Truyen3h.Co

Thảm án ký túc xá

Phần 2

Natalya0600

Cô gái còn lại tên Lý Thanh Bình, bề ngoài nhìn rất bình thường, đeo một cặp kính gọng đen, trông có vẻ lạnh lùng.
"Cô chắc chắn không nhìn thấy Nhan Nghiên đi khỏi hoặc quay lại phòng chứ?" Tôi gặng hỏi
"Không. Tôi đều nằm trên giường luyện nghe tiếng anh, không để ý đến những việc khác. Hôm qua tôi ngủ khá muộn, nghe xong bài là tầm 11h, lúc chuẩn bị đi ngủ vẫn thấy Nhan Nghiên ở trên giường."
"Đời sống tình cảm của Nhan Nghiên, cô biết rõ không?" Tôi hỏi.
"Cô ấy có khá nhiều bạn nam theo đuổi, cũng không có gì là lạ, cô ấy xinh xắn, được nhiều người thích là chuyện bình thường." Lý Thanh Bình nói tiếp: "Không giống tôi, xấu xí nên chỉ có đường cố gắng học hành."
Nói hết câu cô ấy tự cười nhạo bản thân, nhưng sau đó lại trở về vẻ lạnh lùng như cũ. Quả thật, cố vấn học tập cũng đã giới thiệu với chúng tôi, Lý Thanh Bình là sinh viên có thành tích cao nhất phòng. Thậm chí có thể nói thuộc top đầu toàn ngành.
"Nhan Nghiên là người như thế nào?" Tôi hỏi.
"Tôi thấy cô ấy là người rất tốt." Lý Thanh Bình trả lời vẫn rất cẩn trọng: "Cô ấy xinh xắn, lại nhiều tiền, không kênh kiệu, dễ nói chuyện. Bình thường phải tham gia buổi hội đàm hay gì đó, cần trang điểm, đều là cô ấy giúp tôi, ngoài ra còn thường xuyên giới thiệu mỹ phẩm cho tôi nữa."
"Điểm này tôi quả thực thua kém cô ấy rất nhiều. Tôi nhìn... không được xinh lắm." Lời nói của Lý Thanh Bình có chút chạnh lòng.
"Đừng nói như vậy, cô cũng xinh mà." Tôi an ủi, tiếp tục hỏi: "Nghe nói cô ấy có khá nhiều bạn trai?"
"Điều này tôi cũng không rõ nên không thể nói linh tinh được." Lý Thanh Bình đẩy gọng kính: "Nói chung tôi thấy cô ấy khá tốt. Nhiều người theo đuổi, nhưng không có nghĩa là có rất nhiều bạn trai, đúng chứ?"
Tôi nhớ đến việc Nhan Nghiên hay đi vệ sinh lúc nửa đêm mà Hồ Thiến nhắc đến trước đó, tiện thể hỏi Lý Thanh Bình xem có chút ấn tượng nào về việc này không.
"Điều này tôi thật sự không biết." Lý Thanh Bình nói: "Tôi ngủ khá sâu giấc nên không phát hiện ra."
Tôi nghĩ một chút lại tiếp tục hỏi: "Còn chuyện này, hỏi ra có thể có chút đường đột, nếu tiện, hy vọng cô có thể trả lời." Lý Thanh Bình gật đầu.
"Cô có biết Nhan Nghiên có mấy bộ đồ ngủ không?"
Sắc mặt cô ấy chợt có chút không tự nhiên, không nói gì một lúc lâu, dường như không hiểu tại sao tôi lại hỏi vấn đề này. Nhìn biểu cảm của cô ấy, Hàn Đông Thăng cũng cảm thấy khá khó hiểu, nhưng vẫn kiên trì hỏi tiếp.
"Chắc khoảng 3-4 bộ, tôi không nhớ rõ." Lý Thanh Bình lạnh lùng nói: "Tôi cũng không quan tâm chuyện này cho lắm, tôi cảm thấy mấy người cũng không nên để ý đến làm gì." Tôi cười cười, không nói gì.
