8.
Lúc đi học cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm, nhưng lúc nhìn lại mới thấy năm tháng đi qua nhanh thật, chớp mắt một cái là đến tháng 9, tháng 9 có bài kiểm tra hàng tháng, sau đó đến tháng 10 được nghỉ 7 ngày dịp Quốc khánh, Yoo Junmo bảo tháng 11 trường sẽ tổ chức đại hội thể thao.
Hôm đi thi, Park Chaeyoung thi ở tầng 1, cách Jeon Jungkook 4 tầng, Oh Yubi cũng không thi với cô, tất cả học sinh lớp 11 đều phải tham gia, không gặp bạn bè thân quen cũng là chuyện dễ hiểu, Park Chaeyoung lại trở về ngày tháng trầm mặc không nói.
Park Chaeyoung tập trung vào ôn tập, nên lúc vào phòng thi không nhận ra Moon Jaeha – bạn cùng lớp năm lớp 10. Mãi đến hôm thi Toán, Moon Jaeha thấy bạn ngồi trước cô đi ra ngoài rồi cậu ta mới ngồi xuống, Park Chaeyoung cũng không để ý, Moon Jaeha gõ mấy cái lên bàn cô, Park Chaeyoung mới ngẩng đầu lên.
Nhìn Moon Jaeha, Park Chaeyoung cảm thấy người này trông rất quen nhưng lại không nhớ tên, cậu ta thấy cô mấp máy môi, nói: "Park Chaeyoung cậu không nhớ tôi à? Tôi là Moon Jaeha, trước đây bọn mình là bạn cùng lớp, cậu rất xuất xắc, tuy tôi cũng chọn ban tự nhiên nhưng không được vào lớp chọn."
Nhắc đến tên Park Chaeyoung mới nhớ ra, cô từng nghe thầy cô nhắc đến cái tên này, cảm thấy rất hay, trong bài thơ 'Định phong ba' Tô Thức từng viết: Nhất thoa yên vũ nhậm bình sinh (*). Chỉ là cô rất hiếm khi chủ động nói chuyện với người khác, có thể nhớ mặt nhưng không nhớ tên.
(*) Tô Thức (Tô Đông Pha) là người tỉnh Tứ Xuyên, một trong bát đại gia Đường Tống. Thơ văn ông nổi tiếng một thời, không ai sánh kịp. Bài thơ 'Định phong ba' được ông sáng tác năm 1082 ở Ninh Hạ. Trong một lần đi chơi ở Sa Hồ thì trời lại mưa, ai nấy đều bối rối nhưng Tô Thức vẫn điềm nhiên, làm như không thấy gì, chờ trời tạnh mưa thì viết bài thơ này. Câu thơ tác giả nhắc đến có nghĩa là: Chiếc tơi mưa gió kệ thây đời (Bản dịch của Nguyễn Xuân Tảo, Tống từ, NXB Văn học, 1999). Kiểu như là chuyện đã xảy ra không có cách nào thay đổi được nữa, thế nên cứ để nó trôi qua đi.
Park Chaeyoung lễ phép nói: "Trùng hợp thật."
Cậu ta cười như điên, "Hóa ra cậu cũng nói chuyện với người khác hả, trước đây trừ chuyện học hành ra tôi thấy cậu chẳng nói câu nào cả. Thế nên tôi mới phấn kích thế này đó."
Park Chaeyoung xấu hổ, cười trừ: "Thật không vậy?" Sao cô lại cảm thấy Moon Jaeha nghe mình nói chuyện y như kiểu người câm mới nói lại được ý nhỉ?
Môn cuối cùng thi xong, Oh Yubi từ tầng 4 chạy thẳng xuống tầng 1, Park Chaeyoung đang thu dọn đồ đạc, cô đứng ngoài cửa, Moon Jaeha đi tới, hỏi: "Cậu chờ ai à?"
Park Chaeyoung "Ừ" một tiếng, cô im lặng, mãi đến khi Oh Yubi chạy tới, băng qua đám người trong hành lang, hắng giọng bảo: "Chaeyoung, tớ có một chuyện cực kì quan trọng muốn nói với cậu."
