Truyen3h.Co

Thế giới tu tiên

Phục vụ

VerlainTheGuy

Tuấn Khải không nói một lời, hắn cúi thấp người, luồn cánh tay rắn chắc qua gáy Vương Nguyên, cánh tay còn lại đỡ lấy khoeo chân cậu, nhấc bổng toàn bộ cơ thể trần trụi của Vương Nguyên lên không trung.

Vương Nguyên giật thót mình khi chân rời khỏi mặt đất. Theo phản xạ tự nhiên để không bị ngã, hai cánh tay cậu vội vàng vòng qua, siết chặt lấy cổ Tuấn Khải.

Cảnh tượng lúc này thật sự trớ trêu. Vương Nguyên không phải là một đứa trẻ, cũng chẳng phải là nữ nhân yếu đuối. Cậu đang ở độ tuổi mười lăm, mười sáu - giai đoạn phát triển thể chất mãnh liệt nhất của một người tu luyện võ đạo. Khung xương của cậu đã mở rộng hoàn toàn, bờ vai dày dạn và rộng lớn. Dưới ánh trăng, những khối cơ bắp ở bắp tay và đùi cậu nổi lên cuồn cuộn, săn chắc đầy mạnh mẽ. Thế nhưng, giờ đây cậu lại nằm gọn lỏn trong vòng tay của sư huynh như một thiếu nữ.

Việc một nam tử vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp đầy mình lại bị một người đàn ông khác bế ẵm trên tay khiến Vương Nguyên vô cùng xấu hổ, cậu không dám ngẩng đầu lên nhìn đường, chỉ biết rúc mặt sâu vào hõm vai rộng lớn của Tuấn Khải để trốn tránh thực tại.

Cảm nhận được sự xấu hổ của người trong lòng, Tuấn Khải hơi cúi đầu xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy tà ý và thỏa mãn. Hắn siết chặt tay hơn, ép cơ thể sư đệ sát vào mình.

Trên quãng đường lén lút trở về phòng, không gian ban đêm tĩnh lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân nện xuống nền đất của Tuấn Khải và nhịp thở dồn dập, rối loạn của hai người.

Do cả hai đều trần trụi không một mảnh vải che thân, da thịt nóng hổi dính sát vào nhau không một kẽ hở. Lồng ngực Tuấn Khải ướt đẫm mồ hôi. Thứ chất lỏng nhớp nháp ấy trượt lên làn da trơn láng, căng mịn của Vương Nguyên. Mỗi bước đi của Tuấn Khải khiến cơ thể hai người rung lắc, lồng ngực và bụng dưới cọ xát vào nhau tạo ra sự ma sát ướt át và dính dấp.

Vương Nguyên cố gắng hít thở, nhưng càng hít vào, cậu càng cảm thấy ngột ngạt. Lồng ngực và khoang mũi cậu bị bao phủ hoàn toàn bởi mùi cơ thể nồng nàn của Tuấn Khải.

Đó là một hỗn hợp mùi vị cực kỳ mạnh mẽ và nguyên thủy: mùi mồ hôi của giống đực sau khi vận động, mùi cơ thể nam tử đặc trưng, pha lẫn với cái mùi tanh nồng, ngai ngái của tinh dịch còn vương lại trên da thịt sau cuộc hoan lạc vừa rồi, và cả hơi nóng hầm hập tỏa ra từ lỗ chân lông của đàn ông. Thứ mùi ấy xộc thẳng vào mũi, lấp đầy buồng phổi Vương Nguyên, đậm đặc đến mức cậu có cảm giác như mình đang bị Tuấn Khải "đánh dấu" từ trong ra ngoài, khiến cậu choáng váng và cảm thấy bị áp đảo hoàn toàn bởi sự nam tính của sư huynh.

Cơ thể Vương Nguyên bắt đầu nóng lên. Dù lý trí bảo phải nằm im vì xấu hổ, nhưng dòng máu trong người cậu - vốn đã được trui rèn bởi Cực Dương Chân Kinh - lại sôi sục không yên. Sự cọ xát của lồng ngực cứng như đá của Tuấn Khải vào sườn và bắp tay cậu mỗi khi anh ta bước đi tạo ra những luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

Và rồi, điều gì đến cũng phải đến.

Tuấn Khải đang sải bước vững chãi bỗng cảm nhận được nhiệt độ từ người trong lòng mình tăng vọt. Hắn liếc mắt nhìn xuống.

Bên dưới hạ bộ của Vương Nguyên, nơi đang phơi bày trần trụi dưới ánh trăng, một sự biến đổi đáng xấu hổ đang diễn ra.

Con cặc của Vương Nguyên, ban đầu còn đang nằm mềm oặt vắt vẻo trên đùi non, bỗng nhiên rục rịch chuyển động. Máu nóng bơm dồn dập xuống khiến nó sưng tấy lên, đỏ lựng. Những đường gân xanh bắt đầu nổi lên chằng chịt dọc theo thân dương vật, trông như những rễ cây bám chặt vào đất.

