CHƯƠNG 7: CƠN ĐÓI
1. MẢNH ĐÁ
Hai ngày sau, Marlow vẫn thức dậy đúng giờ.
Mặt trời lên sau hàng cây phía đông. Ánh sáng tràn qua những mái nhà thấp, phản chiếu trên cửa kính tiệm tạp hóa, chiếu vào bãi đỗ xe của trường trung học. Chuông nhà thờ vang lên một lần, rồi im. Không quá to. Không kéo dài. Chỉ đủ để nhắc mọi người rằng buổi sáng đã bắt đầu.
Nếu có ai đó đứng ở rìa thị trấn và nhìn vào, họ sẽ thấy một nơi bình thường đến mức khó chịu.
Evan biết điều đó là giả.
Cậu thức dậy trước chuông báo thức. Không phải vì tỉnh táo, mà vì cơ thể không cho phép ngủ tiếp. Cảm giác mệt mỏi vẫn ở đó, nhưng đã đổi dạng. Không còn giống như kiệt sức sau khi giữ thứ gì đó quá lâu, mà giống như vừa buông tay ra, rồi nhận ra cánh cửa không sập ngay lập tức.
Nó chỉ... đứng yên.
Evan nằm im trên giường, nhìn trần nhà quen thuộc. Những vết nứt nhỏ chạy dọc góc tường vẫn ở đó. Cái bóng của quạt trần quay chậm, cắt ánh sáng thành từng lát mỏng. Mọi thứ đúng vị trí của nó.
Quá đúng.
Cậu hít một hơi sâu, rồi thở ra. Nhịp tim ổn định. Không có cơn hoảng loạn. Không có dư âm giấc mơ. Thậm chí, đầu cậu không đau như hôm trước.
Điều đó đáng lẽ phải khiến Evan nhẹ nhõm.
Nhưng không.
Cảm giác này giống như khi bạn bước ra khỏi một căn phòng tối sau nhiều giờ, mắt chưa kịp quen sáng. Mọi thứ rõ ràng, nhưng có gì đó sai ở cách chúng hiện diện. Như thể thế giới vừa được dựng lại bằng trí nhớ của người khác.
Evan ngồi dậy, đặt chân xuống sàn. Sàn nhà lạnh. Bình thường. Cậu đứng lên, đi vào phòng tắm, soi gương.
Gương phản chiếu đúng gương mặt cậu. Quầng thâm dưới mắt. Tóc hơi rối. Một vết xước nhỏ trên cổ tay trái – Evan không nhớ mình có nó từ khi nào.
Cậu nhìn chằm chằm vào vết xước đó lâu hơn cần thiết.
Trong đầu, không có hình ảnh. Không có ký ức trồi lên. Chỉ là một khoảng trống rất sạch, rất gọn, như thể ai đó đã lau đi thứ từng ở đó.
Evan quay đi trước khi cảm giác đó kịp lan rộng.
Ở bếp, mẹ cậu đang pha cà phê. Mùi cà phê lan trong không khí, quen thuộc đến mức khiến Evan khựng lại ngay ngưỡng cửa.
"Con dậy sớm vậy?" bà hỏi, giọng bình thường.
"Dạ," Evan đáp.
Không có gì khác trong giọng nói của bà. Không lo lắng. Không mệt mỏi. Không câu hỏi nào về việc Evan trông tệ hơn bình thường. Như thể hai ngày qua không hề tồn tại.
Evan ngồi xuống bàn ăn. Bát ngũ cốc đặt sẵn trước mặt cậu. Thìa ở đúng chỗ. Mọi thứ được sắp xếp theo một trật tự hoàn hảo đến mức vô cảm.
"Mẹ," Evan nói, không nhìn lên, "mẹ còn nhớ... thằng bé nhà Brooks không?"
Câu hỏi rơi xuống bàn ăn rất nhẹ.
Mẹ cậu dừng tay trong một nhịp ngắn. Chỉ một nhịp. Nếu Evan không để ý, cậu đã bỏ lỡ.
"Brooks nào?" bà hỏi.
Evan ngẩng lên.
"Danny Brooks," cậu nói rõ từng chữ. "Nhà ở phía tây thị trấn. Gần đường đất."
Mẹ cậu cau mày. Không phải cau mày vì sợ. Mà vì cố nhớ.
"À..." bà nói chậm rãi. "Con hỏi chi vậy?"
"Không có gì," Evan đáp ngay. "Con tưởng quen."
Bà gật đầu, quay lại bếp, như thể câu chuyện đã kết thúc. Không có khoảng lặng kéo dài. Không có nỗ lực đào sâu. Câu hỏi trượt khỏi không khí như chưa từng được hỏi.
Evan cúi xuống bát ngũ cốc. Sữa đã hơi ấm. Cậu không nhớ mình đã ngồi đó bao lâu.
Khi Evan bước ra khỏi nhà, không khí buổi sáng lạnh hơn cậu nghĩ. Gió thổi dọc con phố, mang theo mùi đất ẩm từ phía sông. Con đường vẫn như cũ. Những ngôi nhà đứng sát nhau, hàng rào gỗ bạc màu, xe hơi đỗ trước sân.
Mọi thứ đều ở đúng vị trí.
Nhưng Evan có cảm giác rất rõ ràng rằng nếu có thứ gì đó bị dời đi, không ai ngoài cậu và nhóm cậu sẽ nhận ra.
Ở trường, sự lệch lạc xuất hiện theo những cách nhỏ hơn.
Một bảng thông báo ngoài hành lang ghi sai ngày cho một sự kiện đã diễn ra từ tuần trước. Một tấm ảnh lớp cũ treo trên tường bị thay bằng bản in mới hơn, dù Evan nhớ rất rõ rằng nó chưa từng được thay. Một giáo viên dừng lại giữa câu giảng, nhìn xuống sổ, rồi tiếp tục với một chủ đề khác mà không giải thích.
Không ai phản ứng.
Evan ngồi trong lớp, nghe tiếng bút viết trên giấy, tiếng ghế kéo nhẹ, tiếng ho rải rác. Những âm thanh đó chồng lên nhau, tạo thành một nhịp đều đều, gần như ru ngủ.
Nhưng bên dưới nhịp đó, Evan cảm nhận được một lực kéo rất nhẹ.
Không phải kéo cơ thể.
Kéo sự chú ý.
Mỗi lần Evan để tâm quá lâu vào một chi tiết – một câu nói lạ, một khoảng trống trong ký ức người khác – cậu lại thấy đầu mình nặng đi. Không đau. Chỉ nặng. Như thể có ai đó đặt thêm một vật vô hình lên đó.
Giữ nguyên, Evan tự nhủ. Đừng nhìn quá lâu.
Giờ ra chơi, nhóm tụi nó không tụ lại ngay.
June đứng gần cầu thang phía đông, tay cầm cuốn sổ nhỏ nhưng không viết. Nick dựa vào tường, đá mũi giày vào sàn. Cal ngồi trên bậc thềm ngoài sân sau, đầu cúi thấp.
Evan là người đến cuối cùng.
Không ai chào hỏi.
Không ai hỏi "ổn không".
Chỉ khi Evan đứng đủ gần, June mới lên tiếng, rất khẽ:
"Mày cũng thấy rồi, đúng không?"
Evan gật đầu.
Nick nhếch môi, nhưng không cười. "Người ta quên nhanh thật."
"Không phải quên," Cal nói, giọng thấp. "Là... không nhớ từng có."
Câu đó treo lơ lửng giữa họ.
Evan nhìn quanh sân trường. Học sinh đi lại, cười nói, đẩy nhau, sống trong một thực tại mượt mà, liền lạc. Không có chỗ cho những vết nứt.
"Hai ngày," Evan nói. "Chỉ mới hai ngày."
June siết chặt cuốn sổ trong tay. "Nếu tụi mình không nhắc, không ghi, không nhìn... thì bao lâu nữa tụi mình cũng vậy."
Không ai phản đối.
Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên. Âm thanh quen thuộc, nhưng Evan lại có cảm giác nó vang muộn hơn một nhịp so với chuyển động của mọi người xung quanh. Như thể thế giới vừa đợi xong mới cho phép chuông kêu.
Khi họ quay lại lớp, Evan bước chậm hơn một chút.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, cậu có cảm giác mặt đất dưới chân mình mềm đi, như bùn ướt. Không đủ để lún xuống. Chỉ đủ để nhắc rằng nó có thể.
Evan không nhìn xuống.
Cậu đã hiểu ra một điều mà hai ngày trước cậu chưa đủ tỉnh để gọi tên:
Thứ đó không biến mất vì bị giữ lại.
Nó biến mất vì nó tạm thời hài lòng.
Và Marlow, trong lúc đó, đang học cách sống mà không cần nhớ vì sao nó phải sợ.
Chiều hôm ấy, Cal quyết định đi một mình ra phía khu đất trống sau nhà kho cũ. Hơi lạnh thấm vào da tay, gió lùa qua mái tóc, làm lông gáy dựng đứng. Mắt cậu liếc nhìn từng vết nứt trên mặt đất, những vòng xoắn cũ mà cậu từng vẽ vẫn còn nhạt nhòa dưới lớp đất ẩm.
Cậu không nghĩ sẽ tìm được gì, chỉ muốn kiểm tra xem liệu đường xoắn còn hoạt động hay đã biến mất hoàn toàn.
Một cái gì đó khiến cậu dừng chân. Lớp đất ẩm hơi khác thường, có chỗ bị xới lên hời hợt, như ai đó hoặc cái gì đó vừa chạm qua. Cal cúi xuống, tay run nhẹ, xới lớp bùn mỏng. Bàn tay cậu chạm vào một vật lạ – cứng, mát, nhưng không lạnh.
"Chỉ là đá..." cậu thì thầm, nhưng ngay lập tức biết đó không phải đá bình thường. Trên bề mặt, các vân xoắn nhỏ uốn lượn, giống như một bản đồ năng lượng bị cắt ngang. Khi nhấc lên, cảm giác như cả cánh tay bị một lực vô hình đè xuống, không đau nhưng nặng nề, nhấn mạnh: "Đừng làm gì vội."
Cal đặt mảnh đá xuống lại, nhìn quanh. Không có ai. Chỉ còn tiếng gió thổi qua những tán cây khô và vài con chim cất tiếng gọi rời xa. Nhưng một luồng năng lượng mờ ảo dường như quấn quanh mảnh đá, uốn quanh bàn tay cậu, làm tim đập nhanh hơn.
Cậu biết chắc một điều: đây là trung tâm sức mạnh giữ The Logarit lại, và bất kỳ bước đi sai nào cũng có thể đánh thức nó.
Cal đặt mảnh đá vào túi áo khoác, cẩn thận như giữ một sinh mệnh. Mắt cậu dán xuống đất vài giây, cảm nhận những vòng xoắn li ti xung quanh, rồi đứng dậy, đi thẳng về phía thư viện.
Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ: phải mang nó đến khác, và phải xem kĩ hơn ngay.
Chiều hôm đó, Evan gặp nhóm ở thư viện. Không ai nói nhiều về khoảng trống hai ngày qua, nhưng ánh mắt họ đều hướng về một điều chưa được nhắc: mảnh đá.
Cal kể từ đầu: sáng nay, cậu lang thang quanh khu đất trống phía sau nhà kho cũ. Lúc đầu chỉ định kiểm tra mấy vòng xoắn cũ mà cậu từng vẽ, nhưng chân cậu dừng lại khi thấy đất bị xới lên vội vàng. Không phải đào sâu. Không dấu vết ai đứng lâu. Chỉ có lớp đất ẩm vừa bị lật, cỏ dập xuống.
Cal cúi xuống, tay quệt lớp bùn mỏng, và thấy một vật lấp ló.
"Ban đầu tao tưởng... chỉ là đá thường," Cal nói. "Nhưng nó không bình thường. Nhỏ, cứng, nhưng trên bề mặt... những vân xoắn, không trọn vẹn. Như đang bắt đầu xoắn rồi bị cắt ngang."
Evan nhìn chăm chú. Không còn nghi ngờ gì nữa. Mảnh đá này không phải vật vô tri, mà là trung tâm sức mạnh đang được giữ lại.
June rụt tay lại khi gần chạm. "Cảm giác... không thoải mái."
Cal gật đầu: "Không nóng, không lạnh. Chỉ nặng... như thể ký ức của người khác đè lên tay mày."
Nick nghiêng đầu. "Chúng ta có nên thử mang ra chỗ khác xem?"