Moon Jaeha thấy có người gọi Park Chaeyoung, sắc mặt còn khiếp sợ hơn cô, Oh Yubi kéo tay Park Chaeyoung, vẻ mặt như muốn tuyên bố một chuyện trọng đại, Park Chaeyoung thấy Moon Jaeha ngẩn người đứng im một chỗ, Oh Yubi quơ quơ tay trước mặt cậu ta, cô nàng nhìn Park Chaeyoung: "Cậu là ai?"
Moon Jaeha tự giới thiệu: "Xin chào, tôi là bạn học cũ của Park Chaeyoung, tên là Moon Jaeha."
Oh Yubi chưa nghe thấy Park Chaeyoung nhắc đến cái tên này bao giờ, nhìn Park Chaeyoung như muốn tìm câu trả lời, cô gật đầu bảo: "Bạn học hồi lớp 10 của tớ."
"À, ra thế. Chào cậu, tôi là Oh Yubi." Cách một đám đông, Oh Yubi thấy Shin Wootak, Jeon Jungkook và Bae Sungmin đi với nhau, cô nàng kéo Park Chaeyoung đi tới chỗ 3 người họ, còn bảo với Moon Jaeha: "Bọn tôi đông đủ rồi, đi trước đây."
"Đợi đã." Moon Jaeha gọi.
Đám người Jeon Jungkook đi tới, thấy Moon Jaeha nói với Park Chaeyoung: "Tôi có thể kết bạn QQ với cậu không? Thực ra tôi có vài bài không hiểu lắm muốn hỏi cậu, sắp nghỉ lễ rồi, tôi cũng không biết gặp cậu thế nào."
Oh Yubi đứng đấy hóng hớt, Shin Wootak kéo cô nàng sang một bên, bảo cô nàng bớt bớt lại, có Jeon Jungkook đứng đấy, Park Chaeyoung không biết nên từ chối thế nào, bối rối không biết phải làm sao.
Cô cũng từng dùng lý do đấy để kết bạn với Jeon Jungkook, nhưng cậu... Cô vô thức nhìn Jeon Jungkook.
Jeon Jungkook thấy cô nhìn mình, biết cô đang cầu cứu mình, vậy nên cậu bảo: "Không được."
Mọi người đều sửng sốt, Moon Jaeha cau mày: "Tôi muốn kết bạn với cậu ấy chứ không phải cậu."
"Cậu ấy không được tùy tiện kết bạn QQ với người khác." Jeon Jungkook dứt khoát bảo.
Cả trường đều biết Jeon Jungkook, Moon Jaeha cũng thế, cậu ta không ngờ Park Chaeyoung ngoan ngoãn, lễ phép, học giỏi lại chơi với Jeon Jungkook, mà hình như còn thân nhau.
Park Chaeyoung không ngờ Jeon Jungkook sẽ giúp mình từ chối Moon Jaeha, cô nói xin lỗi cậu ta rồi bị Oh Yubi kéo ra khỏi tòa dạy học, thầy Lee thấy hai người chạy như bay, quát: "Cười đùa gì đấy, nhìn bậc thang kia kìa."
Thầy nhìn một lượt, thấy Jeon Jungkook không mặc đồng phục, nhíu mày bảo: "Jungkook, đồng phục của em đâu? Mau mặc vào cho thầy, ở nhà thì tự kiểm điểm lại bản thân đi, đừng gây chuyện nữa."
Jeon Jungkook vẫy tay với thầy Lee, "Em biết rồi mà thầy ơi, Tiểu Lee, tạm biệt thầy nhá."
"Anh quay lại cho tôi, anh vừa gọi tôi là cái gì cơ?"
Thầy Lee không ngừng la hét đằng sau, Jeon Jungkook phi như bay ra cổng, mặc kệ thầy nói gì cũng không dừng lại, các bạn xung quanh đều bật cười, thầy Lee tức giận, quát: "Cười cái gì mà cười, mau về nhà đi."
...
"Cậu trêu thầy ác thật đó."
Ra đến cổng trường, Oh Yubi và Park Chaeyoung đi mua trà sữa, ba người còn lại đứng chờ ngoài cửa, Shin Wootak vỗ vai Jeon Jungkook: "Sớm muộn gì thầy Lee cũng bị cậu chọc tức chết cho xem."
Jeon Jungkook nói: "Trái tim Tiểu Lee không yếu đuối vậy đâu."