Bật... bật...

Nó giật nảy lên từng cái mạnh mẽ ngay giữa không trung, thoát khỏi trạng thái rũ xuống. Từ từ, cây gậy thịt to lớn, gân guốc ấy ngóc đầu dậy. Nó vươn thẳng lên, ép chặt vào bụng dưới săn chắc của Vương Nguyên, đầu khấc to bè đỏ chót rỉ ra một dòng dịch nhờn trong suốt, lấp lánh dưới ánh trăng.

Mỗi bước chân Tuấn Khải nện xuống sàn, con cặc đang cương cứng cực độ ấy lại rung rinh, đập nhẹ vào múi bụng của Vương Nguyên, phô bày sự khao khát trần trụi của chủ nhân nó.

Tuấn Khải nhìn chằm chằm vào cây gậy bằng thịt đang dựng đứng hiên ngang đó, bước chân hắn chậm lại một chút. Hắn nhếch mép, ghé sát vào tai Vương Nguyên đang đỏ chín mặt, thì thầm đầy châm chọc:

"Nhìn nó xem, Vương Nguyên. Nó cứng đến mức sắp nổ tung rồi kìa. Gân xanh nổi lên chằng chịt, đầu khấc thì chảy nước dầm dề... Đệ nứng đến mức này chỉ vì bị ta bế thôi sao? Vừa mới bắn đầy vào đít ta chưa được bao lâu, giờ cái cây gậy này lại muốn tìm chỗ chui vào rồi hả?""

Vương Nguyên nghe thấy vậy thì toàn thân cứng đờ, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Cậu cảm nhận rõ ràng ánh mắt nóng rực của sư huynh đang dán chặt vào dương vật đang cương cứng mất kiểm soát của mình, nhưng không có cách nào che đậy được sự dâm đãng của bản thân. Cậu chỉ biết lắp bắp, giọng run rẩy trong cổ họng:

"Không... không phải... sư huynh... đừng nhìn..."

Tuấn Khải hừ mũi. Hắn xốc nhẹ Vương Nguyên lên, điều chỉnh tư thế bế để cậu nằm thoải mái hơn trong lòng mình. Hắn cúi xuống, hôn lên vành tai đỏ ửng của cậu một cái thật kêu, giọng thì thầm đầy tà mị:

"Được rồi. Để sư huynh giúp đệ sướng một chút trên đường về nhé."

Nói rồi, Tuấn Khải cố tình nâng hai cánh tay đang bế Vương Nguyên lên. Hắn ép sát cơ thể trần trụi của Vương Nguyên vào lồng ngực và bụng mình hơn nữa.

Hành động này khiến con cặc đang cương cứng, dựng đứng của Vương Nguyên không còn chĩa vào không khí nữa, mà áp chặt vào những múi cơ bụng săn chắc, đẫm mồ hôi của Tuấn Khải.

Tuấn Khải bắt đầu bước đi. Nhưng lần này, hắn không đi bình thường. Hắn cố tình đánh hông, bước những bước dài và nhún nhảy nhịp nhàng hơn.

Sột soạt... Bạch... bạch...

Với mỗi bước chân của Tuấn Khải, đầu khấc to lớn, ướt nhẹp dịch nhờn của Vương Nguyên trượt lên trượt xuống trên làn da bụng nóng hổi của sư huynh. Lớp mồ hôi trơn trượt giữa hai cơ thể trở thành chất bôi trơn tự nhiên. Quy đầu nhạy cảm của cậu cọ qua những rãnh cơ bụng, lướt lên vùng ngực rắn chắc của Tuấn Khải, rồi lại trượt xuống theo trọng lực mỗi khi hắn bước đi.

"A... ưm... sư huynh... cọ... cọ sướng quá..."

Vương Nguyên không kìm được tiếng rên rỉ. Sự ma sát gián tiếp này kích thích đến điên người. Cảm giác bề mặt quy đầu nóng rát được làn da mát lạnh, đẫm mồ hôi nam tính của Tuấn Khải xoa dịu khiến hông cậu vô thức nảy lên, hùa theo nhịp bước của hắn.

Tuấn Khải nghe tiếng rên của sư đệ, nụ cười trên môi càng đậm. Hắn cúi xuống, cọ cọ mũi mình vào má Vương Nguyên, tiếp tục buông lời trêu chọc sắc mỏng:

"Đấy, thấy chưa? Đệ đúng là đồ không có liêm sỉ mà. Được cạ cặc vào người ta sướng đến thế cơ à? Rên rỉ ngay giữa hành lang thế này, không sợ bị người khác nghe thấy sao?"

Miệng thì mắng yêu là "không có liêm sỉ", nhưng tay Tuấn Khải lại siết chặt lấy mông Vương Nguyên, ấn mạnh hông cậu vào người mình hơn để tăng độ ma sát. Hắn vừa đi vừa tận hưởng cảm giác cây gậy thịt nóng hổi của người thương đang vẽ loạn xạ lên cơ thể mình.

