Nhập môn
Vùng Giang Nam mưa bụi lất phất, liễu rủ ven hồ, từ bao đời nay vẫn là cái nôi của những bậc văn nhân mặc khách. Vương gia – một gia tộc thư hương thế gia lừng lẫy tại đây – cũng không ngoại lệ. Vương Nguyên, cậu út của dòng họ, sinh ra đã mang dáng vẻ của một trang công tử bột chính hiệu. Cậu lớn lên trong mùi mực tàu và tiếng lật sách sột soạt, được dạy dỗ theo khuôn phép thánh hiền nghiêm ngặt. Dáng người cậu mảnh khảnh, nước da trắng như sứ, cử chỉ lúc nào cũng khoan thai, nho nhã, tưởng chừng như số mệnh đã định sẵn cậu sẽ cầm bút lông, dùi mài kinh sử để đỗ đạt chốn quan trường.
Nhưng tạo hóa trêu ngươi, hay nói đúng hơn là đã ưu ái ban tặng cho cậu một món quà vô giá ẩn sâu trong cái vỏ bọc yếu ớt ấy. Đó là "căn cốt tuyệt thế" – một tư chất tu tiên ngàn năm có một, thứ mà biết bao kẻ phàm nhân khao khát cả đời không chạm tới được.
Ngày Diễm Dương Tông – đệ nhất tông môn tu tiên ở phương Nam – hạ sơn mở hội tuyển chọn đệ tử, cả bầu trời phía Nam bỗng chốc rực đỏ như có lửa cháy giữa ban ngày. Hào quang từ pháp bảo của các tiên nhân chiếu rọi khắp thành trì, thu hút hàng vạn đứa trẻ đến thử vận may.
Vương Nguyên cũng bị cuốn vào dòng người ấy. Khoảnh khắc bàn tay nhỏ bé, trắng trẻo của cậu chạm vào Tinh Thạch trắc nghiệm, một cột sáng màu đỏ thẫm bùng lên dữ dội, xé toạc mây mù, nóng rực đến mức những người đứng gần phải lùi lại. Các vị trưởng lão của Diễm Dương Tông, những người vốn dĩ đang ngồi trên cao với vẻ mặt chán chường, đồng loạt bật dậy. Họ nhìn chằm chằm vào cậu bé thư sinh đang ngơ ngác kia với ánh mắt rực lửa tham lam như tìm thấy báu vật. Không cần qua vòng sơ tuyển hay hạch sách lôi thôi, Vương Nguyên lập tức được đặc cách, đưa thẳng lên tiên sơn ngay trong ngày hôm đó.
Lần đầu tiên rời xa mặt đất, được một vị trưởng lão dùng pháp thuật đưa bay vút lên cao, Vương Nguyên sợ hãi nhắm nghiền mắt. Nhưng khi cảm nhận được luồng linh khí thanh khiết mát lạnh phả vào mặt, cậu rụt rè hé mắt nhìn.
Và rồi, cậu choáng ngợp đến nín thở.
Trước mắt cậu bé phàm nhân là một thế giới mà sách thánh hiền chưa từng miêu tả. Những ngọn núi khổng lồ không chân, lơ lửng trôi bồng bềnh giữa biển mây trắng xóa cuồn cuộn. Những thác nước bạc đổ xuống từ cửu thiên, tung bọt trắng xóa, khúc xạ ánh mặt trời tạo thành những dải cầu vồng rực rỡ vắt ngang trời. Những đàn hạc tiên sải cánh bay lượn.
Nhưng điều khiến trái tim non nớt của Vương Nguyên đập loạn nhịp nhất không phải là cảnh vật, mà là con người nơi đây.
Cậu nhìn thấy các vị sư huynh, sư tỷ đồng môn đang luyện tập. Có người đứng trên một thanh kiếm ánh sáng, chắp tay sau lưng, lướt đi trong gió như một cơn gió (ngự kiếm phi hành). Có người lại cưỡi trên những đám mây ngũ sắc (đằng vân giá vũ), tà áo bay phấp phới đầy tiêu dao.
Các nam tiên nhân thì ai nấy đều mày kiếm mắt sáng, dáng người cao ráo, khí chất xuất trần thoát tục. Các nữ tiên tử thì dung nhan diễm lệ, yểu điệu thướt tha, mỗi cái phất tay đều toát lên vẻ thanh cao không vướng bụi trần.
Vương Nguyên đứng ngẩn ngơ, đôi mắt to tròn phản chiếu hình ảnh những bóng người bay lượn ấy. Sự nho nhã, gò bó của chốn thư phòng Giang Nam bỗng chốc tan biến. Trong lòng cậu bé bùng lên một ngọn lửa khao khát cháy bỏng, mãnh liệt hơn cả hỏa khí trong người cậu:
"Ta muốn được như họ. Ta muốn được tự do bay lượn giữa trời đất, muốn trở thành một tiên nhân tiêu dao tự tại."
-----
Không khí bên trong Chính Điện của Diễm Dương Tông vô cùng ngột ngạt. Hơi nóng tỏa ra từ những cây cột trụ bằng đá nham thạch khiến những đứa trẻ mới lên núi mồ hôi ướt đẫm áo. Chưởng môn và năm vị Trưởng lão ngồi trên cao, ánh mắt nghiêm nghị quan sát đám đệ tử mới đang xếp hàng chờ kiểm tra tư chất lần cuối.
