85
Amarella quay lại nhà, mệt mỏi sau một ngày dài đầy rẫy những sự kiện hỗn loạn. Cậu rũ bỏ mọi bộn bề, chỉ muốn được nghỉ ngơi trong căn phòng của mình. Khi cậu ngã mình xuống giường, cảm giác mỏi mệt không sao tả nổi. Cả cơ thể cậu như nặng trĩu, nhưng những suy nghĩ lại không thể rời xa khỏi bộ não, những nghi ngờ và câu hỏi về những sự kiện xảy ra trong suốt ngày hôm nay cứ xoay vần trong đầu.
Dù muốn nghỉ ngơi, nhưng Amarella không thể tắt đi dòng suy nghĩ của mình. Những câu chuyện từ những người bị bắt, những dấu vết và mảnh ghép thông tin khiến cậu cảm thấy có một điều gì đó quan trọng mà cậu chưa thể lắp ráp được. Nhưng cậu không thể làm việc một mình. Cậu biết rằng mọi thành viên trong nhóm của mình đều có khả năng đặc biệt và sẽ góp phần giải quyết vấn đề này.
Cậu ngồi dậy và nhìn quanh, đôi mắt bắt gặp ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn. Amarella đứng dậy, đi ra ngoài phòng, và nhìn thấy cả nhóm đã tụ tập tại phòng khách. Đó là một nhóm nhỏ, được chia ra để tiếp tục điều tra những manh mối mà họ đã có từ trước. Mọi người đều nhìn cậu khi cậu bước vào, như thể họ đã chuẩn bị sẵn sàng.
"Chúng ta cần bắt đầu phân tích những nơi mà bọn họ đã đến trước khi bị bắt," Amarella nói, giọng điềm tĩnh nhưng có sự quyết tâm. "Những kẻ chúng ta vừa bắt được, họ không thể nào chỉ là những con rối trong trị trấn này. Họ có thể là mắt xích trong một mạng lưới lớn hơn. Và chúng ta phải tìm hiểu mọi thứ về những nơi mà họ đã đi qua."
Dòng kí ức 5 tiếng trước mona người có khả năng đọc vị và phân tích cảm xúc của người khác, nhìn Amarella và gật đầu. "Đúng, tôi đã đọc qua những lời khai. Họ có vẻ như biết những nơi bí mật, nhưng không ai trong số họ sẵn sàng nói ra." Cô ấy đứng lên, đi đến chiếc bảng trắng trong phòng và bắt đầu vẽ ra một sơ đồ.
"Nhìn này," Mona chỉ vào những địa điểm được khoanh tròn trên bản đồ. "Những nơi này là những địa điểm họ đã từng lui tới trước khi bị bắt. Và đây là những căn hộ, nhà kho, và những khu vực vắng vẻ trong thành phố. Chúng ta cần phân tích những nơi này kỹ càng, vì chắc chắn có mối liên hệ giữa chúng và tổ chức mà chúng ta đang truy lùng."
Amarella gật đầu, nhìn các thành viên trong nhóm. "Chúng ta sẽ chia ra thành từng nhóm nhỏ. Mỗi nhóm sẽ theo dõi một khu vực khác nhau, tìm kiếm thêm manh mối hoặc dấu vết từ những lần gặp gỡ trước. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, vì chúng ta có thể sẽ tìm thấy một manh mối quan trọng."
một trong những thành viên của nhóm, cười khẩy. "Đã hiểu, vậy chúng ta sẽ ra ngoài và biến những nơi này thành sân chơi của chúng ta."
Amarella nhìn vào mắt jew, cảm nhận được sự quyết tâm và sự tự tin trong anh. "Nhớ kỹ, mọi hành động phải thận trọng. Chúng ta không thể để lộ dấu vết. Mọi người đều phải kín đáo và không được phép tự ý hành động nếu không có sự chỉ đạo từ nhóm."
Beri, người luôn im lặng và cẩn trọng, khẽ nói, "Nếu họ không nói ra, chúng ta sẽ tìm cách ép họ. Mỗi tên đều có điểm yếu. Không ai có thể thoát khỏi sự thật mãi mãi."
"Đúng vậy," Amarella đáp lại, với một ánh mắt sắc bén. "Mọi người cần phải chắc chắn rằng chúng ta sẽ không bỏ qua bất cứ chi tiết nào. Nếu chúng ta có thể tìm ra mối liên hệ giữa những nơi họ đã tới, chắc chắn sẽ có một manh mối lớn hơn đang chờ đợi."
Nhóm bắt đầu phân công nhiệm vụ. Mona, với khả năng phân tích và quan sát tinh tế, sẽ chịu trách nhiệm theo dõi các khu vực liên quan đến các thành viên cũ trong tổ chức. Cậu sẽ tìm kiếm bất kỳ dấu vết nào có thể liên kết các vụ việc trước đây với những gì đang xảy ra hiện tại. Jew và Beri sẽ đi cùng nhau, lục soát những khu vực có thể liên quan đến việc giao dịch hay trao đổi hàng hóa bất hợp pháp.
