Truyen3h.Co

Thái Dương

9 Cảm ơn

MikoKawasise

Đoàn xe cuối cùng cũng tiến sát đến trạm tiếp tế biên giới của làng Lá, nơi những ngọn đuốc lập lòe trong đêm như những con mắt canh giữ hòa bình giả tạo. Shisui ra hiệu dừng lại từ xa bằng một cử chỉ dứt khoát. Anh đứng trên một cành cây cao, tà áo choàng khẽ bay trong gió, đôi mắt ẩn hiện sau mái tóc xoăn đã thôi không còn ánh đỏ của nhãn thuật, nhưng sự cảnh giác vẫn bao trùm lấy từng thớ cơ.

"Chúng ta sẽ tách ra tại đây," Shisui nói, giọng anh trầm ổn nhưng lại mang một thanh âm xa cách, lạnh lẽo hơn hẳn so với lúc khởi hành. "Đội hỗ trợ của làng sẽ tiếp quản phần còn lại. Chúng ta quay về báo cáo."

Akari không đáp lời, cô chỉ khẽ gật đầu—một cử chỉ ngắn gọn, mang theo sự ngạo nghễ tiềm tàng. Cô lùi lại, đứng im lặng trong bóng tối sâu thẳm của những tán cây cổ thụ, nơi ánh sáng từ trạm tiếp tế không thể chạm tới. Từ vị trí ấy, đôi mắt hổ phách của cô lạnh lùng quan sát những lính canh làng Lá đang hối hả chạy ra đón đoàn xe. Cô nhìn thấy những nụ cười nhẹ nhõm, những cái vỗ vai thân tình và nghe thấy cả tiếng thở phào nhẹ nhõm của những phu xe vừa thoát khỏi cửa tử. Trong mắt Akari, sự vui mừng đó thật lố bịch và hạ đẳng. Họ lướt đi trong màn đêm, bỏ lại sau lưng ánh sáng ấm áp của trạm tiếp tế. 

Ba tháng tiếp theo là một chuỗi ngày dài đằng đẵng bị nhuộm đỏ bởi máu và khói súng. Dưới danh nghĩa là những tân binh tiềm năng, Akari và Shisui liên tục bị đẩy vào những vùng biên giới hỗn loạn – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một sợi tóc. Dù không trực tiếp tham gia vào các chiến trường chính diện giữa các đại quốc, nhưng những nhiệm vụ quấy rối và tình báo mà họ đảm nhận lại mang mức độ rủi ro tàn khốc, đòi hỏi sự tỉnh táo đến cực hạn. Vẫn là Uchiha Shisui tiến hành dẫn dắt Senju Akari khoảng thời gian đó thực lực của Shisui một lần nữa khiến Akari một kẻ thù ghét Uchiha phải công nhận, từ những nhiệm vụ đơn giản như truyền tin, thăm dò địa hình đến các nhiệm vụ khó không hề hợp với độ tuổi của bọn họ như tập kích, giải cứu hai người bọn họ đều hoàn thành một cách hoàn mĩ nhất.

Sau nhiệm vụ giải cứu con tin đầy cam go ánh lửa bập bùng, yếu ớt nhảy múa trong hốc đá nhỏ, chỉ vừa đủ để xua đi cái lạnh thấu xương của vùng núi rừng về đêm nhưng vẫn phải đảm bảo không để lộ một tia sáng nào ra bên ngoài. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tí tách của củi cháy và tiếng kim loại ma sát đều đặn.

Akari ngồi bó gối ở phía đối diện, đôi mắt hổ phách của cô không còn sự hung hăng thường thấy mà trầm mặc, phản chiếu ánh lửa lập lòe. Cô lặng lẽ quan sát từng chuyển động của Shisui. Chàng trai Uchiha ấy đang cẩn trọng dùng một mảnh vải sạch lau đi vệt máu còn sót lại trên lưỡi kiếm sắc lạnh. Từng động tác của cậu chậm rãi, tỉ mỉ và đầy trân trọng, như thể đó không phải là một món vũ khí giết người mà là một phần linh hồn của chính mình.

Khuôn mặt Shisui dưới ánh lửa trông thanh tú nhưng cũng đầy mệt mỏi. Vết trầy xước trên má cậu — kết quả của việc che chắn cho cô khỏi một đòn hỏa độn bất ngờ ban chiều — đã bắt đầu đóng vảy. 

