Truyen3h.Co

[Thần Nam Cựu Sự] Dỗ dành

Dỗ dành

ashathepuppy

"Nam Tư Nguyệt!"

Một tiếng gào thét, Nam Tư Nguyệt chần chừ, bất vi sở động. Tạ Tuyết Thần biết y không đành lòng, nhưng cũng biết y sẽ tuyệt đối không cự tuyệt. Thế nên hắn lại hét một tiếng, "Tư Nguyệt!"

Tình huống thực sự cấp bách, Nam Tư Nguyệt cuối cùng cũng đưa tay, ngưng tụ linh lực tại đầu quạt, dùng Cửu Thiên Thùy Vân trận pháp khóa chặt phạm vi của châu tháp, đem sức mạnh của Pháp Giám Tôn Giả giam cầm bên trong. Đồng thời, cũng đem Tạ Tuyết Thần nhốt vào. Si ma muốn lợi dụng sức mạnh Pháp Giám Tôn Giả phá hủy Ủng Tuyết thành, Tạ Tuyết Thần lại một lần nữa dùng tính mạng của mình đặt cược.

Sau khi lập ra kế hoạch dụ rắn khỏi hang, Tạ Tuyết Thần chuẩn bị sẵn sàng tinh thần bản thân có thể chết bất cứ lúc nào. Nam Tư Nguyệt biết bản tính của hắn khó sửa đổi, cũng chỉ có thể ở một bên tương trợ, vô số sự quan tâm lo lắng, lời nói rơi vào tai Tạ Tuyết Thần cứ như rơi vào hư không.

Cho dù biết Tạ Tuyết Thần chính là thiên mệnh chi tử, sẽ không dễ dàng chết đi, nhưng hắn cũng sẽ chịu tổn thương, đau đớn. Thân là hảo hữu hơn mười năm, Nam Tư Nguyệt nói không quan tâm là giả.

Sau khi ra khỏi châu tháp, sắc mặt Tạ Tuyết Thần vẫn như thường, dùng linh lực phong ấn châu tháp, chân chính đem Hỗn Độn Châu bảo vệ một lần nữa. Tuyên cáo Pháp Giám Tôn Giả đã chết, sai người đem Mộ Huyền Linh mang về Chính Kỳ Điện, lại phái người đi gọi tiếp viện, tới thu thập tàn cuộc.

Các trưởng lão, đệ tử tông môn khác nhìn bộ dáng không tổn hao gì của Tạ Tuyết Thần đều có chút kinh ngạc, hắn không những chống được sức mạnh của năm trăm năm tu vi Kim Đan, thế mà còn có thể bình an vô sự đứng đấy, thậm chí có thể duy trì thanh tỉnh, tiếp tục xử lý một mớ hỗn độn ở đây, vỏn vẹn chỉ có khóe miệng chảy xuống một vệt máu tươi mà thôi. Không hổ là thiên hạ đệ nhất kiếm tu, sức mạnh của hắn vượt xa tưởng tượng của mọi người.

Giữa lúc mọi người vội vàng nghe lệnh của Tạ Tuyết Thần bận bịu tứ phía, chỉ có Nam Tư Nguyệt đứng ở xa, y có thể cảm giác được hão hữu mình mặt ngoài bình tĩnh thực chất bên trong linh lực bất ổn, hao tổn tâm mạch, hắn bất quá là đang hao tổn thân thể, ráng chống đỡ thôi. Nghĩ đến đó, y nhất thời phiền muộn, phất tay áo rời đi.

Tạ Tuyết Thần ngay lập tức chú ý tới Nam Tư Nguyệt đã rời đi, nhìn bóng dáng thuần khiết rời bước, tiến thẳng đến khi tan vào trong làn tuyết.

Lại phát sinh chuyện gì?

Hắn không suy nghĩ nhiều, Tạ Tuyết Thần cảm thấy trong lòng dâng lên một vị tanh ngọt, cưỡng ép vận khí nhịn xuống. Hắn không có dư thừa tinh lực đi quản sự tình khác, việc cấp bách là đến Chính Kỳ Điện, cùng những thủ lĩnh tông môn khác thương nghị kết quả xử trí Mộ Huyền Linh.

