THÀNHGIANG | ACCEPTANCE - [HOÀN]
A6
Sáng ngày hôm sau, Thượng Phong bị mặt trời hun nóng mà tỉnh dậy, phát hiện bên cạnh đã không còn ai.
Ấy vậy mà anh còn được ngủ lại phòng ngủ chính của Louis. Cả người đã được lau chùi sạch sẽ, ngoại trừ vẫn không mặc quần áo, thế nhưng lại được đắp chăn lên cẩn thận.
Một người không biết chăm sóc người khác như Louis, làm được đến mức này đã là quá sức rồi.
Anh mở điện thoại thấy đã hơn chín giờ sáng, bèn vội vội vàng vàng mà gọi cho Mỹ Sa. Người kia vừa nghe máy đã nhanh chóng lo lắng mà hỏi anh không sao chứ.
"Dạ..?"
"Chị hỏi cậu bị đụng xe không vấn đề gì chứ?"
Thượng Phong bảo trì sự im lặng.
"Chẳng phải phó trưởng Louis nói cậu bị đụng xe nên xây xát nhẹ, đã xin anh ấy nghỉ sao?"
"A..đúng.." Thượng Phong cười giả lả. "Xây xát nhẹ thôi ạ, mà vì em do phó trưởng phụ trách nên xin qua phó trưởng Louis luôn."
"Ừ, lần sau mấy vấn đề này cậu cứ thông báo trực tiếp cho chị là được. Bởi vì hiện tại chị là người quản lý cậu mà các sếp hỏi cậu đi đâu mà chị không biết thì khó coi lắm."
"Dạ."
"Ừ, vậy nghỉ ngơi đi. Bao giờ đỡ thì đi làm."
Thượng Phong cúp máy vẫn chưa hết bần thần, vậy mà Louis lại xin nghỉ giúp anh? Chẳng phải hôm nọ hắn còn như muốn rũ sạch mọi quan hệ sao.
Đang vẫn vơ với dòng suy nghĩ, đột nhiên anh nghe thấy một tiếng chuông điện thoại nữa. Nhưng lần này anh không muốn nghe máy.
Vì là cuộc gọi của Louis. Thượng Phong giận dỗi mà bấm vào nút từ chối cuộc gọi. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm anh bấm từ chối cuộc gọi của người đó. Vậy mà người đó cũng không gọi lại nữa, chỉ là tin nhắn đột nhiên hiện tới, kiệm lời y hệt như chủ nhân.
: Nghe máy.
Thượng Phong mím môi, cậu nói gì là tôi sẽ phải nghe đó sao. Anh đóng màn hình lại, định bụng vứt điện thoại đi không để ý đến nó nữa thì một dòng tin nhắn thoại truyền đến, làm anh không nhịn được tò mò mà ấn vào.
Giọng nói trung trầm của người nọ vang lên, thông qua căn phòng yên lặng và sóng điện thoại, nghe thế nào cũng thấy quyến rũ hơn bình thường.
"Hôm qua tôi xin lỗi em nếu làm em sợ. Chỉ là những chuyện em làm tại quán bar, tôi không hi vọng có lần sau nữa."
Thượng Phong nghe xong thì cào cào vào ngón tay đây là thói quen nhỏ của anh khi chột dạ.
"Còn nữa, thẻ từ khóa nhà tôi đã làm thêm một cái cho em, để ở tủ đầu giường, em cầm luôn đi."
Thẻ nhà..?
Thượng Phong còn tưởng mình nghe nhầm, anh bấm vào đoạn tin nhắn thoại lần nữa. Dù rằng Thượng Phong đã theo Louis được gần 3 năm, cũng đi vào đi ra ngôi nhà này không biết bao nhiêu lần, thế nhưng để cầm thẻ khóa ra vào tự nhiên thì rõ ràng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Anh mím môi, cuối cùng vẫn thôi "giả chết" mà nhắn lại.
: Tôi không cầm đâu.
: Vậy cũng được, nếu em không cầm thì là đồ bỏ. Vứt vào thùng rác đi, đợi ai nhặt được mà mở được khóa nhà tôi thì là may mắn của họ vậy.
Cậu...vô liêm sỉ!!