"Tại sao lại làm vậy?" Akari bất chợt phá vỡ sự im lặng, giọng nói cô hơi khàn đi vì sương đêm.

Shisui dừng động tác lau kiếm, cậu không ngẩng đầu lên ngay, chỉ khẽ mỉm cười—một nụ cười dịu dàng đến lạ lùng giữa bối cảnh chiến trường đẫm máu. "Làm chuyện gì cơ, Akari?"

"Cứu tôi," cô siết chặt nắm tay, ánh mắt xoáy sâu vào Shisui. "Cậu biết tôi không ưa gì gia tộc của cậu. Nếu là một Uchiha khác, họ đã bỏ mặc tôi để hoàn thành nhiệm vụ từ lâu rồi."

Shisui lúc này mới ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô, không có Sharingan, không có sự tính toán, chỉ có một sự chân thành đến mức khiến cô muốn lảng tránh.

"Nhiệm vụ là quan trọng," anh bình thản đáp, tra thanh kiếm vào bao với một tiếng cạch dứt khoát. "Nhưng đồng đội còn quan trọng hơn. Và hơn thế nữa, Akari... tôi không nhìn thấy 'một kẻ căm ghét' trước mặt mình. Tôi chỉ thấy một cô gái đang cùng tôi chiến đấu vì hòa bình của ngôi làng này thôi."

Câu trả lời của cậu khiến Akari nghẹn lời. Cô vốn đã chuẩn bị sẵn những lời mỉa mai, nhưng sự bao dung của Shisui giống như một dòng nước mát lạnh, dập tắt mọi ngọn lửa oán giận trong cô. Cô quay mặt đi, nhìn sâu vào bóng tối của hang đá, cố giấu đi sự bối rối đang dâng lên trong lòng. Không gian lại một lần nữa chìm vào yên tĩnh.

Chưa kịp để Akari đưa ra bất kỳ lời đáp trả nào cho câu nói chân thành của Shisui, bầu không khí trong hang đá đột ngột bị bóp nghẹt bởi một luồng sát khí lạnh lẽo. Đôi tai nhạy bén của cả hai, vốn đã được rèn luyện qua hàng trăm trận chiến sinh tử, đồng thời giật nảy.

Giữa tiếng tí tách của đống lửa đang tàn, một âm thanh xé gió cực nhỏ — mỏng và sắc đến mức gần như vô thanh — rít lên từ phía cửa hang tối tăm. Đó là tiếng của hàng chục thanh senbon (kim châm) đang lao đến với tốc độ kinh hồn, xé toạc màn sương đêm để nhắm thẳng vào những huyệt đạo hiểm hóc trên cơ thể họ.

"Nằm xuống!"

Shisui hét lên, phản ứng của anh nhanh hơn cả tư duy. Không một chút chần chừ, anh lao tới, cánh tay rắn rỏi ôm lấy vai Akari rồi kéo mạnh cô về phía sau một tảng đá lớn. Cả hai lăn tròn trên nền đất đá lởm chởm ngay khi loạt kim châm tẩm độc cắm phập vào vị trí họ vừa ngồi chỉ một tích tắc trước đó. Những tiếng phập phập khô khốc vang lên, đống lửa nhỏ bị dẫm nát dưới chân họ trong lúc né đòn, khiến hang đá rơi vào bóng tối hoàn toàn.

"Bao nhiêu kẻ?" Akari thì thầm, lưng cô áp sát vào lưng Shisui. 

"Ít nhất là bốn tên. Đều là ninja làng Sương Mù, dựa vào cách chúng dùng ẩn thuật," Shisui đưa ra phán đoán của mình, đôi mắt anh lúc này đã chuyển sang màu đỏ rực của Sharingan, ba tâm xoáy xoay tròn nhìn xuyên thấu màn đêm. 

Akari nghiến răng, nhưng cô biết đây không phải lúc để càm ràm. Cô dồn chakra vào lòng bàn tay, khiến mặt đất dưới chân bắt đầu rung nhẹ.

Bốn bóng đen vụt vào từ cửa hang, thanh kiếm của chúng lạnh lẽo ánh lên trong bóng tối. Không gian hang đá quá hẹp để triển khai những đại nhẫn thuật, buộc họ phải bước vào một cuộc cận chiến.