Evan lắc đầu. "Không. Không phải chỗ nào cũng giữ được. Nó tự biết chỗ của nó."
Cả nhóm im lặng, cảm nhận dưới bề mặt đất, những vòng xoắn li ti mà chỉ mảnh đá này mới tương tác trực tiếp. Mỗi lần ai đó nhấc lên, dòng xoắn dịch chuyển và sáng lên, tạo ra lực kéo nhẹ, đủ để não họ nhận ra: "Đừng làm gì vội."
Cal đặt mảnh đá giữa bàn, giữ tay yên, và kể tiếp: "Khi tao chạm lần đầu... có luồng năng lượng chạy dọc cánh tay. Không đau, không lạnh. Chỉ cảm giác bị nhìn thấu."
Evan nhíu mày. "Cái thứ chúng ta gọi là "Logarit" không tấn công chúng ta trực tiếp vì mảnh đá này giữ nó lại. Nhưng nếu chúng ta không hiểu cách vận hành, một sai lầm thôi, sức mạnh sẽ... giải phóng nó ra."
June mở sổ tay: "Bọn mình phải ghi lại mọi thứ. Hình dạng, cảm giác, vị trí, ánh sáng... bất cứ chi tiết nào liên quan."
Nick hít sâu: "Đồng ý. Nhưng cẩn thận. Sai một li... mất hết."
Evan đặt tay lên mảnh đá, cảm nhận các vòng xoắn năng lượng dưới bề mặt. Lúc này họ hiểu: đây không còn là giả thuyết. Đây là thực tại, để khai thác và nghiên cứu.
Ngay khoảnh khắc đó, một rung động nhẹ dưới tay Cal làm cả nhóm giật mình. Mảnh đá dịch chuyển nhẹ, như nhắc: "Ta biết các ngươi đang nhìn."
Evan mở mắt. Không khí nặng nề, đè lên họ, nhưng lần này không phải sợ hãi. Là sự chú ý cực độ. Ai cũng hiểu: Nó vẫn ở đó, và mảnh đá là chìa khóa duy nhất.
Cal đặt mảnh đá trên bàn giữa nhóm, ánh sáng yếu ớt từ nó phản chiếu lên mặt họ, nhấp nháy như một nhịp thở riêng. Evan lặng nhìn các vòng xoắn li ti dưới sàn, những đường cong khéo léo mà trước giờ chỉ anh cảm nhận được khi chạm mảnh đá. Chúng không chỉ là biểu hiện vật lý mà còn như một bản đồ vô hình, dẫn dắt năng lượng và ý thức trong không gian xung quanh.
"Đây... là sợi dây giữ mọi thứ," Evan thì thầm. Giọng cậu không lớn, nhưng mỗi từ đều nặng trĩu, khiến cả nhóm im lặng đến mức tiếng giấy sổ gảy lên cũng vang quá rõ. "Mọi thứ thứ đó làm, mọi biến đổi... đều bắt đầu từ chỗ này. Nó biết mình đang được kiểm soát... nhưng nó cũng đang quan sát."
June mở sổ tay, bắt đầu ghi chép từng chi tiết: vị trí mảnh đá trên bàn, ánh sáng phát ra từ nó, màu sắc, cường độ, nhịp thay đổi, cảm giác khi chạm vào – tất cả. Mỗi nét bút của cô không chỉ là ghi chép mà là một phép thử, thử xem liệu mảnh đá có phản ứng hay không, liệu các vòng xoắn dưới sàn có co giãn, thay đổi theo cách nào.
Nick đứng cạnh bàn, mắt dán vào mảnh đá, cẩn trọng. "Nếu thử di chuyển nó sang một vật khác, nó sẽ phản ứng ra sao?"
Cal nhíu mày, đặt tay lên mảnh đá để giữ nguyên vị trí. "Đừng. Chúng ta chưa biết. Nó tự nhận chỗ của nó. Nếu di chuyển nhảm, thứ đó sẽ biết. Nó không muốn tốn thời gian."
Evan nhíu mày, đặt tay mình lên mảnh đá. Ngay lập tức, một luồng năng lượng chạy dọc cánh tay cậu, nhẹ, sắc nét, như thể có ai đó đang nhìn thấu từng cơ bắp, từng suy nghĩ. Không đau, không lạnh, chỉ là nhận thức rõ ràng về sự tồn tại của một ý chí khác, lớn hơn, không nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận.
June nhìn quanh nhóm, thở dài, vẫn ghi chép. "Chúng ta phải ghi lại mọi tương tác: khi chạm, khi đặt xuống, khi nhìn, thậm chí khi thở gần nó... Mỗi hành động có thể tạo ra phản ứng."
Cal gật đầu, mắt vẫn dán vào mảnh đá. "Lần đầu tao nhặt nó, cảm giác ấy tràn qua cánh tay. Và bây giờ, khi đặt ở đây, mọi cử động nhỏ đều làm nó phản hồi. Một nhịp lệch, một động tác vội vàng, và cả nhóm sẽ nhận ra sự khác biệt."
Một rung động nhẹ lan qua bàn. Mảnh đá lắc, ánh sáng nhấp nháy, phản chiếu lên mắt họ như dò xét. Cả nhóm giật mình, nhưng không ai rút tay. Một khoảnh khắc căng thẳng tràn ngập: nếu ai đó di chuyển mạnh, nếu ai đó thở quá sâu hay nhìn chằm chằm... mảnh đá sẽ biết.
Evan nói, giọng thấp: "Đây không còn là giả thuyết nữa. Chúng ta đang đứng trước thực thể sống, vô hình, nhưng cứng vãi thôi, và mảnh đá là sợi dây duy nhất. Nếu hiểu nó, chúng ta có cơ hội... nếu không... sẽ như mấy thằng ngu trong phim kinh dị."
June gật, mắt sáng lên. "Chìa khóa, nhưng phải cẩn thận. Một sai sót... là đủ để nằm trên báo."
Nick nén cơn hốt hoảng xuống, quay sang Cal. "Vậy tiếp theo làm gì? Chúng ta thử nghiệm nó?... hiểu cách vận hành?"
Cal cúi xuống, đặt tay lên mảnh đá. "Đúng. Nhưng không phải thử. Là quan sát, đo lường, ghi lại. Mọi hành động đều phải cân nhắc. Mảnh đá... sẽ chỉ ta khi nào nó muốn."
Khoảnh khắc đó, thư viện trở nên tĩnh lặng đến mức Evan nghe rõ tiếng giấy sổ cọ nhẹ vào nhau, tiếng bút cọ lên giấy, và cả tiếng dòng xoắn nhè nhẹ dưới sàn, như nhịp tim của chính thị trấn Marlow. Mọi âm thanh nhỏ nhất trở nên quá rõ rệt, mỗi hơi thở đều vang lên, đẩy họ vào trạng thái tập trung cực độ.
Cal nghiêng người, quan sát kỹ mảnh đá. "Có thể... nó không chỉ giữ The Logarit lại. Nó còn ghi lại mọi hành động của chúng ta. Mỗi lần chúng ta nhấc, đặt, nhìn... nó biết. Nó học."
Evan cau mày, cảm nhận sâu hơn dòng xoắn. "Vậy mỗi sai lầm sẽ... bị ghi nhận. Và thứ đó... sẽ phản ứng theo cách mà chúng ta chưa lường trước."
June viết nhanh hơn, nhịp tim tăng dần. "Chúng ta cần phân tích tất cả. Kích thước, trọng lượng, ánh sáng, lực... tất cả phải đo lường. Không được bỏ sót chi tiết nào."
Nick nhìn quanh, mắt dán vào mảnh đá. "Cảm giác... như đang đứng trên bờ vực. Một sai sót thôi... sẽ khiến The Logarit nhận ra, và không còn giữ nguyên vị trí."
Evan đặt tay mình lên mảnh đá lần nữa. Lúc này, cậu cảm nhận rõ ràng: dòng xoắn dưới bề mặt sàn co giãn, thay đổi theo từng cử động của bàn tay cậu. Cảm giác như mảnh đá kết nối trực tiếp với trí não, nhận biết từng ý nghĩ, từng phản xạ. Một nhịp tim lệch, một hơi thở vội, và sự căng thẳng lập tức lan qua tay, qua cổ, lên cả cột sống.
Cal thở chậm, mắt không rời mảnh đá. "Đây là cách nó nói: 'Ta biết các ngươi đang nhìn.' Không cần lời. Không cần di chuyển. Chỉ cần chúng ta nhìn, nó cũng biết."
Evan quay sang June và Nick, giọng trầm: "Ta đã có mảnh đá. Nhưng chưa biết cách... sử dụng. Một sai lầm cho dù cực kì nhảm thôi, và nó sẽ hiểu ngay. Không phải vì nó tấn công... mà vì nó nhận ra chúng ta chưa đủ hiểu."
Nhóm im lặng. Thời gian như dừng lại. Mọi tiếng động, mọi nhịp tim, mọi hơi thở đều bị khuếch đại trong không gian nhỏ bé của thư viện. Mảnh đá nhấp nháy liên tục, nhưng ánh sáng không giống bất kỳ nguồn sáng nào trước đây họ từng thấy: nó mềm mại, nhưng sắc bén, thân thiện nhưng cảnh báo, dịu dàng nhưng tuyệt đối nghiêm khắc.
Evan thở ra, tay vẫn giữ mảnh đá. "Bắt đầu từ đây, chúng ta sẽ học cách vận hành nó. Quan sát, thử nghiệm từng chi tiết. Không được nóng vội. Chỉ một động tác sai, và mọi thứ... sẽ thay đổi."
June gật đầu, mắt dán vào sổ tay. "Đúng. Không phải thử để thấy kết quả. Chúng ta thử để hiểu. Mỗi hành động đều phải có lý do. Ghi chép mọi thứ. Không bỏ sót chi tiết."
Nick thở dài, nhưng không rời mắt khỏi mảnh đá. "Được. Chúng ta đang đứng trước cơ hội... nhưng cũng là rủi ro. Không ai được sơ suất."
Cal nhấc nhẹ tay, di chuyển mảnh đá sang vị trí trung tâm hơn trên bàn, ánh sáng phản chiếu đều lên mọi mặt. Dòng xoắn dưới sàn co giãn theo nhịp, như thể mảnh đá thở, như thể nó vừa hài lòng, vừa cảnh báo.
Evan nhìn cả nhóm. "Từ giờ, mọi bước đi, mọi hành động... đều phải đo lường. Chúng ta đã nắm mảnh đá. Nhưng The Logarit... vẫn ở đó. Nó quan sát. Nó chờ. Và nếu chúng ta sơ suất, nó sẽ không tha."
Một phút im lặng trôi qua. Không ai thở mạnh, không ai di chuyển. Ánh sáng nhấp nháy từ mảnh đá, dòng xoắn co giãn, và nhóm cảm nhận rõ: đây không chỉ là một vật thể, mà là một thực thể, sống, cảnh giác, và kỳ lạ đến mức không thể giải thích.
Evan nhắm mắt một chút, hít sâu, và nói: "Chúng ta bắt đầu... từ việc quan sát, ghi chép, và hiểu từng chi tiết nhỏ nhất. Đây là chìa khóa. Nhưng chìa khóa... không cho phép sơ suất."
Cal đặt tay xuống bàn, mắt vẫn không rời mảnh đá. "Được. Chúng ta sẽ khai thác nó. Nhưng từ từ. Từng bước. Nhỏ nhất cũng phải cẩn trọng."
June mở sổ tay, ghi chép liên tục, mắt dán vào mảnh đá. Nick đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát. Evan đặt tay lên mảnh đá lần nữa, cảm nhận nhịp xoắn dưới sàn, và lần đầu tiên, cả nhóm cảm nhận một sự thật lạnh sống lưng: họ đã cầm trên tay thứ duy nhất có thể kiểm soát The Logarit, nhưng cũng là thứ duy nhất mà bất kỳ sơ suất nào cũng có thể giải phóng nó.
Không khí trong thư viện dày đặc, lạnh lẽo. Ánh sáng từ mảnh đá không còn chỉ nhấp nháy nhẹ nữa, mà như thở, lúc mạnh, lúc yếu, tạo bóng dài trên tường và mặt bàn. Cả nhóm đều cảm nhận được sự hiện diện không thể chối cãi: thứ gì đó đang quan sát từng chuyển động của họ.