Sau khi rời khỏi Chính Kỳ Điện, Tạ Tuyết Thần cơ hồ đã đứng không vững. Hắn tiện tay đỡ lấy một đệ tử tín nhiệm, nói: "Đến Xuy Tuyết lâu."

Nam Tư Nguyệt tay cầm quạt xếp, đã dạo bước một mình tại Xuy Tuyết hồi lâu, cảm nhận được cỗ khí tức quen thuộc. Y không quan tâm việc mình đang tức giận, đi theo đệ tử cùng nhau đem Tạ Tuyết Thần đưa vào bên trong gian phòng của mình. Một ngụm máu tươi bắn tung tóe trên đất, Nam Tư Nguyệt lập tức thi pháp ổn định linh lực cuồng loạn trong cơ thể hắn.

"Ngươi dùng Nguyên Thần chi lực ngăn sức mạnh của Pháp Giám Tôn Giả , đó chính là kim đan năm trăm năm tu vi, ngươi có biết ngươi xém chút nữa chết tại châu tháp không?" Nam Tư Nguyệt chưa bao giờ dùng ngữ khí cấp bách như thế nói chuyện với Tạ Tuyết Thần

Tạ Tuyết Thần thở hổn hển, trấn an y, "Không sao, còn có Quân Thiên giúp ta kháng một nửa thương tổn."

Nam Tư Nguyệt tặc lưỡi một tiếng, không nói lời nào.

Tạ Tuyết Thần bên trong miệng tràn đầy máu tươi, còn chưa yên lòng sự tình ở Tiên Minh, hắn cố gắng ngẩng đầu, muốn giải thích điều gì: "Tư Nguyệt......"

Nam Tư Nguyệt sắc mặt lạnh lùng, giơ tay, buông xuống, Tạ Tuyết Thần lập tức ngã xuống, mê man trên giường.

Đệ tử đứng cạnh sửng sốt, Nam công tử lúc nào cũng ôn nhu từ khi nào lại mất bình tĩnh như vậy. Hắn biết Nam Tư Nguyệt hiện tại nổi nóng, cũng không dám nói thêm nữa, vội vàng bỏ lại Tạ thành chủ của mình, quay người rời đi, trước khi đi còn không quên đóng cửa lại.

Lúc Tạ Tuyết Thần tỉnh lại, thân thể nặng nề đã nhẹ đi rất nhiều, trong phòng bay lên hương thơm xa lạ của linh hoa. Có trong tay Ngọc khuyết công, lại thêm y thuật cao siêu của Nam Tư Nguyệt, Tạ Tuyết Thần đã có thể cảm nhận được linh lực hỗn loạn trong cơ thể mình an phận không ít.

Hắn ngồi dậy, tựa ở bên giường, trước mắt liền xuất hiện một bát chất lỏng đục ngầu —— Là thuốc sao?

Thấy Tạ Tuyết Thần có chút chần chừ, Nam Tư Nguyệt trực tiếp cầm chén đưa đến bên miệng Tạ Tuyết Thần, cưỡng ép rót vào miệng hắn. Một mùi vị hôi thối xộc thẳng vào miệng đến yết hầu, Tạ Tuyết Thần thề đây là thứ hương vị đắng nhất đời này hắn từng thử qua. Nhưng cho dù là đắng, hắn cũng ngoan ngoãn uống xong thuốc.
Hắn biết, Nam Tư Nguyệt nhất định là tức giận.

Trước đây những lúc như thế này, Nam Tư Nguyệt luôn không làm gì được hắn, lải nhải hai câu liền nhận mệnh đi giúp hắn sắc thuốc. Nhưng lần này không giống, nếu như không phải Quân Thiên, hắn có khả năng sẽ đem mệnh mình chôn trong châu tháp.
"Thuốc đắng dã tật, cũng trị đầu óc của ngươi."

Lời nói cay độc như vậy, Nam Tư Nguyệt từ khi nào không còn lựa lời mà nói nữa. Tạ Tuyết Thần nuốt xuống đắng chát, quay đầu nhìn y, Nam Tư Nguyệt liền quay mặt đi nơi khác, né tránh ánh mắt. Hai sợi dây mảnh bên tai lay động, một sợi tóc rơi xuống, bị Tạ Tuyết Thần chụp lấy trong tay. Khi hảo bằng hữu của hắn tức giận trông y khác hẳn phong thái nhẹ nhàng, dịu dàng thường thấy, như tiểu cô nương, nhiều phần giống bộ dáng thời niên thiếu.

