Truyen3h.Co

Thay Thế

15

yuyunizu


HanRyu đi chậm rãi trên sảnh, tay anh cầm chắc sấp hồ sơ. Khuôn mặt điển trai của anh vẫn chứng minh được với những nữ nhân viên ở đây. Đi theo chỉ dẫn của cô nhân viên, anh dừng chân trước cánh cửa kia. Tiếng động sôi nổi ở trong đó khiến anh hơi ngại, nhưng sự tình vẫn phải nhờ họ.

Nhìn từng người với gương mặt chẳng mấy thân thiện. Anh cười, giao tập hồ sơ kia, đồng thời cũng theo dõi từng biểu cảm của họ.

-- Chúng tôi không thể chấp nhận.- NamJoon đẩy tập hồ sơ trở về vị trí của nó.-- Chúng rất nguy hiểm. Và chúng tôi không phải là điệp viên.

-- Tôi biết, xin lỗi vì sự đường đột này. Nhưng các anh đã từng như vậy mà đúng không?- HanRyu cười khan.

-- Đúng như vậy, nhưng đó là do các anh gây ra. Tập đoàn của các anh gây ra.- SeokJin nhau mày.

-- Nếu vậy là giám đốc của anh sẽ đi đúng chứ?

Jungkook tỏ vẻ lo lắng. HanRyu ngay lúc này chẳng biết nên trả lời như thế nào. Anh im lặng, nhưng thay vào đó là khuôn mặt niềm nở hơn.

-- Mong các anh sẽ chấp nhận lời mời này, à và Bang PD của các anh sẽ không bị liên lụy gì đâu. Các anh đừng lo lắng.

Anh cúi đầu rời khỏi. Vạt áo là điều mà Jungkook thấy cuối cùng. Chỉ hi vọng một điều, t/b sẽ không tham gia cái thứ đang để ở trên bàn.

Loran vẫn đến huấn luyện như ngày nào. Nhỏ vẫn để nguyên khuôn mặt nghiêm nghị ấy, cô cũng không còn thấy sự ngây ngô ở nhỏ nữa. Mặc chiếc váy phúng phính của quý tộc hồi xưa, cô càng khó đi lại hơn. Tại sao lại là concept quý tộc chứ.

-- T/b, cậu nên đứng thẳng hơn một chút.

-- Tôi biết, nhưng cái váy này..

-- Tập lại! Cậu không thể đi dự tiệc trong tình trạng như thế!

Phía bên hiên cửa, một vị quản gia cùng với một người đàn ông chừng sáu mươi trở lên đang đứng thư thái nhìn khung cảnh kia. Đôi mắt nhíu lại, ông chắp hai tay ra phía sau. Dáng đứng vẫn giữ nguyên, hướng luôn nhìn về phía cô gái đang cố không sai một cự li nào nữa.

-- Cô t/b rất quyết tâm.- người quản gia lúc này bỗng cất tiếng với điệu bộ tự hào.

-- Con bé đã trưởng thành hơn rất nhiều. Ta mong chúng cứ như thế, mãi hồn nhiên chứ đừng sa vào một thứ xấu xa nào khác.

-- Giống như cô chủ? Tôi nghĩ có thứ gì đó giữa cô chủ và cô t/b rất giống nhau.- người quản gia đưa chiếc áo khoác màu đỏ sẫm đã bị nhàu cho ông. Trở lại với tư thế nhìn ra phía vườn.

-- Không, con bé không thể so sánh với JungRa. Nhưng điểm đặc biệt mà ông nói, nghe rất cuốn hút. Ông bạn, đừng cố tỏ ra nghiêm trang với tôi nữa.- ông cầm chắc chiếc áo, cười khan.-- Hye t/b, Justin, Loran. Chúng sẽ mãi thế này. Tôi mong như thế.

Ông từ tốn rời khỏi khu vực, bước đi lên cầu thang. Người quản gia lẳng lặng theo dõi cuộc diễn biến nảy lửa ngoài kia.

T/b mệt mỏi về căn hộ, cả hai khớp vai đau điếng. Lâu lắm rồi mới có lại cảm giác mệt đến khó tả. Chiếc loa bật bản nhạc êm dịu, cô đắm mình trong dòng nước ấm. Mùi lanvender thơm ngát. Cũng đã ba năm, một thời gian chẳng ngắn cũng chẳng dài. Nhưng đối với cô là một khoảng kí ức mông lung nhất. Chạy đua theo những hi vọng, mục tiêu đề ra rồi lại gói gém tâm tư bản thân vào người khác. Làn nước từ bồn tắm tràn ra, nhấn chìm cả cơ thể cô xuống. Ánh mắt bơ phờ nhìn vào khoảng không. Bài nhạc dừng lúc nào chả hay. Cô bước ra với mùi hương thơm ngát.

-- Jungkook?

Mái tóc tựa người trên ghế sô pha. Cô ngạc nhiên khi thấy cậu ung dung xem chương trình truyền hình trong phòng khách. Jungkook mỉm cười quay sang, đôi mắt tinh ranh nhìn khung quai xanh lộ ra trước mặt trên cơ thể người con gái.

-- Anh làm gì ở đây? À không, sao anh lại vào được?- cô ngồi xuống định thần.

-- Không sao, anh đã xin chị Hasha rồi.- cậu cười.-- Nghe nói em được huấn luyện, chắc mệt lắm nhỉ?

-- Tất nhiên, cả người mỏi nhừ ra luôn! Nhưng gặp anh lại hết rồi.

-- Vậy sao?- Jungkook ngồi cạnh, tay xoa bóp hai bả vai.-- Hôm nay cho anh ngủ ở đây một đêm nhé?