Cal ngồi im, tay vẫn giữ mảnh đá. "Cẩn thận... đừng nhấc mạnh," cậu thì thầm. Giọng thấp, như sợ đánh thức thứ gì đang ngủ.
Evan rùng mình. Từng nhịp tim của cậu vang rõ trong đầu, trộn với tiếng gió thổi qua cửa sổ, tạo thành một nhịp điệu kì quái. Mỗi lần cậu chạm vào mảnh đá, một luồng lạnh chạy dọc cánh tay, sâu hơn lần trước, như xương sống bị chạm vào từ bên trong.
June nhìn xuống sổ tay, tay run. "Chúng ta phải làm gì bây giờ? Ghi chép hay thử nghiệm?"
Cal nghiêng người, mắt dán vào mảnh đá: "Quan sát thôi. Một sai sót... và..." Cậu không nói tiếp. Không cần. Ánh sáng nhấp nháy nhanh hơn, bóng kéo dài lên tường, giống như những bàn tay mờ, vươn ra từ sàn.
Nick cứng người. "Tao cực kỳ đéo thích cảm giác này... Nó... nhìn chúng ta."
Evan thở gấp. Không chỉ là mảnh đá, mà là không gian quanh nó. Không khí nặng, áp lực đè lên lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở đều khó khăn. Như thể The Logarit, hoặc thứ gì đang gắn với mảnh đá, muốn nhắc nhở: "Ta biết các ngươi đang làm gì."
Một tiếng rít rất nhỏ vang lên, như xé rách tĩnh lặng. Cả nhóm giật mình. Mảnh đá rung nhẹ, ánh sáng lập lòe. June thốt lên, giọng run rẩy: "Chuyển nó... hay đặt xuống?"
Cal lắc đầu: "Đừng. Nó biết. Chỉ quan sát. Bất cứ cử động lớn nào, nó sẽ phản ứng."
Evan cúi xuống, đặt tay lên mảnh đá lần nữa. Lạnh. Không phải lạnh thông thường, mà như có hàng ngàn vật thể nhỏ, sắc nhọn chạm vào da cậu từ bên trong. Một tiếng thì thầm gần tai, nhưng không ai khác nghe thấy: "Sai... sẽ trả giá..."
Cả nhóm đồng loạt co rúm lại, nhưng ánh sáng từ mảnh đá nhấp nháy liên tục, tạo cảm giác bóng dài và méo mó trồi ra khắp nơi. Họ như thấy bàn tay, khuôn mặt, thứ gì đó trong bóng tối di chuyển nhưng không hẳn là vật thể.
June run rẩy, viết nhanh, không dám nhìn lên. Nick nhăn mặt, miệng khô khốc. Cal cứng người, mồ hôi lấm tấm trên trán. Evan nhận ra: nỗi sợ không phải từ mảnh đá, mà từ chính việc mảnh đá biết họ đang sợ.
Một phút trôi qua, yên ắng... rồi bỗng tiếng lách tách như kim loại nứt vang lên từ mặt bàn. Mảnh đá di chuyển một chút, vừa đủ để ánh sáng nhấp nháy dồn dập. Evan nhấc tay ra, tim đập nhanh, hơi thở dồn dập.
"Đây... là cảnh cáo," Cal thì thầm, giọng run. "Chỉ một hành động sai... chúng ta sẽ... không biết chuyện gì xảy ra. Nhưng nó sẽ."
Không ai dám di chuyển. Không ai dám thở quá mạnh. Cả nhóm ngồi đó, căng mình, cảm giác như thời gian kéo dài vô tận. Mỗi nhịp đập của tim, mỗi hơi thở, mỗi tiếng giấy rít lên... đều bị phóng đại đến mức điên rồ.
Evan nhìn mảnh đá, tim như muốn ngừng. Ánh sáng lập lòe, bóng kéo dài, và cậu thấy... một khoảng trống trong bóng tối, như thể cái gì đó lén lút, theo dõi, quan sát từng chuyển động. Một phần cậu muốn đứng lên chạy, nhưng không thể. Cảm giác sợ hãi trói chặt mọi cơ bắp, mọi ý nghĩ.
June thì thầm: "Chúng ta... không được để nó biết quá nhiều. Nhưng cũng không được bỏ qua. Nó... quá nhạy."
Evan gật. "Chúng ta... sẽ học cách sống với nó. Nhưng phải... từng bước. Không vội. Mỗi sai lầm... sẽ cút."
Cal thở chậm lại, tay vẫn giữ mảnh đá. "Đây không chỉ là vật. Nó là mắt, là tai, là thứ biết chúng ta... và chờ thời điểm sai ."
Một tiếng rít nữa vang lên, như cắt qua cổ họng. Ánh sáng nhấp nháy dồn dập, bóng méo mó xoay tròn. Nhóm lặng im. Sợ hãi, căng thẳng, và ám ảnh ngập tràn.
Họ đã có mảnh đá. Nhưng nó không phải là công cụ. Nó là cảnh báo sống. Và nếu ai đó làm sai... The Logarit sẽ biết trước cả khi họ kịp nhận ra.
Evan cúi xuống, hít sâu, cảm giác như hơi thở cũng bị hút vào mảnh đá. "Bắt đầu từ đây... từng bước... quan sát... ghi lại... và... không sai lầm."
Nhóm ngồi đó, trong ánh sáng nhấp nháy, bóng méo mó, sợ hãi dày đặc, và nhận ra: mảnh đá không chỉ giữ The Logarit... nó còn giam giữ cả nỗi sợ hãi, và giờ họ là một phần trong đó.
2. THỬ NGHIỆM ĐẦU TIÊN
Cả nhóm rời thư viện, mang mảnh đá trong ba lô của Cal. Không ai nói nhiều. Bước chân của họ nặng trịch trên sàn gỗ cũ, tiếng gót giày vọng lại, kéo dài ra từng khoảng trống. Ánh sáng mờ từ cửa sổ tạo những bóng méo mó, trườn dọc tường, giống như có mắt đang nhìn họ.
Cal mở ba lô, đặt mảnh đá lên bàn trong một căn phòng nhỏ phía sau thư viện, nơi bụi phủ dày. "Được rồi, để tao thử..." cậu vừa nói vừa chạm tay lên bề mặt mảnh đá.
Ngay khi ngón tay chạm vào, không gian như nặng lại. Một rung động nhẹ truyền qua bàn, lắc nhẹ những tấm giấy, làm bụi bay lên. Evan rùng mình, lùi lại một bước. Mảnh đá lạnh lẽo, ánh sáng lập lòe như nhịp tim không ổn định, dội xuống mặt họ.
June nghiêng người, mắt dán vào mảnh đá: "Cảm giác... như nó biết chúng ta đang nhìn."
Cal cúi xuống, run run. "Đừng di chuyển quá nhiều. Chỉ... chạm thôi."
Evan hít sâu, nhấc tay, đặt ngón trỏ lên bề mặt. Luồng lạnh chạm vào da cậu, chạy dọc cánh tay, nhưng lần này còn mạnh hơn lần trước. Không đau. Không tê. Chỉ là... cảm giác bị nhìn xuyên qua từng mạch máu, như ánh mắt vô hình bám lấy cậu.
Nick đứng gần cửa, quay đầu ra phía hành lang. "Có tiếng gì đó... lạch cạch."
Không ai trả lời. Tiếng lạch cạch từ sàn gỗ phía xa, không đều, như bước chân ai đang đi lại, nhưng không phải ai. Mọi người đồng loạt ngoái nhìn, nhưng hành lang trống trơn.
June thì thầm: "Nó... không chỉ trong mảnh đá. Nó đang quanh đây."
Cal không nói gì, mắt dán vào mảnh đá, tay siết nhẹ. Ánh sáng nhấp nháy nhanh hơn, đẩy bóng lên trần, quét dọc tường. Chúng kéo dài, méo mó, giống như có hình người đứng lẩn khuất. Evan cảm giác như có một bàn tay vô hình vươn ra, chạm nhẹ vào cổ họng cậu, ép cậu im lặng.
"Bỏ tay ra... thôi đi," Nick nói nhỏ, giọng run.
Cal lắc đầu, nhưng tay vẫn giữ mảnh đá. "Chỉ quan sát..."
Một tiếng rít bất ngờ vang lên, sắc nhọn, cắt qua tai. June nhắm mắt, lùi lại, tim đập dồn dập. Bóng từ mảnh đá xoay, biến dạng, vươn ra như muốn ăn vào mọi thứ trong phòng.
Evan nhận ra: không phải mảnh đá di chuyển. Là không gian xung quanh nó uốn cong, méo mó theo ý muốn của thứ gì đó đang ẩn dưới Marlow.
Cậu hít sâu, cố kiểm soát cảm giác. "Chúng ta sẽ làm thử thứ đơn giản trước... nhấc nó lên một lần thôi, đặt xuống, quan sát..."
Cal gật đầu. Tay cậu co rút, rồi nâng mảnh đá lên khoảng vài cm. Không gian như phản ứng ngay lập tức. Bóng dài quét lên trần nhà, méo mó, xoay vòng. Mọi thứ trong phòng dường như bị kéo căng, rung lên. June phải bám vào mép bàn để đứng vững.
Một vệt ánh sáng lập lòe chiếu xuống mặt họ, và Evan thấy... bóng của chính cậu trên sàn không còn đúng. Nó méo mó, trượt đi, như đang sống một đời khác.
"Đặt xuống," Evan nói, giọng thấp.
Cal chậm rãi hạ mảnh đá. Ngay khi nó chạm mặt bàn, ánh sáng lập lòe dừng lại, bóng trả về đúng vị trí, nhưng không gian vẫn còn nặng nề, như vừa trải qua một trận động đất vô hình.
June run rẩy, ghi chép: "Cảm giác... như cả căn phòng vừa thở theo mảnh đá."
Nick hít sâu, mồ hôi nhễ nhại. "Cái này... kinh thiệt sự."
Evan đặt tay lên mảnh đá, cảm giác lạnh vẫn còn, nhưng ít hơn. Cậu lướt mắt khắp phòng. Không có gì cử động nữa, nhưng vẫn còn một cảm giác bị theo dõi, âm ỉ, bám chặt.
Cả nhóm im lặng. Không dám nói gì. Mỗi người đều nhận ra: đây không phải đồ vật để chơi thử. Đây là thứ sống, biết quan sát, biết phản ứng với từng cử động của họ.
Và điều đáng sợ nhất? Nó vẫn ở ngoài kia, theo dõi từng nhịp tim, từng hành động. Mảnh đá chỉ là cầu nối, nhưng cầu nối này có thể kéo thứ gì đó vào phòng bất cứ lúc nào.
Cả nhóm nhìn nhau, ánh mắt đầy căng thẳng. Không ai nói gì, nhưng họ đều hiểu: đây mới chỉ là bước đầu tiên. Và từng phút ở lại gần mảnh đá, từng nhịp thở, từng cử động... đều là canh bạc với nỗi sợ.
Ánh chiều yếu dọi qua cửa sổ thư viện, quét trên mặt bàn nơi Cal đặt mảnh đá. Không khí lập tức đặc quánh, nặng nề như sắp có cơn bão từ dưới lòng đất nổi lên. Nhóm bọn trẻ đứng im, mắt dán vào vật thể nhỏ bé nhưng mạnh mẽ kia.
Cal run run đưa tay chạm vào mảnh đá. Ngay khi đầu ngón tay chạm bề mặt, một dòng điện nhẹ nhưng sắc lạnh chạy dọc cánh tay, nhưng không hề đau. Thay vào đó là cảm giác bị siết chặt, như thể da thịt bị nhìn thấu từ trong ra ngoài, và không thể rút tay ra.
Ngay lập tức, mảnh đá kích hoạt ký ức vật lý, kéo nỗi kinh hoàng lên mặt đất. Evan thấy trước mặt bọn trẻ một cảnh tượng sống động và kinh tởm: Tsiskwa cổ xưa, quần áo rách nát, đứng thành vòng tròn nghi lễ, bỗng bị kéo ra khỏi vị trí.
Máu bắn tung tóe, lẫn với bụi đất đỏ, bám dính vào da, tóc, áo quần của những hình ảnh hiện ra. Không còn là dấu vết mờ nhạt trong trí tưởng tượng – mỗi chi tiết là thật, với trọng lượng và mùi của nó. Evan cảm nhận mùi tanh nồng của máu sống, mùi thịt bị xé rách, thậm chí mùi nội tạng ẩm ướt, xộc thẳng vào mũi, làm cổ họng cậu nghẹn ứ.