Đến lượt Vương Nguyên. Cậu bé bước lên phía trước, rụt rè đưa cổ tay trắng ngần ra. Trưởng lão Truyền công – một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc áo bào đỏ thẫm – đặt ba ngón tay lên mạch môn của cậu để dò xét kinh mạch.
Ngay khi luồng chân khí của Trưởng lão đi vào cơ thể Vương Nguyên, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Làn da trắng sứ của cậu bỗng chuyển sang màu đỏ rực. Một luồng nhiệt lượng khổng lồ từ bên trong cơ thể cậu tỏa ra nâng cao nhiệt độ xung quanh.
Vị Trưởng lão rút tay về, đứng bật dậy khỏi ghế. "Thuần Dương chi thể!" Ông thốt lên, giọng nói vang vọng khắp đại điện. "Kinh mạch của đứa bé này hoàn toàn không có tạp chất, toàn bộ đều là hỏa khí tiên thiên."
Chưởng môn ngồi ở vị trí cao nhất cũng nhoài người về phía trước. Cả đại điện xôn xao. Một cơ thể Thuần Dương là điều kiện tiên quyết để tu luyện những công pháp hỏa hệ tối cao mà người thường không thể chạm tới.
Quyết định được đưa ra ngay lập tức. Đám đệ tử mới nhập môn được các chấp sự dẫn về Ngoại môn để truyền thụ "Diễm Dương Quyết" – bộ công pháp căn bản giúp bồi dưỡng khí cảm, an toàn và vững chắc.
Riêng Vương Nguyên được giữ lại. Trưởng lão Truyền công đích thân vẫy tay gọi cậu: "Con đi theo ta."
Vương Nguyên ngoái nhìn các bạn đồng trang lứa đang rời đi, rồi cúi đầu ngoan ngoãn đi theo vị lão giả vào sâu bên trong hậu điện.
Vị Trưởng lão lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc giản (thẻ ngọc) màu đỏ sậm, bề mặt sần sùi, toát ra hơi nóng hừng hực. "Nguyên nhi," ông nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ uy nghiêm xa cách như ở đại điện mà mang theo sự kỳ vọng lớn lao. "Với tư chất Thuần Dương của con, học những công pháp tầm thường là một sự lãng phí."
Ông đưa miếng ngọc giản ra trước mặt cậu. "Đây là 'Cực Dương Chân Kinh'. Nó là công pháp chí cao vô thượng của bản tông, thất truyền đã lâu vì không ai đủ tư chất để luyện. Bộ kinh này gồm 12 tầng cảnh giới. Khác với các công pháp khác đi theo đường lối tuần tự, Cực Dương Chân Kinh ép buộc cơ thể hấp thụ hỏa khí với tốc độ tối đa, giúp tu vi tăng tiến cực nhanh, sức công phá bá đạo."
Vị Trưởng lão nhìn thẳng vào mắt đứa trẻ, nét mặt trở nên nghiêm trọng. "Nhưng ta phải cảnh báo con. Dục tốc bất đạt. Môn công pháp này kích thích dương khí trong người phát triển đến cực hạn. Nếu tâm tính con không vững, hoặc cơ thể không chịu nổi nhiệt lượng, con sẽ bị tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt đoạn mà chết."
Ông ngập ngừng một chút, định nói thêm về những tác dụng phụ lên cơ thể khi dương khí quá thịnh, nhưng nhìn gương mặt non nớt, đôi mắt trong veo chưa hiểu sự đời của Vương Nguyên, ông lại thôi. "Con chỉ cần nhớ kỹ: Phải giữ tâm tĩnh lặng. Bất cứ khi nào cảm thấy nóng nảy trong người, phải lập tức ngưng tụ khí, không được để dục vọng chi phối."
Vương Nguyên khi ấy mới mười hai tuổi, hoàn toàn chưa hiểu "dục vọng" mà sư phụ nói là gì. Trong đầu cậu chỉ có sự háo hức được trở thành tiên nhân bay lượn trên trời cao. Cậu quỳ xuống, dập đầu ba cái: "Đệ tử xin ghi lòng tạc dạ lời dạy của sư phụ. Con sẽ chăm chỉ tu luyện, không phụ sự ưu ái của tông môn."
Cậu bé ôm chặt miếng ngọc giản vào lòng, bắt đầu bước chân vào con đường tu tiên.
Ba năm trôi qua kể từ ngày Vương Nguyên bước vào phòng luyện công riêng biệt đó. Trong khoảng thời gian này, cậu đã chứng minh được con mắt nhìn người của các vị trưởng lão là hoàn toàn chính xác.
Vương Nguyên tiến bộ với tốc độ chưa từng có trong lịch sử tông môn. Cậu lần lượt vượt qua các cửa ải khó khăn của công pháp. Từ cảnh giới nhập môn, cậu nhanh chóng đột phá lên tầng thứ 2, rồi tầng 3 và tầng 4. Đến cuối năm thứ ba, Vương Nguyên chính thức đặt chân lên cảnh giới thứ 5 của Cực Dương Chân Kinh. Đây là một kỳ tích, bởi lẽ một đệ tử bình thường muốn đạt đến cảnh giới này phải mất ít nhất 20 năm khổ luyện liên tục.
Chưởng môn và các Trưởng lão nhìn thấy thành quả này đều vô cùng hài lòng, xem cậu là niềm tự hào lớn nhất của Diễm Dương Tông. Tuy nhiên, không ai trong số họ, kể cả bản thân Vương Nguyên, nhận ra rằng tốc độ tu luyện quá nhanh này đang âm thầm để lại một hậu họa lớn bên trong cơ thể cậu.
