Truyen3h.Co

Thầy Dỏm

I

tramcachon

Hắn từng thử chết vài lần trước khi đến đây những không thành. May sao, hắn được cho một cơ hội để làm lại, và hắn thề rằng sẽ dùng nửa đời sau để bù đắp cho những lỗi lầm hắn gây ra.

***

Sim đã nấu xong bát canh chua, cắt xong mấy miếng giò và dọn ra sập một mâm cơm tươm tất, chỉ chờ anh mình dậy ăn. Bên cạnh nàng, đúng hơn là ngay giữa sập, một tên đàn ông quá tuổi ba mươi đang thảnh thơi nằm đọc sách, miệng ngậm tăm tre và nhàn nhã rung chân. Đó là anh trai nàng - người biệt tăm biệt tích suốt mười mấy năm bỗng dưng trở về. Hắn không bận tâm việc Sim ngồi ở rìa sập nhìn mình mà chỉ dán mắt vào cuốn sách ở trước mặt. Miệng lúc nào cũng in một nụ cười đểu cáng, nom thật chẳng giống ai.

Nhìn cuốn sách không chút bụi bẩn trên tay kẻ nọ, Sim lại tiếc hùi hụi. Vì nếu như năm xưa nàng không dùng số tiền mình dành dụm để chuộc sách lại cho hắn, thì ít ra bây giờ nàng cũng mua được cái khung cửi để dựa vào mà sống. Khổ nỗi, lúc ấy đầu Sim lại chỉ có duy nhất một ý: chuộc sách cho anh.

Thấy mắt Sim dán chặt vào cuốn sách trên tay mình, hắn cười rồi hỏi:

- Muốn nghe không? Tao đọc cho mày nghe cái thứ nhục nhã này lần cuối.

Sim ậm ừ định trả lời là "Có", nhưng khi nghe tiếp vế sau, đến cái chữ "nhục" mà hắn cố tình nhấn giọng, nàng lại im lặng không đáp lời. Hắn thấy thế thì không hỏi thêm nữa, song, Sim vẫn nghe được giọng anh mình thầm thì đọc lại.

Bỗng dưng, nàng nhớ đến ngày mình chuộc sách từ tay cậu học trò kia, hắn vẫn ở mãi trên kinh chưa về. Đó là một buổi chiều tháng năm, khi làng Liễu nơi nàng sống đón trận mưa rào đầu tiên, Sim đứng dưới làn nước, ôm chặt cuốn sách vào lòng, nâng niu và trân quý như cách anh trai nàng từng gìn giữ nó vào nhiều năm trước. Nàng không biết chữ, nên phải cắp nón sang làng bên nhờ thầy đồ ở đó đọc cho nghe. Thầy đồ đọc hay lắm, nhưng Sim vẫn thèm được thấy hắn vừa đọc sách vừa à ơi ru mình như những ngày còn nhỏ. Bây giờ, hắn về rồi, hắn cũng đọc cho nàng nghe nữa, chỉ có điều...

Tiếng cười khúc khích vang lên bên tai, kéo Sim ra khỏi những thanh âm từ quá khứ, hắn không đọc nữa, nhưng bắt đầu kể về những điều mà thậm chí nàng cũng không biết chúng là gì, nghiêm trọng ra sao và ảnh hướng đến hắn như thế nào. Có điều, Sim hiểu, hắn không kể cho nàng, mà chỉ nói ra cho lòng bớt nặng, cho tâm trạng có thể tốt hơn trước được phần nào:

- Mày biết không? Đống sách này, chẳng qua chỉ là trò múa rìu qua mắt thợ, lừa gạt trẻ con! Những đứa viết ra nó, nếu không phải bọn vua quan quý tộc thì cũng là những kẻ hoặc giàu sang, hoặc tai to mặt lớn. Mà cái ngữ chúng nó, đã có ai từng phải vùng vẫy trong cảnh cùng cực để rồi đi viết sách dạy đời, giễu người hay chưa?

Trong vô thức, Sim lắc đầu. Hắn lại càng khoái chí cười to.

