."
Ôn Cố: "Không đâu."
Trọng Thế Hoàng cười khổ: "Cậu tin tưởng tôi vậy sao, nhưng tôi lại không thể tin tưởng chính mình."
"Không phải." Ôn Cố nói, "Anh đánh không lại tôi."
Trọng Thế Hoàng: "..."
Ôn Cố nhìn đôi mắt đỏ bừng của hắn, hỏi: "Vậy giờ anh cảm thấy thế nào?"
Trọng Thế Hoàng ôm chặt lấy cậu, áp sát thân thể vào người ta, "Giờ tôi cảm thấy thế nào, cậu không cảm nhận được sao?"
Ôn Cố bình tĩnh cảm nhận ý đồ xâm lược của hắn, chậm rãi cất lời: "Ngăn cản không bằng khai thông. Kỳ thật... cũng không phải là không thể."
Hai tay Trọng Thế Hoàng ôm cậu chặt hơn, ngay sau đó lại sợ thương tổn đến cậu, cố gắng thả lỏng ra. Hắn hít ngửi tóc mai của Ôn Cố, môi dán vào tai cậu, giọng kích động đến khàn khàn: "Cậu biết rõ... mình đang nói gì không?"
Ôn Cố: "Ừm. Thật ra có một loại công pháp gọi là song tu, chính là hai người..."
Như vậy là được rồi.
Trọng Thế Hoàng ôm lấy người ta vọt như bay vào trúc ốc!
—–
(1) Chém đại khái thế này _ __"
"Vạn âm thanh đất trời, lại qua mà nghe."
"Gió tự nhiên, mưa có nguyên nhân."
"Chim hót vượn kêu, chim thú tương thân."
"Hoa tàn trăng lặn, ngày đêm theo mùa."
"Công danh nghìn đời, phồn hoa vô tận."
"Hỉ nộ sầu bi, không câu nệ lòng ta."
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
TrướcTiếp
Báo lỗi chương Bình luận
Contact - ToS
Hiện menudoc truyen
Truyện
Tế Thế
Chương 66
TẾ THẾ
66: Thợ luyện đỉnh 2
TrướcTiếp
Tích lũy lâu ngày không khơi dòng, thời điểm tháo lũ trở thành một thảm họa.
Ôn Cố khoanh chân ngồi trên giường, mặc cho tiên khí tự lưu chuyển, bổ sung thể năng, chữa trị thương tích trên người. Trọng Thế Hoàng vui thích ba ngày ba đêm, hồng quang trong mắt cuối cùng cũng hơi nhạt đi. Ôn Cố nhân cơ hội đưa Tĩnh Tâm đan của Bạch Tu Đại Tiên cho hắn uống, lúc này, ma khí đã có thể thu liễm dễ dàng.
Hắn tâm bình khí hòa hỏi: "Đây lần đầu tiên cậu song tu à?"
Ôn Cố đáp: "Đương nhiên. Đạo lữ cũng giống phu thê, đều chỉ có một người."
Trọng Thế Hoàng nói: "Vị hôn thê của cậu thì sao?"
Thời điểm nói thật với hắn, Ôn Cố chỉ bỏ qua mỗi chuyện thành thân với Trương Kỳ, không phải cậu cố ý, chẳng qua là lúc nói, không hiểu sao cứ thế vô tình lược bỏ bớt, cẩn thận ngẫm lại, có lẽ là đoán trước được Trọng Thế Hoàng sẽ để ý. Nhưng giờ khi hắn hỏi, thì lại không muốn tiếp tục lảng tránh. Ngay từ lúc gặp lại hắn, Ôn Cố đã quyết tâm sẽ không bao giờ lừa gạt hắn nữa, mặc kệ là thiện ý hay ác ý. "Không có vị hôn thê nào cả, chỉ có một đạo lữ thiếu chút nữa đã cùng song tu."
"Còn thiếu bước nào nữa?"
Ôn Cố nhìn hắn, xác định ánh mắt hắn vẫn bình thường mới trả lời: "Tuy chúng tôi đã bái đường thành thân..."
"Rầm", trúc ốc sập.
Ôn Cố bị đè dưới trúc ốc: "..."
Ưu điểm của việc làm thần tiên chính là có thể tự mình tu sửa phòng ốc rất nhanh, khỏi cần mời thợ xây.
Ôn Cố bất đắc dĩ dựng lại trúc ốc, sau đó đi tìm người yêu đang đứng bên bờ sông hóng gió để bình tĩnh lại. Người yêu nhỏ tuổi hơn cậu quá nhiều, tư tưởng càng hạn hẹp hơn, bản thân mình hết lần này tới lần khác lại có lịch sử đen tối, nên đành phải ăn nói khép nép.