Cực Dương Chân Kinh là công pháp hệ hỏa mang tính dương rất mạnh. Nó đòi hỏi người luyện phải có một tâm cảnh vững vàng và một thân thể đã trưởng thành hoàn chỉnh để có thể chứa đựng và điều khiển nguồn năng lượng nóng bỏng đó. Vương Nguyên lại bắt đầu tu luyện khi còn là một thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, cơ thể và tâm trí chưa kịp phát triển để thích nghi với sức mạnh ngày càng tăng.
Để không bị nguồn hỏa khí bùng nổ bên trong phá hủy, cơ thể Vương Nguyên buộc phải tự biến đổi một cách lệch lạc. Cậu phát triển chiều cao một cách đột ngột, đứng cao hơn hẳn một cái đầu so với tất cả các đồng môn cùng trang lứa. Khung xương vai của cậu mở rộng ra hai bên, lồng ngực trở nên dày và nở nang hơn để chứa buồng phổi khỏe mạnh.
Dưới lớp y phục đệ tử rộng thùng thình, những khối cơ bắp bắt đầu hình thành và phát triển mạnh mẽ. Bắp tay cậu nổi lên những thớ cơ rắn chắc, cuồn cuộn. Phần bụng phẳng lì ngày trước giờ đây hiện rõ những múi cơ xếp lớp. Ngay cả phần đùi cũng trở nên to khỏe và vững chãi trụ vững trên mặt đất.
Sự biến đổi này tạo ra một sự tương phản rất lớn trên chính con người cậu. Nếu nhìn vào khuôn mặt, người ta vẫn thấy một Vương Nguyên có nét đẹp thư sinh, đôi mắt trong sáng và biểu cảm non nớt của một chàng trai mới lớn. Nhưng ngay phía dưới khuôn mặt ngây thơ đó lại là một thân hình vạm vỡ, cường tráng của một người đàn ông trưởng thành.
Chưa dừng lại ở đó, lỗ chân lông trên khắp cơ thể cậu bắt đầu tỏa ra một mùi hương rất lạ. Đó không phải mùi mồ hôi thông thường, mà là một mùi hương nam tính rất nồng nàn và quyến rũ. Đây chính là dấu hiệu cho thấy dương khí trong người cậu đang quá thịnh, không thể kìm nén hết bên trong nên đã phát tán ra ngoài qua da thịt.
Vương Nguyên hoàn toàn không hay biết rằng mỗi lần cậu bước ra khỏi phòng luyện công để đến võ trường chung, sự xuất hiện của cậu lại gây ra một sự xáo trộn tâm lý lớn đối với các đồng môn.
Mùi hương nam tính nồng nàn tỏa ra từ cơ thể cậu nhanh chóng lan tỏa trong không khí. Đó là mùi của dương khí tinh thuần, nóng hổi và đầy sức sống, tác động trực tiếp vào khứu giác và bản năng của những người xung quanh. Các sư tỷ và sư muội đang luyện kiếm ở gần đó là những người cảm nhận rõ nhất. Họ vô thức dừng động tác, đôi má ửng hồng khi luồng hương đó xộc vào mũi. Họ tìm mọi lý do để được tiếp cận cậu.
Một vị sư tỷ mạnh dạn bước tới gần Vương Nguyên giả vờ quan tâm hỏi han. Khi đứng đối diện cậu, cô không thể rời mắt khỏi vòm ngực rộng lớn đang phập phồng sau lớp áo mỏng ướt đẫm mồ hôi. Hơi nóng từ cơ thể Vương Nguyên phả vào mặt cô, mang theo mùi hương quyến rũ khiến nhịp tim cô đập nhanh bất thường. Cô khao khát được đưa tay chạm vào những khối cơ bắp rắn chắc đó, muốn được tựa đầu vào bờ vai vững chãi kia. Ánh mắt cô nhìn cậu chứa đựng sự mê đắm trần trụi, nhưng Vương Nguyên với tâm hồn đơn giản chỉ nghĩ rằng sư tỷ đang quan tâm đến tiến độ tu luyện của mình nên vui vẻ mỉm cười đáp lại.
Nụ cười ngây thơ, trong sáng trên gương mặt thư sinh của cậu đối lập hoàn toàn với thân hình vạm vỡ càng làm tăng thêm sự kích thích. Các sư muội đứng phía sau nhìn thấy cảnh đó thì say mê ra mặt. Trong tâm trí họ hiện lên những mong muốn táo bạo, họ tưởng tượng cảnh được vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc của cậu, được hít hà mùi hương nam tính ấy cả ngày.
Không chỉ các nữ đệ tử, ngay cả các sư huynh và sư đệ cũng bị ảnh hưởng. Họ nhìn Vương Nguyên với ánh mắt phức tạp, vừa ngưỡng mộ vừa thèm muốn. Khi Vương Nguyên đi lướt qua, họ lén nhìn theo tấm lưng rộng và bắp tay cuồn cuộn của cậu. Họ bị cuốn hút bởi sự nam tính áp đảo đó một cách vô thức.