"Ngoan nào," Tuấn Khải hôn nhẹ lên trán Vương Nguyên khi thấy cậu cong người lên vì quá kích thích. "Ráng chịu đựng thêm chút nữa. Về đến phòng, ta sẽ dùng cái khác để 'phục vụ' nó, đảm bảo sướng hơn cạ vào bụng ta gấp ngàn lần."

-----

Về đến phòng, Tuấn Khải sải bước đến bên giường, từ từ đặt tấm lưng trần của Vương Nguyên tiếp xúc với lớp nệm êm ái. Sau đó, Tuấn Khải cũng thuận đà nằm xuống theo. Hắn nghiêng người, một tay luồn xuống gáy sư đệ, tay kia vòng qua eo, ôm trọn lấy cơ thể trần trụi, đang ửng hồng lên vì xấu hổ và dục vọng của Vương Nguyên vào lòng.

Không gian trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng tim đập thình thịch của cả hai.

Tuấn Khải dùng ngón tay cái và ngón trỏ nâng cằm Vương Nguyên lên, ép cậu phải ngẩng mặt đối diện với mình. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang long lanh nước của sư đệ, ánh mắt vừa đen tối vừa chứa chan sự sủng nịch.

"Mở miệng ra nào, bé ngoan."

Lời thì thầm vừa dứt, Tuấn Khải cúi xuống. Hắn áp đôi môi mỏng của mình lên đôi môi đang run rẩy của Vương Nguyên. Hắn ngậm lấy cánh môi dưới dày dặn của sư đệ, bắt đầu mút nhẹ nhàng. Hắn day day, nhấm nháp độ mềm mại và vị ngọt của đôi môi ấy như đang thưởng thức một món tráng miệng thượng hạng.

"Ưm..." Vương Nguyên khẽ rên, đôi môi hé mở theo bản năng mời gọi.

Chớp lấy cơ hội, Tuấn Khải tách hàm răng trắng đều của cậu ra. Đầu lưỡi nóng hổi, linh hoạt của hắn ngay lập tức luồn sâu vào bên trong khoang miệng ẩm ướt của Vương Nguyên, lướt qua hàng nướu lợi nhạy cảm, trượt dọc theo vòm họng trên, tạo ra cảm giác nhột nhạt kích thích khiến Vương Nguyên rùng mình.

Sau khi đã khám phá chán chê, lưỡi hắn tìm đến chiếc lưỡi rụt rè của Vương Nguyên. Tuấn Khải cuốn lấy nó, quấn chặt, ép lưỡi Vương Nguyên phải hòa vào vũ điệu ướt át của mình. Hắn mút mạnh lấy đầu lưỡi sư đệ.

Chùn chụt... chép...

Tiếng nước bọt va chạm vang lên rõ mồn một trong căn phòng kín. Tuấn Khải hôn sâu đến mức Vương Nguyên không kịp thở, nước bọt của hắn hòa lẫn với của cậu, chảy tràn ra khóe mép xuống cằm và cổ.

Vương Nguyên nhắm nghiền mắt, cả người mềm nhũn như bún, tan chảy hoàn toàn dưới kỹ thuật hôn điêu luyện của sư huynh. Đầu óc cậu mụ mị, quay cuồng, mọi suy nghĩ về sự xấu hổ ban nãy đều bay biến, chỉ còn lại khoái cảm tê dại nơi đầu lưỡi. Đôi tay cậu vô thức vươn lên, bám víu chặt lấy vai và bắp tay rắn chắc của Tuấn Khải như người chết đuối vớ được cọc, phó mặc hoàn toàn hơi thở và cảm giác của mình cho người đàn ông đang đè trên người dẫn dắt.

3. Sự Trêu Đùa Trên Cơ Thể Trai Tráng

Dứt nụ hôn ướt át, Tuấn Khải trượt người xuống thấp hơn, vùi mặt vào lồng ngực vạm vỡ của sư đệ.

Đập vào mắt Tuấn Khải là một tuyệt tác của tạo hóa: bộ ngực của một thiếu niên mười lăm tuổi đang độ trổ mã mạnh mẽ nhất. Những khối cơ ngực nở nang, rắn rỏi nổi lên rõ rệt, tạo thành rãnh ngực sâu hoắm đầy nam tính. Thế nhưng, trái ngược với sự thô ráp thường thấy ở đàn ông, bao phủ bên trên những thớ cơ ấy lại là làn da trắng ngần, căng bóng và mịn màng như lụa, mang nét non tơ thanh khiết.

Hơi thở nóng hổi của Tuấn Khải phả trực tiếp lên da thịt trần trụi, khiến Vương Nguyên nổi da gà. Anh ta tinh nghịch cọ cọ chóp mũi mình lên đầu ti bên trái của cậu, hít hà mùi hương cơ thể thanh khiết. Sau đó, Tuấn Khải thè lưỡi, liếm láp quanh quầng vú rồi ngậm lấy núm ti đang dựng đứng ấy.