"Lúc ấy tôi chỉ muốn thử bí kíp Song Tu Công Pháp kia thôi."
"Khi đó vẫn chưa gặp anh."
"Cũng không biết..."
"Sẽ phát sinh tình cảm như vậy, không liên quan đến phi thăng và song tu, chỉ muốn cùng anh trải qua một đời."
Trọng Thế Hoàng chậm rãi quay đầu lại: "Hai người động phòng chưa?"
Ôn Cố cười khổ: "Suýt nữa việc vui đã thành đám tang." Cậu kể lại từ đầu đến đuôi những chuyện xảy ra sau đó, càng không giấu giếm chút nào khi nhắc tới Trương Kỳ tuyệt tình, Triệu Minh tính kế.
Trọng Thế Hoàng nhíu mày: "Ý cậu là, cậu hiện tại chỉ có hai hồn sáu phách?"
Ôn Cố: "Tôi đã thành tiên nên không có gì đáng ngại."
"Trong lịch sử, những người chết sớm đều là kẻ tự đại."
Ôn Cố: "..." Mình chỉ muốn an ủi hắn thôi mà.
Trọng Thế Hoàng nói: "Không phải muốn song tu sao? Chúng ta thử xem nào." Ba ngày nay, hắn toàn tâm toàn ý đắm chìm trong ái dục, ai quan tâm có song tu hay không. Vừa nghĩ đến có người nhanh chân đến trước, suýt nữa đã quan hệ xác thịt với Ôn Cố, lửa giận trong lòng hắn lại bốc cháy hừng hực. Mặc dù biết rõ bản thân không nên giận chó đánh mèo, nhưng khi dục vọng độc chiếm phát tác, lại không thể khống chế được mình.
Ôn Cố: "Cho dù đã dùng Tĩnh Tâm đan cũng nên khắc chế một chút."
Trọng Thế Hoàng kéo cậu trở lại, thản nhiên nói: "Cậu nghĩ đi đâu vậy? Tôi chỉ muốn thử Song Tu Công Pháp xem thế nào thôi. Chả phải cậu muốn tôi nắm vững việc tu luyện sao? Tôi đang nắm vững đây."
Ôn Cố: "..." Nếu động tác của hắn cũng lạnh nhạt như giọng nói chứ không gấp gáp như vậy, có lẽ cậu sẽ tin tưởng hơn.
Hai người vào phòng, Ôn Cố vừa cầm bí kíp Song Tu Công Pháp ra, quần áo trên người đã bị lột không còn một mảnh.
"Anh..."
Bên ngoài vang lên tiếng hạc kêu.
Ôn Cố vội vàng mặc quần áo, rồi chạy ra cửa.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Chỉ thấy Bạch Tu Đại Tiên đang vuốt cổ hạc trắng, cười tủm tỉm nhìn qua, Ôn Cố nhanh chóng bước lên nghênh đón, làm bộ trấn định hỏi: "Đại tiên sao lại có thời gian rảnh rỗi ghé thăm phòng ốc sơ sài này vậy?" Tuy không biết đại tiên có nghe được động tĩnh trong phòng hay không, nhưng cậu vẫn khó tránh chột dạ.
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Tin tốt đây, Thượng tiên hữu tìm được Tiếp Thiên rồi."
Lúc trước liệt kê ra ba thứ có thể luyện chế Càn Khôn Đãng Uế Đỉnh, đứng thứ hai chính là cự mộc Tiếp Thiên. Ôn Cố vui mừng ra mặt: "Theo lời Nguyên Thời đại tiên, Tiếp Thiên có tác dụng kỳ diệu hơn cả Thiên Đồng Ngọc, thật sự rất đáng mừng!"
"Nhưng còn một chuyện, có mỗi tử hỗn độn hỏa* mới luyện chế được Tiếp Thiên. Mà hiện nay trên thế gian, chỉ một mình Hoàng Lăng có tử hỗn độn hỏa."
*ngọn lửa hỗn độn màu tím
Trong lòng Ôn Cố lờ mờ hiểu rõ, không khỏi quay đầu nhìn lại trúc ốc.
"Mục đích của chuyến đi này quả thực là vì Trọng đạo hữu."
Nếu Bạch Tu Đại Tiên đã nói thế, Ôn Cố đành phải gọi Trọng Thế Hoàng ra.
Từ lúc nghe tiếng hạc kêu, Trọng Thế Hoàng đã biết có khách tới, nhưng Ôn Cố không giới thiệu, hắn cũng không tiện xuất hiện. Nay nghe cậu gọi mình, hắn liền thản nhiên ra khỏi phòng, tay trái không biết là vô tình hay cố ý vòng qua eo Ôn Cố, "Vị này là..."
