Chap 1
" Hạng mục lần này chỉ còn lại chúng ta và bên kia tiếp tục đàm
phán."
Juky San trên tay cầm lấy hồ sơ lật qua lại xem rất cẩn thận, trên người em là trang phục công sở chỉn chu, mái tóc dài xinh đẹp được ánh sáng đưa bàn tay mềm mại vén ra sau tai, em xoay sang nhìn người bên cạnh.
Lamoon ở kế bên đang tập trung lái xe, bộ dạng cười cười có thể nói là đang lắng nghe nhưng cũng là không tập trung quá vào lời em nói, cứ có cảm giác người này không quan tâm lắm đến vấn đề công việc mà Juky San vừa thông báo, rất nhàn nhã không hề lo lắng một chút nào.
Lamoon ung dung đánh chiếc siêu xe Porche vào một toà nhà, vượt qua ánh mắt của đám người bảo vệ dưới tầng hầm, còn cố tình vụt ga gầm rú cả một tầng để xe với nụ cười thích thú, chọn một chỗ đẹp để đậu vào, cẩn thận né xa mấy chiếc xe bên cạnh để chắc rằng không ai làm trầy chiếc xe yêu quý mới tậu vào bộ sưu tập của cô.
Lamoon sau đó nhìn vào gương, xem lại đồng hồ kim cương trị giá hàng chục triệu đô đang đeo trên tay mà hài lòng, rồi như thế bước xuống xe chỉnh lại bộ vest đắt tiền đang mặc, tiếp theo là chủ động mở cửa xe cho Juky san
"Chị lúc nào cũng khoa trương." Juky san cười nhìn cô ái ngại, cái cảnh này em đã quá quen thuộc rồi, em khẽ chậc lưỡi.
"Biết sao được, ai bảo là thư ký mà em xinh quá làm gì?!!"
Lamoon nhún vai, chỉnh giúp em mấy sợi tóc đang vươn trên má,
thân thiết như giữa cả hai không hề có khoảng cách.
Lamoon là sếp lớn của Juky san, Chủ tịch một tập đoàn kinh doanh khu thương mại nổi tiếng Việt Nam , lắm tiền, đào hoa và ga lăng, mỗi lần đi bàn công việc đều chủ động chạy xe, chủ động chăm Juky mọi lúc mọi nơi dù em chỉ là thư ký của chị ấy, không phải bạn gái, xin nhắc lại không phải bạn gái nhưng người này gặp gái xinh thì cứ bật chế độ ga lăng gấp ngàn lần đàn ông, không ít cô gái tự nguyện đổ dưới chân.
Lamoon đột nhiên ở đối diện kéo vòng eo Juky vào sát người mình khiến em giật mình, một tay em cầm tài liệu cố níu chặt vì sợ rơi, một tay bám lấy cánh tay Lamoon
Lamoon càn rỡ đưa mũi sát vào cổ em hít sâu một hơi sau đó gật đầu ra hiệu vô cùng hài lòng làm Juky đỏ mặt, làm thư ký mà như làm gái vậy, muốn ôm là ôm, muốn sờ là sờ, nhưng mà Juky không thích chị ấy theo cái kiểu người yêu hay mê tiền của chị ấy như một số cô gái khác, chỉ là em thấy Lamoon rất xinh đẹp, bộ dạng ngập tràn khí chất, quan trọng là trả lương cao, hậu đãi tốt nên em cho ôm một chút thôi, thử Lamoon sàm sỡ vào bên trong xem, em đá vào chính giữa chị ấy như đá đàn ông luôn.
"Hôm nay sử dụng nước hoa lần trước chị tặng em đúng không, thơm quá, Juky ngoan ghê."
Lamoon xoa đầu em, hôn phớt vào mái tóc nhuộm màu sáng của Juky mà chẳng lo em ấy hiểu lầm, vì cô biết Juky San chính là tiểu mỹ thụ mê gái xinh, chỉ cần xinh đẹp như Lamoon thì em ấy tự nguyện để cho ôm hôn.
Lamoon có thư ký như thế này thì đúng là trả lương cao không bị lỗ, nhìn vậy thôi chứ Lamoon cũng rất đàng hoàng đó, không có chèn ép bắt thư kí lên giường bao giờ, Juky còn rất bé nhỏ, để cô ngắm là được.
"ĐỒ HÁO SẮC..."
Lamoon còn đang đứng cười Juky thì ở đằng sau có ánh mắt sát khí nhìn chằm chằm cô, còn không nhịn được lên tiếng mắng cô rất to.
