chương 70
Cửa lớn của Ngọc Hoa cung để mở, ngọn đèn dầu lay lất trước gió khiến tòa cung điện càng thêm âm u, tiếng gió 'vù vù' cũng góp phần làm tăng cái không khí đáng sợ.
Lệ phi đứng bên song cửa sổ, lạnh lùng nhìn Vân phi ở phòng đối diện đã thu dọn xong chuẩn bị rời khỏi: "Ta đúng là đã xem thường ngươi rồi, không ngờ mới vỏn vẹn hai năm, trái tim ngươi đã càng trở nên độc ác."
Lúc thấy Liễu Vận Ngưng bị thị vệ dẫn đến Ngọc Hoa cung, nàng cũng chẳng mấy ngạc nhiên, lúc trước Liễu phi thật sự rất được sủng ái, nhưng trong hậu cung này, được sủng ái quá cũng đồng nghĩa với việc phải đứng trước đầu gió lớn, vì vậy kẻ địch sẽ càng nhiều.
Thật lòng mà nói, nàng thật sự không thể không nói một tiếng bội phục với Vân phi.
Lần này Vân phi không hề làm ngơ như lần trước, ngược lại còn cười nhạt, quay đầu nói với Lệ phi: "Người không vì mình, trời tru đất diệt, không phải sao?"
Lệ phi lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt chán ghét dần chuyển màu tang thương: "Ta đang tự hỏi, tim của ngươi, rốt cục làm bằng cái gì vậy? Tại sao ngươi lại trở nên như thế?"
—- Nàng từng tin tưởng nàng ta đến vậy, nàng cũng từng xem nàng ta là tỷ muội tốt, tại sao nàng ta lại trở thành một người độc ác như vậy?
Cho đến hôm nay, nàng bỗng cảm thấy thật mệt mỏi.
—- Nếu lúc trước các nàng không tiến cung, vậy có phải hiện tại hai người vẫn là tỷ muội tốt?
—- Quyền thế, thật sự có thể khiến một người thay đổi triệt để đến vậy sao?
Vân phi hờ hững nhìn nàng, đứng dậy đóng cửa sổ lại.
Lệ phi ngơ ngác nhìn cánh cửa sổ đã khép lại, trong lòng mờ mịt.
Bỗng từ bên kia cửa sổ có một giọng nói trầm bổng truyền đến: "Trái tim ta cũng giống như ngươi thôi, chẳng qua, nó đủ tàn nhẫn!"
Lệ phi ngẩn ra, bỗng bật cười.
—- Đúng ha, nó đủ tàn nhẫn, chỉ vì nó đủ tàn nhẫn mà thôi!
Nhưng sau khi cười xong lòng chỉ còn lại sự buồn bã, ngẩng mặt nhìn trời đêm, bỗng phát hiện mắt đã hóa cay—-
Đã gọi là việc xấu trong nhà thì không nên để người ngoài biết, vì vậy mọi người trong hậu cung chỉ biết Liễu phi chọc giận bệ hạ rồi bị đày vào lãnh cung, không biết rốt cục nàng đã làm sai điều gì mà Vân phi đột nhiên được thả ra, điều này khiến chúng phi tử trong hậu cung cảm thấy rất kinh ngạc, bởi lẽ tự cổ chí kim chưa từng có tiền lệ người vào Ngọc Hoa cung rồi còn có thể đi ra được.
Hơn nữa, ngay sau đó bệ hạ ngày nào cũng ngủ lại Bích Tỷ cung, rồi thì chưa từng đến cung khác ngày nào.
Bởi vậy mọi người đều đoán Vân phi sẽ là người có cơ hội tốt nhất để lên làm Hoàng hậu, cũng vì thế nên từ ngày Vân phi trở về Bích Tỷ cung, chúng phi tần thay phiên nhau đến thăm nối đuôi nhau không dứt.
Trái với Bích Tỷ cung náo nhiệt, Ngọc Hoa cung vắng vẻ hơn rất nhiều.
