Truyen3h.Co

Thế giới Phù Thủy

28

thanhtnguyen1

Từ trong thang máy, một cặp đôi trai gái bước ra, không ai khác ngoài Intelgirl và Planter. Intelgirl, với phong thái tự tin và chuyên nghiệp, mang theo một cái hộp kim loại to đùng, bên trong đầy những vũ khí hạng nặng. Ánh sáng từ đèn trần chiếu xuống, phản chiếu trên bề mặt kim loại của chiếc hộp, làm nổi bật vẻ uy lực của nó.

Intelgirl trao hộp vũ khí cho Planter, mắt cô lóe lên một tia cười tinh quái. "Nào, bạn trai, sử dụng đống súng này cho tốt nhé," cô nói, giọng pha chút thách thức.

Planter gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. Rễ cây từ cánh tay của anh nhanh chóng vươn ra, quấn quanh hộp vũ khí như những con rắn siết chặt con mồi. Những khẩu súng, lựu đạn, và vũ khí hạng nặng khác được rễ cây của Planter nắm lấy một cách chắc chắn, hòa vào cơ thể anh như thể chúng trở thành một phần của anh.

Khi tất cả vũ khí đã nằm trong sự kiểm soát của Planter, anh quay lại nhìn Intelgirl, mắt rực lên sự tự tin. "Khai hỏa," anh nói, giọng cứng cáp như thép.

Ngay khi từ "khai hỏa" vừa thoát ra từ miệng Planter, những khẩu súng từ rễ cây của anh bỗng chốc đồng loạt khai hỏa, tạo nên một cơn bão đạn dữ dội. Tiếng đạn rít lên trong không khí, nhắm thẳng vào những tên địch còn sót lại. Đạn bay vèo vèo, xé toạc không gian, từng tên địch ngã xuống trong cơn mưa đạn không thể tránh khỏi.

Intelgirl đứng bên cạnh, nụ cười hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt. Cô nhìn Planter điều khiển rễ cây và vũ khí với sự ngưỡng mộ và tin tưởng. "Tuyệt lắm, cậu bé của em ," cô thì thầm, dù giữa tiếng súng nổ, lời khen của cô vẫn như một nguồn động lực cho Planter tiếp tục chiến đấu.

Cuộc chiến trở nên căng thẳng, nhưng với sự phối hợp hoàn hảo giữa Intelgirl và Planter, họ nhanh chóng áp đảo kẻ thù. Những tên địch chưa kịp phản ứng đã bị tiêu diệt, và căn phòng dần trở nên im lặng, chỉ còn tiếng vọng của đạn văng lên từ sàn nhà.

Vào lúc đó, từ phía xa, hai người bạn của Planter đang đứng quan sát toàn bộ tình hình với vẻ ngỡ ngàng. Một trong số họ, mắt mở to kinh ngạc, quay sang người bên cạnh, thốt lên:

"Hả? Thằng đó tán nhỏ hồi nào vậy?"

Anh chàng kia cũng ngạc nhiên không kém, lắc đầu đầy khó hiểu. "Tao cũng chẳng biết nữa... Cái này từ khi nào mà không ai hay vậy?"

Cả hai đều không khỏi ngỡ ngàng trước cảnh tượng Planter và Intelgirl phối hợp nhịp nhàng, như một cặp đôi hoàn hảo trên chiến trường. Những câu hỏi lẩn quẩn trong đầu họ, nhưng có một điều chắc chắn: Planter và Intelgirl là một đội cực kỳ ăn ý và có thể là hơn thế nữa.

Cokeneko đứng giữa căn phòng đẫm máu, cơ thể cô đầy những vết thương chí mạng. Nhưng ánh mắt của cô vẫn lạnh lùng, kiên định, dù biết rằng cái chết đang đến gần. Xung quanh, những người đồng đội của cô—Intelgirl, Planter, và những sát thủ trung thành khác—đều chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, nhưng họ cũng biết rõ rằng tình thế đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.

Hàng ngàn tên cảnh sát và thợ săn tiền thưởng đã vây kín tòa nhà, tiếng súng, tiếng nổ vang vọng từ mọi phía. Những kẻ thù không ngừng xông lên, quyết tâm tiêu diệt Cokeneko và nhóm của cô. Mỗi giây trôi qua, tình thế càng thêm tuyệt vọng.