Dù đi đến đâu, Vương Nguyên cũng trở thành tâm điểm của những ánh nhìn khát khao cháy bỏng. Cả tông môn như bị ếm bùa bởi vẻ đẹp xác thịt và mùi hương của cậu. Tuy nhiên, nhân vật chính của sự khao khát ấy vẫn vô tư sinh hoạt, luyện tập, hoàn toàn không biết rằng cơ thể mình đã trở thành giấc mộng xuân hàng đêm của biết bao nhiêu huynh đệ tỷ muội trong Diễm Dương Tông.
-----
Đêm đã về rất khuya. Bên ngoài, vầng trăng lạnh lẽo treo lơ lửng trên đỉnh núi chính của Diễm Dương Tông, tỏa ánh sáng bàng bạc xuống vạn vật. Thế nhưng, trái ngược với cái lạnh của màn đêm, bên trong phòng luyện công riêng biệt của Vương Nguyên, không khí vẫn nóng hầm hập, ngột ngạt và bức bối y như bên trong một lò lửa đang nung đỏ.
Vương Nguyên vừa kết thúc một chu thiên vận hành của Cực Dương Chân Kinh. Cậu từ từ thu công, mở mắt ra, hy vọng rằng khi ngừng vận khí, cảm giác nóng bức thiêu đốt sẽ theo đó mà tan biến. Nhưng không, luồng hỏa khí bá đạo mà cậu vừa hấp thụ không chịu ngủ yên. Nó vẫn chạy rần rật trong khắp các đường kinh mạch, khiến làn da vốn trắng trẻo của cậu giờ đây ửng đỏ lên một màu bất thường.
Cơ thể rã rời, Vương Nguyên mệt mỏi nằm vật xuống chiếc giường đá lạnh lẽo. Cậu áp lưng trần xuống mặt đá, hy vọng nhiệt độ thấp của nó sẽ làm dịu đi cơn hỏa đang thiêu đốt bên trong lục phủ ngũ tạng. Mồ hôi cậu tuôn ra như tắm, chảy ròng ròng trên vầng trán cao, trượt qua sống mũi thẳng tắp, rồi lăn dài xuống vòm ngực nở nang đang phập phồng dữ dội. Dưới ánh sáng mờ ảo trong đêm tối, những giọt mồ hôi bao phủ lấy những khối cơ bụng sáu múi săn chắc xếp lớp đều đặn và những thớ cơ bắp đùi bóng loáng, phản chiếu ánh sáng, làm nổi bật lên thân hình vạm vỡ của cậu.
Hơi thở của Vương Nguyên trở nên nặng nhọc, mỗi lần thở ra đều mang theo hơi nóng phả vào không khí tạo thành những làn sương khói trắng đục. Nhưng điều đáng sợ nhất, nỗi ám ảnh khiến cậu nằm trằn trọc không thể chợp mắt nổi, lại đến từ những biến đổi không thể kiểm soát ở phần hạ bộ.
Dòng dương khí dư thừa từ công pháp do không tìm được lối thoát đã dồn tụ toàn bộ về nơi nhạy cảm nhất. Vương Nguyên hoảng hốt cúi xuống nhìn. Dương vật của cậu, dưới sự kích thích tàn bạo của hỏa khí, đang cương cứng một cách đau đớn. Nó sưng to lên bất thường, kích thước và độ lớn đã vượt xa hoàn toàn những gì mà một thiếu niên 15 tuổi nên có. Những đường gân xanh tím nổi lên chằng chịt, bao quanh thân dương vật đang đỏ lựng, dựng đứng sừng sững, cứng ngắc và ngạo nghễ ngay giữa hai chân cậu.
Phía dưới, túi bìu cũng căng tức cực độ, nặng trĩu và nóng hổi, tạo cảm giác chèn ép, bức bối vô cùng. Cả khối hạ bộ của cậu không chịu nằm yên mà cứ giật nảy liên hồi theo từng nhịp đập mạnh mẽ của mạch máu. Mỗi cái giật nảy ấy lại mang theo một luồng cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng: vừa là sự đau tức của da thịt bị kéo căng, vừa là một luồng khoái cảm tê dại pha lẫn.
Vương Nguyên sợ hãi co rúm người lại, hai tay nắm chặt lấy mép giường đá đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Cậu hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình.
Năm nay Vương Nguyên mới chỉ 15 tuổi. Vốn xuất thân từ gia đình thanh lưu giáo dục nghiêm khắc, từ nhỏ chỉ biết đến sách thánh hiền, lại lên núi tu tiên từ sớm, tâm hồn cậu vẫn còn quá ngây thơ và chưa từng trải sự đời. Không ai dạy cậu về giới tính, cậu hoàn toàn không biết rằng đây là ham muốn tình dục nguyên thủy của đàn ông. Trong đầu óc non nớt của cậu lúc này chỉ hiện lên một ý nghĩ đáng sợ: Cậu đang bị "nóng trong người", là dấu hiệu của việc tu luyện quá độ khiến khí huyết rối loạn, dồn ứ lại gây sưng tấy.
"Có phải mình sắp bị tẩu hỏa nhập ma không?" Vương Nguyên tự hỏi, giọng run rẩy, nước mắt chực trào ra vì sợ hãi.
Cậu cảm thấy xấu hổ tột cùng. Sư phụ đã dặn phải giữ tâm thanh tịnh, nhưng cơ thể cậu lại phản ứng thô tục thế này. Cậu sợ nếu nói ra, sư phụ sẽ thất vọng, các đồng môn sẽ chê cười cậu là kẻ tâm không tịnh, là đứa trẻ hư hỏng. Nỗi sợ hãi đó khiến cậu cắn chặt môi, quyết định giấu kín sự bất thường này.