Ngoại trừ Lệ phi, cũng chỉ còn mỗi Liễu Vận Ngưng và Lưu Dục mà thôi.
Từ tối hôm Liễu Vận Ngưng đến Ngọc Hoa cung đã bắt đầu sốt cao, nhưng khi Lưu Dục chạy đến Thái y viện mời Thái y lại bị khước từ rằng không có đủ người nên không thể đến thẳng Ngọc Hoa cung để chẩn bệnh, còn Lãnh Thái y thì chẳng biết tung tích, có người nói cho nàng hay, Lãnh Thái y đã bị bệ hạ cách chức đuổi ra khỏi cung, đồng thời hạ lệnh suốt đời không được bước chân vào Đế Kinh nửa bước.
Trong một thoáng, Lưu Dục thật sự tuyệt vọng.
Lúc trở lại Ngọc Hoa cung, trời đã tối hoàn toàn, trên bầu trời không sao chỉ có những đám mây âm u dày đặc, nàng bắt mình phải chạy thật nhanh, càng gần về đến Ngọc Hoa cung, bước chân nàng ngày càng nặng nề, nàng chưa bao giờ cảm thấy mình vô dụng đến vậy, nàng chưa từng hận bản thân bất lực đến vậy.
Từ xa, nàng thấy Lệ phi đang đứng ngoài cửa cung, nàng thầm cả kinh, chạy nhanh đến trước mặt Lệ phi.
"Có phải nương nương xảy ra chuyện gì không?"
Lệ phi cười cười trấn an nàng: "Không phải, ta thấy ngươi lâu vậy rồi còn chưa về, có hơi lo lắng nên chạy qua xem sao thôi."
Nghe được những lời này của nàng, Lưu Dục mới yên lòng, nhưng nhanh chóng trở nên phiền muộn: "Lệ phi nương nương, nô tỳ thật sự không biết phải làm gì bây giờ......" Nàng chớp chớp mắt, ngăn không cho nước mắt trào ra: "Không có Thái y nào chịu đến chẩn bệnh cho nương nương, nô tỳ không còn cách nào khác......"
Lệ phi vỗ vai nàng, kéo nàng vào trong: "Sẽ có cách, nhất định sẽ có cách thôi."
Nói thì nói vậy, chứ trong lòng nàng cũng chẳng nắm chắc được điều gì.
Ở trong Hoàng cung này, ai cũng đều nịnh bợ như vậy, phần lớn đều muốn trèo cao, đạp kẻ khác xuống, người của Thái y viện cũng không ngoại lệ, nàng không hề thấy bất ngờ.
Lúc bước vào phòng, thấy Liễu Vận Ngưng đang dựa tường đi về phía mình, Lưu Dục cả kinh, vội chạy đến dìu, không nhịn được trách: "Nương nương, người ra đây làm gì? Người nên nằm trên giường nghỉ ngơi."
Liễu Vận Ngưng lắc đầu: "Ta thấy đỡ hơn nhiều rồi, ngươi xem, ta đã hạ sốt rồi mà." Nói rồi, nàng kéo tay Lưu Dục đặt lên trán mình.
Lưu Dục tính nói nhưng xúc giác đã nói cho nàng, đúng là đã hạ sốt.
"Nhưng......"
Liễu Vận Ngưng biết nàng định hỏi gì: "Sức khỏe của ta, ta khắc biết, không cần phải đến Thái y viện."
"Nương nương......" Thì ra nương nương biết hết, cái gì nàng cũng rõ.
Lệ phi đứng một bên nhìn hai người dìu đỡ lẫn nhau, bỗng thấy khóe mi ươn ướt.
—- Mối thâm tình này, thật sự rất khó có được!
Ngày tháng cứ thong thả trôi, có lẽ do ông trời tiếc thương nên bệnh của Liễu Vận Ngưng không cần đến dược liệu vẫn có thể khỏi.
Bích Tỷ cung càng náo nhiệt, Ngọc Hoa cung lại càng vắng vẻ, người trong cung hình như đã quên mất người đang ở trong Ngọc Hoa cung là ai, ngoại trừ người đến đưa cơm thì cũng chẳng còn ai khác.