June hét lên, quay mặt đi, nhưng vẫn phải nhìn. Trước mắt là cảnh tượng một người đàn ông Tsiskwa bị xé tay chân, lóc ra từng miếng thịt, máu bắn lên mặt cỏ, bắn vào mắt những người chứng kiến. Đôi mắt người đàn ông trợn trừng trong đau đớn, rướn lên, miệng há hốc, thều thào như cầu xin – nhưng thứ đó không bao giờ nghe lời cầu xin.
Cal run, cố rút tay khỏi mảnh đá, nhưng cảm giác bị bám chặt, như da thịt dính vào bề mặt đá, không nhúc nhích nổi. Mảnh đá rung lên, như phản ứng với nỗi sợ của cậu. Mỗi nhịp rung là một khoảnh khắc mới của máu me, từng bộ phận cơ thể người Tsiskwa bị xé ra, rơi xuống đất, và tiếng xương răng rắc, thịt xé lách cách vang vọng khắp không gian, bọn trẻ co rúm người.
Nick hét lên khi nhìn thấy một hình bóng Tsiskwa bị kéo ra, máu phủ đầy chân, tay, mặt, và bộ não còn sống bị lộ ra, nhích theo nhịp kéo, khiến cậu cảm giác như chính cơ thể mình đang tan rã. Một âm thanh hỗn tạp: tiếng da rách, xương vỡ, thịt rút lại, tiếng hét hỗn loạn, tất cả hòa lẫn với nỗi khiếp sợ lan tỏa khắp phòng.
Evan đứng sững. Cậu cảm nhận mỗi nhịp tim như nhát dao cắm vào chính mình, mỗi hơi thở mang mùi tanh nồng của máu, của thịt sống, của nỗi kinh hoàng vật lý đang hiện ra. Cảnh tượng không chỉ nhìn thấy, nó đè nặng lên cơ thể, kéo bọn trẻ vào từng khoảnh khắc đau đớn.
June nôn thốc khi nhìn thấy một người Tsiskwa bị xé ngực, nội tạng rơi ra lẫn máu, cô cảm giác như bản thân bị dính máu, lạnh ngắt, nhớp nháp, run rẩy đến tột cùng. Cal thì mắt trợn ngược, không thể rời tay khỏi mảnh đá, cảm giác mỗi cơ bắp, da thịt và xương của những nạn nhân như lan vào cơ thể mình, ép tim cậu đập loạn nhịp.
Một giây tiếp theo, Evan thấy những phần cơ thể rơi xuống, tan rã, vẫn còn cử động, như bị giữ lại bởi lực vô hình, kéo lê qua mặt đất. Máu trộn với bùn, vón lại thành từng cục nhớp nháp, lấp đầy khoảng trống giữa các vòng xoắn trên mặt đất. Ngửi thấy mùi đó, họ như bị bóp nghẹt cổ họng, chân tay co giật.
Cal thì thì thầm: "Không phải... không phải tưởng tượng... Nó biến nỗi sợ của chúng ta thành vật lý... mỗi chi tiết, mỗi giọt... máu, da, thịt, xương... đều thật..."
Evan đứng im, run rẩy, cảm nhận sự kinh tởm ăn sâu vào từng giác quan, nhịp tim dồn dập, da nổi da gà. "Chúng ta... không chỉ đang quan sát... chúng ta đang chứng kiến... nỗi kinh hoàng của người khác, và nó ép trực tiếp lên cơ thể mình."
Ánh sáng yếu từ mảnh đá lập lòe một lần cuối, cảnh tượng co lại, máu và thịt hòa tan vào không gian, nhưng nỗi ám ảnh vẫn còn. Mùi tanh, âm thanh rùng rợn, cảm giác dính nhầy trên da, tất cả nhắc nhở: Nó không chỉ giữ quá khứ, nó còn biến nỗi sợ thành hiện thực vật lý.
Cả nhóm đứng im, run rẩy. Không ai nói gì. Không gian quái dị vẫn quấn lấy họ, nhấn mạnh rằng chỉ một phút lơ là, một hành động sai, và họ sẽ trở thành phần tiếp theo của cảnh tượng kinh hoàng này.
Mảnh đá vẫn đặt trên bàn, tỏa ra ánh sáng đỏ lờ mờ, rung rung như nhịp tim. Bọn trẻ không ai dám chạm vào lần nữa, nhưng Cal vẫn ngồi đó, tay run run đặt lên mặt bàn gần đá, mắt trợn tròn.
Bất chợt, từ mảnh đá, một dòng xoắn kinh dị trồi lên, kéo Evan vào hình ảnh tiềm thức. Không gian xung quanh thay đổi: thư viện biến mất, thay bằng một khu rừng tối ẩm, sũng bùn, ánh sáng đỏ từ máu tanh tỏa ra như hơi nóng.
Evan hít sâu, cảm nhận mùi đất ướt lẫn máu sống, cảm giác tanh nồng lấp đầy mũi họng, làm cổ họng nghẹn ứ. Ngay trước mắt bọn trẻ, Lại là thứ đó hiện ra – cao, như một cái bóng, khuôn mặt loang lổ máu tươi, mắt sáng đỏ rực, môi bị rách kéo dài, lộ ra hàng nghìn hàm răng sắc nhọn như không đáy nhấp nháy dưới ánh sáng đỏ.
June hét lên, lùi lại, tay nắm chặt cuốn sổ. Cal cố kìm hơi thở, nhịp tim rối loạn, nhưng không dám rời khỏi bàn.
Con quái vật bước tới, bàn tay to đập nát vỡ mọi thứ trên đường đi, máu văng tung tóe lên gốc cây, trượt xuống bùn, dính vào tay chân bọn trẻ. Evan cảm giác da mình như dính máu giả, dính nước mũi, lạnh lẽo, cơ thể run rẩy từng cơn.
Nó không nói gì. Chỉ thả ra tiếng rên rỉ của thịt rách, xương vỡ, đồng thời nhìn thẳng vào bọn trẻ. Mỗi nháy mắt của nó là một đòn sát thương vật lý, ép tim bọn họ nhảy lên.
Evan nhận ra, con quái vật đang tái hiện cảnh sát hủy hoại, xé xác Tsiskwa trước mặt cậu, máu bắn khắp, mắt nó dính máu của nạn nhân, rỉ xuống khóe môi. Từng bước chân của nó tạo ra rung động trên mặt đất tiềm thức, kéo bọn trẻ về phía nó, ép họ phải chạy.
"Con mẹ nó... Chạy!" Nick hét lên, và bọn trẻ đồng loạt bật dậy trong tiềm thức, lao qua lớp đất bùn nhão, tránh những tay quái vật vung ra, mỗi cú quơ dính máu tanh và mùi kinh dị nồng lên.
Evan cảm nhận da thịt bị kéo căng, chân như dính vào bùn nặng, mỗi bước đều cực kỳ vất vả. Cal thì gần như ngã sấp xuống, nhưng vẫn nhấc chân chạy, mắt trợn ngược nhìn The Logarit.
June quay lại, nhìn thấy mặt quái vật loang lổ máu, mắt đỏ rực, môi nhếch lên lộ răng, cả nhóm cảm giác tim như bị bóp nghẹt. Tiếng rên rỉ của quái vật, tiếng xương nứt, thịt rách, tiếng máu văng bắn vào mặt, tất cả ép bọn trẻ phải lao đi, chỉ còn một thứ duy nhất – chạy thoát ra khỏi hiện thực tiềm thức.
Khoảng cách tăng dần, mảnh đá trên bàn vẫn nhấp nháy, như dẫn lối ra. Evan nhảy qua một gốc cây, cảm giác chân bị bùn nhão bám, máu giả dính khắp, và bước ra khỏi tiềm thức.
June và Cal cũng theo sau, thở hổn hển, tóc dính bùn đỏ. Nick cắn môi, tay run. Không ai nói gì, chỉ nhìn mảnh đá, nhận ra rằng thứ đó vẫn quan sát họ, nhưng không thể chạm đến ngoài hiện thực.
Evan cuối cùng hít một hơi thật sâu. "Chúng ta... may mà thoát."
Cal cúi xuống, tay chạm mảnh đá một lần nữa, run run: "Nếu... chúng ta không tỉnh, nó sẽ... nuốt hết bọn mình."
June nhìn quanh, cố gắng xua đi hình ảnh kinh dị. "Không chỉ là sợ. Nó biến máu, thịt, nỗi đau... thành thứ chúng ta cảm nhận được. Vật lý. Cái chết... trực tiếp lên cơ thể mình."
Evan gật đầu. "Mảnh đá... không chỉ giữ The Logarit lại. Nó còn làm bọn mình trải nghiệm quá khứ tàn khốc, nhưng đồng thời dạy bọn mình cách chạy thoát."
Bọn trẻ nhìn nhau, lặng im. Không ai muốn chạm vào mảnh đá lần nữa. Không ai muốn nhìn con quái vật, mặt loang lổ máu, chỉ trực chờ họ sơ hở.
3. TAN HỌC
Tan học muộn.
Không phải vì bị phạt, cũng không phải vì học thêm. Chỉ là hôm đó giáo viên nói lan man, chuông reo trễ hơn bình thường một nhịp, và chẳng ai trong lớp để ý.
Evan ra khỏi cổng trường cùng June và Nick. Cal đi trước vài bước, tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc. Con đường đất dẫn về khu dân cư phía tây vắng hơn mọi khi. Trời xám, mây thấp, gió từ sông thổi lên mang theo mùi tanh quen thuộc.
June dừng lại trước.
"Mấy đứa... nghe không?"
Nick cau mày. "Nghe gì?"
Một âm thanh rất nhỏ.
Không phải tiếng nước.
Không phải tiếng gió.
Là tiếng nhai.
Chậm. Ướt. Có nhịp.
Evan cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cả ba nhìn về phía bờ sông.
Dưới gốc cây liễu già, có thứ gì đó đang đứng.
Ban đầu, não Evan từ chối hiểu hình ảnh đó. Nó cao hơn người bình thường một chút. Lưng cong. Da tối sẫm như bị ngấm bùn lâu ngày. Tay dài, thõng xuống gần tới đầu gối.
Và trong tay nó... là một cánh tay người.
Không phải xương.
Không phải sạch.
Thịt vẫn còn bám.
Máu nhỏ từng giọt xuống bùn, hòa vào nước sông, loang ra thành vệt đỏ sẫm.
Nick há miệng, nhưng không ra tiếng.
Thứ đó cúi đầu, cắn.
Âm thanh vang rất rõ.
Răng nghiến vào xương.
Một tiếng rắc khô khốc.
Sau đó là tiếng nhai chậm rãi, như thể nó đang... thưởng thức.
June run bắn, tay bấu chặt quai balo đến trắng bệch.
"Đừng... đừng nhìn..."
Nhưng Evan không rời mắt được.
Thứ đó ngẩng đầu lên.
Mặt nó dính đầy máu.
Không phải kiểu bắn tung.
Là kiểu đã ăn rất lâu.
Máu khô một phần, dính thành mảng quanh miệng và cằm. Mắt nó không rõ tròng, chỉ là hai hốc tối, nhưng Evan biết rất rõ—
Nó đang nhìn lại.
Rồi nó kéo lê phần còn lại của cái xác.
Một thân người, hoặc thứ từng là người, bị kéo từ sau gốc cây ra. Phần bụng bị xé toạc, ruột lộ ra, quệt xuống bùn, để lại một vệt dài lầy lội. Một cánh tay khác bị đứt lìa, mắc lại trên rễ cây.
June bật nôn.
Nick lùi một bước, giẫm phải cành khô.
RẮC.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng đủ.
Thứ đó dừng lại.
Không ăn nữa.
Không cúi nữa.
Nó đứng thẳng lên.
Cái cổ xoay một góc không tự nhiên, khớp xương kêu cạch.
Rồi nó bắt đầu đi.
Không chạy.
Không gầm.
Chỉ đi, từng bước nặng nề, kéo theo xác người, như thể không hề vội.
Evan thốt ra đúng một chữ:
"Cái con mẹ nó chứ... Mẹ nó... CHẠY!"
Không ai dám quay đầu lại.
Cả ba quay đầu chạy bán sống bán chết. Đất trơn, chân trượt, balo va vào lưng. Phía sau, tiếng kéo lê lại vang lên, lần này nhanh hơn, gấp gáp hơn. Có tiếng nước bắn. Có tiếng gì đó nặng đập xuống bùn.