Lamoon xoay người lại, cô nhíu mày thích thú với người đang đứng trước mặt, là Phương Mỹ Chi , cô gái xinh đẹp rực rỡ, là niềm mơ ước của rất nhiều đàn ông, cũng là đối thủ của Nguyễn Lê Diễm Hằng cô đây
Phương Mỹ Chi mặc đầm ôm bó sát màu đỏ, trên vai khoác hờ chiếc áo vest đen hàng hiệu, đeo kính đen thời thượng, nhẫn, vòng tay, túi xách và giày cao gót đều chung một bộ sưu tập mới của nhãn hiệu hàng đầu thế giới, nhìn từ đầu đến chân đều toát lên bộ dạng một tiểu thư quyền quý, nhưng lại rất nhiều lần cùng Lamoon tranh dành hợp đồng, năng lực kinh doanh cũng không phải hạng vừa.
Theo đánh giá của Cô thì nàng chính là kiểu phụ nữ mà tất cả đàn ông hay những người thích phụ nữ cảm thấy hứng thú muốn chinh phục, muốn đem về nhà ra sức dày vò trên giường, để xem tiểu yêu tinh kiêu ngạo này ở trên giường có bộ dạng gì.
Cô lao đến đứng trước mặt người đẹp, nhìn một lần thân thể Phương Mỹ Chi , sau đó nâng cằm nàng lên muốn chạm vào môi xinh mà trêu ghẹo thì liền bị Phương Mỹ Chi gạt tay ra, nàng giẫm giày cao gót lên chân Cô nhưng bị Cô nhanh chóng phản xạ được, cô né sang một bên.
"Người đẹp, em đừng có lần nào gặp cũng hung dữ như vậy, chị sẽ đau lòng chết mất."
Cô đưa tay vờ ôm lấy tim làm bộ dạng đau đớn, còn cố tình một tay nắm lấy bàn tay phương Mỹ Chi mà lắc lắc.
"Đồ điên, đồ thần kinh, gặp chị thì cả ngày tôi đều xui xẻo."
Phương Mỹ Chi lại hất tay cô ra, nàng khoanh tay nhìn Cô qua lớp kính đen, ăn mặt là lượt bóng bẩy, mùi nước hoa thơm phức, trang điểm không quá đậm nhưng lại toát lên khí chất xinh đẹp, cao ngạo của một tổng tài, lần nào vô tình gặp cũng thấy chị ta đang trêu ghẹo con gái nhà lành, vừa thấy nàng đã vội chạy đến động tay động chân, biến thái, háo sắc, dê xồm, chị ta mà không có khuôn mặt đẹp và lắm tiền thì xác định bị người ta tán vào mặt.
Phương Mỹ Chi liếc mắt nhìn Juky San trong lòng thầm tội nghiệp cô gái nhỏ phải chịu đựng cái tên dê xồm này hàng ngày, nàng đâu có biết là Juky San cũng thích đâu.
"Người đẹp, em tới đây làm gì?"
Cô vẫn nhây trước mặt Phương Mỹ Chi , mặc dù biết người ta tới cùng mình tranh hợp đồng nhưng vẫn giả vờ kiếm chuyện để hỏi, cô đưa mặt sát vào mặt nàng chăm chú.
" Làm tình."
Phương Mỹ Chi dùng hai tay đẩy cả người Lamoon ra, không muốn đứng trước mặt cái tên đáng ghét này nữa, nàng bước sang một bước lạnh lùng buông câu rồi cùng anh chàng trợ lý bước đi.
Lamoon cười nhếch môi, người đẹp kiêu kỳ lại cao ngạo này cô rất may mắn được làm việc cùng nhiều lần, phải là cùng công ty của nàng cạnh tranh rất nhiều hợp đồng, cái cách nói chuyện của Phương Mỹ Chi cô đã quá quen thuộc, Lamoon liền lẽo đẽo đi theo.
"Người đẹp, em cần đối tượng để làm thì trực tiếp nói với chị một tiếng, chị cũng không ngại nửa đêm đến tìm em, vất vả chạy đến đây làm gì chứ?!!"
"Đến để đá chị ra khỏi dự án này." Phương Mỹ Chi không mấy quan tâm, nàng rất ghét cái tên đào hoa này.
Phương Mỹ Chi cất bước đi vào thang máy, Lamoon và Juky san cũng vào. Lamoon còn không đứng đắn, đứng đằng sau nàng đưa mũi vào cổ và tóc Phương Mỹ Chi ngửi ngửi, Lamoon chính là bị nghiện mùi nước hoa, nghiện nhất là mùi nước hoa trên người gái xinh.