Những ngày như vậy tuy nhạc nhẽo nhưng lại bình yên vô cùng, Liễu Vận Ngưng thầm nghĩ cứ sống vậy đến hết quãng đời còn lại, cho đến một ngày, Ngọc Hoa cung phải tiếp đón một vị khách không mời mà đến.
Lệ phi đang ở trong phòng riêng, bình thường rất ít khi lộ diện, còn Lưu Dục thì đến ngự trù phòng lấy bữa sáng, bởi lẽ không biết tự khi nào, người đem cơm đến như đã quên mất chuyện này, cuối cùng Lưu Dục phải đích thân đi lấy.
Vì vậy bây giờ chỉ còn mỗi mình Liễu Vận Ngưng ở trong Ngọc Hoa cung.
Vân phi một thân một mình vác cái bụng to tròn tiến vào Ngọc Hoa cung, bất tri bất giác, nàng đã mang thai gần năm tháng.
Liễu Vận Ngưng không biết hôm nay nàng ta tìm mình có chuyện gì, hơn nữa nàng ta vẫn chưa chịu mở lời, vẻ mặt thì ẩn giấu sự vui sướng.
Theo chân Vân phi ra ngoài đình viện của Ngọc Hoa cung, lòng Liễu Vận Ngưng đầy nỗi hoài nghi, nhưng nàng không hỏi, chỉ lẳng lặng theo sát phía sau.
Nàng biết, nếu Vân phi đã đến tìm nàng, chắc chắn có chuyện.
Vân phi chậm rãi bước về phía trước, đi vào một tòa lầu nhỏ trong đình viện, lên đến lầu hai, ra đến hành lang thì nàng dừng lại, quay đầu nói với Liễu Vận Ngưng: "Liễu phi, chắc ngươi cũng biết, bệ hạ đã quyết định đầu tháng sau sẽ phong bổn cung làm Hoàng hậu."
Lúc Vân phi nói ra những lời này, cuối cùng nàng cũng hiểu ra ý đồ của nàng ta.
Thì ra là đến để thị uy.
—- Trước kia thì muội muội này muội muội nọ, bây giờ đổi cả cách xưng luôn rồi sao?
Lòng thầm tự giễu, nàng lãnh đạm nói: "Vậy thật sự chúc mừng Vân phi."
Vân phi bật cười, vẻ mặt có chút đắc ý: "Tất cả đều là nhờ công của Liễu phi, đương nhiên, còn nhờ phúc của thị nữ Lý Nhĩ bên cạnh Liễu phi nữa chứ!"
Liễu Vận Ngưng ngẩn ra, bỗng hiểu ra điều gì đó.
Vân phi quan sát vẻ mặt của nàng, cười nói: "Liễu phi cũng là một người thông minh, không hiểu sao lại nuôi một ả thị nữ ngu xuẩn bên cạnh mình vậy nhỉ?"
"Vân phi nói vậy là có ý gì?"
Vân phi tỏ vẻ lạnh nhạt hiếm thấy, thoáng hiện sự cười nhạo, nói: "Bổn cung chỉ mới chăm ngòi một tí thôi mà nha đầu đó đã hận Liễu phi thấu xương, ngươi có biết tại sao không?" Nói rồi, liền xoay người nhìn cảnh sắc dưới lầu, bật cười.
Không chờ Liễu Vận Ngưng mở miệng hỏi, nàng đã nói ra: "Nha đầu đó thật sự cho rằng ngươi và Lãnh Thái y cấu kết với nhau đó! Thật ra, muốn trách thì trách chính Liễu phi ngươi đấy, ngươi cũng biết ở trong mắt người khác, thái độ giữa ngươi và Lãnh Thái y không mấy rõ ràng, có lần bổn cung nhìn thấy ánh mắt mà Lãnh Thái y dành cho ngươi, thật khiến bổn cung đây nhìn mà còn thấy ngượng thay. Chẳng qua bổn cung chỉ phóng đại một chút, nhưng không ngờ nha đầu Lý Nhĩ kia lại tin lấy tin để, còn khắc cốt ghi tâm lời của bổn cung, ngươi biết đó, lúc ấy bổn cung chỉ chuẩn bị dược liệu tầm thường, Liễu phi học y, nếu là dược liệu bình thường chắc chắn sẽ nhận ra, thật sự nhờ có Lý Nhĩ mới nghĩ ra được kế một mũi tên bắn trúng hai đích!"
