THÀNHGIANG | ACCEPTANCE - [HOÀN]
A13
Thượng Phong tỏ như không có chuyện gì mà thoát ra khỏi mạng xã hội. "Thì sao?"
Đúng như vậy thì sao?
Hắn có tư cách gì để hỏi.
Louis ở đầu dây bên kia cũng đang tựa người vào lan can, hắn nhìn vào đồng hồ đeo tay của bản thân đang sắp điểm giờ khắc giao thừa.
"Tôi cãi nhau với người nhà..."
Louis không nghe thấy tiếng gì ở đầu dây bên kia, hắn không biết anh đã để điện thoại đó lại rồi đi đâu khác, hay vẫn lắng nghe mình. Hắn chỉ có thể tiếp tục cất giọng.
"Vì tôi nói tôi không muốn lấy vợ nữa..."
Vốn dĩ là một bữa cơm đoàn viên bình thường, thế nhưng đến khi hắn bật điện thoại lên, đập vào mắt lại là cảnh Thượng Phong đang bận rộn ở trong bếp với một người đàn ông khác. Lúc đó hắn như bừng tỉnh mà buộc miệng nói với người nhà.
- Con không muốn lấy Khuê Nhiên.
Hóa ra những chuyện đó đã quanh quẩn trong đầu Louis một thời gian dài như vậy, để rồi đến khi hắn đủ đau đớn, hắn sẽ theo phản xạ tự nhiên mà bật thốt lên giống như một cơ chế tự bảo vệ. Nếu như hắn có thể không lấy vợ nữa, vậy thì có phải người thương của hắn sẽ quay trở về bên hắn không?
Thượng Phong vốn đang im lặng ở đầu dây bên kia cũng không nhịn được mà cắt ngang.
"Louis, đây là lựa chọn của cậu, con đường của cậu. Về sau có như thế nào đều không liên quan gì tới tôi."
"Không liên quan gì đến em. Là do tôi nhìn thấy em cùng người khác liền không cam lòng. Thấy em Tết đến ở cùng người đàn ông khác, nấu cơm và xem phim cùng người khác liền không cam lòng. Thấy em không quan tâm tôi, tôi cũng không cam lòng..."
"Em không ở bên, tôi không cam lòng."
Rõ ràng trước kia mọi ánh mắt của anh đều đổ dồn về hắn. Thế nhưng hiện tại mỗi lần anh nhìn hắn đều chỉ giống như nhìn một người xa lạ.
Điều này khiến Louis run rẩy không thôi, mỗi lẫn như vậy trái tim đều trống rỗng cùng khó chịu, giống như bị đào đi một lỗ hổng lớn, như thế nào cũng không thể lấp đầy.
Tiếng pháo hoa vang lên, bùng sáng cả một vùng trời rồi nhanh chóng tàn lụi. Mắt Thượng Phong trống rỗng, anh nhìn vào khoảng không, nhẹ giọng mà nói. "Tôi cúp máy đây."
"Đừng!"
Người kia gấp gáp nói. "Thượng Phong, tôi hi vọng tôi có thể là nhà của em."
"Xin em đấy, cho tôi một cơ hội đi..."
Nhưng đáp lại Louis chỉ là tiếng tút dài.
***
- Chúc mừng năm mới!
Thượng Phong vừa cúp điện thoại, định quay người vào nhà đã thấy Thế Liêm đứng tựa ở cửa nhìn anh từ lúc nào. - Tôi không nghe trộm đầu, thề đấy!
Thượng Phong nhợt nhạt cười. - Chúc mừng năm mới...
Rồi đột nhiên anh nhớ tới chuyện mà Louis vừa nhắc liền hỏi Thế Liêm. - Cậu đăng ảnh của tôi sao?
- Ừm, có phải rất đẹp không?
Không những đẹp mà còn dễ khiến người khác hiểu nhầm. Thượng Phong nghĩ. Thế nhưng anh chưa tự luyến đến mức chỉ vì như vậy liền nghĩ người ta có ý với mình. Hơn nữa Thế Liêm còn là một nhiếp ảnh gia, cho nên chuyện yêu thích chụp ảnh là điều hoàn toàn có thể hiểu được.