Không thể chịu đựng được sự thiêu đốt thêm nữa, Vương Nguyên lồm cồm bò dậy, chạy ra phía chum nước giếng lạnh để ngoài sân. Cậu vội vàng dùng gáo múc nước, xối xả tạt thẳng lên người.
Cậu dội nước liên tục vào vùng hạ bộ đang sưng tấy, cố gắng dùng cái lạnh để trấn áp "con quái vật" đang cương cứng kia xuống. Nhưng vô ích. Nước lạnh chỉ làm mát lớp da bên ngoài trong chốc lát, còn ngọn lửa dục vọng do Cực Dương Chân Kinh thắp lên từ bên trong vẫn âm ỉ cháy dữ dội. Dương vật cậu vẫn đứng thẳng, ngạo nghễ và cứng đầu.
Sau khi dội cả gáo nước lạnh lên người mà ngọn lửa trong cơ thể vẫn không hề thuyên giảm, Vương Nguyên đứng dựa lưng vào thành giếng đá thô ráp, hơi thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cả người cậu ướt sũng, nước lạnh chảy tong tong từ mái tóc xuống gương mặt đỏ bừng, nhưng bên trong da thịt vẫn nóng hầm hập như có than hồng.
Trong sự bất lực tột độ và sự tò mò thúc giục, cậu run rẩy đưa bàn tay vẫn còn ướt đẫm nước lạnh xuống phía dưới hạ bộ.
Những ngón tay thon dài của cậu chạm vào phần quy đầu đang lộ ra, đỏ lựng và ướt át. Cảm giác đầu tiên là sự nhạy cảm quá độ khiến cậu rùng mình, hai chân suýt khuỵu xuống đất. Cậu chưa bao giờ biết đầu nhọn của nơi đó lại mẫn cảm đến thế. Cậu rụt rè mở lòng bàn tay, bao trọn lấy phần thân dương vật đang cương cứng sừng sững. Cậu cảm nhận rõ ràng độ cứng chắc như thanh sắt nguội, nhưng nhiệt độ lại nóng bỏng tay. Những đường gân xanh nổi cộm dưới lớp da mỏng trượt qua lòng bàn tay cậu, giật nảy liên hồi dưới những ngón tay đang run rẩy.
Tay kia của cậu theo bản năng đỡ lấy túi bìu phía dưới. Nó căng tròn, nặng trĩu và nóng rát. Cậu thử dùng ngón tay xoa nắn nhẹ nhàng hai tinh hoàn bên trong. Sự va chạm nhẹ nhàng này không ngờ lại mang đến một cảm giác dễ chịu kỳ lạ, làm dịu đi phần nào sự căng tức bức bối đang hành hạ cậu.
Được khích lệ bởi cảm giác dễ chịu đó, Vương Nguyên nghĩ rằng việc xoa bóp sẽ giúp tan đi "khối khí tắc nghẽn". Cậu bắt đầu siết nhẹ bàn tay quanh thân dương vật, định bụng sẽ bóp chặt để ép nó xẹp xuống.
Nhưng bề mặt dương vật lúc này đang tiết ra dịch nhầy do hỏa khí kích thích, hòa lẫn với nước giếng lạnh khiến nó trở nên rất trơn. Khi Vương Nguyên dùng lực siết lại, bàn tay cậu không thể nằm yên mà trượt đi trên thân gậy nóng hổi. Bàn tay cậu vô tình di chuyển trượt từ gốc lên đến ngọn, rồi lại tuột xuống dưới.
Ngay khi da thịt ma sát trượt lên nhau, một luồng cảm giác tê dại, đê mê từ hạ bộ phóng thẳng dọc theo sống lưng lên tận não bộ. Vương Nguyên há hốc miệng, đôi mắt mở to kinh ngạc. Cơn đau tức vì căng phồng bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một sự sung sướng đến mức khiến các ngón chân cậu co quắp lại bấm chặt xuống đất.
Cơ thể cậu ngay lập tức ghi nhớ khoái cảm đó. Bản năng nguyên thủy trỗi dậy, mách bảo cậu rằng hành động này chính là liều thuốc giải. Vương Nguyên vô thức tăng tốc độ trượt tay. Sự ma sát giữa lòng bàn tay ướt nước và dương vật nóng hổi tạo ra những âm thanh nhớp nháp nhỏ bạch... bạch... vang lên trong đêm tĩnh lặng.
Mỗi cú vuốt ve, mỗi lần siết chặt rồi thả lỏng lại khiến luồng khoái cảm dâng lên mạnh mẽ hơn, dồn dập hơn. Vương Nguyên ngửa cổ ra sau, dựa hẳn đầu vào thành giếng, miệng bật ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, trầm thấp mà chính cậu cũng không tự chủ được.
Điều kỳ diệu là, khi cậu chìm đắm vào sự sung sướng xác thịt này, luồng hỏa khí hỗn loạn của Cực Dương Chân Kinh đang chạy rần rật phá hoại trong người bỗng nhiên tìm được điểm xả. Cơn nóng thiêu đốt trong lục phủ ngũ tạng bắt đầu dịu đi, rút dần về phía hạ bộ để chuyển hóa thành khoái cảm. Cảm giác bứt rứt, muốn nổ tung trước đó biến mất, thay vào đó là sự thư thái, đê mê lan tỏa ra khắp tứ chi.