"Đây là Bạch Tu Đại Tiên, ông ấy là người độ tôi thành tiên." Ôn Cố dừng một chút, sau đó bổ sung, "Nhờ đó tôi và anh mới có cơ duyên."
Sau khi Ôn Cố nói hết tất cả với hắn, tỉ suất Bạch Tu Đại Tiên lên sân khấu sẽ cực cao, Trọng Thế Hoàng đương nhiên biết rõ, ánh mắt không khỏi ấm áp hơn, miệng khách sáo, tầm nhìn lại đảo tới đảo lui quanh Ôn Cố, vẻ mặt hết sức quái dị.
Ôn Cố nghi hoặc nhướn mày.
Bạch Tu Đại Tiên cực kỳ khôn khéo, mặt đầy vô tội, bảo: "Cậu ta giả trang thành đại tiên râu bạc không có thông qua ta, không phải ta giật giây đâu nhé."
Ôn Cố: "..."
Trọng Thế Hoàng nói: "Đại tiên tiên phong đạo cốt, có thể trở thành hình mẫu."
Bạch Tu Đại Tiên: "..."
Ôn Cố lên tiếng: "Thực ra, lúc đó tôi cũng không nghĩ nhiều." Bây giờ nghĩ lại, có biết bao nhiêu là tạo hình thần tiên, thế mà mình lại chọn tóc bạc râu trắng, xem ra vẫn bị Bạch Tu Đại Tiên ảnh hưởng rồi.
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Nhưng ngươi nói nhầm một câu, nhân duyên của ngươi với Trọng đạo hữu là duyên trời định, không liên quan tới ta."
Ôn Cố nhớ tới lời trên thanh khuê, mặt đỏ lên. Rồi lại nghĩ tới sau khi hai người làm hòa, Trọng Thế Hoàng tuy không nhắc đến việc bị lừa ban đầu nữa, nhưng trong lòng cậu vẫn tồn tại nút thắt, lo hắn oán hận thiên đạo, càng sợ hắn hiểu lầm mình vì thanh khuê nên mới ở bên hắn, trên mặt hiện lên một chút âu lo.
Trọng Thế Hoàng nghiêng đầu nhìn Ôn Cố: "Cậu lại có chuyện gì gạt tôi à?"
Âm điệu hắn rất bình tĩnh, phảng phất như lời tâm tình giữa tình nhân, nhưng Bạch Tu Đại Tiên rõ ràng trông thấy một đạo lệ khí chợt lóe lên trong mắt, vội bảo: "Việc này có quan hệ tới cậu ta, nhưng cậu ta cũng không biết rõ. Nói ra thì dài, không bằng chúng ta vào nhà rồi nói?"
Ôn Cố: "Thất lễ thất lễ. Đáng lẽ nên mời đại tiên vào phẩm trà mới phải."
"Có trà gì ngon?"
Ôn Cố lúng túng: "Thiên địa linh thủy."
Bạch Tu Đại Tiên dừng cước bộ: "Không phải là nước sông đó chứ?"
"Đun sôi rồi."
"..."
Nước sông đun sôi đựng trong sứ trắng thời nhà Đường nom cũng cao cấp hẳn ra.
Bạch Tu Đại Tiên hỏi: "Không biết Trọng đạo hữu có biết hiểm cảnh ở Côn Lôn?"
Trọng Thế Hoàng đáp: "Có nghe Ôn Cố nói qua."
"An nguy của thiên hạ gắn liền với Côn Lôn, cứu tinh của Côn Lôn lại ở Bồng Lai." Bạch Tu Đại Tiên nói: "Ta không giỏi kể chuyện xưa, thôi thì vào thẳng vấn đề đi. Muốn giải cứu Côn Lôn và thiên hạ, phải luyện chế được một Càn Khôn Đãng Uế Đỉnh lớn hơn ma đỉnh. Hiện nay đã kiếm đủ vật liệu, chỉ thiếu mỗi thợ."
Trọng Thế Hoàng không hiểu ý, chậm rãi uống nước.
"Nói ra thì xấu hổ, tuy nhân tài luyện khí xuất hiện lớp lớp, nhưng có thể luyện chế ra thần khí như Càn Khôn Đãng Uế Đỉnh xưa nay không có mấy ai, mà người có khả năng nhất lại là Hoàng Lăng đạo nhân của Bồng Lai. Đáng tiếc là, hơn một trăm năm trước, hắn bỗng nhiên gặp phải bất hạnh, đầu thai kiếp khác rồi."