"Akari, bên trái!"

Ngay khi Shisui cảnh báo, Akari không cần nhìn cũng tung một cú đấm cực mạnh về phía vách đá bên trái. Sức mạnh kinh hồn của tộc Senju khiến vách hang sụp xuống, đè nát một tên sát thủ đang định dùng thuật ẩn mình đang tiếp cận. Cùng lúc đó, Shisui rút thanh đoản kiếm, di chuyển như một bóng ma. Trong không gian hẹp, thuật Thuấn Thân của anh trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết; anh không cần di chuyển xa, chỉ là những tàn ảnh chồng chéo khiến kẻ thù không biết đâu là thật, đâu là giả.

Xoẹt! Lưỡi kiếm của Shisui lướt qua cổ họng một tên địch, máu bắn lên vách đá. Tuy nhiên, hai tên còn lại đã kịp thời tung ra thuật "Thủy Độn: Thủy Lung Thuật" ngay trong lòng hang. Một lượng nước lớn bất ngờ trào ra từ hư không, lấp đầy lòng hang chỉ trong chớp mắt. Nước dâng cao đến ngang hông, tạo ra sức cản cực lớn làm hạn chế tốc độ thần sầu của Shisui. Nhưng kẻ thù không biết một điều: So thể thuật là sân nhà của Akari .

Thấy đồng đội bị kìm hãm, Akari không để nước làm khó mình; thay vào đó, cô dùng chakra bám chặt lấy bề mặt nước, lao đi như một mũi tên. Sự phối hợp giữa một người nhìn thấu mọi cử động bằng Sharingan và một người sở hữu sức mạnh tàn phá tuyệt đối đã biến hang đá chật hẹp này thành một nấm mồ thực sự cho những kẻ truy đuổi. Khi tên đầu tiên bị Akari đè nát dưới vách đá, những kẻ còn lại không hề hoảng loạn. Ngược lại, chúng phản ứng nhanh như những con sói già dặn.

Kẻ dẫn đầu nhóm sát thủ — một gã có vết sẹo dài băng ngang mặt — gầm lên một tiếng lạ lùng. Ngay lập tức, hai tên thuộc hạ của hắn không thèm rút kiếm mà đồng loạt phun ra một làn sương mù dày đặc. Làn sương này không chỉ che mắt, mà còn bóp nghẹt khả năng cảm nhận chakra thông thường của Akari.

"Chết đi, lũ nhãi nhép làng Lá!"

Gã thủ lĩnh bất thần xuất hiện từ phía sau Akari như một bóng ma. Hắn không dùng kiếm thường mà rút ra một cặp đoản đao rỉ sét nhưng tẩm kịch độc. Một đường đao chém vòng cung nhắm thẳng vào gáy cô. Akari phản xạ theo bản năng, nghiêng người né tránh, nhưng lưỡi đao vẫn sượt qua vai cô, làm rách lớp áo bảo hộ và để lại một vết cắt nông.

"Hừ!" Akari hừ lạnh, định vung nắm đấm phản công thì tên thứ hai đã tiếp cận từ dưới làn nước. Hắn sử dụng "Thủy Độn: Thủy Linh Thủ", biến cánh tay thành một khối nước áp lực cao, quấn chặt lấy cổ chân Akari và giật mạnh, khiến cô mất thăng bằng ngã quỵ xuống dòng nước đang dâng cao.

Cùng lúc đó, Shisui cũng rơi vào tình thế hiểm nghèo. Ba tên sát thủ còn lại không tấn công trực diện mà phối hợp tạo thành một trận pháp tam giác. Chúng liên tục ném ra những lá bùa nổ được gắn vào kim senbon, tạo nên những vụ nổ dây chuyền trong không gian hẹp.

Đoàng! Đoàng!

Shisui phải liên tục sử dụng Thuấn Thân để né tránh, nhưng vết thương trên vai khiến anh chậm lại một nhịp. Một tên sát thủ tận dụng sơ hở, kết ấn cực nhanh: "Thủy Độn: Thủy Nhận". Một lưỡi kiếm bằng nước sắc lẹm xé toạc không khí,  sượt qua sườn anh, máu bắn ra hòa vào làn sương.