Trong lúc chờ trà sữa, Oh Yubi hỏi: "Chae Chae, Quốc khánh được nghỉ hay là bọn mình đi chơi đi, tới nghe nói trên núi Thanh Vân có ngôi miếu linh nghiệm lắm, 5 đứa tụi mình đi đi."
"Quốc khánh á? Tớ không biết mình có được đi không nữa." Từ nhỏ đến lớn Park Chaeyoung không hay đi chơi vào mấy dịp lễ, lại càng không đi chơi với bạn bè.
Oh Yubi làm vẻ tủi thân, nói: "Đi mà đi mà, năn nỉ cậu đó, cậu mà không thì thì có mỗi mình tớ là con gái thôi, không thể đi chung với 3 thằng vịt đực kia được."
"Chắc chắn 3 người họ cũng đi hả?" Park Chaeyoung nhìn Bae Sungmin.
Oh Yubi như thiếu nữ mới biết yêu, ngại ngùng bảo: "Nhỡ đâu linh nghiệm thật thì sao?"
Một câu này xua tan băn khoăn của Park Chaeyoung, "Vậy được rồi, nhưng tớ phải về xin phép bác gái đã."
"Được nha, nói rồi đấy nhé."
Buổi tối về đến nhà, ngày mai Park Somin được nghỉ lễ nên hôm nay về sớm, mấy ngày trước bác đăng kí cho Choi Dain tham gia một tour du lịch cho người già, mấy hôm nay Choi Dain đối xử với Park Somin tốt hơn nhiều, ít nhất cũng không kiếm chuyện, không cãi nhau nữa.
Chờ Park Somin về, Park Chaeyoung vào bếp phụ bác rửa rau.
"Tiểu Chae, cháu về phòng học tiếp đi, để bác làm cho." Park Somin nói.
Park Chaeyoung chưa bao giờ xin đi chơi, do dự mãi mới nói: "Bác ơi, cháu được nghỉ 1 tuần, cháu muốn đi chơi với bạn 2 ngày ạ."
Park Somin chưa từng nghe Park Chaeyoung chủ động nhắc đến chuyện gì, đây là lần đầu tiên nghe cô cháu gái xin phép mình.
Park Chaeyoung trưởng thành sớm hơn các bạn cùng chăng lứa, càng ngày càng hiểu chuyện, chỉ là cô càng yên lặng dịu dàng, không hoạt bát vui tươi như những bạn khác. Chuyện này làm Park Chaeyoung càng lo lắng hơn, sợ cô cứ ôm buồn phiền vào trong lòng, nhỡ đâu bị trầm cảm hay rối loạn lo âu thì phải làm sao.
Mãi mới có ngày Park Chaeyoung bảo mình muốn cái gì, bác cũng không ngăn cô: "Được, bác đồng ý, nhưng cháu là con gái, đi chơi một mình không an toàn, hay để Chansung đi cùng nhé?"
"Dạ không cần đâu ạ." Park Chaeyoung nói: "Không phải cháu đi một mình đâu mà có cả các bạn nữa, tổng cộng có 5 người ạ."
"Vậy... thôi được rồi, cháu muốn nói với ba không?"
Park Chaeyoung gật đầu, nhưng cô cũng không định thông báo cho Park Chaejun và Kim Eunha, nói cũng bằng không.
Lúc tối, Oh Yubi add 5 người vào một nhóm chat, đặt tên là: Người đẹp và quái vật.
—
Jeon Jungkook vừa về đến nhà thì thấy ông nội xách một rổ dược liệu đông y, cậu ném balo xuống, chạy tới cầm lấy cái rổ, ông nội bảo: "Mang đến căn phòng phía đông nhé, cứ để đấy, đừng rải ra."
"Cháu đã bảo ông cứ để đấy, cháu về làm cho thì ông không nghe, ông già rồi, không còn khỏe như ngày xưa đâu." Jeon Jungkook nói.
Ông nội khẽ cốc vào đầu cậu, "Ông không muốn nằm im chờ chết đâu, cái rổ này thì nặng gì, với cả ông là thầy thuốc Đông y, tự biết sức khỏe mình thế nào nhé."
"Ông chỉ mạnh miệng thôi."