June khóc nấc, vừa chạy vừa ngoái đầu lại—
và hét lên.
Thứ đó đã bỏ xác lại.
Nó đang đuổi theo.
Khoảng cách không xa.
Quá gần.
Evan nghe thấy tiếng thở của nó.
Không đều.
Như có thứ gì đó kẹt trong cổ họng, mỗi lần hít vào lại phát ra tiếng khò khè ướt át.
Cả nhóm lao qua hàng rào gỗ, ngã dúi dụi xuống sân sau một nhà bỏ hoang. Evan quay lại đóng sập cửa kho cũ, tay run đến mức suýt tuột chốt.
Bên ngoài—
RẦM.
Thứ gì đó đập mạnh vào cửa.
Một lần.
Hai lần.
Gỗ rung bần bật.
Bụi rơi xuống tóc họ.
Rồi... im.
Không tiếng kéo lê.
Không tiếng thở.
Không tiếng gì hết.
Chỉ còn tiếng tim họ đập loạn trong tai.
Nick thì thào, giọng vỡ hẳn:
"Cái... cái đó là gì?"
Evan nuốt nước bọt.
Là thứ đó, cái thứ mà suốt lâu nay ta tìm kiếm.
Vì trong đầu cậu, hình ảnh cuối cùng vẫn còn rõ:
cái cách nó ăn,
cái cách nó nhìn,
và cái cách nó biết chính xác họ ở đâu ngay khi nghe một tiếng động nhỏ nhất.
Bên ngoài, gió lại thổi.
Sông lại chảy.
Marlow lại yên tĩnh như chưa từng có xác người bị ăn dở bên bờ nước.
Nhưng tụi nó biết.
Từ giờ trở đi,
con quái vật không còn ở đó nữa.
Nó đã lên.
Và nó đói.
Họ không nói với ai về chuyện ở bờ sông.
Không phải vì không dám. Mà vì ngay khi Evan mở miệng thử kể với mẹ, cậu nhận ra có những chi tiết không thể nói ra bằng lời. Như thể cổ họng sẽ tự động né đi, đổi chủ đề, làm câu chuyện gãy khúc trước khi chạm tới phần quan trọng nhất.
Nên họ im.
Nhưng nó thì không.
Buổi chiều hôm sau, Cal không về cùng nhóm.
Không ai nhận ra ngay. Chỉ đến khi June đứng ở đầu con đường đất, quay lại đếm người, cô mới khựng lại.
"Cal đâu?"
Nick nhìn quanh. "Nãy tao còn thấy mà."
Evan có cảm giác dạ dày mình trũng xuống.
Con đường tách làm hai nhánh. Một dẫn về khu dân cư. Nhánh kia vòng ra phía sau bãi rác cũ, sát mép rừng – đường tắt mà Cal hay đi một mình.
"Đừng nói là—" June bắt đầu.
Rồi họ nghe thấy tiếng hét.
Không lớn.
Không kéo dài.
Một tiếng bị bóp nghẹt giữa chừng, như thể ai đó vừa kịp mở miệng thì đã bị thứ gì đó chặn lại từ bên trong cổ họng.
Evan quay đầu chạy trước khi kịp suy nghĩ.
Rừng phía sau bãi rác tối hơn bình thường. Không phải vì trời tối, mà vì ánh sáng không đi sâu vào được. Không khí nặng, ẩm, mùi rác thối trộn với mùi tanh kim loại khiến June muốn nôn ngay lập tức.
Họ thấy Cal.
Hoặc đúng hơn—
thấy thứ đang giữ Cal.
Cal bị ép ngửa ra sau, lưng đập vào thân cây. Một cánh tay cậu bị kéo căng lên cao, bàn tay run bần bật. Chân đạp loạn trên đất, giày cào vào rễ cây phát ra tiếng rẹt rẹt yếu ớt.
Thứ đó đứng sát người Cal.
Quá sát.
Một bàn tay dài, thô ráp, thò thẳng vào miệng Cal.
Không phải bóp cổ.
Là nhét sâu vào trong.
Cal ọe lên một tiếng nghẹn cứng. Hàm cậu bị banh ra đến mức Evan nghe thấy tiếng khớp hàm rắc một cái rất khẽ. Nước bọt, máu và dịch dạ dày trào ra, chảy dọc theo cổ xuống áo.
Thứ đó cúi đầu.
Mũi nó hít rất mạnh.
Một hơi dài.
Như thể đang ngửi bên trong Cal.
Rồi nó cắn.
Không cắn đầu.
Không cắn cổ.
Nó cắn má.
Một miếng thịt bị xé toạc khỏi mặt Cal, kéo theo da và máu. Tiếng xé nghe ướt và mềm, không giống bất kỳ âm thanh nào Evan từng nghe. Cal gào lên, tiếng gào méo mó vì miệng vẫn bị bàn tay kia chặn lại.
June hét lên điên loạn.
Nick lao tới đầu tiên, không suy nghĩ. Cậu nhặt đại một thanh kim loại gỉ từ bãi rác, đâm mạnh vào lưng thứ đó.
SOẸT.
Âm thanh vang lên, nhưng thứ đó không phản ứng ngay.
Nó nhai.
Chậm.
Rất chậm.
Máu chảy đầy cằm, nhỏ xuống ngực Cal, nóng và nhớp. Cal run như sốc điện, mắt trợn trắng, nước mắt trào ra không thành tiếng.
"BUÔNG RA!" Evan hét, giọng vỡ hẳn.
Thứ đó cuối cùng cũng quay đầu.
Mặt nó ở rất gần.
Quá gần.
Evan thấy rõ kẽ răng dính thịt người, thấy một mẩu da còn mắc lại ở khóe miệng. Mắt nó không nhìn Evan—
mà nhìn thẳng vào Cal, như thể Evan không tồn tại.
Rồi nó kéo Cal xuống.
Cả cơ thể Cal bị lôi khỏi thân cây, ngã mạnh xuống đất. Đầu đập vào rễ cây một cái cộp khô khốc. Cal không kêu nữa. Chỉ còn thở giật, từng cơn ngắn.
Thứ đó cúi xuống, há miệng rộng hơn mức bình thường.
Rộng đến mức Evan thấy họng nó co giãn, như một cái bao thịt sẵn sàng nuốt trọn.
June lao tới từ bên hông, vung balo nặng đập thẳng vào mặt nó. Balo vỡ tung. Sách vở rơi ra, giấy dính máu ngay lập tức.
Nick đâm lần nữa.
Rồi lần nữa.
Thanh kim loại cong lại.
Cuối cùng—
thứ đó gầm lên.
Không phải tiếng thú.
Là một âm thanh rất thấp, rất sâu, như tiếng đất bị xé.
Nó lùi lại một bước.
Chỉ một bước.
Evan không bỏ lỡ.
Cậu kéo Cal bằng cả hai tay, máu Cal trơn tuột làm tay Evan suýt tuột ra. June giúp kéo, móng tay cắm vào áo Cal, rách toạc.
Họ lôi được Cal ra khỏi tầm tay nó.
Thứ đó không đuổi theo ngay.
Nó cúi xuống, nhặt lại mẩu thịt vừa rơi, nhét vào miệng, nhai nốt. Máu vẫn chảy. Không vội. Không tức giận.
Chỉ là... chưa xong bữa.
Khi họ lùi xa đủ, thứ đó mới ngẩng lên.
Nhìn theo.
Không chạy.
Như thể đã ghi nhớ.
Họ kéo Cal ra khỏi rừng, máu nhỏ thành vệt dài. Cal vẫn sống. Nhưng nửa khuôn mặt cậu bê bết, một mảng thịt bị mất hẳn, để lộ răng và lợi bên trong. Mắt cậu mở, nhưng không tập trung.
June vừa khóc vừa run.
Nick thở dốc, tay đầy máu không phải của mình.
Evan nhìn lại rừng lần cuối.
Giữa những thân cây, thứ đó vẫn đứng đó.
Không giơ tay.
Không gầm.
Chỉ liếm máu trên ngón tay.
Và Evan hiểu ra một điều rất rõ ràng, lạnh toát:
Nó không giết Cal vì nó không cần.
Nó muốn họ nhìn thấy.
Để lần sau, họ sẽ chạy chậm hơn.
Máu Cal còn rịn trên đường, loang trên đất khô, mùi tanh nhức cả mũi. June ôm vai Cal, bước đi loạng choạng, tay còn run, lưỡi run run vì sợ. Nick gồng mình kéo cậu đi, mắt không rời rừng. Evan đứng sau, mắt quét mọi bóng cây, mọi bụi rậm, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Họ chưa chạy khỏi nguy hiểm.
Rừng cuối bãi rác dẫn ra bờ sông – nơi ánh chiều hắt xuống mặt nước lấp lánh, nhưng không đủ để xua tan bóng tối.
Và họ thấy nó.
Thứ đó đứng bên bờ sông, tay ướt đẫm dính máu, mặt lấm lem, răng nhai vẫn còn dính vụn thịt.
Một tay nắm chặt thứ gì đó giống bàn tay người mà nó vừa cầm, run rẩy, rỉ máu.
Một tay còn lại nhúng xuống nước, kéo theo những thứ không thể gọi tên nổi – tóc, da, một nửa khuôn mặt... vỡ ra trong dòng chảy.
Evan hét khẽ, giọng đứt đoạn: "Con mẹ nó đi thôi... chạy... chạy luôn đi!"
Họ lao đi.
Cal không nói gì. Một nửa khuôn mặt bê bết máu, mắt trợn, cắn chặt môi đến bật máu. Máu khô dính vào tóc, rơi xuống áo. Bước chân cậu run run, nhưng không dám ngã, không dám bỏ chạy chậm.
June kéo Cal theo, nước mắt lẫn mồ hôi chảy vào máu, mùi tanh càng khiến tim mọi người loạn nhịp.
Nick hốt một cây thép gãy làm vũ khí, vung ra trước mặt khi thứ đó nhấc tay, như muốn nắm lại.
Một tiếng gầm khàn, ướt nhẹp, vang lên như đất rung.
Họ nghe tiếng xé, tiếng quặn, tiếng nhai thở hổn hển, đen tối và dơ bẩn đến mức cả ba đều muốn nôn.
Con quái vật chạy nhanh, chỉ cần một bước sai, nó đã gần hơn với họ.
Evan cảm nhận mùi máu, mùi thịt người, mùi kinh hoàng quấn lấy từng lỗ chân lông, từng nhịp thở.
Một lần, nó chộp lẻ – muốn bắt Nick nhưng Nick né kịp, bàn tay quái vật cào lên vai cậu, rách áo, trầy da.
June hét lên, giật Cal, đẩy cậu ra giữa dòng đất dốc.
Họ lao xuống bờ sông. Nước lạnh táp vào chân, nhấn nhá thêm cảm giác rùng rợn cực độ.
Evan lao tới, tay túm áo Cal kéo lên bờ.
Con quái vật chậm lại. Chúng hiểu rõ: nước là ranh giới mà nó không muốn vượt qua – ít nhất lúc này.
Nhưng mắt nó vẫn dán vào họ, ánh nhìn đen ngòm, rình rập. Nó không rời. Nó biết họ sẽ quay lại.
Họ lên bờ, thở hổn hển, tim loạn nhịp. Cal ôm mặt, tay run, một nửa khuôn mặt vẫn bê bết máu, mắt trợn trắng. Máu khô dính vào cả tóc, áo, chân.
Evan nhìn quanh. Không có ai. Không có cảnh sát. Không có người lớn. Chỉ còn rừng, bờ sông, và thứ đó đứng lù lù bên dòng nước, cầm tay người, ăn sống, dơ bẩn và cảnh báo họ rằng lần sau sẽ không dễ thoát.
Nick lặng lẽ nhặt một viên đá, giữ chặt trong tay, sẵn sàng nếu thứ đó lao tới.
June thì ôm Cal, run rẩy.
Evan thì nhìn con quái vật lần cuối trước khi quay lưng kéo bạn bè chạy ra đường lớn, chạy không ngoái đầu, mang theo tiếng hét khô khốc còn văng vẳng trong đầu.
4. HẬU QUẢ
Họ về đến trường, nhưng không phải lớp học. Phòng học trống, cửa mở hé, ánh sáng chiều vàng úa lọt qua cửa sổ. Tất cả đều bình thường, nhưng bình thường đó nặng nề.
