Truyen3h.Co

(TeeTeePor) OFFSIDE

11.

el_01102000

Wave nhìn hết người này tới người kia.

wave
tao có cảm giác..

wave
tụi mày đang bán đứng tao

North vỗ vai

north.iom
không
tụi tao đang hy sinh mày

ưave
khác đéo gì nhau?

north.iom
nghe văn vẻ hơn

...

Wave thở dài.

wave
được

wave
tao đi
wave
nhưng nhớ trả ơn tao

TeeTee nhíu mày

wpc
trả mẹ gì?

wave
tự hiểu đi cu em

wave
chúc hai người lên đường vui vẻ

Nói xong

Cậu ôm balo chạy thẳng sang xe của Tutor

Không gian bỗng yên tĩnh hẳn

Tee nhìn chiếc chìa khóa trên tay

Rồi quay sang Por.

wpc
anh muốn ngồi trước hay sau?

sppkarn
sao cũng được

wpc
thế ngồi trước đi

sppkarn
tại sao?

Cậu im lặng vài giây

wpc
ghế trước đỡ say xe hơn

Por khựng lại

Cậu vẫn nhớ

Vẫn nhớ anh chỉ cần đi đường đèo một lúc là sẽ chóng mặt

sppkarn

Por khẽ đáp

Rồi mở cửa ghế phụ

Ngay lúc cánh cửa xe đóng lại

Ở chiếc xe phía trước

Thomas hạ kính xuống và bật call điện thoại

tmass
ê
cược không?

Kong nhướn mày

kongjiro
mày lại lắm trò

tmass
bao lâu thì hai đứa nó nói chuyện?

Keng cười
harit
một tiếng

North lắc đầu

north.iom
nửa tiếng

Save chống cằm.

savesv
mười lăm phút

Auau bật cười

auauntp
tao cược..
chưa tới mười phút

Yim nhìn sang chiếc xe phía sau

yyim
tao mong
đến nơi là yêu cmmn nhau luôn

Cả đám phá lên cười

Chỉ có Namping nhìn đoàn xe phía sau

Khẽ nói một câu đủ để mấy người ngồi gần nghe thấy.

nampingster
lần này..
đừng để hai đứa nó bỏ lỡ nhau nữa.
_

Năm phút.

Mười phút.

Vẫn là im lặng.

Tee khẽ liếc sang người bên cạnh.

wpc
anh..
có lạnh không?

..

sppkarn
không sao

Tee gật đầu

Lại tiếp tục lái xe

Chưa đầy một phút sau

Por bỗng đưa tay chỉnh cửa gió điều hòa, xoay lệch sang hướng khác

Tee thấy vậy liền giảm nhiệt độ điều hòa xuống

Ngày trước.

Mỗi lần đi chung xe.

Tee luôn để điều hòa rất thấp.

Còn anh thì lúc nào cũng kêu lạnh.

Hai năm rồi.

Dường như mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
_
Đi được thêm một đoạn

Xe phía trước bất ngờ giảm tốc

Tee cũng rà phanh theo

Por theo quán tính hơi chúi người

Gần như cùng lúc

Cậu đưa tay chắn trước người anh

Một động tác rất tự nhiên

Giống như đã làm hàng trăm lần

Đến khi nhận ra

Cả hai đều sững lại

Cậu lặng lẽ rút tay về

wpc
xin lỗi..

wpc
em hơi hoảng..

Por cúi đầu nhìn bàn tay mình

Khẽ đáp

sppkarn
không sao

Rồi lại là im lặng

Nhưng lần này

Sự im lặng không còn xa lạ như lúc đầu nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co