Đầu lưỡi ẩm ướt, mềm mại của anh ta đảo qua đảo lại, gảy nhẹ vào hạt đậu nhỏ xíu trên ngực Vương Nguyên. Cảm giác vừa nhột nhạt vừa kích thích lan tỏa từ đầu vú chạy dọc xuống bụng dưới khiến Vương Nguyên uốn éo người, miệng phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ trong cổ họng.

Tuấn Khải dùng hai hàm răng trắng đều của mình, cắn nhẹ vào núm ti đang dựng đứng ấy.

"A!"

Vương Nguyên giật nảy mình, thốt lên một tiếng đầy bất ngờ.

Tuấn Khải  dùng răng cửa day day, nghiến nhẹ vào đầu ngực mẫn cảm. Cảm giác đau nhói như kiến cắn hòa lẫn với luồng điện tê dại chạy xộc từ ngực xuống bụng dưới khiến Vương Nguyên sướng đến mức các ngón chân co quắp lại.

"Sư... sư huynh... đừng cắn... ưm..."

Miệng thì bảo đừng, nhưng lưng Vương Nguyên lại cong lên như con tôm, lồng ngực vô thức rướn cao hơn, dâng hiến đầu vú vào sâu trong miệng sư huynh. Tuấn Khải vừa day nghiến bằng răng, vừa dùng đầu lưỡi đảo qua đảo lại liên tục, tạo ra khoái cảm dồn dập khiến Vương Nguyên uốn éo người vì quá kích thích và nhột.

Tuy đêm nay đã xuất tinh 2 lần, nhưng do cơ thể có sinh lý cực cao nhờ tu luyện Cực Dương Chân Kinh, Vương Nguyên không thể cưỡng lại sự trêu đùa này. Cơn đau nhẹ ở đầu ti như một mồi lửa đốt cháy dương khí trong người cậu.

Bên dưới hạ bộ, con cặc to dài, gân guốc của Vương Nguyên lại một lần nữa sưng tấy, gồng mình đứng dậy. Nó cương cứng ngắc, giật nảy bật... bật... đầy đói khát, đầu khấc rỉ dịch ướt át chỉ thẳng lên trần nhà.

Tuấn Khải nhả đầu ti sưng đỏ của sư đệ ra, liếc mắt nhìn xuống túp lều đang dựng đứng hiên ngang đó. Hắn nhếch mép cười mỉa mai, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc:

"Chậc chậc... Đệ nhìn xem này. Mới bị cắn nhẹ một cái mà đã sướng đến mức này rồi sao? Cái thứ bên dưới lại cửng cứng ngắc rồi kìa. Vương Nguyên à, đệ đúng là một đứa trẻ hư hỏng, lúc nào cũng động dục được."

Vương Nguyên nghe vậy thì đỏ chín mặt, xấu hổ quay đi: "Đệ... đệ không có..."

Tuấn Khải vươn tay lên, vuốt ve khuôn mặt tuyệt mỹ đang nhuốm màu dục vọng của Vương Nguyên. Anh ta dùng lưỡi liếm nhẹ lên sống mũi thanh tú, nếm vị mặn của mồ hôi còn vương lại, rồi rê lưỡi chậm rãi xuống cằm.

Anh ta ngậm lấy chiếc cằm thon gọn của Vương Nguyên mút nhẹ một cái chụt, trước khi trượt xuống vùng cổ vạm vỡ, nơi những thớ cơ cổ nổi lên rõ rệt khi cậu ngửa đầu thở dốc.

Tuấn Khải dí sát mũi vào cổ cậu, hít một hơi thật sâu. Anh ta cảm nhận trọn vẹn hương thơm "trai tơ" nồng nàn, tươi mới tỏa ra từ da thịt Vương Nguyên - một mùi hương đầy sức sống. Anh ta cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của động mạch cảnh dưới lớp da mỏng, rồi há miệng mút lấy trái cổ lồi ra đầy nam tính của cậu, để lại một dấu hôn ướt át.

Trong khi đó, bàn tay của Tuấn Khải đã lần mò xuống dưới. Anh ta luồn tay qua đám lông mu, nắm trọn lấy con cặc đang nóng hầm hập của Vương Nguyên.

Bàn tay to lớn của anh ta bao bọc lấy thân gậy thịt gân guốc, bắt đầu vuốt ve và sục nhè nhẹ.

Động tác của anh ta chậm rãi, nhưng đầy kỹ thuật, ngón cái thi thoảng miết qua lỗ sáo đang rỉ nước.

"Ưm... sư huynh..."

Vương Nguyên rên lên khe khẽ, hông vô thức đẩy nhẹ theo nhịp tay của Tuấn Khải.