Vương Nguyên cứ thế đứng bên giếng nước lạnh giữa đêm khuya, tay liên tục sục dương vật cương cứng của mình, để mặc cho bản năng dẫn dắt, tận hưởng sự giải thoát ngọt ngào và tội lỗi mà cơ thể mang lại.
Tốc độ sục của cậu ngày càng nhanh hơn theo bản năng thúc giục. Cậu cảm nhận được luồng hỏa khí nóng bỏng trong cơ thể đang dồn nén lại thành một cục năng lượng cực lớn ngay tại vùng bụng dưới. Mỗi cú trượt tay lên xuống là một lần cậu kéo khối năng lượng đó dồn về phía đầu dương vật.
Cảm giác căng tức chuyển sang một trạng thái tê dại cực độ. Vương Nguyên trợn tròn mắt, đầu óc trống rỗng. Cậu cảm thấy có một thứ gì đó nóng rực, sục sôi đang trào lên từ sâu bên trong niệu đạo, muốn phá vỡ cửa ngõ để thoát ra ngoài.
"Sắp... sắp ra cái gì đó rồi..." Cậu hoảng hốt nghĩ, nhưng cơn khoái cảm quá lớn khiến cậu không thể dừng tay lại được. Ngược lại, hông cậu tự động đẩy mạnh về phía trước, phối hợp nhịp nhàng với bàn tay đang siết chặt.
Đột nhiên, toàn thân Vương Nguyên giật nảy lên một cái thật mạnh. Các thớ cơ bắp trên người cậu, từ bắp chân, đùi, cho đến cơ bụng và bắp tay đồng loạt co rút lại, căng cứng như đá.
"A...!" Vương Nguyên ngửa cổ lên trời, hét lên một tiếng thất thanh nhưng bị chặn lại nơi cổ họng.
Tại phần quy đầu đỏ lựng đang mở rộng lỗ sáo, một luồng dịch thể màu trắng đục, nóng hổi và đặc quánh bất ngờ bắn mạnh ra ngoài. Do tích tụ dương khí của Cực Dương Chân Kinh suốt 3 năm và đây là lần xuất tinh đầu tiên trong đời, lực bắn cực kỳ mạnh mẽ.
Dòng tinh dịch không chảy rỉ ra mà phóng thành từng tia, bắn thẳng vào thành giếng đá đối diện, văng tung tóe lên cả mặt nước bên dưới. Phụt... phụt... phụt...
Dương vật cậu giật thót liên hồi theo từng đợt bắn. Mỗi lần phóng ra một luồng dịch trắng là một lần Vương Nguyên cảm thấy như trút bỏ được cả ngàn cân áp lực. Hỏa khí thiêu đốt trong lục phủ ngũ tạng theo dòng tinh dịch đó mà thoát ra ngoài sạch sẽ. Cảm giác sung sướng đến rùng mình chạy dọc từ xương cụt lên đỉnh đầu, khiến đầu óc cậu tê liệt, trắng xóa hoàn toàn trong giây lát.
Sau khoảng mười mấy lần co giật và phóng thích, dòng dịch trắng ngưng lại, chỉ còn rỉ ra vài giọt cuối cùng. Vương Nguyên buông thõng tay xuống, cả người trượt dài theo thành giếng, ngồi bệt xuống nền đất lạnh.
Cậu thở dốc như vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử. Nhưng điều kỳ lạ là, sự mệt mỏi này đi kèm với một cảm giác thư thái vô cùng tận. Cơn nóng hầm hập như lò lửa trong người đã biến mất hoàn toàn. Kinh mạch cậu trở nên mát mẻ, khí huyết lưu thông trơn tru. Con quái vật giữa hai chân cậu sau khi phun trào cũng bắt đầu mềm xuống, xẹp dần và trở lại kích thước bình thường, không còn đau đớn hay căng tức nữa.
Vương Nguyên cúi xuống nhìn bàn tay dính đầy chất dịch nhầy nhụa màu trắng đục, và nhìn những vệt trắng vương vãi trên thành giếng. Cậu đưa tay lên mũi ngửi thử. Một mùi tanh nồng đặc trưng xộc vào mũi.
Với kiến thức tu tiên hạn hẹp và sự ngây thơ về sinh lý, Vương Nguyên nhìn bãi tinh dịch đó và tự đưa ra một kết luận sai lầm tai hại.
"Thì ra là vậy!" Cậu lẩm bẩm, ánh mắt sáng lên vẻ "hiểu biết". "Đây chính là 'Hỏa Độc' (chất độc của lửa) và 'Trọc Khí' (khí đục) tích tụ trong người do luyện công quá nhanh. Cơ thể mình đã tự tìm cách đào thải nó ra ngoài dưới dạng chất lỏng màu trắng này."
Cậu tin sái cổ rằng mình vừa tìm ra phương pháp chữa trị căn bệnh "nóng trong người". Cậu cho rằng hành động dùng tay vuốt ve vừa rồi là một loại thủ pháp vận khí thải độc đặc biệt.
"Hèn gì sư phụ dặn phải cẩn thận. Hóa ra nếu không đẩy đống chất độc trắng này ra, mình sẽ bị nổ tung thật," Vương Nguyên rùng mình nghĩ lại.