Thượng Phong muốn nhắn tin chửi ầm lên, thế nhưng thiên ngôn vạn ngữ, trong đầu đã chửi bậy bằng 7749 thứ tiếng thế nhưng cuối cùng anh lại hèn nhát chọn không nhắn lại nữa.
Cứ cầm đi, chỉ cần không dùng đến là được. Thượng Phong đơn giản mà nghĩ như vậy. Dù cho trong lòng anh có mắng Louis là đồ vô liêm sỉ, thế nhưng lúc màn hình điện thoại tối dần để lộ ra chiếc gương đen, Thượng Phong mới nhìn rõ khóe miệng đang vô ý thức mà nhếch lên của mình.
Anh nhéo nhéo khóe miệng. Đúng là người không có tiền đồ, người kia vừa cho roi vọt, thế nhưng chỉ cần đưa lại một củ cà rốt đã không nhịn được mà sẹo lành quên đau. Hôm qua vừa vì sợ hãi mà trừ đi điểm của hắn, nay lại len lén viết một dấu cộng vào bên cạnh.
Thượng Phong nhìn vào chữ số 40 ở bên cạnh, không khỏi vuốt vào màn hình nền.
Dù điểm không cao, thế nhưng Thượng Phong vẫn không nhịn được mà cảm thấy ngọt ngào.
Anh lăn lộn một hồi quyết định xuống bếp làm đồ ăn. Tay nghề của Thượng Phong vẫn luôn rất khá. Căn bản từ nhỏ việc nhà trong gia đình đều đến tay anh, cho nên việc biết nấu ăn gần như là điều tất yếu.
Nhìn tủ lạnh trống trơn, anh không khỏi thở dài, định bụng lấy điện thoại ra gọi đồ ăn về bèn nhận thấy một đoạn tin nhắn mới.
Là Mỹ Sa gửi hình ảnh mọi người đang ăn trưa, hình như hôm nay ăn mừng gì đó nên thay vì cơm căn tin thông thường mọi người đều ăn pizza.
: Mọi người ăn mừng gì sao chị?
: Ừa, là sinh nhật phó trưởng Louis đó. Cậu xui quá đi mất, lại nghỉ đúng ngày hôm nay.
Sinh nhật...sao?
Thượng Phong vội vội vàng vàng nói mấy câu khách sáo rồi mở lịch ra. Anh vậy mà lại quên mất sinh nhật người đó. Cuối cùng cũng không còn cách nào khác mà quyết định đi siêu thị mua đồ ăn, tiện thể nấu bữa tối sinh nhật cho người nọ luôn.
***
Sau khi nấu một bàn đồ ăn cùng tắm rửa xong xuôi, Thượng Phong nhìn chăm chăm vào trong gương.
Áo sơ mi trắng của hắn, chiếc quần lót thoắt ẩn thoắt hiện. Cùng với chiếc nơ được thắt hờ ngay trên cổ áo.
Vừa quyến rũ vừa xinh đẹp.
Bản thân Thượng Phong cũng tự cảm thấy ngượng ngùng đến hai má nóng đỏ.
Anh đã tự buộc nơ ngay cổ áo để "đóng gói" bản thân mình trở thành một bộ dạng như vậy, hi vọng là người nhận cũng thích nó đi. Thượng Phong thở dài, vỗ vỗ ngực tự trấn an bản thân. Vốn dĩ định đứng ở cửa để tạo luôn bất ngờ cho Louis, thế nhưng khi nghe thấy tiếng giày da đi kèm với giày cao gót lại gần, Thượng Phong không khỏi giật mình mà tìm chỗ trốn.
- Ây dô, cả một bàn ăn như vậy, bảo sao cậu cứ khăng khăng không cho chị về nhà, là giấu chim hoang yến trong nhà sao?
Vừa mới mở cửa, một giọng nói nữ đã vang lên.
- Biết vậy là tốt rồi. Bánh của chị em nhận, còn lại thì em không tiễn nữa, anh rể đang chờ ở ngoài rồi.
Thái độ Louis vẫn luôn không nóng không lạnh.
- Louis! Cậu nói vậy với chị mà nghe được à?