"Tư Nguyệt."

Tạ Tuyết Thần kêu.
Không để ý tới.

"Tư Nguyệt ——"

Thanh âm trầm thấp ôn hòa kêu dài, Tạ Tuyết Thần bất đắc dĩ cười yếu ớt, nhẹ nhàng đùa bỡn một sợi tóc trong tay.

Nam Tư Nguyệt tựa ở đầu giường, đưa lưng về phía Tạ Tuyết Thần, nhắm mắt lại làm bộ nghe không thấy, lông mày đã cau lại.
Cởi đi lớp áo lông cáo chỉ còn lớp áo trong, thân thể mỏng manh, Tạ Tuyết Thần không còn biện pháp nào, thò người ra ôm lấy bờ vai của y, đem y áp đảo trên giường: "Tư Nguyệt, nhìn ta."
"Tạ Tuyết Thần!" Trời đất quay cuồng, Nam Tư Nguyệt giống như một đám mây bị Tạ Tuyết Thần tuỳ tiện kéo đến, đè xuống thân thể hắn.

Đối diện với đôi mắt đã có chút ươn ướt, Tạ Tuyết Thần liền biết, Nam Tư Nguyệt lại dễ dàng tha thứ cho hắn, chỉ là không muốn biểu hiện ra ngoài. Lúc này, ngoại trừ bất lực, Tạ Tuyết Thần còn cảm thấy mới mẻ. Ngày thường Nam Tư Nguyệt luôn nói tính tình y đã thay đổi đáng kể, hắn đã mấy năm chưa thấy Nam Tư Nguyệt biểu lộ cảm xúc rõ ràng

Thân là hảo hữu lâu năm, hắn đương nhiên vẫn là biết cách dỗ dành, huống chi, trong ấn tượng của Tạ Tuyết Thần, Nam Tư Nguyệt rất dễ dãi. Mười năm trước, chỉ một bông tuyết sơn tra là lại có thể đổI lấy được nụ cười của y.

Hồ ly dưới thân bị hắn nhìn chằm chằm đến mức có chút run rẩy, quạt xếp chống đỡ lấy bộ ngực hắn muốn đẩy hắn ra, Tạ Tuyết Thần tuỳ tiện đem cổ tay tinh tế kia nắm trong tay, ngăn lại động tác của y.

"Tư Nguyệt, đừng tức giận. Lúc trước khi ngươi đến tìm ta, ta cùng ngươi không phải đã nói, sẽ cố gắng không chết sao? Ta lại không có nói láo, ta đã cố gắng không chết, cũng không phải là không chết."

"Tạ thành chủ đây là chơi chữ với ta?"

Không gọi Tuyết Thần, cũng không gọi Tạ Tuyết Thần, chỉ một tiếng Tạ thành chủ, khiến cho quan hệ bọn hắn lập tức trở nên lạnh nhạt không ít.

"Tư Nguyệt, ngươi cũng biết, chuyện này nguy hiểm, sự việc này phát sinh như vậy cũng là bình thường. Ai có thể ngờ tới đường đường Pháp Giám Tôn Giả, thế mà cũng bị si ma chiếm lấy cơ thể." Tạ Tuyết Thần nói khẽ, "Trong tình huống này, ta không có nghĩ nhiều như vậy."

Nam Tư Nguyệt không quen việc Tạ Tuyết Thần dựa vào y gần như vậy, ngay cả sợi tóc đều quét vào trên mặt, có chút ngứa, "Trước hết hãy cho ta đứng dậy đã."

Nghe vậy, Tạ Tuyết Thần lập tức tránh ra, Nam Tư Nguyệt ngồi dậy, hơi nghi hoặc một chút vì sao hắn nghe lời thế, lập tức đối mặt với một đôi mắt cười. Tạ Tuyết Thần ngược lại ôm lấy y, ôm chặt vào trong ngực, đem cằm vùi vào cần cổ y. Loại tư thế này Nam Tư Nguyệt không thoát ra được, chỉ có thể mặc cho đối phương muốn làm gì thì làm.