-- Kí túc xá đâu?

-- Các anh bận nhiều việc nên không có ai ở nhà cả.

-- Lỡ họ không thấy thì lo cho anh đó!

-- T/b không muốn ngủ cùng Kookie sao?

Cô mệt mỏi với kiểu làm nũng này thật rồi, tự cười rồi đánh vào trán. Jungkook vội nắm bàn tay ấy hôn lên. Thế rồi cả hai cùng nhau coi chương trình đang chiếu. Tận hưởng giây phút bình yên nhất. Cô tựa người vào vòm ngực vững chắc ấy, thiếp đi lúc nào không biết. Cậu nhìn người con gái ấy, khẽ cười. Như mèo con muốn được chủ chiều.

Cậu bế cô vào trong phòng, nhìn thân thể co rúm lại. Hai tay xoa mái tóc nhẹ như mây. Rồi sau đó cậu ôm người ta vào lòng. Nhìn ngắm gương mặt say giấc, cũng làm cậu yêu chúng. Đoạn, cô mở mắt. Cả căn phòng tối mịt, chỉ có cô và cậu đang cùng nhau nằm trên chiếc giường. Đôi tay cơ bắp nhưng vẫn dịu dàng ôm lấy cả người cô. T/b lúc này rất hạnh phúc. Lén đặt nụ hôn lên môi cậu rồi khẽ cười. Nhìn đôi mày rậm nam tính kia, người yêu của cô đúng là tuyệt vời.

-- Hôn lén cộng nhìn lén phạt 300 nghìn.

Jungkook một bên mở mắt một bên nhắm, cười tinh ranh. Khuôn miệng cô cũng đột nhiên cười. Vùi mình vào hõm cổ, cô tìm chỗ để đặt tay nhưng không sao đặt hết cả thân thể cậu. Jungkook bỗng siết chặt hơn.

-- Mệt quá nên lúc nãy thiếp đi sao?

-- Cũng không hẳn, vì người anh ấm quá đấy.- cô mím môi.

Cậu không nói gì, chỉ ôm chặt cô gái bé nhỏ. Trong ánh sáng mập mờ của trăng, xương quai xanh của cậu lộ ra trong mắt cô. Vòm ngực cũng theo thế mà lộ. Thứ này lại làm cô nhớ đến cái đêm hôm đó. Đêm mà chính cô đã trao cả thanh xuân cho cậu. Một đêm định mệnh. Miệng bật cười vô thức, chẳng dám làm ồn.

Nếu như, người con trai này không còn là của cô nữa thì sao?

T/b chợt dừng cái dòng suy nghĩ ngớ ngẩn ấy. Cho dù là đúng, cũng không thể mong chúng xảy ra thật nhanh chóng. Thật sự có lúc cô đã nghĩ như thế và cô đã suýt ngộp thở. Tình trạng mất ngủ của cô cứ kéo dài. Cả người tuy mệt mỏi đấy nhưng chẳng thể chợp mắt được. Vì khi chợp mắt, cô sợ lại không còn thấy ánh nắng nào cả. Không còn thấy người nào bên cạnh. Cô lo sợ về điều đó.

HyeWon trở về nhà với tâm trạng mệt mỏi. Nhìn căn phòng đầy mùi dâm dục bà lại chẳng muốn ghé vào trong. Loay hoay với áo khoác bên ngoài, mãi mới thấy tiếng động ở cửa phòng. Một cô gái chững chạc, với mái tóc vàng hoe rối bời ở ngay vai. Khuôn mặt đầy son phấn chưa tẩy, diện lên mình bộ váy đỏ khêu gợi. Bà lắc đầu, thở dài.

-- Con nên xem lại mình đi, MiYeon.

-- Mẹ yêu dấu của con đã về!- cô ả lấy điếu thuốc được cất trong ngực ra.-- Lại nhiệm vụ nào nữa đây?

Bà nhếch môi nhìn ả đang lượn lờ trong khói thuốc. Khuôn mặt bà chẳng để tâm đến người đang nằm trong phòng là ai, bà chỉ để tâm đến các kế hoạch đang lập ra trong đầu ngay bây giờ.

-- Diệt sạch lũ chó đi theo con bé. Phải phá hủy bữa tiệc sắp tới.

Bà chầm chậm bước lên cầu thang rộng lớn. Bàn tay nắm chặt thanh gỗ, sắp xếp lại tất cả các thứ vừa xảy ra. Sau đó mới tiếp tục đi về phòng mình. MiYeon phía dưới cười khùng khục.

-- Tuân lệnh!

***

T/b nằm dài trên mặt bàn, nhìn người yêu mình nấu đồ ăn. Một bữa sáng như thế đã đủ thịnh soạn. Với món trứng chiên cùng ly cà phê sữa nóng. Jungkook xoa mái tóc mềm của cô.

-- Hôm nay em không có đi tập, anh có muốn đi đâu không?

-- Lát nữa anh phải đến gặp Yoongi hyung, khoảng chiều ta đi chơi nhé?

-- Cũng được.

Tiếng gõ cửa gấp rút vang lên khiến cô có phần sợ hãi. Đoạn Jungkook đến cửa. Cô nhanh chân kéo cậu ra phía sau, tự tay mở nắm cửa. Tiếng cửa thông báo vang lên. Nhìn chị Hasha đang quỳ người xuống thở hổn hển.

Cô kéo chị vào với nỗi lo sợ. Một Hasha lúc nào cũng bình tĩnh trong mọi chuyện bây giờ đang rất hoảng sợ. Jungkook đưa ly nước cho chị. Không khí trở nên ngột ngạt.

-- Có chuyện gì thế?

-- Ji..JiWon bị bắt cóc!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co