Sự chai sần trong lòng bàn tay luyện kiếm của Tuấn Khải trở thành thứ ma sát tuyệt vời nhất. Mỗi khi anh ta miết mạnh qua lớp da bao quy đầu mỏng manh hay cọ xát vào lỗ sáo ướt át, Vương Nguyên lại giật nảy người vì sướng.

Trong cơn mê loạn của dục vọng và tác dụng của Cực Dương Chân Kinh, Vương Nguyên quên đi sự xấu hổ. Cậu bắt đầu chủ động "thưởng thức" cơ thể của người đạo lữ đang đè lên mình.

Bàn tay Vương Nguyên rụt rè trượt từ bắp tay lên bờ vai rộng lớn của Tuấn Khải. Cậu cảm nhận rõ những thớ cơ vai săn chắc, nổi cuộn lên dưới lớp da đẫm mồ hôi. Cậu miết ngón tay dọc theo xương quai xanh của sư huynh, rồi luồn tay ra sau gáy, luồn vào mái tóc ướt đẫm của anh ta.

Dưới sự kích thích dồn dập từ cả bàn tay đang sục sạo bên dưới lẫn những nụ hôn ướt át trên cơ thể, con cặc của Vương Nguyên phản ứng một cách mãnh liệt và hung bạo.

Máu nóng trong người cậu bơm dồn dập xuống hạ bộ với tốc độ chóng mặt. Hai hòn tinh hoàn bên dưới săn lại, đẩy dương vật vươn lên cao nhất có thể.

Màu sắc của dương vật chuyển từ hồng nhạt sang đỏ lựng, rồi tím sẫm vì xung huyết cực độ.

Tuấn Khải cảm nhận được vật trong tay mình đang trướng to, gân guốc và giật mạnh, hắn cúi xuống thì thầm vào tai Vương Nguyên, giọng khàn đặc:

"Nhìn đi, nó muốn nổ tung rồi này. Gân guốc nổi lên ghê chưa. Đệ đúng là được trời phú cho một 'vũ khí' giết người đấy."

Đang lúc Vương Nguyên rên rỉ, hông nảy lên liên tục để đón nhận sự vuốt ve nơi hạ bộ, Tuấn Khải đột ngột dừng tay lại. Hắn rút bàn tay thô ráp ra khỏi dương vật đang căng cứng của sư đệ, khiến Vương Nguyên hụt hẫng, ngơ ngác nhìn lên với đôi mắt ầng ậng nước.

Tuấn Khải không giải thích. Hắn duỗi thẳng chân, đạp nhẹ lòng bàn chân trần ấm áp của mình lên ngực Vương Nguyên, ngăn cản sư đệ chồm tới. Hắn nhếch mép cười, ánh mắt đầy vẻ trêu ngươi và bề trên:

"Muốn đụ ta sao? Được thôi. Nhưng trước tiên, liếm sạch chân cho ta đã. Làm cho ta sướng, ta mới cho đệ vào."

Vương Nguyên khựng lại, có chút do dự. Dù sao cậu cũng là một nam tử hán đại trượng phu, là thiên tài tu tiên được người người trong tông môn kính nể. Việc phải quỳ gối dưới chân một người đàn ông khác, dùng miệng lưỡi để hầu hạ bàn chân – bộ phận vẫn bị coi là thấp kém – khiến lòng tự trọng của cậu gợn lên chút phản kháng yếu ớt.

Nhưng sự phản kháng ấy nhanh chóng bị cơ thể phản bội.

Cảm giác căng tức đến phát đau ở hạ bộ ngay lập tức dập tắt chút lý trí còn sót lại. Dòng máu nóng từ công pháp Cực Dương Chân Kinh chảy rần rật trong huyết quản, dồn ứ lại ở háng. Con cặc sưng to, tím tái vì nứng như thúc giục, đòi hỏi sự giải tỏa ngay lập tức bất chấp cái giá phải trả là sự phục tùng.

Không thể chịu đựng thêm sự dày vò của xác thịt, Vương Nguyên gạt bỏ sĩ diện sang một bên. Cậu ngoan ngoãn cúi đầu xuống, hai tay nâng lấy bàn chân của Tuấn Khải như nâng một báu vật.

Cậu vục mặt vào lòng bàn chân mềm mại, ấm áp của sư huynh.

"Hít... hà..."

Vương Nguyên hít một hơi thật sâu đầy tham lam. Ngay lập tức, buồng phổi cậu tràn ngập mùi hương đặc trưng tỏa ra từ đôi chân của Tuấn Khải. Đó là mùi mồ hôi chân nồng nàn, hăng hăng do bị ủ kín trong giày tập suốt cả ngày, pha lẫn với mùi da thịt đàn ông nguyên thủy. Thứ mùi ấy không hề hôi thối đối với Vương Nguyên lúc này, mà ngược lại, nó xộc thẳng lên não khiến cậu đê mê, kích thích khứu giác đến tột độ.