Thông minh như Tạ Tuyết Thần, hẳn là đã sớm phát hiện, y đã không còn tức giận nữa cho nên không ngừng quấy rầy y

"Tư Nguyệt, nếu như bỏ mặc hắn tự bạo, không riêng nửa cái Ủng Tuyết thành đều thất thủ, ngươi cũng sẽ chết. Trong tình huống này, ta chỉ có thể đánh cược một lần."

Một câu, liền khiến Nam Tư Nguyệt mở to hai mắt nhìn. Là y nghe lầm à? Tạ Tuyết Thần thế mà đem y đặt trên cả Ủng Tuyết thành.

"Tư Nguyệt, ngươi lúc trước không phải còn cho ta bốc qua một quẻ, ta là thiên mệnh chi tử, không dễ dàng chết như vậy ." Nâng người lên, Tạ Tuyết Thần nhìn Nam Tư Nguyệt còn đang ngây người, đưa tay vén tóc mai của y ra sau tai, "Cho nên, ngươi cũng không cần tự trách."

Đồng tử rung lên, Nam Tư Nguyệt rất nhanh liền yên tâm, cười khổ một tiếng. Tạ Tuyết Thần quả nhiên vẫn là hiểu y như vậy. Y nói là tức giận nhưng phần nhiều là tự trách. Tự trách vì cái gì mỗi lần Tạ Tuyết Thần rơi vào hiểm cảnh, y đều chỉ có thể sử dụng trận pháp tương trợ, lại không thể —— Giống Mộ Huyền Linh, có thể thực sự giúp được hắn.

"Nếu như ta vẫn là thập khiếu...... thì cũng không cần chính ngươi cố gắng như vậy." Nam Tư Nguyệt nhắm mắt lại, cúi đầu tựa trong ngực Tạ Tuyết Thần, nhẹ nói.

"Ta hiện tại cũng không phải một mình cố gắng." Tạ Tuyết Thần ôn nhu nói, "Tư Nguyệt, ta không có ngươi không được."

Tâm tư Nam Tư Nguyệt có chút loạn.

"Hôm nay nếu là không có Cửu Thiên Thùy Vân trận của ngươi, mọi thứ ta làm đều là vô nghĩa”

Nam Tư Nguyệt không nói tiếp, giữa bọn hắn ăn ý đã khắc vào cốt tủy, ý tứ của Tạ Tuyết Thần, y đều hiểu.

Nghĩ lại cũng là hắn tùy hứng, Tạ Tuyết Thần hiện tại thân thể còn đang chịu thương tổn, còn muốn dỗ y.

Nam Tư Nguyệt bật cười, hắn cùng Tạ Tuyết Thần, đến cùng là ai không thể sống thiếu ai đây?

Một lúc lâu sau, nhịp tim người trong ngực rốt cuộc cũng bình ổn trở lại, bên tai truyền đến tiếng thở đều đều.

Tạ Tuyết Thần bật cười, Nam trang chủ tâm tư kín đáo, đi một bước tính ba bước, làm sao ở trước mặt hắn cứ không đề phòng như vậy. Nới lỏng cái ôm, đầu Nam Tư Nguyệt nhẹ nhàng tựa vào cánh tay hắn, tướng ngủ của y vẫn không thay đổi, vẫn như thuở thiếu thời, dịu dàng ngoan ngoãn, hàng lông mi xinh đẹp rũ xuống, giống chim bay lông vũ, nhìn qua thật yên bình, đẹp đẽ biết bao.

Nhẹ nhàng tháo cây trâm sau đầu Nam Tư Nguyệt, một lọn tóc đen liền rơi xuống giường. Tạ thành chủ lần đầu tiên hầu hạ người khác, động tác có chút quá mức cẩn thận, hắn ôm lấy Nam Tư Nguyệt nằm xuống, sau đó mới xuống giường, chuẩn bị tiếp tục giải quyết sự vụ của Tiên Minh. Vào thời điểm quan trọng này, hắn một khắc cũng không thể nghỉ ngơi.

Trước khi đi, Tạ Tuyết Thần nhìn lướt qua sơ đồ phác thảo các loại trận pháp trên bàn, cười lắc đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co