44.
Tình yêu của cô gái cuối cùng cũng được đáp lại sau ngần ấy năm, giờ phút này trong lòng Park Chaeyoung như gió xuân thổi qua, lại nảy mầm lớn lên lần nữa.
Hoá ra người cô thích nhiều năm, cũng thích cô.
Park Chaeyoung dở khóc dở cười: "Vậy năm đó anh còn..."
"Từ chối em."
Jeon Jungkook không dám nói những lời đấy cho cô biết, là sợ cô sẽ hỏi nguyên nhân năm đó anh rời đi, anh của khi ấy mới là người nhát gan thật sự. Anh xoa xoa đầu Park Chaeyoung, "Đợi lần sau anh về sẽ nói cho em biết, được không?"
"Anh đi đâu?"
"Sau khi thí nghiệm được đưa vào sử dụng thành công, anh phải đi một chuyến đến thành phố S với thầy hướng dẫn trước, sau đó còn phải đi hai thành phố khác. Để đưa sự nghiệp này vào nhiều bệnh viện hơn, cho nên phải đi công tác gần nửa tháng."
Park Chaeyoung gật gật đầu, cô rất ủng hộ, "Vậy em đợi anh về."
...
Sáng sớm hôm sau Jeon Jungkook lên đường.
Hôm đó Park Chaeyoung dậy rất sớm, thu dọn đồ giúp anh rồi tiễn anh xuống lầu. Chiếc xe bệnh viện phái đi tới đón anh, Choi Kangsu ở phía sau lái xe của mình, mở cửa sổ vẫy tay với Jeon Jungkook.
"Không cần tiễn nữa, anh rất nhanh sẽ về, em lên lầu ngủ thêm nữa đi." Jeon Jungkook nói xong nhưng tay rất thành thật chẳng hề buông cô ra.
Park Chaeyoung cũng không quan tâm có người nhìn thấy hay không, hoàn toàn quên mất bẽn lẽn, kiễng chân kéo cổ áo Jeon Jungkook xuống rồi in dấu lên môi anh.
Cô cũng không chú ý, da mặt Jeon Jungkook càng ngày càng dày, anh cong môi khẽ nói bên tai cô: "Hôm nay chủ động vậy, hy vọng ngày anh về, Ko Ko nhà mình có thể càng chủ động hơn."
Anh nói xong, trong lúc lơ đãng hôn một cái lên cổ trắng nõn của cô, cảm giác tê dại lan truyền khắp người Park Chaeyoung. Cô buông tay anh ra, giống như mèo con bị doạ sợ, cô vẫy tay về phía thầy hướng dẫn của Jeon Jungkook rồi chạy trối chết.
Jeon Jungkook nhìn cô vào thang máy mới kéo vali đi về phía xe của Choi Kangsu. Cậu ta đặt vali giúp anh xong, ánh mắt Jeon Jungkook đảo qua Lee Jia ở hàng ghế sau rồi anh vỗ vỗ bả vai Choi Kangsu: "Tôi đi tìm thầy, cậu tự lái đi."
Lee Jia mở cửa sổ xe ló nửa đầu ra, hô một tiếng với Jeon Jungkook: "Cậu vì tôi mà sợ bạn gái cậu hiểu lầm sao?"
Jeon Jungkook không quay đầu lại, cũng không quan tâm đến lời của cô ta.
Không nhận được câu trả lời, Lee Jia tức giận ngồi trở lại lần nữa, đóng cửa kính xe lại. Mãi đến khi Choi Kangsu khởi động xe rồi nhìn cô ta qua kính chiếu hậu, chủ động mở miệng: "Biết anh ấy có bạn gái mà cô còn hỏi câu đấy làm gì."
"........."
"Không phải nói nhảm sao?"
Lee Jia nhíu mày, "Tôi lại chưa nói muốn làm gì, hỏi một chút mất miếng thịt nào sao. Cậu lo lái xe của cậu đi, thẳng nam."
Choi Kangsu lắc đầu khởi động xe, không nói chuyện với cô ta nữa.
...