Planter, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhìn thấy Cokeneko giữa trận chiến ác liệt. Anh định lao tới, giúp cô thoát khỏi vòng vây, nhưng một cái đuôi của Cokeneko đã quấn lấy anh và đồng đội, kéo họ lùi lại.

"Không, Cokeneko!" Planter hét lên, ánh mắt hoảng loạn. "Đừng bỏ mạng ở đây, chúng ta có thể cùng nhau chiến đấu!"

Nhưng Cokeneko chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt đượm buồn nhưng đầy quyết tâm. "Ta đã chọn con đường này," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vang vọng giữa tiếng súng đạn. "Nhiệm vụ của ta là bảo vệ tất cả các người. Hãy sống tiếp vì ta, vì chúng ta đã chiến đấu đến giờ phút này."

Cô sử dụng toàn bộ sức mạnh còn lại của mình, đuôi cô vươn ra mạnh mẽ, quấn lấy tất cả những người còn sống sót, đẩy họ ra khỏi căn phòng đầy rẫy nguy hiểm. Rễ cây của Planter cũng bị kéo theo, buộc anh phải rút lui dù trong lòng đau đớn và phẫn nộ.

Intelgirl, nước mắt chảy dài trên má, cố gắng chạy ngược lại để cứu Cokeneko, nhưng đuôi của Cokeneko đã ngăn cô lại. "Cô Cokeneko, đừng làm thế... Chúng ta còn có thể thoát ra cùng nhau!"

Cokeneko lắc đầu, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng kiên quyết. "Intelgirl, cô là người tôi tin tưởng nhất. Hãy dẫn dắt mọi người thoát khỏi đây và tiếp tục con đường của chúng ta. Đừng để công sức của ta và tất cả mọi người trở nên vô nghĩa."

"Nhưng..." Intelgirl nghẹn ngào, nhưng không thể nói thêm lời nào khi bị kéo lùi lại, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Từng người trong nhóm của Cokeneko đều bị buộc phải rút lui, nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ rằng đây là lần cuối cùng họ được thấy bà hoàng của mình. Họ chạy đi, vừa chạy vừa khóc, đau đớn vì không thể ở lại chiến đấu cùng cô đến phút cuối. Họ biết rằng sự hy sinh của Cokeneko là để bảo vệ họ, để họ có thể sống tiếp và tiếp tục cuộc chiến mà cô đã bắt đầu.

Khi những đồng đội cuối cùng đã rời khỏi căn phòng, Cokeneko quay lại đối mặt với lũ cảnh sát và thợ săn tiền thưởng đang tràn vào. Máu từ vết thương của cô chảy ròng ròng, nhưng cô vẫn đứng thẳng, đuôi cô quét qua không trung, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.

Ánh sáng từ bên ngoài bỗng chốc chiếu rọi xuống, bao trùm lấy cô. Ánh sáng ấy không chỉ là ánh sáng của mặt trời, mà dường như là một nguồn sáng từ thiên đàng, tỏa ra vẻ đẹp và sự thanh thản giữa khung cảnh chết chóc. Cokeneko mỉm cười, nụ cười bình thản và đầy kiêu hãnh, như thể cô đã tìm thấy sự bình yên cuối cùng.

"Đến đây đi, lũ khốn," cô nói, giọng đầy thách thức và kiên định. "Ta sẽ không dễ dàng khuất phục đâu."

Hàng ngàn tên cảnh sát và thợ săn tiền thưởng tràn vào như những con sói đói, nhưng Cokeneko, dù biết mình đang ở ranh giới của sự sống và cái chết, vẫn chiến đấu. Mỗi cú đâm, mỗi cú quét đuôi của cô đều mang theo sức mạnh của cả một đời chiến đấu. Cô đã không còn chiến đấu chỉ vì bản thân, mà vì tất cả những người đã tin tưởng và theo cô đến cuối cùng.

Trận chiến kéo dài, mỗi phút giây đều là một sự thử thách tột độ. Cokeneko đã tiêu diệt hàng loạt kẻ địch, nhưng số lượng của chúng dường như không giảm đi. Cuối cùng, sau một cú đâm chí mạng từ phía sau, cô ngã quỵ, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy.