Sau khi nói chuyện với ba cô gái cùng phòng nạn nhân, ít nhất về việc Nhan Nghiên quay trở lại phòng, trước mắt là không có vấn đề gì. Cô ấy về đến ký túc là hơn 20h, theo kết quả điều tra, trước đó Nhan Nghiên đi thư viện đọc sách, không ra khỏi trường. Sau đó, cô ấy lên giường đi ngủ vào lúc 22h, 23h vẫn ở ký túc, 4 tiếng sau đã trở thành một thi thể lạnh lẽo.
Thẩm vấn xong, tôi dặn Hàn Đông Thăng và cố vấn đưa ba cô gái trở về phòng.
Khi về, Hàn Đông Thăng do dự nhìn tôi, mấy phút sau mới cảm thán: "Con gái thời này, đúng là không đơn giản chút nào."
"Ý cậu là gì?" Tôi dừng tay đang mở cửa ô tô hỏi.
"Cái cô tên Hồ Thiến gì đó, lúc em đưa ba người bọn họ về, có gặng hỏi số điện thoại em, nói là nếu có việc gì sẽ nhắn luôn cho em."
"Thế này có là gì, bình thường mà."
"Nhưng em thấy, cái cách cô ta nói chuyện và biểu cảm khuân mặt, đều không ổn lắm. Anh là người từng trải, chắc sẽ hiểu." Hàn Đông Thăng nói.
Tôi hiểu chứ, Hàn Đông Thăng nhìn khá bảnh, có thể coi là một tên nhóc đẹp trai.
Bạn cùng phòng vừa mới thiệt mạng, Hồ Thiến không những không sợ hãi hay buồn bã, ngược lại vẫn có tâm trạng đi tán tỉnh trai.
"Cô gái này, khá thú vị." Tôi nhìn Hàn Đông Thăng chọc ghẹo: "Hay là, chú em quan tâm cô ấy một chút?"
"Thôi em xin." Hàn Đông Thăng phủi tay: "Em chỉ báo cáo anh nghe một chút, để anh đừng bắt em một mình đi điều tra cô ta. Muốn đi thì đi cùng nhau, loại con gái này, em thấy hơi rợn người."
Tôi chỉ đùa vậy mà Hàn Đông Thăng lại tưởng thật. Thôi, không đùa với nó nữa, tôi hỏi cậu ta mấy vấn đề nghiêm túc: "Việc anh nhờ, chú đã hỏi hai người còn lại chưa?"
"Em hỏi rồi, đều nói gần đây thấy nạn nhân mặc khoảng 3 bộ đồ ngủ."
"Nhưng sau khi em hỏi vấn đề này, ánh mắt của mấy người đó nhìn em rất lạ, em nghi ngờ Hồ Thiến chính vì chuyện này mới đòi số điện thoại của em."
Hàn Đông Thăng nói hết câu, vẫn không quên nói thêm rằng cậu ta biết tôi không phải loại người biến thái như vậy, nhưng dù sao hỏi câu này cũng quá kỳ lạ đi.
"Cậu sai rồi, đây là một tình tiết rất quan trọng." Tôi cố tình úp úp mở mở: "Đợi sau sẽ nói cho cậu biết lý do."
"Nhưng có một điểm cậu nói rất đúng, cô gái này có chút khác thường. Bạn cùng phòng chết, sự chú ý của cô ta lại đổ dồn về phía cậu, chẳng nhẽ vô tâm đến thế à?" Tôi nghiêm túc nói.
Nói cách khác, nếu là vô tâm, vậy thì giữa hai cô bạn này, phải có mối thù lớn đến thế nào cơ chứ?
Theo kết quả pháp y, Nhan Nghiên bị hung thủ đánh ngất trước, sau đó mới dùng dây thừng siết cổ đến chết. Vụ ám sát diễn ra trên sàn bê tông nên không để lại quá nhiều dấu vết chống trả? Thời gian sát hại diễn ra không quá lâu.