Một bàn tay dưới bàn trà thò sang, nhẹ nhàng nắm lấy tay Trọng Thế Hoàng đang đặt trên đầu gối. Trọng Thế Hoàng giật mình, quay sang nhìn Ôn Cố. Ôn Cố cũng nhìn lại hắn, trong mắt hàm chứa động viên và đau lòng, còn có vài phần kiêu ngạo và mong đợi. Linh quang trong đầu hắn chợt lóe: "Vị Hoàng Lăng đạo nhân kia hiện giờ ở đâu?"
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt."
Trọng Thế Hoàng ngớ ra.
Bạch Tu Đại Tiên nói tiếp: "Không sai. Trọng đạo hữu chính là Hoàng Lăng đạo hữu chuyển thế."
Trọng Thế Hoàng siết chặt tay, nhìn Ôn Cố, "Cậu biết không?"
Ôn Cố biết những việc trải qua trong quá khứ khiến tín nhiệm Trọng Thế Hoàng dành cho cậu rớt xuống hàng zero, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay là hắn tức khắc đứng ngồi không yên. Cậu âm thầm hổ thẹn, sợ kích thích đến hắn nên vội giải thích: "Không biết. Tôi chỉ biết tôi vốn nên cùng Hoàng Lăng song tu..." Tay sắp Trọng Thế Hoàng bóp gãy, cậu vẫn dịu dàng tiếp lời, "Nhưng tôi không để trong lòng. Người tôi biết là anh, cái khác không quan trọng."
"..." Bạch Tu Đại Tiên trợn mắt há mồm. Tình thánh mở miệng tuôn toàn lời ngon tiếng ngọt này với tên ngốc bị vứt bỏ ngay đêm động phòng là cùng một người sao?!
Sự thật chứng minh, mấy lời yêu đương thực sự rất có hiệu quả, Trọng Thế Hoàng bị lấy lòng: "Tôi là kiếp sau của Hoàng Lăng thì sao? Hắn là hắn, tôi là tôi, hắn cũng không phải tôi. Đừng có nhắc đến luyện chế Càn Khôn cái gì đỉnh, tôi ngay cả vẽ cũng vẽ không ra."
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Ta biết muốn Trọng đạo hữu lập tức biến thành Hoàng Lăng là quá gượng ép, nhưng Tiếp Thiên phải dùng tử hỗn độn hỏa luyện chế, mà tử hỗn độn hỏa chỉ có Hoàng Lăng đạo hữu từng cất giữ một ngọn. Nhưng mà hỏa kia nhận chủ, người bình thường không thể tới gần, đành mời Trọng đạo hữu đến thu phục."
Trọng Thế Hoàng vừa mới lạ vừa mờ mịt: "Thu thế nào?"
Bạch Tu Đại Tiên đáp: "Ta đã mời danh sư cho đạo hữu, với thiên tư của đạo hữu, tin rằng không cần mấy ngày là có thể thu phục tử hỗn độn hỏa dễ như trở bàn tay."
Ôn Cố có dự cảm không tốt: "Vị danh sư đó không phải là..."
"Chính là Nguyên Thời đại tiên."
Ôn Cố nhớ tới tình trạng thê thảm của Thanh Tiêu, cười gượng: "Hắn đang giúp đỡ Thanh Tiêu mà? Hoàng Lăng là sư phụ Thanh Tiêu, thế này... có loạn vai vế không?"
Bạch Tu Đại Tiên: "Chỉ luận bàn với nhau thôi mà, đâu phải chính thức bái đồ, không cần để ý."
Trọng Thế Hoàng: "Đồ đệ của Hoàng Lăng?"
Ôn Cố: "Là một thanh niên có chí tiến thủ." Lúc ở Thiên Hồ cảnh, Thanh Tiêu xả thân vì nghĩa khiến cậu có ấn tượng rất sâu sắc. Dù hiện tại nghĩ lại, có lẽ là bởi quan hệ giữa mình với Trọng Thế Hoàng nên hắn mới đặc biệt "chu đáo" đến thế.
Bạch Tu Đại Tiên: "Không biết ý đạo hữu thế nào?"
Trọng Thế Hoàng: "Nếu có thể thay đổi tận thế, thôi thì bụng làm dạ chịu vậy!"
Bạch Tu Đại Tiên mừng rỡ: "Hoàng Lăng đạo hữu quả nhiên danh bất hư truyền, thật sự rất thẳng thắn!"
Thần tiên luôn nói đi là đi, dù sao cũng không có gì cần thu thập, lại càng không cần báo với ai, lúc đi chỉ cần hạ cấm chế, giấu nhà đi là được.