Đầu lưỡi nóng hổi của Vương Nguyên thè ra, bắt đầu liếm láp dọc theo đường cong của gan bàn chân. Cậu miết lưỡi thật mạnh, nếm lấy vị mặn mòi, ngon ngọt của lớp mồ hôi chân còn đọng lại trên làn da hồng hào.

"Ưm... chân sư huynh... ngon quá..."

Vương Nguyên rên nhẹ trong cổ họng, lưỡi cậu di chuyển dần lên phía trên. Cậu há to miệng, ngậm trọn lấy ngón chân cái to tròn của Tuấn Khải vào trong khoang miệng ướt át. Má cậu hóp lại, lưỡi cuộn tròn lấy ngón chân ấy mà mút mát chùn chụt như trẻ con đang bú kẹo, tạo ra tiếng nước bọt lép nhép đầy dâm dục.

Chưa dừng lại ở đó, cậu dùng đầu lưỡi nhọn và linh hoạt của mình luồn lách vào các kẽ ngón chân hẹp và ẩm ướt – nơi tập trung nhiều mùi vị nhất. Cậu quét sạch mồ hôi và bụi vải còn sót lại ở đó, liếm láp tỉ mỉ từng chút da thịt mềm mịn nơi kẽ chân nhạy cảm.

"Hưm... tốt lắm... đúng là con cún ngoan... liếm kỹ vào..."

Tuấn Khải nằm bên trên, mười đầu ngón chân ngọ nguậy, co quắp lại vì vừa nhột vừa sướng. Hắn rên nhẹ, híp mắt tận hưởng cảm giác được cái miệng nóng hổi, điêu luyện của sư đệ chăm sóc tận tình cho đôi bàn chân mình, cảm nhận sự phục tùng tuyệt đối của người đạo lữ đang quỳ rạp bên dưới.

Thấy Vương Nguyên đã phục tùng ngoan ngoãn, Tuấn Khải hài lòng nằm ngửa ra. Hắn dùng hai tay ôm lấy đùi mình, kéo rộng sang hai bên và ép sát về phía ngực, phơi bày trần trụi khu vực tư mật nhất trước mắt sư đệ.

Lỗ đít của Tuấn Khải hiện ra như một tuyệt phẩm dâm đãng. Nó có màu hồng hào, tươi tắn của da thịt được chăm sóc kỹ lưỡng. Cơ vòng khép chặt, chúm chím như một nụ hoa hồng e ấp giữa hai bờ mông trắng trẻo, căng tròn. Những nếp gấp xung quanh nhỏ xíu, xếp chồng lên nhau đầy tinh tế và đang co thắt nhẹ nhàng, phập phồng như hơi thở, như đang khao khát mời gọi một thứ gì đó lấp đầy.

Trong mắt Vương Nguyên lúc này, nơi bài tiết ấy lại trở nên xinh đẹp và quyến rũ đến lạ lùng. Cậu nhìn chằm chằm vào cái lỗ nhỏ hồng hồng ấy, nuốt nước bọt ực một cái, cảm thấy nó còn hấp dẫn hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào trên đời.

"Liếm nó đi," Tuấn Khải thở dốc, giọng khàn đặc dục vọng. "Làm cho nó ướt và mềm ra... rồi ta cho đệ đụ."

Như nhận được thánh chỉ, Vương Nguyên lao tới úp mặt vào giữa hai mông sư huynh.

"Hít..."

Cậu hít một hơi thật sâu mùi hương nơi tư mật. Đó là sự pha trộn kích thích giữa mùi xạ hương nam tính nồng nàn và mùi ngai ngái, mằn mặn đặc trưng của khu vực kín đáo nhất cơ thể. Với Vương Nguyên, đó là mùi vị ngon lành nhất trần đời.

Cậu thè chiếc lưỡi dài, nóng hổi và ướt át của mình ra.

Soạt...

Đầu lưỡi Vương Nguyên bắt đầu liếm một đường dài từ dưới bìu dái lên tận xương cụt, quét qua lỗ hậu huyệt đang run rẩy. Cậu cảm nhận được sự mềm mại, đàn hồi của làn da mỏng manh nơi đây.

Vương Nguyên bắt đầu thưởng thức. Cậu dùng mặt lưỡi thô ráp chà xát, liếm vòng quanh vành hậu môn. Cậu tò mò và tham lam rà soát từng nếp nhăn nhỏ xíu, vét sạch mọi ngóc ngách như muốn nuốt trọn cái lỗ xinh đẹp này vào bụng.

"Ưm... ướt... ướt quá..." Tuấn Khải rên rỉ.

Cảm giác đầu lưỡi ướt át, ấm nóng của sư đệ lướt qua những dây thần kinh nhạy cảm dày đặc ở cửa sau khiến Tuấn Khải rùng mình liên hồi. Một luồng điện tê dại chạy dọc từ xương sống lên não, khiến ngón chân hắn co quắp lại.

Vương Nguyên không chỉ liếm bên ngoài. Sau khi đã tẩm ướt đẫm nước bọt cho mép đít, cậu chụm nhọn đầu lưỡi lại, biến nó thành một mũi khoan thịt mềm dẻo.