Cậu vội vàng múc nước giếng rửa sạch tay và xóa sạch dấu vết trên thành giếng, coi như vừa hoàn thành một nghi thức trị liệu bí mật. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng vì đã tìm ra cách khống chế tác dụng phụ của Cực Dương Chân Kinh.
Từ đêm hôm đó trở đi, Vương Nguyên hình thành một thói quen mới. Mỗi khi đêm về, sau khi luyện công xong và cảm thấy hạ bộ căng tức, cậu lại trốn ra giếng hoặc rúc vào trong chăn, thành thục dùng tay sục dương vật để thải độc. Chàng thiếu niên ngây thơ ấy cứ thế chìm đắm trong khoái cảm xác thịt hằng đêm, lầm tưởng đó là một phần bắt buộc của quá trình tu tiên, để mặc cho dục vọng và cơ thể nam tính của mình phát triển một cách hoang dại mà không hề hay biết.
-----
Đêm đã về khuya, không gian tĩnh mịch bao trùm lên khu vực suối nước nóng biệt lập nằm sâu trong hậu sơn của Diễm Dương Tông. Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ đi những tảng đá nhẵn bóng xung quanh hồ. Vương Nguyên ngâm mình trong làn nước ấm áp, mực nước dâng cao ngang ngực. Mái tóc đen dài của cậu thả trôi bồng bềnh trên mặt nước, dính bết vào bờ vai rộng và tấm lưng trần vạm vỡ.
Dù dòng nước suối có tác dụng thư giãn gân cốt rất tốt, nhưng khuôn mặt điển trai của Vương Nguyên lại đang nhăn nhó đầy vẻ khó chịu. Cậu thở hắt ra một hơi dài, ngả đầu ra sau thành hồ đá, đôi mắt nhìn chằm chằm lên trần hang động tối om.
"Khó chịu quá... Tại sao vận công xong rồi mà người vẫn bứt rứt thế này?" Vương Nguyên lẩm bẩm một mình, giọng nói vang vọng trong không gian hẹp.
Bên dưới mặt nước, tay phải của cậu đang nắm chặt lấy con cặc cương cứng của mình. Cậu thực hiện động tác thủ dâm một cách thành thục và đều đặn. Bàn tay to lớn bao trọn lấy thân gậy nóng hổi, di chuyển lên xuống nhịp nhàng. Lớp da bao quy đầu trượt đi trượt lại trên quy đầu mẫn cảm, kết hợp với độ trơn của nước nóng tạo ra những khoái cảm quen thuộc.
Thế nhưng, hôm nay, sự kích thích này dường như là không đủ. Vương Nguyên cảm thấy sự sung sướng chỉ dừng lại ở lớp da thịt bên ngoài. Trong khi đó, sâu bên trong cơ thể cậu, cụ thể là ở vùng chậu, nằm sâu giữa hai mông, lại xuất hiện một cảm giác ngứa ngáy vô cùng kỳ lạ. Nó không phải là ngứa ngoài da để có thể gãi được, mà là một cơn ngứa âm ỉ, thôi thúc nằm sâu trong nội tạng, khiến cậu cảm thấy trống rỗng và thèm khát một thứ gì đó mà chính cậu cũng không gọi tên được.
Cậu tăng tốc độ thủ dâm, tay siết chặt hơn, cố gắng tìm kiếm cao trào để giải tỏa. Con cặc giật nảy trong tay cậu, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, nhưng cơn ngứa bên trong vẫn cứ trêu ngươi cậu.
Vương Nguyên bực bội buông tay ra khỏi con cặc, đập mạnh tay xuống mặt nước làm nước bắn tung tóe.
"Chết tiệt! Rốt cuộc là bị tắc khí ở chỗ nào?" Cậu bực tức nói lớn.
Cậu nhổm người dậy, thay đổi tư thế. Cậu quỳ gối dưới đáy hồ rải sỏi, nửa thân trên nhô lên khỏi mặt nước. Cậu đưa tay trái vòng ra phía sau mông, lần mò tìm kiếm vị trí đang phát ra tín hiệu khó chịu kia. Những ngón tay thon dài lướt qua khe mông săn chắc, chạm vào vùng da nhăn nheo, mềm mại của lỗ đít.
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào miệng lỗ đít đang khép chặt, Vương Nguyên rùng mình một cái rõ mạnh. Một luồng điện tê dại chạy dọc từ xương cụt lên tận gáy. Cậu nhận ra ngay lập tức: Điểm ngứa ngáy phát ra chính là từ bên trong cái lỗ nhỏ bé và chật hẹp này.
Sự tò mò và cơn bứt rứt của tuổi dậy thì, cộng thêm tác động của hỏa khí, đã đánh bại sự e dè. Vương Nguyên tặc lưỡi: "Chắc là phải đả thông kinh mạch ở chỗ này thì mới hết được."
Cậu dùng ngón tay giữa, quệt thêm một chút nước suối để làm trơn, rồi bắt đầu rà soát quanh miệng lỗ. Cậu ấn nhẹ vào trung tâm nếp gấp. Cơ vòng lỗ đít theo phản xạ tự nhiên co thắt lại, kẹp chặt lấy đầu ngón tay cậu, ngăn cản sự xâm nhập.
Vương Nguyên nhíu mày vì cảm giác bị cự tuyệt. Cậu hít sâu một hơi, dồn thêm lực vào ngón tay, ấn mạnh vào trong. "Vào đi nào..." Cậu nghiến răng thì thầm.