Thượng Phong cười gượng hai tiếng, anh đi vào trong nhà cùng đóng cửa kính lại. - Đi ngủ thôi, ngoài trời lạnh lắm.
- Không xem phim nữa sao?
Người nọ tủi thân nói.
Thượng Phong nhìn đồng hồ đã điểm hơn 12 giờ đêm phim cũng đã hết từ lâu, bèn lắc đầu rồi chào tạm biệt người nọ đi vào phòng. Thượng Phong nhìn màn hình điện thoại tới tấp tin nhắn chúc mừng năm mới đến, cuối cùng chỉ có hai khung tin nhắn dành được sự chú ý của anh. Một khung tin nhắn của anh nhắn với mẹ mình nhưng bà không trả lời, còn một khung tin nhắn của Louis nhắn với anh nhưng anh không trả lời.
Thượng Phong thở dài, anh dùng tay che mắt, cố gắng đi vào giấc ngủ.
***
Thượng Phong cứ ngờ kỳ nghỉ tết của mình sẽ trôi qua nhẹ nhàng cho đến khi anh bị một tiếng chuông điện thoại đánh thức vào ngày mùng hai của năm.
Thượng Phong mơ mơ màng màng, anh không để ý người gọi mà nhấc máy luôn.
"Dậy đi, xuống dưới mở cửa cho anh"
Thượng Phong ngay lập tức bật dậy.
Người ở đầu dây bên kia thấy Thượng Phong không nói gì bèn nhắc lại. "Bảo bối, anh đang đứng ở dưới nhà"
Thượng Phong theo bản năng mà nuốt nước bọt, giả ngu mà nói. "Nhà nào?"
"Anh bấm chuông nhé!"
"Đừng!"
Thượng Phong thật muốn vùi đầu vào trong chăn ngủ tiếp. "Sao cậu biết nhà tôi? Hôm nay còn xưng anh với tôi nữa là như nào?"
"Lý lịch nhân viên, em đã khai mà. Với lại nên nhớ anh là "phó trưởng" của em đấy nhé! Xưng anh thì có gì là lạ?"
Đây có phải là lợi dụng chức vụ để làm việc xấu không?
"Cậu đến nhà tôi làm gì."
"Chúc Tết."
"Không cần, cảm ơn. Về đi, tôi không ở nhà đâu."
Quả nhiên người nọ nghe thấy vậy liền nổi cáu lên.
"Em từ giao thừa đến giờ vẫn ở với nó? Em không về?"
Người nọ thở hắt. "Về đi, nếu không anh tự vào chúc Tết đấy. Em đoán xem anh có dám tự vào gặp mẹ em không?"
Loại mặt dày như cậu có gì lại không dám.
Anh thở dài, đoạn chui ra khỏi chăn cùng nhìn đồng hồ. "Đợi 30 phút"
Thượng Phong không dám để Louis một mình gặp mẹ, vì không biết hắn sẽ lên cơn gì nữa.
Vì ngoài đường vắng, cho nên Thượng Phong về đến nơi nhanh hơn anh nghĩ, ước chừng chỉ khoảng 20 phút. Vừa đến đầu hẻm đã thấy chiếc xe của Louis, người nọ vừa thấy anh liền nhanh chóng xuống xe. Thượng Phong nhìn vẻ bảnh bao của Louis, không khỏi câm nín.
Ngoại trừ đôi mắt có hơi trùng xuống lộ rõ vẻ mệt mỏi, còn lại đều là vẻ đẹp trai tiêu chuẩn. Anh chỉ liếc nhìn người kia một cái, sau đó đi lên bậc tam cấp để tra chìa khóa vào nhà.
Quả nhiên mẹ anh vẫn ở nhà, vừa nhìn thấy anh bà liền trợn mắt.
- Mày..!
- Mẹ...
Anh lãnh đạm nói.
Vẻ mặt của bà khi nhìn thấy đằng sau lưng anh là một người đàn ông còn đặc sắc hơn.
Louis từ sau Thượng Phong mỉm cười, hắn cầm một giỏ hoa quả, tiến đến bắt tay bà mà giới thiệu.