Đến thành phố S, Jeon Jungkook sa vào bận rộn, chưa mất đến hai ngày việc hợp tác với phía bệnh viện đã ván đóng thành thuyền. Sau khi rời khỏi Park Chaeyoung, hay hôm nay chất lượng giấc ngủ của Jeon Jungkook vẫn không tăng lên. Trước đây anh thường mất ngủ và hay nằm mơ, đột nhiên nếm được ngon ngọt nên bây giờ anh không muốn mấy đi giây phút nào.
Đợi bàn chuyện hợp tác xong, thầy hướng dẫn thấy lúc này anh không kìm lòng được. Ra khỏi bệnh viện đã là buổi tối, sáng mai bọn họ hẹn người kết nối ở thành phố C nên lúc này phải đi suốt đêm đến thành phố C. Trước khi đi thầy hướng dẫn đặc biệt bảo Tiểu Jang đi mua nước mật ong.
"Hai ngày nay chuyện công việc có hơi bận, nếu không nghỉ ngơi một ngày rồi lại đi nhé." Thầy hướng dẫn có hơi lo lắng cho anh.
Jeon Jungkook nhận lấy ly mật ong trong tay Tiểu Jang, lắc đầu: "Không cần ạ, kết thúc những chuyện này sớm một chút, em có thể càng nhanh bình phục."
Lee Jia và Choi Kangsu đi tới, Tiểu Jang đưa đồ uống còn lại xong, Lee Jia mở miệng nói: "Vẫn là nghỉ ngơi một lúc ở trên xe đi, lát nữa để Choi Kangsu lái xe."
Choi Kangsu không có quyền mở miệng nên cam chịu. Tiểu Jang chở thầy hướng dẫn, lần này Lee Jia ngồi xe của thầy hướng dẫn, Jeon Jungkook tránh cô ta ngồi ghế phó lái của Choi Kangsu, điều chỉnh chỗ ngồi chuẩn bị chợp mắt một lúc.
Mặc dù nói đi ban đêm nhưng Jeon Jungkook vẫn ngủ không an ổn, chợp mắt chưa đến nửa tiếng đã dậy. Anh nhìn thời gian ở điều hướng, cách thành phố C còn hơn hai tiếng, anh ngáp một cái rồi nhìn Choi Kangsu.
"Lát nữa để tôi lái cho." Anh không ngủ được, có thể nghỉ ngơi một lát là một lát.
Choi Kangsu nói: "Không cần, anh uống thêm ly mật ong của em đi, thứ này giúp ngủ đấy."
Jeon Jungkook cũng không uống, anh đã quen rồi, chỉ có thể uống thuốc mới có thể ngủ được. Lúc này nước mật ong giúp ngủ đối với anh mà nói hoàn toàn vô dụng.
Choi Kangsu không định đưa xe cho anh, hai người cứ vậy kéo dài đến đêm khuya xuống đường cao tốc đến thành phố C. Cả ngày đều hao tốn sức lực, ai cũng sẽ biết mệt, đang lúc anh không chú ý Choi Kangsu dụi dụi mắt, cái eo lái xe thật sự có hơi đau mỏi.
Bọn họ từ vòng ngoài xuống đường cao tốc, ở đây không giống nội thành, xe chạy vào ban đêm không nhiều lắm. Choi Kangsu tăng tốc độ xe nhanh hơn một chút, muốn nhanh chóng chạy đến khách sạn nghỉ ngơi.
Jeon Jungkook chúc ngủ ngon với Park Chaeyoung rồi tắt điện thoại. Choi Kangsu định nhường ghế lái, ánh mắt thấy Jeon Jungkook đang nói chuyện nên cậu ta không mở miệng.
Tốc độ xe lúc này chậm lại khi rẽ, Jeon Jungkook ngước mắt, bên trái chợt loé lên một tia sáng, tiếp theo là tiếng còi xe tải. Choi Kangsu giẫm chân ga theo bản năng, Jeon Jungkook nhanh chóng khom lưng chuyển hướng. Trong chốc lát xe của bọn họ trượt một đường đen như mực, xe của hai người trượt sang bên cạnh.
"Ầm!!"
"Jeon Jungkook!"
