Truyen3h.Co

Thác Sinh

Chương 7: Thất Lạc xe

_YuanJin_


Trở lại mì sợi quán, tiểu khả ái Quang Quang ăn xong mì sợi rồi tâm tình trở nên tốt hẳn, dồi dào sức sống đi tính tiền rồi ra khỏi quán. Cậu dự định lấy xe quay lại công ty mà tiếp tục giao bưu phẩm.

Tên Phì Đường Lang "quá dễ thương" thấy con mồi đứng dậy cũng nhanh lấy húp một ngụm canh rồi đem thân hình mập mạp chạy theo ra ngoài.

Tiểu khả ái đi đến góc đường nơi cậu đỗ xe thế mà lại không thấy chiếc xe đâu. Tìm kỹ xung quanh cũng chả thấy bóng dáng của nó.

Sao vậy? Không lẽ tôi nhớ nhầm sao? Rõ ràng tôi đã đặt xe đúng ngay vị trí này, với lại còn khóa cớ sao giờ lại không thấy nữa???

Cậu vươn tay ra xoa đầu cố gắn nhớ lại. Chẳng lẽ có người trộm xe chuyển phát nhanh?

Vậy phải làm sao bây giờ? Mới vừa nhận được xe tối hôm qua thế mà ngày hôm nay lại bị trộm mất. Bồi thường tiền cho công ty thì chắc rồi chỉ sợ cái công việc này e là giữ không được.

Dưới tình thế cấp bách Quang Quang chỉ có thể chọn và gọi cho một bằng hữu duy nhất là Hiểu Nhạc hỏi hắn nên làm gì bây giờ?

Hiểu Nhạc mặc dù lăn lộn ở Bắc Kinh nhiều năm đã nhìn thấy vô vàng vụ mất trộm ấy thế mà mất trộm xe chuyển phát vẫn là lần đầu tiên cậu nghe được. Cậu ở đầu dây bên kia ấp úng cũng không biết tìm biện pháp nào cho tốt.

- Nếu tìm không được thì ta báo cảnh sát được không?

Cuối cùng vẫn là Quang Quang nghĩ ra được một cái chủ ý.

- Thật ra đối với kinh nghiệm sống ở Bắc Kinh thì một chiếc xe lớn dù có báo cảnh sát cũng không thể nào tìm lại được.

Hiểu Nhạc ủ rũ.

- Mặc kệ, Dù sau cũng phải thử để biết được, đây là biện pháp cuối cùng rồi!

Quang Quang cúp điện thoại liền đi xung quanh tìm và hỏi thăm xem cách nơi này có đồn công an nào không? Còn tên "Quá dễ thương trốn sang một bên nhìn dáng vẻ Quang Quang lo lắng hắn cũng không biết có chuyện gì đột nhiên điện thoại vang lên.

- Ngươi nghĩ cách đem tiểu tử kia tới bãi đỗ xe của công ty nói cho hắn biết đến đó là sẽ tìm được xe.

"Quá dễ thương" nhịn không được phun đại một câu, chưa kịp nói đầu bên kia đã cúp máy. Người trong điện thoại ra lên cho hắn là tuyệt đối hắn không dám cãi lời bởi vì hắn còn rất nhiều tội lỗi, nhược điểm mà bị nắm cán.

Phải làm như thế nào để đem tên tiểu tử kia dẫn đến bãi đỗ xe lại không để bại lộ thân phận của mình?

Phì Đường Lang đang nghĩ biện pháp nên xem nhẹ Quang Quang. Cậu đã rời xa tằm kiểm soát của hắn. Ra đầu phố là đến được đồn công an.

Giờ nghỉ trưa vừa hết đồn công an chỉ có hai anh cảnh sát nhân dân, Quang Quang đi tới đúng lúc trong đó có một anh cảnh sát bức ra chủ động hỏi: " Tiểu bằng hữu có việc gì ta có thể giúp cậu"

- Tiểu bằng hữu ? Tôi không phải tiểu bằng hữu!

Quang Quang không thích người khác gọi mình là tiểu bằng hữu mặc kệ nói thế nào cậu cũng qua mười tám tuổi. Cậu hi vọng mọi người có thể xem cậu đã trở thành một quân tử chân chính, cậu thích người ta gọi cậu một cách kính trọng.

Ờ? Ngượng ngùng hả? Vậy ta đây gọi ngươi là tiểu đại nhân. Cái tên này nghe tốt lắm, tiểu đại nhân có cái gì ta có thể giúp cậu sao?

Đặt câu hỏi cho Quang Quang là một cảnh sát nhân có bộ dáng đẹp trai, nói chuyện với thanh âm đặc biệt dễ nghe, khoác trên người bộ quân phục coi như là một nam thần của giới cảnh sát.