Chùn chụt... chép...

Vương Nguyên ấn mạnh đầu lưỡi vào tâm điểm lỗ nhỏ, cố gắng xoáy sâu vào bên trong. Cậu dùng sức của lưỡi để tách mở cơ vòng đang khép chặt, len lỏi vào vách thịt ấm nóng bên trong ruột Tuấn Khải.

"A... sướng... đúng chỗ đó... ngoáy lưỡi mạnh vào..."

Tuấn Khải ngửa cổ ra sau, mắt trợn lên vì khoái cảm đánh úp. Lưỡi Vương Nguyên như một con lươn nhỏ, luồn lách vào trong, khuấy đảo và nong rộng lỗ đít hắn. Nước bọt Vương Nguyên tiết ra ồ ạt như suối, chảy ròng ròng, hòa với dịch ruột làm ướt nhẹp, nhớp nháp cả mông và đùi non Tuấn Khải.

Vương Nguyên càng liếm càng hăng. Cậu cảm nhận được vách thịt bên trong đang co bóp, mút chặt lấy lưỡi mình đầy mời gọi. Vị mặn, vị nồng, độ trơn ướt và sự ấm nóng của sư huynh khiến cậu mê muội, liếm láp điên cuồng, tạo ra những tiếng nước bọt lép nhép dâm dật vang vọng khắp phòng.

Khi cảm thấy lỗ nhỏ đã đủ trơn ướt và mềm mại, Vương Nguyên không thể kiên nhẫn thêm một giây nào nữa. Cậu rút lưỡi ra, quỳ thẳng dậy, cầm lấy con cặc đang cương cứng như dùi sắt của mình, quy đầu to bè đỏ chót dí sát vào miệng lỗ hậu huyệt.

Cậu hít một hơi, rồi hông dùng lực, thúc mạnh một cái.

Phập!

"Áaaaa...!"

Tuấn Khải trợn trắng mắt, miệng há to hét lên một tiếng thất thanh vì vừa đau vừa sướng. Cây gậy thịt khổng lồ của Vương Nguyên xé toạc sự chật hẹp, lút cán vào sâu bên trong cơ thể hắn chỉ bằng một cú thúc.

Vương Nguyên không dừng lại. Ngay khi xâm nhập, con cặc to dài của cậu với độ cong hoàn hảo đã húc trúng ngay vào điểm gồ lên bên trong vách ruột – tuyến tiền liệt của Tuấn Khải.

Cảm giác bị chạm đúng điểm yếu hại khiến Tuấn Khải rùng mình, cả người co rút lại, khoái cảm bùng nổ như pháo hoa trong đầu.

Vương Nguyên bắt đầu luật động. Cậu siết chặt eo Tuấn Khải, đụ dồn dập.

Bạch... bạch... bạch...

Tiếng da thịt va chạm vang lên chát chúa. Những khối cơ bắp cuồn cuộn trên bắp tay, vai và lưng Vương Nguyên nổi lên, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc sống lưng, thể hiện sức mạnh vô cùng cường tráng. Mỗi cú thúc của cậu đều mạnh mẽ, sâu lút cán và đầy uy lực, như muốn nghiền nát lỗ đít sư huynh.

"Hư... hự... sâu quá... Nguyên... chậm... chậm lại..."

Tuấn Khải bị đụ đến mức thân thể rung lắc dữ dội trên giường. Hắn cố gắng vươn tay lên, vuốt ve má Vương Nguyên, ánh mắt ầng ậng nước khe khẽ van xin:

"Bé ngoan... thả lỏng chút... đụ nhẹ thôi... anh hỏng mất..."

Nhưng lúc này, lý trí của Vương Nguyên đã hoàn toàn bị cơn nứng và tác dụng của công pháp xâm chiếm. Cậu gạt bỏ lời van xin ấy ra sau đầu. Cảm giác vách thịt nóng hổi bên trong Tuấn Khải đang co bóp, mút chặt lấy dương vật khiến cậu sướng phát điên.

Vương Nguyên gầm nhẹ trong cổ họng, càng đụ càng hăng, tốc độ càng lúc càng nhanh và bạo liệt. Cậu đụ như muốn phá banh lỗ đít của Tuấn Khải, mỗi cú dập đều chạm đến tận cùng sâu thẳm.

Căn phòng tràn ngập tiếng da thịt va chạm bạch... bạch... chát chúa và hơi nóng hầm hập của dục vọng. Vương Nguyên lúc này không còn là sư đệ ngoan ngoãn nữa, cậu như một cỗ máy làm tình điên cuồng được vận hành bởi nguồn năng lượng vô tận của Cực Dương Chân Kinh.

