31
Có ai biết là sao để tải video từ youtube, Instagram, Facebook về điện thoại iphone ko ạ.
Đang dùng samsung quen giờ chuyển ip ko biết dùng. Ai chỉ mình với ạ. Help meeeeeeee 😒
⚽️⚽️⚽️⚽️⚽️⚽️⚽️⚽️⚽️⚽️
Phượng đang ngồi ở ghế đá gần nhà. Cậu rất muốn vào nhà, nhưng với đôi mắt sưng húp như bây giờ mà về thể nào cũng bị mẹ tra hỏi cho mà xem.
1 tiếng đồng hồ trước...
Hôm nay kỉ niệm 30 ngày cậu và Lâm chính thức hẹn hò, nên Lâm dẫn cậu đi chơi. Điểm đến cuối cùng là một quán kem, cậu chợt thấy bồi hồi, quán kem này cậu và thầy vẫn thường hay đến ăn trước kia.
- Phượng, sao vậy, làm gì mà em ngồi sững thế kia? – Lâm lo lắng.
- Ơ, à, không có gì đâu.
- Hai em ăn kem gì? - chị phục vụ mỉm cười hỏi:
- Cho em hai kem sầu riêng.
- Phượng, anh và em đều ăn sầu riêng không được mà?
- Ơ, xin lỗi, em quên mất. Chị ơi, cho em một kem sầu riêng và một kem đậu xanh chị nhé!
- Uhm, hai em đợi một chút.
- Em ăn sầu riêng được rồi à?
Cậu cúi đầu, khẽ cười đáp:
- Dạ, tại thầy hay chở em đi ăn kem. Có lần thầy thách em ăn kem sầu riêng, em tức quá nên ăn, rồi thích hồi nào không biết...
- Ra thế!
- Là sao anh?
- Không có gì đâu. Lúc nãy em gọi hai kem sầu riêng là vì nghĩ anh là anh Trường hả? – Lâm cười cười hỏi cậu.
Phượng cắn môi cắn môi: - em xin lỗi. Tại em với thầy hay đến đây, nên em...
- Anh hiểu mà, em đừng xin lỗi nữa, he. Thôi có kem rồi, em ăn đi.
Vô tình cậu đã khiến Lâm buồn mất rồi. Dù Lâm không nói, nhưng cậu biết, cậu giận bản thân mình. Hầu như lần nào đi chơi với Lâm, cậu đều nghĩ đến Trường cả. Tại sao chứ? Cậu đã cố quên Anh rồi cơ mà, nhưng sao khó thế này chứ? Cậu không muốn nói dối, nhưng thực sự cậu vẫn chưa quên được Trường.
Phượng đang miên man suy nghĩ thì Lâm đã dừng xe ở chiếc ghế đá gần nhà cậu:
- Ủa, chưa đến nhà mà anh?
- Phượng, nghe anh nói này!
cậu im ặng chờ anh nói
- Chúng ta chia tay đi.
Phượng hoảng hốt nhìn trân trân Lâm:
- Sao lại chia tay? Em đã làm gì sai ạ?
Lâm mỉm cười:
- Không, em không sai gì cả. Chỉ là anh muốn chúng ta dừng lại. 30 ngày qua là quá đủ với anh rồi...Em đừng nói gì cả, nghe anh nói này. Anh biết, ngay từ đầu em đã không thích anh, nhưng vẫn chấp nhận làm bạn gái anh. Tuy vậy, anh cũng cảm thấy rất vui, anh tin rằng anh sẽ làm em hạnh phúc, rồi dần dần em sẽ thích anh...Nhưng...Xem ra anh đã tự tin quá đáng rồi, ha ha!
- Anh Lâm...Em, em thực sự vui khi ở bên anh mà!
Lâm khẽ cười: - Phượng à! Em đừng nói dối anh, và đừng lừa gạt chính bản thân em nữa. Khi anh kể chuyện cười, em cũng cười, nhưng chỉ là cười gượng gạo, hiếm khi em cười thật sự lắm! Khi em nhìn anh, đôi mắt em quá xa xăm, anh cảm nhận trong mắt em, anh không hề tồn tại...Hôm chúng ta đi xem phim, nhìn em khóc mà anh đau lòng lắm em biết không? Làm sao không đau, không buồn khi thấy người mình yêu khóc vì thằng con trai khác chứ? Anh an ủi mình rằng em sẽ thay đổi, em sẽ thích anh. Ngày qua ngày, anh lại tự nhủ với anh như thế đấy!