Trọng Thế Hoàng lần đầu tiên cùng Ôn Cố cưỡi mây phi hành, có chút ăn không tiêu. May mà cả Ôn Cố lẫn Bạch Tu Đại Tiên đều quan tâm đến hắn, cứ mỗi nửa tiếng lại nghỉ ngơi một lát. Dù vậy, khi tới Bồng Lai, hắn vẫn chỉ muốn nằm bò xuống.
Ôn Cố đỡ hắn, đầu ngón tay nhẹ nhàng giúp hắn mát xa. Hiện tại, Trọng Thế Hoàng đã là một ma tu chân chính, không thể tiếp tục dùng tiên khí giúp hắn khai thông kinh mạch giải lao nữa.
Trọng Thế Hoàng tỉnh táo đôi chút, rút kinh nghiệm xương máu: "Thôi để tôi mua cho cậu chiếc xe đua đi."
Bạch Tu Đại Tiên: "..."
Hai mắt Ôn Cố bốc lên tim hồng: "Tốt quá!"
Bạch Tu Đại Tiên: "..." Có chút tự giác của thần tiên được không?
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
TrướcTiếp
Báo lỗi chương Bình luận
Contact - ToS
Hiện menudoc truyen
Truyện
Tế Thế
Chương 67
TẾ THẾ
67: Thợ luyện đỉnh 3
TrướcTiếp
Trọng Thế Hoàng nghỉ ngơi một lát mới có tinh thần đánh giá bốn phía, đập vào mắt chính là núi xanh trải dài, cỏ xanh ngút ngàn, các loài chim thú đang dừng hoặc di chuyển, tất cả đều không sợ người lạ. "Tôi cứ nghĩ nơi cậu ở đã là thế ngoại đào nguyên, không ngờ vẫn còn nơi đẹp hơn."
Bạch Tu Đại Tiên lắc đầu: "Lão Vương bán dưa, tự bán tự khen (1). Chúng ta đến động phủ của ngươi xem thử đi."
Trọng Thế Hoàng: "..."
Ôn Cố dắt tay hắn: "Đến xem động phủ của Hoàng Lăng thôi."
Trọng Thế Hoàng chợt hỏi: "Lỡ tôi không phải Hoàng Lăng thì sao?"
Ôn Cố đáp: "Tôi chỉ biết Trọng Thế Hoàng."
Trọng Thế Hoàng nhìn thẳng vào cậu, nói khẽ: "Nhớ rõ lời cậu nói đấy."
"Ừ."
Hai người tay trong tay đi về phía trước, nhưng không thấy bóng dáng Bạch Tu Đại Tiên đâu. Bọn họ không biết đường, cơ mà không ai khẩn trương, cứ như đang chơi xuân, đi đông đi tây dạo chơi vô cùng vui vẻ. Đi một hồi thì thấy Bạch Tu Đại Tiên từ trên trời giáng xuống.
"Ta tìm được động phủ của Hoàng Lăng rồi, bên trong ngọn núi kia." Ông nói, "Nhưng mà bị người tu đạo khác chiếm."
Ôn Cố nghi hoặc: "Vì sao?"
Bạch Tu Đại Tiên nhìn cậu bằng ánh mắt quái gở: "Hoàng Lăng là đại sư luyện khí số một số hai, thứ hắn luyện chế cho dù là bán thành phẩm cũng vô giá. Hắn lịch kiếp nhiều năm, cấm chế tại động phủ không còn như xưa, Thanh Tiêu lại còn trẻ, một cây chẳng chống vững nhà, động phủ của hắn tất nhiên sẽ khiến mọi nơi ngấp nghé."
Ôn Cố vốn muốn hỏi tại sao mình cũng không về động phủ Thần Châu nhiều năm mà nơi đó vẫn bình yên vô sự đó thôi, nhưng nghĩ một lúc lại thông suốt, bởi vì – cậu nghèo.
"Một khi đã vậy, để ta đi đuổi hắn." Ôn Cố xắn tay áo chuẩn bị đi lên.
"Không được." Bạch Tu Đại Tiên ngăn lại, "Ngươi đã phi thăng, không thể tự tiện nhúng tay vào chuyện của Tu Chân giới."
Ôn Cố: "Vậy gọi Thanh Tiêu về được không?"
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Cần gì bỏ gần cầu xa?" Mắt nhìn thẳng về phía Trọng Thế Hoàng.
Trọng Thế Hoàng nghiêm túc nói: "Tôi không mang chi phiếu."
"..."
Bạch Tu Đại Tiên hạ một đạo chấm chế che giấu ma khí lên người Trọng Thế Hoàng, "Cấm chế này chẳng những có thể che giấu khí tức, mà còn có thể chuyển dời toàn bộ thương tổn của ngươi lên người ta, cho nên, cứ yên tâm lớn mật ra tay, có chuyện gì ta chịu trách nhiệm."