Phương Mỹ Chi biết ngay cái tên đằng sau không đàng hoàng, nàng ở phía trước thúc tay về phía sau, Lamoon lập tức kêu đau mà ôm bụng, Juky San cùng với anh trợ lý của Phương Mỹ Chi đều che miệng cười, hai người này mỗi lần gặp nhau là như muốn đánh nhau đến nơi.
"Lát nữa tôi sẽ đá em ra khỏi dự án, em kiếm tiền nhiều làm gì, về nhà tôi nuôi." Lamoon ai oán nhìn nàng.
"Chị là đồ điên."
Phương Mỹ Chi quá quen thuộc với mấy câu thả thính ngập trời của người này, con gái khác nghe xong có thể rung động nhưng nàng thì không, mới đầu nghe cũng có chút hấp dẫn nhưng nàng phát hiện chị ta không những nói với nàng, mà đối tác nào xinh đẹp cũng đều nói, ba hoa khen ngợi lấy lòng, người như thế này sao có thể tin?!!!
"Mời người đẹp."
Thang máy lên đến tầng, Lamoon nhanh chóng đi ra trước, cô còn làm động tác tay mời Phương Mỹ Chi đi, nàng cũng không thèm để tâm mà mặc kệ cô, có điều khoé môi Phương Mỹ Chi nở một nụ cười nhẹ, nàng vào thẳng phòng họp theo sự hướng dẫn của nhân viên đối tác.
Phương Mỹ Chi xem một ít tài liệu từ cậu trợ lý đưa cho còn Lamoon ngồi đối diện cũng chẳng quan tâm mấy đến hợp đồng, cô phó mặc cho Juky San sắp xếp hết, chỉ chuyên tâm chống tay nhìn Phương Mỹ Chi say mê.
Phương Mỹ Chi thì còn lạ gì Chủ tịch Nguyễn Lê Diễm Hằng này nữa, lần nào ở gần là nhìn nàng như kiểu say mê lắm, ánh mắt cứ như là kẻ si tình muốn theo đuổi nàng, ban đầu nàng cũng nghĩ như vậy, nàng xinh đẹp quyến rũ mấy ai có thể kiềm lòng, nàng cứ nghĩ Lamoon như những kẻ khác, sẽ xin số điện thoại, ngày ngày làm phiền nàng, hay là đến tận công ty mời nàng đi ăn, không có ngờ là Lamoon một chút động tĩnh cũng không có, ngoài việc gặp nhau thì ngắm nàng kiểu này ra, còn lại cái gì cũng không làm, không tin nhắn, không cuộc gọi, không làm phiền.
Ban đầu Phương Mỹ Chi còn thấy kì lạ, nhưng gặp nhiều lần hơn mới biết chị ta nhìn ai cũng như vậy hết, buổi sáng đi làm đã háo sắc với những người xung quanh, buổi tối vô tình gặp ở quán bar thì tay ôm mấy cô gái, chắc tối nào cũng cùng mấy loại con gái đó lên giường, nàng thấy ghét kinh khủng.
"Người đẹp, em nghĩ cái gì mà mặt biểu cảm vậy, đang nghĩ làm sao hẹn được chị đi ăn sao?"
"Chị nằm mơ đi." Phương Mỹ Chi liếc cô một cái sắc lẹm.
Lamoon cảm thấy Phương Mỹ Chi biểu cảm phong phú trên khuôn mặt thì thích thú, rất thú vị, nhưng Lamoon tuy đào hoa thật, có điều trước giờ cô không muốn chơi đùa với Phương Mỹ Chi , gặp nhiều lần thì sẽ nhìn ngắm nàng lâu một chút, nhưng theo đuổi thì không, cô có lý do riêng của mình, không phải cứ thấy cô gái nào xinh đẹp cũng muốn dây dưa, cô hiện tại là chưa muốn nghiêm túc với bất kì ai, cho nên Phương Mỹ Chi không phải đối tượng của cô.
Lamoon rõ ràng đang sợ có người quản mình, nghĩ xem đang ăn chơi bay nhảy, buổi tối thích đi là đi, thích về nhà hay không thì tuỳ tâm trạng, muốn mua cái gì chỉ cần quẹt thẻ, đột nhiên có người cằn nhằn, có người kiểm soát, có khi lại còn bị quản lý chi tiêu, nghĩ thôi Lamoon đã thấy sợ hãi rồi.
Phương Mỹ Chi này nhìn một cái là biết kiểu ngạo kiều thụ rồi, nhất định yêu đương sẽ kiểm soát người ta, tuyệt đối không phải là đối tượng của Lamoon.
P/s : khồng dc báo chánh quyền đấy nhé!!!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co