Thượng Phong ngồi trong tủ quần áo phòng ngủ, nghe thấy hai người nọ đang trò chuyện ngày càng gần. Giữa khe hở của tủ, anh thấy người nọ đang ngăn cản không cho chị gái vào phòng ngủ.
- Chị vào phòng ngủ của em làm gì chứ, muốn nhìn em thay quần áo sao?
- Louis, cậu chơi đùa như thế nào chị không quản, nhưng cậu phải biết giới hạn của mình.
Người phụ nữ chừng như không hài lòng mà nói.
- Giới hạn của em là gì?
Anh nghe thấy Louis trầm giọng, vừa đi về hướng tủ quần áo vừa tháo cà vạt.
- Công việc cậu đã tạm ổn rồi, gia đình vẫn luôn hi vọng
cậu sớm lấy vợ.
Chơi đùa?
Lấy vợ?
Thượng Phong cảm thấy không khí trong tủ quần áo hơi bí bách, làm anh có chút khó thở.
- Được rồi, sinh nhật em mà cứ nói mấy vấn đề này có
phải phiền hay kh-...!?
Giữa lúc Thượng Phong đang cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở, anh đột nhiên cảm nhận một luồng ánh sáng ập đến, chớp mắt đã thấy người nọ mở tủ quần áo ra.
Thượng Phong chân trần mặc áo sơ mi của hắn cùng quần lót, cứ như vậy mà bại lộ trước Louis.
- Sao vậy?
Kim Uy thấy Louis đang nói chuyện đột nhiên im bặt, không khỏi tò mò mà gọi với vào trong phòng ngủ của hắn.
- Không có gì, thấy con mèo em nuôi chui vào trong tủ quần áo thôi.
- Cậu nuôi mèo?
- Ừm, mà hư quá, lại đi chui vào tủ quần áo. Chắc một lát nữa em phải phạt.
Đồng tử trong mắt người nọ tối sầm lại.
- Giống gì vậy?
- Mèo munchkin, rất xinh đẹp.
- Nhưng mà thôi, xinh đẹp thế nào thì xinh đẹp, đừng chiều nó quá. Lại còn để nó chui vào tủ quần áo nữa, lông bám hết vào quần áo bẩn lắm. Chưa kể cậu chăm sóc bản thân còn chưa xong còn muốn chăm sóc động vật, định hại chết chúng nó hay gì?
Louis không đáp, hắn nhìn Thượng Phong trước mặt mình, một tay đưa qua miết vành môi anh, biểu thị tính chiếm hữu đầy ám thị, tay còn lại vẫn giữ cánh cửa tủ để chắn đi tầm nhìn của Kim Uy.
Người nọ giương đôi mắt xinh đẹp lên nhìn hắn, vừa nãy anh chui vào tủ sơ ý làm chiếc nơ ở cổ áo tuột dần để lộ xương quai xanh tinh xảo. Do mặc quần lót cộng hai chân vì thiếu chỗ để mà vô tình để lộ ra phần khó nói.
- Còn làm gì nữa thế?
Kim Uy sốt ruột gọi.
Louis cởi cả vest khoác lên người Thượng Phong, hôn sâu anh một cái, sau khi hôn còn vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia, lau đi sợi chỉ bạc vương trên khóe môi.
- Chờ chút, em ra ngay.
Hắn nói xong liền khép cửa tủ lại.
- Cậu ở trong đấy lâu như vậy mà quần áo vẫn chưa thay xong?
Kim Uy bực tức nói, cô vừa tháo dây bánh sinh nhật, vừa đưa nến cho Louis.
- Chị, chị về trước đi. Bánh của chị em đã nhận rồi, cũng nói cảm ơn bố mẹ hộ em. Giờ em có việc bận nên không tiễn chị được
Kim Uy đang tháo dở hộp bánh, nghe thấy vậy cũng dừng tay. - Nếu cậu đã đuổi đến vậy thì chị đi đây, nói có mấy câu mà đã cáu cả lên!
***
- Em có gì muốn giải thích với tôi không?
Louis khoanh tay nhìn người nọ đang trùm chăn ngồi trên giường.
Thượng Phong nuốt nước bọt. - Ừm..chúc mừng sinh nhật...anh..