Trọng Thế Hoàng khẽ nhéo cổ tay mình.
Bạch Tu Đại Tiên bất đắc dĩ bày ra cổ tay hơi ửng đỏ của mình.
Trọng Thế Hoàng rất hài lòng.
Ôn Cố giao Mộ Hải Thương Nguyệt Kiếm cho Trọng Thế Hoàng: "Kiếm này tâm ý tương thông với tôi, anh cầm nó để tôi còn vụng trộm giúp anh. Dị năng hệ kim của anh còn không?" Cậu biết Ông Vu Kiều chỉ truyền thụ công pháp, chứ không truyền thụ kiếm thuật và phép thuật, sợ hắn đánh nhau chịu thiệt.
Trọng Thế Hoàng nói: "Còn. Cậu yên tâm, tôi sẽ không biến kiếm của cậu thành thành gậy gộc đâu."
Ôn Cố không biết làm sao, lục lọi trong túi Càn Khôn, lấy ra hai thanh thiết kiếm đã bỏ xó từ lâu, "Hai thanh này tùy ý anh biến hóa bảy mươi hai lần."
Trọng Thế Hoàng cầm Mộ Hải Thương Nguyệt thong dong tiến vào núi.
Ôn Cố mang theo hai thanh thiết kiếm, ẩn thân đi theo phía sau.
Bạch Tu Đại Tiên: "Ngươi cứ như bà mẹ già ấy."
Ôn Cố: "Tình chi sở chung, tâm chi sở chúc*, liền mất hồn mất vía, dũng cảm quên mình. Đại tiên chê cười rồi."
*chung đúc cho mối tình, trái tim hướng đến nơi thuộc về
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
"Hỏi thế gian tình ái là chi, mà không phải si mê say đắm, thì là điên điên cuồng cuồng. Kỳ thật, nhưng cái gọi là tình tình ái ái đều dây dưa rất nhiều, còn không bằng một thân một mình, tiêu diêu tự tại."
Ôn Cố nói đầy thâm ý: "Lúc duyên phận chưa đến, ta cũng nghĩ thế."
Bạch Tu Đại Tiên: "..."
Đi tiếp năm sáu trượng thì gặp động phủ.
Trọng Thế Hoàng bỗng nhiên dừng bước, lạnh lùng nhìn thanh niên áo tím không biết xuất hiện trước mặt từ lúc nào. Thanh niên quát: "Ngươi là ai? Sao dám to gan tự tiện xông vào động phủ của Từ Dương chân nhân!"
Trọng Thế Hoàng lười biếng nói: "Đây là động phủ của ta." Nếu nói hắn là Hoàng Lăng, vậy hắn nhận nhà này.
Thanh niên cả giận: "Đồ nhãi ranh! Dám ăn nói ngông cuồng!" Hắn vươn hai tay, một đôi kim sắc trường câu (2) xuất hiện trong tay, căm giận quét về phía Trọng Thế Hoàng.
Dù Bạch Tu Đại Tiên bảo toàn bộ thương tích của hắn đều sẽ dời đi, Trọng Thế Hoàng vẫn không dám khinh thường, hắn dùng Mộ Hải Thương Nguyệt cản lại một chút, thân người ngả ra sau, tay duỗi đến chỗ Ôn Cố.
Ôn Cố ném thiết kiếm ra ngoài. Trên không trung, thiết kiếm đổi đầu, vọt tới chỗ thanh niên.
Thanh niên bị thiết kiếm sượt qua, cũng không đau lắm, bấy giờ cười lạnh một tiếng, móc câu xẹt qua mặt Trọng Thế Hoàng, Trọng Thế Hoàng bình yên vô sự.
Nếu đây là game online, vậy cảnh tượng hiện tại nên như vầy.
Trọng Thế Hoàng bắn ám khí, trán thanh niên lóe lên: -1
Thanh niên phát ra đại chiêu, trán Trọng Thế Hoàng chớp lên: miss
...
Hai người đánh cũng có dáng ra phết, nhưng thương tích tạo thành thì lại... không đáng kể.
Ôn Cố thấy Bạch Tu Đại Tiên một lát bên này xuất hiện vết thương, nhanh chóng chữa trị, lát sau bên kia xuất hiện vết thương, lập tức chữa trị, đồng tình hỏi: "Đau không?"
Bạch Tu Đại Tiên đáp: "Ta là thần tiên sao lại sợ đau?" Ông dừng một chút, nói thêm, "Ta đã sớm phong bế cảm giác đau rồi."
Ôn Cố: "..."
Bên dưới đánh đến hừng hực khí thế, nhưng không hiểu sao vẫn cứ vẫn dậm chân ở -1 với miss, chẳng có gì tiến triển.