Trong căn phòng tối mịt, ánh sáng từ những ngọn đèn huỳnh quang le lói trên trần, Cokeneko cười khúc khích một mình. Tiếng cười khô khốc vang vọng giữa bốn bức tường, như một điệu nhạc ma mị đầy chết chóc. Cô kéo dài cái đuôi của mình, nó vươn ra không ngừng, cuộn tròn quanh chân, quấn lên trần nhà, như một con quái vật lẩn khuất trong bóng tối.

Những cảnh sát đứng trước cửa dè chừng, đôi mắt lo lắng và hoảng sợ dõi theo từng chuyển động của Cokeneko. "Cái gì vậy?" một người thì thào, giọng run rẩy khi nhìn thấy cái đuôi khổng lồ trườn dài, bao quanh phòng như thể chuẩn bị tấn công bất cứ lúc nào. Cả bọn lùi xa, ánh mắt sợ hãi không thể giấu được khi cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm đang đến gần.

Cokeneko bắt đầu trở nên mờ mịt, hình dáng cô nhòe dần trong ánh đèn yếu ớt. Cô khuỵu xuống đất, cơ thể yếu ớt run rẩy, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn còn một chút gì đó đáng sợ và đầy quyền lực. "Ta không thể hiểu... công sức của ta..." cô thì thầm, giọng nói vỡ òa như thể bị bóp nghẹt bởi một thứ cảm xúc không thể gọi tên.

Cố gắng đứng dậy, từng bước chân của cô trở nên chậm rãi, nặng nề. Cái đuôi của cô vẫn quấn chặt lấy những cảnh sát, trói họ lại một cách tàn nhẫn. Những tiếng kêu đau đớn vang lên, nhưng cô không còn quan tâm nữa. Đối với Cokeneko, mọi thứ giờ đây đều trở nên mờ nhạt, ngoại trừ sự thật rằng tất cả công sức của cô đang dần bị tước đoạt.

"Chậc... không ổn rồi..." cô lẩm bẩm, giọng trầm lặng đầy bi thương. Cokeneko bước vào văn phòng của mình, mỗi bước chân như để lại một vết máu mờ nhạt lướt nhẹ trên tường, từng giọt máu rơi xuống sàn, nhưng cô không để ý, hay có lẽ, cô không còn quan tâm đến điều đó nữa.

Trong văn phòng, cô dừng lại trước bàn làm việc, đôi mắt lướt qua những kỷ vật cũ kỹ trên bàn. Với một sự nhẹ nhàng đầy tuyệt vọng, cô sờ tay vào mặt bàn, cảm nhận từng vết xước, từng vết cắt mà cô từng gây ra trong những lần căng thẳng. Ký ức ùa về như những đoạn phim tua chậm, nhưng giờ đây, chúng chỉ còn lại những hình ảnh nhạt nhòa.

Cô mở ngăn kéo, lôi ra một chiếc vali nhỏ, nặng trĩu với những gì còn lại từ cuộc đời đầy biến động của mình. Cô cẩn thận mở nó ra, bên trong là những thứ mà cô đã cất giữ suốt bao năm qua. Nhưng điều duy nhất cô quan tâm lúc này là những bức ảnh kỷ niệm, những hình ảnh của cô với những người đồng đội, những người mà cô đã dạy dỗ, bảo vệ và lãnh đạo. Cô nhìn vào chúng, đôi mắt lạnh lùng thoáng chốc trở nên ấm áp nhưng cũng đầy đau khổ.

"Đã đến lúc..." cô thì thầm, giọng nói như một lời từ biệt đầy cay đắng. Cô úp những bức ảnh xuống, như thể không muốn ai khác nhìn thấy chúng, như thể cô đang giấu đi một phần con người thật của mình, một phần mà cô không muốn nhớ tới nữa.

"Hẹn gặp lại... mọi người," Cokeneko nói nhỏ, tiếng nói như lạc đi trong không gian trống rỗng của căn phòng. Cô nhấn một nút trên vali, và tiếng click nhỏ vang lên, gần như không thể nghe thấy giữa sự tĩnh lặng đáng sợ này.