Park Chaeyoung mơ một cơn ác mộng trong đêm, sợ tới mức ngồi dậy trên giường, vội vàng bật đèn phòng ngủ lên. Trái tim bị hoảng sợ ở trong mơ, lúc này đang không chịu kiểm soát mà đập loạn thình thịch.
Rất lâu rồi cô không mơ ác mộng, hai tay run rẩy rót cho mình ly nước, bưng lên uống hai ngụm, nhưng trong lòng vẫn còn rất hoảng sợ. Nhìn điện thoại ở bên gối vừa mới gửi tin nhắn Wechat cho Jeon Jungkook, tiếc là quá muộn, cô không nhận được trả lời.
Park Chaeyoung ngủ không yên suốt cả đêm, buổi tối tỉnh lại mấy lần, nhưng hôm nay dậy cô vẫn còn phải đi làm. Hai hôm nay Jeon Jungkook không ở bên cạnh, Park Chaeyoung cũng không quen lắm. Trước kia cô đã quen cuộc sống một mình, nhưng bây giờ cô lại hiểu sự đơn độc một mình mà mẹ thường nói.
Đợi đến văn phòng luật, đàn chị thấy cô mệt mỏi còn có quầng thâm bèn nói: "Tối qua em ngủ không ngon sao?"
Park Chaeyoung thở dài: "Không biết làm sao ạ, trong lòng có hơi hoảng, làm sao cũng không ngủ ngon."
Cô nhìn điện thoại, Jeon Jungkook vẫn mãi chưa trả lời Wechat, cô không biết sao trong lòng có hơi không thoải mái. Bình thường Jeon Jungkook nhìn thấy tin nhắn của cô đều sẽ trả lời ngay. Cho dù có việc kéo dài cũng sẽ trả lời cô vào sáng sớm hôm sau, nhưng bây giờ đã chín giờ mà cô vẫn chưa nhận được tin nhắn.
Đàn chị vỗ vỗ cô: "Ngẩn ngơ gì vậy?"
Park Chaeyoung lắc đầu: "Không có gì ạ."
Quay về văn phòng, cô vẫn không thoải mái bèn gọi điện thoại cho Jeon Jungkook.
[Xin lỗi, cuộc gọi bạn gọi tạm thời không có người nghe, vui lòng thử lại sau...]
Cô cúp máy, lại gửi Wechat cho Jeon Jungkook [Anh đang bận sao?]
Sau khi gửi tin nhắn đi, chưa đến mười phút điện thoại trong tay cô có cuộc gọi từ số xa lạ. Âm thanh của đối phương trầm thấp, là giọng nói của đàn ông trung niên còn mang theo chút dồn dập.
"Cháu là Park Chaeyoung phải không?"
Park Chaeyoung: "Vâng, chú là?"
Nhận được đáp án chính xác, người ở đầu dây bên kia càng nói chuyện gấp gáp hơn. Sắc mặt Park Chaeyoung từ thắc mắc dần dần trở nên nghiêm túc, theo đó cô cũng không nói ra tiếng. Cô vội vàng tắt máy tính, càng lo lắng hơn người bên kia: "Chú đang ở đâu, gửi địa chỉ cho cháu, ngay lập tức!"
Park Chaeyoung nắm chặt điện thoại, cuống quýt chạy ra khỏi văn phòng luật. Đàn anH Wongu đúng lúc đi vào, thấy cô vô cùng gấp gáp thì hô một tiếng với bóng lưng cô. Dường như Park Chaeyoung không nghe thấy, cô không quan tâm nổi những thứ này, chạy xuống lầu vội vàng gọi xe, nói đến sân bay.
Chưa đến hai tiếng, bên ngoài bệnh viện ở trung tâm thành phố C.
Park Chaeyoung gấp gáp lấy tiền trong túi ra nhét vào trong tay tài xế, không đợi bác tài thối lại tiền lẻ cô đã kéo cửa chạy ra ngoài.
"Cô gái, tiền...!"
Thầy hướng dẫn đợi khá lâu ở bên ngoài bệnh viện, nhìn thấy bóng dáng Park Chaeyoung chạy thẳng qua mình, ông ấy vội vàng chạy chậm mấy bước gọi cô: "Park Chaeyoung, cháu có biết ở đâu không?"