Bạch Tu Đại Tiên ngồi không yên, "Hay ngươi xuống giúp hắn đi, đừng động tiên khí, chỉ cần đâm mấy cái là được."
"Đâm?"
Ôn Cố còn đang nghi hoặc, Bạch Tu Đại Tiên đã phất tay biến cậu thành một con bò tót.
Ôn Cố: "..."
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Tu chân giả nuôi linh thú là chuyện thường, nhất định không bị phát hiện đâu, ngươi tốc chiến tốc thắng."
"..." Ôn Cố đành phải hiện thân, phóng về phía thanh niên.
Tuy thanh niên đang khó phân thắng bại với Trọng Thế Hoàng, nhưng ánh mắt vẫn bao quát bốn phía. Giao thủ với Trọng Thế Hoàng không bao lâu, hắn cũng đại khái biết đối phương thuộc trình độ gì. Hắn đã ở Bồng Lai một thời gian dài, đương nhiên biết trên đảo có những tu chân giả nào. Trọng Thế Hoàng lần đầu tiên xuất hiện, tu vi lại thấp như thế, tất nhiên không đến một mình, chắc chắn có người giúp đỡ trong tối. Vì thế, khi Ôn Cố lấy hình tượng bò tót xuất hiện, hắn không giật mình, mà còn làm vẻ mặt "quả nhiên là thế".
Ngược lại, Trọng Thế Hoàng trông thấy bên cạnh có một con bò tót chạy lên thì sợ hết hồn, đến khi Bạch Tu Đại Tiên ghé vào tai hắn truyền âm bảo là Ôn Cố, hắn mới yên lòng.
Ôn Cố nghe lời Bạch Tu Đại Tiên, đâm vào phía này phía kia một chút, nỗ lực tạo cơ hội cho Trọng Thế Hoàng. Đáng tiếc, lực công kích của Trọng Thế Hoàng quá thấp, hai người phối hợp cũng không tăng được bao nhiêu hiệu suất.
Thanh niên lại quen với cách đánh của hai người. Hắn nhìn ra Trọng Thế Hoàng có linh bảo hộ thân, rất khó bị thương, liền chuyển sang tập trung tấn công Ôn Cố ở phía sau.
Thanh niên mới tu luyện mấy trăm năm, hơn nữa cũng không phải kiếm tu, lực công kích có hạn. Như bình thường, Ôn Cố chỉ cần dùng thân pháp là có thể hất hắn ra, nhưng lần này là tình huống đặc thù, cậu không quen với tứ chi, móc câu mấy lần kề sát vào trán cậu. Rốt cuộc có một lần, Ôn Cố dùng thân thể đụng vào hắn, nhất thời không kịp đứng lên, trên lưng bị câu vạch ra một vệt máu.
Cậu là tiên nhân, vết thương như thế sẽ lập tức tự lành, nên cũng không đặt trong lòng, chỉ vẫy vẫy cái đuôi, đang muốn tiếp tục gia nhập vòng chiến thì bị Trọng Thế Hoàng đẩy ra.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Trọng Thế Hoàng nắm Mộ Hải Thương Nguyệt, hai mắt hơi đỏ lên, lạnh lùng nói: "Ngươi dám giết cậu ấy."
Không hiểu vì sao, người trước mặt bị thanh niên nhận định là không có bao nhiêu sức chiến đấu, chỉ dựa vào pháp bảo hộ thể lại khiến nội tâm hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi. Hắn chưa kịp lên tiếng, trước ngực đã cảm thấy đau đớn, Mộ Hải Thương Nguyệt thế mà đã cắm vào người hắn.
Ma khí!
Thanh niên mở to mắt, nhìn chằm chằm Trọng Thế Hoàng. Ma khí trên người hắn càng ngày càng đậm, giống như sương mù buổi sớm không kiêng nể gì tản ra bốn phía.
"Ma đầu phương nào! Dám... đến Bồng Lai giương oai!" Thanh niên nâng tay cố gắng rút kiếm ra.
Ôn Cố thấy thế, bất chấp việc che giấu tung tích, lập tức khôi phục nguyên trạng, lao tới trước mặt thanh niên...
Thanh niên ngất đi.
Bạch Tu Đại Tiên đỡ lấy thanh niên, bàn tay xoa nhẹ lên vết thương, miệng vết thương chậm rãi khép lại. Ông nhìn Trọng Thế Hoàng, rồi lại nhìn Ôn Cố, không nói một lời.
Ôn Cố đi qua ôm lấy Trọng Thế Hoàng vẫn đỏ bừng hai mắt, dịu dàng nói: "Tôi không sao."
