| Tenma Tsukasa x Reader | 𝚌𝚕𝚊𝚛𝚒𝚗𝚎𝚝° ゚
i
Cái này mình viết từ hồi lâu ơi lâu rồi, mà chưa có dịp hoàn thành vì nó dài hơn mình nghĩ.
Mình định viết xong rồi mới đăng để mừng noel cơ, mà mình nghĩ tới đó không kịp mất nên mình đăng trước một phần.
_____________
_Ngày 25 tháng 12, thời điểm gần cuối đông, khoảng thời gian đỉnh điểm nơi tuyết rơi dày đặc trắng xóa cả bầu trời. Không chỉ vậy mà đến cả mặt đất cũng được nâng lên hẳn một nấc bởi tầng tuyết dày phủ kín cả đường đi.
_Ánh đèn đường với tông màu vàng cam như đem lại cho người đi đường một cảm giác ấm áp giữa cảnh trời đông giá rét được thắp sáng mỗi 6 giờ 25 phút chiều.
_Nay cũng là ngày mà lễ Giáng Sinh được tổ chức, một ngày lễ quan trọng với ý nghĩa mừng ngày chúa Jesus được nhìn thấy nơi ánh sáng đầu tiên của kiếp người.
_Và cũng là một dịp để ta thể hiện lấy tấm lòng trân quý, gửi gắm hết tất thảy yêu thương vào hành động, hay là một món quà nhỏ đến với những con người quan trọng nhất của ta.
_Làn người từng nhịp vội vàng bước trên con phố nhộn nhịp đầy ắp tiếng cười nói, tiếng yêu được phủ kín bằng lớp tuyết dày của mùa đông.
-"ừmm, vậy chắc phải mua thêm chút đồ nữa nhở"
-"u-ueee!! Anh hai chờ em vớiii!!"
-"hi hi, phải chi ngày nào cũng được đi chơi như này mẹ ha?"
-"hay vợ chồng mình thử tới quán ăn tối gần đó đi~♪"
_Khu phố chỗ em thật nhộn nhịp vào những dịp như này, mỗi người mỗi nhà đều rải bước cùng người thân, và cũng không ít là các thanh thiếu niên cùng người thương của mình, trao nhau những ánh mắt say đắm cuộc tình, dành tặng cho nhau những cái chạm môi thật nhiều chữ thương.
_Em mơ hồ sải từng bước chân nhịp nhàng mà ngắm cảnh tượng trước mắt, hôm nay em không đội mũ, tại quên đó, khiến cho tuyết rơi gần như trắng xóa cả đỉnh đầu em.
_Em mau quên thật đấy, chẳng cách bao phút, lúc người thương của em vừa dặn rất kỹ. Thế nhưng em lại quên mất rồi, hẳn anh sẽ giận lắm đây.
_Đột nhiên, em dừng lại trước một cửa hàng chuyên bán hộp nhạc, những mảnh bông tuyết bé xinh cứ theo đà mà rơi xuống, để rồi đọng lại trên vai em, khiến em trông thật nhỏ xíu và thơ mộng.
-"ơ, mình biết tiệm này.."
_Em nhớ chỗ này, rất rõ là đằng khắc. Vì đây là nơi mà em và anh gặp nhau lần đầu, cũng là nơi kết nối sợi tình duyên của em với người thương, thắt chặt sợi dây và kéo nhau lại gần.
_Để giờ đây em lại cảm thấy yêu lấy mảnh đời này hơn, vì trong đó có anh.
_Trong lúc hình ảnh trân quý của kỉ niệm ùa về thoáng qua mắt em, một giai điệu thật quen thuộc, quen thuộc đến nỗi em liền liên tưởng đến người ấy.
-"ơ, bài này.."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co