Tôi hỏi Đại Từ: "Có vật chứng nào còn sót lại như biểu bì hay tóc của hung thủ không?"
"Không có." Anh ta ngáp dài nói: "Chú em gặp phải tên cao tay rồi, có vẻ như hắn ta đeo găng tay."
"Vết thương trên mặt thì sao?" Tôi nhớ đến vết rạch trên mặt nạn nhân.
"Do vật sắc nhọn làm tổn thương, nhưng vết thương không sâu, chỉ vừa chạm đến vùng hạ bì." Đại Từ nói: "Người làm nên vết đó không dùng lực nhiều."
Tôi biết nạn nhân chết do ngạt thở, nhưng kết quả này vẫn khiến tôi cảm thấy khá ngạc nhiên.
Phần mặt của thi thể bị tổn hại do dùng dao rạch, đây là hành động rất cảm tính, điều này cho thấy rằng, có khả năng hung thủ và nạn nhân có vướng mắc về mặt tình cảm. Vả lại, đánh ngất sau đó thắt cổ một cô gái đến chết không giống việc mà một người con gái có thể làm.
Vết rạch không sâu không phải hung thủ không nhẫn tâm, phần lớn là do sự ghét bỏ đối với nạn nhân, chắc hẳn là yêu hận lẫn lộn mới làm ra việc này. Những biểu hiện kỳ lạ này đủ để nghi ngờ, hung thủ rất có thể là con trai.
Trong toà KTX đó không có camera. Điều này không có gì là lạ, KTX nữ vốn là nơi rất nhạy cảm, đặc biệt vào mùa hè, các cô gái sẽ ăn mặc mát mẻ hơn, vì thế mà các trường đại học thường không có camera. Và cũng bởi vậy, vụ án dường như đi vào ngõ cụt, không thể điều tra thêm được chút manh mối nào.
Cả toà KTX này chỉ có camera gắn ở cửa ra vào, sau khi trích xuất hình ảnh camera, Hàn Đông Thăng nhìn có vẻ rất chán nản. Không nằm ngoài suy đoán của tôi, tầm nhìn camera rất cao, chỉ có thể quay được góc phía trên. Trong camera, các cô gái với mái tóc đen óng ả ra vào toà nhà, rất giống quảng cáo dầu gội đầu.
Hàn Đông Thăng xem được mấy phút, đột nhiên quay ra nói với tôi: "Anh ơi, cả màn hình toàn tóc đen thế này xem sợ thật đấy."
"Cái tên ngốc này, cậu không biết thu nhỏ lại à?" Tôi nói: "Nhìn gần như thế này á?"
"Đây anh tự xem đi." Hàn Đông Thăng cười đau khổ, di chuyển con chuột.
Lúc này tôi mới phát hiện, nếu thu nhỏ lại, đến mặt người còn nhìn không rõ, nói gì đến việc xác nhận danh tính. Nhưng dù sao vẫn nhìn thấy khá rõ màu áo của những người qua lại. Những màu nổi thì có thể nhìn thấy khá rõ, nhưng màu nhạt hơn thì mờ tịt. Đặc biệt là buổi tối, chỉ cần phóng xa ra một chút sẽ chỉ thấy một màu đen xì.
Xem ra cứ ngồi xem camera ở đây khó mà lấy được thêm manh mối mới. Nhưng tôi lại nảy ra một ý tưởng khác, không nhìn rõ mặt người nhưng ít ra có thể nhìn rõ số người. Vì vậy, tôi và Hàn Đông Thăng xem camera ngồi đếm cả tối.
Soát lại tổng số người nội trú trong KTX, tôi phát hiện thiếu 33 người. Đồng nghĩa với việc hôm sảy ra án mạng, có hơn 30 người không ra khỏi phòng, hoặc không trở về KTX. Thấy vẻ bất lực của cô quản lý KTX, tôi hiểu ngay. Sinh viên qua đêm bên ngoài trường đại học cũng không phải mới mẻ gì. Có trường kiểm tra lỏng, có trường chặt, nhưng dù thế nào thì cũng sẽ có con "cá" cố tình lọt lưới.