"Tất cả đều là âm mưu của ngươi?" Liễu Vận Ngưng nhìn nàng khó tin.
—- Ta không thể nào ngờ, một Vân phi trông dịu dàng dễ gần lại là chủ mưu của tất cả những chuyện này.
"Lệ phi chưa nói với ngươi sao?" Vẻ mặt Vân phi tràn đầy kinh ngạc, như là kinh ngạc trước những lời của Liễu Vận Ngưng, bật cười khanh khách, nàng nói: "Ngươi có biết chuyện Lệ phi hai năm trước tại sao lại sinh non không?"
Trong một thoáng, Liễu Vận Ngưng bỗng cảm thấy ớn lạnh: "Cũng do ngươi làm?"
"Ha ha!" Nàng cười khẽ: "Năm đó bổn cung và Lệ phi tiến cung cùng một lúc, nhưng hết lần này tới lần khác Lệ phi đều được sủng ái hơn bổn cung, lúc đó bổn cung phải nhận hết sự khinh thường của đám cung nhân, vì vậy bổn cung đã từng thề, nhất định phải khiến những kẻ đó nhìn bổn cung với cặp mắt khác xưa, ngươi xem, không phải hiện giờ bổn cung đã thành công rồi đó sao?"
"Còn nữa, lần này Lệ phi bị đày vào lãnh cung, cũng nhờ công của bổn cung đó nha!" Nàng nhàn nhã liếc nhìn Liễu Vận Ngưng, ngồi xuống ghế chủ vị: "Trong phấn thơm Lệ phi mang đến, đích thật là có trộn dược liệu khiến người ta sinh non, nhưng là liều nhẹ, ngửi vào cơ bản không đủ khiến người ta cảm thấy không khỏe, là bổn cung bỏ thêm vào đó."
"Ngươi dám mạo hiểm cả con của mình?"
"Đương nhiên bổn cung sẽ không làm vậy, tất cả đều đã được tính toán kỹ lưỡng, sao bổn cung lại để con mình chịu nguy hiểm chứ?" Nàng cười nhạo: "Ngươi có biết không, bổn cung nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, chính là vì ngày này, ngày hôm qua, cuối cùng bệ hạ cũng nói sẽ lập bổn cung làm Hậu, nghe tin, ngươi có biết người bổn cung muốn cảm tạ nhất là ai không?"
Liễu Vận Ngưng dời mắt.
"Là ngươi đó!" Vân phi bật cười, nhưng nụ cười đã bị bóp méo: "Nhiều năm vậy rồi, ta chưa bao giờ thấy bệ hạ thật lòng để ý đến một người, ngươi, Liễu phi, là người duy nhất khiến chiếc mặt nạ lạnh lùng của người xuất hiện vết rách, nhưng vậy thì đã sao? Chẳng qua chỉ càng khiến người mất đi lý trí mà thôi!"
Nghe nàng nói, thật sự Liễu Vận Ngưng rất muốn cười, nhưng mà nàng cười không nổi, cho nên chỉ biết bi ai nhìn người phụ nữ yêu kiều nhưng tâm hồn đã bị méo mó này.
"Nếu là bệ hạ ngày thường, chắc chắn sẽ không tin vào lời nói dối của Lý Nhĩ, nhưng vì bây giờ đối tượng là ngươi, cho nên người mới đánh mất bình tĩnh!"
"Ồ? Vậy sao?"
Một giọng nam trầm thấp bỗng vang lên phía sau lưng khiến mặt Vân phi trắng bệch. Nàng từ từ xoay người lại, nhìn vị Đế Vương đang điềm nhiên bước đến."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co