Trong khi đó, Amarella sẽ tiếp tục thu thập những thông tin từ các nguồn không chính thức, liên hệ với những người trong bóng tối để tìm ra các chi tiết có thể bỏ qua trong các cuộc điều tra chính thức. Cậu biết rằng sẽ không có sự trợ giúp từ những cơ quan chính quyền, vì họ không thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh của tổ chức này. Nhưng cậu tin rằng nhóm của mình, với những tài năng đặc biệt, sẽ có thể khai thác được những thông tin mà những người khác không thể nhìn ra.
Những giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Mỗi nhóm tách ra và bắt đầu hành động. Cả đội điều tra đều rất thận trọng, để không làm lộ bất kỳ dấu vết nào về sự hiện diện của họ. Họ biết rằng, trong trò chơi này, chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến cả tổ chức sụp đổ. Và họ không thể để điều đó xảy ra.
Dưới ánh sáng của đêm, khi cả thành phố dần chìm vào giấc ngủ, nhóm Amarella đã bắt đầu công việc của mình. Những bước chân im lặng, những ánh mắt sắc bén, và những suy nghĩ logic bắt đầu dần dần lắp ghép lại bức tranh đầy phức tạp này. Amarella cảm nhận rằng đây là lúc để nhóm của cậu chứng tỏ rằng dù tổ chức kia có mạnh mẽ đến đâu, thì cũng không thể đứng vững trước sự quyết tâm của những người này.
Ngày mai sẽ là một ngày mới, một ngày tiếp tục với những thử thách, nhưng cũng là một ngày mà họ có thể tìm ra sự thật , và trong lúc hồi tưởng cậu ấy đã ngủ.
Sáng sớm, Amarella mở mắt ra và nhận thấy một đĩa trứng chiên trên bàn, cạnh đó là một mẩu giấy ghi dòng chữ: "Đồ 3 tay." Anh ngồi dậy, cảm giác trí nhớ rõ ràng hơn rất nhiều so với trước, nhưng vẫn không khỏi băn khoăn về tình hình của băng đảng và những người bạn. "Cảm ơn bà trùm," anh lẩm bẩm, nhưng vẫn không rõ lúc này mọi chuyện đang thế nào, liệu băng nhóm của họ còn ổn không.
Wiich bước xuống và nhìn thấy đĩa trứng chiên. Cô không cần suy nghĩ lâu, lập tức ngồi xuống và ăn ngay. "Cay chết mất!" cô kêu lên, rồi vội vàng lấy cốc nước uống một ngụm lớn.
Amarella nhìn cô, miệng nhai trứng chiên, cảm nhận được vị ngon và mềm của món ăn, hoàn toàn không thấy cay một chút nào. Anh nhướng mày rồi nói: "Ngon quá, mà không cay, umm... tôi xin lỗi, có lẽ do tôi quen ăn đồ đậm đà."
Wiich quay sang anh, cau mày. "Cậu cứ ăn như vậy sao? Thực sự không cay gì sao?" Cô nghi ngờ nhưng cũng không còn tâm trạng để cãi nhau.
Amarella mỉm cười, thấy món ăn thực sự ngon miệng, cảm giác như được chăm sóc một cách chu đáo, và dù không phải là bữa ăn xa hoa, nhưng sự quan tâm của Wiich khiến anh thấy ấm áp. "Nếu không có món này, em cũng chẳng biết phải làm sao nữa," anh lẩm bẩm rồi quay lại nhìn Wiich, ánh mắt bỗng trở nên trầm tư.
Wiich mỉm cười một cách khẽ khàng. "Được rồi, ăn đi, tôi sẽ giúp cậu lên kế hoạch cho những bước tiếp theo." Cả hai tiếp tục ăn trong im lặng, một buổi sáng bình yên giữa những rối ren và cuộc sống đầy bất trắc ngoài kia.
Wiich bước xuống, chậm rãi xuất hiện sau lưng Amarella. Cô khẽ chạm vào vai cậu, khiến cậu giật mình quay lại, và một thoáng ngạc nhiên hiện lên trong mắt Amarella. Trước mặt cậu là một cô gái hoàn toàn khác với vẻ quen thuộc hàng ngày. Wiich hôm nay như biến đổi hoàn toàn, trông dịu dàng và xinh đẹp một cách ngỡ ngàng, khiến Amarella không khỏi ngỡ ngàng.
Cô mặc một chiếc váy dài nhẹ nhàng, màu xanh nhạt như làn gió sớm mai, với những họa tiết hoa nhỏ màu trắng tinh tế điểm xuyến khắp thân váy. Chiếc váy được thiết kế kiểu dáng cổ tròn, với phần tay áo phồng nhẹ tạo cảm giác thanh lịch, nữ tính. Vạt váy xòe ra tựa như một cánh hoa bung nở, vừa vặn tới đầu gối, phất phơ theo mỗi bước chân của Wiich, trông mềm mại và dễ chịu.