Xem ra an ninh trường này cũng có lỗ hổng. Tôi đột nhiên nghĩ, nếu sinh viên đi ra không ai quản, vậy người khác vào được bên trong ký túc cũng chẳng có gì là lạ. Camera trong khoảng thời gian sinh viên lên lớp không tài nào xem rõ, mấy trăm người mặc quần áo màu sắc khác nhau, dáng vẻ đi ra từ KTX cũng có vẻ khác biệt, nếu muốn điều tra kỹ số lượng người quả thực rất khó. Vả lại có những người vừa chạy ra ngoài, thoắt cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Điều ngạc nhiên là, sáng sớm hôm sau có khoảng mười mấy cô sinh viên dáng vẻ thậm thụt như ăm trộm lẻn lên ký túc. Lúc này mặt mũi cô quản lí KTX đã không biết để đâu nữa rồi. Sau khi điều tra xong, vị quản lí này đã bị nhà trường điều chuyển công tác ngay lập tức. Nhưng theo thời gian ghi nhận được, khi mười mấy cô gái kì lạ này về lại KTX, án mạng đã xảy ra rồi, vì vậy hành tung của các cô gái này không quan trọng mấy.
Điều quan trọng là một trong số đó có nhân chứng, cô gái tìm thấy xác nạn nhân, tên Tưởng Tịnh Tịnh. Tưởng Tịnh Tịnh ngồi trước mặt tôi rất hoang mang, ánh mắt né tránh, cảm thấy cắn rứt.
"Cô hãy thuật lại tình hình lúc ấy khi nhìn thấy nạn nhân?" Tôi cố gắng nhẹ giọng để câu hỏi trở nên nhẹ nhàng hơn.
"Tôi về khá muộn, vừa về đến nơi là ra nhà vệ sinh luôn, hết quả, vừa mở cửa một buồng ra đã thấy một cánh tay thò ra, phía sau là một cô gái tóc tai rũ rượi nằm trên sàn, tay duỗi thẳng, không động đậy." Tưởng Tịnh Tịnh lắp bắp nói.
"Lúc đó là khoảng mấy giờ?" Tôi hỏi.
"Hơn 5h. Lúc đầu tôi tưởng là có người bị ngất trong đấy, lập tức đi qua dìu cô ấy lên, kết quả làm tôi hết hồn, người đã tắt thở, mắt trợn ngược, giống như quỷ đang nhìn tôi vậy. Tôi sợ quá hét toáng lên, chạy đi tìm cô quản lí KTX."
"Cô không nói chuyện này với ai khác chứ?" "Không, không, lúc đó tôi sợ điên lên được, đi còn run, nghĩ cũng không dám nghĩ, chứ đừng nói đến việc kể với ai khác. Vả lại, mọi người đều dặn, trước khi phá án xong thì không được kể linh tinh đó sao?"
"Được rồi, bây giờ nói về cô, trước khi quay lại trường, cô đi những đâu?"
Tưởng Tịnh Tịnh do dự một chút. Tôi nhắc nhở cô ấy, theo như trích xuất camera, trường đã tính đến việc trừ điểm cô ấy rồi, vì vậy lúc này cố gắng che giấu lịch trình cũng chẳng có tác dụng gì.
"Trừ khi, cô có liên quan đến vụ án này." Tôi chậm rãi nói.
"Tuyệt đối không phải vậy! Tầm 4h sáng tôi mới về, bay lắc ở bar cả đêm, khi về là nhờ cô quản lí KTX mở cửa hộ, đi cùng tôi còn có 4 người nữa, mấy đứa nó có thể làm chứng cho tôi." "Việc này tôi đều đã biết. Đối với chúng tôi, thời gian cô trở về ký túc quan trọng hơn."
4h sáng... tôi nhìn bóng dáng Tưởng Tịnh Tịnh rời đi, tự nói một mình, hỏi Hàn Đông Thăng đứng phía sau xem cậu ta nghĩ như thế nào "4h sáng quay về, thời gian này trùng khớp với những gì chúng ta đã biết. Cô ấy đúng là đi bar, nhưng không làm việc gì linh tinh, chỉ uống rượu rồi về, em đều đã điều tra rồi."