Trọng Thế Hoàng ngay lập tức ôm lại như muốn khảm cậu vào thân thể mình.
Bạch Tu Đại Tiên nói: "Có tu chân giả khác tới gần, nơi này ma khí quá nồng, các ngươi tránh đi trước đã."
Ôn Cố kéo Trọng Thế Hoàng trốn vào núi, dùng chướng nhãn pháp ẩn khe núi đi.
Tổng cộng có ba tu chân giả khác đuổi tới, có lão có thiếu, có nam có nữ. Trong đó có một lão phu nhân cài trâm, mặc váy đỏ thấy thanh niên trong lòng Bạch Tu Đại Tiên thì sợ hãi kêu lên: "Tiên nhi."
Bạch Tu Đại Tiên vội vàng trả Tiên nhi cho bà.
Lão phụ nhân cảnh giác: "Ngươi là ai? Tại sao nơi này lại có ma khí? Tiên nhi nhà ta sao lại hôn mê bất tỉnh?"
Bạch Tu Đại Tiên vô tội nói: "Ta đến thăm Hoàng Lăng đạo hữu, không ngờ lại bắt gặp vị thanh niên này ngã trên mặt đất, nên ra tay giúp đỡ. Về phần vì sao nơi này có ma khí, ta cũng không biết."
Những người tu đạo khác thấy trên người Bạch Tu Đại Tiên tràn đầy tiên khí, khiến bọn họ vô cùng muốn tiến lên làm quen, kinh nghi bất định* hỏi: "Xin hỏi tiên hào của thượng tiên?"
*vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ
"Bạch Tu."
Tiên giới và Tu Chân giới dù sao cũng là hai thế giới, bọn họ miệng thì nói kính đã lâu, nhưng thực chất là chưa bao giờ nghe nói.
Bạch Tu Đại Tiên bảo: "Đúng rồi, Hoàng Lăng đạo hữu có phải ra ngoài chưa về hay không? Không biết khi nào hắn mới trở lại?"
Việc Hoàng Lăng lịch kiếp, Thanh Tiêu không hề nói với những hàng xóm luôn mơ ước bảo bối của sư phụ nhà mình, trong lòng họ tuy cũng có suy đoán, nhưng không một mực chắc chắn, nên chỉ bảo không biết.
Bạch Tu Đại Tiên nói tiếp: "Nếu đã vậy, ta sẽ ở đây chờ hắn. Nếu ma đầu kia trở về, ta còn có thể thay trời hành đạo."
Tuy các tu chân giả đều thèm nhỏ dãi ba thước động phủ của Hoàng Lăng, nhưng khổ nỗi phải kiềm chế lẫn nhau, chưa ai đắc thủ. Nay tự dưng lòi ra một đạo hữu của Hoàng Lăng, mà câu đầu tiên đã bảo muốn bảo vệ động phủ, bọn họ càng không cam tâm, muốn lưu lại nhưng không có cớ. Ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi nửa ngày, không ai muốn làm chim đầu đàn xé rách da mặt với tiên nhân, do dự một lát, đành phải không cam lòng mà dẫn thanh niên vội vàng rời đi.
Rốt cuộc, không đánh mà thắng, Trọng Thế Hoàng dễ dàng lấy lại được tòa động phủ.
Bạch Tu Đại Tiên: "Những người này chỉ tạm thời bỏ đi, chẳng mấy chốc sẽ tìm cớ quay lại thám thính tin tức. Chúng ta tốt nhất nên nhanh chóng mở động phủ tìm tử hỗn độn hỏa."
Ôn Cố: "Không ngờ tu chân giả Bồng Lai đã sa đọa tới mức này."
Bạch Tu Đại Tiên: "Không như Côn Lôn với Tu Di, Bồng Lai không chỉ có một môn phái. Vào thời kỳ cường thịnh nhất, trên đảo có khoảng hơn ba mươi môn phái, sau khi ra đảo đều tự xưng Bồng Lai, nhưng trình độ vốn không đồng đều."
Ôn Cố nhớ tới tổng bộ Hành Thiên Đạo cũng ở Bồng Lai, bèn không dám nhiều lời nữa.
—–
(1) Lão Vương bán dưa là một điển tích của TQ, nói về một người bán dưa vừa bán vừa luôn mồm khen dưa của mình ngon, sau này để chỉ những ngươi luôn tự khen mình giỏi giang. Trở lại truyện, ý Bạch Tu Đại Tiên là Trọng Tiểu Hoàng đang tự khen nhà mình đẹp, vì đây là chỗ ở của Hoàng Lăng, mà bạn Hoàng chính là Hoàng Lăng.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
TrướcTiếp
Báo lỗi chương Bình luận
Contact - ToS
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co