Con cặc to lớn, gân guốc của cậu cứ nhắm thẳng vào một điểm duy nhất bên trong trực tràng Tuấn Khải mà tấn công. Đó là tuyến tiền liệt – điểm yếu hại chết người của nam giới. Mỗi cú thúc lút cán của Vương Nguyên đều dộng thẳng vào điểm G nhạy cảm ấy, tạo ra những đợt sóng khoái cảm dồn dập, đánh úp lên não bộ Tuấn Khải như bão táp.

"Ư... a... hự... sâu... sâu quá... chết... chết mất..."

Dưới sự "tra tấn" ngọt ngào và tàn bạo liên tục ấy, Tuấn Khải hoàn toàn mất đi khả năng kiểm soát cơ thể. Hắn cảm thấy bụng dưới mình căng cứng, tê dại.

Đột nhiên, đôi mắt Tuấn Khải mở to, người hắn căng cứng như dây đàn. Dù không có bàn tay nào chạm vào hạ bộ, nhưng khoái cảm từ bên trong ruột lan tỏa ra quá mãnh liệt, kích thích trực tiếp vào túi tinh.

"Áaaaaa...!!!"

Tuấn Khải hét lên một tiếng thất thanh. Dương vật đang cương cứng của hắn giật nảy lên dữ dội, lỗ sáo mở rộng.

Phụt... phụt... phụt...

Những dòng tinh dịch trắng đục bắn vọt ra ồ ạt, tạo thành từng tia mạnh mẽ tưới ướt đẫm bụng dưới, ngực và cả cằm của hắn. 

Thấy sư huynh bắn tinh, chân khí và cơn nứng trong người Vương Nguyên càng sôi sục. Cậu không những không dừng lại, mà còn siết chặt lấy eo Tuấn Khải, gầm gừ trong cổ họng và tăng tốc độ lên mức điên cuồng.

Bạch! Bạch! Bạch! Bạch!

Cậu thúc thêm hàng trăm cái nữa, mỗi cái đều mạnh như búa tạ, không cho Tuấn Khải lấy một giây để hồi thần. Lỗ đít Tuấn Khải bị ma sát nóng rát, sưng đỏ nhưng vẫn phải mở rộng để đón nhận sự xâm lăng thô bạo.

"Không... đừng... Nguyên... hộc... hộc..."

Tuấn Khải lắc đầu quầy quậy, nước mắt nước mũi tèm lem. Cơ thể hắn vừa mới xả xong, đang ở trạng thái nhạy cảm nhất, lại tiếp tục bị kích thích mạnh bạo vào tuyến tiền liệt khiến hắn rơi vào trạng thái quá tải.

Cơn khoái cảm thứ hai ập đến nhanh và dữ dội hơn cả lần đầu. Nó như một cơn sóng thần nhấn chìm lí trí.

"Ư... ặc... ơ..."

Tuấn Khải co giật bần bật trên giường như người lên cơn động kinh. Đôi mắt hắn trợn ngược lên trần nhà, chỉ còn thấy lòng trắng. Cái miệng há hốc, méo xệch đi vì sướng, muốn hét lên nhưng thanh quản đã tê liệt, chỉ phát ra được những tiếng rên khặc... khặc... không thành tiếng.

Hạ bộ hắn lại một lần nữa co thắt điên cuồng.

Rỉ... phụt...

Dù tinh hoàn đã rỗng, nhưng dưới sự công phá tàn nhẫn của Vương Nguyên, Tuấn Khải vẫn bị ép phải xuất tinh lần thứ hai. Những dòng dịch loãng hơn, pha lẫn chút tinh khí còn sót lại bắn ra yếu ớt, chảy tràn xuống ga giường. 

Đến lúc này, Vương Nguyên mới gầm lên một tiếng lớn. Cậu siết chặt mông Tuấn Khải, thúc một cú cuối cùng thật sâu rồi ghì chặt lại.

Phụt... phụt... phụt...

Dòng tinh dịch nóng hổi, đậm đặc từ con cặc Vương Nguyên bắn mạnh vào sâu bên trong trực tràng Tuấn Khải, lấp đầy khoang bụng người đạo lữ.

Vương Nguyên nằm đè lên người Tuấn Khải, thở hồng hộc như trâu. Bên dưới, Tuấn Khải nằm xụi lơ, chân tay bủn rủn, toàn thân tê liệt vì sướng và kiệt sức, lỗ đít vẫn còn đang co giật nhẹ bao lấy dương vật sư đệ.

Đợi nhịp thở bình ổn lại, Vương Nguyên rút nhẹ vật to lớn của mình ra. Cậu cúi xuống, ánh mắt trở lại vẻ dịu dàng vốn có. Cậu ôm lấy sư huynh vào lòng, hôn nhẹ lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của gã, thì thầm:

"Đệ sướng quá, cảm ơn sư huynh."

Tuấn Khải mệt đến mức không mở nổi mắt, chỉ ậm ừ trong cổ họng rồi rúc vào ngực Vương Nguyên. Cả hai ôm chặt lấy nhau, chìm vào giấc ngủ say sau cuộc ân ái nồng nhiệt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co