Giọng Lâm trầm hẳn xuống, nét mặt buồn bã. Nước mắt Phượng bắt đầu rơi, cậu không biết Lâm dành cho cậu nhiều tình cảm như vậy.
- Hôm ấy, anh mới biết anh yêu em nhiều như thế nào!...Lúc nãy ở trong quán kem, nhắc đến anh Trường, mắt em bừng sáng lên, dường như anh nhìn thấy trong mắt em chỉ có anh ấy...
Đột ngột, Lâm nhìn thẳng vào mắt nó, bình thản nói tiếp:
- Anh cũng biết em thích ông thầy đáng ghét của em, đúng không? Ha ha, đừng nhìn anh bằng con mắt đó chứ!
Lúc này Phượng mở to đôi mắt nhìn Lâm. Nước mắt đã "tạm ngừng hoạt động" . Cậu thật sự sốc khi nghe Lâm nói. Làm sao anh ấy biết được chứ?
- Không có, anh giỏi tưởng tượng.
- Anh không hề tưởng tượng, cũng không đoán mò. Em không biết những người đẹp trai, hào hoa rất nhạy cảm và có phán đoán chính xác à?
- Xì, em chẳng tin!
Không khí bây giờ đã nhẹ nhàng hơn sao câu đùa của Lâm.
- Anh rất hiểu em, hiểu em cần gì, nghĩ gì. Còn em thì ngược lại, em không hiểu con người anh, bởi em quá vô tư. Anh là người cực kì nhạy cảm, và khi đối diện với người khác, anh có thể đọc được phần nào suy nghĩ của họ. Anh ghét điều này, hiểu những suy nghĩ của người khác thì được ích gì, chỉ làm bản thân anh thêm khó chịu mà thôi!Vì quá nhạy cảm, nên nhiều lúc anh đâm tự kỉ, không muốn tiếp xúc với bất cứ ai. Nhưng..., chỉ khi ở bên em, anh mới có những phút hiếm hoi thoải mái và vui vẻ...
Lâm nhìn cậu bằng ánh mắt ấm áp, yêu thương, cậu thấy mình không xứng đáng được nhận tình cảm ấy. Lâm xoa đầu, vuốt mái tóc xù nấm của cậu, cố nén tiếng thở dài:
- Có lẽ anh chỉ có thể làm anh trai tốt của em thôi. Em...Em không dành cho anh.
Nói những từ cuối cùng, lòng Lâm quặn đau. Phải buông tay Phượng ra, Lâm thấy rất đau. Nhưng, đó là cách giải quyết tốt nhất, anh không muốn nhìn Phượng âu sầu mãi như thế. Cái này là tình yêu cao thượng à? Lâm cười thầm nghĩ.
Cậu lại khóc, tối nay sao cậu khóc nhiều vậy chứ? Còn Lâm lại cứ cười suốt. Lâm lúc nào cũng vậy, luôn dịu dàng, chu đáo với cậu. Còn cậu, tự thấy mình không làm được gì cho Lâm, 30 ngày qua cậu càng khiến Lâm buồn nhiều hơn. Tại sao một người như Lâm lại thích cậu chứ?
Lâm xoay người cậu về phía mình, lau nước mắt cho cậu:
- Em đừng tự trách bản thân em. Nếu trách thì trách anh và em không có duyên, hi hi. Vui lên nào, Phượng mà anh quen biết hay cười lắm kia mà, có biết khóc là gì đâu!
Phượng cố nén những tiếng nấc trong cổ họng, khàn khàn nói:
- Híc, em, em sẽ không khóc nữa, híc, anh đừng lo cho em...
- Ngay cả chuyện được làm anh trai chăm sóc cho em trai cũng không được nữa sao?
- Không, híc, không phải vậy mà!
- Thôi thôi, anh hiểu, anh chỉ đùa thôi.
- Anh! Có chuyện này em muốn nói cho anh biết, híc. Hồi em học 11, em rất thích anh, thích rất nhiều, nhưng em không dám nói ra, chỉ kể cho Toàn biết thôi. Em sợ bị anh từ chối. Em tự nhủ phải quên anh, và em đã làm được, híc...Em không biết là lúc ấy anh cũng thích em. Nếu như ngày đó...