Bốn cô bạn đi cùng, chúng tôi cũng đã tra hỏi, lời khai trùng khớp với những gì Tưởng Tịnh Tịnh đã khai báo. Về vấn đề này, có lẽ đã tạm ổn.
Tưởng Tịnh Tịnh 5h sáng mới phát hiện ra Nhan Nghiên. Chúng tôi đã kiểm tra camera, từ khoảng thời gian Nhan Nghiên bị hại cho đến 5h sáng, không ai đi ra ngoài, điều đó có nghĩa là, hung thủ cho đến lúc Nhan Nghiên bị phát hiện cũng không ra khỏi ký túc. Chỉ có lúc 4h sáng là mấy cô gái này chuồn vào thôi. Đồng nghĩa với việc, đây là khoảng thời gian duy nhất cửa KTX mở sau khi xảy ra án mạng.
"Nhưng chúng ta không phát hiện có người đi ra, chỉ có mấy cô gái đó đi vào thôi, hung thủ đã đi đâu?" Hàn Đông Thăng thắc mắc.
"Đúng, cậu hỏi đúng vấn đề rồi đó, hung thủ đi đâu rồi?"
Tôi và Hàn Đông Thăng đi xung quanh trường, bắt gặp những khuân mặt trẻ trung của các cô cậu sinh viên, trên mặt mỗi người đều ánh lên vẻ nhiệt huyết của tuổi trẻ. Vụ án mạng tối qua xảy ra tại KTX nữ dường như thuộc về một thế giới hoàn toàn khác vậy.
"Có hai khả năng." Tôi nhìn vị quản lí KTX mới đến, nói: "Khả năng 1, hung thủ chưa hề ra khỏi toà nhà này, từ khi gây án đến bây giờ vẫn luôn ở đây. Khả năng 2, hung thủ đã dùng phương pháp nào đó, qua mắt mọi người và sớm chuồn khỏi KTX rồi."
Hàn Đông Thăng nhìn tôi một cái, không nói gì, ánh mắt phức tạp.
Tôi cười. Đây mà là Đại Từ, sớm đã gào vào mặt tôi: "Đây không phải là điều hiển nhiên sao, nói như không nói vậy."
Nhưng tôi còn chưa nói hết. Nếu còn ở trong KTX, người này đã làm như thế nào để không bị phát hiện? Lúc xảy ra án mạng, trong nhà vệ sinh chắc chắn không có người, không thì hung thủ không thể ra tay được.
Vì vậy, thời gian có thể là sáng sớm hoặc nửa đêm. Dù gì lúc đó sẽ rất ít người đi vệ sinh, nhưng cũng không thể khẳng định là không có ai. Điều này có nghĩa là, hung thủ chọn chỗ như vậy để gây án, không thể chắc chắc 100% sẽ không có ai bắt gặp. Nhưng tên đó lại thành công, vả lại còn có thời gian thu dọn hiện trường. Chứng minh điều gì?
Hàn Đông Thăng không nói gì, nhưng ánh mắt cậu ta như loé lên, dường như đã hiểu ra vấn đề. Tôi tiếp tục suy đoán, đương nhiên, không loại trừ khả năng tên đó ăn may. Có thể là do số đỏ, lúc đó vừa hay không có ai đi vệ sinh, nhờ đó có đủ thời gian gây án.
Nhưng cũng đâu thể đỏ đến mức từ lúc gây án đến trước 5h sáng đều không có ai đi vệ sinh được, điều này là không thể. Một toà KTX có đến mấy trăm nữ sinh, chỉ riêng tầng này đã có mười mấy người, một lúc lâu như vậy đều không có ai đi vệ sinh, quả thực rất vô lí. Vì vậy, có thể cơ bản khẳng định, sáng sớm lúc 5h, hung thủ đã rời đi rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co