Một chuỗi tiếng nổ chậm rãi bắt đầu từ bên ngoài, lan tỏa khắp nơi, như một điệu nhạc tang tóc. Từng phần của căn cứ, từng bức tường, từng ngõ ngách bắt đầu tan vỡ, như thể tất cả đang sụp đổ trong một sự chậm rãi đáng sợ. Cokeneko đứng đó, giữa khung cảnh đổ nát, đôi mắt nhắm lại, và một nụ cười mỉm trên môi, nụ cười của sự chấp nhận và buông bỏ.

Khi những cảnh sát và thợ săn tiền thưởng tràn vào, họ chỉ kịp nhìn thấy ánh sáng cuối cùng chiếu rọi xuống cô, như một vị nữ thần trong những giây phút cuối cùng của mình. Và rồi, khi mọi thứ nổ tung trong một vụ nổ lớn, Cokeneko biến mất trong ánh sáng chói lòa, để lại chỉ là một khoảng trống, một khoảng trống mà không gì có thể lấp đầy.

Bên ngoài, những người từng là đồng đội của cô vừa chạy vừa khóc, nước mắt lăn dài trên má. Họ biết rằng không ai có thể thay thế được vị trí của Cokeneko, không ai có thể lấp đầy khoảng trống mà cô để lại. Nhưng trong lòng họ, hình ảnh của cô, nụ cười cuối cùng của cô, sẽ mãi mãi in đậm, như một lời nhắc nhở về sự hy sinh và lòng kiên định.

Căn cứ của Cokeneko, nơi từng là thành trì kiên cố và đầy quyền lực, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn, một biểu tượng của sự sụp đổ. Nhưng từ đống đổ nát ấy, từ nỗi đau và mất mát, sẽ mọc lên một sức mạnh mới, một quyết tâm mới, để tiếp tục cuộc chiến mà Cokeneko đã bắt đầu. Và dù cô đã ra đi, tinh thần của cô vẫn sống mãi, trong lòng những người đã từng đi theo cô, chiến đấu vì cô, và yêu thương cô như một biểu tượng không bao giờ phai nhạt.

**Cục trưởng bước ra khỏi trụ sở, bị vây quanh bởi đám đông phóng viên từ mọi hướng.**

Phóng viên 1: "Thưa cục trưởng, ông có thể cho biết tình hình hiện tại sau vụ đột kích thất bại không?"

Phóng viên 2: "Lực lượng cảnh sát của chúng ta đã hoàn toàn bị tiêu diệt. Ông có lời gì để nói với công chúng?"

**Cục trưởng cau mày, khuôn mặt hiện rõ sự căng thẳng và nghiêm trọng. Ông đứng thẳng, cố gắng giữ bình tĩnh trong ánh đèn chớp liên tục của máy ảnh.**

Cục trưởng: "Chúng tôi đã thất bại trong việc bắt giữ Cokeneko. Tôi xin thừa nhận rằng đây là một thất bại nghiêm trọng của lực lượng cảnh sát. Những người tham gia vào nhiệm vụ đã không thể trở về, và hậu quả từ cuộc đột kích này đã gây ra sự nguy hiểm lớn cho khu vực xung quanh."

**Đám đông phóng viên tiếp tục đặt câu hỏi, nhưng Cục trưởng giơ tay ngăn lại, ánh mắt ông đầy quyết tâm.**

Cục trưởng: "Chúng tôi đang tiến hành điều tra để hiểu rõ nguyên nhân và tìm cách khắc phục. Sự an toàn của người dân luôn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi, và tôi cam kết rằng chúng tôi sẽ không dừng lại cho đến khi kẻ đứng sau tất cả những tội ác này phải chịu trách nhiệm trước pháp luật."

**Không khí xung quanh nặng nề, từng lời nói của ông ta như đè nặng lên vai tất cả những người có mặt. Cục trưởng nhìn thẳng vào máy quay, ánh mắt nghiêm túc và đầy quyết liệt.**

Cục trưởng: "Tôi kêu gọi tất cả mọi người hãy giữ bình tĩnh và hợp tác với cơ quan chức năng. Chúng tôi đang làm mọi thứ có thể để bảo vệ các bạn và sẽ không bỏ cuộc trước bất kỳ khó khăn nào."

Với lời nói đó, ông ta lùi lại phía sau, tránh ánh đèn flash dày đặc và tiến nhanh vào trong tòa nhà. Từng bước chân của ông vang lên, thể hiện sự kiên định nhưng cũng đầy áp lực trước những thách thức lớn lao phía trước.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co