Cal ngồi bệt xuống sàn, tay lau mặt. Một nửa khuôn mặt cậu còn dính máu, mùi tanh vẫn bám quanh.
June ngồi kế bên, ôm cậu, run rẩy. Mỗi tiếng thở của cô đều dồn nặng như nhắc nhở họ rằng cái kinh hoàng vẫn bám theo.
Nick đứng cạnh bàn, tay vẫn nắm chặt cành cây gãy. Mắt cậu không rời cửa sổ. Cậu biết, ngay cả khi họ đã chạy khỏi bờ sông, con quái vật vẫn quan sát. Nó không cần lao vào ngay. Nó học cách săn, chọn thời điểm hoàn hảo.
Evan đứng giữa lớp, nhìn ra sân. Tim cậu vẫn đập mạnh. Mỗi tiếng gió, mỗi tiếng lá rơi đều khiến cậu nhớ đến bàn tay nát bét, mặt bê bết máu, những tiếng nhai và gầm khàn.
"Chúng ta... không thể kể với ai được," Evan nói khẽ. Giọng cậu đứt quãng, nặng nề. "Cảnh sát không tin. Người lớn không quan tâm. Và nếu nó biết... họ sẽ là món tiếp theo."
June gật đầu. "Chúng ta... chỉ còn nhau thôi."
Họ ngồi trong lớp, bốn người im lặng, không dám di chuyển nhiều. Máu, mùi tanh, hình ảnh kinh hoàng bên bờ sông vẫn in sâu trong đầu họ, như một vết khắc.
Cal bất giác chạm tay lên bàn, nhớ lại cánh tay quái vật vươn ra, móng dính thịt tươi, cảm giác run rẩy như vừa bị bắt lẻ lần nữa. Cậu nuốt nước bọt, mắt mở trừng trừng.
Nick thì bắt đầu đi lại, từng bước chậm. Mắt cậu không nhìn thẳng, nhưng não cậu ghi nhớ mọi chuyển động, mọi tiếng gió, mọi vệt máu nhỏ còn sót trên bãi cỏ gần sông.
Evan ngồi xuống, lắc đầu. "Chúng ta đã may mắn. Nhưng nó học nhanh. Nó biết chúng ta nhớ mặt nó, biết chúng ta biết nơi nó ẩn. Và... nếu lần sau... tụi mình tách ra..."
Câu chưa kịp nói hết thì nhóm đều hiểu. Một sai lầm nhỏ, một bước trễ, ai đó sẽ là thức ăn tiếp theo.
Không khí lớp học trở nên đặc quánh. Họ không nói gì nữa, chỉ lắng nghe nhau thở, nghe tim đập, nghe thế giới bên ngoài tiếp tục đi qua bình thường – không một dấu hiệu rằng bờ sông vừa chứng kiến một cảnh tượng máu me sống động, thối rữa và ghê tởm.
June thì ghi lại trên sổ: vết máu còn dính, chuyển động của quái vật, mùi, âm thanh. Mỗi chi tiết là một cảnh báo, một ký ức sống sót.
Cal nhìn xuống tay, nơi còn sót vài vệt máu khô: "Tao... tao không muốn nhớ lâu. Nhưng nếu quên... nó sẽ trở lại."
Evan nhìn ra cửa sổ lần nữa. Bờ sông vẫn tĩnh lặng dưới ánh chiều vàng. Nhưng cậu biết, chỉ vài giờ nữa, tối đến, thứ đó sẽ tiếp tục rình rập, kiểm tra, chọn món mới.
Họ đứng dậy, bước ra khỏi lớp, bước xuống hành lang. Mỗi bước đều nặng trĩu, như thể mỗi nhịp chân nhắc họ rằng máu, thịt và cái chết vừa ở ngay bên cạnh, vẫn còn nóng.
June thở dài, Cal lầm lũi theo sau, Nick nắm chặt cành cây, Evan dẫn đầu. Họ không ngoái đầu.
Họ biết, Marlow vẫn sống trong sự yên tĩnh giả tạo. Nhưng họ, bốn đứa trẻ, mang theo ký ức về cái kinh hoàng thật sự, và điều đó sẽ thay đổi cách họ nhìn thế giới – từng bước, từng giây, từng hơi thở.
Máu, tiếng gầm, cánh tay nát bét, mặt bê bết... sẽ không bao giờ rời khỏi trí nhớ.
Và bờ sông, chỗ mà cái chết đứng yên, vẫn chờ.
Đêm buông xuống Marlow, lạnh và ẩm ướt, gió thổi qua các tán cây, làm cành lá va vào cửa sổ, phát ra những âm thanh lạ như thì thầm từ dưới sông. Mỗi đứa trẻ ngủ riêng: Evan trên giường tầng trong phòng cậu, June nằm co trong chăn mỏng, Nick gối tay lên bàn học, Cal cuộn tròn giữa sách vở vương vãi.
Cole không ngủ. Cậu đứng ngoài hiên nhà mình, ánh đèn vàng đường phố hắt lên mái tóc, lặng nhìn về phía từng ngôi nhà của nhóm. Cậu nhớ lại mâu thuẫn hai ngày trước: cậu bỏ đi khi tranh cãi về cách đối phó con quái vật và mảnh đá. Sự tức giận vụn vặt đó giờ chỉ còn là cảm giác hối hận nặng nề. "Phải làm hòa... mai sáng phải nói..." Cole tự nhủ, hít sâu không khí lạnh, bàn tay đặt lên lan can như để giữ thăng bằng tinh thần.
Nhưng đêm này, cơn ác mộng không chỉ trong giấc mơ. Trong tiềm thức, Cole cảm nhận từng cảnh tượng kinh hoàng từ bờ sông mà nhóm gặp trước đó, như thể quái vật đi theo bọn họ. Evan mơ thấy cơ thể thổ dân tộc bị xé toạc, tay chân gãy, máu phun tung tóe, mắt tròn dại. June thấy cánh tay thổ dân bị kéo ra, xương lộ ra, nội tạng vương vãi trên bùn, mùi tanh nồng dâng lên làm cổ họng nghẹn lại. Nick mơ màng nghe tiếng xương gãy rợn người, cơ thể run rẩy. Cal thấy máu dính khắp mặt, nghẹn không thở nổi, cảm giác từng bàn tay của quái vật ghì xuống, kéo lê cơ thể qua bùn lầy và ruột nát.
Cole đứng ngoài, theo dõi từ xa, cảm nhận rõ rệt cơn hoảng loạn tiềm thức bọn họ. Dù chỉ đứng bên ngoài, cậu thấy từng nhịp tim, từng hơi thở gấp gáp. Cậu biết nếu không làm hòa, một thành viên vắng mặt sẽ làm nhóm suy yếu, và lần sau, họ có thể sẽ không thoát nổi. Nhìn cảnh máu me, Cole tự nhủ: "Phải giúp tụi nó... và phải làm hòa với nhóm".
Trong tâm trí Cole, những hình ảnh kinh dị cứ lởn vởn: quái vật nhấc từng cơ thể, máu bắn lên mặt, mắt nó mở to, nhìn thấu mọi thứ. Evan giật mình, mồ hôi nhễ nhại. June quằn quại trên giường, cảm nhận tay quái vật ghì xuống. Nick run rẩy, Cal nghẹn thở, máu tưởng tượng vương đầy trên da họ.
Nhưng nhờ Cole quan sát từ xa, ý thức sáng suốt của cậu tạo ra một ranh giới mỏng manh, như bức màng vô hình ngăn quái vật kéo họ hẳn vào cơn ác mộng. Cole nhắm mắt, hít sâu, tưởng tượng sáng mai cậu sẽ bước tới, đặt tay lên vai từng đứa, nói lời xin lỗi: "Tao xin lỗi... hôm kia tao hơi nóng."
Gió thổi qua, lạnh lẽo, Cole cảm nhận được rằng dù bọn họ vẫn còn sống trong cơn ác mộng, cơn sợ hãi, máu, và bùn vẫn dính trong tâm trí từng đứa. Mỗi hình ảnh đều rõ ràng, tởm lợm, ghê rợn – nhưng không ai bị nuốt trọn nhờ ý chí và sự quan sát của Cole. Cậu mím môi, biết rằng nếu sáng mai không nói ra, khoảng cách giữa mình và nhóm sẽ càng lớn, và nguy hiểm trong các cơn ác mộng sắp tới sẽ còn tồi tệ hơn.
Cole đứng đó, giữa bóng tối, cảm giác tim đập chậm nhưng đều, lắng nghe từng âm thanh của đêm Marlow – tiếng cành cây va vào cửa sổ, tiếng sông rì rào, tiếng gió hú qua ngôi nhà cũ kỹ. Cậu biết rằng đêm nay, cơn ác mộng của nhóm chỉ mới bắt đầu, nhưng ít nhất Cole còn có thể làm gì đó để giữ họ sống sót, dù chỉ là bằng sự quan sát và quyết tâm hòa giải.
Ánh sáng đầu tiên của buổi sáng trườn qua những tán lá, len lỏi vào cửa sổ từng căn phòng, chiếu lên sàn gỗ ẩm còn vương sương đêm. Marlow thức dậy như chưa hề ngủ, nhưng bên trong nó, tất cả vẫn lạnh lùng, lặng lẽ như một cơn ác mộng không tên gọi.
Cole mở mắt trong căn phòng im lặng, cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực không phải vì mệt mỏi bình thường. Nó là thứ nặng đến mức khiến cậu muốn nằm yên, nhắm mắt, và giả vờ rằng mọi chuyện chỉ là giấc mơ. Nhưng cậu biết, không phải. Những gì tối qua diễn ra vẫn còn vương vấn trong cơ thể mình, từng nhịp tim, từng giọt mồ hôi, từng hình ảnh ghê rợn chạy qua tiềm thức, khiến Cole lạnh toát.
Cậu mặc đồ, bước ra ngoài. Sương còn bám trên lá cỏ, lạnh thấu xương. Cả con đường yên tĩnh, nhưng mỗi bước đi đều khiến Cole cảm nhận một thứ gì đó đang quan sát, đang tính toán. Không phải ánh sáng hay bóng tối, mà là khoảng trống giữa hai thứ đó.
Khi cậu đến hiên nhà Evan, cậu thấy June đã đứng sẵn. Cô ôm cuốn sổ chặt vào ngực, mắt thâm quầng và gương mặt nhợt nhạt. Nick dựa vào tường, mắt hằn những đường nhăn lo lắng. Cal ngồi trên bậc thềm ngoài sân, tay vuốt những trang giấy nháp rải rác, trông như vừa trải qua cơn ác mộng vật lý – mặc dù tất cả đều ở nhà, nhưng cảm giác kinh hoàng vẫn còn hiện hữu, như máu dính trên da, như bùn ướt dính vào chân.
Cole hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Giọng cậu run run, khàn đặc:
"Ê... tao... tao muốn làm hòa. Hôm kia tao hơi nóng..."
Evan nhìn Cole, mắt nheo lại, nghi hoặc. June và Nick vẫn im lặng. Cal thở dài, gật đầu chậm: "Ít nhất còn biết xin lỗi. Đó là bước đầu."
Cậu bước vào sân, đứng giữa nhóm. Không ai nói gì ngay. Không khí nặng nề, lặng lẽ, chỉ tiếng gió thổi qua cây cỏ. Rồi Evan phá vỡ im lặng:
"Đêm qua... tụi mày có cảm giác gì không?"
Cole nuốt khô cổ, gật đầu. "Tao thấy... mọi thứ. Ác mộng của tụi mày. Máu, bùn, cơ thể bị kéo lê... tao cảm nhận được, nhưng... tao đứng ngoài, không bị cuốn vào."
June cầm cuốn sổ lên, giọng run run:
"Tao... tao mơ thấy tay quái vật ghì xuống, kéo lê người... máu văng khắp nơi. Cảm giác dính lên mặt, tanh nồng... không thở nổi. Mình thấy cả thịt rách, xương vỡ vụn, từng thớ cơ trượt qua tay nó... ghê tởm đến mức không dám nhắm mắt."
Nick nhíu mày, nắm chặt tay Cal:
"Tao suýt bị bắt... cậu ấy kéo, cảm giác như chân mình bị xé ra. Máu lạnh, dính vào tay, vào mặt... suýt chết trong đầu. Nhưng may quá... thoát ra được."