Đầu ngón tay cậu từ từ tách mở cơ vòng, chen chúc chui vào bên trong vách thịt nóng hổi. Cảm giác đầu tiên ập đến là sự căng tức và chật chội. Lỗ đít của cậu chưa từng bị vật lạ xâm phạm nên rất khít, vách ruột non mềm bên trong co bóp liên hồi, ôm chặt lấy ngón tay lạ lẫm.
Vương Nguyên rên lên một tiếng trầm thấp: "Ưm... chật quá..."
Cậu định rút tay ra vì cảm giác căng trướng hơi khó chịu. Tuy nhiên, khi cậu thử co ngón tay lại để kéo ra, đốt ngón tay vô tình móc ngược lên phía trên, ấn mạnh vào thành ruột phía trước, hướng về phía bụng dưới, nơi có tuyến tiền liệt.
Đầu ngón tay cậu chạm trúng một khối thịt nhỏ hơi sưng phồng, kích thước cỡ hạt dẻ nằm ẩn sâu bên trong vách trực tràng.
Ngay khoảnh khắc ngón tay ấn vào điểm đó, hai mắt Vương Nguyên trợn tròn, miệng há hốc. Một cơn khoái cảm bùng nổ dữ dội, mạnh gấp mười lần việc thủ dâm bình thường, phóng thẳng từ điểm đó lan ra khắp tứ chi. Chân tay cậu bủn rủn, đầu gối suýt nữa thì khuỵu xuống.
"A... Chỗ... chỗ này..." Cậu lắp bắp, hơi thở trở nên dồn dập và hỗn loạn.
Vương Nguyên nhận ra mình vừa chạm vào "huyệt đạo" bí mật của cơ thể. Cơn ngứa ngáy khó chịu ban nãy lập tức dịu đi, thay vào đó là sự đê mê lan tỏa. Cậu không rút tay ra nữa. Thay vào đó, cậu bắt đầu di chuyển ngón tay ra vào bên trong lỗ đít.
Cậu chìm đắm vào việc khám phá. Cậu cong ngón tay lại, móc liên tục vào khối thịt nhỏ sưng tấy đó. Mỗi cú móc, vách thịt bên trong lỗ đít lại co bóp, mút chặt lấy ngón tay cậu, tiết ra dịch ruột trơn ướt hòa với nước suối.
"Sướng... sướng quá..." Vương Nguyên rên rỉ không kiềm chế. Cậu cảm thấy như mình đang gãi đúng chỗ ngứa nhất.
Con cặc phía trước, vốn đã hơi xìu xuống do gián đoạn, nay lại cương cứng trở lại một cách giận dữ. Nó dựng đứng thẳng tắp, giật nảy bần bật theo từng nhịp ngón tay đang móc ngoáy trong lỗ đít. Đầu lỗ sáo rỉ ra từng dòng dịch trong suốt, hòa vào nước hồ.
Không để lãng phí khoái cảm, Vương Nguyên đưa tay phải xuống nắm lấy con cặc. Cậu bắt đầu phối hợp cả hai tay. Tay trái ở phía sau liên tục thụt ra thụt vào, móc sâu vào điểm nhạy cảm trong lỗ đít. Tay phải ở phía trước nắm chặt thân con cặc, thủ dâm với tốc độ điên cuồng.
Sự kích thích kép từ cả hai phía trước và sau khiến Vương Nguyên hoàn toàn mất kiểm soát lý trí. Đầu cậu ngửa hẳn ra sau, dựa vào tảng đá. Hông cậu tự động đẩy đưa, dập dìu theo nhịp tay. Tiếng nước bì bõm vang lên hòa lẫn với tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ dâm dục của chàng thiếu niên mới lớn.
"Sắp... sắp ra rồi... Sướng quá..."
Cậu cảm thấy luồng dương khí nóng rực dồn tụ lại ở bụng dưới, căng phồng đến mức muốn nổ tung. Ngón tay trong lỗ đít móc mạnh một cái cuối cùng vào điểm G, đồng thời tay phải siết chặt lấy gốc con cặc.
Toàn thân Vương Nguyên co rút lại. Cậu gầm lên một tiếng thỏa mãn trong cổ họng.
Phụt... Phụt...
Dòng tinh dịch đặc quánh, trắng đục bắn mạnh ra từ đầu lỗ sáo, phun thành từng tia mạnh mẽ vào không trung rồi rơi xuống, hòa tan vào làn nước ấm. Con cặc cậu giật thót liên hồi, vắt kiệt những giọt tinh hoa cuối cùng.
Cùng lúc đó, vách thịt bên trong lỗ đít co thắt dữ dội, kẹp chặt lấy ngón tay cậu như muốn nghiền nát nó. Cảm giác sung sướng kéo dài khiến Vương Nguyên tê liệt, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.
Cậu duy trì tư thế đó một lúc lâu, thở hổn hển để lấy lại nhịp tim. Khi cơn cực khoái qua đi, cậu từ từ rút ngón tay ướt đẫm ra khỏi lỗ đít. Cậu nhìn ngón tay mình, rồi nhìn con cặc đã mềm xuống, trong lòng dấy lên một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Vương Nguyên hiểu rằng, từ nay về sau, việc vuốt ve con cặc một cách đơn thuần sẽ không bao giờ là đủ nữa; cái lỗ đít chật hẹp phía sau mới chính là nơi chứa đựng khoái cảm thực sự mà cậu tìm kiếm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co