Mái tóc của Wiich cũng được chăm chút kỹ lưỡng. Thay vì kiểu tóc bình thường cô vẫn để, hôm nay cô uốn nhẹ các lọn tóc dài, buông xõa một cách tự nhiên, có vài sợi hơi lượn sóng ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Cô còn dùng thêm một chiếc kẹp tóc nhỏ hình hoa bên tai, làm nổi bật khuôn mặt tươi tắn. Trên gương mặt Wiich, có một chút son màu hồng nhẹ nhàng, đôi má ửng hồng khiến cô trông thật ngọt ngào và trong sáng.
Amarella không thể rời mắt khỏi Wiich, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác ấm áp và bồi hồi. Anh chưa từng nhìn thấy cô trong dáng vẻ dịu dàng và nữ tính như thế này. Cậu cố giấu đi cảm giác ấy, nhưng ánh mắt vẫn không giấu được chút thích thú. Thậm chí, không nghĩ gì nhiều, cậu buột miệng:
"Wiich... hôm nay trông cậu thật đẹp."
Wiich khẽ cười, có chút ngại ngùng nhưng vẫn tự tin đáp lại: "Thế à? Đây là lần đầu tiên tôi chuẩn bị thế này, nên có hơi lạ."
Amarella cười tươi, đôi mắt sáng lên: "Lạ nhưng đẹp. Tôi chưa từng nghĩ là cậu có thể… giống như một cô gái ngọt ngào thế này. Gần như làm tôi quên mất cô gái mạnh mẽ tôi quen biết."
Wiich bật cười, tinh nghịch đáp: "Hôm nay tôi sẽ dắt cậu đi những nơi mà cậu chưa từng đến, xem như món quà cho sự chăm chỉ suốt tháng vừa rồi. Nên chuẩn bị đi nào, Amarella!"
Amarella chỉnh lại bộ trang phục mình đang mặc. Lần này, cậu đã chọn một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, với một chiếc quần tây xanh đen gọn gàng, trang trọng hơn phong cách thường ngày của mình. Đứng bên cạnh Wiich, cả hai dường như hoàn toàn hòa hợp, như một đôi bạn vừa vui vẻ vừa ăn ý.
Amarella và Wiich tiếp tục bước trên con đường phủ đầy những dấu vết của thành phố đang tái thiết, hòa mình vào khung cảnh vừa hỗn loạn vừa có chút kỳ quặc của những công trình xây dựng, tiếng búa đóng, tiếng xe cộ rầm rộ. Các tấm giấy truy nã dán trên cửa kính, vẽ nên hình ảnh của những khuôn mặt mà cả hai chẳng biết là ai nhưng vẫn cảm thấy quen thuộc đến lạ. Có những vết phấn được vẽ ngẫu hứng thành hình người hoặc các họa tiết xoắn ốc, giống như nghệ thuật đường phố nhưng lại mang một chút cảm giác bí ẩn.
Đi đến khu chợ, tiếng ồn ào càng làm cả hai không khỏi nhíu mày. Hàng loạt những chiếc loa phát thanh không đồng bộ, âm thanh chói tai của các tiểu thương rao hàng lấn át mọi suy nghĩ. Mùi ẩm của cơn mưa đêm qua hòa lẫn với hương vị của chợ: mùi của cá tươi, gia vị, và những món đồ ăn nóng hổi đang được chuẩn bị.
Wiich bất ngờ dừng lại, lấy ra từ túi một viên kẹo nhỏ, ngập ngừng một chút rồi nở nụ cười nhẹ nhàng đưa cho Amarella. "Cậu thử cái này đi. Thơm mùi táo lắm đấy."
Amarella hơi bất ngờ, nhưng nhận viên kẹo và đặt nó vào miệng. Ngay khi viên kẹo tan ra, hương táo ngọt ngào tỏa lan khắp miệng, một cảm giác dễ chịu đến lạ lùng, át đi mùi nồng nặc của phố chợ. Cậu cười, cảm thấy lòng mình cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. "Cảm ơn chị, Wiich."
Wiich cười khẽ, bước đi bên cạnh Amarella. Khoảng cách giữa hai người như được rút ngắn hơn, không cần lời nói, chỉ có những cái nhìn thấu hiểu lẫn nhau. Cả hai tiếp tục đi, vừa tránh những vũng nước đọng, vừa vượt qua các góc phố để đến nơi mà Wiich đã chọn cho chuyến đi hôm nay.
Đến cuối con đường, trước mặt họ là một khung cảnh khiến cả hai đều lặng người ngắm nhìn. Một cây cổ thụ cao lớn với những chiếc lá đỏ đồng phủ kín cành, rực rỡ nhưng không chói mắt, đứng sừng sững giữa nền trời trong vắt. Những đám mây hồng nhạt như được cắt thành từng khối nhỏ, trôi lơ lửng xung quanh, tạo nên một bức tranh vừa nên thơ, vừa huyền ảo.
"Đẹp thật, phải không?" Wiich khẽ nói, giọng cô tràn đầy cảm xúc.
Amarella chỉ gật đầu, ánh mắt như bị mê hoặc bởi cảnh tượng trước mặt. "Ừ, đúng là đẹp thật... Cảm giác như cả thế giới đang dừng lại ở đây vậy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co