Louis bật cười. - Chịu gọi là anh rồi hả?
-...
- Tôi đã lớn từng này, lần đầu tiên nhận được quà sinh nhật đặc biệt như vậy.
Hắn tiến lại gần, đặt tay lên đùi anh.
Thượng Phong đỏ mặt, thế nhưng anh không hề tránh né bàn tay hư hỏng của người nọ.
Hắn cắn lên vành tai anh, khiến anh giật mình mà rụt người lại. - Sao em lại ngoan như vậy?
Bởi vì đó là cách duy nhất giữ anh lại bên mình.
Thượng Phong nhợt nhạt cười. - Anh thích không?
- Miễn em là thích.
Ưu điểm lớn nhất của anh từng là ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Anh từng cho rằng người cha nghiện rượu của mình hay đánh đập anh vì anh không ngoan. Thế nên Thượng Phong đã ra sức mà nghe lời, thậm chí còn mặc kệ tuổi lúc ấy còn nhỏ mà đi xin việc, phụ bếp bưng bê đều đủ cả. Quả nhiên đến khi anh đưa tháng lương đầu tiên cho ông, người nọ cũng xoa đầu anh nói anh thật ngoan. Thế nhưng đến khi số tiền đó đổ hết vào rượu và thuốc phiện, anh cuối cùng vẫn lại bị lôi ra hành hạ bởi những trận đòn roi.
Anh kéo Louis lại, đưa hắn vào một nụ hôn sâu. Sâu đến nỗi hai mắt anh trở nên long lanh đẫm lệ. Người nọ vừa hôn anh, một tay đã dịch từ đùi lên vào sâu trong lớp áo sơ mi. Để lại sự lạnh lẽo hằn lên từng lớp da ấm nóng của anh, Thượng Phong không nhịn được mà run rẩy.
Anh vòng tay qua cổ Louis, dụi đầu vào hõm vai hắn.
- Anh, anh sẽ lấy vợ sao?
- Ừm, chắc là sẽ.
Hắn hôn lên hõm cổ của anh, chừng như không để ý tới câu hỏi nọ lắm, tựa như đang nghĩ Thượng Phong chỉ là muốn nói một chút chuyện phiếm cho tình thú.
Thượng Phong nhắm mắt lại.
Ngoan ngoãn nghe lời thì có ích gì chứ,
chẳng phải đến cuối cùng vẫn là thịt nát xương tan đó sao.
Thượng Phong cảm thấy trái tim giống như bị cào mạnh, để lại một lỗ hổng lớn. Anh cố kéo khóe miệng cong lên, thế nhưng lại không cách nào gượng nổi, anh nhất quyết vùi đầu vào hõm vai người nọ che đi tâm tình hỏng bét của mình.
Người nọ véo một cái lên eo Thượng Phong.
- Ưm...
Thượng Phong vươn eo, cố gắng dùng cơ thể gây sự chú ý với Louis để tránh người nọ nhìn ra cảm xúc trong đôi mắt anh.
Thế còn tôi?
Cũng...vẫn chỉ là đồ chơi thôi sao?
Cuối cùng Thượng Phong cũng không dám hỏi ra tiếng. Bởi vì anh vẫn luôn nắm rõ câu trả lời. Thượng Phong nhắm mắt, để mặc cho bản thân bị cơn sóng tình nhấn chìm.
***
Sáng hôm sau, Thượng Phong ngoài ý muốn mà tỉnh dậy sớm, anh nhìn ánh nắng chiếu xuống khuôn mặt điển trai của Louis, không khỏi thất thần.
Thật đẹp.
Anh chớp chớp mắt, sau đó lấy điện thoại len lén chụp lại một bức. Rồi nhanh chóng thay quần áo để đi làm. Trước khi đi còn không quên hâm nóng sữa và làm chút đồ ăn sáng để lại bên bàn ăn cho Louis.
- Đến rồi à? Sao không nghỉ thêm mấy ngày nữa?
Mỹ Sa bất ngờ nhìn anh.
Thượng Phong ngượng ngùng gãi đầu. - Không cần đâu ạ, dù sao cũng không phải vết thương nặng. Em đã ổn rồi.