Cal run run, miệng há hốc, đôi mắt trợn tròn:
"Tao... tao thì thấy máu dính cả mặt, mùi tanh nồng vãi chưởng... tiếng xương gãy, âm thanh rách da, tiếng hét bị dồn nén. Tao tưởng mình gần như chết trong giấc mơ đó. Từng thớ thịt, từng mảnh cơ thể rơi xuống đất... mọi thứ ghê rợn. Cả đêm, tim tao đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực."
Cole lặng người, nhấp nhổm, nhìn nhóm: cậu hiểu. Những hình ảnh đó, những cảm giác đó, không phải tưởng tượng. Cơn ác mộng tối qua in hằn vào từng giác quan họ, từng nỗi kinh hoàng vật lý khiến họ run rẩy, dù cơ thể vẫn lành lặn. Máu, xác người, bùn dính lên da, mùi tanh hôi, thớ cơ rách vụn – tất cả như hiện hữu, ép họ phải chứng kiến.
Evan hít sâu, nhìn thẳng vào từng người:
"Đêm qua... The Logarit gần như muốn kéo tụi mình vào. Nó thử... thử để biết ai còn đủ ý chí sống sót. Và tụi mình đã thoát... nhưng không phải vì may mắn. Vì... chúng ta đã đủ tỉnh táo để nhận ra và chạy."
June siết chặt cuốn sổ, run run:
"Và nó... để lại dấu... ở trong trí nhớ. Chúng ta cảm nhận rõ rệt... máu, bùn, xác... tởm lợm đến mức không muốn nhắm mắt lần nữa."
Cole đặt tay lên vai từng đứa, cố giữ nhịp thở bình tĩnh, từng nhịp đều đều:
"Tụi mình sẽ học. Quan sát. Không để ai bị cuốn đi lần nữa."
Nhóm trẻ im lặng. Ác mộng, máu, và nỗi kinh hoàng đêm qua vẫn còn vương vãi trong đầu, nhưng giờ đây họ có nhau. Một sự gắn kết mới hình thành. Không ai nói gì thêm, nhưng Cole biết rằng lần này, cậu đã quay lại nhóm, sẵn sàng đối mặt.
Ngoài cửa, Marlow bình thường đến mức đáng sợ: ánh sáng vàng nhạt chiếu lên mái nhà, tiếng chim hót lờ mờ, sông chảy lờ lững. Nhưng ánh mắt họ dán vào dòng sông, nơi từng xác người bị kéo lê, máu tanh nồng còn vương vấn trong tiềm thức. Một lời nhắc nhở rằng thứ đó vẫn rình rập, chờ cơ hội tiếp theo.
Evan nhìn nhóm, đôi mắt vẫn lạnh lùng:
"Ta vừa sống sót. Không phải để sợ nữa. Chúng ta sẽ dùng trải nghiệm này... học cách nhận biết, học cách chạy khi cần. Nhưng nhớ, thứ này không quên. Nó theo dõi, quan sát... và nó nhớ mặt từng đứa."
June gật đầu, giọng run run:
"Không ai bỏ ai. Nếu nó muốn, chúng ta sẽ cùng chạy, cùng sống. Và chúng ta sẽ quan sát, tìm hiểu... và sống."
Cole thở dài. Cậu biết hôm nay là một ngày mới, nhưng hình ảnh máu, xác rách, cơ thể bị kéo lê, tiếng xương gãy vụn vẫn còn vương vấn trong đầu. Nó nhắc nhở cậu rằng, The Logarit chưa bao giờ rời khỏi Marlow. Nó chỉ... chờ những kẻ ngu đần bước vào khoảng trống tiếp theo.
Nhóm trẻ đứng đó, trong buổi sáng yên ắng, mồ hôi còn dính trên trán, tim đập đều. Họ biết rằng tối nay, giấc ngủ sẽ không còn dễ chịu. Ác mộng sẽ trở lại. Máu sẽ trở lại. Nhưng lần này, ít nhất họ đã có nhau. Và Cole, từ một kẻ ngoài cuộc, đã trở lại, sẵn sàng học cách tồn tại.
5. THỬ NGHIỆM THỨ HAI
Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu:
nếu không thử ngay bây giờ, họ sẽ không bao giờ dám thử nữa.
Con sông nằm trước mặt họ, tối đen, mặt nước phản chiếu ánh trăng vỡ vụn. Không khí nặng, đặc quánh, như thể chỉ cần thở mạnh là bị phát hiện.
Cal là người đề xuất.
Giọng cậu khàn, nhỏ, nhưng dứt khoát:
"Dụ nó ra. Không phải để giết. Chỉ... xem mảnh đá có tác dụng gì."
June nhìn cậu như nhìn một người vừa tự ký giấy chết.
Nick lắc đầu, nhưng không phản đối.
Evan thì im lặng lâu hơn bình thường, rồi gật đầu một cái rất chậm.
"Ba phút," Evan nói.
"Nếu sau ba phút không có gì xảy ra, bỏ chạy. Không do dự."
Không ai hỏi chạy hướng nào.
Họ đều biết: chạy đại, miễn còn sống.
Dụ
Nick ném một hòn đá nhỏ xuống nước.
Bõm.
Âm thanh vang đi quá xa trong đêm tĩnh.
June nín thở.
Cal siết chặt mảnh đá trong tay áo khoác, cảm giác lạnh ngấm dần lên cổ tay.
Mười giây.
Hai mươi.
Rồi mặt nước... động.
Không phải sóng.
Là thứ gì đó đẩy nước sang hai bên.
Một cái bóng lớn trồi lên gần bờ.
Không gầm.
Không hét.
Chỉ là một cơ thể cao, gầy, di chuyển sai nhịp, như thể xương khớp không được lắp đúng chỗ.
Nick lùi lại nửa bước.
Cành cây sau lưng rắc một tiếng.
Quái vật quay đầu.
Lần này nó không vồ ngay.
Nó nghiêng đầu, như đang đánh giá.
Evan thì thầm:
"Bây giờ."
Mảnh đá
Cal bước lên trước.
Chân run, nhưng cậu không dừng.
Cậu rút mảnh đá ra khỏi áo.
Ngay khoảnh khắc ánh trăng chạm vào bề mặt nó—
Không khí thay đổi.
Không phải gió.
Không phải âm thanh.
Mà là cảm giác:
như có thứ gì đó bị kéo căng quá mức.
Con quái vật khựng lại.
Rõ ràng.
Một bước đứng sững.
June tròn mắt.
"Nó... nó dừng rồi."
Cal giơ mảnh đá cao hơn.
Con quái vật lùi lại một bước.
Rồi—
nó gầm.
Không phải tiếng thú.
Là tiếng kim loại cọ vào xương.
Nó cúi thấp người, đầu nó bị bẻ ngược lại, hai tay bám đất, rồi lao thẳng tới.
"CHẠY!"
Rượt
Không còn đội hình.
Không còn kế hoạch.
Chỉ còn bản năng.
Evan kéo June chạy về phía rừng.
Nick trượt ngã trên bùn, Cal quay lại kéo cậu dậy—quá chậm.
Cái gì đó đập mạnh vào lưng Nick.
Không phải cắn.
Không phải xé.
Chỉ là một cú quật.
Nick bay lăn xuống đất, thở bật ra thành tiếng nghẹn, không vào được phổi.
Cậu bò dậy, một bên chân kéo lê.
Cal quay đầu, giơ mảnh đá lên theo phản xạ.
Con quái vật khựng lại nửa giây.
Chỉ nửa giây đó thôi.
Evan túm cổ áo Nick, kéo đi.
June trượt chân, đập đầu gối vào đá, đau đến mức suýt ngất, nhưng vẫn đứng dậy được.
Con quái vật không bỏ cuộc.
Nó không chạy nhanh.
Nhưng không mệt.
Tiếng bước chân sau lưng không hề xa dần.
Cây quẹt vào mặt.
Cành quất vào tay.
Phổi nóng rát.
Cal bắt đầu hiểu ra:
mảnh đá không xua đuổi.
Nó chỉ khiến thứ kia tức giận hơn.
Bị thương
Nick ngã lần nữa.
Lần này không đứng dậy được.
Con quái vật ở rất gần—gần đến mức họ ngửi thấy mùi tanh nồng của nước sông và thứ gì đó cũ, mục.
Evan quay lại.
Không suy nghĩ.
Cậu lao tới, đâm mảnh gỗ nhọn vào vai sinh vật.
Không sâu.
Không đủ giết.
Nhưng đủ để nó quay sang.
Cái tay dài quét ngang.
Evan bị hất văng, lưng đập vào thân cây, thở không ra hơi.
June hét lên.
Cal chạy tới, kéo Evan dậy, mảnh đá rơi khỏi tay, trượt trên đất.
Ngay khi mảnh đá rơi—
Con quái vật tiến nhanh hơn.
Nick được June và Cal kéo lê.
Evan khập khiễng theo sau, mắt mờ đi vì đau.
Cuộc rượt kéo dài.
Quá dài.
Không còn đếm được bao lâu.
Chỉ biết rằng mỗi lần nghĩ "chắc nó bỏ rồi"—
tiếng bước chân lại ở ngay sau lưng.
Thoát
Họ lao xuống một con dốc trơn trượt.
Rơi.
Lăn.
Đập.
Rồi—nước.
Con suối nhỏ, cạn, nhưng đủ sâu để che dấu mùi.
Cả nhóm lăn xuống, nằm ép sát bờ đá, nín thở.
Con quái vật đứng trên bờ rất lâu.
Không tìm.
Không rống.
Chỉ đứng đó.
Rồi quay đi.
Sau đó
Không ai nói gì trong vài phút.
Nick run, chân không cử động được bình thường.
Evan vai sưng to, đau đến mức phải cắn răng.
June tay rớm máu vì cành cây.
Cal nhìn mảnh đá trong tay—lần này cậu sợ nó.
Evan phá vỡ im lặng:
"Ghi lại đi nhanh lên!."
"Ghi cái gì?" June hỏi, giọng khàn.
Evan nhìn về phía rừng tối.
"Ghi rằng... nó không thể bị kiểm soát. Chỉ có thể bị chọc giận."
Không ai phản bác.
Và lần đầu tiên, họ hiểu rõ:
thứ họ đang đối mặt không phải bí ẩn để giải.
Mà là thứ chỉ cần sơ sẩy một lần nữa thôi—
sẽ không còn cơ hội chạy.
Cả nhóm rúc xuống bờ suối, ép sát vào đá.
Thở.
Chỉ là thở thôi, cũng khiến lồng ngực như muốn nổ tung.
Evan cảm giác tim đập đến tai, hơi thở gấp gáp khiến không khí xung quanh như sôi lên.
Nick run rẩy, không dám nhìn xuống chân—vết thương trên đùi vẫn rỉ máu, bùn trộn lẫn mùi tanh.
June cắn môi, tay rướm máu, mắt lóa đi vì vừa đau vừa sợ.
Cal ngồi bệt, bàn tay còn run, nhìn mảnh đá trong tay như nhìn một sinh vật sống, sẵn sàng phản bội họ bất cứ lúc nào.
"Chúng ta... chúng ta sống sao được mà lại để nó gần thế?" Nick thều thào, như vừa nhận ra tất cả.
Evan gật đầu, giọng thều thào, không phải để trấn an ai:
"Nó không phải... để chơi. Nó chỉ làm một việc: kiểm tra chúng ta... và nó biết chúng ta sợ."
Họ im lặng một lúc dài.
Thực tế nhấn chìm mọi âm thanh: côn trùng rên rỉ trong đêm, nước chảy nhẹ, tiếng gió vút qua tán cây... tất cả đều như nền cho thứ gì đó còn kinh khủng hơn.
Rút lui trong rừng
Nhóm bắt đầu bò theo bờ sông, tránh ánh trăng chiếu vào đất.
Mỗi bước là một cuộc đấu tranh: bùn nhão, cành cây quất vào tay, vai, mặt.
Mùi đất ẩm lẫn mùi máu Nick vẫn chưa rửa hết làm họ muốn nôn.
Evan đi trước, nhịp tim vẫn rối, cảm giác như có bàn tay vô hình kéo từng bước.
"Cal, mảnh đá..." June nói nhỏ.
Cal lắc đầu:
"Không... không còn tác dụng nữa, ít nhất là lúc này. Nó... nó không chịu đứng yên."
Con quái vật đã biến mất khỏi tầm mắt, nhưng cả nhóm biết rõ:
không cần nhìn thấy, cũng đủ cảm giác được cái nhìn lạnh lùng từ trong bóng tối.
Họ bò qua gốc cây khô, đụng phải xác một con chim lớn, chưa phân hủy hết.