Ông nội Jeon Jungkook là thầy thuốc Đông ý nổi tiếng, mấy năm trước đều tự hái thảo dược, nhưng ông đã già rồi, sức khỏe cũng yếu đi nhiều, mấy tháng trước trời mưa, ông bị trượt chân ngã, phải nằm viện hơn một tháng, đến bây giờ vẫn chưa bình phục lại.
Ở nhà, Jeon Jungkook là người nấu cơm, ông nội đang bốc thuốc, Jeon Jungkook chỉ nấu 2 món đơn giản và một ít cháo, trong nhà chỉ có hai ông cháu nên cũng không nấu nhiều món. Nấu cơm xong, Jeon Jungkook gọi: "Ông ơi, ăn cơm thôi."
Hai ông cháu ở ngôi nhà cũ kiểu Trung, trong sân còn trồng cây bạch quả, mùa hè mở cửa ra sẽ rất mát, tối đến có gió thổi qua, Jeon Jungkook bày mấy món ăn lên bàn, ông nội cầm quạt nan đi tới.
"Có cháu trai hiếu kính với mình đúng là tốt thật, mấy ngày nữa ông sẽ nuôi thêm một con chó vàng nữa, lúc nào rảnh sẽ dắt nó đi dạo."
Jeon Jungkook mỉm cười: "Ngày nào ông cũng bốc thuốc chữa bệnh cho người ta thì biết đến lúc nào mới rảnh ạ."
"Vớ vẩn." Ông nội bảo: "Ông nuôi cháu đến từng này tuổi chẳng lẽ không nuôi được một con chó chắc."
"Vâng vâng vâng, ông muốn là được."
Ăn được nửa bữa cơm, ông nội nhìn ra ngoài cửa, tay khựng lại, Jeon Jungkook nhìn theo, Jeon Jungjun đứng ngoài cửa xách theo một đống đồ, Jeon Jungkook im lặng, coi như không nhìn thấy người này.
Jeon Jungjun biết hai ông cháu không muốn nhìn thấy mình, nhưng ông ta vẫn đi vào, đặt đống đồ lỉnh kỉnh xuống, nói với ông nội, "Ba, con mang đồ đến cho hai ông cháu đây."
Ông nội không thèm nhìn Jeon Jungjun, "Không cần mày nhọc lòng, tao chẳng thiếu cái gì cả, mày mang mấy cái này đi đi, chỗ này chỉ là cái hiệu thuốc đông y bé tí, không chứa nổi ông chủ lớn như mày."
"Ba......"
"Cút ngay cho tao, nhân lúc tao chưa tống mày ra khỏi nhà thì mày xách theo cái đống này đi đi."
Jeon Jungjun thở dài, ông ta để mấy món đồ mình mang tới ở đấy, im lặng rời đi, lúc ra ngoài, Jeon Jungkook cầm đống đồ kia đi theo, Jeon Jungjun biết cậu định làm gì.
Jeon Jungjun đứng trước mặt Jeon Jungkook, ông ta vẫn làm vẻ bố con nghĩa nặng tình thâm: "Jungkook, mấy cái này để lại cho ông nội con, hai người sẽ dùng đến thôi."
Jeon Jungkook ném mấy thứ ấy xuống đất, cười khẩy, hỏi: "Ông chủ Jeon vẫn nên mang đi thì hơn, tôi với ông nội không cần ông tặng bất kì thứ gì cả, chúng tôi chưa tới mức nghèo không có cơm ăn. Ông yên tâm, dù tôi và ông nội có chết đói cũng không xin một đồng nào của ông đâu."
"Jeon Jungkook!"
Jeon Jungjun đau lòng không thôi, cau mày nói: "Con không thể hiểu chuyện một chút ư? Không thể suy nghĩ cho ba sao? Ba biết con phải chịu thiệt, tất cả là ba nợ con, nhưng có ba con nào hận nhau mãi như vậy, con không thể cho ba một cơ hội sửa sai sao?"
"Được." Jeon Jungkook cười lạnh, thản nhiên: "Ông ly hôn đi rồi tôi sẽ cho ông một cơ hội."
Jeon Jungjun nhìn Jeon Jungkook, lặng im không nói.
Jeon Jungkook cũng biết đáp án là gì, Jeon Jungjun sẽ không bao giờ ly hôn, cậu cũng không mong ông ta sẽ trả lời mình. Jeon Jungkook xoay người bước vào nhà, đóng cửa lại.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co