chap 25 : đôi cánh phản công
Tiếng nắm đấm vang vọng như sấm dội trong căn phòng hầm tối.
Hyo cười điên dại khi đỡ một cú đấm móc từ Jimin, máu chảy xuống cằm nhưng hắn vẫn không lùi bước.
“Chỉ có vậy thôi sao, thằng múa lụa?” – Hắn gằn giọng, tung một cú đá quét ngang.
Jimin tránh được, lùi về sau một bước. Khuôn mặt anh đẫm mồ hôi, một bên môi rách toạc, máu tứa ra – nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như lưỡi dao mỏng.
“Chỉ mới bắt đầu thôi,” Jimin đáp, rồi lao vào lần nữa, nhanh như một cơn gió.
---
Hyo không dễ bị áp đảo.
Từng là sát thủ cấp cao, hắn biết cách chịu đòn và phản công bất ngờ. Hai người xoay vòng qua lại, tấn công, phòng thủ, va đập vào tường, vào bàn ghế đổ nát. Từng chuyển động như một điệu vũ sinh tử.
Bất chợt—
Hyo đá văng Jimin vào vách đá, rồi rút ra một con dao găm sáng loáng từ thắt lưng.
“Đấu tay đôi không vui nữa. Giờ thử xem lưỡi dao có rạch nổi cổ mày không.”
---
Ngay lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ bóng tối.
“Thử rạch tao trước đã.”
Jungkook xuất hiện.
Áo đen bám sát người, tóc rối vì hành động, ánh mắt tối sầm – cậu như một cái bóng bước ra từ vực sâu.
Hyo cười khẩy:
“Thằng nhóc này là ai?”
Jimin gượng đứng dậy, lau máu nơi miệng:
“Người cuối cùng mày muốn đụng vào.”
---
Trận chiến hai chọi một bắt đầu.
Jimin lao vào từ bên trái, Jungkook từ bên phải – hai bóng người di chuyển như tia chớp, phối hợp gần như không cần nhìn nhau. Một người đánh cao, một người đánh thấp, ép Hyo phải lùi về giữa.
Hyo chống đỡ quyết liệt, dao trong tay lấp lánh từng nhát chém, nhưng Jungkook nhanh hơn.
Cậu nghiêng người, tránh một đòn, rồi nắm lấy cổ tay cầm dao của Hyo, xoay người quật hắn xuống sàn.
“KHỰC!”
Cả căn hầm rung lên khi Hyo bị đập lưng xuống nền bê tông.
Nhưng hắn vẫn vùng lên, như con thú bị dồn vào đường cùng. Gào lên, hắn giáng một cú đấm vào bụng Jungkook khiến cậu lùi lại. Đúng lúc đó—Jimin từ phía sau tấn công.
“Bốp!” – Một cú đá xoay trúng thẳng vào thái dương Hyo.
---
Hyo loạng choạng.
Máu trào ra từ miệng, ánh mắt bắt đầu mất tiêu cự. Hắn nhìn Jimin, rồi Jungkook – đứng hai bên như hai cánh cửa của định mệnh.
“Mấy đứa…” – Hắn thở gấp. “...rốt cuộc là gì của nhau…?”
Jimin nheo mắt, trả lời lạnh như băng:
“Chúng tôi là gia đình. Và mày… đã đụng vào người không nên đụng.”
Jungkook bước tới, ra cú đấm cuối cùng – mạnh, dứt khoát – “BỐP!”
Hyo ngã gục, lần này thì không đứng dậy được nữa.
---
Im lặng.
Chỉ còn tiếng thở dốc. Jimin tựa lưng vào tường, cười mệt mỏi.
Jungkook gật đầu với anh – không cần nói gì thêm. Họ hiểu nhau quá rõ.
Từ phía xa, RM vẫn đang ôm Jin trong vòng tay, còn Taehyung đứng canh bên cạnh Tojita đã bất tỉnh.
Chiến đấu kết thúc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co