Hắn lại tan biến vào màn sương, chuẩn bị cho đòn kết liễu. Akari lúc này đang bị tên sát thủ dưới nước ghìm chặt, cô cảm nhận được luồng chakra của đối phương đang cố gắng thâm nhập vào hệ tuần hoàn của mình để làm tê liệt cử động. Ngay khoảnh khắc đó, Shisui dồn một lượng chakra khổng lồ vào đôi mắt đỏ rực. Anh không dùng một nhẫn thuật hào nhoáng, mà sử dụng "Ảo thuật củaSharingan" ở một đẳng cấp hoàn toàn khác – một đòn tấn công tâm linh diện rộng dựa vào việc đưa ảo thuật vào từng ảo ảnh thuấn thân. 

"Nhìn vào mắt ta đi..." Shisui thì thầm, giọng nói như vang lên từ cõi hư vô. Chỉ trong một phần nghìn giây, toàn bộ luồng chakra của nhóm sát thủ bị rối loạn cực độ. Kẻ đang ghìm chân Akari bỗng thấy đôi tay mình biến thành những con rắn độc quay lại cắn xé chính mình. Tên thủ lĩnh thì nhìn thấy hang đá đổ sập, nham thạch nóng chảy tràn ra từ vách đá. 

Akari mở bừng mắt. Nhìn thấy kẻ thù đang sơ hở, cô không bỏ lỡ một tích tắc nào. Cô dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi chân, bật nhảy lên cao rồi mượn lực rơi tự do, nén toàn bộ chakra vào nắm đấm phải đến mức không khí xung quanh tay cô rít lên bần bật. Những tên sát thủ làng Sương Mù, vẫn còn đang kẹt trong ảo thuật, bị hất văng vào vách đá, xương cốt vỡ vụn dưới sức ép khủng khiếp trước khi kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra. Ở phía còn lại Shisui kết thúc nhanh gọi bằng một nhát kiếm xuyên tim.

Khi tên cuối cùng ngã xuống, trả lại sự yên lặng chết chóc cho hang đá, Shisui bỗng hơi lảo đảo. Anh chống thanh đoản kiếm xuống đất để giữ thăng bằng. Vết thương trên vai anh, vốn chưa kịp khép miệng, giờ đây lại rỉ máu đỏ tươi, thấm đẫm một mảng áo do những cử động mạnh mẽ vừa rồi. Hơi thở anh nặng nề, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi lối vào hang.

Trong bóng tối đặc quánh, Akari có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của Shisui bên cạnh và mùi rỉ sắt của máu bắt đầu lan tỏa. "Cậu bị thương? Lúc đỡ đòn Hỏa độn lúc trước cho tôi?" Cô không phải chỉ hỏi mà là một câu khẳng định.

-" Vết thương nhỏ thôi không có gì đáng ngại chỉ là chara tiêu hao có lớn một chút" Shisui giải trừ Saringan thu kiếm lại đứng dựa người vào tường.

Akari không nói thêm lời nào, cô nhanh chóng tiến lại gần. Lần này, cô không hề hỏi ý kiến hay chờ đợi sự đồng ý của anh mà dứt khoát nắm lấy bả vai Shisui, dùng một lực vừa đủ để ép anh phải ngồi xuống hẳn mặt đất. Hành động của cô có chút thô lỗ đặc trưng của người nhà Senju, nhưng đôi bàn tay khi chạm vào vết thương lại vô cùng nhẹ nhàng. Ngay lập tức, lòng bàn tay cô tỏa ra ánh sáng xanh dịu nhẹ, thanh khiết của Y thuật, xoa dịu làn da đang bỏng rát của Shisui.

"Yên lặng đi, thiên tài," cô nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng hành động lại vô cùng cẩn trọng. "Tôi không muốn mắc nợ một tên  Uchiha đâu."

Shisui hơi ngửa đầu ra sau, nhìn cô gái tóc bạch kim đang tập trung cao độ vào việc chữa trị cho mình. Dưới ánh sáng xanh mờ ảo của chakra y thuật, những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt Akari trở nên mềm mại hơn. Shisui nhìn cô gái tóc bạch kim đang tập trung chữa trị cho mình, anh khẽ cười, một nụ cười không có sự cảnh giác. "Cảm ơn cậu, Akari."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co