MẤT NGỦ
Lúc Trường Giang đến khách sạn, đã là hơn bốn giờ sáng. Hai tiếng trước, quản lý có gửi cho anh số phòng, còn nói là do thiếu phòng nên hai người phải ngủ cùng một phòng đôi.
"Em ở chung với ai?" Trường Giang gửi tin nhắn xong mới nhớ ra mọi người chắc hẳn cũng đã ngủ từ lâu rồi.
"Phòng đó chắc là của Anh Đức" Quản lý trả lời ngay sau vài giây, Trường Giang nhìn chằm chằm vào màn hình một hồi lâu rồi tắt điện thoại, kéo hành lý vào thang máy.
Trong phòng vẫn còn sáng đèn, Trường Giang nhẹ nhàng đóng cửa, nhấc hành lý lên tránh làm phiền đến người đang ngủ. Anh quay đầu lại nhìn, lại thấy chiếc vali đặt cạnh TV là của Trấn Thành, anh nghĩ mình đã vào nhầm phòng nên lật đật chạy ra mở cửa, nhìn lại số phòng.
"Giang tới rồi hả?"
Trường Giang khẽ giật mình vì giọng nói nghèn nghẹt của Trấn Thành truyền tới từ trong chăn bông.
"Ủa, Đức đâu Thành?"
"Đức nó nói internet trong phòng này không tốt lắm, không vào được word soạn kịch bản nên tui đổi phòng với nó"
Trường Giang tiến lên hai bước, nhìn thấy đúng là Trấn Thành đang nằm ở trên giường.
"...Xin lỗi, làm phiền Thành rồi"
"Không sao, tui cũng chưa ngủ."
Trường Giang tranh thủ thời gian rửa mặt thật nhanh rồi tắt đèn, leo lên nằm trên chiếc giường bên cạnh. Cơn cảm cúm của anh còn chưa khỏi hẳn, vừa nằm xuống giường cổ họng đã ngứa muốn ho. Nhưng sợ quấy rầy đến Trấn Thành, Trường Giang chỉ có thể khẽ đằng hắng trong cổ họng.
"Muốn ho thì cứ ho, tui vẫn chưa ngủ."
"À..được"
Trường Giang chùm chăn bông, ho hai tiếng. Căn phòng lại rơi vào im lặng, Trường Giang trở mình, nằm nghiêng nhìn Trấn Thành đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
"Giang lại mất ngủ à?"
Lời vừa rời môi đã có chút hối hận, Trường Giang vẫn đang chăm chú nhìn vào người bên cạnh, chỉ là bất giác không tự chủ được mà thốt lên.
"Ừm... Dạo này ngủ không được ngon lắm"
Trấn Thành bất ngờ mở mắt ra nhìn thẳng vào Trường Giang, buổi đêm không có ánh sáng nhưng Trường Giang cảm thấy đôi mắt của Trấn Thành như đang buộc tội anh và chuyện của hai người họ chính là lý do khiến chúng không thể ngủ ngon. Cảm thấy cứ nhìn chằm chằm vào nhau thế này thật không thoải mái, Trường Giang lại trở mình, nằm úp sấp trên giường.
"Nếu Giang mệt thì tranh thủ ngủ đi cho có sức, mai còn đi quay đến tối"
Nhìn thấy bộ dạng khó chịu của anh, Trấn Thành giục cả hai người mau tranh thủ thời gian mà nghỉ ngơi.
Trường Giang ừ một tiếng rồi nhắm mắt lại. Nhưng càng nghĩ tới Trấn Thành ở bên kia cũng chưa ngủ, tim anh càng đập nhanh.
"Hay là Thành sang đây nằm cùng tui được không?"
Trường Giang lên tiếng thăm dò. Sau khi vào phòng, anh đã phát hiện Trấn Thành hôm nay không đem theo gối của anh tặng.
Trước đây cậu từng nói, khi đi ngủ nếu không có vật gì để ôm thì sẽ rất khó vào giấc. Nhưng sau nhiều lần ngủ cùng một giường, Trấn Thành chỉ cần có thứ để ôm trong vòng tay thì cũng không còn khó ngủ nữa. Trường Giang nói xong, vô thức nắm chặt một góc chăn bông, thấp thỏm chờ đợi.
Qua rất lâu cũng không có tiếng đáp lại, Trường Giang cho rằng cậu ấy như vậy là ngầm từ chối bèn quấn chăn nhắm mắt ngủ.
Ngay khi vừa cựa người, anh đã nghe tiếng Trấn Thành lật chăn. Không chờ Trường Giang quay đầu lại, cả người đã bị ôm lấy từ phía sau.
Đột nhiên bị hơi nóng phả vào gáy, Trường Giang theo quán tính co vai rụt cổ.
Trấn Thành nhẹ nhàng vòng một tay qua eo Trường Giang, ghì chặt anh vào ngực mình.
"Giang, nhấc đầu dậy một chút"
Tay còn lại của cậu kê xuống dưới gáy Trường Giang, để cho anh gối lên.
Tấm lưng gầy guộc của Trường Giang như dán chặt vào lồng ngực Trấn Thành, cằm của cậu khẽ tựa lên vai anh, hơi thở nhè nhẹ chờn vờn bên cổ.
"Thoải mái không? Tui không dám gối lên..."
Anh xoay người nhìn Trấn Thành một lúc rồi hỏi, sau đó dụi đầu mình vào bờ ngực rắn chắc của cậu.
"Yên tâm ngủ đi, ôm Giang như thế này tui cũng dễ chịu rồi"
Trường Giang sau một ngày đi diễn mệt mỏi không muốn nghĩ nữa, chỉ chờ có vậy liền thoải mái thả lỏng cơ thể, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Mãi tới gần trưa mới thức dậy, vừa mở cửa ra ngoài Trấn Thành đã gặp Anh Đức.
"Thành, tối qua ngủ ok không?"
"Suỵt!" Trấn Thành quay đầu nhìn Trường Giang vẫn còn đang lúi húi tìm tai nghe, có lẽ vẫn chưa nghe thấy gì, thấp giọng đáp.
"Yên tĩnh lắm"
"À à, vậy thì tốt rồi"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co