- Chào bác, con là Louis Trần, là thủ trưởng của Phong. Đợt Tết này con sắp xếp công việc để đến nhà chúc Tết nhân viên. Chúc bác năm mới vui vẻ, an khang thịnh vượng!
Nếu bà là một người lõi đời, bà hẳn sẽ biết không có vị thủ trưởng nào đích thân tới nhà cấp dưới để chúc Tết.
Bà nghe thấy Louis giới thiệu như vậy không khỏi cười tươi, mời hắn vào nhà uống nước.
Thế nhưng Thượng Phong vẫn là đánh giá thấp năng lực nói chuyện với người lớn của Louis quá rồi. Hắn chỉ ngồi một chốc đã khiến bà cười tươi như hoa nở. Còn đứa con ruột mới cãi nhau với mẹ là anh thì chỉ ngồi nhìn tay cả buổi.
- Hay là Louis tí nữa ở lại ăn cơm với cô cho vui.
Nghe đến đây, Thượng Phong ngẩn phắt dậy.
- Mẹ...
- Mẹ cái gì mà mẹ.
Thái độ bà đối với anh khác hẳn với thái độ đối với Louis. - Con đi vào làm đồ ăn đi, có thịt sẵn rồi đấy, vào ướp rồi nướng. Mẹ đi ra ngoài mua thêm đồ.
Thượng Phong phủi phủi đồ, hắn nhân lúc bà đang thay giày ở huyền quan liền đặt tay lên sau eo Thượng Phong. - Cung kính không bằng tuân lệnh ạ. Như vậy con với Phong sẽ ở lại chuẩn bị đồ ăn. Phiền bác quá ạ.
- Không phiền không phiền.
Bà vừa cười vừa xỏ giày, nói đoạn nhanh chóng đóng sầm cửa lại. Chỉ để lại Thượng Phong và Louis mắt to trừng mắt nhỏ.
- Về đi.
Anh quay lưng lại với hắn để đi vào nhà bếp. Người nọ thế nhưng lại như một cục nam châm lớn liên tục dính theo sau. - Em không nghe thấy mẹ mình nói gì sao, anh mà đi về thì mẹ em sẽ cảm thấy thế nào chứ?
Thượng Phong không nói gì, anh mở cửa tủ lạnh lấy thịt bò rồi nhanh tay bỏ gia vị vào. Mẹ anh sẽ cảm thấy thế nào ư? Vậy mẹ anh sẽ cảm thấy thế nào khi biết Louis chính là người đàn ông anh hôn trên xe nhỉ? Có lẽ sẽ là dùng chổi đuổi cả hai ra khỏi nhà đi.
- Em và mẹ cãi nhau hả?
Thượng Phong liếc Louis một cái, không phủ nhận cũng không khẳng định
- Thì là anh thấy thái độ vừa rồi của mẹ với em không đúng lắm, em cũng không về nhà nữa.
Louis tự suy đoán tự nói. - Em lại còn ở với người khác.
Hắn nhíu mày, bổ sung. Dường như chuyện anh ở cùng với người khác là một cái gai trong mắt hắn, khiến hắn liên tục nhắc đi nhắc lại.
- Tôi đi quán bar đánh trống, mẹ tôi biết chuyện nên cãi nhau.
Thượng Phong không giấu diếm gì, anh cũng không muốn cứ như vậy mà giấu diếm nữa.
- Sao lại không nói với anh?
Louis thấy bàn tay đang trộn thịt của Thượng Phong khẽ ngừng lại. - Vì tôi nghĩ cậu sẽ không muốn biết những chuyện này đâu.
Louis hiểu rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể Thượng Phong, hiểu rõ Thượng Phong là một bé ngoan và nghe lời, hiểu rõ Thượng Phong từng dành học bổng, hiểu rõ Thượng Phong là một đứa con hiếu thảo với mẹ. Nói tóm lại, một Thượng Phong mang ánh dương mà tới, hắn đều biết.
Thế nhưng một Thượng Phong trầm mình trong bóng tối, sống một cuộc sống về đêm, mắc chứng sợ bóng tối và dây trói thì hắn lại chẳng hề hay.
Cậu sẽ không muốn biết một Thượng Phong như thế đâu Louis à.