- Tôi là người chuyển phát nhanh, xe chuyển phát của tôi đậu cách đây không xa đã bị mất! Tôi rõ ràng đã khóa chặt cửa xe, hơn nữa tôi chỉ ăn một chén mì sợi khoảng thời gian ngắn như thế mà vẫn bị mất xe.

- Để tôi báo lại án!

- Các cậu có thể giúp tôi đem xe trở về được sao? Chiếc xe rất quan trọng với tôi.

Quang Quang nóng lòng đứng trước mặt cảnh sát mà miêu tả lại vụ án. Về phần cảnh sát ca ca trêu trọc cậu là "Tiểu đại nhân" cậu cũng không kịp để ý tới.

Cậu cảnh sát nghe xong Quang Quang miêu tả cậu vương tay ở trên đỉnh đầu nhẹ nhành sờ sờ sau đó nói:

- Đừng có gấp cụ thể lúc nào ta tìm thấy dựa trên những manh mối mà cậu miêu tả thì ta sẽ báo cho cậu đầu tiên.

Quang Quang đi theo anh cảnh sát ngồi vào trước bàn làm việc trả lời đầy đủ đầu đuôi gốc ngọn mọi vấn đề, còn đem tên, số điện thoại, giấy căn cước đều đọc hết cho anh cảnh sát. Cậu không phát hiện được đối diện anh cảnh sát đang ghi chép thỉnh thoảng có người ngẩng đầu ngắm hắn liếc một cái.

- Xong rồi đã chép xong đợi điện thoại của tôi đi! Đúng rồi! Tôi gọi là Tiêu Nhiễm. Đây là số điện thoại của tôi có gì thì cứ gọi cho tôi.

Quang Quang không biết rằng có thể lược bỏ đi cái màn cho số điện thoại và hơn thế nữa cánh sát cũng không có nghĩa vụ đem số điện thoại mình cho cậu biết. Có lẽ là do cậu mới bước vào xã hội chưa lâu không có nhiều kinh nghiệm, cảm thấy mọi thứ đều bình thường cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Rời khỏi đồn công an, trên mặt Quang Quang thất vọng tràn trề.

Kế tiếp làm sao bây giờ? Không có xe chuyển phát, lát nữa về công ty biết ăn nói thế nào đây?

Đang lúc buồn rầu đột nhiên một tiểu cô nương chạy vọt tới trước mặt Quang Quang đưa cho cậu một tờ giấy không nói gì cả liền bỏ chạy đi xa.

Quang Quang buồn bực mở tờ giấy ra xem: "Muốn xe của ngươi? Đi đến bãi đỗ xe của Y Entertainment.

Hóa ra "quá dễ thương" hắn rốt cuộc đã nghĩ ra biện pháp này nhờ người khác giao hộ mình một tờ giấy thì không phải sợ bị lộ thân phận.

Quang Quang nhìn tờ giấy vừa vui vừa sợ.

Điều ngạc nhiên chính là xe của cậu rốt cuộc đã trở về và kinh ngạc hơn vì cái gì mà xe của cậu lại chạy đến cái bãi đổ xe của Y Entertainment? Vì cái gì mà tiểu cô nương lại nhét cho mình tờ giấy?

Mang theo một loạt nghi vấn Quang Quang hướng về Y Entertainment mà đi. Đến ngay cổng cậu hỏi thăm về vị trí của bãi đỗ xe dọc theo cổng vào mà đi xuống phía dưới thì ra là một cái hầm to dùng để đổ xe.

Hầm đổ rất sâu Quang Quang đi thật lâu mới đến, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy những chiếc xe sang chảnh như vậy. Cũng phải thôi vì đây là công ty giải trí lớn không phải dạng tằm gì.

Quang Quàng nhìn một loạt các biến số xe bất chợt nhìn thấy chiếc bảo mã (BMW) cậu phát hiện đây là chiếc xe của cậu liền vui mừng đến thử ổ khóa.

- Thật tốt quá tọa kỵ của ta cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi!

Quang Quang hưng phấn mà nhảy dựng lên khua tay múa chân mà vui sướng. Cậu không biết rằng từ đằng xa kia có một người vóc dáng to lớn đang tiến về phía cậu. Cái thân ảnh đứng bên cạnh chiếc xe BMW xờ xoạng chiếc xe một chút và bảo:

Xe của ta đã bị ngươi làm cho trầy xước rồi!

Câu hỏi ấy là người mà Quang Quang đã gặp qua. Chính hắn Vũ Văn Hữu Thiên.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co