Evan quay mặt đi, nhưng mùi tanh, vết máu dính lên quần, vẫn làm tim cậu nhảy dựng.
June thì hét khẽ, run rẩy khi nhặt một cành cây gãy để tự vệ.
Ám ảnh hậu rượt
Cả nhóm đi chậm lại, dừng chân một lúc để nghỉ.
Nick nhắm mắt, không dám thở mạnh.
Cal nhìn về phía rừng tối, cảm giác ai đó đang quan sát.
June thì ôm đầu, hình ảnh quái vật với hàm răng nhọn, tay dính máu, kéo lê nạn nhân hiện lên trong đầu.
"Chúng ta... chúng ta có thể bị bắt lẻ..." June thốt lên.
Evan không nói gì, nhưng cậu hiểu: nếu một trong họ đi chậm hơn nữa, sẽ không còn ai kéo ra được.
Họ tiếp tục bò, vừa bò vừa run, tay chạm phải cành gãy, da trầy, máu chảy ra trộn bùn.
Mùi tanh của máu, mùi đất ẩm, mùi xác chết sông – tất cả trộn vào một thứ hãi hùng, ám ảnh từng bước.
Mảnh đá
Cal giữ mảnh đá chặt, lòng bàn tay tê rần.
"Đừng rơi..." cậu thì thầm, nhưng không chắc con quái vật sẽ tuân lệnh.
Evan nhíu mày, cảm giác từng vòng năng lượng vẫn dính lấy họ, như một sợi dây vô hình kéo họ vào nguy hiểm.
Mỗi lần mảnh đá chạm cành cây hay bùn, một cảm giác run rẩy khác lạ chạy dọc xương sống họ, nhắc rằng: nó đang theo dõi, nhấm nháp nỗi sợ.
Chạy về bãi đất trống
Cuối cùng, họ thoát khỏi rừng, ra một bãi đất trống.
Bờ sông ở phía sau, ánh trăng hắt lên những vết bùn đỏ, tay chân họ dính máu, trầy xước, quần áo rách tơi tả.
Con quái vật không thấy đâu, nhưng không ai dám thở phào hoàn toàn.
Evan ngồi bệt xuống đất, đầu quay quanh quẩn:
"Chúng ta... sống sót... nhưng không phải nhờ mảnh đá. Chỉ nhờ chạy thật nhanh, và... may mắn."
Nick lặng lẽ lau vết máu trên mặt, nhìn theo bóng đêm phía sau:
"May mắn thôi... không đủ để quay lại lần nữa."
June thì im lặng, miệng run run, vẫn còn nghe tiếng bước chân vang vọng trong tiềm thức, như quái vật chưa rời đi, chỉ đang chờ sơ hở.
Cal nắm chặt mảnh đá, môi mím chặt:
"Chúng ta cần ghi... ghi tất cả. Nếu không, lần sau... sẽ không thoát."
Tạm thời
Họ ở đó, giữa bãi đất trống, nghe mùi máu, nghe gió rít, nghe tiếng tim mỗi người đập dữ dội.
Không ai nói thêm lời nào.
Họ biết rằng:
Thứ vừa rượt họ, vừa thử mảnh đá, không phải trò chơi. Nó là hiện thực sống, nguy hiểm, và sẽ không bỏ qua bất cứ sơ hở nào.
Đêm vẫn còn dài.
Và nỗi sợ sẽ theo họ về nhà, len lỏi vào giấc ngủ, len lỏi vào từng giây phút tỉnh táo.
Họ vẫn còn bệt xuống bãi đất trống, tay chân lấm lem bùn đỏ, quần áo rách tả tơi.
Mảnh đá trong tay Cal nặng trĩu, run rẩy mỗi lần chạm đất, như đang nhắc nhở nỗi sợ chưa qua.
Evan hít sâu, cố gắng ổn định nhịp tim, nhưng hình ảnh quái vật với hàm răng đầy máu cứ hiện ra trong mắt cậu, dù cậu biết chúng đã rời khỏi tầm nhìn.
Nick quay đi, cố kìm nôn, mùi máu bám vào mũi khiến cậu muốn ói.
June ôm đầu, cắn môi đến rướm máu, tay run run, vẫn còn nghe tiếng bước chân vang vọng trong tiềm thức, khiến cột sống lạnh ngắt.
Cal mở miệng, giọng khàn khàn:
"Chúng ta không thể chỉ chạy... phải... ghi chép lại... mọi thứ..."
Nhưng từng chữ thoát ra như đang gánh nỗi hoảng loạn của cả nhóm, khiến cả bốn người thở hổn hển, gần như muốn ngã quỵ.
Hành trình về nhà
Họ đứng dậy, bước đi, mỗi bước đi như đi qua mê cung ám ảnh.
Bùn dính chân, quần áo rách, máu vẫn chảy từ những vết trầy.
Mỗi tiếng cành gãy dưới chân họ đều khiến họ giật mình, tưởng quái vật xuất hiện ngay trước mặt.
Evan đi trước, tay run run, mắt mở to, cố nhìn xung quanh.
"Cẩn thận... không được tách ra..." cậu thều thào.
Nick lết theo, máu bám vào quần, bùn trộn máu khô trên da, mùi tanh trộn vào mùi đất ẩm khiến cả cậu rùng mình.
June đi sau, tay run, cào vào cành cây để tự vệ, mắt nhắm chặt, vẫn thấy bóng quái vật hiện ra sau cây, miệng rỉ máu, kéo lê nạn nhân.
Cal nắm chặt mảnh đá, lòng bàn tay tê rần, như thể sợi dây vô hình kéo họ về phía nguy hiểm, nhắc rằng nó vẫn theo dõi và nhấm nháp nỗi sợ.
Ảo giác dai dẳng
Bỗng, Evan dừng lại, cảm giác có bàn tay lạnh đặt lên vai cậu.
Cậu quay người: không có gì, chỉ là cây rừng và bóng tối.
Nhưng nhịp tim cậu vẫn đập mạnh, cơ thể run rẩy.
Nick, đi sau, cũng hét khẽ khi thấy cánh tay quái vật nhấc lên từ bóng tối, tay dính máu, sẵn sàng bắt cậu.
June ôm đầu, nhắm mắt, thậm chí tưởng mảnh đá rung lên, phát ra luồng năng lượng giống như quái vật đang kéo tất cả họ vào.
Cal cố thở đều, thì thầm:
"Nó chỉ là... cảm giác thôi... chúng ta còn sống..."
Nhưng không ai tin hoàn toàn, vì từng bước đi đều gợi nhắc quái vật rượt theo, và nỗi sợ vẫn đè nặng.
Tiếp cận khu phố
Họ cuối cùng cũng thoát khỏi rừng, đi vào con đường nhỏ dẫn về phố.
Bùn rửa dần bằng mưa nhẹ còn sót lại, nhưng máu, vết trầy trên da vẫn hiện rõ.
Mùi tanh khô vẫn còn trong tóc, trên quần áo.
Evan quay đầu nhìn lại: bóng tối phía sau như có thể nuốt chửng họ bất cứ lúc nào, dù quái vật thật sự chưa xuất hiện.
"Chúng ta... sắp về đến nhà rồi..." Evan thều thào.
June run run: "Nhưng... nếu nó vẫn theo dõi ta trong giấc mơ?"
Nick không nói gì, chỉ thở hổn hển, mắt nhắm chặt, tay bám mảnh đá như bám lấy mạng sống.
Cal thì nghiến răng, mồ hôi nhễ nhại, cảm giác sợi dây vô hình từ mảnh đá vẫn kéo họ về phía nguy hiểm, nhắc rằng chưa kết thúc.
Về nhà
Nhóm bốn người cuối cùng ngồi bệt xuống sàn nhà tạm ẩn náu. Bùn khô và máu khô vẫn bám vào da, quần áo rách tả tơi như những bản ghi chứng tích thảm sát mà họ vừa thoát. Mùi tanh khô lẫn đất ẩm còn vương lại trong tóc và mũi, khiến họ rùng mình mỗi khi hít sâu.
Evan đặt tay lên mảnh đá trên tay Cal, cảm giác nặng trĩu khiến cậu phải nghiến răng. Cả cơ thể cậu vẫn run rẩy, nhịp tim chưa bình ổn, dù cậu biết họ đã thoát. Hình ảnh quái vật vẫn in hằn trong tâm trí, hàm răng rỉ máu, tay kéo lê nạn nhân, mắt sáng quỷ dị nhìn thẳng vào họ.
Nick ngồi im, hai tay che mặt, vẫn nghe tiếng bước chân vang vọng trong tiềm thức, tưởng quái vật đang đứng ngay phía sau, sẵn sàng xé nát cậu. June ôm đầu, những cảnh tượng ám ảnh lặp đi lặp lại: máu văng tung tóe, xương gãy vụn, thịt rách nát, những xác người bị giằng xé đến không còn hình dạng.
Cal nghiến răng, tay vẫn nắm chặt mảnh đá, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt không rời khỏi bức cửa sổ. Bóng tối ngoài kia vẫn hăm dọa, nhắc rằng họ chưa hoàn toàn an toàn. Mảnh đá vẫn tạo ra những rung động nhè nhẹ, như thể chính nó nhắc nhở: "Nỗi sợ chưa qua đâu."
Evan thở hổn hển, cố trấn tĩnh nhóm:
"Chúng ta... sống sót... nhờ còn nhau... nhưng không ai được chủ quan."
June gật đầu, run rẩy: "Nhưng... nếu nó vẫn ở trong tiềm thức? Nếu giấc mơ này chưa kết thúc?"
Nick thì không nói, mắt nhắm chặt, nhưng bàn tay vẫn run run khi chạm vào mảnh đá.
Một khoảng lặng rơi xuống, chỉ còn tiếng thở hổn hển, tiếng tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực. Ánh sáng ngoài cửa sổ mờ nhạt, kéo dài bóng họ trên sàn. Hình bóng quái vật hiện ra trong từng góc tối, trong từng chuyển động của bụi bay, như âm thanh của cái chết đang rình rập.
Cal lên tiếng, giọng vẫn khàn khàn:
"Nếu chúng ta còn sống... phải ghi lại tất cả. Từng chi tiết. Mỗi vết thương. Mùi máu. Tiếng bước chân. Hình dạng của nó... dù chỉ là trong đầu."
Evan nhìn quanh nhóm, tất cả đều im lặng, kiệt sức nhưng gật đầu. Họ biết: ghi lại sẽ là cách duy nhất để tồn tại, để tránh quái vật rút mạng mà không hay.
Nhóm nằm dài trên sàn, tay chân ê ẩm, nhưng không ai dám nhắm mắt hoàn toàn. Mỗi lần nhắm, hình ảnh quái vật lại hiện lên, máu me vấy đầy, hàm răng cắn nát thịt, và cảm giác bàn tay lạnh như sẵn sàng chộp lấy họ.
Evan nghĩ về ngày mai, về việc họ phải đối diện mảnh đá và The Logarit thêm một lần nữa. Sợ hãi chưa tan, vết thương chưa lành, nhưng họ còn sống, và điều đó đã là chiến thắng tạm thời.
June lặng lẽ viết vài dòng trong sổ tay, Nick thở đều, Cal vẫn cầm mảnh đá, Evan nhìn ra ngoài cửa sổ, hình bóng quái vật dường như tan biến trong bóng tối... nhưng nỗi sợ thì không.
Với họ, đây chưa phải kết thúc. Chỉ là nghỉ tạm, trước khi một cơn ác mộng khác kéo đến. Ánh sáng mờ nhạt từ đèn đường hắt vào, phản chiếu lên mặt họ, lấm lem máu, bùn và mồ hôi. Mỗi vết trầy, mỗi dấu chân in trên sàn là chứng tích của cuộc chiến vừa qua – vừa sống, vừa run rẩy, nhưng vẫn còn cơ hội để tồn tại.
Và trong khi họ nằm đó, cố thở đều, mảnh đá trên tay Cal nhấp nháy nhẹ, như nhắc rằng: The Logarit chưa bao giờ rời xa, và nỗi sợ chưa bao giờ kết thúc.
Và khi họ nhắm mắt, chỉ để nghỉ một chút, tiếng thì thầm không tên trong bóng tối vẫn văng vẳng quanh phòng, như một lời nhắc lạnh sống lưng rằng thứ đó luôn quan sát, và nỗi sợ của họ... chưa bao giờ ngủ yên.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co