- Ha! Thấy không? Đến cả một đứa ngu ngốc như mày cũng biết chúng nó nói điêu! Còn gì là bộ dáng thanh tao, nhã nhặn của những bậc thánh hiền nữa các Ngài ơi! – Hắn cười sặc sụa, phấn khích vỗ đùi:

- Đã thế, ông phải xé ra, xé cho đẹp mặt cái lũ lừa đảo chúng bay! Này thì lên mặt dạy đời, này thì "không lừa lọc, trộm cắp"! - Hắn xé cuốn sách làm đôi, rồi lại xé tiếp làm ba, làm bốn, như thể không muốn để ai biết trong đó viết gì. Miệng vẫn lẩm bẩm - Mẹ cha cái lũ khốn nạn! Mày bảo ông là máu mủ tình thâm, thâm thâm cái chó! Chẳng qua là khi ấy ông còn nhỏ, em ông còn bệnh tật chứ không ông cũng đã chửi vào mặt cái quân máu lạnh như chúng bay từ lâu rồi! Chúng bay bảo lừa đảo là trái với đạo đức? Vậy thì ông cứ làm đấy! Ông lừa cả cha lẫn mẹ, cả con cháu chúng bay ấy thì sao nào?

Chửi nhiều nên hắn mệt, cứ thở hồng hộc như chó phải nắng, rồi hắn tức giận ném cuốn sách chỉ còn là những mảnh giấy vụn trên tay ra ngoài cửa. Sim ấm ức trông theo thứ từng là cả một tuổi thơ hạnh phúc, lại quay vào nhìn kẻ nọ đã với lấy đũa, xới cơm và ăn uống ngon lành. Nàng từng nghe chú bác trong họ kể về hắn của bây giờ, một người anh trai hoàn toàn khác với những gì nàng từng biết. Ừ thì, cái người từng coi sách như sinh mạng, coi thơ như cuộc sống, cái người từng rứt ruột bán đi tập thơ mình tâm đắc để lấy tiền mai táng cho u, cái người anh tên Văn Lương mà nàng luôn ngưỡng mộ bây giờ đã không còn nữa.

Hắn vẫn ăn cơm, nàng vẫn luôn ngồi đấy, mỗi người một việc cho đến khi đáy bát hết nhẵn, hắn mới để ý đến em gái ngồi bên cạnh. Thấy nàng chẳng buồn động đũa, hắn hỏi:

- Mày không ăn à? Cơm có độc hay sao? – Rồi bỗng dưng, hắn cười xòa, xua tay – À không, mày là người nấu chứ ai. Giữ eo đó hả, cứ giữ đi, có giữ cũng chẳng ma nào thèm lấy!

Nói rồi lại lăn ra sập cười nắc nẻ.

Sim uất lắm, muốn hét lên phản kháng nhưng lại nghĩ vì mình mà hắn mới trở nên như thế, cổ họng nàng liền nghẹn cứng. Họ hàng không hoàn toàn đúng, hắn cũng không hoàn toàn sai, người sai là Sim mới phải. Lẽ ra khi ấy nàng không nên ốm, lẽ ra khi ấy hắn nên bỏ mặc nàng bệnh tật, lẽ ra những chuyện như không xảy ra...

Rồi bất thình lình, như một kẻ lành lặn đột ngột hay tin mình bị câm, Sim gắp cà, và cơm, rồi cố nhét tất cả những gì còn lại trên mâm vào miệng. Thật nhiều, thật đầy, như thể để hắn sợ mà không nói thêm một lời nào nữa, hoặc có lẽ nàng nghĩ, thức ăn có thể dồn cái uất ức vào bên trong, ngăn cho chúng không tràn ra cuống họng mình nữa. Đến chừng sắp nghẹn, Sim mới chịu dừng lại, nước mắt ứa ra rồi nàng thây kệ, cũng đúng thôi, khi con người ta đang chìm đắm trong buồn đau và mất mát, họ sẽ chẳng bao giờ quan tâm đến những hiện tượng từ lâu đã trở thành bình thường ấy nữa.

Miếng cơm trong miệng nàng bỗng dưng không còn mùi vị nữa, dẫu cho từ trước đến nay, chúng dân làng Liễu vẫn thổi tai nhau rằng nàng Sim nhà họ Đặng khéo tay hay làm, cơm canh lúc nào cũng chuẩn bị tươm tất, ngon miệng. Có lẽ họ nói điêu, mà cũng có khi điêu thật, làm gì có ai lại đi khen đống cơm nhão như cám lợn ấy ngon bao giờ cơ chứ! Nghĩ thế, Sim thẹn đỏ cả tai, không nói không rằng, nàng bỏ vào buồng để lại người anh trai đang ôm bụng cười sặc sụa. Dẫu cho, trong cái lúc đang cố nhồi cơm vào miệng, Sim thoáng thấy sắc mặt anh mình hoang mang. Có lẽ nàng vẫn mong, rằng sâu trong cái vỏ bọc của một thằng lòng lang dạ sói, anh nàng vẫn là cậu học trò tên Văn Lương của ngày trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co