- Ừm, hôm nọ nghe phó trưởng Louis nói cậu bị ngã xe làm chị hết hồn luôn đấy. Nhân tiện nhắc tới phó trưởng, có án này cậu làm báo cáo đề xuất không khởi tố rồi một lát gửi phó trưởng phê duyệt cho chị nhé!
Thượng Phong vâng vâng dạ dạ, vừa mới ngồi xuống bàn làm việc chưa được bao lâu thì đột nhiên nghe tiếng "rầm" của cửa vô cùng lớn. Anh giật mình mà quay lại, chỉ thấy Louis mặt hầm hầm đi vào thang máy.
- Phó trưởng đến rồi đấy, cậu sang báo cáo án rồi xin chữ ký vào đề xuất đi nhé. Hình như tâm trạng không tốt lắm, báo cáo nhỏ nhẹ thôi nhé.
Thượng Phong gượng gạo mà nhếch khóe môi, anh nhẹ nhàng vào thang máy lên phòng Louis.
- Mời vào!
- Phó trưởng, tôi có án muốn báo cáo ạ.
Thượng Phong đưa hồ sơ và báo cáo của anh cho hắn, chỉ thấy người nọ ánh mắt như lửa đốt nhìn chăm chăm vào anh.
Louis nhận hồ sơ từ tay người kia, cảm thấy khó chịu vô cùng.
Cảm giác sau một đêm hoan ái tỉnh dậy không có người nọ trong vòng tay, hắn như nào cũng cảm thấy khó chịu. Louis đổ mọi sự khó chịu đó cho việc Thượng Phong rời đi mà không hề chào hỏi. Hắn nhìn anh vẫn đang đứng cách bàn làm việc của mình một khoảng cách lớn, duy trì mối quan hệ xã giao đến không thể hoàn hảo hơn.
Rõ ràng hôm qua còn mặc áo sơmi của hắn mà đem bản thân mình hiến dâng cho hắn, hôm nay lại trở về mối quan hệ xã giao mà báo cáo công việc.
Louis tự biết người yêu cầu anh phải tỏ ra không quen biết chốn công sở là hắn. Thế nhưng vẫn không nhịn được mà bực bội.
- Chỗ này làm sao lại ghi là "đối tượng cắt ghép và dán ảnh khác vào căn cước để làm giả" ?
Louis chỉ vào bản báo cáo. - Ảnh khác là ảnh gì? Là ảnh của đối tượng hay ảnh của người khác?
Thượng Phong mím môi.
- Em không đọc hồ sơ à?
Hắn nhíu mày.
Anh cúi đầu. Báo cáo chủ yếu anh sao chép nội dung từ biên bản họp đã có từ trước đó của Mỹ Sa. Cho nên về cơ bản anh chỉ chỉnh lại hình thức chứ chưa kịp đọc kĩ nội dung.
- Ghi là dán ảnh khác vì trong bản kết luận giám định nhận định đây không phải ảnh thời điểm bây giờ của đối tượng, nhưng cũng không thể ghi là dán ảnh của người khác vì đây cơ bản là ảnh hồi bé của đối tượng chứ không phải người khác. Cho nên ghi "dán ảnh khác" là phù hợp nhất, vì nếu xác định là đây là ảnh đối tượng thì sẽ mẫu thuẫn với kết luận giám định.
Louis nói một hơi dài, hắn ném hồ sơ lên bàn.
Hắn cảm thấy bản thân như đang giận cá chém thớt, thể nhưng cảm xúc bực bội cứ khiến hắn muốn làm khó người trước mặt.
Tuy cú ném lên bàn không mạnh, nhưng Thượng Phong cảm tưởng như mình vừa bị tát vào mặt. Anh nhỏ giọng nói. - Vâng, lần sau tôi sẽ đọc kĩ hồ sơ.
- Tốt nhất nên thế.
Hắn ký một hồi vào phần phê duyệt. - Người ký là tôi, không phải em, cho nên em cảm thấy không có trách nhiệm như thế là chuyện bình thường à?
Hắn đưa hồ sơ cho Thượng Phong. - Được rồi, em có thể ra ngoài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co