Louis cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt.
Hắn biết anh nói đúng, hắn chưa từng thật sự quan tâm tới Thượng Phong. Hắn chỉ thích anh ngoan ngoãn nghe lời, hắn thích anh trên giường cuốn lấy hắn như một bé mèo con, hắn thích anh nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái cùng ngưỡng mộ. Thế nhưng Thượng Phong là ai, Thượng Phong từ đâu mà đến. Thượng Phong thích màu gì, Thượng Phong thích ăn gì. Từ trước đến giờ hắn đều coi nhẹ mà bỏ qua.
Bữa ăn sau đó, dù là Louis cố gắng gợi chuyện thế nào đi nữa, Thượng Phong đều bảo trì im lặng, giảm mức độ tồn tại của mình xuống thấp nhất có thể.
- Louis có người yêu chưa hả con?
Bàn tay đang gắp đồ ăn của Louis khẽ khựng lại. Hắn cười khan, khẽ liếc sang Thượng Phong đang làm mặt lạnh ở bên cạnh. - Dạ chưa, con vẫn còn theo đuổi.
Bà vừa cười vừa trêu đùa mà nói. - Con như vậy mà còn không theo đuổi được người ta sao? Điều kiện người nọ tốt lắm à? Con gái nhà ai vậy?
Mắt Louis sáng lên một chút, giống như đứa trẻ khi nói về cây kẹo mình yêu thích. - Người đó rất tốt với con, rất xinh đẹp, nấu ăn rất ngon, học cũng rất tốt, chăm chỉ làm việc, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện.
Thượng Phong ở bên cạnh cuối cùng cũng không thể nghe nổi nữa, anh lạnh giọng ngắt lời. - Mẹ đừng nghe người ta nói linh tinh, phó trưởng của bọn con đã sớm có vợ chưa cưới rồi.
Louis ở bên cạnh cười không cho là đúng hắn gặp một miếng đồ ăn vào bát Thượng Phong. - Mọi người đều đồn như thế đấy ạ, thế nhưng nếu con có vợ chưa cưới rồi thì Tết này đáng lẽ phải đang ở cùng người ta mới phải.
Thượng Phong chọc đũa thật mạnh vào bát, bà cũng nhận ra giữa hai người có gì đó không ổn. Thế nhưng bà theo bản năng mà không nghĩ tới trường hợp giữa con trai bà và người trước mắt này có gì đó.
Bữa cơm cứ câu được câu không mà như vậy kết thúc, Louis còn nhanh nhảu xin vào rửa bát cùng Thượng Phong, để bà liên tục đuổi Thượng Phong ra tiễn Louis về. Thượng Phong thở dài, anh lau bàn tay đang ướt vào khăn rồi bước ra khỏi nhà, để Louis cười tươi chào bà rồi cũng đi ra ngoài theo.
Thượng Phong đút tay vào túi áo, anh quay đầu nhìn Louis. - Về đi, tôi cũng đi đây.
Người kia lại như bị đụng phải vẩy ngược. - Em còn muốn đi đâu?
Anh đang quay lưng vào Louis, ánh đèn đường chiếu lên khuôn mặt anh có hơi nhợt nhạt, anh nói nhỏ.
- Chắc là trở về nơi nào chào đón tôi...
Tim Louis lặng lẽ nhói lên một chút. Hắn muốn nói rằng căn nhà của hắn luôn luôn chào đón anh trở về, thế nhưng nghĩ đến Thượng Phong nói anh chưa bao giờ coi căn nhà của hắn là nhà, từng lời nói ra lại quanh quẩn trong khoang miệng mà không thể thốt lên. Hắn theo bản năng mà lê bước chân theo hướng đi của Thượng Phong.
Anh đứng lại, vẫn để cho hắn một bóng lưng lạnh lùng.
- Đừng đi theo tôi nữa. Để tôi thở một chút đi Louis.
Louis đứng khựng lại, bàn tay hắn bấu chặt vào nhau, thế nhưng lại không cách nào kéo người kia trở về
Ánh đèn điện nhấp nháy chập chờn, chiếu lên hình bóng của cả hai người tựa như hai đường thẳng song song.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co