Park Chaeyoung nghe thấy có âm thanh quen thuộc gọi điện thoại cho mình bèn dừng lại quay đầu. Thầy hướng dẫn chạy chậm đuổi theo, thấy hốc mắt cô đầy tơ máu, hơi thở dồn dập vì chạy.
Park Chaeyoung nhìn ông ấy, giọng điệu vô cùng sốt ruột: "Jungkook ở đâu ạ, anh ấy thế nào?"
Thầy hướng dẫn thấy thế vừa dẫn đường vừa rủ rỉ nói: "Tối qua Tiểu Choi lái xe xém chút nữa tông vào xe vận tải ở chỗ rẽ. Nghe Tiểu Choi tỉnh lại nói, Jeon Jungkook phản ứng rất nhanh, xoay vô-lăng qua bên cạnh, lúc đó mới tránh được xe tải, xe tông vào lan can ở bên đường."
Park Chaeyoung nhíu mày: "Bây giờ Jungkook thế nào ạ?"
"Vẫn không có gì trở ngại, chỉ là đầu đập vào phía trước, cánh tay bị thuỷ tinh quẹt qua, bây giờ vẫn đang ở phòng bệnh chưa tỉnh lại."
Jeon Jungkook và Choi Kangsu ở cùng một phòng bệnh, lúc này Choi Kangsu đã tỉnh lại, trên trán quấn băng gạc, não chấn động nhẹ, không bị thương chỗ nào nữa.
Park Chaeyoung chạy đến bên cạnh Jeon Jungkook, thấy sắc mặt anh tái nhợt nằm trên giường bệnh, trên đầu và cánh tay đều quấn băng gạc, cô cắn môi, nắm chặt tay anh.
Lại là giường bệnh lạnh băng như này, hốc mắt Park chaeyoung rơi nước mắt, rơi xuống tay hai người. Cô hít một hơi, tay khác lau nước nơi khoé mắt, cố gắng duy trì bình tĩnh.
Choi Kangsu xốc chăn lên xuống giường, thầy hướng dẫn đi qua muốn đỡ cậu ta nhưng bị cậu ta né tránh. Cậu ta đứng bên cạnh Park Chaeyoung, ánh mắt nhìn Jeon Jungkook nằm trên giường bệnh, tự trách nói: "Xin lỗi."
"Anh Jungkook, anh Jungkook dùng tay bảo vệ tôi, mới..." Cậu ta nắm chặt lòng bàn tay, trong đầu cứ lặp đi lặp lại khoảnh khắc cuối cùng của vụ tai nạn xe.
Cậu ta mãi mãi không thể quên được giây phút cuối cùng xe tông vào lan can kia, Jeon Jungkook dùng cánh tay bảo vệ đầu cậu ta, che cậu ta ở phía trước. Lúc này thuỷ tinh bị tông vỡ mới né tránh đầu của cậu ta, tất cả đều đâm vào cánh tay anh, nhưng mà đầu anh lại vì quán tính nên đụng vào phía trước đang không có bất kỳ sự che chắn nào.
Park Chaeyoung nghe ra ý tự trách của Choi Kangsu, cô ngẩng đầu nhìn cậu ta: "Anh ấy tỉnh lại chắc chắn cũng không muốn nhìn thấy cậu tự trách như vậy."
Nói xong câu đó, khoé mắt Park Chaeyoung lại đỏ lên. Lần này cô kiềm chế cảm xúc không khóc, mãi đến khi Choi Kangsu nghe lời của cô, còn nói câu "Xin lỗi."
Cậu ta nói: "Câu xin lỗi này, là tôi nói với chị."
Park Chaeyoung nhíu mày, khó hiểu.
Choi Kangsu nói với thầy hướng dẫn: "Thầy, em có chút chuyện muốn nói với chị dâu, anh Jungkook..."
Thầy hướng dẫn gật gật đầu: "Đi đi, thầy chăm sóc em ấy thay hai đứa, nó tỉnh lại thầy nói cho hai đứa biết đầu tiên."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co