Lâm lại cười, cắt ngang lời nó:
- Nếu như ngày đó anh hoặc em nói cho nhau biết tình cảm của mình thì mọi chuyện không thành ra thế này đúng không? Nếu anh và em thích nhau thì tốt rồi, căn bản tình cảm ấy chỉ xuất phát từ anh. Em chỉ ngộ nhận tình cảm dành cho anh thôi. Ở tuổi em khi ấy việc ngộ nhận tình cảm rất dễ xảy ra. Để xác định tình cảm của mình không hề đơn giản. Chẳng phải em cũng đã mất nhiều thời gian mới có thể chắc chắn tình cảm dành cho anh Trường còn gì? Còn anh, anh biết rõ anh yêu ai, thích ai, ngộ nhận với ai... Em bảo em rất thích anh đúng không? Là thích chứ không phải yêu. Thích thường không bền, anh và em sớm muộn cũng chia tay thôi, nhất là ở cái tuổi "ẩm ương" đó. Em có nhận thấy những cặp quen nhau khi học cấp III hầu như đều tan vỡ không? Vì đó không phải là tình yêu, và những chàng trai, cô gái chưa đủ chín chắn để giải quyết những vấn đề xảy ra trong chuyện tình cảm...Híc, có lẽ anh nói lạc chủ đề rồi đúng không? Anh xin lỗi...
- Không, anh nói hay lắm! Nghe anh nói, em cũng biết thêm nhiều điều mà trước nay em không biết...
- Vậy bây giờ biết rồi thì em sẽ làm gì nào?
- .....
- Em hãy đến tìm anh Trường đi! Hãy nói cho anh ấy biết tình cảm của em, biết đâu anh ấy cũng thích em thì sao?
Phượng buồn bã lắc đầu:
- Không, em không đi đâu. Biết thì chỉ làm cho mọi chuyện khó xử thôi. Vả lại, anh ấy và chị Giang...
- Này, đừng nói với anh em không biết chị Giang chuẩn bị đi Nhật đấy chứ? Hai người họ chia tay rồi, bây giờ họ chỉ là bạn bè.
Cậu lắp bắp:
- Ai, ai nói với anh vậy?
- Còn ai ngoài ông bạn thân nhất của "ổng" chứ!
Phượng bừng tỉnh, ừ nhỉ, anh hai của Lâm là "cạ cứng" của thầy mà! Nhưng, vậy thì ích gì, chắc gì thầy đã thích cậu chứ!
- Đừng suy nghĩ nữa. Phải dũng cảm thừa nhận và thổ lộ tình cảm của mình cho người mình thích biết chứ. Nếu không em sẽ hối hận đấy! Dù em bị từ chối hay được chấp nhận, thì em vẫn là người chiến thắng - chiến thắng bản thân. Anh chưa bao giờ hối hận vì nói yêu em cả, em hiểu không?
Phượng bất ngờ ôm chầm Lâm, thút thít:
- Em hiểu, em sẽ nói...Cảm ơn anh, em cảm ơn anh nhiều lắm. Hu hu...
Lâm cố nén nỗi buồn, vỗ nhẹ nhẹ lưng cậu:
- Uhm, tốt...Em khóc đến nỗi ướt hết áo anh rồi này. Đây chắc chắn sẽ là lần cuối cùng anh cho em "mượn" vai anh đấy nhé. Hứa với anh từ ngày mai phải luôn mỉm cười, không được mít ướt nữa. Ngoéo tay nào! Em mà không giữ lời hứa là sẽ "ê sắc" suốt đời nhé, ha ha!
Phượng nhìn Lâm bằng đôi mắt đỏ hoe, vừa ngoéo vừa thầm nói "Em hứa..."
- Thôi, anh đưa em về, chúng ta ở đây cũng khá lâu rồi!
- Không, anh về trước đi, em về sau.
- Không được, anh đưa em đi phải đưa em về.
- Không sao đâu mà, khu vực nhà em an toàn nhất thành phố mà. Anh đừng lo, em muốn ngồi đây hít thở không khí một chút.
Lâm thở dài: - Được rồi, nhưng phải về sớm đấy.
- Uhm. Bye anh!
Lâm cười, tạm biệt cậu và khẽ nói với mình: " Tạm biệt em, tình yêu của tôi..."
___________mon___________
. 26/1/2019
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co